Chương 31: Đứng Trơ Trọi Giữa Đống Phế Tích
Đăng: 09/07/2026 11:25
3,781 từ
1 lượt đọc
...thứ họ tìm thấy sẽ là tận cùng của sự nhục nhã."
Diệp Tinh Thần thu hồi tầm mắt khỏi khung cửa sổ, điềm nhiên hoàn thành nốt câu nói. Hắn xoay người, vứt một mảnh tàn kiếm ám muội đen sì lên mặt bàn gỗ lim. Âm thanh kim loại va chạm khô khốc vang lên giữa gian phòng tĩnh lặng. Đây không phải phế liệu thông thường, mà là một đoạn mũi kiếm mang theo hỏa độc chưa tan hết. Mặt ngoài của nó miễn cưỡng khắc lên ba đường vân mây giả mạo, nhưng cấu trúc bên trong đã hoàn toàn dập nát vì không chịu nổi linh áp bạo loạn.
"Lão Trần, đem thứ này giao cho đường dây buôn tin của chợ đen."
Giọng nói của thiếu niên lạnh nhạt, không mang theo chút thương xót nào dành cho kẻ địch. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt lóe lên sự tính toán rành rọt.
"Nói với đám con buôn rằng, đêm qua có kẻ nhặt được vật này văng ra từ vụ nổ ở Đông Nhai. Chỉ cần tin tức lan truyền trước lúc bình minh, uy tín của kho số ba sẽ triệt để sụp đổ. Bọn chúng muốn dùng dư luận ép chúng ta, ta sẽ dùng chính miệng lưỡi thiên hạ để lột lớp da đạo mạo của bọn chúng."
Lão Trần cẩn thận dùng một tấm lụa tẩm linh dịch bọc lấy đoạn kim loại nứt nẻ. Lão là người rành rẽ nghề đúc, chỉ liếc qua đã nhận ra kết cấu linh mạch bên trong mảnh vỡ bị ép uốn cong một cách tàn bạo, hoàn toàn đi ngược lại quy tắc tụ khí của kiếm đạo chân chính.
"Các chủ cao kiến. Một khi đám thợ rèn tự do nhìn thấy vết nứt do ép khuôn hỏng này, không cần chúng ta đổ thêm dầu vào lửa, bọn họ cũng tự hiểu kẻ nào đang âm thầm chế tạo hàng giả."
Lão khom người nhận lệnh rồi nhanh chóng lui ra ngoài, chìm vào bóng tối.
Tại khu vực giáp ranh Đông Nhai, ngọn lửa từ vụ nổ vẫn cháy rực một góc trời, thiêu rụi ba tòa lầu các sầm uất. Đội cấm quân của Phủ Thành chủ do một gã bách tuýnh mặc giáp đen dẫn đầu đã phong tỏa hiện trường bằng trận kỳ cấm chế. Xung quanh dải lụa vàng niêm phong, hàng trăm tán tu và thương nhân tụ tập chỉ trỏ. Bọn họ không dám tiến lại gần vì hơi nóng mang theo linh lực cuồng bạo vẫn đang rít gào, nhưng những lời bàn tán thì đã bắt đầu râm ran như ong vỡ tổ.
"Nhìn cột khói có màu lục nhạt kia đi, đó đâu phải lửa cháy nhà bình thường."
Một gã tán tu quấn khăn trùm đầu, khéo léo chen vào giữa đám đông, hạ giọng thì thầm nhưng đủ để mười người xung quanh nghe rõ.
"Ta nghe nói kho số ba này chứa toàn linh tài bạo liệt. Có kẻ tham lam muốn ép tiến độ đúc kiếm, dùng trận pháp cưỡng ép dung hợp hắc kim với quặng hỏa linh, kết quả dẫn đến phản phệ. Chậc chậc, danh tiếng đúc kiếm bao năm, hóa ra toàn dùng thủ đoạn vắt kiệt linh mạch như vậy."
Đám đông ồ lên kinh ngạc, ánh mắt nhìn về phía tàn tích kho bãi dần chuyển từ tò mò sang khinh bỉ. Gã bách tuýnh giáp đen nhíu mày khi nghe thấy những lời xì xầm lọt vào tai. Gã rút thanh bồi nhung đao bên hông, gạt phăng một đống tro tàn trước mặt để tìm kiếm manh mối. Bên dưới lớp sỏi đá cháy đen, một nửa chiếc khuôn đúc bằng đồng thau lộ ra. Bề mặt vật chứng này còn hằn rõ con dấu hình rết chín đầu đã bị nhiệt độ cao làm biến dạng, rỉ ra từng giọt xỉ đồng hôi tanh.
Sắc mặt viên quan viên lập tức trầm xuống, bàn tay nắm chặt chuôi đao. Vật chứng rành rành ngay tại tâm điểm vụ nổ, lại khớp hoàn toàn với những lời đồn đoán đang lan truyền ngoài kia về việc chế tạo pháp khí sai quy định.
"Niêm phong toàn bộ tàn tích, cấm bất kỳ ai xê dịch hiện trường!"
Gã bách tuýnh lớn tiếng ra lệnh, âm thanh mang theo chân khí chấn động cả con phố. Gã cẩn thận dùng kềm sắt gắp nửa chiếc khuôn đồng lên, bỏ vào hộp ngọc lưu ảnh để khóa chặt bằng chứng.
"Lập tức truyền tin về phủ cho Phí đại nhân. Đêm nay, những kẻ đứng tên sở hữu kho bãi này, dù có là trưởng lão tông môn nào đi chăng nữa, cũng phải ngoan ngoãn đến nha môn giải trình."
...như cố tình để lọt vào tai những kẻ đứng gần. Mùi khét này pha lẫn hương ngai ngái của linh thổ, rõ ràng là quặng Bích Huyết Tinh bị ép nung quá nhiệt rồi vỡ vụn. Chẳng phải vật liệu này đã bị cấm lưu thông từ tháng trước sao, tại sao lại xuất hiện ở đây.
Đám đông chưa kịp xì xầm thêm, một bàn tay thô ráp đã vươn ra từ góc khuất, bóp chặt bả vai gã tán tu. Lực đạo mạnh đến mức nghe rõ tiếng xương tỳ bà rạn nứt. Người ra tay là Tào quản sự, kẻ phụ trách kho hàng phía tây của Hắc Thiên Các, sắc mặt gã lúc này âm trầm như nước đọng.
