Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 227: Đài Chấp Sự

Đăng: 02/09/2026 08:47 3,718 từ 1 lượt đọc
Mảnh vỡ đen ngòm nằm lặng lẽ bên cạnh khối trận bàn, bề mặt vẫn còn vương lại một tầng sương giá mỏng manh do linh lực tàn dư ngưng tụ. Diệp Tinh Thần vươn tay, khẽ miết đầu ngón trỏ dọc theo vết nứt nham nhở trên mặt thuẫn. Trong đan điền, Thái Sơ Kiếm Thai khẽ rung lên một nhịp, truyền tải đoạn ký ức đứt gãy từ chính vật chứng vô tri này. Hắn nhắm mắt lại, thần thức men theo kết cấu của vật liệu, thâm nhập vào cốt lõi pháp khí.

Vết chém không sinh ra từ man lực. Đường kiếm khí tàn lưu đã lượn vòng một cách hiểm hóc, cắt đứt chính xác ba điểm giao thoa yếu nhất của mảng phù văn phòng ngự được khắc chìm bên trong. Kẻ ra tay diệt khẩu không dùng sát chiêu đặc trưng của Hắc Thiên, mà dùng nhãn quan của một Đúc Kiếm Sư lão luyện thuộc nội bộ thế lực để phá vỡ lớp bảo vệ.

Tiếng bước chân trầm ổn vang lên, cắt ngang dòng suy tưởng. Mặc Côn, Đường chủ Hình Phạt Đường, sải bước vào đại điện. Trên tay gã nam tử trung niên là một khay gỗ lim bọc lụa trắng, bên trên xếp ngay ngắn mười hai khối ngọc bài định danh đã bị tước đoạt linh quang.

"Bẩm Các chủ, mười hai chấp sự từng tham gia cấp chứng nhận cho Từ Bi Kiếm đều đã bị áp giải vào Hậu Sơn." Mặc Côn đặt khay gỗ lên bàn, chân mày khẽ cau lại, để lộ rõ sự do dự. "Tuy nhiên, việc phong ấn toàn bộ nhân sự nòng cốt của điện các này đang gây ra hệ lụy lớn. Hơn ba mươi con tàu buôn từ tuyến phía Nam đang kẹt tại bến Lạc Hà, chờ giám định pháp khí để nhập kho. Mỗi ngày trôi qua, bách khoa sổ sách thâm hụt gần ba vạn linh thạch. Các trưởng lão quản lý thương đạo đã bắt đầu đánh tiếng oán thán."

Diệp Tinh Thần không nhìn vào khay ngọc bài, ánh mắt vẫn dán chặt lên bức hoành phi lơ lửng giữa không trung. Chữ viết tại vị trí thứ chín mươi ba vẫn đang rỉ ra thứ chất lỏng đỏ sậm, như một vết thương không thể khép miệng của lịch sử kiếm đạo.

"Để bọn họ oán thán." Hắn nhàn nhạt cất lời, thanh âm không mang theo nửa điểm dao động. "Truyền lệnh xuống, đình chỉ vô thời hạn tuyến thương đạo phía Nam với lý do thanh tra nội bộ. Toàn bộ tổn thất ghi vào sổ nợ của Kiếm Phổ Điện. Nếu có kẻ nào mượn cớ sinh sự, trực tiếp tước đoạt bổng lộc ba tháng."

Mặc Côn giật mình, vội vã chắp tay nhưng không giấu được vẻ xót xa cho tài nguyên gia tộc. Gã hiểu rõ, cắt đứt nguồn thu này chẳng khác nào tự phế đi một cánh tay trong lúc thế lực đang cần tài lực nhất để chuẩn bị cho buổi khai lò đúc kiếm sắp tới.

"Còn nữa," Diệp Tinh Thần quay người lại, cầm lấy mảnh thuẫn vỡ ném thẳng vào tay Mặc Côn. "Rút bớt linh mạch cung cấp cho Thiên Kiếm Tỏa Linh trận ở Hậu Sơn. Hạ cấm chế từ tầng bốn xuống tầng hai."

