Chương 226: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Bên Cấm Trận
Đăng: 02/09/2026 08:47
4,060 từ
1 lượt đọc
Lệnh bài bằng ngọc đen va chạm với mặt bích ngọc của bức hoành phi, phát ra một tiếng vỡ vụn khô khốc. Vị trí thứ chín mươi ba trên Thiên Địa Kiếm Phổ vốn đang tỏa ra ánh sáng vàng nhạt mờ ảo, nay dưới áp lực của luồng hàn khí từ ngọc bài lập tức ảm đạm. Ba chữ Từ Bi Kiếm khắc nổi trên mặt phổ bắt đầu xuất hiện những vết nứt chân chim li ti.
Diệp Tinh Thần thu hồi ngón tay vừa búng ra, ánh mắt bình lặng nhìn xuống mặt bàn đá thanh thạch. Nơi đó, chuôi tàn kiếm rỉ sét thu giữ từ khoang đáy của Tống gia đang khẽ run rẩy. Không có linh lực dao động cường đại, thứ tỏa ra từ cốt kiếm chỉ là một tiếng ngân nga bi thương đến tột cùng. Đó là ký ức của kiếm linh trước khi bị bẻ gãy, một đoạn oan khuất bị ép phải câm lặng để nhường chỗ cho một anh hùng giả mạo.
Hắc Thiên Kiếm Các chưa bao giờ từ bỏ thói quen thao túng lịch sử. Bọn chúng giết chết chủ nhân thực sự của Từ Bi Kiếm, bẻ gãy thân kiếm, rồi đúc ra một thanh kiếm nhái hoàn hảo để đưa một kẻ tuân lệnh chúng lên vị trí đại hiệp vạn người kính ngưỡng.
Nếu lúc này gia tộc trực tiếp công bố sự thật, đối phương chắc chắn sẽ dùng danh vọng tích lũy bao năm để cắn ngược lại. Bọn chúng sẽ mượn miệng lưỡi thế gian kết tội thế lực của hắn vu khống, dùng nước bọt của dư luận để dìm chết một cái tên mới lập chưa vững chân.
Diệp Tinh Thần khẽ vuốt ve vết xước sâu hoắm trên chuôi kiếm, khóe môi nhếch lên một nẻo lạnh lẽo. Đối phó với kẻ dùng danh tiếng làm áo giáp, cách tốt nhất là để chính chúng tự tay lột bỏ lớp vỏ bọc đó trước thanh thiên bạch nhật.
Lãnh Phong.
Thanh âm của Các chủ vừa dứt, một đạo tàn ảnh áo xám đã lướt từ góc khuất của đại điện ra giữa sảnh. Đội trưởng Hộ Kiếm Đội quỳ một chân trên nền ngọc, tay phải đặt lên chuôi trường kiếm bên hông, chờ đợi chỉ thị.
Mang khối tàn thiết này đến Đài Tẩy Kiếm ở ngoại viện. Diệp Tinh Thần đẩy nhẹ vật chứng rỉ sét về phía trước. Nhớ kỹ, không được che đậy. Cứ đi thẳng qua trục đường chính của Lạc Hà trấn. Nếu có kẻ hỏi, chỉ cần lớn tiếng thông báo rằng Hộ Kiếm Đội đang thực thi đệ tứ tộc quy, đem một kiện pháp khí vô danh thu giữ từ ngoại giới đi kiểm tra cộng hưởng kiếm tâm.
Lãnh Phong ngẩng đầu, ánh mắt lộ ra một tia nghi hoặc nhưng rất nhanh được đè xuống. Y cẩn trọng nâng mảnh kim loại lên, lập tức cảm nhận được một cỗ oán khí lạnh buốt truyền dọc theo kinh mạch cánh tay.
Các chủ, hiện tại Lạc Hà trấn đang phong tỏa, tai mắt của các thế lực tề tựu rất đông. Nếu chúng ta rầm rộ mang vật này đi bộ qua phố, e rằng sẽ thu hút sự chú ý không cần thiết.
Ta chính là muốn chúng chú ý. Diệp Tinh Thần đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt xuyên qua cửa điện nhìn về phía bầu trời đang chuyển màu xám xịt. Kẻ thù giấu mặt rất thông minh, nhưng chúng có một điểm yếu chí mạng là tật giật mình. Khi thấy khí tức chân thực của vật này xuất hiện công khai, kẻ đang giữ thanh kiếm giả mạo kia sẽ hiểu rằng thời gian của hắn không còn nhiều.
Lãnh Phong lập tức hiểu ra mấu chốt của thế cục. Các chủ không định dùng chứng cứ để vạch trần, mà dùng luật lệ mới ban hành làm bình phong để ép đối thủ phải hành động. Một khi kẻ địch cuống cuồng muốn hủy diệt khối tàn thiết ngậm oán trước khi nó được đưa lên trận pháp giám định, chúng sẽ tự bộc lộ sơ hở.
Thuộc hạ đã rõ. Nếu trên đường có kẻ cố tình gây sự hoặc cướp đoạt thì xử trí thế nào?
Không cần tử chiến, chỉ cần giữ mạng sống và ghi nhớ thủ pháp linh lực của chúng. Diệp Tinh Thần ném thêm một viên ngọc giản ghi hình vào tay Hộ Kiếm Đội trưởng. Cứ để chúng cướp đi nếu chúng đủ bản lĩnh. Thứ ta cần không phải là giữ lại một khúc sắt vụn, mà là để toàn bộ tu sĩ ở Lạc Hà trấn nhìn thấy có kẻ sẵn sàng phá luật, bất chấp thân phận để che giấu một sự thật.
Lãnh Phong lĩnh mệnh, cẩn thận bọc kín vật chứng vào một tấm lụa mỏng rồi quay người thoái lui.
Nửa canh giờ sau, không khí tại trục đường chính của Lạc Hà trấn vốn đã căng thẳng vì lệnh cấm bến cảng, nay lại càng thêm sục sôi. Hàng chục ánh mắt từ các tửu lâu, trà quán và những góc khuất kỹ viện đều đổ dồn về phía đội ngũ mặc áo choàng xám đang bước đi chậm rãi.
Tin đồn về đệ tứ tộc quy vừa bổ sung đã lan truyền với tốc độ chóng mặt. Việc người của gia tộc công khai mang một vật phẩm tổn hại đi kiểm tra cộng hưởng giống như một cái tát thẳng vào mặt những thế lực vẫn luôn quen thói đưa hối lộ để tuồn pháp khí bẩn vào kho.
