Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 225: Kiếm Tâm Trước Khi Nhập Kho

Đăng: 02/09/2026 08:47 3,800 từ 1 lượt đọc
"…giao cho Dạ Vô Miên. Truyền lệnh hắn cởi bỏ ngụy trang, dùng thân phận khách khanh của U Danh Hội mang vật này đến bến đò Lạc Hà." Diệp Tinh Thần bình thản gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn ngọc. "Nói với kẻ môi giới chợ đen rằng, chúng ta đào được phế vật này dưới đống đổ nát của mạch khoáng, bên cạnh là một thi thể tàn khuyết mang kiếm khí đặc trưng của Hắc Thiên."

Đạo hư ảnh hắc y khẽ rùng mình, lập tức hiểu ra dụng ý tàn nhẫn mượn đao giết người của Các chủ. U Danh Hội vốn tham lam đa nghi, nay thấy tín vật của người mình bị ném lại cùng dấu vết của Hắc Thiên Kiếm Các, tất nhiên sẽ cho rằng đối tác đã qua cầu rút ván để nuốt trọn lô hàng. Ám vệ không dám chậm trễ, cung kính nhận lấy mảnh đồng nứt nẻ rồi hóa thành một vệt khói đen tan vào bóng tối.

Bên trong Đài Nghị Sự, không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng linh khí dao động. Lệnh phong tỏa vĩnh viễn Kho linh thạch số ba vừa ban xuống, toàn bộ ngọc giản thống kê tài nguyên trên bàn trắc địa đồng loạt đổi sang màu xám tro. Đình chỉ mọi hoạt động xuất nhập kho đồng nghĩa với việc dòng chảy tài chính ở khu vực hạ lưu tạm thời đứt đoạn.

"Các chủ, nếu tước bỏ quyền giám định của Kiếm Phổ Điện, hơn ba trăm thanh kiếm từ các chi nhánh gửi về tháng này sẽ không có ai phân định phẩm cấp." Chấp sự trưởng quản lý Đúc Kiếm Điện bước lên nửa bước, trán rịn một tầng mồ hôi lạnh. "Không có kiếm phổ xếp hạng, các thương hội đối tác sẽ lấy cớ ép giá linh tài, e rằng ngân quỹ của chúng ta trụ không quá mười ngày."

"Ai nói Thiên Đạo Kiếm Các thiếu đám sâu mọt kia thì không thể phân định kiếm phẩm?" Diệp Tinh Thần lạnh nhạt ngắt lời, tay áo phất nhẹ.

Một luồng kiếm ý nguyên thủy từ Thái Sơ Kiếm Thai trong đan điền tràn ra, rót thẳng vào khối ngọc thạch trung tâm của đại điện. Hắn không định tự mình đi kiểm tra từng thanh vũ khí, mà dùng chính kiếm tâm của bản thân để đánh thức một cấm chế cổ xưa từ lâu chưa từng được kích hoạt.

Mặt đất khẽ chấn động, chín cột sáng từ chín phương vị của Tàng Kiếm Các đồng loạt vút lên, đan xen thành một võng kiếm khí khổng lồ bao trùm lấy khu vực kiểm duyệt.

"Từ hôm nay, mở ra Thiên Kiếm Tỏa Linh Trận. Bất cứ thanh kiếm nào muốn nhập kho, đều phải cắm thẳng vào cửu cung trận nhãn." Giọng nói của hắn mang theo uy áp không thể kháng cự, trực tiếp thay đổi quy tắc vận hành cốt lõi. "Kiếm thật hay giả, có bị tà khí ăn mòn hay không, cứ để trận văn tự bóc trần. Kẻ nào dám dùng ngọc giản giả mạo kiếm lịch, sát vô xá."

Chấp sự trưởng nuốt khan, vội vàng khom lưng lĩnh mệnh, không dám dị nghị nửa lời. Quy chế mới này không chỉ giải quyết sự đình trệ trước mắt, mà còn tước đoạt hoàn toàn quyền lực ngầm của những kẻ từng lợi dụng lỗ hổng để thao túng bảng xếp hạng.

