Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 203: Đài Nghị Sự Dưới Núi

Đăng: 02/09/2026 08:47 3,710 từ 1 lượt đọc
Sương mù chưa tan hẳn trên đài nghị sự, ba vị sứ giả vận áo bào xám tro đã ngang nhiên bước qua cửa lớn. Kẻ đi đầu là Quách Hữu, đại diện cho liên minh thương hội trung lập, mang theo ngọc giản khiếu nại đập thẳng lên bàn gỗ tử đàn. Hắn không hề che giấu sự kiêu ngạo, bởi theo tin tức mật báo từ gã sát thủ đêm qua, đối phương chỉ bắt được một lão già phế vật Tiết Bàn. Trong mắt bọn chúng, vụ nổ hầm quặng đã cắt đứt toàn bộ manh mối, phe đối lập hoàn toàn không có cớ gì để tiếp tục phong tỏa khu vực phường thị.


Lục tổng quản, việc niêm phong kho bãi phía Tây đã gây thiệt hại ba vạn linh thạch chỉ trong một đêm.


Quách Hữu cất giọng lạnh lẽo, ngón tay gõ nhịp lên chuôi kiếm lận bên hông, thái độ bức người.


Tiết Bàn bất quá chỉ là một tên sai vặt tham lam, ăn bớt vật liệu dẫn đến nổ lò. Thiên Đạo Kiếm Các các người mượn cớ đó để tước quyền tự quản của chúng ta, e rằng không hợp với quy củ thương đạo Cửu Châu.


Hắn dùng chính luật lệ để ép ngược, đinh ninh rằng chỉ cần bám vào cái chết giả của hầm quặng, không ai có thể tra ra đường dây chuyển lậu quặng sắt tẩm máu bên dưới.


Xuyên qua bức mành trúc mỏng phía sau chủ tọa, Diệp Tinh Thần ngồi tĩnh lặng, ngón tay khẽ miết lên một mảnh mộc bài cháy dở. Hắn không buồn lên tiếng, toàn bộ quyền ứng biến đã giao phó cho Lục Trầm từ canh ba. Thần thức của hắn lúc này chỉ tập trung vào thanh bội kiếm bên hông Quách Hữu. Kiếm văn trên vỏ lụa rạn nứt li ti, tỏa ra một tia hỏa khí rất nhạt nhưng cực kỳ hỗn loạn. Đó tuyệt đối không phải dấu vết của lò rèn thông thường, mà là tàn dư từ trận pháp luyện kiếm bằng sát khí, hoàn toàn khớp với tin tức Tình Báo Các đã phân tích.


Lục Trầm nhận được một luồng thần thức chỉ thị ngắn gọn truyền tới, lập tức thu lại nụ cười hòa hoãn trên mặt. Hắn không thèm tranh cãi về quy củ thương đạo, trực tiếp ném một cuộn trục đỏ chót xuống mặt bàn, kèm theo khay ngọc chứa tàn tích gỗ lưu huỳnh.


Quách quản sự nói đúng, Tiết Bàn quả thực chỉ là một quân cờ.


Lục Trầm cao giọng, âm vang rành rọt ép thế.


Nhưng tàn tích gỗ này được tìm thấy dưới đáy lò số bảy, khắc trận đồ định vị chuyên dùng để vận chuyển hắc kim. Theo quy chế minh bạch của Thiên Địa Kiếm Phổ, bất kỳ kho bãi nào chứa vật liệu cấm đều bị tịch biên vĩnh viễn để phục vụ công tác kiểm chứng.


Sắc mặt Quách Hữu lập tức cứng đờ, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào vật chứng trên khay ngọc. Hắn bàng hoàng nhận ra tên sát thủ đêm qua không hề trốn thoát thành công, mà là bị cố tình thả đi để mang về một nguồn tin giả mạo. Kẻ đứng sau bức mành căn bản không thèm tra khảo Tiết Bàn, mà dùng chính sự kiêu ngạo của liên minh trung lập để dụ bọn chúng tự xách xác đến đài nghị sự đòi quyền lợi. Mảnh gỗ kia không chỉ là bằng chứng buôn lậu, nó còn là chìa khóa mở thẳng vào bí mật mà mạng lưới hắc ám đang ra sức che giấu.