Tại tầng ba của Túy Tiên Lâu, một lão giả mặc cẩm bào khẽ bóp nát chén trà bằng sứ thanh hoa khi luồng thần thức của lão vô tình lướt qua bọc lụa trên tay Lãnh Phong. Cỗ kiếm ý bi thương quen thuộc đến rợn người kia xuyên thấu qua lớp vải, đâm thẳng vào thức hải của lão. Sự điềm tĩnh ngụy tạo trên gương mặt vị đại hiệp lập tức vỡ vụn, thay vào đó là một tầng sát cơ lạnh lẽo không thể vãn hồi.
Y cẩn trọng nâng lấy chuôi kiếm gãy lên ngang mày. Hơi lạnh từ lớp rỉ sét lập tức truyền dọc theo kinh mạch, khiến lớp hộ thể chân khí của y khẽ rung lên.
"Thuộc hạ ngu muội, nếu làm vậy chẳng khác nào báo cho Hắc Thiên Kiếm Các biết chúng ta đã nắm được thóp của bọn chúng?" Lãnh Phong trầm giọng hỏi, tay vẫn giữ nguyên tư thế nhận vật chứng.
"Ta chính là muốn bọn chúng biết." Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay xuống mặt bàn thanh thạch, khóe mắt híp lại. "Một thanh danh kiếm bị gãy, lại mang theo oán khí ngút trời, nếu âm thầm điều tra, chúng sẽ có vô số cách bịt miệng. Nhưng nếu phơi bày nó giữa thanh thiên bạch nhật dưới danh nghĩa chấp hành tộc quy, kẻ nào vội vàng giật dây, kẻ đó chính là kẻ đang sợ hãi. Ngươi ra ngoài, cứ để lộ sơ hở. Bọn chúng sẽ không nhịn được mà thử dò xét."
Lãnh Phong cúi đầu lĩnh mệnh, quay người sải bước rời khỏi đại điện.
Nửa canh giờ sau, trên trục đường chính của Lạc Hà trấn.
Lệnh cấm tàu buôn xuất bến vừa ban hành khiến toàn bộ bến cảng kẹt cứng. Các tửu lâu, trà quán hai bên đường chật ních những bóng người mang theo sát khí âm trầm. Bọn chúng đều là tai mắt của các thế lực ngầm, kẹt lại đây vì lệnh phong tỏa của Thiên Đạo Kiếm Các. Không khí vốn đã ngột ngạt nay càng trở nên căng thẳng khi Lãnh Phong xuất hiện.
Y không đi nhanh, cũng không dùng vải bọc lại vật chứng. Chuôi tàn thiết nằm trơ trọi trên hai bàn tay y, không ngừng phát ra từng đợt kiếm ngân trầm đục. Âm thanh ấy không lớn, nhưng lại như một mũi dùi vô hình xuyên thẳng vào thức hải của những kiếm tu đang lẩn khuất xung quanh. Vài thanh phi kiếm giắt bên hông của đám tu sĩ tán tu bất chợt run rẩy, phát ra tiếng ong ong đáp lại, như thể đang quỳ lạy trước một vị vương giả sa cơ.
"Đó là thứ gì? Hộ Kiếm Đội lại giở trò gì thế này?" Một gã tu sĩ áo bào xám ngồi ở tầng hai khách điếm khẽ nhíu mày, tay vô thức đè chặt chuôi đao đang rung bần bật.
"Hộ Kiếm Đội phụng mệnh Các chủ, thực thi đệ tứ tộc quy!" Lãnh Phong vận linh lực vào giọng nói, thanh âm vang dội chấn động cả con phố dài. "Đem một kiện pháp khí vô danh thu giữ từ khoang đáy Tống gia đi kiểm tra cộng hưởng kiếm tâm. Kẻ nào cản trở, đồng tội phản nghịch!"
Lời vừa dứt, một đạo thần thức âm lãnh từ góc khuất của tửu lâu đối diện đột ngột phóng tới. Kẻ giấu mặt không dùng sát chiêu, mà dùng một luồng linh thức mang theo huyễn thuật, định luồn vào tâm trí Lãnh Phong để kiểm tra hư thực của chuôi tàn kiếm. Đây chính là đòn nhử mà Diệp Tinh Thần đã dự đoán.
Lãnh Phong không né tránh. Y chủ động thu lại một phần hộ thể chân khí, để mặc đạo thần thức kia chạm vào lớp rỉ sét trên chuôi kiếm.
Ngay khoảnh khắc tiếp xúc, một tiếng hét thảm thiết vang lên từ phía tửu lâu. Oán khí tích tụ trăm năm trong tàn kiếm tìm được chỗ xả, thuận theo luồng thần thức kia đánh ngược trở lại. Kẻ giấu mặt bị phản phệ, đan điền chấn động, một ngụm hắc huyết phun thẳng lên cửa sổ gỗ, làm cháy xém cả một mảng phù văn phòng hộ của tửu lâu.
Lãnh Phong cũng không dễ chịu. Lực phản chấn từ luồng oán khí dội qua tay y, khiến kinh mạch cánh tay trái tê rần, lớp băng gạc quấn quanh cổ tay rách toạc, rỉ ra vài giọt máu tươi. Y cắn răng, không lùi nửa bước, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một tấm Phong Trận Phù dán lên cánh tay để ép càn khôn linh lực không bị thất thoát. Cái giá phải trả cho việc làm mồi nhử không nhỏ, nhưng hoàn toàn xứng đáng.
"Thứ đó... không thể nào!" Từ trong bóng tối, một giọng nói khàn đục thốt lên, mang theo sự kinh hãi tột độ. "Kiếm văn hình hoa sen chín cánh... Đó là..."
Kẻ địch đã nhận ra. Bọn chúng tưởng Thiên Đạo Kiếm Các chỉ thu giữ được quặng thô, không ngờ thứ đào lên lại là bằng chứng chí mạng của Từ Bi Kiếm. Đám tai mắt xung quanh lập tức đổi chiến thuật. Thay vì trực tiếp công kích, ba đạo ngọc giản truyền tin đồng loạt xé gió bay vút lên không trung, hướng thẳng về phía các cứ điểm ngầm của U Danh Hội. Chúng không còn muốn cướp, mà muốn báo động khẩn cấp.
Lãnh Phong nhếch mép, không ra tay ngăn cản những đạo ngọc giản kia. Nhiệm vụ của y chỉ là gieo rắc sự hoảng loạn, để mạng lưới tình báo của kẻ địch tự bộc lộ đường dây liên lạc. Y tiếp tục bước đi, để lại phía sau một con phố đang sôi sục vì sợ hãi, tiến thẳng về phía Đài Tẩy Kiếm.
Cùng lúc đó, tại Tàng Kiếm Các, Diệp Tinh Thần nhìn ba chấm đỏ vừa sáng lên trên bản đồ tình báo, khóe môi khẽ cong lên. Bẫy đã sập. Mạng lưới ngầm của Hắc Thiên Kiếm Các ở Lạc Hà trấn cuối cùng cũng phải ngoi lên mặt nước.
