Chương 32: Ấn Triện Đóng Lên Trang Sổ
Đăng: 09/07/2026 11:25
3,845 từ
1 lượt đọc
Lão Trần lui ra khỏi sảnh chính, hai tay nâng khư khư tờ giấy trúc mang nét chữ chu sa đỏ chót. Hơi lạnh từ bóng đêm ùa vào không làm dịu đi những giọt mồ hôi đang rịn trên trán vị chấp sự già. Lão hiểu rõ sức nặng của đạo lệnh này. Gạch tên một thanh danh khí khỏi bảng xếp hạng không chỉ là tước đi vinh quang, mà là trực tiếp cắt đứt ba tuyến thương lộ vận chuyển linh tài của phó hội trưởng thương hội.
Bên trong sảnh, Diệp Tinh Thần vẫn ngồi bất động sau án thư bằng gỗ trầm. Bàn tay thon dài của hắn lướt qua một xấp giấy bồi ố vàng, bên trên in hằn những đường vân đen kịt rối rắm. Đây là bản rập mạch khí của chính thanh hung khí mang tên Viêm Giao kia, được mạng lưới tình báo thu thập từ ba năm trước. Từng nét đứt gãy trên mặt giấy không chỉ là vết nứt vật lý, mà chứng minh hỏa độc đã ăn sâu vào tận gốc rễ lõi kiếm. Một thanh khí cụ bị tà hỏa thiêu đốt rỗng ruột lại được khoác lên lớp vỏ hào nhoáng, nghiễm nhiên ngồi chễm chệ trên bảng xếp hạng suốt thời gian dài.
"Từ Mặc." Diệp Tinh Thần cất tiếng gọi, thanh âm bình thản xé toạc sự tĩnh lặng.
Từ trong góc khuất của dãy giá sách, một gã nam tử mặc áo xám tro lặng lẽ bước ra, vạt áo dính đầy mạt sắt và bụi than. Gã cúi đầu chờ lệnh, ánh mắt sắc lẹm như một lưỡi đao chưa mài.
"Ngươi mang bản rập này đến tửu lâu Nguyệt Lai." Hắn đẩy tờ giấy bồi về phía mép bàn. "Không cần giao cho người của thương hội. Hãy tìm cách để nó vô tình lọt vào tay Phí quản sự của phủ thành chủ."
Từ Mặc tiến lên nhận lấy vật chứng, nhíu mày nhìn lướt qua những đường hắc vân. "Các chủ muốn mượn tay quan phủ để ép phó hội trưởng kia bước vào đường cùng?"
"Ngươi nhìn kỹ đoạn vân mây ở chuôi kiếm." Diệp Tinh Thần chỉ đầu ngón tay vào một vệt mờ trên giấy bồi. "Chỗ này linh lực đứt đoạn, chứng tỏ lúc rèn, kẻ đúc kiếm đã dùng máu yêu thú hệ thủy để ép nhiệt độ xuống quá nhanh. Che giấu rất khéo, nhưng tiếng kiếm ngân khi va chạm chắc chắn sẽ bị khàn đục. Kẻ mang danh kiếm giả bị dồn vào chân tường sẽ không tự sát, mà sẽ tìm đến kẻ đúc ra nó để đòi bồi thường."
Gã áo xám gật đầu thấu hiểu. Nếu trực tiếp vạch trần với thương hội, bọn chúng sẽ phong tỏa tin tức để bảo vệ danh tiếng. Nhưng một khi quan viên họ Phí nắm được nhược điểm, luật lệ của thành phủ sẽ ép thương hội phải công khai kiểm chứng linh khí.
"Thương hội kia chỉ là tấm bình phong kiếm chác." Diệp Tinh Thần nhếch mép, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm ngọn nến đang leo lét. "Ta muốn xem đám hắc thủ giấu mặt sẽ dùng cách gì để dập tắt cơn thịnh nộ của khách hàng ruột, một khi bí mật chết người này bị phanh phui trước mặt phe trung lập."
"Thuộc hạ đã rõ." Từ Mặc cẩn trọng cuộn tròn tờ giấy bồi, nhét sâu vào ống tay áo.
"Trước khi đi, ghé qua phòng sổ sách." Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt án thư, nhắc nhở quy củ. "Ghi rõ nhiệm vụ gián điệp cấp ba, nhận trước hai mươi điểm công huân. Nếu để lộ danh tính Kiếm Các, tự ngươi dùng mạng mình mà lấp vào sổ nợ."
Nam tử áo xám chắp tay hành lễ rồi lùi dần vào bóng tối. Cửa sảnh khép lại, trả lại không gian tĩnh mịch cho vị các chủ trẻ tuổi. Kế hoạch đã giăng xong lớp thứ nhất, dùng quy chế minh bạch để ép đối thủ phải tự bóc trần lớp mặt nạ giả tạo.
Cùng lúc đó, tại khu vực kho tài nguyên ở hậu viện, tiếng lách cách của bàn tính vang lên dồn dập. Lão Trần đang đích thân giám sát ba tên đệ tử khiêng từng rương linh thạch trung phẩm đổ vào các mắt trận phòng ngự. Từng luồng linh khí tinh thuần từ những viên đá xám xanh bắt đầu chảy tràn qua các đường rãnh khắc trên mặt sân, thắp sáng những ký tự cổ xưa.
Việc xuất kho số lượng lớn như vậy trong đêm lập tức thu hút sự chú ý của vài vị trưởng lão đang trực ban. Một lão giả râu tóc bạc phơ bước tới, nhìn chằm chằm vào rương đá phát sáng, giọng điệu mang theo tia xót xa.
"Trần chấp sự, năm trăm viên đá trung phẩm này là toàn bộ ngân sách dự trữ của tháng. Trận pháp hộ viện hiện tại vẫn đang vận hành tốt, cớ sao phải dốc cạn kho bãi lúc nửa đêm?"
"Đây là lệnh trực tiếp từ các chủ." Lão Trần giơ cao tờ giấy trúc có dấu chu sa, nét mặt kiên quyết không cho phép thương lượng. "Bắt đầu từ giờ Hợi, toàn bộ chín ô trận vị phải được kích hoạt ở mức tối đa. Kẻ nào tự ý rời vị trí, chiếu theo quy tắc nội bộ xử phạt roi mây, tước bổng lộc nửa năm."