Biết thế cục đã lật nhào, Quách Hữu cắn nát đầu lưỡi, lén vận chuyển linh lực vào một tấm truyền âm phù giấu trong tay áo. Hắn định cấp báo cho tuyến trên hủy bỏ toàn bộ sổ sách tại các điểm trung chuyển khác. Thế nhưng, linh lực vừa chớm lóe lên đã bị một cỗ kiếm ý lạnh lẽo từ chín ô trận vị dưới lòng đài nghị sự nghiền nát. Phù lục vỡ vụn thành tro bụi ngay trong lòng bàn tay, kéo theo một cơn phản chấn chạy dọc kinh mạch khiến khóe môi hắn rỉ máu. Trận đồ phong tỏa thần thức đã được giăng sẵn từ trước khi bọn chúng bước qua cửa, hoàn toàn biến nơi này thành một lồng giam vô hình.


Hiện tại, Lệnh Thu Hồi Kho Bãi đã chính thức có hiệu lực.


Lục Trầm dứt khoát tuyên bố, dùng quy tắc gia tộc cắt đứt mọi đường lui của đám sứ giả.


Ám Vệ đã tiếp quản toàn bộ mạch ngầm phía Tây. Bắt đầu từ giờ khắc này, bất kỳ thương hội nào có tên trong danh sách giao dịch với Tiết Bàn đều bị tước quyền giám định danh kiếm trong ba năm, đồng thời phong tỏa toàn bộ tài sản để đền bù tổn thất.


Quách Hữu lui lại nửa bước, bàn tay vô thức siết chặt chuôi kiếm đến mức khớp xương trắng bệch. Hắn cay đắng hiểu ra bản thân đã bước bẫy, tự biến mình thành kẻ dẫn đường đưa lưỡi đao thanh trừng cắm phập vào tận sào huyệt của tổ chức.


Quách Hữu sắc mặt vặn vẹo nhìn chằm chằm vào tàn tích gỗ lưu huỳnh khắc trận đồ hắc kim. Trong một cái chớp mắt, hắn lập tức hiểu ra gã sát thủ đêm qua hoàn toàn không phải may mắn trốn thoát. Đó là một mồi nhử sống được cố tình thả đi để truyền tin giả, ép liên minh trung lập tự vác mặt đến đài nghị sự nộp mạng. Bọn chúng đã tính trước nước cờ này, dùng chính sự tự mãn của đối thủ để khóa chặt mọi đường lui.


Các ngươi dám bày cục bẫy ta. Quách Hữu gầm lên, tay phải nắm chặt chuôi kiếm. Hắn không định ở lại chịu trói, linh lực toàn thân bạo phát, một đường kiếm quang màu đỏ quỷ dị chém tới. Bề ngoài, đòn tấn công nhắm thẳng vào khay ngọc nhằm hủy đi vật chứng cốt lõi. Nhưng ngay khi mũi nhọn chạm đến rìa bàn, quỹ đạo đột ngột bẻ ngoặt, hóa thành một luồng sát khí đâm thẳng về phía yết hầu Lục Trầm.


Lục Trầm không hề hoảng sợ, chân chậm rãi lùi lại nửa bước theo đúng kịch bản đã định. Dưới mặt sàn gỗ tử đàn, chín ô trận vị do Diệp Tinh Thần âm thầm bố trí từ trước lập tức bừng sáng. Một bức tường kiếm khí ngưng tụ từ linh mạch ngầm của phường thị dâng lên, dễ dàng gạt phăng luồng sát khí đỏ rực. Nhận ra đài nghị sự đã biến thành một cái lồng chim khổng lồ, Quách Hữu cắn răng đổi ngay chiến thuật. Hắn không màng đến việc bỏ trốn nữa, trực tiếp phun một ngụm tinh huyết lên thân kiếm, ý đồ kích hoạt sát trận phong ấn bên trong pháp khí để mở đường máu.