Diệp Tinh Thần thu hồi ánh mắt, dời sự chú ý trở lại vệt sáng mờ ảo đang nhấp nháy trên bản đồ Cửu Châu. Nơi đó không phải là một tông môn hay thành trì sầm uất, mà là một vùng đầm lầy cằn cỗi nằm giáp ranh biên giới, nơi linh mạch quanh năm bị sương độc che khuất.

Thông qua sợi dây nhân quả từ ấn ký vừa ghim vào, Thái Sơ Kiếm Thai truyền về một tiếng ngân vỡ vụn, mang theo mùi vị của máu khô và lửa lò tắt nghẻn. Đó là Tàn Nhan Kiếm Lô, một cứ điểm bí mật chuyên dùng để rèn lại những thanh danh kiếm đã gãy, biến chúng thành công cụ tẩy trắng lịch sử cho những kẻ muốn đổi trắng thay đen.

"Lệnh cho Hình Phạt Đường chuẩn bị ba đạo Hộ Kiếm Đội tinh nhuệ nhất." Hắn ném ra một khối lệnh bài bằng sắt đen, trên mặt khắc sâu hình lưỡi kiếm rỉ sét. "Không cần đánh động ngoại giới, mục tiêu duy nhất là mang về cho ta thanh Huyết Dực Tàn Kiếm đang được ngâm trong lò lửa đỏ ở trung tâm đầm lầy. Ta muốn xem, kẻ nào đã dùng mạng người để đúc lại đoạn kiếm cốt kia."

Giọng nói của Các chủ vừa dứt, hàng trăm thanh phi kiếm đang chất đống ngoài sân kiểm duyệt đồng loạt rung lên bần bật. Chín đạo quang trụ khổng lồ đan xen vào nhau, tạo thành một cối xay linh khí khổng lồ nghiền ép xuống mặt sân ngọc thạch. Những lớp ngụy trang kiếm văn tinh vi do các chấp sự Kiếm Phổ Điện cố tình đắp nặn trước đó lập tức vỡ vụn, để lộ ra chất thép xỉn màu và những vết nứt ngầm bên trong. Từng tiếng kim loại gãy vụn vang lên chát chúa, bóc trần sự thật về những lô hàng kém chất lượng đã bị tuồn vào gia tộc suốt nửa năm qua.

Sắc mặt Chấp sự trưởng Đúc Kiếm Điện trắng bệch, không phải vì xót xa cho đống phế phẩm kia, mà vì cảm nhận được linh khí dưới chân đang bị bòn rút điên cuồng. Để duy trì cấm chế cổ xưa này, trận nhãn đang trực tiếp đốt cháy căn cơ của mạch khoáng ngoại vi.

"Cái giá của sự trong sạch là ba thành sản lượng linh thạch mỗi tháng của khu vực hạ lưu." Diệp Tinh Thần thu hồi ánh mắt, lạnh nhạt ban bố quyết định. "Đưa toàn bộ số kiếm rác này vào lò nung chảy, lấy thiết tinh bù đắp vào ngân quỹ. Kẻ nào dám dị nghị về quy chế mới, trực tiếp phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi sơn môn."

Cùng lúc đó, cách Đài Nghị Sự hơn ba trăm dặm, sương mù dày đặc bao phủ bến đò Lạc Hà. Dạ Vô Miên khoác áo tơi xám, che giấu toàn bộ khí tức, tĩnh lặng đứng trên mũi một chiếc thuyền nan mục nát. Hắn vung tay, ném vật chứng mang hình nửa khuôn mặt bằng đồng thau lên mặt ván gỗ ướt sũng trước mặt một bóng đen đang khoanh tay đứng chìm trong bóng tối.

"Đồ đào được từ phế tích mạch khoáng, bên cạnh là tàn thi mang đậm tử khí của Hắc Thiên." Giọng Dạ Vô Miên khàn đục, bắt chước hoàn hảo ngữ điệu tham lam của những kẻ đao phủ chợ đen. "U Danh Hội các ngươi hứa hẹn bảo đảm tuyến đường an toàn, kết quả lại để đối tác nuốt trọn lô hàng, hất cẳng chúng ta ra ngoài."

Bóng đen khẽ hừ lạnh, thần thức đảo qua món đồ vật trên sàn gỗ. Ngay khi luồng khí tức tà ác đặc trưng từ vết nứt rỉ sét truyền lại, sát cơ trong mắt kẻ môi giới chợ đen lập tức bùng nổ. Gã không hề mở miệng phân bua, ống tay áo đột ngột vung lên, ném ra sáu lá cờ đen cắm phập xuống mặt nước xung quanh chiếc thuyền nan.

