Chương 209: Cấm Địa Hoang Tàn
Ngay khi Lữ chưởng quỹ rời đi bằng mật đạo, Tần Xuyên lập tức hành động. Hắn dẫn theo sáu gã ám vệ tâm phúc tiến thẳng lên Tế Kiếm Đài. Nơi này vốn là cấm địa chuyên dùng để tế luyện danh kiếm mới đúc. Cửa đồng nặng nề vừa khép lại, sáu ám vệ lập tức tản ra sáu góc, bóp nát sáu tấm Ẩn Tức Phù. Toàn bộ chín mươi chín đạo trận văn phong tỏa trên vách đá đồng loạt sáng lên ánh kim. Một tầng sương mờ đục bao phủ lấy đài cao, cô lập hoàn toàn không gian bên trong.
Trên bệ đá trung tâm, miếng lệnh bài mang màu tím đen đang nằm tĩnh lặng. Vật này tỏa ra từng luồng hàn khí âm u, phảng phất như muốn cắn nuốt cả ánh sáng từ dạ minh châu xung quanh. Diệp Tinh Thần đã dặn dò cực kỳ nghiêm ngặt. Thứ này tuyệt đối không thể dùng thần thức dò xét trực tiếp, nếu không sẽ bị tà niệm ăn mòn trĩu nặng. Bọn họ phải mượn sức mạnh của trận pháp Tế Kiếm Đài để ép nó bộc lộ bản nguyên chân chính.
Tần Xuyên cẩn trọng lật tay, rút ra một cây Định Kiếm Châm chế tác từ tủy ngọc vạn năm. Đầu ngón tay hắn ngưng tụ một tia linh lực hệ hỏa thuần dương, chậm rãi truyền vào pháp khí. Kim ngọc lơ lửng giữa không trung, khẽ gẩy nhẹ lên bề mặt lệnh bài. Tín vật vừa chạm phải ngọc tủy liền run lên bần bật. Từ bên trong phát ra tiếng kiếm ngân khàn đục, chói tai như tiếng kim loại rỉ sét đang điên cuồng cọ xát.
Lớp ngụy trang màu tối trên bề mặt lệnh bài bắt đầu bong tróc từng mảng. Phía dưới để lộ ra những đường vân mạch vặn vẹo, đỏ lòm mùi máu tươi tưởi. Tần Xuyên nheo mắt, nhận ra từng đường nét đang luân chuyển hệt như cách vận hành của một môn kiếm quyết tà đạo. Khi tiếng ngân đạt đỉnh điểm, khối tà thiết đột ngột phản kích. Nó phóng ra một luồng kiếm khí mỏng như sợi chỉ, mang theo sát ý âm hàn nhắm thẳng vào mi tâm người dò xét.
Phản ứng này hoàn toàn nằm trong dự tính của vị chấp sự. Tần Xuyên không lùi nửa bước, tay trái dập mạnh xuống Khóa Linh Bàn đặt sẵn bên cạnh. Trận bàn cổ xưa xoay tít, kích hoạt Thái Ất Tù Long Trận. Một lồng giam bằng hỏa diễm màu lam ụp thẳng xuống bệ đá. Luồng kiếm khí tà môn đâm sầm vào vách lửa, vỡ vụn thành vô số đốm sáng đen ngòm.
Thế nhưng, tàn hồn trong lệnh bài vô cùng xảo quyệt. Thay vì tiếp tục công kích tường lửa, những đốm sáng đen lập tức dung hợp, hóa thành một con huyết rết nhào về phía ngọn lửa kết nối với Định Kiếm Châm. Tà khí men theo pháp khí đánh thẳng vào tay phải Tần Xuyên. Hắn nghiến răng cắt đứt luồng thần niệm điều khiển. Toàn bộ lớp da thịt trên bàn tay phải của hắn lập tức kết tủa thành một tầng băng đen nhám như lưu ly vỡ. Máu huyết đông cứng khiến cánh tay mất hoàn toàn tri giác, cái giá phải trả là không thể cầm kiếm trong ít nhất nửa năm.
Dù phải chịu thương tổn, ngọn lửa lam vẫn thành công ép ngược tà khí vào bên trong tín vật. Ngay khoảnh khắc đó, trên bề mặt mảnh kim loại từ từ hiện lên một đồ án rõ nét. Đó là hình một con hạc đang rỉ máu từ đôi mắt. Đây chính là ấn ký tàn lưu bị giấu kín. Thứ này có thể cộng minh trực tiếp với thanh danh kiếm đang được cung phụng trang trọng tại giới chính phái.