Lúc này, bức mành trúc phía sau chủ tọa khẽ vén lên. Diệp Tinh Thần chậm rãi bước ra, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua thứ vũ khí đang tỏa ra hỏa khí cuồng bạo trong tay kẻ địch. Hắn không hề rút kiếm, cũng chẳng buồn vận chuyển linh lực để đối đầu trực diện. Mọi thông tin về nhược điểm của pháp khí kia đã được Tình Báo Các phân tích kỹ lưỡng từ những vết nứt li ti trên vỏ lụa.


Một thanh Tàn Huyết Kiếm ép khuôn từ lò lửa phế liệu, kiếm văn đứt đoạn ở tấc thứ ba, lại dám mang đi uy hiếp người khác. Hắn hờ hững buông lời, ngón tay búng nhẹ vào một viên ngọc giản truyền tin giấu trong tay áo.


Nhận được ám hiệu, hai gã ám vệ ẩn nấp trên xà nhà lập tức hành động. Bọn họ đồng loạt ném xuống ba tấm bùa nổ mang thuộc tính băng hàn, đánh chuẩn xác vào đúng vị trí tấc thứ ba trên thân thanh Tàn Huyết Kiếm. Băng hỏa xung khắc khiến kết cấu trận pháp giả mạo bên trong lập tức sụp đổ. Âm thanh rạn nứt vang lên chói tai, thanh bội kiếm vỡ vụn thành hàng chục mảnh thép vụn bay tứ tung.


Linh lực phản phệ cắn ngược làm Quách Hữu ngã khuỵu, kinh mạch tay phải hoàn toàn phế bỏ, máu tươi ứa ra từ khóe miệng. Đổi lại, trận bàn phòng ngự dưới sàn đài nghị sự cũng phải chịu dư chấn của vụ nổ, nứt ra một đường dài. Tổn thất này đồng nghĩa với việc kho bãi phải chi ra ba trăm khối linh thạch thượng phẩm để tu bổ lại hệ thống trận văn cốt lõi. Thế nhưng, cái giá đó hoàn toàn xứng đáng để đổi lấy một cái cớ danh chính ngôn thuận.


Quách Hữu bàng hoàng nhìn những mảnh vụn trên mặt đất, ánh mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng. Hắn tưởng bản thân là người đi đòi nợ, nào ngờ lại tự mang bí mật đúc kiếm của phe mình đến dâng tận tay kẻ địch. Chỉ bằng một ánh nhìn, đối phương đã nhìn thấu tàn dư của trận pháp luyện kiếm bằng sát khí ẩn giấu bên dưới vỏ bọc tinh xảo.


Ghi rõ vào sổ sự vụ. Diệp Tinh Thần phẩy tay, ra lệnh cho Lục Trầm đang cẩn thận dùng kẹp ngọc thu gom tàn tích. Quách Hữu mang hung khí lên đài, mưu toan hành thích tổng quản, chính thức tước đoạt thân phận sứ giả. Đem toàn bộ những mảnh vỡ của Tàn Huyết Kiếm này niêm phong vào hộp chì, chuyển xuống phòng phân tích ngay lập tức.


Hắn dùng chính hành động bạo phát của kẻ địch để hợp thức hóa việc giam giữ, biến một cuộc khiếu nại thương đạo thành án mạng chưa thành. Từ giờ khắc này, những mảnh vỡ nằm gọn trong hộp chì không chỉ là tang vật, mà còn là lưỡi dao sắc bén nhất chuẩn bị vung lên cắt đứt hoàn toàn đường dây cung cấp vật liệu cấm của liên minh trung lập.


Quách Hữu quỳ rạp trên mặt ngọc thạch lạnh lẽo, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vạt áo bào xám. Cánh tay phải của hắn đã phế hoàn toàn, gân mạch đứt đoạn dưới áp lực từ lồng kiếm khí. Những mảnh vụn của thanh kiếm bản mệnh vương vãi khắp nơi, ánh lên thứ tia sáng ảm đạm của kẻ tàn cuộc. Hắn ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt vằn tia máu nhìn chòng chọc vào bóng người mờ ảo sau bức mành trúc.


"Thiên Đạo Kiếm Các các người... khinh người quá đáng!" Quách Hữu rít qua kẽ răng, giọng nói khản đặc mang theo sự điên cuồng của dã thú bị dồn vào đường cùng.


