Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 28: Giao Cho Liệt Hỏa Tông

Đăng: 09/07/2026 11:25 3,932 từ 1 lượt đọc
Đêm nay, sương mù từ sông Tẩy Kiếm dâng lên đặc quánh, nuốt chửng những ngọn đèn lồng thưa thớt ở khu chợ đen. Trong sảnh chính Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần không hề bước ra ngoài đuổi theo gã áo xám hay chiếc xe ngựa chở hàng. Hắn thong thả ngồi xuống chiếc ghế gỗ trầm hương, gạt đi lớp bụi mỏng trên một mặt la bàn bằng đồng rỉ sét. Đây không phải pháp khí định vị thông thường, mà là Tàn Âm Kiếm Bàn, một vật chứng thu được từ vụ án sập lò đúc mười năm trước, chuyên dùng để bắt nhịp độ dao động của những kiếm văn bị lỗi.

Khoảng cách hiện tại là ba mươi dặm về hướng Tây Bắc. Diệp Tinh Thần nhắm mắt, rót một tia thần thức mỏng như sợi tơ vào tâm la bàn. Mặt đồng lạnh ngắt bỗng rung lên nhè nhẹ, truyền lại những tiếng lách cách khô khốc chỉ có kiếm tu mới nghe hiểu. Khối tinh thạch tà môn kia đã rời khỏi khu vực phường thị, mang theo đạo ấn ký mà hắn âm thầm cấy vào. Hắn không đích thân bám theo. Kẻ thù bên phía Thương Minh vô cùng xảo quyệt, nếu phát hiện ra Các chủ đích thân xuất thủ, chúng sẽ lập tức hủy vật chứng, ngắt đứt manh mối. Thay vào đó, hắn đã sớm bố trí Lục Thất, ám vệ có đôi tai thính nhạy nhất Kiếm Các, túc trực tại ngã ba miếu Hoang Thần.

Ở một góc tối cách đó hàng chục dặm, Lục Thất nín thở ép sát lưng vào bức tường rêu phong. Gã nắm chặt một mảnh ngọc giản truyền tin đã nứt góc, chăm chú nhìn chiếc xe ngựa bọc sắt đen đang vội vã lao qua màn sương. Bánh xe nghiến lên đá tảng, tạo ra những âm thanh ầm ĩ. Nhưng dưới sự tập trung cao độ, Lục Thất vẫn bóc tách được sự bất thường. Trục xe không rung lên vì sức nặng của hàng hóa, mà đang rên rỉ bởi luồng hỏa độc rỉ ra từ lõi vật phẩm bên trong, cọ xát với trận văn phòng hộ của thùng xe tạo thành những tiếng rít nghẹn ngào.

Bẩm Các chủ, xe ngựa của Thương Minh không đi về tổng đà. Giọng Lục Thất vang lên rè rè qua Tàn Âm Kiếm Bàn, kèm theo tiếng thở dốc kìm nén. Chúng rẽ vào hẻm Lò Sập, hướng thẳng tới bãi phế liệu của phường rèn số chín.

Diệp Tinh Thần khẽ mở mắt, khóe môi nhếch lên một đường cong tĩnh lặng. Mọi thứ diễn ra đúng như dự liệu. Hắn cố tình để Chấp sự Trần công khai phạt tiền gã áo xám và lập quy tắc soi chiếu tạp chất ở sảnh chính, chính là để tạo ra bức bình phong. Thương Minh tưởng rằng Kiếm Các chỉ muốn siết chặt kiểm soát đầu vào tại cửa hàng, bảo vệ uy tín tại chỗ. Bọn chúng hoảng loạn vì sợ bị truy vết nguồn gốc, nên vội vàng mang khối tinh thạch lỗi đi tiêu hủy ở nơi bẩn thỉu, ít ai ngờ tới nhất. Chúng hoàn toàn không biết, cái bẫy thực sự nằm ở chính nơi chúng định phi tang.