Luồng thần thức âm lãnh mang theo sát ý vô hình đâm sầm vào khối tàn thiết rỉ sét trên tay Lãnh Phong. Khoảnh khắc hai luồng lực lượng giao phong, một tiếng rít gào chói tai xé toạc không gian tĩnh lặng của phố chính Lạc Hà. Kẻ ẩn nấp trong bóng tối vốn định dùng tuyệt kỹ phong tỏa âm thanh để âm thầm cắn nát tàn linh bên trong vật chứng. Gã không ngờ rằng, Lãnh Phong hoàn toàn không dùng chân khí chống đỡ mà lại mượn lực đẩy lực, trực tiếp truyền toàn bộ áp lực cắn nuốt kia vào sâu trong cốt kiếm. Oán khí tích tụ mười năm của chủ nhân cũ bị ngoại lực chèn ép đến cực hạn, lập tức bùng nổ thành một vòng sóng âm hình trăng khuyết chém ngược ra xung quanh.
Trong một hẻm nhỏ cách đó ba mươi trượng, một gã khách khanh mặc áo choàng xám kêu lên một tiếng nghẹn ngào. Đạo thần thức gã phóng ra giống như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên, đau đớn đến mức suýt vỡ nát thức hải. Nhận ra mưu kế mượn đao sát nhân của đối phương, gã lập tức biến chiêu để đoạt lại quyền kiểm soát. Thay vì ngạnh kháng, khách khanh áo xám cắn nát đầu lưỡi, thiêu đốt ba năm thọ nguyên để kích hoạt một tấm Khốn Âm Phù cấp ba. Phù văn màu máu hóa thành một tấm lưới đỏ rực úp xuống giữa phố, ý đồ giam cầm âm thanh bi thương đang lan rộng, tuyệt đối không để bá tánh xung quanh nghe thấy tiếng khóc của đoạn kim loại nứt gãy.
Nhưng gã đã tính sai một bước, cũng chính là biến số mà Diệp Tinh Thần đã an bài từ trước. Ngay khi Khốn Âm Phù vừa chạm mặt đất, chín ô trận vị ngầm của Thiên Kiếm Tỏa Linh dưới lòng Lạc Hà trấn đồng loạt sáng lên. Quy chế cộng hưởng kiếm tâm vừa được ban bố không chỉ là một tờ giấy thông báo suông, mà là chìa khóa mở ra quyền hạn cao nhất của trận pháp hộ tộc. Lưới máu của kẻ địch vừa bung ra liền bị linh mạch dưới lòng đất trói chặt, đảo ngược thuộc tính từ phong tỏa âm thanh biến thành khuếch đại linh âm. Tiếng ngân nga bi oán của vật chứng lập tức được phóng đại gấp mười lần, vang vọng khắp các ngõ ngách, đánh thẳng vào màng nhĩ của hàng trăm tu sĩ thương nhân đang tụ tập hai bên đường.
Dưới áp lực cộng hưởng của hai luồng lực lượng, lớp rỉ sét ngụy trang bên ngoài khối kim loại rốt cuộc vỡ vụn. Từng mảng xỉ sắt rơi lả tả xuống phiến đá xanh, để lộ ra chất liệu Huyền Tinh Thiết tinh khiết bên trong. Đập vào mắt mọi người không phải là một món pháp khí vô danh, mà là một nửa đường kiếm văn hình hoa sen đang rỉ máu. Một gã chưởng quỹ già của Thiên bảo các đứng gần đó run rẩy lùi lại, ngón tay chỉ thẳng vào đóa sen máu, hoảng hốt thốt lên danh xưng của một vị đại hiệp đã chết cách đây mười năm. Màn kịch anh hùng giả mạo của Hắc Thiên từ khoảnh khắc này chính thức bị xé rách một góc ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Khách khanh áo xám ở trong hẻm tối biết đại thế đã mất, lập tức cắt đứt một phần thần hồn để triệt tiêu nhân quả, lảo đảo bỏ chạy về phía bến đò. Lãnh Phong đứng giữa phố, sắc mặt trắng bệch như giấy, cánh tay phải cầm vật chứng đã bị hàn khí xâm nhập làm đông cứng ba đường kinh mạch chính. Y không đuổi theo dồn ép đối thủ vào đường cùng như phản xạ thông thường, mà thong thả lấy ra một tấm ngọc giản ghi chép công huân. Y giơ cao lệnh bài, dùng chút chân khí còn sót lại khuếch đại giọng nói truyền khắp con phố.
Truyền lệnh Hình Phạt Đường, xuất kho ba viên Hộ Mạch Đan đền bù tổn thương kinh mạch cho ta, đồng thời huy động nhân thủ phong tỏa toàn bộ hiện trường giao tranh.
Y ho ra một búng máu đen, cẩn thận thu hồi đóa sen máu vào một chiếc hộp ngọc bịt kín.
Mọi người ở đây đều là nhân chứng, Hộ Kiếm Đội chỉ đang tuân thủ đệ tứ tộc quy, đem kiện pháp khí vô danh này về Đài Tẩy Kiếm tiếp tục quá trình cộng hưởng.
Kẻ địch chạy trốn đã hoàn toàn sập bẫy, lầm tưởng rằng Đội trưởng Hộ Kiếm Đội chỉ vô tình kích hoạt trận pháp phòng ngự của thị trấn khi bị tập kích. Bọn chúng không thể ngờ, toàn bộ cục diện vạch trần này đều được thao túng từ một đạo quyết sách lạnh lẽo trong đại điện. Diệp Tinh Thần không cần xuất thủ, chỉ dùng một điều luật mới ban hành và một mồi nhử rỉ sét, liền ép đối phương tự tay bóc trần lời nói dối của chính mình. Danh tiếng của vị kẻ đang ngồi trên chiếc ghế đại hiệp kia chắc chắn sẽ hứng chịu một đợt sóng điều tra khổng lồ từ các thế lực Cửu Châu ngay trong đêm nay, mở ra một lỗ hổng chí mạng để Kiếm Các chính thức can thiệp.
"Là Huyết Liên kiếm văn! Đây chính là bội kiếm bồi táng của Lạc Vô Hận đại hiệp mười năm trước!"
Lão chưởng quỹ rạp người trên nền đất, thanh âm run rẩy xé toạc bầu không khí nhộn nhạo của phố chính Lạc Hà. Đám đông xung quanh như bị ném một mồi lửa vào chảo dầu. Hàng trăm ánh mắt ghim chặt vào nửa đường vân hoa sen rỉ máu đang tỏa ra tầng tầng sương mù đỏ sậm trên tay Lãnh Phong. Tiếng kiếm ngân bi oán vốn dĩ mờ nhạt nay cộng hưởng với sự kinh hãi của thế nhân, hóa thành một cỗ uy áp ép thẳng vào tâm trí những kẻ có mặt.