Kẻ bần tiện ăn nói hàm hồ, dám bôi nhọ danh dự thương hội. Tào quản sự gầm lên, tay kia rút ra một tấm phù lục màu vàng sậm. Chỗ này là kho chứa linh mộc, lửa cháy sinh khói lạ là chuyện thường. Dám tung tin đồn nhảm, ta thay mặt tuần tra thành bắt ngươi đến nha môn chịu tội.
Gã tán tu không hề hoảng loạn, khóe môi nhếch lên một nụ cười quỷ dị. Hắn cắn nát viên đan dược giấu sẵn dưới lưỡi, sắc mặt nháy mắt đỏ bừng. Kẻ này dứt khoát thiêu đốt ba năm thọ nguyên để cưỡng ép đổi lấy một luồng linh lực bạo phát, vặn mình thoát khỏi kìm kẹp.
Trong khoảnh khắc lùi lại, gã đánh rơi một cuộn giấy da cừu cháy dở xuống đất, đồng thời ném ra một viên châu tròn xoe về phía đám cháy.
Chặn hắn lại. Tào quản sự nhận ra biến cố, lập tức thay đổi chiến thuật. Gã không đuổi theo kẻ bỏ trốn mà vận chuyển thần thức, kích hoạt tấm phù lục trên tay tạo thành một lồng giam linh khí úp thẳng xuống viên châu, định dập tắt dị biến trước mắt bao người.
Nhưng gã đã tính sai một bước chí mạng. Viên châu kia hoàn toàn không phải lôi hỏa đạn như gã tưởng, mà là Tụ Âm Sa được luyện hóa đặc biệt. Khi chạm vào lồng giam linh khí, nó vỡ nát, hút lấy toàn bộ cột khói lục nhạt trên không trung rồi ngưng tụ thành một trận mưa tàn tro đen kịt trút thẳng xuống.
Tro đen rơi lả tả, chạm trúng vỏ kiếm của mấy tên hộ vệ Hắc Thiên Các đang đứng cạnh Tào quản sự. Lập tức, lớp sơn hồ quang hào nhoáng bên ngoài sủi bọt xèo xèo, để lộ ra chất thép tạp nham rỉ sét và những đường kiếm văn đứt gãy bên trong.
Trời ạ, nhìn thanh bối kiếm của hộ vệ kìa. Một thương nhân tinh mắt thốt lên, chỉ thẳng tay vào hiện trường. Tro quặng Bích Huyết Tinh chỉ ăn mòn linh khí giả, sơn giả bị bóc trần rồi.
Tào quản sự luống cuống thu hồi thần thức, sắc mặt tái nhợt như xác chết. Gã cúi xuống nhặt cuộn giấy da cừu mà tên tán tu cố tình đánh rơi. Bề mặt giấy ghi chép rõ ràng sổ sách nhập xuất quặng lậu, bên dưới góc phải còn in hằn một nửa con dấu hỏa diễm của Liệt Hỏa Tông.
Ánh mắt gã lóe lên sự phẫn nộ xen lẫn bàng hoàng. Trong đầu Tào quản sự lập tức xâu chuỗi mọi thứ theo hướng sai lệch, đinh ninh rằng Liệt Hỏa Tông đang muốn mượn gió bẻ măng, dùng vật chứng này để triệt hạ kho hàng của mình.
Cùng lúc đó, tại lầu hai của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần khẽ nâng chén trà đã nguội lạnh. Một con bướm giấy truyền âm chập chờn bay qua khe cửa sổ, hóa thành đốm lửa nhỏ mang theo tin tức từ Đông Nhai báo về. Mọi thứ diễn ra đúng như kịch bản, nhưng để đóng chiếc đinh cuối cùng vào cỗ quan tài danh vọng của kẻ địch, hắn phải đưa ra quyết định.
Truyền lệnh cho mạng lưới Thiên Cơ Kiếm Võng. Thiếu niên đặt chén trà xuống, giọng nói kiên định không chút gợn sóng. Kích hoạt toàn bộ ám tuyến tại phường thị Bắc Nhai. Đem bản sao của cuộn giấy da cừu kia tuồn thẳng vào thư phòng của Phủ Thành chủ ngay trong đêm nay.
Chấp sự đứng hầu bên cạnh biến sắc, vội vàng quỳ một chân xuống đất. Các chủ, nếu làm vậy, ám tuyến Bắc Nhai sẽ bị lộ hoàn toàn. Ba mươi cơ sở tình báo chúng ta dày công xây dựng suốt hai năm qua sẽ phải tự hủy để tránh bị nha môn truy quét. Cái giá này thực sự quá lớn.
Không bỏ con săn sắt, sao bắt được cá rô. Diệp Tinh Thần đứng dậy, ngón tay gõ nhịp lên bản đồ Cửu Châu trải rộng trên án thư. Tên họ Tào tưởng Liệt Hỏa Tông ra tay, sẽ dồn toàn lực đi đối phó tông môn kia. Việc ám tuyến Bắc Nhai tự bộc lộ sẽ trở thành lớp bình phong hoàn hảo.
Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào vị trí đánh dấu kho hàng. Quan viên họ Phí vốn đa nghi, khi thấy một đường dây tình báo bị triệt phá để tuồn bằng chứng, gã sẽ tin rằng đây là một vụ tranh đoạt lợi ích thương đạo thuần túy giữa các thế lực ngầm, tuyệt đối không nghi ngờ Kiếm Các đứng sau giật dây.
Mở sổ công huân ra. Diệp Tinh Thần phất tay, ném một tấm lệnh bài bằng ngọc bích xuống bàn. Ghi nợ ba ngàn điểm công huân cho những đệ tử tình báo phải rút lui đêm nay, xuất kho bù đắp gấp đôi tài nguyên tu luyện cho họ.
Rạng sáng mai, khi nha môn gõ cửa Hắc Thiên Các để đối chứng vết nứt trên vỏ kiếm và sổ sách giả. Thiếu niên chắp tay sau lưng, nhìn ra màn đêm. Quyền giám định vật liệu tại khu vực Đông Nhai sẽ vĩnh viễn thuộc về chúng ta.
g đủ để lọt vào tai những kẻ đứng gần. "Linh tài chân chính khi cháy tuyệt đối không sinh ra hỏa độc, trừ phi đó là phế liệu pha tạp từ lò luyện của Liệt Hỏa Tông."