Cây Định Kiếm Châm rạn nứt thành ba khúc, hóa thành bột mịn trút xuống mặt sàn. Tần Xuyên dùng tay trái vụng về cầm chiếc kẹp đồng, gắp mảnh kim loại nay đã bị phong ấn bỏ vào hộp gỗ trầm hương. Khí tức tà ác cuối cùng cũng bị nhốt chặt. Sáu gã ám vệ thu hồi thủ ấn, trán ai nấy đều lấm tấm mồ hôi hột sau đợt đối kháng linh áp vừa rồi. Bọn họ đã nắm trong tay bằng chứng thép không thể chối cãi.
Kế hoạch tiếp theo chỉ cần đợi đến bình minh. Lúc đó, trận pháp niêm phong tại Tế Kiếm Đài sẽ được cố tình hé lộ một góc nhỏ xíu theo lệnh Diệp Tinh Thần. Chủ nhân của Thanh Hạc Kiếm tất sẽ cảm nhận được sự đứt gãy liên kết này. Kẻ đó chắc chắn cho rằng quá trình thăm dò của Thiên Đạo Kiếm Các đã thất bại, từ đó vội vã dùng mật pháp thu hồi tàn hồn.
Chính sự nôn nóng muốn che giấu sự thật ấy sẽ là đòn chí mạng. Gã sẽ tự mình bước vào cái bẫy đã giương sẵn giữa hội nghị phân chia thương đạo. Vỏ bọc ngụy quân tử mà Hắc Thiên Kiếm Các đã dày công xây dựng suốt nhiều năm qua sẽ vĩnh viễn bị lột sạch trước mặt quần hùng.
Luồng tà khí mỏng như sợi chỉ đâm toạc không gian, nhắm thẳng vào mi tâm gã ám vệ trấn giữ phương vị Khảm thủy. Tốc độ của nó vượt xa dự tính, mang theo uy áp vặn vẹo của một kiếm tu tà đạo đã ngưng tụ sát niệm thành thực thể.
Tần Xuyên không chút hoảng loạn, ngón tay búng mạnh vào pháp quyết điều khiển trận bàn. Lồng giam lam diễm của Thái Ất Tù Long Trận lập tức co rụt lại, dồn toàn bộ hỏa hầu tạo thành một bức tường lửa chắn ngang đường đi của sợi tà khí.
Bất ngờ thay, luồng huyết quang không hề va chạm cứng rắn. Ý thức tự chủ bên trong khối lệnh bài dường như nhận ra uy lực của lam diễm, liền thay đổi chiến thuật. Sợi tà khí đột ngột tan biến giữa không trung, hóa thành một màn sương máu li ti, lách qua khe hở của trận văn lửa, trực tiếp ăn mòn nền đá thanh ngọc dưới chân Tế Kiếm Đài.
Nó muốn phá hủy trận nhãn để mượn đường tẩu thoát. Một tên ám vệ cắn răng hô lớn, linh lực trong đan điền cuồn cuộn rót vào lá cờ trận trên tay, cố gắng duy trì phong ấn.
Tần Xuyên hừ lạnh, lập tức đưa ra quyết định đánh đổi. Hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một thanh Tử Kim Kiếm Phôi chưa qua rèn giũa, ném thẳng vào trung tâm màn sương máu. Đồng thời, hắn quát lớn, ra lệnh cho sáu ám vệ thu hồi linh lực bảo vệ trận nhãn, dồn toàn bộ sức ép đẩy ngược sương máu vào thanh kiếm phôi.
Màn sương tà ác mất đi mục tiêu ban đầu, theo bản năng cắn nuốt lấy luồng linh khí thuần khiết phát ra từ Tử Kim Kiếm Phôi. Tiếng xèo xèo vang lên nhức óc. Bề mặt Tử Kim cấp tốc rỉ sét, những đường vân kim loại bị huyết quang cưỡng ép ăn mòn, vặn vẹo tạo thành một mạng lưới kiếm văn tà dị.
Đúng khoảnh khắc tà niệm dồn hết vào vật dẫn mới, khối lệnh bài màu tím đen trên bệ đá hoàn toàn cạn kiệt lực lượng phản kháng. Lớp vỏ ngụy trang bong tróc sạch sẽ, để lộ ra một đồ án được khắc chìm bằng cốt tủy.