Khách khanh áo xám đứng lẫn trong góc khuất cắn nát đầu lưỡi, mùi máu tanh tràn ngập khoang miệng. Lão rốt cuộc cũng hiểu thế cục mà vị Các chủ trẻ tuổi kia bày ra thâm độc đến mức nào.
Hắc Thiên Kiếm Các đã tốn vô số tài nguyên để đúc ra một thanh Từ Bi Kiếm giả mạo, tẩy trắng lịch sử, nâng đỡ một con rối lên vị trí thứ chín mươi ba trên bảng xếp hạng. Nay di vật thật sự lại quang minh chính đại xuất hiện giữa thanh thiên bạch nhật, mang theo oán khí không thể ngụy tạo. Diệp Tinh Thần căn bản không định tự mình đi chứng minh điều gì, hắn đang dùng chính tai mắt của ngoại giới để xác thực kiếm văn.
Không thể để thứ này tiếp tục phơi bày!
Sát cơ trong mắt khách khanh áo xám bùng nổ. Nếu không hủy diệt đoạn tàn thiết này, toàn bộ mạng lưới thao túng danh vọng của tổ chức tại Lạc Hà trấn sẽ sụp đổ. Lão bóp nát một tấm Ẩn Tức Phù, thân hình hóa thành một đạo hắc mang tàng hình, quỷ mị lao thẳng về phía Đội trưởng Hộ Kiếm Đội. Mục tiêu không phải giết người, mà là dùng Hóa Cốt Tán dung hủy vật chứng.
Nhưng lão đã bước cạn vào cái hố sâu hoắm đã được đào sẵn.
Ngay khi luồng hắc khí vừa chạm vào phạm vi ba trượng, những phiến đá thanh thạch dưới chân Lãnh Phong đột ngột sáng rực. Trận văn của Thiên Kiếm Tỏa Linh vốn được chôn ngầm dưới lòng đường từ lúc tiếp quản địa bàn nay đồng loạt kích hoạt. Chín ô trận vị không phát động tấn công, mà xoay chuyển tạo thành một lồng giam linh lực, mượn chính oán khí của Huyết Liên Tàn Cốt làm mắt trận.
Luồng sát khí của khách khanh áo xám đánh thẳng vào vách trận, lập tức bị lực lượng cộng hưởng dội ngược lại. Lão kêu lên một tiếng đau đớn, kinh mạch cánh tay phải bị kiếm khí bi thương xâm nhập, đóng băng thành một màu xám ngắt. Huyễn Dung Phù dán trên mặt không chịu nổi áp lực liền bốc cháy thành tro, phơi bày dung mạo thật với vết sẹo vắt ngang đuôi mắt.
"Là Tả sứ của U Danh Hội! Kẻ chuyên làm việc bẩn cho chợ đen!"
Một gã tán tu tinh mắt thốt lên kinh hãi, nhận ra khuôn mặt đang vặn vẹo vì đau đớn kia. Bị vạch trần thân phận, Tả sứ biết đại thế đã mất. Lão rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan: nếu nán lại phá trận, Hộ Kiếm Đội sẽ siết vòng vây; nếu bỏ chạy, nhiệm vụ tiêu hủy chứng cứ coi như thất bại thảm hại.
Không còn đường lùi, lão cắn răng tự bạo kiện pháp khí phòng ngự hộ thân là Hắc Ngọc Thuẫn. Lực chấn động từ mảnh vỡ pháp khí xé rách một góc trận pháp, tạo ra khe hở vừa đủ để lão thiêu đốt ba giọt tinh huyết, hóa thành huyết quang độn thổ trốn chạy, để lại một vũng máu đen ngòm nung chảy cả đá phiến.
Lãnh Phong không nhấc chân đuổi theo, chỉ lạnh lùng phủi đi lớp tro tàn bay tới. Nhiệm vụ Các chủ giao phó không phải là truy cùng giết tận, mà là mượn tay kẻ địch để khắc sâu sự thật vào lòng người. Sự xuất hiện và tháo chạy thảm hại của Tả sứ U Danh Hội chính là lời khẳng định đanh thép nhất cho tính chân thực của vật chứng.
Y nâng cao đoạn thân kiếm, cao giọng tuyên bố.
"Đệ tứ tộc quy đã rõ, mọi pháp khí thu giữ đều phải qua cộng hưởng kiếm tâm. Hôm nay, Hộ Kiếm Đội phụng mệnh đưa di vật này nhập Đài Tẩy Kiếm, để oan hồn được quyền lên tiếng!"
Cùng lúc đó, trong đại điện Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần nhìn ngọc giản truyền tin vừa lóe sáng trên bàn đá thanh thạch. Kế hoạch mượn đao vạch trần, dùng dư luận ép phản diện tự lột mặt nạ đã hoàn thành rực rỡ. Hắn không cần tự tay chém giết, chỉ dùng một đạo luật mới ban bố và một trận pháp bày sẵn, đã khiến lớp vỏ bọc danh vọng của Hắc Thiên Kiếm Các rạn nứt.
Diệp Tinh Thần vươn tay, cầm lấy khối trận bàn kiểm soát kho tàng gia tộc. Hắn truyền vào một đạo thần thức, dứt khoát ban bố quyết định định đoạt cục diện tiếp theo.
"Truyền lệnh cho Hình Phạt Đường. Lập tức niêm phong toàn bộ hồ sơ giám định của Kiếm Phổ Điện trong mười năm qua. Bất cứ chấp sự nào từng nhúng tay vào việc cấp chứng nhận cho Từ Bi Kiếm hiện tại đều bị tước đoạt lệnh bài, giam lỏng tại Hậu Sơn."
Ánh mắt hắn chuyển hướng lên bức hoành phi lơ lửng giữa đại điện. Vị trí thứ chín mươi ba giờ đây không chỉ nứt nẻ, mà bắt đầu rỉ ra những giọt chất lỏng đỏ sậm ảo ảnh, báo hiệu sự sụp đổ của một biểu tượng.
"Lấy danh nghĩa Thiên Đạo Kiếm Các, phát Mộc Bài Giám Kiếm đến ba đại tông môn. Bảy ngày sau, ta sẽ đích thân mở lò đúc lại Huyết Liên Tàn Cốt, công khai định lại vị trí trên Thiên Địa Kiếm Phổ."