Bên trong kho số bốn ở mạn tây, Tào quản sự mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Lão gắt gao nắm chặt cuộn giấy da cừu trong tay, gân xanh nổi cộm trên mu bàn tay thô ráp. Tiếng ồn ào từ đám đông bên ngoài truyền vào mỗi lúc một rõ, mang theo sự phẫn nộ của hàng trăm tán tu vừa phát hiện mình mua phải kiếm dỏm. Nếu thứ ghi chép giao dịch quặng lậu này lọt ra ngoài, uy tín trăm năm của thương hội sẽ triệt để tan thành mây khói.
"Không thể giữ lại."
Tào quản sự nghiến răng, quyết đoán vỗ mạnh vào chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón trỏ. Một ngọn lửa màu đỏ sậm bùng lên, mang theo nhiệt độ vặn vẹo cả không khí, lao thẳng về phía cuộn sổ sách. Lão muốn thiêu rụi mọi dấu vết ngay trước khi quan viên của Phủ Thành chủ kịp gõ cửa.
Đúng lúc ngọn lửa sắp chạm vào mặt giấy, một tiếng kiếm ngân lanh lảnh đột ngột vang lên từ góc tối của gian chứa đồ. Không có lưỡi kiếm nào xuất hiện, chỉ có một đạo Tán Linh Kiếm Phù mỏng tang xé gió lao tới. Lá bùa dán chặt lên cổ tay Tào quản sự, nháy mắt tỏa ra hàn khí buốt giá, trực tiếp cắt đứt luồng linh lực đang duy trì ngọn lửa. Đốm lửa đỏ sậm chớp lên rồi tắt ngấm, để lại cuộn giấy da cừu vẫn vẹn nguyên.
Tào quản sự biến sắc, lập tức nhận ra có kẻ giở trò. Lão không hổ là kẻ lăn lộn nhiều năm ở phường thị, nháy mắt thay đổi chiến thuật. Bàn tay đang cầm vật chứng đột ngột cuộn lại, định dùng bạo lực nghiền nát cuộn giấy thành bột mịn. Cùng lúc đó, thần thức của lão bung tỏa như mạng nhện, phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh để vây bắt kẻ cản trở.
"Giấu đầu lòi đuôi, cút ra đây cho ta!"
Lão gầm lên, linh áp ép tới khiến mấy giá để kiếm rỉ sét xung quanh đổ sập. Thế nhưng, kẻ ẩn nấp trong bóng tối hoàn toàn không có ý định giao phong trực diện. Từ dưới lớp gạch vụn, một viên Lưu Ảnh Thạch to bằng quả trứng cút đột ngột phát sáng. Nó không ghi lại hình ảnh của Tào quản sự, mà đã được thiết lập sẵn để phóng to bề mặt của cuộn giấy da cừu.
Một luồng sáng trắng bệch hắt thẳng lên vách tường gỗ của nhà kho. Hình ảnh nửa con dấu hình ngọn lửa chín cánh của Liệt Hỏa Tông, kèm theo những dòng chữ ghi chép số lượng quặng lậu rõ mồn một hiện ra trước mắt bao người. Đám tán tu đang xô đẩy ngoài cửa vừa vặn đạp tung cánh cửa gỗ, trợn trừng mắt nhìn lên vách tường.
Kẻ ẩn nấp chính là Lục Thất, ám vệ vừa nhận lệnh từ Các chủ. Hắn biết rõ tu vi của mình không thể đánh bạo mạng với một quản sự kỳ cựu, nên chỉ dùng bùa chú làm mồi nhử. Để duy trì hình ảnh trên tường dưới áp lực thần thức của đối thủ, Lục Thất phải trả giá bằng việc hy sinh Ẩn Khí Trận Bàn mang theo bên người. Trận bàn ngọc thạch vỡ vụn thành bột mịn, khiến khí tức của hắn hoàn toàn bại lộ.
Không chút do dự, Lục Thất đạp mạnh vào cột xà, mượn lực lùi sâu vào hẻm tối. Hắn đã hoàn thành bước niêm phong cuối cùng trong thế cục mà Diệp Tinh Thần giăng ra. Việc giữ mạng và rút lui lúc này quan trọng hơn bất kỳ đòn phản công nào, bởi bằng chứng đã được phơi bày dưới ánh sáng.
"Hủy nó đi!"
Tào quản sự gào lên tuyệt vọng, vung tay tung ra một chưởng phong định đập nát vách tường. Nhưng đã quá muộn. Một tiếng quát mang theo uy áp nặng nề từ ngoài cửa vang lên, chấn động khiến chưởng phong của lão lệch hướng, đánh sượt qua mái ngói.
"Dừng tay lại cho bản quan! Kẻ nào dám can thiệp vào vật chứng của Phủ Thành chủ, giết không tha!"
Viên Bách tuýnh mặc giáp đen từ Đông Nhai đã dẫn theo hai mươi tên cấm quân đạp cửa xông vào. Ánh mắt gã sắc như dao, khóa chặt lấy cuộn giấy da cừu đang bị vò nát một nửa trong tay Tào quản sự. Hình ảnh trên vách tường dù đã mờ dần nhưng vẫn đủ để gã nhìn rõ con dấu cấm kỵ.
Tào quản sự đứng chết trân tại chỗ, sắc mặt xám xịt như tro tàn. Lão hiểu rằng, một khi cấm quân đã tận mắt nhìn thấy con dấu kia, mọi lời ngụy biện đều trở nên vô nghĩa. Cuộn sổ sách ghi chép quặng lậu đã chính thức đổi chủ, bị tịch thu nằm gọn trong tay quan phủ.
Cục diện phường thị đêm nay đã hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo kiểm soát của Hắc Thiên Các. Tin tức về việc thương hội này cấu kết với ngoại tông nhập lậu linh tài kém chất lượng sẽ lan khắp Cửu Châu ngay khi mặt trời ló rạng. Uy tín của bọn chúng, thứ được xây dựng bằng những lời dối trá và lớp vỏ bọc hào nhoáng, giờ đây đang bị chính sự phẫn nộ của dư luận cắn ngược lại.
