Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 33: Pháp Tà Đạo Của Hắc Thiên Các

Đăng: 09/07/2026 11:25 4,001 từ 1 lượt đọc
...chắc chắn sẽ tìm cách chặt đứt manh mối dẫn về tổng bộ bằng mọi giá. Bọn chúng không sợ mất tiền, thứ chúng sợ là quyền định đoạt lịch sử danh kiếm bị lung lay.

Vừa dứt lời, từ phía nam thành chợt lóe lên một cột sáng màu đỏ quạch, chọc thẳng vào tầng mây đen đặc. Đó không phải là ánh lửa cháy nhà bình thường. Linh khí xung quanh dường như bị bóp méo, mang theo mùi khét lẹt của quặng sắt rẻ tiền bị ép nung chảy ở nhiệt độ cao.

Tại khu xưởng ngầm dưới đáy kỹ viện Xuân Hồng, sáu cái lò rèn đang hoạt động hết công suất. Quản sự họ Mã của thương hội mồ hôi nhễ nhại, hai mắt vằn vện tơ máu. Lão điên cuồng gào thét đám thợ rèn đổ từng thùng Xích Hỏa Toan vào trong lò.

Hủy hết đi, không được để lại bất kỳ thanh nào có khắc vân mây hình rết. Phí quản sự sáng mai sẽ dẫn cấm quân tới, chỉ cần không thấy hiện vật, tờ giấy giám định của Thiên Đạo Kiếm Các cũng chỉ là phế thải.

Những thanh kiếm giả mạo danh kiếm lần lượt bị ném vào biển lửa. Âm thanh xèo xèo vang lên rợn người. Kiếm văn trên thân thép gặp axit mạnh liền sủi bọt, bong tróc, hóa thành từng làn khói xám xịt bay lên nóc hầm.

Mã quản sự thở phào một hơi, ánh mắt lóe lên tia đắc ý. Diệp Tinh Thần tính toán sâu xa thì sao, chỉ cần hủy thi diệt tích, giam lỏng đám thợ rèn này lại, Hắc Thiên Các vẫn có thể đẩy mọi tội lỗi cho một thế lực đối địch khác. Lão tin chắc mình đã đi trước một bước, triệt để cắt đứt chuỗi bằng chứng.

Nhưng lão không hề biết, trên xà nhà phủ đầy mạng nhện, một bóng đen đã nằm rạp ở đó từ canh hai. Lục Thất nín thở, bế tỏa toàn bộ lỗ chân lông, mặc kệ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên thái dương.

Gã không rút kiếm, cũng không lao xuống ngăn cản. Mệnh lệnh của Các chủ rất rõ ràng, tuyệt đối không được động thủ, chỉ cần đợi chúng dùng Xích Hỏa Toan, sau đó thu thập thứ còn sót lại.

Lục Thất cẩn thận lấy từ trong ngực áo ra một chiếc bình ngọc trong suốt và một mảnh trận bàn khắc chín ô tụ khí. Gã truyền một tia linh lực mỏng như sợi tóc vào trận nhãn. Trận bàn khẽ rung lên, âm thầm hút lấy một luồng khói xám vừa bốc lên từ lò rèn, nén chặt vào trong bình ngọc. Làm xong mọi việc, bóng đen dán mình lên vách đá, trơn tuột lẩn vào đường hầm thoát nước.

Nửa canh giờ sau, tại sảnh chính Thiên Đạo Kiếm Các.

Chiếc bình ngọc tỏa ra hơi nóng rực được đặt lên mặt bàn gỗ lim. Bên trong, luồng khói xám không hề tan đi mà ngưng tụ lại thành hình dáng một thanh phi kiếm nhỏ xíu, liên tục va đập vào vách ngọc.

Diệp Tinh Thần vươn hai ngón tay thon dài, nhẹ nhàng đặt lên nắp bình. Một luồng thần thức sắc lạnh như lưỡi đao đâm thẳng vào bên trong, cưỡng ép bóc tách từng hạt linh khí.

Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt hắn không hề thay đổi, nhưng đầu ngón tay đã kết lại một tầng sương giá. Nghề giám kiếm không chỉ nhìn vào hình hài vẹn nguyên, mà còn lắng nghe tiếng khóc của vật liệu khi bị ép vỡ.