Lão giả kia nghe đến quy tắc xử phạt thì biến sắc, không dám phàn nàn thêm nửa lời, vội vã quay về đôn đốc tuần tra. Chín ô trận vị dần dần tỏa ra một lớp sương mờ ảo, bao bọc lấy toàn bộ kiến trúc bằng gỗ lim. Lão Trần cất kỹ tờ lệnh vào ngực áo, trong lòng thầm hiểu sóng gió thực sự mới chỉ vừa bắt đầu, và năm trăm viên linh thạch này chính là cái giá phải trả trước để đổi lấy một bức tường đồng vách sắt.
Tửu lâu Nguyệt Lai về đêm rực rỡ ánh đèn pháp trận. Mùi linh tửu bách quả quyện cùng khói nướng xộc thẳng vào mũi. Từ Mặc khoác kiện sạp y tơi tả, sắm vai gã tán tu say khướt lảo đảo bước lên lầu hai. Ánh mắt gã xuyên thấu lớp màng cách âm, chuẩn xác khóa chặt gian sương phòng bán hở ở góc khuất. Nơi đó, Phí quản sự của phủ thành chủ đang nâng chén ngọc, mặt béo phệ đỏ gay. Bản rập hắc vân được cuộn tròn, giấu kín trong ống tay áo tẩm bột che lấp khí tức.
Vừa chuẩn bị bước qua ngạch cửa, một đạo thần thức lạnh lẽo mang theo sát cơ đột ngột quét tới từ bàn cờ vây đối diện. Tên tu sĩ mặc cẩm bào xanh thẫm híp mắt nhìn chằm chằm bước chân lảo đảo của Từ Mặc. Kẻ này tỏa ra mùi lưu huỳnh nhàn nhạt, dấu hiệu của đám hộ viện tu Hỏa Linh Quyết do thương hội nuôi dưỡng. Bọn chúng không chỉ bảo vệ phó hội trưởng, mà còn giăng lưới giám sát quan viên.
Đã có biến số, kế hoạch mượn đao giết người buộc phải thêm nhịp dẫn dụ. Từ Mặc cố tình bước hụt lên ván gỗ, mượn lực ngã nhào về phía trước. Ống tay áo vung lên, cuộn giấy bồi ố vàng tuột ra, lăn lông lốc trên mặt sàn lim về hướng sương phòng của quan viên họ Phí. Tên áo xanh lập tức biến sắc. Hắn ngửi thấy mùi máu yêu thú hệ thủy bốc ra từ mặt giấy, liền nhận định đây là kẻ bán tình báo mật cho quan phủ.
Không chút do dự, gã hộ viện búng ngón tay, ngưng tụ hỏa linh lực thành tia Hỏa Tinh Châm phóng vút ra. Tia lửa vừa chạm tới mép giấy, tên áo xanh chợt khựng lại. Hắn thấy những đường hắc vân in trên đó bắt đầu vặn vẹo. Nếu đốt cháy, tro tàn mang hỏa độc sẽ nổ tung, ám thẳng vào mặt Phí quản sự. Kẻ địch cắn răng đổi chiến thuật. Hắn cưỡng ép thu hồi pháp thuật, vươn tay hóa thành đạo Cầm Nã Thủ vô hình định cướp lấy cuộn giấy bồi.
Ngay khoảnh khắc trảo phong chạm vào mép vật chứng, Từ Mặc âm thầm kích hoạt Toái Băng Phù giấu dưới đế giày. Trận đồ không nhắm vào kẻ địch, mà đánh thẳng xuống ván sàn. Một lớp băng mỏng tỏa ra, ma sát với không khí tạo thành luồng hàn khí trơn trượt. Cầm Nã Thủ của tên áo xanh vồ hụt. Cuộn giấy bồi mượn lực đẩy của trận văn, lao vút đi rồi đập thẳng vào chén rượu ngọc trên tay Phí quản sự. Tiếng vỡ vụn vang lên, chất lỏng văng tung tóe.
Để hàn khí không lưu lại dấu vết linh lực của Kiếm Các, Từ Mặc phải bóp nát sợi thần thức kết nối phù lục. Sự cắn trả dội ngược khiến một giọt hồn huyết trong thức hải bốc hơi. Ba ngón tay phải của gã lập tức khô héo, da thịt teo tóp bám sát xương cốt như nhánh khô. Kiện Áo choàng Ẩn Tức cũng mất nguồn duy trì, rách toạc thành hàng chục mảnh, lộ ra dung mạo thô kệch. Gã giấu bàn tay tàn phế vào ngực, mắng chửi vài câu rồi lẩn nhanh vào đám đông.
Trong sương phòng, Phí quản sự giật mình đánh thót, linh tửu đổ ướt vạt áo gấm. Lão định nổi trận lôi đình, nhưng ánh mắt chợt khựng lại. Dưới tác dụng của rượu và hơi lạnh bốc lên, những đường vân đứt gãy trên mặt giấy bồi hiện ra rõ mồn một. Vết mực pha máu thủy thú phát sáng lam nhạt, vạch trần lỗ hổng chí mạng ở chuôi thanh hung khí. Lão quan viên híp mắt, liếc nhìn tên tu sĩ áo xanh đang đứng chết trân. Bàn tay mập mạp chậm rãi cuộn tờ giấy, nhét sâu vào áo.
Ngoài hẻm tối cách tửu lâu hai con phố, Từ Mặc tựa lưng vào tường đá ẩm ướt, nén cơn đau thấu xương. Gã dùng tay trái lấy Lệnh Bài Chấp Sự, rót tia linh lực mỏng manh vào. Trên mặt ngọc giản lóe lên những phù văn nhỏ xíu. Gã cắn đầu ngón tay trái, dùng máu viết nhanh dòng báo cáo. Đã giao vật chứng, hắc thủ thương hội tự châm ngòi nghi ngờ. Áo choàng Ẩn Tức tổn hại, xin ghi nợ ba trăm điểm công huân đổi thuốc phục hồi sinh cơ xương nhục.
Phí quản sự run rẩy xòe cuộn giấy bồi ra, đồng tử chợt co rút khi nhìn thấy vết mực đứt gãy ở phần chuôi của đồ hình. Lão là người lăn lộn chốn quan trường, chỉ liếc qua đã hiểu ý nghĩa của vệt mờ này. Một thanh khí cụ được kẻ rèn dùng máu thủy thú để hạ nhiệt ép buộc, căn bản không thể chịu nổi hỏa linh lực cường độ cao. Vậy mà thương hội lại dám dùng nó làm vật thế chấp cho khống chỉ khoáng sản của phủ thành chủ.