Tào quản sự nhìn thấy hình ảnh từ khối tinh thạch chiếu rọi trên bức tường đá, sắc mặt gã từ trắng bệch chuyển sang vặn vẹo. Cuộn da cừu ghi chép giao dịch quặng lậu của Liệt Hỏa Tông vẫn nằm chình ình giữa đống tàn tích, từng dòng chữ đỏ như máu đập vào mắt những kẻ xung quanh. Đám tán tu đứng ngoài cửa kho số bốn đã bắt đầu xôn xao, ánh mắt họ nhìn gã không còn sự e dè thường ngày mà chỉ có sự phẫn nộ của những kẻ bị lừa gạt. Uy tín của thương hội, thứ được xây dựng hàng chục năm qua, đang vỡ vụn từng mảng dưới sự chứng kiến của hàng trăm đôi mắt.
Không thể để sự việc bại lộ thêm, Tào quản sự cắn chóp lưỡi, thiêu đốt ba năm thọ nguyên để cưỡng ép kích hoạt trận bàn phòng ngự cấp ba của kho chứa. Khí tức cuồng bạo dâng lên, chín đạo linh tuyến màu đỏ thẫm từ mặt đất vút lên, đan thành một cái lồng giam không gian khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ khu vực. Gã muốn nhốt tất cả nhân chứng lại, trực tiếp dùng trận pháp luyện hóa để hủy thi diệt tích, sau đó đổ lỗi cho một vụ tai nạn nổ lò rèn.
Nấp trong góc khuất, Lục Thất biết thời cơ đã hết. Gã không vội vàng lao ra cửa chính đang bị phong tỏa, mà ném mạnh một thanh kiếm phôi rỉ sét về phía góc trái của trận pháp. Thanh phôi này vốn được Các chủ cố tình khắc ngược ba đường kiếm văn tụ khí. Khi va chạm với linh tuyến màu đỏ, kiếm văn lập tức cắn nuốt hỏa linh lực rồi phát nổ. Một tiếng xèo xèo vang lên, sương mù trắng xóa bùng ra, che khuất hoàn toàn tầm nhìn và thần thức của Tào quản sự.
Phát hiện trận nhãn bị hao mòn, Tào quản sự lập tức hiểu ra có kẻ ném đá giấu tay lẩn trốn bên trong. Gã hừ lạnh, không thèm đuổi theo hướng sương mù mà vung tay ném ra một chuỗi Hỏa Linh Châu, phong tỏa toàn bộ không gian phía trên nóc kho. Gã biến đổi chiến thuật, không đánh cận chiến mà dùng hỏa độc nung nóng không khí, ép kẻ ẩn nấp phải tự chui đầu vào lưới nếu không muốn bị nướng chín.
Lục Thất gượng cười, thầm phục sự tính toán của Các chủ khi đã dự đoán đúng phản ứng chó cùng dứt giậu của kẻ địch. Gã không bay lên, mà kích hoạt tấm Băng Tiên Phù giấu trong tay áo, dồn toàn bộ tàn lực đập thẳng xuống nền gạch dưới chân. Băng khí cực hàn xung đột dữ dội với hỏa mạch đang bạo phát của nhà kho. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, nền đá vỡ nát tạo thành một hố sâu.
Để đổi lấy một nhịp thở thoát thân, tấm Huyễn Ảnh Áo Choàng trên người Lục Thất hoàn toàn rách bươm, mất đi khả năng tàng hình. Thần thức gã chịu một cú va đập mạnh từ dư chấn trận pháp khiến hai tai ù đi, kinh mạch tê rần không thể vận chuyển linh lực trong ba ngày tới. Gã cắn răng mượn lực đẩy từ vụ nổ, lặn thẳng xuống tuyến cống ngầm đã được vạch sẵn, bỏ lại phía sau một mớ hỗn độn.
Khi cấm quân của Phủ Thành chủ phá vỡ tàn trận lao vào, Tào quản sự chỉ còn đứng trơ trọi giữa đống phế tích. Cuộn da cừu chưa cháy hết và khối tinh thạch lưu ảnh đã nằm gọn trong tay viên Bách tuýnh giáp đen. Bằng chứng rành rành, thêm việc gã vừa dốc sức khởi động trận pháp giết người diệt khẩu trước mặt bao người, mọi lời ngụy biện lúc này đều trở nên vô nghĩa. Ngay trong đêm, tin tức kho số bốn tàng trữ hàng cấm lan tràn khắp các ngõ ngách phường thị.
Tại lầu các cao nhất của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần nhìn ngọc giản truyền tin trên bàn vừa lóe sáng rồi vụt tắt. Hắn biết Lục Thất đã thoát ra an toàn và cái bẫy mượn đao Phủ Thành chủ đã sập xuống hoàn hảo. Thương hội đối thủ giờ đây không chỉ mất đi một kho vật liệu quan trọng, mà còn đánh mất thứ quý giá nhất trong giới tu kiếm, đó chính là danh tiếng minh bạch.
Diệp Tinh Thần vươn tay cầm lấy cây bút chu sa, dứt khoát viết một dòng lệnh mới lên mặt giấy trúc. Hắn đẩy tờ lệnh về phía Chấp sự Trần đang đứng chờ. Truyền lệnh xuống kho tài nguyên, trích ra năm trăm linh thạch trung phẩm để khôi phục trận pháp phòng ngự của bổn các, đề phòng kẻ địch trả đũa. Đồng thời, lấy danh nghĩa Kiếm Các, chuẩn bị ban bố quyết định mới lên Bảng Cáo Thị.
Lão Trần cẩn thận nhận lấy tờ lệnh, ánh mắt lướt qua những dòng chữ đỏ chót, mồ hôi lạnh bất giác rịn ra trên trán. Các chủ không hề muốn dừng lại ở việc phá hủy một nhà kho. Sáng ngày mai, thanh Viêm Giao Kiếm của phó hội trưởng thương hội kia sẽ chính thức bị gạch tên khỏi Thiên Địa Kiếm Phổ, với lý do chủ kiếm sử dụng linh tài hắc ám để nuôi dưỡng kiếm linh. Mất đi thứ hạng trên Kiếm Phổ, toàn bộ mạng lưới khách hàng của bọn chúng sẽ sụp đổ chỉ trong một ngày.