Trong làn khói này có lẫn bột Băng Tằm và tàn dư của Hắc Thiết quặng mỏ số bốn. Diệp Tinh Thần thu tay về, ung dung lấy khăn lụa lau đi lớp sương lạnh. Kẻ địch tưởng dùng Xích Hỏa Toan có thể xóa sạch kiếm văn, nhưng chúng quên mất rằng, nhiệt lượng cực đại sẽ ép linh tính của quặng sắt dung hợp vào khói độc.

Lão Trần đứng bên cạnh hít sâu một hơi, ánh mắt bừng sáng hiểu ra vấn đề.

Các chủ đã sớm biết chúng sẽ dùng hỏa công để phi tang, vậy nên ngài cố tình để lộ tin tức Phí quản sự sẽ khám xét, ép chúng phải tự tay thiêu hủy lô kiếm giả.

Đúng vậy. Diệp Tinh Thần gõ nhẹ khớp ngón tay lên bình ngọc. Khói độc này một khi hít phải, sẽ bám chặt vào kinh mạch trong ba ngày không tan. Sáng mai, không cần tìm kiếm vật chứng rườm rà, ngươi mang bình ngọc này đến Phủ Thành chủ, yêu cầu Phí quản sự dùng Tụ Khí Trận kiểm tra linh mạch của toàn bộ người trong thương hội.

Lão Trần cúi rạp người, sống lưng ứa lạnh trước thủ đoạn mượn lực đánh lực của thanh niên trước mặt. Không cần tốn một binh một tốt, cũng chẳng cần động đao thương, lại biến chính hành động tẩu tán của kẻ địch thành dây thòng lọng siết cổ chúng.

Kẻ nào kinh mạch có màu xám bạc, kẻ đó chính là thợ rèn kiếm giả. Diệp Tinh Thần đứng dậy, vung tay ném cuốn sổ công huân sang một bên. Ghi cho Lục Thất ba ngàn điểm, thưởng thêm một viên Tẩy Tủy Đan để xua hàn khí. Ngay khi Phí quản sự bắt người, lập tức dán Lệnh Giám Định lên cổng thương hội, định danh toàn bộ số khói độc này là tội chứng tàng trữ ma khí.

m Các. Một luồng thần thức sắc bén của Diệp Tinh Thần vừa chạm vào miệng bình ngọc, lập tức bị một cỗ oán khí kim loại dội ngược trở lại.

Làn khói xám xịt vốn đang trôi nổi êm đềm bỗng nhiên cuộn trào dữ dội. Chúng xé rách lớp phong ấn mỏng trên miệng bình, hóa thành hàng chục sợi tơ màu đỏ quạch mang theo nhiệt độ kinh người lao thẳng về phía mi tâm người thanh niên. Đây không phải là tàn dư của Xích Hỏa Toan thông thường. Kẻ thợ rèn dưới hầm ngầm đã cẩn thận khắc thêm một đạo trận văn tự hủy vào nòng cốt kiếm giả, hễ có linh lực ngoại lai chạm tới, tàn khí sẽ lập tức bạo phát để cắn nuốt thần thức kẻ dò xét.

Diệp Tinh Thần không hề hoảng loạn trước biến số này. Hắn chủ động cắt đứt tia thần thức vừa phóng ra, mượn thế lùi lại nửa bước, tay trái vung lên ném ra một khối Trận Bàn Ngưng Băng.

Chín ô trận vị trên mặt bàn gỗ đào lập tức sáng bừng, tỏa ra một màn sương giá buốt lạnh phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh mặt bàn. Những sợi tơ máu hừng hực hỏa độc hung hăng đâm sầm vào vách tường băng. Âm thanh xèo xèo chói tai vang lên liên tục. Kẻ địch muốn dùng hỏa độc để thiêu rụi manh mối, hắn liền dùng hàn khí cực độ để ép chúng phải bộc lộ nguyên hình.

Giằng co chừng năm nhịp thở, trận pháp tự hủy của tàn khí rốt cuộc cạn kiệt nguồn lực. Đám khói xám bị ép co rút lại, rơi tõm xuống đáy bình ngọc, ngưng kết thành một giọt chất lỏng đặc sệt mang sắc tím đen.

Cùng lúc đó, khối Trận Bàn Ngưng Băng trên tay Diệp Tinh Thần cũng phát ra một tiếng răng rắc khô khốc. Mặt gỗ đào nứt toác làm đôi, linh tính bên trong hoàn toàn tiêu tán. Đây là cái giá phải trả để bảo toàn nguyên vẹn thứ cốt lõi nhất của thanh kiếm giả. Hắn thản nhiên gạt những mảnh gỗ vụn sang một bên, ánh mắt khóa chặt vào giọt chất lỏng trong bình.