Gã áo xanh đứng cách đó năm bước nhạy bén bắt được sự thay đổi trong ánh mắt của viên quan. Sát cơ trong mắt gã bùng lên.
Giữ lại đồ vật, hoặc là bỏ mạng tại đây.
Gã không lãng phí thời gian tung quyền cước phàm tục. Từ đầu ngón tay gã, một luồng hỏa linh lực đỏ sậm ngưng tụ thành hình mũi dùi, xé gió lao thẳng về phía cuộn giấy bồi trong tay Phí quản sự. Mục tiêu của gã rất rõ ràng, hủy đi vật chứng trước, giết người diệt khẩu tính sau.
Từ Mặc cắn chặt răng, ba ngón tay phải đã dập nát rủ xuống tứa máu, nhưng tay trái gã vẫn giữ được sự vững vàng tuyệt đối. Gã không rút kiếm. Trước khi đi, Các chủ đã dặn rõ, đối đầu với cao thủ hệ Hỏa trong không gian hẹp, dùng kiếm khí chỉ tổ làm mồi châm lửa.
Từ Mặc lật tay, ném ra một mảnh kim loại xỉn màu. Đó là phần mũi của một thanh phi kiếm phế phẩm từng bị hỏa độc thiêu rụi.
Mảnh kim loại va chạm với mũi dùi lửa giữa không trung. Thay vì phát nổ, phần tàn dư thủy linh lực bên trong mảnh kiếm lập tức bốc hơi, tạo thành một màn sương trắng xóa đặc quánh bao trùm toàn bộ không gian lầu hai.
Gã áo xanh hừ lạnh một tiếng. Gã nhận ra ngay đây chỉ là đòn nhử để câu giờ tẩu thoát. Không chút do dự, gã lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì tiếp tục công kích mù quáng vào màn sương, gã thu hồi mũi dùi, vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Ba lá cờ nhỏ màu đỏ thẫm bay vút ra, ghim chặt vào ba góc phòng.
Một đạo trận văn hình tam giác rực lửa bừng sáng, phong tỏa hoàn toàn không gian lầu hai. Linh khí xung quanh nháy mắt bị rút cạn, nhiệt độ tăng vọt làm bàn ghế gỗ trầm bắt đầu bốc khói.
Tam Tài Viêm Trận, để xem con chuột nhắt nhà ngươi chạy đi đâu.
Gã áo xanh đắc ý truyền âm, đồng thời phóng thần thức rà soát từng tấc không gian. Nhưng gã đã tính sai một bước. Gã không biết rằng, thứ Các chủ Diệp Tinh Thần muốn gã đốt, chính là cuộn giấy bồi kia.
Trong góc phòng, Phí quản sự hoảng loạn lùi lại, vô tình để cuộn giấy tiếp xúc với luồng nhiệt lưu từ trận pháp. Ngay khoảnh khắc đó, lớp mực in hằn những đường hắc vân trên mặt giấy đột ngột biến đổi. Mực này vốn được mạng lưới tình báo pha trộn từ tro cốt của thủy thú và vụn khoáng hàn băng. Khi bị hỏa trận ép nung, sự xung khắc thuộc tính lên đến đỉnh điểm.
Một tiếng kiếm ngân khàn đục, rít gào như dã thú bị bóp nghẹt cổ họng vang lên từ chính tờ giấy mỏng manh.
Âm thanh không mang theo lực sát thương vật lý, nhưng lại mang theo oán khí của một thanh kiếm lỗi bị ép thành hình. Sóng âm dội ngược vào ba lá cờ đỏ. Trận văn tam giác chớp lóe điên cuồng rồi nứt toác.
Gã áo xanh biến sắc. Thần thức của gã đang kết nối với trận bàn, nay bị âm ba xung kích đánh thẳng vào thức hải. Đầu gã đau như búa bổ, linh lực vận chuyển trong kinh mạch khựng lại một nhịp, khiến gã lùi liền ba bước, khóe mắt rỉ ra một tia máu đen. Trận pháp phong tỏa tự động sụp đổ.
Để kích hoạt được tiếng kiếm ngân đó đúng thời điểm, Từ Mặc đã phải dùng chút linh lực cuối cùng truyền qua cánh tay phải tàn phế để dẫn nhiễu loạn. Cái giá phải trả là toàn bộ kinh mạch từ bả vai xuống đến cổ tay phải của gã hoàn toàn khô héo, triệt để mất đi khả năng cầm kiếm vĩnh viễn.
Nhưng mục đích đã đạt được. Tiếng nổ vỡ của trận pháp và âm thanh kiếm ngân chát chúa đã phá nát lớp cách âm của tửu lâu Nguyệt Lai.
Từ dưới ngã tư đường, ánh đuốc sáng rực bùng lên. Tiếng bước chân rập rạp của đội thiết giáp tuần tra thuộc phủ thành chủ vang dội. Bọn họ vốn dĩ đang đi tuần theo lộ trình được điều chỉnh từ sự kiện cháy kho đêm qua, nay nghe thấy động tĩnh liền bao vây tửu lâu kín kẽ.
Phí quản sự ôm chặt lấy đồ hình, ánh mắt nhìn gã áo xanh từ hoảng sợ chuyển sang phẫn nộ tột độ.
Thương hội các ngươi buôn bán hàng giả, nay lại dám dùng sát trận mưu sát quan viên đương triều ngay giữa phố. Bằng chứng rành rành, để xem phó hội trưởng của các ngươi chối cãi thế nào.
Gã áo xanh đứng chết trân, nhận ra bản thân đã bước hụt vào một cái bẫy liên hoàn không có lối thoát. Việc gã ra tay phong tỏa lầu hai đã gián tiếp xác nhận sự chột dạ của thương hội, biến một nghi vấn thành tội danh ám sát.
Nhân lúc hỗn loạn, Từ Mặc hóa thành một vệt xám dung nhập vào bóng tối ngoài cửa sổ. Nhiệm vụ của gã đã xong. Sáng ngày mai, không chỉ một thanh danh khí bị gạch tên, mà Lệnh Phong Tỏa toàn bộ sổ sách của thương hội chắc chắn sẽ được phủ thành chủ chính thức ban hành.