Đó là hình ảnh một cánh hạc gãy nát, bị hàng chục sợi xích máu xuyên thấu.
Thanh Hạc Huyết Văn. Tần Xuyên đồng tử co rụt, nhận ra ngay lai lịch của ký hiệu này. Đây chính là cấm thuật cốt lõi giúp chủ nhân của Thanh Hạc Kiếm duy trì vẻ ngoài đạo mạo, trong khi âm thầm dùng máu tu sĩ để tẩm bổ kiếm linh.
Hắn lập tức bóp nát một viên Truyền Âm Phù, đem toàn bộ hình ảnh và diễn biến vừa rồi báo cáo cho Diệp Tinh Thần. Đầu dây bên kia im lặng chừng ba nhịp thở, sau đó truyền đến giọng nói lạnh nhạt, không mang theo chút gợn sóng cảm xúc.
Ghi chép lại tổn thất của thanh Tử Kim Kiếm Phôi vào sổ công huân, trừ thẳng vào quỹ vật liệu hao hụt của tháng này. Lấy hộp ngọc hàn băng phong ấn thanh kiếm phôi đã nhiễm tà khí kia lại.
Tần Xuyên cẩn trọng vung tay, một cỗ hàn khí bao bọc lấy vật chứng mới sinh ra, khóa chặt mọi dao động. Hắn cúi đầu chờ đợi chỉ thị tiếp theo.
Miếng lệnh bài mang đồ án Thanh Hạc, ngươi đem ngâm vào Hóa Linh Thủy nửa canh giờ để tẩy sạch tàn dư tà khí, chỉ giữ lại hình hài vật lý. Giọng Diệp Tinh Thần đều đều vang lên qua ngọc giản. Sáng ngày mai, tại buổi nghị sự phân chia đường giao thương, hãy để Lữ chưởng quỹ ôm chiếc hộp ngọc chứa Tử Kim Kiếm Phôi này đến khóc lóc cầu xin Các ta giám định.
Tần Xuyên hít sâu một hơi, lập tức hiểu ra vòng vây vô hình mà Các chủ vừa giăng xuống. Diệp Tinh Thần không định vạch mặt kẻ thù bằng miếng lệnh bài khô khan. Hắn muốn dùng chính thanh kiếm phôi bị tà khí ăn mòn kia làm mồi nhử.
Khi Lữ chưởng quỹ trình báo việc mua phải một khối vật liệu kỳ dị có khả năng cắn nuốt linh lực, đám người của Hắc Thiên Kiếm Các gài cắm trong buổi nghị sự chắc chắn sẽ nhận ra khí tức quen thuộc. Chúng sẽ đinh ninh rằng tà niệm của đồng bọn đã bám vào vật liệu mới và tìm mọi cách mua lại để diệt khẩu.
Đến lúc chúng dùng quy chế thương đạo để ép mua, Thiên Đạo Kiếm Các mới danh chính ngôn thuận chẻ đôi thanh Tử Kim Kiếm Phôi trước mặt chư vị đồng đạo. Ký hiệu Thanh Hạc Huyết Văn bị ép in hằn bên trong sẽ trở thành bản án tử hình không thể chối cãi.
Thu dọn tàn cuộc, kiểm tra lại trận văn trên Tế Kiếm Đài. Bất cứ mảnh đá ngọc nào dính sương máu đều phải đập nát, thay mới toàn bộ. Tần Xuyên thu hồi ngọc giản, quay sang ban bố mệnh lệnh cho sáu ám vệ.
Trận giao phong ngắn ngủi kết thúc, nhưng cái giá phải trả là một thanh kiếm phôi thượng phẩm và chín ô trận vị bị hao mòn vĩnh viễn. Tất cả tổn thất này, sáng mai sẽ được tính cả vốn lẫn lời lên đầu kẻ đang mang danh chính phái kia. Tần Xuyên cẩn thận cất chiếc hộp hàn băng vào ngực áo, ánh mắt lóe lên sự kỳ vọng lạnh lẽo về phiên tòa bằng kiếm sắp diễn ra.