Diệp Tinh Thần thu hồi tầm mắt khỏi khung cửa sổ, điềm nhiên hoàn thành nốt câu nói. Hắn xoay người, vứt một mảnh tàn kiếm ám muội đen sì lên mặt bàn gỗ lim. Âm thanh kim loại va chạm khô khốc vang lên giữa gian phòng tĩnh lặng. Đây không phải phế liệu thông thường, mà là một đoạn mũi kiếm mang theo hỏa độc chưa tan hết. Mặt ngoài của nó miễn cưỡng khắc lên ba đường vân mây giả mạo, nhưng cấu trúc bên trong đã hoàn toàn dập nát vì không chịu nổi linh áp bạo loạn.
"Lão Trần, đem thứ này giao cho đường dây buôn tin của chợ đen."
Giọng nói của thiếu niên lạnh nhạt, không mang theo chút thương xót nào dành cho kẻ địch. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt lóe lên sự tính toán rành rọt.
"Nói với đám con buôn rằng, đêm qua có kẻ nhặt được vật này văng ra từ vụ nổ ở Đông Nhai. Chỉ cần tin tức lan truyền trước lúc bình minh, uy tín của kho số ba sẽ triệt để sụp đổ. Bọn chúng muốn dùng dư luận ép chúng ta, ta sẽ dùng chính miệng lưỡi thiên hạ để lột lớp da đạo mạo của bọn chúng."
Lão Trần cẩn thận dùng một tấm lụa tẩm linh dịch bọc lấy đoạn kim loại nứt nẻ. Lão là người rành rẽ nghề đúc, chỉ liếc qua đã nhận ra kết cấu linh mạch bên trong mảnh vỡ bị ép uốn cong một cách tàn bạo, hoàn toàn đi ngược lại quy tắc tụ khí của kiếm đạo chân chính.
"Các chủ cao kiến. Một khi đám thợ rèn tự do nhìn thấy vết nứt do ép khuôn hỏng này, không cần chúng ta đổ thêm dầu vào lửa, bọn họ cũng tự hiểu kẻ nào đang âm thầm chế tạo hàng giả."
Lão khom người nhận lệnh rồi nhanh chóng lui ra ngoài, chìm vào bóng tối.
Tại khu vực giáp ranh Đông Nhai, ngọn lửa từ vụ nổ vẫn cháy rực một góc trời, thiêu rụi ba tòa lầu các sầm uất. Đội cấm quân của Phủ Thành chủ do một gã bách tuýnh mặc giáp đen dẫn đầu đã phong tỏa hiện trường bằng trận kỳ cấm chế. Xung quanh dải lụa vàng niêm phong, hàng trăm tán tu và thương nhân tụ tập chỉ trỏ. Bọn họ không dám tiến lại gần vì hơi nóng mang theo linh lực cuồng bạo vẫn đang rít gào, nhưng những lời bàn tán thì đã bắt đầu râm ran như ong vỡ tổ.
"Nhìn cột khói có màu lục nhạt kia đi, đó đâu phải lửa cháy nhà bình thường."
Một gã tán tu quấn khăn trùm đầu, khéo léo chen vào giữa đám đông, hạ giọng thì thầm nhưng đủ để mười người xung quanh nghe rõ.
"Ta nghe nói kho số ba này chứa toàn linh tài bạo liệt. Có kẻ tham lam muốn ép tiến độ đúc kiếm, dùng trận pháp cưỡng ép dung hợp hắc kim với quặng hỏa linh, kết quả dẫn đến phản phệ. Chậc chậc, danh tiếng đúc kiếm bao năm, hóa ra toàn dùng thủ đoạn vắt kiệt linh mạch như vậy."
Đám đông ồ lên kinh ngạc, ánh mắt nhìn về phía tàn tích kho bãi dần chuyển từ tò mò sang khinh bỉ. Gã bách tuýnh giáp đen nhíu mày khi nghe thấy những lời xì xầm lọt vào tai. Gã rút thanh bồi nhung đao bên hông, gạt phăng một đống tro tàn trước mặt để tìm kiếm manh mối. Bên dưới lớp sỏi đá cháy đen, một nửa chiếc khuôn đúc bằng đồng thau lộ ra. Bề mặt vật chứng này còn hằn rõ con dấu hình rết chín đầu đã bị nhiệt độ cao làm biến dạng, rỉ ra từng giọt xỉ đồng hôi tanh.
Sắc mặt viên quan viên lập tức trầm xuống, bàn tay nắm chặt chuôi đao. Vật chứng rành rành ngay tại tâm điểm vụ nổ, lại khớp hoàn toàn với những lời đồn đoán đang lan truyền ngoài kia về việc chế tạo pháp khí sai quy định.
"Niêm phong toàn bộ tàn tích, cấm bất kỳ ai xê dịch hiện trường!"
Gã bách tuýnh lớn tiếng ra lệnh, âm thanh mang theo chân khí chấn động cả con phố. Gã cẩn thận dùng kềm sắt gắp nửa chiếc khuôn đồng lên, bỏ vào hộp ngọc lưu ảnh để khóa chặt bằng chứng.
"Lập tức truyền tin về phủ cho Phí đại nhân. Đêm nay, những kẻ đứng tên sở hữu kho bãi này, dù có là trưởng lão tông môn nào đi chăng nữa, cũng phải ngoan ngoãn đến nha môn giải trình."
...như cố tình để lọt vào tai những kẻ đứng gần. Mùi khét này pha lẫn hương ngai ngái của linh thổ, rõ ràng là quặng Bích Huyết Tinh bị ép nung quá nhiệt rồi vỡ vụn. Chẳng phải vật liệu này đã bị cấm lưu thông từ tháng trước sao, tại sao lại xuất hiện ở đây.
Đám đông chưa kịp xì xầm thêm, một bàn tay thô ráp đã vươn ra từ góc khuất, bóp chặt bả vai gã tán tu. Lực đạo mạnh đến mức nghe rõ tiếng xương tỳ bà rạn nứt. Người ra tay là Tào quản sự, kẻ phụ trách kho hàng phía tây của Hắc Thiên Các, sắc mặt gã lúc này âm trầm như nước đọng.