Nhiệt độ trên lầu hai tửu lâu Nguyệt Lai tăng vọt, ép từng mảng sương mù chuyển sang màu đỏ quạch. Trận văn hệ Hỏa do gã áo xanh vừa bí mật kích hoạt đã phong tỏa hoàn toàn lối xuống lầu, biến căn phòng thành một lò nung kín mít. Từ Mặc nín thở, dung nhập khí tức vào bóng tối sau bức bình phong chạm trổ, đôi mắt lạnh lẽo quan sát thế cục. Hắn không vội ra tay, bởi màn kịch này vốn được Các chủ sắp đặt không phải để ám sát, mà để mượn ngọn lửa của chính đối thủ nung chảy lớp vỏ bọc dối trá.
Ở giữa phòng, Phí quản sự lùi lại một bước, bàn tay mập mạp siết chặt cuộn giấy bồi ố vàng. Gã áo xanh cười gằn, trường kiếm trong tay vung lên tạo ra ba đạo hỏa xà cắn xé không gian, tung đòn nhử ép viên quan phủ phải lùi sâu vào góc chết. Hắn tưởng rằng chỉ cần thiêu rụi mảnh giấy mang bản rập mạch khí kia, bí mật về thanh Viêm Giao Kiếm sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi. Nhưng gã không hề biết, mực in trên mặt giấy vốn được Diệp Tinh Thần pha trộn từ bột Băng tằm và mạt sắt lấy từ chính phế tích lò rèn đêm trước.
Khi ngọn lửa của trận pháp chạm đến mép giấy, hắc vân trên bản rập không hề cháy thành tro mà bất ngờ bùng lên một dải hàn khí lạnh buốt xương. Đòn hỏa xà của gã áo xanh vừa lao tới lập tức bị luồng khí lạnh này ngưng kết, vỡ vụn thành vô số mảnh phù văn rớt lả tả xuống sàn gỗ. Đối thủ khựng lại trong tích tắc, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi khi nhận ra trận nhãn hệ Hỏa của mình đang bị chính hàn khí từ vật chứng đảo ngược thuộc tính. Hắn lập tức cắn răng, xoay cổ tay đổi hướng kiếm, từ bỏ việc tấn công trực diện để chuyển sang tung một lá Phù Bạo Lôi hòng phá hủy toàn bộ căn phòng cùng nhân chứng.
Nhưng Từ Mặc đã chờ sẵn khoảnh khắc biến số này. Gã áo xám búng ngón tay, một viên đạn tẩm bột lưu huỳnh bắn thẳng vào thanh trường kiếm đang mất ổn định linh lực của kẻ địch. Hàn khí từ cuộn giấy kết hợp với bột lưu huỳnh tạo ra một vụ nổ ngầm ngay trên thân kiếm, phá nát kết cấu trận văn bên trong lõi thép. Tiếng kim loại rạn nứt vang lên chát chúa, thanh pháp khí cấp hai trong tay gã áo xanh gãy gập làm đôi. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép đổi chiêu là linh mạch cánh tay phải của gã bị kiếm khí dội ngược, sưng tấy và đen kịt lại, hoàn toàn phế bỏ khả năng cầm kiếm trong ít nhất nửa năm.
Phí quản sự thở hổn hển, cúi xuống nhìn cuộn giấy bồi đang tỏa ra hơi lạnh mờ ảo. Dưới tác động của sự chênh lệch nhiệt độ cực độ, những nét đứt gãy trên bản rập hiện rõ mồn một, hệt như một bản án không thể chối cãi về kỹ thuật đúc kiếm tà môn. Gã áo xanh ôm cánh tay phế tàn, cắn nát viên bạo đan giấu dưới lưỡi để mượn lực đẩy, phá cửa sổ lao ra màn đêm tẩu thoát. Từ Mặc thu liễm sát khí, nhẹ nhàng thả một miếng ngọc giản ghi âm xuống sàn nhà rồi biến mất vào bóng tối, để lại hiện trường hoàn hảo cho viên quan phủ tự mình định đoạt.
Nửa canh giờ sau, tại sảnh chính Thiên Đạo Kiếm Các, bóng xám của Từ Mặc lặng lẽ quỳ một gối trước án thư. Hắn đặt lên bàn nửa đoạn mũi kiếm gãy của kẻ địch, kèm theo báo cáo chi tiết về biến cố tại tửu lâu. Diệp Tinh Thần cầm đoạn kim loại lên, ngón tay lướt qua vết nứt do hàn khí và hỏa độc va chạm tạo thành, ánh mắt tĩnh lặng không gợn sóng. Mọi phản ứng của gã áo xanh, sự hoảng loạn của Phí quản sự, và cả việc cuộn giấy bồi biến dị đều nằm gọn trong ba bước tính toán từ trước của hắn.
"Truyền lệnh xuống Khảo Công Các, ghi nhận Từ Mặc hoàn thành nhiệm vụ gián tiếp, thưởng năm trăm điểm cống hiến." Diệp Tinh Thần rút bút chu sa, dứt khoát viết một dòng vào cuốn sổ bìa đen.
"Đồng thời, bổ sung quy chế mới vào nội quy tuần tra. Từ đêm nay, mọi hộ vệ mang kiếm thuộc tính Hỏa đều phải nộp lại pháp khí để Khí Cụ Đường kiểm tra mạch khí, đề phòng Hắc Thiên Các dùng bột Băng tằm chơi trò gậy ông đập lưng ông."
Lão Trần đứng bên cạnh cẩn thận dùng ấn triện đóng lên trang sổ, thanh âm có chút ngập ngừng khi nhìn về phía đoạn kiếm gãy.
"Các chủ, Phí quản sự đã nắm được bằng chứng, sáng mai chắc chắn sẽ phát lệnh niêm phong thương hội. Chúng ta có cần chuẩn bị tiếp quản các đường thương lộ của bọn chúng không?"
"Không, mồi nhử đã nuốt trôi, giờ là lúc ép chúng phải nhả ra thứ quan trọng hơn." Diệp Tinh Thần ném đoạn mũi kiếm vào khay đồng, âm thanh va chạm sắc lạnh vang vọng khắp sảnh đường.