Đừng động thủ, thu liễm toàn bộ khí tức, cứ để chúng đi vào bãi phế liệu. Diệp Tinh Thần truyền âm, ngón tay miết mạnh lên một vạch khắc trên mặt đồng, sắc mặt hơi tái đi vì thần thức bị la bàn rút lấy để duy trì liên kết từ xa. Trong khối tinh thạch đó không chỉ có hỏa độc, mà còn giấu một phần tàn khuyết của Huyết Luyện Kiếm Văn. Một khi chúng ném vật đó vào lò lửa để thiêu hủy, nhiệt độ cao sẽ kích phát kiếm văn, tự động lưu lại ấn ký lên toàn bộ số linh tài đang cất giấu tại phường rèn đó. Hắn muốn không chỉ bắt quả tang, mà còn biến toàn bộ kho vật liệu ngầm của đối phương thành vật chứng sống không thể chối cãi.

Phía bên kia ngọc giản, Lục Thất nuốt nước bọt, lập tức dán một lá Ẩn Khí Phù lên ngực, lùi sâu vào bóng tối thêm ba trượng. Quả nhiên, chỉ nửa nén nhang sau, một bóng đen từ trên nóc hẻm Lò Sập lao xuống. Kẻ này tay cầm một thanh đoản kiếm tỏa ra hàn khí âm lãnh, dường như được phái đến để cắt đuôi và dọn dẹp hiện trường. Gã vung kiếm chém đứt ba sợi dây bẫy linh lực giăng sẵn quanh ngõ, đồng thời ném ra một nắm bột phấn tản mác thần thức, đinh ninh rằng mình đã xóa sạch mọi dấu vết bám theo chiếc xe ngựa. Hắn đã dùng cách đối phó với kẻ theo dõi thông thường, hoàn toàn mù tịt trước việc thứ đang báo vị trí chính là nhịp đập từ tà vật nằm trong hộp gỗ.

Kẻ cắt đuôi dùng kiếm pháp phong tỏa của Hắc Thiên Các, nhưng bộ pháp lại là của đội hộ vệ phủ Thành chủ. Lục Thất cắn răng chịu đựng áp lực từ sát khí của tên sát thủ, nhanh chóng truyền về chi tiết quan trọng nhất.

Ánh mắt Diệp Tinh Thần lóe lên tia sáng sắc bén, ngón tay gõ nhịp cuối cùng lên mặt bàn. Hắn đẩy Tàn Âm Kiếm Bàn sang một bên, rút ra một tấm bản đồ thương lộ Cửu Châu đã chi chít những vết mực đỏ. Đối thủ đã cắn câu, tự mình kết nối hai thế lực tưởng chừng không liên quan lại với nhau bằng một đường di chuyển sai lầm. Đêm nay, lò rèn số chín chắc chắn sẽ bốc cháy, và người phải đứng ra gánh vác tội danh tàng trữ tà vật, không ai khác chính là vị quan viên họ Phí đang ngồi trên cao kia.

"Bãi phế liệu số chín được xây trên một nhánh Liệt Dương Linh Mạch đã cạn."

Giọng Diệp Tinh Thần truyền qua ngọc giản, rành rọt từng chữ.

"Chúng muốn mượn địa hỏa tàn dư để dung thực hỏa độc, tạo hiện trường giả như một vụ nổ lò rèn thông thường. Ngươi không được ra tay ngăn cản bước đầu."

Lục Thất nhíu mày, ngón tay miết chặt chuôi kiếm.

"Chờ tên trận pháp sư của chúng kích hoạt trận nhãn, lột bỏ lớp ngụy trang bên ngoài tinh thạch." Âm thanh từ ngọc giản vẫn lạnh nhạt, mang theo sự tính toán tàn nhẫn. "Ngay khoảnh khắc hỏa độc bộc phát, ném mảnh Băng Phách Kiếm Trận vào lỗ thông hơi số ba. Nhớ kỹ, chỉ ném rồi lùi, tuyệt đối không ham chiến."