Bên cạnh khối trận bàn, mảnh vỡ của Hắc Ngọc Thuẫn mà ám vệ vừa nhặt được từ hiện trường được đặt ngay ngắn. Cục diện Lạc Hà trấn đã triệt để xoay chiều, từ việc bị động đỡ đòn chuyển sang một cuộc thanh trừng nội bộ khốc liệt, chuẩn bị đón trận cuồng phong trực diện từ những kẻ vừa bị tước đoạt danh vọng.
Diệp Tinh Thần thu hồi ngón tay vừa búng ra, ánh mắt bình lặng nhìn xuống mặt bàn đá thanh thạch. Nơi đó, chuôi tàn kiếm rỉ sét thu giữ từ khoang đáy của Tống gia đang khẽ run rẩy. Không có linh lực dao động cường đại, thứ tỏa ra từ cốt kiếm chỉ là một tiếng ngân nga bi thương đến tột cùng. Đó là ký ức của kiếm linh trước khi bị bẻ gãy, một đoạn oan khuất bị ép phải câm lặng để nhường chỗ cho một anh hùng giả mạo.
Hắc Thiên Kiếm Các chưa bao giờ từ bỏ thói quen thao túng lịch sử. Bọn chúng giết chết chủ nhân thực sự của Từ Bi Kiếm, bẻ gãy thân kiếm, rồi đúc ra một thanh kiếm nhái hoàn hảo để đưa một kẻ tuân lệnh chúng lên vị trí đại hiệp vạn người kính ngưỡng.
Nếu lúc này gia tộc trực tiếp công bố sự thật, đối phương chắc chắn sẽ dùng danh vọng tích lũy bao năm để cắn ngược lại. Bọn chúng sẽ mượn miệng lưỡi thế gian kết tội thế lực của hắn vu khống, dùng nước bọt của dư luận để dìm chết một cái tên mới lập chưa vững chân.
Diệp Tinh Thần khẽ vuốt ve vết xước sâu hoắm trên chuôi kiếm, khóe môi nhếch lên một nẻo lạnh lẽo. Đối phó với kẻ dùng danh tiếng làm áo giáp, cách tốt nhất là để chính chúng tự tay lột bỏ lớp vỏ bọc đó trước thanh thiên bạch nhật.
Lãnh Phong.
Thanh âm của Các chủ vừa dứt, một đạo tàn ảnh áo xám đã lướt từ góc khuất của đại điện ra giữa sảnh. Đội trưởng Hộ Kiếm Đội quỳ một chân trên nền ngọc, tay phải đặt lên chuôi trường kiếm bên hông, chờ đợi chỉ thị.
Mang khối tàn thiết này đến Đài Tẩy Kiếm ở ngoại viện. Diệp Tinh Thần đẩy nhẹ vật chứng rỉ sét về phía trước. Nhớ kỹ, không được che đậy. Cứ đi thẳng qua trục đường chính của Lạc Hà trấn. Nếu có kẻ hỏi, chỉ cần lớn tiếng thông báo rằng Hộ Kiếm Đội đang thực thi đệ tứ tộc quy, đem một kiện pháp khí vô danh thu giữ từ ngoại giới đi kiểm tra cộng hưởng kiếm tâm.
Lãnh Phong ngẩng đầu, ánh mắt lộ ra một tia nghi hoặc nhưng rất nhanh được đè xuống. Y cẩn trọng nâng mảnh kim loại lên, lập tức cảm nhận được một cỗ oán khí lạnh buốt truyền dọc theo kinh mạch cánh tay.
Các chủ, hiện tại Lạc Hà trấn đang phong tỏa, tai mắt của các thế lực tề tựu rất đông. Nếu chúng ta rầm rộ mang vật này đi bộ qua phố, e rằng sẽ thu hút sự chú ý không cần thiết.
Ta chính là muốn chúng chú ý. Diệp Tinh Thần đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt xuyên qua cửa điện nhìn về phía bầu trời đang chuyển màu xám xịt. Kẻ thù giấu mặt rất thông minh, nhưng chúng có một điểm yếu chí mạng là tật giật mình. Khi thấy khí tức chân thực của vật này xuất hiện công khai, kẻ đang giữ thanh kiếm giả mạo kia sẽ hiểu rằng thời gian của hắn không còn nhiều.
Lãnh Phong lập tức hiểu ra mấu chốt của thế cục. Các chủ không định dùng chứng cứ để vạch trần, mà dùng luật lệ mới ban hành làm bình phong để ép đối thủ phải hành động. Một khi kẻ địch cuống cuồng muốn hủy diệt khối tàn thiết ngậm oán trước khi nó được đưa lên trận pháp giám định, chúng sẽ tự bộc lộ sơ hở.
Thuộc hạ đã rõ. Nếu trên đường có kẻ cố tình gây sự hoặc cướp đoạt thì xử trí thế nào?
Không cần tử chiến, chỉ cần giữ mạng sống và ghi nhớ thủ pháp linh lực của chúng. Diệp Tinh Thần ném thêm một viên ngọc giản ghi hình vào tay Hộ Kiếm Đội trưởng. Cứ để chúng cướp đi nếu chúng đủ bản lĩnh. Thứ ta cần không phải là giữ lại một khúc sắt vụn, mà là để toàn bộ tu sĩ ở Lạc Hà trấn nhìn thấy có kẻ sẵn sàng phá luật, bất chấp thân phận để che giấu một sự thật.
Lãnh Phong lĩnh mệnh, cẩn thận bọc kín vật chứng vào một tấm lụa mỏng rồi quay người thoái lui.
Nửa canh giờ sau, không khí tại trục đường chính của Lạc Hà trấn vốn đã căng thẳng vì lệnh cấm bến cảng, nay lại càng thêm sục sôi. Hàng chục ánh mắt từ các tửu lâu, trà quán và những góc khuất kỹ viện đều đổ dồn về phía đội ngũ mặc áo choàng xám đang bước đi chậm rãi.
Tin đồn về đệ tứ tộc quy vừa bổ sung đã lan truyền với tốc độ chóng mặt. Việc người của gia tộc công khai mang một vật phẩm tổn hại đi kiểm tra cộng hưởng giống như một cái tát thẳng vào mặt những thế lực vẫn luôn quen thói đưa hối lộ để tuồn pháp khí bẩn vào kho.
Tại tầng ba của Túy Tiên Lâu, một lão giả mặc cẩm bào khẽ bóp nát chén trà bằng sứ thanh hoa khi luồng thần thức của lão vô tình lướt qua bọc lụa trên tay Lãnh Phong. Cỗ kiếm ý bi thương quen thuộc đến rợn người kia xuyên thấu qua lớp vải, đâm thẳng vào thức hải của lão. Sự điềm tĩnh ngụy tạo trên gương mặt vị đại hiệp lập tức vỡ vụn, thay vào đó là một tầng sát cơ lạnh lẽo không thể vãn hồi.