Chấp sự Trần đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, trán rịn một tầng mồ hôi lạnh. Lão bước lên một bước, thanh âm mang theo vài phần kính sợ.

Các chủ, thứ tà môn này rốt cuộc là vật liệu gì, lại có thể cắn trả thần thức hung hãn đến vậy.

Diệp Tinh Thần cầm bình ngọc lên, khẽ lắc nhẹ để quan sát vệt tím đen bám trên vách ngọc.

Mã quản sự cho rằng nung chảy kiếm là có thể xóa sạch vân mây hình rết, che đậy xuất xứ. Hắn không biết rằng, để làm giả độ dẻo dai của danh kiếm, bọn chúng đã lén pha thêm Tử Sa Huyết Thiết vào phôi thép. Xích Hỏa Toan có thể hòa tan kim loại thường, nhưng khi gặp Huyết Thiết, nó sẽ sinh ra phản ứng ngưng tụ tàn ảnh kiếm văn.

Lão Trần nghe đến cái tên này liền biến sắc. Tử Sa Huyết Thiết là vật liệu bị tổng bộ liên minh thương hội cấm lưu thông, vốn dĩ chỉ được khai thác bí mật tại mỏ quặng riêng của kẻ địch. Nếu chứng minh được thứ này xuất hiện trong lò rèn ngầm, đám người kia tuyệt đối không thể đổ lỗi cho một xưởng đúc tư nhân tự ý làm bậy.

Ngày mai cấm quân của Phí quản sự đến khám xét, chúng ta chỉ cần trình vật này ra, thương hội Xuân Hồng chắc chắn bị niêm phong vĩnh viễn.

Lão Trần vội vàng đưa ra nhận định, bàn tay đã vươn ra định nhận lấy bình ngọc. Nhưng Diệp Tinh Thần lại thu tay về, đặt vật chứng trở lại mặt bàn.

Nếu chúng ta giao nộp trực tiếp, đối thủ sẽ lập tức phản pháo rằng bổn các ngụy tạo chứng cứ để hãm hại đồng đạo. Kẻ nắm quyền định đoạt lịch sử danh kiếm chưa bao giờ thiếu những lý lẽ đổi trắng thay đen.

Diệp Tinh Thần xoay người, lấy từ trong tay áo ra một tấm bản đồ bố trí các khu vực của phường thị, ngón tay gõ nhẹ lên vị trí kho bãi phía đông.

Lão Trần, gọi Lục Thất quay lại. Ngươi giao giọt Huyết Thiết này cho hắn, mang đến sân sau của thương hội Xuân Hồng. Ở đó có một cái Lò Bát Quái đã bỏ hoang từ tháng trước. Bảo hắn dùng linh lực bọc kín giọt chất lỏng, cấy sâu vào khe nứt dưới đáy lò, sau đó dọn sạch mọi dấu vết.

Chấp sự Trần ngẩn người mất một lúc mới hiểu ra thâm ý tàn nhẫn trong mệnh lệnh này. Các chủ không định làm người tố giác, mà muốn chính tay quan viên triều đình đào lên sự thật.

Sáng ngày mai, khi không tìm thấy hiện vật, Phí quản sự chắc chắn sẽ dùng Kính Soi Mạch để rà soát toàn bộ khu vực. Linh lực từ pháp khí khám xét sẽ tự động cộng hưởng với hỏa độc của Huyết Thiết giấu dưới đáy lò.

Diệp Tinh Thần gật đầu, khóe môi hiện lên một nét trầm tĩnh đến lạnh lẽo.

Đúng vậy. Khi cấm quân tự tay đập vỡ Lò Bát Quái và phát hiện tang chứng, sự việc sẽ trở thành án điểm của Phủ Thành chủ. Kẻ địch không những mất đi đường dây buôn lậu, mà nội bộ bọn chúng sẽ bắt đầu nghi ngờ lẫn nhau, cho rằng có kẻ tham lam đã lén giấu lại vật liệu quý giá nên mới để lộ sơ hở.