Một tòa U Ảnh Tỏa Hồn Trận trong nháy mắt thành hình, phong tỏa hoàn toàn không gian và cắt đứt đường lui của Dạ Vô Miên. Kẻ môi giới rõ ràng đã trúng kế ly gián, tin rằng đối tác thực sự phản bội, nhưng gã cũng quyết định giết luôn nhân chứng mang tin tức này để độc chiếm tình báo. Hàng trăm sợi tơ bóng tối từ các lá cờ vươn ra, đan thành một tấm lưới sắc bén siết chặt lấy người áo xám.

Dạ Vô Miên không hề rút kiếm, bởi Diệp Tinh Thần đã dặn trước không được để lộ công pháp bản môn. Hắn cắn nát đầu lưỡi, phun ra ba giọt tinh huyết rớt thẳng lên một tấm bùa chú màu vàng nhạt giấu sẵn trong tay áo. Đây là mồi nhử cuối cùng mà Các chủ đã tính toán sẵn.

Tấm bùa nổ tung, giải phóng một đạo kiếm ý nguyên thủy sắc bén đến cực điểm, nhưng lại mang theo sự hỗn loạn cố ý. Đạo kiếm ý không chém về phía bóng đen, mà đâm thẳng vào mắt trận yếu nhất nằm ở hướng Tây Bắc, nơi dòng chảy của thủy mạch sông Lạc Hà giao thoa với cấm chế. Nước sông cuộn trào, phá vỡ trận văn, tạo ra một khe hở vừa đủ cho một người lách qua.

Kẻ môi giới giật mình, vội vàng thay đổi thủ ấn, chuyển từ vây hãm sang công kích trực diện bằng một đạo chưởng phong mang theo hàn độc. Nhưng Dạ Vô Miên đã mượn lực phản chấn từ vụ nổ, liều mạng lao qua khe hở, để mặc cho hàn độc sượt qua bả vai trái làm kinh mạch đóng băng nứt nẻ. Hắn lặn sâu xuống dòng nước xiết, để lại một vệt máu loãng và món vật chứng bằng đồng thau trên sàn thuyền.

Trở lại Đài Nghị Sự, khối trận bàn truyền tin trên bàn ngọc đột nhiên lóe sáng, truyền ra tiếng thở dốc nặng nhọc của Dạ Vô Miên.

"Bẩm Các chủ, mồi đã thả xong, cái giá là cánh tay trái của thuộc hạ tạm thời phế bỏ." Âm thanh từ trận bàn xen lẫn tiếng nước chảy xiết. "Tuy nhiên, có một biến số. Kẻ tiếp ứng của U Danh Hội lúc nãy sử dụng cờ trận phong tỏa, nhưng đạo chưởng phong cuối cùng lại mang theo hơi thở của Thất Tinh Băng Phách."

Diệp Tinh Thần khẽ nheo mắt, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn bỗng dừng lại. Một luồng thông tin mới vừa lật nhào những tính toán ban đầu. Thất Tinh Kiếm Phái vốn là danh môn chính phái luôn lớn tiếng đòi thanh trừng tà tu, nay lại có người sử dụng công pháp cốt lõi của họ để làm môi giới cho chợ đen.

"Địch nhân không chỉ mượn danh Hắc Thiên, mà còn có kẻ trong chính đạo đang tiếp tay che giấu." Hắn đứng dậy, ánh mắt lướt qua bản đồ Cửu Châu đang nhấp nháy những điểm sáng đỏ. "Truyền lệnh cho mạng lưới tình báo ngoại vi, rút toàn bộ nhân thủ khỏi việc theo dõi tà tu. Bắt đầu từ đêm nay, chuyển hướng điều tra vào các tuyến vận chuyển vật liệu của Thất Tinh Kiếm Phái."