Hắn biết rõ liên minh trung lập đã sập một cái bẫy tử, mọi lời biện minh lúc này đều vô nghĩa. Kẻ giấu mặt kia không chỉ muốn tước quyền quản lý phường thị, mà còn muốn đào tận gốc rễ đường dây của Hắc Thiên Kiếm Các. Không chần chừ thêm một nhịp thở, bàn tay trái còn nguyên vẹn của Quách Hữu đột ngột vung lên, hung hăng bóp nát một khối ngọc bội nạm vàng giấu sát bên hông.


Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa đài nghị sự. Đó hoàn toàn không phải pháp khí tấn công, mà là một khối Phá Trận Bàn loại nhỏ, được khắc sẵn cấm chế dẫn bạo. Quách Hữu quyết đoán thiêu đốt ba mươi năm thọ nguyên, dung hợp với luồng tà khí từ trận bàn để bẻ gãy mạch luân chuyển linh khí xung quanh. Hắn muốn mượn sức ép của vụ nổ để phá nát lồng kiếm khí, đồng thời phát tán một đạo thần thức cầu viện ra bên ngoài.


"Muốn bắt sống ta để tra khảo? Nằm mơ đi!" Hắn gầm lên, thân hình chìm trong luồng ánh sáng đỏ rực mang tính hủy diệt.


Thế nhưng, luồng sóng xung kích chưa kịp lan tới rìa đài nghị sự đã khựng lại giữa không trung. Xuyên qua bức mành trúc, Diệp Tinh Thần vẫn ngồi im bất động, chỉ nhàn nhạt nhấc chén trà sương sớm lên nhấp một ngụm. Hắn đã đọc thấu sự điên cuồng ẩn dưới thanh bảo kiếm rạn nứt kia từ trước, làm sao có thể để kẻ địch tùy ý lật bàn.


Ngay khi tia sáng đỏ bùng phát, chín ô gạch dưới chân Quách Hữu đột ngột sáng rực lên. Mặc Thạch đứng ẩn trong góc khuất đã sớm nhận lệnh, lặng lẽ kích hoạt Cửu Cung Tỏa Mạch Trận được chôn sẵn từ đêm qua. Thay vì dùng linh lực ngạnh kháng để sinh ra phản chấn, trận đồ này vận hành theo nguyên lý cắn nuốt.


Tia thần thức cầu viện của Quách Hữu vừa thoát ra khỏi trán, lập tức bị một bức tường vô hình bẻ cong, hút thẳng vào một viên Lưu Ảnh Thạch lơ lửng trên đỉnh đầu. Cùng lúc đó, luồng năng lượng bạo tàn từ vật phẩm dẫn bạo bị chín đạo trận văn chia cắt, dẫn truyền ngược xuống lòng đất.


Sàn ngọc thạch nứt toác thành những rãnh dài, phát ra tiếng vỡ vụn chói tai. Toàn bộ áp lực bị ép dồn vào trận nhãn số ba nằm ở góc Tây Nam, khiến chín mươi viên linh thạch thượng phẩm dùng để làm lõi trận đồng loạt hóa thành bột mịn. Cái giá phải trả để nuốt trọn đòn tự sát của một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ không hề nhỏ, tổn thất tài nguyên tu bổ ít nhất cũng mất ba ngàn điểm công huân, buộc phải ghi nợ vào sổ sách của Chấp Sự Đường.


Nhưng bù lại, Quách Hữu hoàn toàn cạn kiệt hy vọng. Hắn ngã gục xuống sàn, hỏa khí phản phệ khiến kinh mạch toàn thân co rút, không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay. Đạo thần thức cuối cùng mang theo bí mật danh sách liên lạc của Hắc Thiên Kiếm Các đã bị giam cầm gọn gàng trong viên đá lưu ảnh.


Lục Trầm ung dung bước tới, vung tay thu lấy viên đá đang tỏa ra ánh sáng nhấp nháy. Hắn liếc nhìn kẻ đang nằm thoi thóp dưới đất, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt.


"Quách quản sự, tính toán rất khá, đáng tiếc lại dùng sai chỗ." Lục Trầm cất giọng đều đều, sau đó quay sang Mặc Thạch đang bước ra từ trong bóng tối. "Đưa hắn vào Hỏa Ngục tầng thứ hai. Giao vật chứng này cho Tình Báo Các, lập tức giải mã dải tần thần thức bên trong."