"Các chủ!" Mặc Côn biến sắc, siết chặt vật chứng trong tay. "Hạ cấm chế Hậu Sơn lúc này là tối kỵ. Đám chấp sự kia đang nắm giữ toàn bộ bản gốc hồ sơ giám định của mười năm qua. Nếu Hắc Thiên phái sát thủ lẻn vào diệt khẩu, chúng ta sẽ mất sạch nhân chứng để lật đổ vị trí của Từ Bi Kiếm trên bảng xếp hạng."

"Ngươi nghĩ giam lỏng bằng trận pháp tầng bốn thì nội gián không thể vào?" Diệp Tinh Thần nhếch mép, nụ cười lạnh lẽo lan tới đáy mắt. "Kẻ phá vỡ pháp khí này nắm rõ kết cấu trận văn của thế lực chúng ta như lòng bàn tay. Càng phòng ngự nghiêm ngặt, hắn càng án binh bất động. Ta muốn mượn cái mạng của mười hai tên chấp sự kia làm mồi nhử."

Mặc Côn hít sâu một ngơi, rốt cuộc cũng nhìn thấu tầng mưu tính tàn nhẫn ẩn sau quyết định này. Việc đình chỉ thương đạo phía Nam và giảm cấp trận pháp Hậu Sơn sẽ tạo ra một bình phong hoàn hảo. Kẻ địch sẽ đinh ninh rằng Diệp Tinh Thần đang phải dồn toàn bộ linh thạch và năng lượng địa mạch để duy trì lò đúc cho sự kiện bảy ngày tới, dẫn đến việc phòng ngự giam giữ bị lơi lỏng.

"Đem vết nứt trên vật chứng này khảm vào mắt trận tầng hai ở Hậu Sơn." Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, từng chữ thốt ra đều mang theo sát cơ nội liễm. "Kẻ nào dùng kiếm khí có tần số cộng hưởng trùng khớp với tàn lưu trên mặt đồng để mở trận, cứ để hắn đi qua. Ngay khoảnh khắc hắn bước vào buồng giam, lập tức kích hoạt nghịch chuyển trận văn, khóa chết toàn bộ không gian bên trong. Ta muốn xem, con chuột nhắt này định dùng thân phận gì để giải thích việc nửa đêm đi thăm hỏi phạm nhân."

"Thuộc hạ đã rõ." Mặc Côn cúi đầu thật sâu, thái độ chần chừ ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nể phục pha lẫn kiêng dè.

Khi bóng lưng của Đường chủ Hình Phạt Đường khuất sau cánh cửa điện, Diệp Tinh Thần mới chậm rãi xoay người, vung tay áo hất tung khay gỗ lim. Mười hai khối ngọc bài rơi lảng xoảng xuống nền đá, vỡ nát thành từng mảnh vụn. Việc dùng luật lệ bóp nghẹt tài nguyên và cố tình tạo sơ hở chỉ là bước đi đầu tiên. Hắn biết rõ, đối thủ thao túng danh vọng của Hắc Thiên tuyệt đối không chỉ phái một tên sát thủ đơn thuần đến nộp mạng, mà chắc chắn đã chuẩn bị sẵn một con dê thế tội hoàn hảo để cắt đứt manh mối.

cắn răng định mở miệng khuyên can, nhưng Diệp Tinh Thần đã hất tay, ném mảnh vỡ đen ngòm đang cầm sang. Khối tàn vật mang theo một cỗ hàn khí bức người, chuẩn xác rơi gọn vào lòng bàn tay vị Đường chủ. Mặc Côn cúi xuống nhìn kỹ, đồng tử lập tức co rút khi nhận ra đường cắt ngọt lịm xuyên qua lớp phòng ngự cốt lõi.

"Ngươi nhìn ra rồi chứ?" Thanh âm của Diệp Tinh Thần đều đều vang lên, không mang theo hỉ nộ. "Kẻ ra tay diệt khẩu hoàn toàn không dùng sát chiêu man lực. Hắn hiểu rõ kết cấu của mặt thuẫn, chém đứt chính xác ba điểm giao thoa yếu nhất của phù văn. Một sát thủ ngoại lai không thể có nhãn quan này. Kẻ đang lẩn trốn là một Đúc Kiếm Sư lão luyện, hiện vẫn đang ăn lộc của bổn các."