"Kẻ địch mất đi thanh Viêm Giao Kiếm và một nửa thương lộ, chắc chắn sẽ dùng quân cờ cuối cùng tại kho số bảy để phản kích. Ngươi lập tức mang Tỏa Linh Trận Bàn đến phủ đệ của thợ rèn họ Tôn, nội trong đêm nay phải niêm phong toàn bộ số quặng hắc kim chưa tinh luyện."
Bên trong sảnh, Diệp Tinh Thần vẫn ngồi bất động sau án thư bằng gỗ trầm. Bàn tay thon dài của hắn lướt qua một xấp giấy bồi ố vàng, bên trên in hằn những đường vân đen kịt rối rắm. Đây là bản rập mạch khí của chính thanh hung khí mang tên Viêm Giao kia, được mạng lưới tình báo thu thập từ ba năm trước. Từng nét đứt gãy trên mặt giấy không chỉ là vết nứt vật lý, mà chứng minh hỏa độc đã ăn sâu vào tận gốc rễ lõi kiếm. Một thanh khí cụ bị tà hỏa thiêu đốt rỗng ruột lại được khoác lên lớp vỏ hào nhoáng, nghiễm nhiên ngồi chễm chệ trên bảng xếp hạng suốt thời gian dài.
"Từ Mặc." Diệp Tinh Thần cất tiếng gọi, thanh âm bình thản xé toạc sự tĩnh lặng.
Từ trong góc khuất của dãy giá sách, một gã nam tử mặc áo xám tro lặng lẽ bước ra, vạt áo dính đầy mạt sắt và bụi than. Gã cúi đầu chờ lệnh, ánh mắt sắc lẹm như một lưỡi đao chưa mài.
"Ngươi mang bản rập này đến tửu lâu Nguyệt Lai." Hắn đẩy tờ giấy bồi về phía mép bàn. "Không cần giao cho người của thương hội. Hãy tìm cách để nó vô tình lọt vào tay Phí quản sự của phủ thành chủ."
Từ Mặc tiến lên nhận lấy vật chứng, nhíu mày nhìn lướt qua những đường hắc vân. "Các chủ muốn mượn tay quan phủ để ép phó hội trưởng kia bước vào đường cùng?"
"Ngươi nhìn kỹ đoạn vân mây ở chuôi kiếm." Diệp Tinh Thần chỉ đầu ngón tay vào một vệt mờ trên giấy bồi. "Chỗ này linh lực đứt đoạn, chứng tỏ lúc rèn, kẻ đúc kiếm đã dùng máu yêu thú hệ thủy để ép nhiệt độ xuống quá nhanh. Che giấu rất khéo, nhưng tiếng kiếm ngân khi va chạm chắc chắn sẽ bị khàn đục. Kẻ mang danh kiếm giả bị dồn vào chân tường sẽ không tự sát, mà sẽ tìm đến kẻ đúc ra nó để đòi bồi thường."
Gã áo xám gật đầu thấu hiểu. Nếu trực tiếp vạch trần với thương hội, bọn chúng sẽ phong tỏa tin tức để bảo vệ danh tiếng. Nhưng một khi quan viên họ Phí nắm được nhược điểm, luật lệ của thành phủ sẽ ép thương hội phải công khai kiểm chứng linh khí.
"Thương hội kia chỉ là tấm bình phong kiếm chác." Diệp Tinh Thần nhếch mép, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm ngọn nến đang leo lét. "Ta muốn xem đám hắc thủ giấu mặt sẽ dùng cách gì để dập tắt cơn thịnh nộ của khách hàng ruột, một khi bí mật chết người này bị phanh phui trước mặt phe trung lập."
"Thuộc hạ đã rõ." Từ Mặc cẩn trọng cuộn tròn tờ giấy bồi, nhét sâu vào ống tay áo.
"Trước khi đi, ghé qua phòng sổ sách." Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt án thư, nhắc nhở quy củ. "Ghi rõ nhiệm vụ gián điệp cấp ba, nhận trước hai mươi điểm công huân. Nếu để lộ danh tính Kiếm Các, tự ngươi dùng mạng mình mà lấp vào sổ nợ."
Nam tử áo xám chắp tay hành lễ rồi lùi dần vào bóng tối. Cửa sảnh khép lại, trả lại không gian tĩnh mịch cho vị các chủ trẻ tuổi. Kế hoạch đã giăng xong lớp thứ nhất, dùng quy chế minh bạch để ép đối thủ phải tự bóc trần lớp mặt nạ giả tạo.
Cùng lúc đó, tại khu vực kho tài nguyên ở hậu viện, tiếng lách cách của bàn tính vang lên dồn dập. Lão Trần đang đích thân giám sát ba tên đệ tử khiêng từng rương linh thạch trung phẩm đổ vào các mắt trận phòng ngự. Từng luồng linh khí tinh thuần từ những viên đá xám xanh bắt đầu chảy tràn qua các đường rãnh khắc trên mặt sân, thắp sáng những ký tự cổ xưa.
Việc xuất kho số lượng lớn như vậy trong đêm lập tức thu hút sự chú ý của vài vị trưởng lão đang trực ban. Một lão giả râu tóc bạc phơ bước tới, nhìn chằm chằm vào rương đá phát sáng, giọng điệu mang theo tia xót xa.
"Trần chấp sự, năm trăm viên đá trung phẩm này là toàn bộ ngân sách dự trữ của tháng. Trận pháp hộ viện hiện tại vẫn đang vận hành tốt, cớ sao phải dốc cạn kho bãi lúc nửa đêm?"
"Đây là lệnh trực tiếp từ các chủ." Lão Trần giơ cao tờ giấy trúc có dấu chu sa, nét mặt kiên quyết không cho phép thương lượng. "Bắt đầu từ giờ Hợi, toàn bộ chín ô trận vị phải được kích hoạt ở mức tối đa. Kẻ nào tự ý rời vị trí, chiếu theo quy tắc nội bộ xử phạt roi mây, tước bổng lộc nửa năm."
Lão giả kia nghe đến quy tắc xử phạt thì biến sắc, không dám phàn nàn thêm nửa lời, vội vã quay về đôn đốc tuần tra. Chín ô trận vị dần dần tỏa ra một lớp sương mờ ảo, bao bọc lấy toàn bộ kiến trúc bằng gỗ lim. Lão Trần cất kỹ tờ lệnh vào ngực áo, trong lòng thầm hiểu sóng gió thực sự mới chỉ vừa bắt đầu, và năm trăm viên linh thạch này chính là cái giá phải trả trước để đổi lấy một bức tường đồng vách sắt.