Quyết định vừa được đưa ra, bầu không khí trong sảnh đường lập tức thay đổi. Lão Trần không chần chừ thêm, cẩn thận thu lấy bình ngọc, xoay người bước nhanh vào bóng tối để truyền lệnh. Việc hy sinh một khối trận bàn trung phẩm đổi lấy cơ hội cắm một nhát dao chí mạng vào mạng lưới hậu cần của đối thủ là một cái giá quá hời. Diệp Tinh Thần đứng yên trước bản đồ, ánh mắt dời từ khu vực Đông Nhai sang danh sách những cái tên được ghi chú đỏ chót ở góc giấy. Ván cờ đêm nay chỉ mới là bước cô lập, thứ hắn thực sự muốn đoạt lấy không phải là một cái kỹ viện ngầm, mà là quyền kiểm định ba thanh danh kiếm đang nằm trong bảo khố của kẻ thù.

Lão Trần nhìn chằm chằm bình ngọc, giọng nói mang theo vài phần kiêng kỵ.

Thứ cấm kỵ này ba năm trước đã bị Liên minh Luyện Khí phong tỏa toàn diện. Kẻ nào có thể tuồn một lượng lớn như vậy vào thành, tất nhiên phải đi qua đường thủy của Bách Xuyên Thương Hội.

Diệp Tinh Thần khẽ lắc chiếc bình, chất lỏng sền sệt bên trong bám chặt lấy thành ngọc, tản ra một cỗ hàn khí âm u.

Bọn chúng cho rằng dùng hỏa hoạn và axit mạnh có thể xóa sạch vân mây hình rết, biến kiếm giả thành phế liệu thông thường.

Hắn đặt vật chứng xuống mặt bàn gỗ tử đàn, khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.

Nhưng Mã quản sự không hiểu thuật luyện khí. Hắn không biết rằng, khi loại quặng dị thường này gặp nhiệt độ cực hạn, nó không bốc hơi mà sẽ kết tủa, ăn sâu vào chính nền đất của xưởng rèn.

Nếu ta trực tiếp giao bình ngọc này cho phủ thành chủ, Hắc Thiên Các sẽ lập tức tìm một con dê thế tội, viện cớ có kẻ trà trộn hãm hại.

Ngón tay Diệp Tinh Thần gõ từng nhịp chậm rãi lên bệ gỗ, ánh mắt thâm thúy nhìn xuyên qua màn đêm.

Ta cần một bức bình phong hợp lý. Lão Trần, không dùng danh nghĩa Kiếm Các. Ngươi hãy lấy thân phận một tán tu luyện đan, viết một phong thư nặc danh gửi cho Tuần Kiểm Ti, báo cáo rằng có kẻ lén lút tinh luyện độc hỏa dưới lòng đất, đe dọa trực tiếp đến linh mạch của phường thị.

Chỉ báo cáo độc hỏa? Lão Trần ngẩn người, bàn tay đang cầm bút lông hơi khựng lại.

Đúng vậy. Khi Tuần Kiểm Ti ập đến bảo vệ linh mạch, trận bàn dò xét của họ sẽ tự động phản ứng với cặn bã kết tủa dưới nền xưởng rèn. Bọn chúng tự tay nung chảy chứng cứ, vô tình lại phong kín đường lui của chính mình.

Tại khu xưởng ngầm dưới đáy kỹ viện Xuân Hồng, Mã quản sự vừa mới thở phào lau mồ hôi trên trán.

Đống phế liệu nung chảy đã được tạt nước lạnh, đông cứng thành những tảng xỉ sắt đen sì, hoàn toàn không nhìn ra hình dáng ban đầu.

Nhanh chóng dọn dẹp, đem toàn bộ số xỉ này nhét vào hòm chì, lén đổ xuống đáy sông Mặc Thủy. Lão vung tay ra lệnh, trong lòng thầm đắc ý vì đã qua mặt được tai mắt của Diệp Tinh Thần.

Nhưng chưa kịp dứt lời, một tiếng nổ chát chúa vang lên từ phía cửa hầm thoát nước.

Cánh cửa sắt dày cộp bị một luồng linh lực cuồng bạo xé toạc, văng đập mạnh vào vách đá tạo ra tia lửa chói mắt.

Phí quản sự dẫn theo mười tên cấm quân mặc giáp đen ập vào, trên tay gã cầm một chiếc la bàn bằng đồng đang xoay tít, tỏa ra ánh sáng đỏ rực.

Phí đại nhân, ngài làm cái gì vậy? Nơi này là nhà kho tư nhân của thương hội! Mã quản sự biến sắc, vội vàng tiến lên chắn trước đống xỉ sắt.

Có người tố cáo nơi này tinh luyện độc hỏa, làm ô nhiễm linh mạch phường thị. Phí quản sự lạnh lùng đẩy đối phương ra, ném thẳng chiếc la bàn xuống nền đất.