Lưới tơ đen kịt của U Ảnh Tỏa Hồn Trận siết chặt lại, cắt đứt hoàn toàn luồng linh khí kết nối với ngoại giới. Dạ Vô Miên đứng giữa vòng vây, cảm nhận từng sợi sát khí lạnh lẽo đang cắn xé lớp chân nguyên hộ thể. Kẻ môi giới của U Danh Hội đứng ngoài rìa trận pháp, hai tay liên tục biến ảo pháp quyết, ánh mắt gã lóe lên vẻ tàn độc của một kẻ quen thói vắt chanh bỏ vỏ. Gã không bận tâm lời tố cáo Hắc Thiên Kiếm Các là thật hay giả, bởi trong thế giới ngầm, kẻ nắm giữ bí mật cuối cùng mới là kẻ có quyền định đoạt giá cả.

Dạ Vô Miên lùi lại nửa bước, cố tình bộc lộ một luồng khí tức hoảng loạn. Hắn ném ra một tấm cốt thuẫn xám xịt, vật phẩm phòng ngự tiêu chuẩn của giới tà tu. Tấm khiên xương vừa chạm vào lưới tơ bóng tối liền bốc khói xèo xèo, bề mặt nứt toác ra những khe rãnh sâu hoắm. Đây chính là đòn nhử mà Các chủ đã dặn dò, tuyệt đối không được dùng bất kỳ kiếm kỹ nào mang hơi hướm của Thiên Đạo Kiếm Các, phải để đối phương đinh ninh rằng hắn chỉ là một tên khách khanh tép riu ham công hám lợi.

"Chỉ bằng chút tu vi bàng môn tả đạo này mà cũng đòi mặc cả với U Danh Hội sao?"

Kẻ môi giới cười gằn, nhận thấy lớp phòng ngự của con mồi sắp vỡ vụn. Gã lập tức thay đổi chiến thuật, không muốn kéo dài thời gian để tránh đêm dài lắm mộng. Thay vì duy trì trận pháp tiêu hao, gã rút từ trong tay áo ra một thanh gai nhọn ngâm đầy kịch độc, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh lao thẳng vào tử huyệt của đối phương. Một đòn này kết hợp với áp lực từ trận nhãn, phong tỏa hoàn toàn ba đường lui của Dạ Vô Miên.

Nhưng gã không hề biết, mọi biến số đều đã nằm trong dự tính của Diệp Tinh Thần từ lúc giao nhiệm vụ.

Dạ Vô Miên không hề né tránh. Ngay khoảnh khắc thanh gai nhọn cách mi tâm chỉ còn nửa tấc, hắn đột ngột nâng bàn tay trái lên. Vật cản đòn không phải là binh khí, mà chính là mảnh mặt nạ đồng thau nứt nẻ mang dấu vết của Hắc Thiên. Bên trong những vết nứt tưởng chừng vô hại kia, một đạo Phá Trận Kiếm Văn do đích thân Các chủ khắc giấu bằng Thái Sơ Kiếm Ý bỗng nhiên bừng sáng.

Khối kim loại cổ xưa vỡ tung thành hàng chục mảnh vụn sắc lẹm. Luồng kiếm khí nguyên thủy mang theo thuộc tính chí dương hung hãn bùng nổ, đánh thẳng vào cốt lõi chí âm của U Ảnh Tỏa Hồn Trận. Sự xung khắc thuộc tính gay gắt tạo ra một trận linh lực phản phệ kinh hoàng. Lưới tơ đen kịt đứt phựt, trận văn dưới mặt đất vỡ vụn thành từng mảng sáng lập lòe.

Để khống chế luồng sức mạnh hủy diệt này mà không cần dùng đến bản mệnh linh kiếm, Dạ Vô Miên phải trả một cái giá không hề nhỏ. Hắn cắn răng, cưỡng ép mở toang Thái Âm Phế Kinh ở cánh tay trái, lấy chính kinh mạch của mình làm ống dẫn cho kiếm khí bạo phát. Huyết nhục nứt nẻ, máu tươi rỉ ra thấm đẫm ống tay áo, toàn bộ tay trái của hắn hoàn toàn phế bỏ, ít nhất một tháng tới không thể vận chuyển linh lực.

Kẻ môi giới trừng lớn hai mắt, hoàn toàn không kịp thu chiêu. Trận pháp bị phá hủy đột ngột khiến thần thức của gã chịu phản chấn nặng nề, thân hình khựng lại giữa không trung. Những mảnh vỡ mang oán khí của vật chứng ghim ngập vào ngực gã, mang theo luồng kiếm ý lạnh lẽo đặc trưng mà gã vừa được nghe kể.