Sắc mặt Mặc Côn trầm xuống, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán. Việc một kẻ thạo nghề lẩn khuất ngay trong hệ thống nòng cốt còn nguy hiểm hơn mười tên tà tu bên ngoài. Gã siết chặt mảnh vỡ, chờ đợi chỉ thị tiếp theo.

"Truyền lệnh khởi động Thiên Kiếm Tỏa Linh." Diệp Tinh Thần xoay người, bước về phía sa bàn địa thế đặt giữa điện. "Lấy cớ địa mạch chấn động do dư chấn từ Hậu Sơn, lập tức rút ba phần linh khí bên dưới khu vực Đúc Kiếm Điện. Phong tỏa toàn bộ các cửa xả, chỉ để lại một đường dẫn duy nhất hướng về kho linh thạch số hai."

Mặc Côn hít sâu một ngụm khí lạnh, vội vàng tiến lên nửa bước. Tiểu tâm tư xót của trong lòng gã lúc này không thể giấu giếm. "Các chủ, nếu thao túng trận nhãn lúc này, mười tám mẻ phôi kiếm đang ấp trong lò Địa Hỏa sẽ phế bỏ toàn bộ. Đó đều là quặng tinh thiết thượng phẩm, cộng thêm tâm huyết nửa năm của các thợ cả. Cái giá này... có phải quá lớn không?"

"Ghi toàn bộ tổn thất vào sổ hao hụt do địa mạch bất ổn." Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên sa bàn, chỉ vào điểm sáng tượng trưng cho các lò đúc. "Hắn vừa dùng kiếm khí dị biệt để phá vỡ pháp khí, trên bản mạng vật phẩm tất nhiên lưu lại vết nứt hoặc tàn dư huyết sát. Muốn xóa bỏ dấu vết đó trước khi ta mở đợt kiểm tra toàn diện, hắn bắt buộc phải mượn nhờ hỏa hầu và nguồn lực cường đại."

Nghe đến đây, Mặc Côn bừng tỉnh ngộ. Vị Các chủ trẻ tuổi căn bản không quan tâm đến mười tám mẻ phôi kiếm kia. Sự hy sinh tài nguyên này chính là một cái bẫy hoàn hảo. Khi toàn bộ khu vực đúc khí cạn kiệt nguồn cung, kẻ nội gián đang nóng lòng che đậy tội lỗi sẽ bị dồn vào chân tường. Hắn không thể chờ đợi, cũng không thể dùng hỏa lò thông thường. Con đường duy nhất còn sót lại chính là lén lút mượn lực từ kho số hai, nơi duy nhất chưa bị phong tỏa hoàn toàn.

"Thuộc hạ đã hiểu." Mặc Côn trầm giọng đáp, ánh mắt hiện lên vẻ bái phục. "Ta sẽ lập tức điều động thủ vệ, giăng lưới sắt quanh khu vực đó. Bất cứ kẻ nào bén mảng đến..."

"Không cần đội ngũ lớn." Diệp Tinh Thần cắt ngang, ném ra một khối ngọc giản khắc trận văn phong bế. "Huy động nhiều người chỉ tổ đánh rắn động cỏ. Ngươi mang theo vật này, đích thân canh giữ tại cửa hông. Nếu có kẻ xuất hiện, đừng vội bắt người. Cứ để hắn thâm nhập, đợi khi hắn bắt đầu dẫn động linh khí vào pháp khí, lập tức kích hoạt ngọc giản, niêm phong toàn không gian xung quanh."

Bằng cách này, kẻ địch không những tự chui đầu vào rọ, mà còn bị bắt quả tang ngay tại thời điểm đang cố tình xóa dấu vết. Tang chứng vật chứng sẽ rành rành, quy chế gia tộc cũng không ai có thể dị nghị. Mặc Côn cẩn trọng cất khối ngọc giản vào ngực áo, khom người lĩnh mệnh rồi lui nhanh ra ngoài, bóng lưng mang theo sát khí âm thầm.