Tửu lâu Nguyệt Lai về đêm rực rỡ ánh đèn pháp trận. Mùi linh tửu bách quả quyện cùng khói nướng xộc thẳng vào mũi. Từ Mặc khoác kiện sạp y tơi tả, sắm vai gã tán tu say khướt lảo đảo bước lên lầu hai. Ánh mắt gã xuyên thấu lớp màng cách âm, chuẩn xác khóa chặt gian sương phòng bán hở ở góc khuất. Nơi đó, Phí quản sự của phủ thành chủ đang nâng chén ngọc, mặt béo phệ đỏ gay. Bản rập hắc vân được cuộn tròn, giấu kín trong ống tay áo tẩm bột che lấp khí tức.
Vừa chuẩn bị bước qua ngạch cửa, một đạo thần thức lạnh lẽo mang theo sát cơ đột ngột quét tới từ bàn cờ vây đối diện. Tên tu sĩ mặc cẩm bào xanh thẫm híp mắt nhìn chằm chằm bước chân lảo đảo của Từ Mặc. Kẻ này tỏa ra mùi lưu huỳnh nhàn nhạt, dấu hiệu của đám hộ viện tu Hỏa Linh Quyết do thương hội nuôi dưỡng. Bọn chúng không chỉ bảo vệ phó hội trưởng, mà còn giăng lưới giám sát quan viên.
Đã có biến số, kế hoạch mượn đao giết người buộc phải thêm nhịp dẫn dụ. Từ Mặc cố tình bước hụt lên ván gỗ, mượn lực ngã nhào về phía trước. Ống tay áo vung lên, cuộn giấy bồi ố vàng tuột ra, lăn lông lốc trên mặt sàn lim về hướng sương phòng của quan viên họ Phí. Tên áo xanh lập tức biến sắc. Hắn ngửi thấy mùi máu yêu thú hệ thủy bốc ra từ mặt giấy, liền nhận định đây là kẻ bán tình báo mật cho quan phủ.
Không chút do dự, gã hộ viện búng ngón tay, ngưng tụ hỏa linh lực thành tia Hỏa Tinh Châm phóng vút ra. Tia lửa vừa chạm tới mép giấy, tên áo xanh chợt khựng lại. Hắn thấy những đường hắc vân in trên đó bắt đầu vặn vẹo. Nếu đốt cháy, tro tàn mang hỏa độc sẽ nổ tung, ám thẳng vào mặt Phí quản sự. Kẻ địch cắn răng đổi chiến thuật. Hắn cưỡng ép thu hồi pháp thuật, vươn tay hóa thành đạo Cầm Nã Thủ vô hình định cướp lấy cuộn giấy bồi.
Ngay khoảnh khắc trảo phong chạm vào mép vật chứng, Từ Mặc âm thầm kích hoạt Toái Băng Phù giấu dưới đế giày. Trận đồ không nhắm vào kẻ địch, mà đánh thẳng xuống ván sàn. Một lớp băng mỏng tỏa ra, ma sát với không khí tạo thành luồng hàn khí trơn trượt. Cầm Nã Thủ của tên áo xanh vồ hụt. Cuộn giấy bồi mượn lực đẩy của trận văn, lao vút đi rồi đập thẳng vào chén rượu ngọc trên tay Phí quản sự. Tiếng vỡ vụn vang lên, chất lỏng văng tung tóe.
Để hàn khí không lưu lại dấu vết linh lực của Kiếm Các, Từ Mặc phải bóp nát sợi thần thức kết nối phù lục. Sự cắn trả dội ngược khiến một giọt hồn huyết trong thức hải bốc hơi. Ba ngón tay phải của gã lập tức khô héo, da thịt teo tóp bám sát xương cốt như nhánh khô. Kiện Áo choàng Ẩn Tức cũng mất nguồn duy trì, rách toạc thành hàng chục mảnh, lộ ra dung mạo thô kệch. Gã giấu bàn tay tàn phế vào ngực, mắng chửi vài câu rồi lẩn nhanh vào đám đông.
Trong sương phòng, Phí quản sự giật mình đánh thót, linh tửu đổ ướt vạt áo gấm. Lão định nổi trận lôi đình, nhưng ánh mắt chợt khựng lại. Dưới tác dụng của rượu và hơi lạnh bốc lên, những đường vân đứt gãy trên mặt giấy bồi hiện ra rõ mồn một. Vết mực pha máu thủy thú phát sáng lam nhạt, vạch trần lỗ hổng chí mạng ở chuôi thanh hung khí. Lão quan viên híp mắt, liếc nhìn tên tu sĩ áo xanh đang đứng chết trân. Bàn tay mập mạp chậm rãi cuộn tờ giấy, nhét sâu vào áo.
Ngoài hẻm tối cách tửu lâu hai con phố, Từ Mặc tựa lưng vào tường đá ẩm ướt, nén cơn đau thấu xương. Gã dùng tay trái lấy Lệnh Bài Chấp Sự, rót tia linh lực mỏng manh vào. Trên mặt ngọc giản lóe lên những phù văn nhỏ xíu. Gã cắn đầu ngón tay trái, dùng máu viết nhanh dòng báo cáo. Đã giao vật chứng, hắc thủ thương hội tự châm ngòi nghi ngờ. Áo choàng Ẩn Tức tổn hại, xin ghi nợ ba trăm điểm công huân đổi thuốc phục hồi sinh cơ xương nhục.
Phí quản sự run rẩy xòe cuộn giấy bồi ra, đồng tử chợt co rút khi nhìn thấy vết mực đứt gãy ở phần chuôi của đồ hình. Lão là người lăn lộn chốn quan trường, chỉ liếc qua đã hiểu ý nghĩa của vệt mờ này. Một thanh khí cụ được kẻ rèn dùng máu thủy thú để hạ nhiệt ép buộc, căn bản không thể chịu nổi hỏa linh lực cường độ cao. Vậy mà thương hội lại dám dùng nó làm vật thế chấp cho khống chỉ khoáng sản của phủ thành chủ.
Gã áo xanh đứng cách đó năm bước nhạy bén bắt được sự thay đổi trong ánh mắt của viên quan. Sát cơ trong mắt gã bùng lên.