Trận văn trên mặt đồng nháy lên liên hồi, tỏa ra từng gợn sóng thần thức dò xét.

Mã quản sự cắn răng, âm thầm bấm một đạo pháp quyết, định dùng linh lực hệ Thủy tạo ra một tầng sương mù che giấu luồng khí tức còn sót lại.

Đó là một đòn nhử tinh vi, lão muốn đánh lạc hướng luồng dò xét của pháp khí quan phương sang hướng những cái lò rèn trống không ở góc tường.

Nhưng Phí quản sự đã làm việc nhiều năm ở phường thị, lập tức nhận ra dị thường trong sự dao động của thủy linh khí. Gã hừ lạnh một tiếng, không thèm đôi co, dậm mạnh gót giày xuống đất, ép thêm ba phần chân khí vào thẳng pháp khí.

Ánh sáng đỏ từ chín ô trận vị bùng lên, trực tiếp xuyên thủng màn sương, quét thẳng qua đống xỉ sắt.

Ngay lập tức, những tảng kim loại tưởng chừng đã thành phế thải bỗng bốc lên khói tím mờ ảo, phát ra tiếng xèo xèo như quỷ khóc.

Cặn bã của loại tài liệu cấm kỵ kia dưới sự kích thích của trận bàn liền hiển lộ nguyên hình, tỏa ra một mùi hôi thối đặc trưng, ăn mòn luôn cả lớp gạch đá xung quanh.

Đây không phải là đồ của ta! Mã quản sự lùi lại mấy bước, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, kinh mạch co giật vì luồng sát khí tỏa ra từ cấm quân.

Lão nhận ra mình đã sập bẫy. Việc hủy kiếm bằng thứ axit kia không những không xóa được dấu vết, mà còn vô tình cô đặc loại tạp chất này, biến nó thành tang chứng rành rành cắm chặt vào nền đất.

Dám tàng trữ vật cấm, Bách Xuyên Thương Hội các ngươi chuẩn bị chờ lệnh phong tỏa toàn diện đi. Phí quản sự vung tay, hai tên cấm quân lập tức lao tới, dùng khóa linh còng chặt tay kẻ chủ mưu.

Cái giá phải trả cho việc tự ý tiêu hủy vật chứng không chỉ là một nhà kho ngầm, mà là toàn bộ đường thủy vận chuyển quặng của đối thủ đã chính thức bị chặt đứt.

"...chính là cặn bã của Xích Hỏa Toan phản ứng với hắc kim. Tội danh tàng trữ cấm vật, mưu đồ phá hoại linh mạch thành trì, ngươi còn gì để biện minh?"

Phí đại nhân lạnh lẽo cất tiếng, bóp nát chút hy vọng cuối cùng vừa lóe lên trong mắt Mã quản sự. Cùng lúc đó, kim chỉ nam trên mặt la bàn đồng điên cuồng xoay vòng, cuối cùng cắm phập về hướng nền đất nung đỏ rực. Ánh sáng phong tỏa từ pháp khí trong tay đám cấm quân lập tức giăng ra, niêm phong toàn bộ sáu miệng lò rèn đang sủi bọt độc.

Mã quản sự quỳ sụp xuống lớp tro tàn, hai mắt đờ đẫn nhìn những vệt kết tủa màu lục bám chặt quanh xỉ sắt. Lão đột nhiên hiểu ra toàn bộ cục diện.

Diệp Tinh Thần căn bản không hề muốn đoạt lấy mấy thanh kiếm giả mạo kia để làm bằng chứng. Hắn cố tình tung tin tức ép lão vào đường cùng, bức bách lão phải dùng axit mạnh hủy thi diệt tích. Chính hành động tiêu hủy ngu xuẩn này lại sinh ra luồng khí độc ăn mòn địa mạch, biến một vụ làm giả thương mại thông thường thành trọng tội uy hiếp an nguy của toàn bộ phủ thành chủ.

Lão đã tự tay đào hố, chôn vùi hoàn toàn đường dây ngầm của Hắc Thiên Các tại khu vực Đông Nhai. Đám cấm quân thô bạo xông tới áp giải, xiềng xích cấm ma xuyên qua khóa chặt tỳ bà cốt khiến toàn bộ linh lực trong cơ thể Mã quản sự tức khắc tiêu tán.