Trong đại điện rộng lớn giờ chỉ còn lại một mình Diệp Tinh Thần. Hắn bước trở lại đài cao, vươn tay triệu hoán Thái Sơ Kiếm Thai từ trong đan điền ra ngoài. Hư ảnh thanh kiếm mờ ảo lơ lửng giữa không trung, cộng hưởng cùng những giọt chất lỏng đỏ sậm đang nhỏ xuống từ bức hoành phi. Bẫy đã giăng xong, luật đã sửa, giá cũng đã trả. Giờ là lúc chờ xem kẻ đứng trong bóng tối kia sẽ vùng vẫy ra sao khi bị chính những quy tắc vận hành của nơi này siết chặt quanh cổ.

Dưới lòng đất sâu thẳm, không gian bao quanh Kho linh thạch số hai nóng rực như một lò bát quái khổng lồ. Mặc Côn thu liễm toàn bộ khí tức, đứng chìm trong bóng tối góc khuất, bàn tay nắm chặt khối trận bàn điều khiển tàn khuyết. Kế hoạch của Các chủ đã vạch ra vô cùng tàn nhẫn. Mười tám mẻ phôi kiếm thượng phẩm không chỉ bị phế bỏ để ngắt nguồn lửa chính, mà phần xỉ than nóng chảy của chúng còn được đổ thẳng vào các họng thông gió, tạo thành một lớp phong ấn linh khí tạm thời. Toàn bộ khu vực trung tâm hiện tại chỉ còn duy nhất một luồng Địa Hỏa nguyên sơ đang duy trì sự cháy.

Đúng như dự liệu, một đạo hắc ảnh không tiếng động lướt qua lớp kết giới phòng ngự bên ngoài. Kẻ này di chuyển cực kỳ xảo diệu, mỗi bước chân đều đạp chuẩn xác lên các điểm mù của hệ thống cảnh báo. Gã tiến đến bên cạnh miệng lò, chậm rãi rút ra một thanh đoản kiếm đã sứt mẻ. Dưới ánh lửa đỏ quạch, tàn dư sát khí màu huyết dụ trên lưỡi kim loại vẫn đang bốc lên những tia khói mỏng. Đó chính là hung khí đã chém vỡ Hắc Ngọc Thuẫn. Kẻ nội gián hiểu rõ, nếu không mượn nhiệt độ cực hạn của Địa Hỏa để dung luyện lại pháp khí, luồng nhân quả dính trên thân kiếm sẽ sớm bị đài giám định bóc trần.

Ngay khoảnh khắc mũi đoản kiếm vừa chạm vào ngọn lửa, Mặc Côn đột ngột bóp nát một viên linh thạch trong tay.

Thiên Kiếm Tỏa Linh trận tức khắc khởi động. Chín mươi chín đạo hư ảnh xiềng xích mang theo sắc bén của kiếm khí từ dưới mặt đất đâm sầm lên, đan chéo thành một chiếc lồng giam không kẽ hở. Không gian xung quanh kho linh thạch lập tức bị đè ép, khiến luồng không khí nóng bỏng cũng trở nên đình trệ.

Thế nhưng, hắc y nhân không hề hoảng loạn. Thay vì vung kiếm chém vào xiềng xích để phá vòng vây, gã lại làm một hành động hoàn toàn trái ngược. Bàn tay trái của kẻ đột nhập vung mạnh, ném ra một nắm cát mịn tỏa hàn khí buốt giá thẳng vào trung tâm lò lửa. Băng Phách Sa chạm vào Địa Hỏa, một vụ nổ hơi nước kinh thiên động địa bùng lên. Nhiệt độ thay đổi đột ngột khiến linh mạch vận hành trận pháp xuất hiện một nhịp đứt gãy. Chín mươi chín đạo xiềng xích kiếm khí đồng loạt chệch hướng, đánh hụt vào khoảng không.

Mặc Côn biến sắc, linh lực trong đan điền cuộn trào định cưỡng ép kết ấn để giành lại quyền kiểm soát trận nhãn. Nhưng ngay lúc đó, lời dặn dò lạnh lẽo của Diệp Tinh Thần vang lên trong đầu gã: "Kẻ đó là Đúc Kiếm Sư lão luyện, tất sẽ dùng vật liệu tương khắc để phá bĩnh Địa Hỏa. Đừng tranh giành trận nhãn, trực tiếp kích nổ xỉ than."