"Hắc Thiên... chúng mày..."

Gã môi giới ậm ừ trong cuống họng, máu đen trào ra khỏi khóe môi. Đến tận lúc chết, bộ não đa nghi của gã vẫn tự động chắp vá thông tin theo hướng sai lệch nhất. Gã đinh ninh rằng tên khách khanh này thực chất là sát thủ Hắc Thiên Kiếm Các cài vào, dùng chính vật chứng giả để tiếp cận và diệt khẩu mạng lưới của U Danh Hội. Tiếng nổ trầm đục vang lên, thi thể gã đổ gục xuống bùn lầy, mang theo bí mật về cái bẫy mượn đao giết người xuống suối vàng.

Dạ Vô Miên ôm lấy cánh tay trái đang run rẩy, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại lạnh như băng. Hắn bước qua vũng máu, cẩn thận dùng mũi giày lật tung vạt áo của kẻ chết thay. Trận giao phong chớp nhoáng vừa rồi không chỉ để bảo toàn mạng sống, mà còn để niêm phong một mắt xích quan trọng trong bố cục của Các chủ. Từ nay, U Danh Hội sẽ chính thức nhắm mũi dùi thù hận vào Hắc Thiên Kiếm Các, còn Thiên Đạo Kiếm Các sẽ bình an vô sự ẩn trong bóng tối.

Từ trong túi càn khôn của kẻ môi giới rơi ra một cuộn ngọc giản màu đỏ như máu. Dạ Vô Miên dùng linh thức quét qua, đồng tử lập tức co rút lại. Bên trong lớp cấm chế mỏng manh không phải là danh sách giao dịch thông thường, mà là một bản mật lệnh điều động nhân sự. Hắn nhận ra một cái tên vô cùng quen thuộc được đánh dấu bằng chu sa đỏ chót, kẻ đang nắm giữ quyền định giá linh tài tại khu vực thượng lưu của gia tộc, cũng chính là mục tiêu tiếp theo mà Các chủ đã âm thầm chỉ định.

Dạ Vô Miên nuốt ngược ngụm máu tanh tưởi vào bụng, mượn lực đẩy từ vụ nổ trận pháp lao vút ra ngoài màn sương đêm. Hắn tuyệt đối tuân thủ quân lệnh của Các chủ, gắt gao áp chế bản mệnh linh kiếm đang rung lên điên cuồng trong đan điền, không để lọt ra dù chỉ một tia kiếm khí đặc trưng của gia tộc. Thay vì dùng kiếm chiêu, tay trái hắn bấm quyết, kích hoạt ba tấm Khốn Ma Phù kẹp giữa kẽ tay hóa thành ba đạo xiềng xích linh lực quất thẳng tới.

Kẻ môi giới của U Danh Hội vừa thấy bóng đen lao tới liền biến sắc, lập tức nhận ra tên khách khanh tép riu này đang giấu giếm thực lực. Gã không lùi mà tiến, thu hồi sát chiêu hỏa hệ ban nãy, đổi hướng vung ra một tấm lưới đan bằng gân giao long hòng trói chặt đối thủ để tra khảo.

Dạ Vô Miên khẽ gập người, tung một cú nhử bằng cách cố tình để mép lưới sượt qua vai phải. Một mảng áo bào rách toạc, hàn độc từ gân giao long lập tức xâm nhập, cắn nát ba đường kinh mạch phụ khiến nửa thân trên của hắn tê dại. Nhưng chính nhờ cái giá phải trả này, hắn đã lách thành công vào góc chết của tấm lưới. Không chút do dự, Dạ Vô Miên vận chút linh lực cuối cùng, cắm phập nửa mảnh đồng thau nứt nẻ mang theo dấu vết của Hắc Thiên Kiếm Các thẳng vào trận nhãn phòng ngự trên ngực kẻ môi giới.

Một tiếng vỡ vụn vang lên, linh quang hộ thể của gã thương nhân chợ đen tắt ngấm. Gã lảo đảo ngã gục xuống bùn lầy, thần thức bị luồng kiếm ý tàn dư từ mảnh đồng phong ấn hoàn toàn. Ánh mắt gã nhìn Dạ Vô Miên tràn ngập vẻ kinh hoàng, không thể ngờ thứ xuyên thủng trận bàn hộ thể của mình lại là tín vật của chính đối tác.