Diệp Tinh Thần ngồi tĩnh tọa trong Vọng Nguyệt Lâu, đầu ngón tay khẽ miết lên bề mặt ngọc giản truyền âm vừa tắt. Thông tin từ Tế Kiếm Đài báo về hoàn toàn trùng khớp với dự liệu của hắn. Chủ nhân của Thanh Hạc Kiếm quả nhiên đã dùng tà thuật để nuôi dưỡng binh khí, nhưng nếu chỉ đem khối quặng biến dị kia ra công bố, đối phương chắc chắn sẽ chối bỏ mọi quan hệ. Hắc Thiên Kiếm Các thừa sức tung ra một tờ giấy giám định giả, đổ vấy tội danh luyện tà công cho một tên tán tu vô danh nào đó để thế mạng.
Hắn cần một cái bẫy đủ sâu, buộc kẻ giật dây phải tự mình thò tay vào lưới.
Diệp Tinh Thần rút ra một tấm lệnh bài màu đồng điếu, rót thần thức vào bên trong để kết nối thẳng với mạng lưới tình báo của Thiên Cơ Kiếm Võng. Hắn không ra lệnh vạch mặt, mà chỉ thị cho các trạm tình báo đồng loạt tung ra một tin đồn bán chính thức. Nội dung rỉ tai nhau rằng Thiên Đạo Kiếm Các vừa thu mua được một mảnh vỡ pháp khí có khắc họa tiết mây xanh, nghi ngờ là di vật do tiền bối của chính phái lưu lại. Hắn cố tình hạ thấp mức độ nguy hiểm của vật chứng, biến nó thành một món đồ cổ có giá trị sưu tầm cao, chuẩn bị đưa ra đấu giá vào sáng hôm sau.
Tin tức này vừa lọt vào tai mạng lưới ngầm, đối thủ lập tức cắn câu.
Tại Tế Kiếm Đài, khi Tần Xuyên vừa gài xong khóa ngọc hàn băng lên chiếc hộp chứa dị vật, không gian xung quanh chợt vặn vẹo. Lớp sương mù mờ đục do chín mươi chín đạo trận văn tạo ra bỗng nhiên bị xé toạc bởi một đạo hắc quang. Kẻ đột nhập không dùng vũ khí sắc bén, mà ném thẳng một tấm Phá Cấm Phù mang theo ngọn lửa màu lục bích nhắm ngay vào chiếc hộp ngọc. Khí tức âm hàn của bùa chú nháy mắt làm đình trệ toàn bộ linh lực lưu chuyển trong cấm địa.
Đây là sát chiêu nhằm hủy thi diệt tích, tuyệt đối không để lại mảnh vụn nào có thể đem đi kiểm chứng.
Thế nhưng Tần Xuyên không hề luống cuống rút kiếm đỡ đòn. Hắn lạnh lùng lùi lại nửa bước, gót chân đạp mạnh lên một điểm lồi tạc hình hoa sen trên mặt sàn. Đây chính là biến số mà Diệp Tinh Thần đã căn dặn từ trước. Chín ô trận vị dưới chân bọn họ lập tức xoay chuyển, mặt bệ đá trung tâm sụp xuống, kéo theo chiếc hộp ngọc chìm vào lòng núi. Cùng lúc đó, một tấm Thủy Tinh Kính cỡ lớn từ dưới sàn trồi lên, hứng trọn ngọn lửa màu lục bích của kẻ ám sát.
Tên hắc y nhân khựng lại giữa không trung, đồng tử co rút khi nhận ra bản thân đã đánh thẳng vào một pháp bảo phản chiếu. Hắn lập tức cắn nát đầu lưỡi, đốt cháy ba giọt tinh huyết để cưỡng ép đổi hướng di chuyển. Thay vì tiếp tục lao tới cướp đoạt, gã lộn vòng trên không, hóa thành một luồng khói đen định nương theo khe nứt của cấm địa để tẩu thoát. Phản ứng của kẻ này cực kỳ quyết đoán, thà chịu phản phệ tổn thương căn cơ còn hơn để lộ thân phận.
Chỉ tiếc là Diệp Tinh Thần đã tính trước cả bước đường lui này.
Khi ngọn lửa lục bích va chạm với mặt gương, nó không nổ tung mà bị hút ngược vào trong. Từ trên vách đá cao nhất của Tế Kiếm Đài, một viên Lưu Ảnh Thạch khảm chìm trong hốc tối đột ngột tỏa sáng. Ánh sáng của nó không soi rọi hình dáng, mà trực tiếp bắt lấy chấn động linh mạch đặc trưng vừa bị ép phát tán ra không trung khi kẻ địch đốt tinh huyết. Luồng khói đen kia vừa chạm đến biên giới trận pháp liền bị một tầng lưới bằng kiếm khí màu vàng óng đánh bật trở lại.