Y cẩn trọng nâng lấy chuôi kiếm gãy lên ngang mày. Hơi lạnh từ lớp rỉ sét lập tức truyền dọc theo kinh mạch, khiến lớp hộ thể chân khí của y khẽ rung lên.
"Thuộc hạ ngu muội, nếu làm vậy chẳng khác nào báo cho Hắc Thiên Kiếm Các biết chúng ta đã nắm được thóp của bọn chúng?" Lãnh Phong trầm giọng hỏi, tay vẫn giữ nguyên tư thế nhận vật chứng.
"Ta chính là muốn bọn chúng biết." Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay xuống mặt bàn thanh thạch, khóe mắt híp lại. "Một thanh danh kiếm bị gãy, lại mang theo oán khí ngút trời, nếu âm thầm điều tra, chúng sẽ có vô số cách bịt miệng. Nhưng nếu phơi bày nó giữa thanh thiên bạch nhật dưới danh nghĩa chấp hành tộc quy, kẻ nào vội vàng giật dây, kẻ đó chính là kẻ đang sợ hãi. Ngươi ra ngoài, cứ để lộ sơ hở. Bọn chúng sẽ không nhịn được mà thử dò xét."
Lãnh Phong cúi đầu lĩnh mệnh, quay người sải bước rời khỏi đại điện.
Nửa canh giờ sau, trên trục đường chính của Lạc Hà trấn.
Lệnh cấm tàu buôn xuất bến vừa ban hành khiến toàn bộ bến cảng kẹt cứng. Các tửu lâu, trà quán hai bên đường chật ních những bóng người mang theo sát khí âm trầm. Bọn chúng đều là tai mắt của các thế lực ngầm, kẹt lại đây vì lệnh phong tỏa của Thiên Đạo Kiếm Các. Không khí vốn đã ngột ngạt nay càng trở nên căng thẳng khi Lãnh Phong xuất hiện.
Y không đi nhanh, cũng không dùng vải bọc lại vật chứng. Chuôi tàn thiết nằm trơ trọi trên hai bàn tay y, không ngừng phát ra từng đợt kiếm ngân trầm đục. Âm thanh ấy không lớn, nhưng lại như một mũi dùi vô hình xuyên thẳng vào thức hải của những kiếm tu đang lẩn khuất xung quanh. Vài thanh phi kiếm giắt bên hông của đám tu sĩ tán tu bất chợt run rẩy, phát ra tiếng ong ong đáp lại, như thể đang quỳ lạy trước một vị vương giả sa cơ.
"Đó là thứ gì? Hộ Kiếm Đội lại giở trò gì thế này?" Một gã tu sĩ áo bào xám ngồi ở tầng hai khách điếm khẽ nhíu mày, tay vô thức đè chặt chuôi đao đang rung bần bật.
"Hộ Kiếm Đội phụng mệnh Các chủ, thực thi đệ tứ tộc quy!" Lãnh Phong vận linh lực vào giọng nói, thanh âm vang dội chấn động cả con phố dài. "Đem một kiện pháp khí vô danh thu giữ từ khoang đáy Tống gia đi kiểm tra cộng hưởng kiếm tâm. Kẻ nào cản trở, đồng tội phản nghịch!"
Lời vừa dứt, một đạo thần thức âm lãnh từ góc khuất của tửu lâu đối diện đột ngột phóng tới. Kẻ giấu mặt không dùng sát chiêu, mà dùng một luồng linh thức mang theo huyễn thuật, định luồn vào tâm trí Lãnh Phong để kiểm tra hư thực của chuôi tàn kiếm. Đây chính là đòn nhử mà Diệp Tinh Thần đã dự đoán.
Lãnh Phong không né tránh. Y chủ động thu lại một phần hộ thể chân khí, để mặc đạo thần thức kia chạm vào lớp rỉ sét trên chuôi kiếm.
Ngay khoảnh khắc tiếp xúc, một tiếng hét thảm thiết vang lên từ phía tửu lâu. Oán khí tích tụ trăm năm trong tàn kiếm tìm được chỗ xả, thuận theo luồng thần thức kia đánh ngược trở lại. Kẻ giấu mặt bị phản phệ, đan điền chấn động, một ngụm hắc huyết phun thẳng lên cửa sổ gỗ, làm cháy xém cả một mảng phù văn phòng hộ của tửu lâu.
Lãnh Phong cũng không dễ chịu. Lực phản chấn từ luồng oán khí dội qua tay y, khiến kinh mạch cánh tay trái tê rần, lớp băng gạc quấn quanh cổ tay rách toạc, rỉ ra vài giọt máu tươi. Y cắn răng, không lùi nửa bước, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một tấm Phong Trận Phù dán lên cánh tay để ép càn khôn linh lực không bị thất thoát. Cái giá phải trả cho việc làm mồi nhử không nhỏ, nhưng hoàn toàn xứng đáng.
"Thứ đó... không thể nào!" Từ trong bóng tối, một giọng nói khàn đục thốt lên, mang theo sự kinh hãi tột độ. "Kiếm văn hình hoa sen chín cánh... Đó là..."
Kẻ địch đã nhận ra. Bọn chúng tưởng Thiên Đạo Kiếm Các chỉ thu giữ được quặng thô, không ngờ thứ đào lên lại là bằng chứng chí mạng của Từ Bi Kiếm. Đám tai mắt xung quanh lập tức đổi chiến thuật. Thay vì trực tiếp công kích, ba đạo ngọc giản truyền tin đồng loạt xé gió bay vút lên không trung, hướng thẳng về phía các cứ điểm ngầm của U Danh Hội. Chúng không còn muốn cướp, mà muốn báo động khẩn cấp.
Lãnh Phong nhếch mép, không ra tay ngăn cản những đạo ngọc giản kia. Nhiệm vụ của y chỉ là gieo rắc sự hoảng loạn, để mạng lưới tình báo của kẻ địch tự bộc lộ đường dây liên lạc. Y tiếp tục bước đi, để lại phía sau một con phố đang sôi sục vì sợ hãi, tiến thẳng về phía Đài Tẩy Kiếm.
Cùng lúc đó, tại Tàng Kiếm Các, Diệp Tinh Thần nhìn ba chấm đỏ vừa sáng lên trên bản đồ tình báo, khóe môi khẽ cong lên. Bẫy đã sập. Mạng lưới ngầm của Hắc Thiên Kiếm Các ở Lạc Hà trấn cuối cùng cũng phải ngoi lên mặt nước.