Mặc Thạch gật đầu, vung tay ném ra một sợi dây leo bằng thép đen trói chặt lấy con mồi, kéo lê hắn rời khỏi đài nghị sự. Kẻ địch đã tự mình dâng lên một manh mối chí mạng, mở ra con đường trực tiếp dẫn tới mạng lưới ngầm mà phe trung lập đang cố gắng che giấu.


Sau khi bóng dáng Mặc Thạch khuất sau cánh cửa, Lục Trầm quay người, hơi cúi đầu về phía bức mành trúc. Hắn hiểu rõ, bắt được một tên quản sự chỉ là bước đệm. Điều Các Chủ thực sự muốn là dùng chính sợi dây liên lạc này để giăng một mẻ lưới lớn hơn.


"Lập tức trích xuất dải tần vừa thu được." Một đạo truyền âm lạnh lẽo từ phía sau mành trúc lọt vào tai Lục Trầm. "Dùng danh nghĩa của hắn, phát một tín hiệu báo bình an giả mạo về phân đà Hắc Thiên Kiếm Các ở phía Bắc. Báo rằng mọi chuyện đã được dọn dẹp ổn thỏa, yêu cầu chúng gửi thêm quặng hắc kim để bù đắp tiến độ."


Lục Trầm sáng mắt lên, nhanh chóng chắp tay lĩnh mệnh. Đối phương hiện tại giống như một kẻ mù dở, đinh ninh rằng con tốt thí Tiết Bàn đã gánh hết tội lỗi, lại nhận được tín hiệu an toàn từ nội ứng. Bọn chúng tuyệt đối sẽ không nghi ngờ mà tiếp tục đẩy vật liệu cấm vào phường thị, tự mình bước chân vào tử cục tiếp theo.


...trận nhãn số ba mươi sáu, vốn dĩ không dùng để vây khốn, mà để tước đoạt.


Giọng nói bình thản vang lên từ phía sau mành trúc, cắt ngang dòng suy nghĩ tuyệt vọng của Quách Hữu. Tấm rèm mỏng được vén lên, Diệp Tinh Thần chậm rãi bước ra, tà áo thanh y không dính một hạt bụi. Hắn tiện tay gõ nhẹ lên mặt bàn tử đàn. Chín ô trận vị dưới mặt sàn lập tức đảo chiều, linh mạch vốn đang cuồng bạo ép xuống bỗng chuyển sang trạng thái bòn rút. Quách Hữu cắn chặt khớp hàm, cảm nhận rõ ba mươi năm thọ nguyên vừa thiêu đốt không hóa thành lực lượng phá vây, mà bị trận đồ nuốt trọn để gia cố kết giới bao trùm cả căn phòng.


Diệp Tinh Thần không nhìn kẻ đang quỳ rạp dưới đất, ánh mắt chỉ đặt lên thanh kiếm xám tro đang run rẩy bên hông gã. Hắn vươn tay, ngón trỏ điểm nhẹ vào vỏ lụa. Một tiếng vỡ vụn vang lên, lớp ngụy trang bên ngoài nứt toác, để lộ ra thân kiếm đúc từ hắc kim tẩm máu. Những đường kiếm văn nhân tạo vốn được khắc đè lên để che giấu xuất xứ giờ đây phản ứng dữ dội với linh khí thuần chính, sủi bọt đen ngòm, bốc lên mùi tanh tưởi của tà thuật.


Dùng Huyết Sát Trận để ép linh tính, lại lấy danh nghĩa thương hội trung lập để tẩy trắng.


Diệp Tinh Thần nhặt lấy thanh binh khí tàn tạ, cẩn thận quan sát vết nứt lan rộng trên sống kiếm. Hắn miết dọc theo đường rãnh mài vội vã, cảm nhận sự đứt gãy của vật liệu bên trong.


Chiêu bài mượn vỏ bọc này rất tinh vi, đáng tiếc thợ rèn của các ngươi quá nôn nóng. Nhiệt độ lò số bảy không đủ để nung chảy hoàn toàn tạp chất, để lại tỳ vết ở mạch kiếm thứ chín. Chỉ cần một luồng linh lực hệ hỏa rà soát qua, toàn bộ cấu trúc ngụy tạo sẽ tự động sụp đổ.