Kẻ đột nhập kêu lên một tiếng đau đớn, buộc phải vứt bỏ một cánh tay giả chứa đầy tà khí để phá vây. Gã hóa thành một vệt máu loãng, trốn thoát qua khe hở duy nhất vừa bị xé rách.
Một gã ám vệ định lao theo truy kích nhưng Tần Xuyên lập tức giơ tay cản lại.
"Không cần đuổi, mục đích của Các Chủ đã đạt được."
Tần Xuyên phất tay áo, cẩn thận thu lấy cánh tay giả cháy đen đang bốc khói trên mặt đất. Vật này được chế tác từ gỗ ngô đồng ngâm trong hắc thủy, một loại chất liệu đặc trưng chỉ có tại xưởng rèn bí mật của Hắc Thiên Kiếm Các. Cái giá phải trả cho màn giương đông kích tây này không hề nhỏ. Chín mươi chín đạo trận văn của Tế Kiếm Đài đã nứt vỡ quá nửa, mặt trận bàn bằng đồng thau nứt toác, linh mạch ngầm bên dưới bệ đá bị hỏa độc ăn mòn. Nơi này ít nhất phải phong tỏa ba tháng và tiêu tốn hàng vạn linh thạch từ quỹ dự phòng để phục hồi.
Tuy nhiên, sự đánh đổi này hoàn toàn xứng đáng.
Khối gỗ ngô đồng cháy dở kia giờ đây đã trở thành bằng chứng thứ hai, mang theo dấu ấn linh lực không thể chối cãi của kẻ vừa thi triển cấm thuật. Ngày mai, khi buổi nghị sự phân chia đường giao thương bắt đầu, Diệp Tinh Thần không chỉ có trong tay khối quặng tà ác, mà còn nắm giữ bằng chứng về việc đối phương ngang nhiên phái người tấn công cấm địa. Bọn chúng tưởng rằng đã kịp thời cắt đứt manh mối, nhưng thực chất lại tự tay giao nộp thêm một nhược điểm chí mạng vào tay Thiên Đạo Kiếm Các.
Luồng kiếm khí mỏng như sợi chỉ mang theo sát ý âm hàn vừa xé gió lao ra, Tần Xuyên không hề lùi bước mà lập tức bóp nát ngọc giản giấu sẵn trong tay áo. Chín mươi chín đạo trận văn kim sắc trên Tế Kiếm Đài tức thì đảo chiều, hóa thành đòn phản pháo đánh thẳng vào khoảng không phía trên. Ngay khoảnh khắc đó, một bóng đen bị ép phải lộ diện. Hắc y nhân cắn chót lưỡi, điên cuồng thiêu đốt tinh huyết, lộn vòng trên không trung để né tránh luồng sát trận vừa quét qua. Kẻ này đã ẩn nấp từ lâu, chờ đúng thời điểm tín vật bị kích thích để ra tay cướp đoạt, nhưng không ngờ lại sa vào lưới trời. Đang trên đà tháo chạy, gã vung tay áo, phóng ra ba thanh phi đao tẩm độc nhằm thẳng vào mắt Tần Xuyên, đồng thời vươn cánh tay bốc cháy ngọn lửa lục bích chộp lấy khối tà thiết đang lơ lửng.
Nhưng đây chính là đòn nhử mà Diệp Tinh Thần đã tính trước trên sa bàn tình báo. Tần Xuyên không hề rút kiếm gạt phi đao, thân ảnh hắn đột ngột mờ đi, hóa ra chỉ là một đạo lưu ảnh do trận pháp Tụ Khí tạo thành. Hắc y nhân vồ hụt, mũi chân vừa chạm bệ đá liền nhận ra bản thân đã bước vào tử môn. Kẻ đột nhập lập tức đổi chiến thuật, không lùi mà tiến. Gã gầm lên một tiếng, không màng đến kiếm khí đang cắn xé kinh mạch, dồn toàn bộ hỏa độc lục bích cộng hưởng với lớp vỏ ngụy trang đang bong tróc của lệnh bài. Ngọn lửa tà dị này mang theo đặc tính ăn mòn trận văn, cưỡng ép xé rách một góc phong tỏa của Tế Kiếm Đài.