Mặc Côn cắn chặt răng, lập tức thay đổi chiến thuật. Gã buông bỏ khối trận bàn đang rung bần bật, hai tay kết thành một đạo pháp ấn kỳ lạ, đánh thẳng vào vách tường đá phía sau.

Ầm!

Mười tám đống xỉ than từ phôi kiếm hỏng vốn đang bít kín họng thông gió đồng loạt nổ tung. Hàng vạn mảnh vụn kim loại mang theo oán khí của những thanh kiếm chưa thành hình hóa thành một trận mưa ám khí rực lửa, trút xuống đầu hắc y nhân. Chiêu đổi thế này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của kẻ đột nhập. Bị ép vào đường cùng, gã không thể tiếp tục dùng đoản kiếm để che giấu thân phận.

Một tiếng kim loại va chạm trầm đục vang lên. Hắc y nhân tế ra một thanh cự chùy màu tử kim, điên cuồng xoay vòng tạo thành một lớp lá chắn gió xoáy để ngăn cản cơn mưa xỉ than. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc dùng bản mệnh pháp khí đối kháng với phế liệu đúc kiếm là cực kỳ thảm khốc. Hỏa độc từ xỉ than men theo luồng linh lực phản chấn, xâm nhập thẳng vào kinh mạch hai cánh tay của gã, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.

Kẻ đột nhập kêu lên một tiếng đau đớn, biết không thể dây dưa thêm. Gã cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên thân cự chùy, thi triển Huyết Độn Thuật. Một luồng huyết quang chói lóa lóe lên, xé rách mảng không gian đang suy yếu do vụ nổ hơi nước, mang theo hắc y nhân biến mất khỏi kho linh thạch.

Mặc Côn không đuổi theo. Gã phất tay xua đi lớp khói bụi mịt mù, bước chậm rãi đến bên cạnh miệng lò Địa Hỏa đang tàn lụi dần. Trên nền đá cháy đen, một vật thể bằng kim loại đã bị nung chảy một nửa đang nằm chỏng chơ. Đó là một mảng hoa văn được bong ra từ cán của thanh tử kim cự chùy lúc nãy.

Mặc Côn nhặt vật chứng lên, ánh mắt ngưng trọng khi nhìn rõ những đường nét còn sót lại. Trên mặt kim loại không chỉ có dấu vết của hỏa độc, mà còn khắc chìm một dãy số hiệu quản lý vật tư chuyên dụng. Kế hoạch của Các chủ đã thành công ép kẻ giấu mặt phải tự lột bỏ tầng bình phong đầu tiên. Dãy số này chỉ thuộc về một trong ba vị trưởng lão đang trực tiếp nắm quyền tại Đúc Kiếm Điện.

Cơn mưa lửa mang theo nhiệt độ khủng khiếp của lò đúc cuồn cuộn ập xuống. Hắc y nhân khẽ hừ lạnh, thân hình không lùi mà tiến, đoản kiếm dính huyết sát trong tay đột ngột vạch ra một vòng cung u ám. Gã kích hoạt ba tấm Thủy Linh Phù giấu sẵn dưới cổ tay áo, tạo ra một luồng hơi nước trắng xóa va chạm kịch liệt với xỉ than nóng chảy. Lớp sương mù dày đặc tức khắc bùng lên, che khuất hoàn toàn tầm nhìn trong không gian chật hẹp của hầm ngầm. Gã định mượn màn sương này để tẩu thoát qua họng thông gió, nhưng đúng lúc mũi chân vừa chạm vào vách đá, sắc mặt kẻ đột nhập chợt biến đổi kịch liệt.

Xỉ than rơi xuống không hề tắt lịm dưới tác dụng của Thủy Linh Phù, mà hóa thành những điểm sáng đỏ rực đan chéo nhau. Mặc Côn ở bên ngoài đã sớm thay đổi pháp quyết, mượn nhiệt lượng để kích hoạt Thiên Kiếm Tỏa Linh trận được khắc chìm dưới nền kho linh thạch số hai. Lưới kiếm khí rực lửa co rút lại với tốc độ kinh hồn, khóa chặt toàn bộ luồng pháp lực hệ thủy vừa phóng thích. Kẻ đột nhập nhận ra bản thân đã bước nhầm vào một cái bẫy được giăng sẵn từ trước, nhằm mượn chính hạ tầng của lò đúc để thiêu rụi kẻ mang thuộc tính thủy.