Giữ lại đồ vật, hoặc là bỏ mạng tại đây.
Gã không lãng phí thời gian tung quyền cước phàm tục. Từ đầu ngón tay gã, một luồng hỏa linh lực đỏ sậm ngưng tụ thành hình mũi dùi, xé gió lao thẳng về phía cuộn giấy bồi trong tay Phí quản sự. Mục tiêu của gã rất rõ ràng, hủy đi vật chứng trước, giết người diệt khẩu tính sau.
Từ Mặc cắn chặt răng, ba ngón tay phải đã dập nát rủ xuống tứa máu, nhưng tay trái gã vẫn giữ được sự vững vàng tuyệt đối. Gã không rút kiếm. Trước khi đi, Các chủ đã dặn rõ, đối đầu với cao thủ hệ Hỏa trong không gian hẹp, dùng kiếm khí chỉ tổ làm mồi châm lửa.
Từ Mặc lật tay, ném ra một mảnh kim loại xỉn màu. Đó là phần mũi của một thanh phi kiếm phế phẩm từng bị hỏa độc thiêu rụi.
Mảnh kim loại va chạm với mũi dùi lửa giữa không trung. Thay vì phát nổ, phần tàn dư thủy linh lực bên trong mảnh kiếm lập tức bốc hơi, tạo thành một màn sương trắng xóa đặc quánh bao trùm toàn bộ không gian lầu hai.
Gã áo xanh hừ lạnh một tiếng. Gã nhận ra ngay đây chỉ là đòn nhử để câu giờ tẩu thoát. Không chút do dự, gã lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì tiếp tục công kích mù quáng vào màn sương, gã thu hồi mũi dùi, vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Ba lá cờ nhỏ màu đỏ thẫm bay vút ra, ghim chặt vào ba góc phòng.
Một đạo trận văn hình tam giác rực lửa bừng sáng, phong tỏa hoàn toàn không gian lầu hai. Linh khí xung quanh nháy mắt bị rút cạn, nhiệt độ tăng vọt làm bàn ghế gỗ trầm bắt đầu bốc khói.
Tam Tài Viêm Trận, để xem con chuột nhắt nhà ngươi chạy đi đâu.
Gã áo xanh đắc ý truyền âm, đồng thời phóng thần thức rà soát từng tấc không gian. Nhưng gã đã tính sai một bước. Gã không biết rằng, thứ Các chủ Diệp Tinh Thần muốn gã đốt, chính là cuộn giấy bồi kia.
Trong góc phòng, Phí quản sự hoảng loạn lùi lại, vô tình để cuộn giấy tiếp xúc với luồng nhiệt lưu từ trận pháp. Ngay khoảnh khắc đó, lớp mực in hằn những đường hắc vân trên mặt giấy đột ngột biến đổi. Mực này vốn được mạng lưới tình báo pha trộn từ tro cốt của thủy thú và vụn khoáng hàn băng. Khi bị hỏa trận ép nung, sự xung khắc thuộc tính lên đến đỉnh điểm.
Một tiếng kiếm ngân khàn đục, rít gào như dã thú bị bóp nghẹt cổ họng vang lên từ chính tờ giấy mỏng manh.
Âm thanh không mang theo lực sát thương vật lý, nhưng lại mang theo oán khí của một thanh kiếm lỗi bị ép thành hình. Sóng âm dội ngược vào ba lá cờ đỏ. Trận văn tam giác chớp lóe điên cuồng rồi nứt toác.
Gã áo xanh biến sắc. Thần thức của gã đang kết nối với trận bàn, nay bị âm ba xung kích đánh thẳng vào thức hải. Đầu gã đau như búa bổ, linh lực vận chuyển trong kinh mạch khựng lại một nhịp, khiến gã lùi liền ba bước, khóe mắt rỉ ra một tia máu đen. Trận pháp phong tỏa tự động sụp đổ.
Để kích hoạt được tiếng kiếm ngân đó đúng thời điểm, Từ Mặc đã phải dùng chút linh lực cuối cùng truyền qua cánh tay phải tàn phế để dẫn nhiễu loạn. Cái giá phải trả là toàn bộ kinh mạch từ bả vai xuống đến cổ tay phải của gã hoàn toàn khô héo, triệt để mất đi khả năng cầm kiếm vĩnh viễn.
Nhưng mục đích đã đạt được. Tiếng nổ vỡ của trận pháp và âm thanh kiếm ngân chát chúa đã phá nát lớp cách âm của tửu lâu Nguyệt Lai.
Từ dưới ngã tư đường, ánh đuốc sáng rực bùng lên. Tiếng bước chân rập rạp của đội thiết giáp tuần tra thuộc phủ thành chủ vang dội. Bọn họ vốn dĩ đang đi tuần theo lộ trình được điều chỉnh từ sự kiện cháy kho đêm qua, nay nghe thấy động tĩnh liền bao vây tửu lâu kín kẽ.
Phí quản sự ôm chặt lấy đồ hình, ánh mắt nhìn gã áo xanh từ hoảng sợ chuyển sang phẫn nộ tột độ.
Thương hội các ngươi buôn bán hàng giả, nay lại dám dùng sát trận mưu sát quan viên đương triều ngay giữa phố. Bằng chứng rành rành, để xem phó hội trưởng của các ngươi chối cãi thế nào.
Gã áo xanh đứng chết trân, nhận ra bản thân đã bước hụt vào một cái bẫy liên hoàn không có lối thoát. Việc gã ra tay phong tỏa lầu hai đã gián tiếp xác nhận sự chột dạ của thương hội, biến một nghi vấn thành tội danh ám sát.
Nhân lúc hỗn loạn, Từ Mặc hóa thành một vệt xám dung nhập vào bóng tối ngoài cửa sổ. Nhiệm vụ của gã đã xong. Sáng ngày mai, không chỉ một thanh danh khí bị gạch tên, mà Lệnh Phong Tỏa toàn bộ sổ sách của thương hội chắc chắn sẽ được phủ thành chủ chính thức ban hành.