Cùng thời khắc đó, tại sảnh chính Thiên Đạo Kiếm Các, một bóng đen ướt sũng nước mưa lẳng lặng lướt qua khe cửa sổ, quỳ một chân trên phiến đá thanh lưu. Lục Thất dâng lên chiếc bình ngọc trong suốt, bên trong cuộn trào một luồng khói xám xịt, thỉnh thoảng ngưng tụ thành hình rết chín đầu mờ ảo.

"Các chủ liệu sự như thần. Bọn chúng quả nhiên dùng cấm dược để dung luyện kiếm văn hòng che giấu." Lục Thất thấp giọng báo cáo, hô hấp vẫn còn chút rối loạn sau khi thi triển bí pháp ẩn nặc. "Khí tức tàn dư đã bị trận bàn rút lấy. Tuy nhiên Xích Hỏa Toan quá mức bá đạo, chín ô tụ khí trên mặt bàn đồng đã bị ăn mòn mất ba góc, e rằng không thể khôi phục."

Diệp Tinh Thần nhận lấy chiếc bình ngọc, đầu ngón tay truyền vào một tia thần thức mỏng nhẹ mang theo kiếm ý sắc bén. Khói xám bên trong lập tức phản ứng, va chạm với linh lực thuần phong phát ra những tiếng xèo xèo chói tai. Vách ngọc rạn ra vài đường nứt nhỏ li ti, để lộ một tia hỏa độc phảng phất mùi máu tanh.

Hắn khẽ híp mắt, lập tức đọc ra kết cấu tà môn ẩn giấu bên trong vệt khói. Xích Hỏa Toan chỉ là vỏ bọc bề ngoài, thứ thực sự dùng để khắc vân mây lên hắc kim chính là huyết tủy của yêu thú cấp ba. Kẻ địch dùng độc tính để ép mạch kiếm mở ra, sau đó nhồi máu yêu thú vào để tạo ảo giác về một thanh kiếm có linh tính lâu năm.

Giá trị của vật chứng này không nằm ở việc nó chứng minh Xuân Hồng kỹ viện rèn kiếm giả. Nó đắt giá ở chỗ bóc trần hoàn toàn thủ pháp tà đạo của Hắc Thiên Các. Một khi công thức máu yêu thú kết hợp axit bị phơi bày, mọi danh kiếm từng được đường dây này tung ra thị trường đều sẽ đối mặt với nguy cơ sụp đổ kiếm tâm.

"Làm rất tốt, tổn thất một khối trận bàn đổi lấy tử huyệt của kẻ địch là cái giá quá rẻ." Diệp Tinh Thần nhàn nhạt lên tiếng, đẩy một tấm mộc bài lệnh tiễn về phía vị chấp sự già đang đứng hầu cạnh. "Lão Trần, ghi công cho Lục Thất ba ngàn điểm. Trích xuất hai mươi cân Tinh Mẫu Khí từ kho số hai để đúc lại pháp khí ẩn nặc cho hắn, đồng thời mở dược các cấp mười viên Dưỡng Hồn Đan xoa dịu thần thức."

Lão Trần cẩn trọng tiếp lấy mộc bài, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán khi nhận ra thế cục đã hoàn toàn nằm gọn trong lòng bàn tay vị Các chủ trẻ tuổi. Kẻ địch tưởng rằng tự tay hủy đi kiếm giả là xong chuyện, lại không biết bản thân đã dâng lên một thanh đao sắc bén hơn để Thiên Đạo Kiếm Các vung xuống.

"Phí đại nhân đã cất lưới, Xuân Hồng kỹ viện đêm nay chắc chắn bị san bằng, mọi đường dây thương lộ của bọn chúng tại Đông Nhai coi như đứt đoạn." Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía sa bàn Cửu Châu đang tỏa sáng nhàn nhạt.

"Sáng mai, đem chiếc bình ngọc chứa tàn khí này treo thẳng lên Bảng Cáo Thị trước cửa Các." Thanh âm của hắn không vương chút dao động, từng chữ thốt ra đều mang theo sự áp đặt tuyệt đối của kẻ định đoạt quy tắc. "Đồng thời phát thiếp mời đến thủ tọa của tam đại thương hội. Ta muốn xem Hắc Thiên Kiếm Các sẽ dùng thủ đoạn gì để giữ lại vị trí cho thanh Bích Huyết Kiếm trên Thiên Địa Kiếm Phổ, khi chứng cứ dùng cấm vật luyện hỏng linh mạch đã rành rành ngay trước mắt thiên hạ."
0