Bị dồn vào tử địa, hắc y nhân cắn răng thi triển một quyết định tàn nhẫn để phá cục. Gã truyền toàn bộ pháp lực bạo động vào thanh đoản kiếm, trực tiếp ném kiện pháp khí này vào mắt trận đang phát sáng giữa không trung. Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên khi vật liệu rèn kiếm tự bạo, xé rách một góc lưới Tỏa Linh trận. Luồng phản chấn khổng lồ hất văng Mặc Côn đập mạnh vào vách đá, khiến gã nứt toác ba đường kinh mạch ở cánh tay phải, linh lực trong đan điền cuộn trào hỗn loạn. Hắc y nhân mượn lực chấn động lao vút ra ngoài, nhưng cái giá phải trả là toàn bộ cánh tay trái bị xỉ than rèn kiếm găm trúng, phế bỏ hoàn toàn khả năng khống chế hỏa hầu.

Nửa nén nhang sau, Mặc Côn mang theo sắc mặt tái nhợt bước lại vào đại điện, dâng lên tàn tích còn sót lại của thanh hung khí. Diệp Tinh Thần nhận lấy mảnh vỡ lưỡi kiếm chỉ còn bằng hai ngón tay, bề mặt kim loại đã cháy đen nhưng vẫn lộ ra những đường vân hình vảy cá đặc trưng. Thái Sơ Kiếm Thai trong đan điền khẽ chấn động, bóc trần lai lịch của vật liệu tàn tạ này. Đây không phải quặng thô thông thường, mà là Trầm Hải Tinh Thiết, loại kỳ vật chỉ xuất hiện dưới đáy biển sâu của tuyến thương đạo phía Nam. Kẻ nội gián đã tự cắt đứt cánh tay trái để trốn thoát, nhưng lại để lại vật chứng chỉ điểm thẳng đến nguồn gốc vật liệu giả mạo.

Hắn chậm rãi đặt mảnh Trầm Hải Tinh Thiết lên bàn, ánh mắt lóe lên sự tính toán lạnh lẽo. Việc ban bố lệnh đình chỉ thương đạo phía Nam lúc nãy không chỉ để trừng phạt Kiếm Phổ Điện, mà chính là mồi nhử ép kẻ nấp trong tối phải vội vàng đến kho số hai tiêu hủy lô quặng lỗi. Kẻ địch tưởng rằng đang đi trước một bước để xóa dấu vết, thực chất lại tự tay mang bằng chứng giao nộp cho Hình Phạt Đường.

"Truyền lệnh phong tỏa toàn bộ Đúc Kiếm Điện, nội bất xuất ngoại bất nhập."

Diệp Tinh Thần cất giọng nhàn nhạt, ban bố quyết định định đoạt cục diện tiếp theo.

"Từ giờ khắc này, bất cứ Đúc Kiếm Sư nào không thể thi triển thuật khống hỏa bằng tay trái đều bị liệt vào danh sách phản tộc, lập tức giam giữ chờ xét xử."

Hắn đẩy mảnh kim loại cháy đen về phía thuộc hạ, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

"Đem mảnh Trầm Hải Tinh Thiết này đóng đinh lên đài chấp sự, để tất cả những kẻ đang nhận bổng lộc hiểu rõ cái giá của việc che giấu sự thật."

Mặc Côn ôm lấy cánh tay phải đang rỉ máu, cung kính cúi đầu nhận lệnh rồi lùi bước vào bóng tối. Diệp Tinh Thần ngước nhìn lên khoảng không, nơi hư ảnh của bảng xếp hạng vẫn đang rỉ ra thứ chất lỏng ảo ảnh.

"Sáng mai, lập tức mang hồ sơ đúc tạo của thanh Lãnh Nguyệt Kiếm đến thư phòng cho ta."

Hắn buông lời chốt lại, khóa chặt mục tiêu vào cái tên đang chễm chệ ở vị trí thứ bảy mươi hai, bởi đó chính là thanh danh kiếm tiếp theo được rèn từ loại quặng dối trá này.
0