Bên trong khu phế liệu, một gã trọc đầu khoác áo choàng xám đang điên cuồng khắc họa những đường nét ngoằn ngoèo lên mặt đất. Giữa trận đồ, khối tinh thạch tà môn tỏa ra ánh sáng đỏ quạch, nhịp đập phập phồng như một trái tim rỉ máu. Gã trọc lầm bầm niệm chú, ném ba lá Hỏa Xà Phù vào lò rèn cũ nát bên cạnh.

Một luồng địa hỏa từ dưới lòng đất bị cưỡng ép kéo lên, hóa thành cột lửa cuộn xoáy nuốt chửng khối tinh thạch.

Lớp vỏ ngoài của vật chứng bắt đầu tan chảy, phát ra tiếng xèo xèo gay gắt. Ngay lúc này, Lục Thất búng tay. Mảnh Băng Phách Kiếm Trận mỏng như cánh ve xé gió bay vút đi, chuẩn xác cắm phập vào lỗ thông hơi bên mạn sườn lò rèn. Khí lạnh bạo phát, va chạm trực diện với địa hỏa đang sôi sục.

Gã trọc đầu phản ứng cực nhanh. Hắn không hề cố gắng duy trì trận pháp đang mất cân bằng. Nhận ra có kẻ phá bĩnh nhằm cướp vật chứng, gã gầm lên một tiếng, trực tiếp vứt bỏ quyền khống chế lò rèn. Bàn tay thô ráp rút phắt thanh trọng kiếm đeo sau lưng, bọc lấy một tầng linh lực hệ kim sắc bén, chém thẳng xuống khối tinh thạch đang bị đóng băng một nửa.

Hắn muốn ngọc nát đá tan, hủy diệt hoàn toàn tang vật.

Lục Thất biến sắc, buộc phải vi phạm lệnh rút lui. Nếu để nhát kiếm kia chém trúng, bằng chứng sẽ hóa thành bột mịn. Ám vệ mang số hiệu sáu mươi bảy đạp mạnh lên vách tường rêu, thân pháp như quỷ mị lao cắt ngang quỹ đạo của thanh trọng kiếm. Lục Thất không dùng thân mình đỡ đòn, mà ném ra một cuộn Tơ Nhện Thiết Mộc, quấn chặt lấy lưỡi kiếm của kẻ địch.

Cỗ lực lượng phản chấn từ thanh trọng kiếm dội ngược lại.

Lục Thất cắn răng, không thể lùi bước. Hắn kích hoạt trận văn tự hủy được khắc trên chiếc nhẫn ngụy trang ở ngón trỏ. Tiếng kim loại vỡ vụn vang lên chói tai. Chiếc nhẫn nổ tung, tạo ra một luồng sóng âm chấn động, hất văng thanh trọng kiếm khỏi tay gã trọc đầu.

Cái giá phải trả là toàn bộ lớp da trên bàn tay phải của Lục Thất bị tước sạch, máu tươi nhỏ ròng ròng xuống lớp tro tàn. Khí tức ẩn n匿 của hắn hoàn toàn bộc lộ, kinh mạch cánh tay phải chịu phản phệ tê rần không thể nhấc lên.

Nhưng mục đích đã đạt được. Khối tinh thạch dưới sự giằng co của băng và hỏa đã nứt toác lớp vỏ ngụy trang.

Bên trong lõi, một đoạn kim loại đen ngòm lộ ra, trên bề mặt khắc rõ ràng ba đường kiếm văn hình răng cưa đan chéo. Đây tuyệt đối không phải cấu trúc tự nhiên của tinh thạch, mà là Tam Tỏa Tàn Kiếm Văn, một loại bí thuật phong ấn kiếm khí đặc trưng của Hắc Thiên Kiếm Các.