Kẻ bần tiện ăn nói hàm hồ, dám bôi nhọ danh dự thương hội. Tào quản sự gầm lên, tay kia rút ra một tấm phù lục màu vàng sậm. Chỗ này là kho chứa linh mộc, lửa cháy sinh khói lạ là chuyện thường. Dám tung tin đồn nhảm, ta thay mặt tuần tra thành bắt ngươi đến nha môn chịu tội.
Gã tán tu không hề hoảng loạn, khóe môi nhếch lên một nụ cười quỷ dị. Hắn cắn nát viên đan dược giấu sẵn dưới lưỡi, sắc mặt nháy mắt đỏ bừng. Kẻ này dứt khoát thiêu đốt ba năm thọ nguyên để cưỡng ép đổi lấy một luồng linh lực bạo phát, vặn mình thoát khỏi kìm kẹp.
Trong khoảnh khắc lùi lại, gã đánh rơi một cuộn giấy da cừu cháy dở xuống đất, đồng thời ném ra một viên châu tròn xoe về phía đám cháy.
Chặn hắn lại. Tào quản sự nhận ra biến cố, lập tức thay đổi chiến thuật. Gã không đuổi theo kẻ bỏ trốn mà vận chuyển thần thức, kích hoạt tấm phù lục trên tay tạo thành một lồng giam linh khí úp thẳng xuống viên châu, định dập tắt dị biến trước mắt bao người.
Nhưng gã đã tính sai một bước chí mạng. Viên châu kia hoàn toàn không phải lôi hỏa đạn như gã tưởng, mà là Tụ Âm Sa được luyện hóa đặc biệt. Khi chạm vào lồng giam linh khí, nó vỡ nát, hút lấy toàn bộ cột khói lục nhạt trên không trung rồi ngưng tụ thành một trận mưa tàn tro đen kịt trút thẳng xuống.
Tro đen rơi lả tả, chạm trúng vỏ kiếm của mấy tên hộ vệ Hắc Thiên Các đang đứng cạnh Tào quản sự. Lập tức, lớp sơn hồ quang hào nhoáng bên ngoài sủi bọt xèo xèo, để lộ ra chất thép tạp nham rỉ sét và những đường kiếm văn đứt gãy bên trong.
Trời ạ, nhìn thanh bối kiếm của hộ vệ kìa. Một thương nhân tinh mắt thốt lên, chỉ thẳng tay vào hiện trường. Tro quặng Bích Huyết Tinh chỉ ăn mòn linh khí giả, sơn giả bị bóc trần rồi.
Tào quản sự luống cuống thu hồi thần thức, sắc mặt tái nhợt như xác chết. Gã cúi xuống nhặt cuộn giấy da cừu mà tên tán tu cố tình đánh rơi. Bề mặt giấy ghi chép rõ ràng sổ sách nhập xuất quặng lậu, bên dưới góc phải còn in hằn một nửa con dấu hỏa diễm của Liệt Hỏa Tông.
Ánh mắt gã lóe lên sự phẫn nộ xen lẫn bàng hoàng. Trong đầu Tào quản sự lập tức xâu chuỗi mọi thứ theo hướng sai lệch, đinh ninh rằng Liệt Hỏa Tông đang muốn mượn gió bẻ măng, dùng vật chứng này để triệt hạ kho hàng của mình.
Cùng lúc đó, tại lầu hai của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần khẽ nâng chén trà đã nguội lạnh. Một con bướm giấy truyền âm chập chờn bay qua khe cửa sổ, hóa thành đốm lửa nhỏ mang theo tin tức từ Đông Nhai báo về. Mọi thứ diễn ra đúng như kịch bản, nhưng để đóng chiếc đinh cuối cùng vào cỗ quan tài danh vọng của kẻ địch, hắn phải đưa ra quyết định.
Truyền lệnh cho mạng lưới Thiên Cơ Kiếm Võng. Thiếu niên đặt chén trà xuống, giọng nói kiên định không chút gợn sóng. Kích hoạt toàn bộ ám tuyến tại phường thị Bắc Nhai. Đem bản sao của cuộn giấy da cừu kia tuồn thẳng vào thư phòng của Phủ Thành chủ ngay trong đêm nay.
Chấp sự đứng hầu bên cạnh biến sắc, vội vàng quỳ một chân xuống đất. Các chủ, nếu làm vậy, ám tuyến Bắc Nhai sẽ bị lộ hoàn toàn. Ba mươi cơ sở tình báo chúng ta dày công xây dựng suốt hai năm qua sẽ phải tự hủy để tránh bị nha môn truy quét. Cái giá này thực sự quá lớn.
Không bỏ con săn sắt, sao bắt được cá rô. Diệp Tinh Thần đứng dậy, ngón tay gõ nhịp lên bản đồ Cửu Châu trải rộng trên án thư. Tên họ Tào tưởng Liệt Hỏa Tông ra tay, sẽ dồn toàn lực đi đối phó tông môn kia. Việc ám tuyến Bắc Nhai tự bộc lộ sẽ trở thành lớp bình phong hoàn hảo.
Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào vị trí đánh dấu kho hàng. Quan viên họ Phí vốn đa nghi, khi thấy một đường dây tình báo bị triệt phá để tuồn bằng chứng, gã sẽ tin rằng đây là một vụ tranh đoạt lợi ích thương đạo thuần túy giữa các thế lực ngầm, tuyệt đối không nghi ngờ Kiếm Các đứng sau giật dây.
Mở sổ công huân ra. Diệp Tinh Thần phất tay, ném một tấm lệnh bài bằng ngọc bích xuống bàn. Ghi nợ ba ngàn điểm công huân cho những đệ tử tình báo phải rút lui đêm nay, xuất kho bù đắp gấp đôi tài nguyên tu luyện cho họ.
Rạng sáng mai, khi nha môn gõ cửa Hắc Thiên Các để đối chứng vết nứt trên vỏ kiếm và sổ sách giả. Thiếu niên chắp tay sau lưng, nhìn ra màn đêm. Quyền giám định vật liệu tại khu vực Đông Nhai sẽ vĩnh viễn thuộc về chúng ta.
g đủ để lọt vào tai những kẻ đứng gần. "Linh tài chân chính khi cháy tuyệt đối không sinh ra hỏa độc, trừ phi đó là phế liệu pha tạp từ lò luyện của Liệt Hỏa Tông."