Dạ Vô Miên thở dốc, quỳ một chân xuống đất, nhanh chóng lục soát vạt áo của kẻ bại trận. Ngoài ngọc giản truyền tin đã bị nứt, tay hắn chạm phải một vật thể lạnh buốt. Đó không phải linh thạch hay khế ước, mà là một chuôi kiếm gãy tản ra mùi máu tanh nồng nặc. Trên bề mặt kim loại xỉn màu, hai chữ Tỏa Cốt được khắc chìm bằng một loại trận văn cổ xưa.

Hắn lập tức lấy trận bàn liên lạc ra, truyền một luồng thần thức mỏng manh về đài nghị sự.

Bẩm Các chủ, mồi đã cắn câu, kẻ môi giới đã bị bắt sống. U Danh Hội chắc chắn sẽ dồn mọi sự phẫn nộ lên đầu Hắc Thiên Kiếm Các vì vụ phản trắc này.

Dạ Vô Miên ho khan vài tiếng, cố nén cơn đau từ hàn độc đang lan tràn dọc cánh tay.

Tuy nhiên, thuộc hạ tìm thấy trên người gã một chuôi tàn kiếm. Dựa theo kiếm văn, đây là hàng cấm từ Bích Huyết Kiếm Phường, hoàn toàn không khớp với lộ trình vận chuyển quặng thô ban đầu.

Tại đài nghị sự của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần chậm rãi thu hồi thần thức khỏi bàn trắc địa. Cục diện mượn đao giết người đã hoàn tất đúng như dự tính, lớp bình phong mang tên U Danh Hội giờ đây sẽ trở thành tấm thuẫn cản bước mọi cuộc điều tra hướng về phía gia tộc. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn ngọc, mượn trận pháp viễn trình để cảm nhận luồng oán khí mờ nhạt phát ra từ chuôi kiếm gãy.

Thái Sơ Kiếm Thai trong đan điền khẽ chấn động, truyền lại một đoạn ký ức đứt gãy. Chuôi kiếm này không hề bị gãy do giao chiến, mà là bị một lực lượng khổng lồ bẻ nát để che giấu chất liệu hợp kim giả mạo bên trong.

Đưa kẻ môi giới vào mật thất tầng ba của Hình Phạt Đường, dùng Sưu Hồn Trận tước đoạt toàn bộ ký ức giao dịch trong một tháng qua.

Giọng nói của Diệp Tinh Thần truyền qua trận bàn, mang theo uy áp không thể chối cãi, trực tiếp định đoạt số phận của kẻ thù và thay đổi quy chế vận hành.

Lệnh cho Hộ Kiếm Đội phong tỏa toàn bộ bến đò Lạc Hà, lấy danh nghĩa truy bắt tà tu để cấm tuyệt đối mọi tàu buôn xuất bến. Từ hôm nay, bổ sung đệ tứ tộc quy, bất cứ pháp khí nào thu giữ từ ngoại giới đều phải trải qua vòng cộng hưởng kiếm tâm trước khi nhập kho.

Hắn phất tay áo, cắt đứt liên lạc, quay sang nhìn bức hoành phi khắc họa Thiên Địa Kiếm Phổ đang lơ lửng giữa đại điện. Việc tước quyền giám định của Kiếm Phổ Điện và đóng băng kho linh thạch chỉ là bước dọn đường để thanh lọc nội bộ. Chuôi tàn kiếm vừa xuất hiện đã phơi bày một lời nói dối khổng lồ hơn đang được che đậy dưới lớp vỏ bọc vinh quang.

Diệp Tinh Thần ném ra một lệnh bài bằng ngọc đen, ghim chặt vào cái tên đang mập mờ tỏa sáng ở vị trí thứ chín mươi ba trên bảng xếp hạng danh kiếm. Mục tiêu tiếp theo của Thiên Đạo Kiếm Các không phải là tiếp tục truy quét bến đò, mà là tước đoạt tính chính danh của thanh Tỏa Cốt Kiếm đang nằm trong tay kiếm tu Lãnh Vô Tội.
0