Tần Xuyên hiện chân thân ở góc đài, ánh mắt lạnh lẽo không gợn sóng. Hắn quyết đoán vứt bỏ cây Định Kiếm Châm chế tác từ tủy ngọc vạn năm, biến nó thành vật dẫn thu hút toàn bộ ngọn lửa tà dị. Pháp khí quý giá nổ tung thành bột mịn, cắn nuốt luồng hỏa độc, đổi lại một nhịp thở an toàn cho sáu gã ám vệ xung quanh. Lợi dụng khe hở sinh tử ấy, hắc y nhân tự bẻ gãy cánh tay trái đang bị kiếm trận nghiền nát. Gã vung thanh trường kiếm trong tay chém thẳng vào linh mạch dưới bệ đá, dùng chính máu thịt và một thanh kiếm phôi thượng phẩm hiến tế. Lực phản chấn tạo ra một thông đạo không gian ngắn hạn, giúp gã mang theo lớp vỏ tà thiết vừa bong ra lặn mất tăm.
Khói bụi tan đi, dư âm của trận giao phong khiến ba đạo trận văn cốt lõi của Tế Kiếm Đài nứt toác. Tần Xuyên bước tới bệ đá, ho khan một tiếng, ép xuống luồng khí huyết đang cuộn trào do linh mạch phản phệ. Tổn thất đêm nay không hề nhỏ. Cần ít nhất mười ngày và năm ngàn linh thạch để tu bổ trận pháp, chưa kể một món pháp khí tủy ngọc đã hoàn toàn bốc hơi. Tuy nhiên, khi nhìn xuống trung tâm trận nhãn, khóe môi vị chấp sự lại nhếch lên một nụ cười lạnh.
Lệnh bài màu tím đen đã rũ bỏ hoàn toàn lớp vỏ ngụy trang bên ngoài. Phần lõi còn lại hiện nguyên hình là một mảnh kiếm ngọc trong suốt, bên trong khắc rõ ấn ký truyền tin của phó các chủ Hắc Thiên Kiếm Các. Bên cạnh nó là thanh trường kiếm gãy nát mà hắc y nhân buộc phải vứt lại để mở đường máu. Tần Xuyên nhặt nửa lưỡi kiếm lên, cẩn thận quan sát vết nứt dọc theo sống kiếm. Hắn nhận ra đường vân rèn đặc trưng này thuộc về một vị trưởng lão phe trung lập, kẻ luôn miệng kêu gọi hòa hoãn trong các buổi nghị sự. Mọi chuyện diễn ra đúng từng ly từng tí theo mưu tính của Các Chủ.
"Lập tức đưa mảnh kiếm ngọc và nửa lưỡi kiếm gãy này xuống hầm băng số một."
Tần Xuyên quay sang sáu gã ám vệ, dõng dạc ra lệnh.
"Báo cáo lên Chấp Sự Đường, phong tỏa Tế Kiếm Đài, ghi rõ lý do là linh mạch bạo động do thử nghiệm lò đúc mới."
Các ám vệ cúi đầu lĩnh mệnh, nhanh chóng tản ra xử lý hiện trường. Đứng giữa cấm địa hoang tàn, Tần Xuyên hít sâu một hơi sương lạnh. Kẻ địch đinh ninh rằng chúng đã cướp lại được tín vật mang tà niệm để hủy thi diệt tích, cắt đứt manh mối cuối cùng. Thế nhưng, thứ chúng mang về chỉ là một lớp vỏ quặng tà thiết đã được Diệp Tinh Thần âm thầm rèn thêm Lưu Ảnh Kiếm Văn siêu nhỏ. Lớp vỏ ấy sẽ trở thành con mắt giấu kín, ghi lại toàn bộ diện mạo kẻ tiếp ứng phía sau. Sáng sớm ngày mai, khi đối thủ hùng hổ bước lên đài nghị sự để ép Thiên Đạo Kiếm Các nhượng lại thương lộ, mảnh kiếm ngọc cốt lõi và nửa lưỡi kiếm phản chủ này sẽ được ném thẳng lên bàn. Hắc Thiên Kiếm Các sẽ bàng hoàng nhận ra, con bài tẩy của chúng đã tự tay mang thòng lọng tròng vào cổ chính mình.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.