Nhiệt độ trên lầu hai tửu lâu Nguyệt Lai tăng vọt, ép từng mảng sương mù chuyển sang màu đỏ quạch. Trận văn hệ Hỏa do gã áo xanh vừa bí mật kích hoạt đã phong tỏa hoàn toàn lối xuống lầu, biến căn phòng thành một lò nung kín mít. Từ Mặc nín thở, dung nhập khí tức vào bóng tối sau bức bình phong chạm trổ, đôi mắt lạnh lẽo quan sát thế cục. Hắn không vội ra tay, bởi màn kịch này vốn được Các chủ sắp đặt không phải để ám sát, mà để mượn ngọn lửa của chính đối thủ nung chảy lớp vỏ bọc dối trá.
Ở giữa phòng, Phí quản sự lùi lại một bước, bàn tay mập mạp siết chặt cuộn giấy bồi ố vàng. Gã áo xanh cười gằn, trường kiếm trong tay vung lên tạo ra ba đạo hỏa xà cắn xé không gian, tung đòn nhử ép viên quan phủ phải lùi sâu vào góc chết. Hắn tưởng rằng chỉ cần thiêu rụi mảnh giấy mang bản rập mạch khí kia, bí mật về thanh Viêm Giao Kiếm sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi. Nhưng gã không hề biết, mực in trên mặt giấy vốn được Diệp Tinh Thần pha trộn từ bột Băng tằm và mạt sắt lấy từ chính phế tích lò rèn đêm trước.
Khi ngọn lửa của trận pháp chạm đến mép giấy, hắc vân trên bản rập không hề cháy thành tro mà bất ngờ bùng lên một dải hàn khí lạnh buốt xương. Đòn hỏa xà của gã áo xanh vừa lao tới lập tức bị luồng khí lạnh này ngưng kết, vỡ vụn thành vô số mảnh phù văn rớt lả tả xuống sàn gỗ. Đối thủ khựng lại trong tích tắc, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi khi nhận ra trận nhãn hệ Hỏa của mình đang bị chính hàn khí từ vật chứng đảo ngược thuộc tính. Hắn lập tức cắn răng, xoay cổ tay đổi hướng kiếm, từ bỏ việc tấn công trực diện để chuyển sang tung một lá Phù Bạo Lôi hòng phá hủy toàn bộ căn phòng cùng nhân chứng.
Nhưng Từ Mặc đã chờ sẵn khoảnh khắc biến số này. Gã áo xám búng ngón tay, một viên đạn tẩm bột lưu huỳnh bắn thẳng vào thanh trường kiếm đang mất ổn định linh lực của kẻ địch. Hàn khí từ cuộn giấy kết hợp với bột lưu huỳnh tạo ra một vụ nổ ngầm ngay trên thân kiếm, phá nát kết cấu trận văn bên trong lõi thép. Tiếng kim loại rạn nứt vang lên chát chúa, thanh pháp khí cấp hai trong tay gã áo xanh gãy gập làm đôi. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép đổi chiêu là linh mạch cánh tay phải của gã bị kiếm khí dội ngược, sưng tấy và đen kịt lại, hoàn toàn phế bỏ khả năng cầm kiếm trong ít nhất nửa năm.
Phí quản sự thở hổn hển, cúi xuống nhìn cuộn giấy bồi đang tỏa ra hơi lạnh mờ ảo. Dưới tác động của sự chênh lệch nhiệt độ cực độ, những nét đứt gãy trên bản rập hiện rõ mồn một, hệt như một bản án không thể chối cãi về kỹ thuật đúc kiếm tà môn. Gã áo xanh ôm cánh tay phế tàn, cắn nát viên bạo đan giấu dưới lưỡi để mượn lực đẩy, phá cửa sổ lao ra màn đêm tẩu thoát. Từ Mặc thu liễm sát khí, nhẹ nhàng thả một miếng ngọc giản ghi âm xuống sàn nhà rồi biến mất vào bóng tối, để lại hiện trường hoàn hảo cho viên quan phủ tự mình định đoạt.
Nửa canh giờ sau, tại sảnh chính Thiên Đạo Kiếm Các, bóng xám của Từ Mặc lặng lẽ quỳ một gối trước án thư. Hắn đặt lên bàn nửa đoạn mũi kiếm gãy của kẻ địch, kèm theo báo cáo chi tiết về biến cố tại tửu lâu. Diệp Tinh Thần cầm đoạn kim loại lên, ngón tay lướt qua vết nứt do hàn khí và hỏa độc va chạm tạo thành, ánh mắt tĩnh lặng không gợn sóng. Mọi phản ứng của gã áo xanh, sự hoảng loạn của Phí quản sự, và cả việc cuộn giấy bồi biến dị đều nằm gọn trong ba bước tính toán từ trước của hắn.
"Truyền lệnh xuống Khảo Công Các, ghi nhận Từ Mặc hoàn thành nhiệm vụ gián tiếp, thưởng năm trăm điểm cống hiến." Diệp Tinh Thần rút bút chu sa, dứt khoát viết một dòng vào cuốn sổ bìa đen.
"Đồng thời, bổ sung quy chế mới vào nội quy tuần tra. Từ đêm nay, mọi hộ vệ mang kiếm thuộc tính Hỏa đều phải nộp lại pháp khí để Khí Cụ Đường kiểm tra mạch khí, đề phòng Hắc Thiên Các dùng bột Băng tằm chơi trò gậy ông đập lưng ông."
Lão Trần đứng bên cạnh cẩn thận dùng ấn triện đóng lên trang sổ, thanh âm có chút ngập ngừng khi nhìn về phía đoạn kiếm gãy.
"Các chủ, Phí quản sự đã nắm được bằng chứng, sáng mai chắc chắn sẽ phát lệnh niêm phong thương hội. Chúng ta có cần chuẩn bị tiếp quản các đường thương lộ của bọn chúng không?"
"Không, mồi nhử đã nuốt trôi, giờ là lúc ép chúng phải nhả ra thứ quan trọng hơn." Diệp Tinh Thần ném đoạn mũi kiếm vào khay đồng, âm thanh va chạm sắc lạnh vang vọng khắp sảnh đường.
"Kẻ địch mất đi thanh Viêm Giao Kiếm và một nửa thương lộ, chắc chắn sẽ dùng quân cờ cuối cùng tại kho số bảy để phản kích. Ngươi lập tức mang Tỏa Linh Trận Bàn đến phủ đệ của thợ rèn họ Tôn, nội trong đêm nay phải niêm phong toàn bộ số quặng hắc kim chưa tinh luyện."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.