Quách Hữu trợn trừng mắt, kinh hãi nhận ra đối phương không chỉ nhìn thấu thân phận, mà còn nắm rõ cả quy trình sản xuất dưới hầm quặng. Gã rống lên một tiếng, vận chút sức tàn định tự bạo đan điền để hủy diệt bằng chứng, nhưng một luồng uy áp lạnh lẽo đã khóa chặt gáy gã. Lục Trầm tiến lên một bước, đem khối Lưu Ảnh Thạch áp sát vào trán kẻ tù binh. Ánh sáng nhạt lóe lên, toàn bộ dao động thần thức cầu viện ban nãy của gã đều bị hút trọn vào trong mặt đá, phong ấn thành một đoạn ghi hình rõ nét.


Ngươi cho rằng ta mở trận pháp chỉ để bắt sống ngươi sao?


Diệp Tinh Thần quay người, ném thanh kiếm hắc kim sang khay ngọc bên cạnh. Hắn rút ra một tấm phù lục che giấu khí tức, cẩn thận dán lên mặt khối đá ghi hình.


Khối đá này đã lưu lại trọn vẹn thông điệp tuyệt vọng của ngươi. Nhưng Mặc Thạch sẽ mang nó ra ngoại ô, kích hoạt ở một góc độ khác. Kẻ nhận tin sẽ chỉ thấy cảnh ngươi thừa nhận tội ăn bớt vật liệu dẫn đến nổ lò, hoàn toàn không nhắc một chữ nào đến đường dây chuyển lậu.


Lục Trầm hiểu ý, lập tức lấy cuốn sổ công huân dày cộm ra ghi chép, ngòi bút lướt nhanh trên mặt giấy. Chấp sự đường của Kiếm Các hoạt động trơn tru như một cỗ máy không cảm xúc, lập tức chuyển hóa mưu kế thành quy định thực thi.


Đưa yêu bài quản sự của gã vào danh sách phế truất, niêm phong toàn bộ tài sản cá nhân.


Diệp Tinh Thần hạ lệnh, thanh âm sắc lạnh vang vọng khắp đài nghị sự.


Bắt đầu từ giờ khắc này, ban hành Lệnh Tịch Thu Thương Lộ. Lấy lý do Quách Hữu lạm quyền, dùng quặng cấm đúc kiếm giả, phong tỏa toàn bộ cửa hàng thuộc phe trung lập tại phường thị phía Tây. Những kẻ từng ký khế ước bảo lãnh cho gã, buộc phải nộp ba vạn linh thạch tiền bồi thường hoặc giao nộp quyền khai thác mỏ quặng ngầm.


Quách Hữu gục hẳn xuống mặt sàn, triệt để tuyệt vọng khi nhận ra bản thân đã trở thành công cụ để đối thủ danh chính ngôn thuận cướp đoạt tài nguyên. Kẻ giật dây phía sau sẽ đinh ninh rằng gã chết vì tham lam tư lợi, vội vàng cắt đứt quan hệ để tự bảo vệ mình, dâng hiến toàn bộ địa bàn cho đối phương tiếp quản.


Khi bình minh ló rạng, danh sách cập nhật của Thiên Địa Kiếm Phổ sẽ được công bố rộng rãi. Thanh kiếm xám tro nứt nẻ này sẽ bị treo lên đài công lý làm vật chứng thép, đánh tụt hạng loạt binh khí do phe trung lập cung cấp. Thế lực giấu mặt kia sẽ bàng hoàng phát hiện, chúng không những mất đi một mắt xích tình báo quan trọng, mà toàn bộ tuyến đường vận chuyển vật liệu đã bị sang tên đổi chủ. Khối Lưu Ảnh Thạch mang theo lời khai đã qua chỉnh sửa nằm gọn trong tay Mặc Thạch, chính là mồi nhử hoàn hảo chuẩn bị giăng ra để tóm gọn vị trưởng lão kiểm soát kho bãi đang lẩn trốn trong bóng tối.

0