Luồng thần thức âm lãnh mang theo sát ý vô hình đâm sầm vào khối tàn thiết rỉ sét trên tay Lãnh Phong. Khoảnh khắc hai luồng lực lượng giao phong, một tiếng rít gào chói tai xé toạc không gian tĩnh lặng của phố chính Lạc Hà. Kẻ ẩn nấp trong bóng tối vốn định dùng tuyệt kỹ phong tỏa âm thanh để âm thầm cắn nát tàn linh bên trong vật chứng. Gã không ngờ rằng, Lãnh Phong hoàn toàn không dùng chân khí chống đỡ mà lại mượn lực đẩy lực, trực tiếp truyền toàn bộ áp lực cắn nuốt kia vào sâu trong cốt kiếm. Oán khí tích tụ mười năm của chủ nhân cũ bị ngoại lực chèn ép đến cực hạn, lập tức bùng nổ thành một vòng sóng âm hình trăng khuyết chém ngược ra xung quanh.
Trong một hẻm nhỏ cách đó ba mươi trượng, một gã khách khanh mặc áo choàng xám kêu lên một tiếng nghẹn ngào. Đạo thần thức gã phóng ra giống như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên, đau đớn đến mức suýt vỡ nát thức hải. Nhận ra mưu kế mượn đao sát nhân của đối phương, gã lập tức biến chiêu để đoạt lại quyền kiểm soát. Thay vì ngạnh kháng, khách khanh áo xám cắn nát đầu lưỡi, thiêu đốt ba năm thọ nguyên để kích hoạt một tấm Khốn Âm Phù cấp ba. Phù văn màu máu hóa thành một tấm lưới đỏ rực úp xuống giữa phố, ý đồ giam cầm âm thanh bi thương đang lan rộng, tuyệt đối không để bá tánh xung quanh nghe thấy tiếng khóc của đoạn kim loại nứt gãy.
Nhưng gã đã tính sai một bước, cũng chính là biến số mà Diệp Tinh Thần đã an bài từ trước. Ngay khi Khốn Âm Phù vừa chạm mặt đất, chín ô trận vị ngầm của Thiên Kiếm Tỏa Linh dưới lòng Lạc Hà trấn đồng loạt sáng lên. Quy chế cộng hưởng kiếm tâm vừa được ban bố không chỉ là một tờ giấy thông báo suông, mà là chìa khóa mở ra quyền hạn cao nhất của trận pháp hộ tộc. Lưới máu của kẻ địch vừa bung ra liền bị linh mạch dưới lòng đất trói chặt, đảo ngược thuộc tính từ phong tỏa âm thanh biến thành khuếch đại linh âm. Tiếng ngân nga bi oán của vật chứng lập tức được phóng đại gấp mười lần, vang vọng khắp các ngõ ngách, đánh thẳng vào màng nhĩ của hàng trăm tu sĩ thương nhân đang tụ tập hai bên đường.
Dưới áp lực cộng hưởng của hai luồng lực lượng, lớp rỉ sét ngụy trang bên ngoài khối kim loại rốt cuộc vỡ vụn. Từng mảng xỉ sắt rơi lả tả xuống phiến đá xanh, để lộ ra chất liệu Huyền Tinh Thiết tinh khiết bên trong. Đập vào mắt mọi người không phải là một món pháp khí vô danh, mà là một nửa đường kiếm văn hình hoa sen đang rỉ máu. Một gã chưởng quỹ già của Thiên bảo các đứng gần đó run rẩy lùi lại, ngón tay chỉ thẳng vào đóa sen máu, hoảng hốt thốt lên danh xưng của một vị đại hiệp đã chết cách đây mười năm. Màn kịch anh hùng giả mạo của Hắc Thiên từ khoảnh khắc này chính thức bị xé rách một góc ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Khách khanh áo xám ở trong hẻm tối biết đại thế đã mất, lập tức cắt đứt một phần thần hồn để triệt tiêu nhân quả, lảo đảo bỏ chạy về phía bến đò. Lãnh Phong đứng giữa phố, sắc mặt trắng bệch như giấy, cánh tay phải cầm vật chứng đã bị hàn khí xâm nhập làm đông cứng ba đường kinh mạch chính. Y không đuổi theo dồn ép đối thủ vào đường cùng như phản xạ thông thường, mà thong thả lấy ra một tấm ngọc giản ghi chép công huân. Y giơ cao lệnh bài, dùng chút chân khí còn sót lại khuếch đại giọng nói truyền khắp con phố.
Truyền lệnh Hình Phạt Đường, xuất kho ba viên Hộ Mạch Đan đền bù tổn thương kinh mạch cho ta, đồng thời huy động nhân thủ phong tỏa toàn bộ hiện trường giao tranh.
Y ho ra một búng máu đen, cẩn thận thu hồi đóa sen máu vào một chiếc hộp ngọc bịt kín.
Mọi người ở đây đều là nhân chứng, Hộ Kiếm Đội chỉ đang tuân thủ đệ tứ tộc quy, đem kiện pháp khí vô danh này về Đài Tẩy Kiếm tiếp tục quá trình cộng hưởng.
Kẻ địch chạy trốn đã hoàn toàn sập bẫy, lầm tưởng rằng Đội trưởng Hộ Kiếm Đội chỉ vô tình kích hoạt trận pháp phòng ngự của thị trấn khi bị tập kích. Bọn chúng không thể ngờ, toàn bộ cục diện vạch trần này đều được thao túng từ một đạo quyết sách lạnh lẽo trong đại điện. Diệp Tinh Thần không cần xuất thủ, chỉ dùng một điều luật mới ban hành và một mồi nhử rỉ sét, liền ép đối phương tự tay bóc trần lời nói dối của chính mình. Danh tiếng của vị kẻ đang ngồi trên chiếc ghế đại hiệp kia chắc chắn sẽ hứng chịu một đợt sóng điều tra khổng lồ từ các thế lực Cửu Châu ngay trong đêm nay, mở ra một lỗ hổng chí mạng để Kiếm Các chính thức can thiệp.
"Là Huyết Liên kiếm văn! Đây chính là bội kiếm bồi táng của Lạc Vô Hận đại hiệp mười năm trước!"
Lão chưởng quỹ rạp người trên nền đất, thanh âm run rẩy xé toạc bầu không khí nhộn nhạo của phố chính Lạc Hà. Đám đông xung quanh như bị ném một mồi lửa vào chảo dầu. Hàng trăm ánh mắt ghim chặt vào nửa đường vân hoa sen rỉ máu đang tỏa ra tầng tầng sương mù đỏ sậm trên tay Lãnh Phong. Tiếng kiếm ngân bi oán vốn dĩ mờ nhạt nay cộng hưởng với sự kinh hãi của thế nhân, hóa thành một cỗ uy áp ép thẳng vào tâm trí những kẻ có mặt.