Bên trong kho số bốn ở mạn tây, Tào quản sự mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Lão gắt gao nắm chặt cuộn giấy da cừu trong tay, gân xanh nổi cộm trên mu bàn tay thô ráp. Tiếng ồn ào từ đám đông bên ngoài truyền vào mỗi lúc một rõ, mang theo sự phẫn nộ của hàng trăm tán tu vừa phát hiện mình mua phải kiếm dỏm. Nếu thứ ghi chép giao dịch quặng lậu này lọt ra ngoài, uy tín trăm năm của thương hội sẽ triệt để tan thành mây khói.
"Không thể giữ lại."
Tào quản sự nghiến răng, quyết đoán vỗ mạnh vào chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón trỏ. Một ngọn lửa màu đỏ sậm bùng lên, mang theo nhiệt độ vặn vẹo cả không khí, lao thẳng về phía cuộn sổ sách. Lão muốn thiêu rụi mọi dấu vết ngay trước khi quan viên của Phủ Thành chủ kịp gõ cửa.
Đúng lúc ngọn lửa sắp chạm vào mặt giấy, một tiếng kiếm ngân lanh lảnh đột ngột vang lên từ góc tối của gian chứa đồ. Không có lưỡi kiếm nào xuất hiện, chỉ có một đạo Tán Linh Kiếm Phù mỏng tang xé gió lao tới. Lá bùa dán chặt lên cổ tay Tào quản sự, nháy mắt tỏa ra hàn khí buốt giá, trực tiếp cắt đứt luồng linh lực đang duy trì ngọn lửa. Đốm lửa đỏ sậm chớp lên rồi tắt ngấm, để lại cuộn giấy da cừu vẫn vẹn nguyên.
Tào quản sự biến sắc, lập tức nhận ra có kẻ giở trò. Lão không hổ là kẻ lăn lộn nhiều năm ở phường thị, nháy mắt thay đổi chiến thuật. Bàn tay đang cầm vật chứng đột ngột cuộn lại, định dùng bạo lực nghiền nát cuộn giấy thành bột mịn. Cùng lúc đó, thần thức của lão bung tỏa như mạng nhện, phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh để vây bắt kẻ cản trở.
"Giấu đầu lòi đuôi, cút ra đây cho ta!"
Lão gầm lên, linh áp ép tới khiến mấy giá để kiếm rỉ sét xung quanh đổ sập. Thế nhưng, kẻ ẩn nấp trong bóng tối hoàn toàn không có ý định giao phong trực diện. Từ dưới lớp gạch vụn, một viên Lưu Ảnh Thạch to bằng quả trứng cút đột ngột phát sáng. Nó không ghi lại hình ảnh của Tào quản sự, mà đã được thiết lập sẵn để phóng to bề mặt của cuộn giấy da cừu.
Một luồng sáng trắng bệch hắt thẳng lên vách tường gỗ của nhà kho. Hình ảnh nửa con dấu hình ngọn lửa chín cánh của Liệt Hỏa Tông, kèm theo những dòng chữ ghi chép số lượng quặng lậu rõ mồn một hiện ra trước mắt bao người. Đám tán tu đang xô đẩy ngoài cửa vừa vặn đạp tung cánh cửa gỗ, trợn trừng mắt nhìn lên vách tường.
Kẻ ẩn nấp chính là Lục Thất, ám vệ vừa nhận lệnh từ Các chủ. Hắn biết rõ tu vi của mình không thể đánh bạo mạng với một quản sự kỳ cựu, nên chỉ dùng bùa chú làm mồi nhử. Để duy trì hình ảnh trên tường dưới áp lực thần thức của đối thủ, Lục Thất phải trả giá bằng việc hy sinh Ẩn Khí Trận Bàn mang theo bên người. Trận bàn ngọc thạch vỡ vụn thành bột mịn, khiến khí tức của hắn hoàn toàn bại lộ.
Không chút do dự, Lục Thất đạp mạnh vào cột xà, mượn lực lùi sâu vào hẻm tối. Hắn đã hoàn thành bước niêm phong cuối cùng trong thế cục mà Diệp Tinh Thần giăng ra. Việc giữ mạng và rút lui lúc này quan trọng hơn bất kỳ đòn phản công nào, bởi bằng chứng đã được phơi bày dưới ánh sáng.
"Hủy nó đi!"
Tào quản sự gào lên tuyệt vọng, vung tay tung ra một chưởng phong định đập nát vách tường. Nhưng đã quá muộn. Một tiếng quát mang theo uy áp nặng nề từ ngoài cửa vang lên, chấn động khiến chưởng phong của lão lệch hướng, đánh sượt qua mái ngói.
"Dừng tay lại cho bản quan! Kẻ nào dám can thiệp vào vật chứng của Phủ Thành chủ, giết không tha!"
Viên Bách tuýnh mặc giáp đen từ Đông Nhai đã dẫn theo hai mươi tên cấm quân đạp cửa xông vào. Ánh mắt gã sắc như dao, khóa chặt lấy cuộn giấy da cừu đang bị vò nát một nửa trong tay Tào quản sự. Hình ảnh trên vách tường dù đã mờ dần nhưng vẫn đủ để gã nhìn rõ con dấu cấm kỵ.
Tào quản sự đứng chết trân tại chỗ, sắc mặt xám xịt như tro tàn. Lão hiểu rằng, một khi cấm quân đã tận mắt nhìn thấy con dấu kia, mọi lời ngụy biện đều trở nên vô nghĩa. Cuộn sổ sách ghi chép quặng lậu đã chính thức đổi chủ, bị tịch thu nằm gọn trong tay quan phủ.
Cục diện phường thị đêm nay đã hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo kiểm soát của Hắc Thiên Các. Tin tức về việc thương hội này cấu kết với ngoại tông nhập lậu linh tài kém chất lượng sẽ lan khắp Cửu Châu ngay khi mặt trời ló rạng. Uy tín của bọn chúng, thứ được xây dựng bằng những lời dối trá và lớp vỏ bọc hào nhoáng, giờ đây đang bị chính sự phẫn nộ của dư luận cắn ngược lại.