Khách khanh áo xám đứng lẫn trong góc khuất cắn nát đầu lưỡi, mùi máu tanh tràn ngập khoang miệng. Lão rốt cuộc cũng hiểu thế cục mà vị Các chủ trẻ tuổi kia bày ra thâm độc đến mức nào.
Hắc Thiên Kiếm Các đã tốn vô số tài nguyên để đúc ra một thanh Từ Bi Kiếm giả mạo, tẩy trắng lịch sử, nâng đỡ một con rối lên vị trí thứ chín mươi ba trên bảng xếp hạng. Nay di vật thật sự lại quang minh chính đại xuất hiện giữa thanh thiên bạch nhật, mang theo oán khí không thể ngụy tạo. Diệp Tinh Thần căn bản không định tự mình đi chứng minh điều gì, hắn đang dùng chính tai mắt của ngoại giới để xác thực kiếm văn.
Không thể để thứ này tiếp tục phơi bày!
Sát cơ trong mắt khách khanh áo xám bùng nổ. Nếu không hủy diệt đoạn tàn thiết này, toàn bộ mạng lưới thao túng danh vọng của tổ chức tại Lạc Hà trấn sẽ sụp đổ. Lão bóp nát một tấm Ẩn Tức Phù, thân hình hóa thành một đạo hắc mang tàng hình, quỷ mị lao thẳng về phía Đội trưởng Hộ Kiếm Đội. Mục tiêu không phải giết người, mà là dùng Hóa Cốt Tán dung hủy vật chứng.
Nhưng lão đã bước cạn vào cái hố sâu hoắm đã được đào sẵn.
Ngay khi luồng hắc khí vừa chạm vào phạm vi ba trượng, những phiến đá thanh thạch dưới chân Lãnh Phong đột ngột sáng rực. Trận văn của Thiên Kiếm Tỏa Linh vốn được chôn ngầm dưới lòng đường từ lúc tiếp quản địa bàn nay đồng loạt kích hoạt. Chín ô trận vị không phát động tấn công, mà xoay chuyển tạo thành một lồng giam linh lực, mượn chính oán khí của Huyết Liên Tàn Cốt làm mắt trận.
Luồng sát khí của khách khanh áo xám đánh thẳng vào vách trận, lập tức bị lực lượng cộng hưởng dội ngược lại. Lão kêu lên một tiếng đau đớn, kinh mạch cánh tay phải bị kiếm khí bi thương xâm nhập, đóng băng thành một màu xám ngắt. Huyễn Dung Phù dán trên mặt không chịu nổi áp lực liền bốc cháy thành tro, phơi bày dung mạo thật với vết sẹo vắt ngang đuôi mắt.
"Là Tả sứ của U Danh Hội! Kẻ chuyên làm việc bẩn cho chợ đen!"
Một gã tán tu tinh mắt thốt lên kinh hãi, nhận ra khuôn mặt đang vặn vẹo vì đau đớn kia. Bị vạch trần thân phận, Tả sứ biết đại thế đã mất. Lão rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan: nếu nán lại phá trận, Hộ Kiếm Đội sẽ siết vòng vây; nếu bỏ chạy, nhiệm vụ tiêu hủy chứng cứ coi như thất bại thảm hại.
Không còn đường lùi, lão cắn răng tự bạo kiện pháp khí phòng ngự hộ thân là Hắc Ngọc Thuẫn. Lực chấn động từ mảnh vỡ pháp khí xé rách một góc trận pháp, tạo ra khe hở vừa đủ để lão thiêu đốt ba giọt tinh huyết, hóa thành huyết quang độn thổ trốn chạy, để lại một vũng máu đen ngòm nung chảy cả đá phiến.
Lãnh Phong không nhấc chân đuổi theo, chỉ lạnh lùng phủi đi lớp tro tàn bay tới. Nhiệm vụ Các chủ giao phó không phải là truy cùng giết tận, mà là mượn tay kẻ địch để khắc sâu sự thật vào lòng người. Sự xuất hiện và tháo chạy thảm hại của Tả sứ U Danh Hội chính là lời khẳng định đanh thép nhất cho tính chân thực của vật chứng.
Y nâng cao đoạn thân kiếm, cao giọng tuyên bố.
"Đệ tứ tộc quy đã rõ, mọi pháp khí thu giữ đều phải qua cộng hưởng kiếm tâm. Hôm nay, Hộ Kiếm Đội phụng mệnh đưa di vật này nhập Đài Tẩy Kiếm, để oan hồn được quyền lên tiếng!"
Cùng lúc đó, trong đại điện Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần nhìn ngọc giản truyền tin vừa lóe sáng trên bàn đá thanh thạch. Kế hoạch mượn đao vạch trần, dùng dư luận ép phản diện tự lột mặt nạ đã hoàn thành rực rỡ. Hắn không cần tự tay chém giết, chỉ dùng một đạo luật mới ban bố và một trận pháp bày sẵn, đã khiến lớp vỏ bọc danh vọng của Hắc Thiên Kiếm Các rạn nứt.
Diệp Tinh Thần vươn tay, cầm lấy khối trận bàn kiểm soát kho tàng gia tộc. Hắn truyền vào một đạo thần thức, dứt khoát ban bố quyết định định đoạt cục diện tiếp theo.
"Truyền lệnh cho Hình Phạt Đường. Lập tức niêm phong toàn bộ hồ sơ giám định của Kiếm Phổ Điện trong mười năm qua. Bất cứ chấp sự nào từng nhúng tay vào việc cấp chứng nhận cho Từ Bi Kiếm hiện tại đều bị tước đoạt lệnh bài, giam lỏng tại Hậu Sơn."
Ánh mắt hắn chuyển hướng lên bức hoành phi lơ lửng giữa đại điện. Vị trí thứ chín mươi ba giờ đây không chỉ nứt nẻ, mà bắt đầu rỉ ra những giọt chất lỏng đỏ sậm ảo ảnh, báo hiệu sự sụp đổ của một biểu tượng.
"Lấy danh nghĩa Thiên Đạo Kiếm Các, phát Mộc Bài Giám Kiếm đến ba đại tông môn. Bảy ngày sau, ta sẽ đích thân mở lò đúc lại Huyết Liên Tàn Cốt, công khai định lại vị trí trên Thiên Địa Kiếm Phổ."
Bên cạnh khối trận bàn, mảnh vỡ của Hắc Ngọc Thuẫn mà ám vệ vừa nhặt được từ hiện trường được đặt ngay ngắn. Cục diện Lạc Hà trấn đã triệt để xoay chiều, từ việc bị động đỡ đòn chuyển sang một cuộc thanh trừng nội bộ khốc liệt, chuẩn bị đón trận cuồng phong trực diện từ những kẻ vừa bị tước đoạt danh vọng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.