Tào quản sự nhìn thấy hình ảnh từ khối tinh thạch chiếu rọi trên bức tường đá, sắc mặt gã từ trắng bệch chuyển sang vặn vẹo. Cuộn da cừu ghi chép giao dịch quặng lậu của Liệt Hỏa Tông vẫn nằm chình ình giữa đống tàn tích, từng dòng chữ đỏ như máu đập vào mắt những kẻ xung quanh. Đám tán tu đứng ngoài cửa kho số bốn đã bắt đầu xôn xao, ánh mắt họ nhìn gã không còn sự e dè thường ngày mà chỉ có sự phẫn nộ của những kẻ bị lừa gạt. Uy tín của thương hội, thứ được xây dựng hàng chục năm qua, đang vỡ vụn từng mảng dưới sự chứng kiến của hàng trăm đôi mắt.
Không thể để sự việc bại lộ thêm, Tào quản sự cắn chóp lưỡi, thiêu đốt ba năm thọ nguyên để cưỡng ép kích hoạt trận bàn phòng ngự cấp ba của kho chứa. Khí tức cuồng bạo dâng lên, chín đạo linh tuyến màu đỏ thẫm từ mặt đất vút lên, đan thành một cái lồng giam không gian khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ khu vực. Gã muốn nhốt tất cả nhân chứng lại, trực tiếp dùng trận pháp luyện hóa để hủy thi diệt tích, sau đó đổ lỗi cho một vụ tai nạn nổ lò rèn.
Nấp trong góc khuất, Lục Thất biết thời cơ đã hết. Gã không vội vàng lao ra cửa chính đang bị phong tỏa, mà ném mạnh một thanh kiếm phôi rỉ sét về phía góc trái của trận pháp. Thanh phôi này vốn được Các chủ cố tình khắc ngược ba đường kiếm văn tụ khí. Khi va chạm với linh tuyến màu đỏ, kiếm văn lập tức cắn nuốt hỏa linh lực rồi phát nổ. Một tiếng xèo xèo vang lên, sương mù trắng xóa bùng ra, che khuất hoàn toàn tầm nhìn và thần thức của Tào quản sự.
Phát hiện trận nhãn bị hao mòn, Tào quản sự lập tức hiểu ra có kẻ ném đá giấu tay lẩn trốn bên trong. Gã hừ lạnh, không thèm đuổi theo hướng sương mù mà vung tay ném ra một chuỗi Hỏa Linh Châu, phong tỏa toàn bộ không gian phía trên nóc kho. Gã biến đổi chiến thuật, không đánh cận chiến mà dùng hỏa độc nung nóng không khí, ép kẻ ẩn nấp phải tự chui đầu vào lưới nếu không muốn bị nướng chín.
Lục Thất gượng cười, thầm phục sự tính toán của Các chủ khi đã dự đoán đúng phản ứng chó cùng dứt giậu của kẻ địch. Gã không bay lên, mà kích hoạt tấm Băng Tiên Phù giấu trong tay áo, dồn toàn bộ tàn lực đập thẳng xuống nền gạch dưới chân. Băng khí cực hàn xung đột dữ dội với hỏa mạch đang bạo phát của nhà kho. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, nền đá vỡ nát tạo thành một hố sâu.
Để đổi lấy một nhịp thở thoát thân, tấm Huyễn Ảnh Áo Choàng trên người Lục Thất hoàn toàn rách bươm, mất đi khả năng tàng hình. Thần thức gã chịu một cú va đập mạnh từ dư chấn trận pháp khiến hai tai ù đi, kinh mạch tê rần không thể vận chuyển linh lực trong ba ngày tới. Gã cắn răng mượn lực đẩy từ vụ nổ, lặn thẳng xuống tuyến cống ngầm đã được vạch sẵn, bỏ lại phía sau một mớ hỗn độn.
Khi cấm quân của Phủ Thành chủ phá vỡ tàn trận lao vào, Tào quản sự chỉ còn đứng trơ trọi giữa đống phế tích. Cuộn da cừu chưa cháy hết và khối tinh thạch lưu ảnh đã nằm gọn trong tay viên Bách tuýnh giáp đen. Bằng chứng rành rành, thêm việc gã vừa dốc sức khởi động trận pháp giết người diệt khẩu trước mặt bao người, mọi lời ngụy biện lúc này đều trở nên vô nghĩa. Ngay trong đêm, tin tức kho số bốn tàng trữ hàng cấm lan tràn khắp các ngõ ngách phường thị.
Tại lầu các cao nhất của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần nhìn ngọc giản truyền tin trên bàn vừa lóe sáng rồi vụt tắt. Hắn biết Lục Thất đã thoát ra an toàn và cái bẫy mượn đao Phủ Thành chủ đã sập xuống hoàn hảo. Thương hội đối thủ giờ đây không chỉ mất đi một kho vật liệu quan trọng, mà còn đánh mất thứ quý giá nhất trong giới tu kiếm, đó chính là danh tiếng minh bạch.
Diệp Tinh Thần vươn tay cầm lấy cây bút chu sa, dứt khoát viết một dòng lệnh mới lên mặt giấy trúc. Hắn đẩy tờ lệnh về phía Chấp sự Trần đang đứng chờ. Truyền lệnh xuống kho tài nguyên, trích ra năm trăm linh thạch trung phẩm để khôi phục trận pháp phòng ngự của bổn các, đề phòng kẻ địch trả đũa. Đồng thời, lấy danh nghĩa Kiếm Các, chuẩn bị ban bố quyết định mới lên Bảng Cáo Thị.
Lão Trần cẩn thận nhận lấy tờ lệnh, ánh mắt lướt qua những dòng chữ đỏ chót, mồ hôi lạnh bất giác rịn ra trên trán. Các chủ không hề muốn dừng lại ở việc phá hủy một nhà kho. Sáng ngày mai, thanh Viêm Giao Kiếm của phó hội trưởng thương hội kia sẽ chính thức bị gạch tên khỏi Thiên Địa Kiếm Phổ, với lý do chủ kiếm sử dụng linh tài hắc ám để nuôi dưỡng kiếm linh. Mất đi thứ hạng trên Kiếm Phổ, toàn bộ mạng lưới khách hàng của bọn chúng sẽ sụp đổ chỉ trong một ngày.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.