Gã trọc đầu nhìn chằm chằm vào đoạn kim loại vừa lộ diện, sắc mặt trắng bệch như giấy.

Gã chợt hiểu ra toàn bộ cục diện. Kẻ địch trong tối không hề muốn cướp lại tinh thạch ngay từ đầu. Chúng cố tình dồn gã vào bước đường cùng, ép gã dùng địa hỏa nung chảy lớp vỏ, tự tay phơi bày bí mật cốt lõi giấu bên trong tang vật. Hắn đã trở thành công cụ bóc kén cho Thiên Đạo Kiếm Các.

"Rút!"

Gã trọc đầu không chút do dự, vỗ mạnh một tấm Huyết Độn Phù lên ngực, hóa thành một đạo huyết quang lao vút vào màn đêm, bỏ mặc lại hiện trường bừa bộn.

Lục Thất không đuổi theo. Hắn dùng bàn tay trái còn nguyên vẹn, cẩn thận dùng một tấm lụa tẩm linh dịch bọc lấy đoạn kim loại mang kiếm văn. Ám vệ nhặt ngọc giản truyền tin lên, giọng nói khàn đặc vì đau đớn nhưng rành mạch.

"Bẩm Các chủ, lớp vỏ đã vỡ. Là Tam Tỏa Tàn Kiếm Văn của Hắc Thiên Các."

"Làm tốt lắm."

Đầu dây bên kia, Diệp Tinh Thần chậm rãi đáp lời, tiếng gõ nhịp ngón tay vang lên đều đặn.

"Để lại hiện trường nguyên vẹn. Sáng mai, vết tích địa hỏa và hàn băng đối chọi tại lò số chín sẽ là bằng chứng hoàn hảo nhất chứng minh Thương Minh vừa tiến hành một nghi thức tà đạo che giấu vật chứng. Ngươi mang tang vật về phòng tối số ba, lập tức sang Hình Đường ghi sổ phạt công huân vì tội tự ý đổi lệnh ham chiến, sau đó đến Dược Các lãnh thuốc."

Gió buốt từ sông Tẩy Kiếm thổi thốc vào bãi phế liệu, cuốn theo mùi rỉ sét nồng nặc. Gã trọc đứng sững giữa đống phế liệu, bàn tay phải nát bét tứa máu đen ngòm, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ tàn độc của một kẻ bị dồn vào đường cùng. Hắn biết rõ quy củ của Thương Minh, nếu để lọt khối tinh thạch bán băng bán hỏa này vào tay Thiên Đạo Kiếm Các, cả gia quyến hắn sẽ bị quăng vào lò luyện. Không chút do dự, gã cắn nát chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên thanh chủy thủ rạn nứt bên tay trái.

Lưỡi dao xám xịt lập tức bốc lên ngọn lửa âm hàn màu lục bích, vặn vẹo như một con rắn độc chực chờ cắn trả. Lục Thất cắn răng, định kích phát linh lực nghênh chiến, nhưng một giọng nói lạnh lẽo đã vang lên từ mảnh ngọc giản nứt góc giấu trong tay áo.

Lùi lại ba bước, đạp lên nắp hầm thông gió số bốn. Tuyệt đối không được đỡ đòn này.

Giọng Diệp Tinh Thần truyền đến không gợn chút hoảng loạn, phảng phất như một kỳ thủ đã nhìn thấu mười nước cờ tiếp theo. Lục Thất tuy không cam lòng nhưng bản năng ám vệ khiến gã lập tức triệt tiêu phòng ngự, mượn lực gió quỷ dị lùi gấp về phía sau. Đúng như dự đoán, đòn tấn công của gã trọc chỉ là hư chiêu. Lưỡi dao lục bích xé gió lao về phía Lục Thất, nhưng bản thể của gã trọc lại mượn lực đẩy bẻ ngoặt hướng đi, lao thẳng đến chỗ khối tinh thạch đang nằm lăn lóc trên nền đất.

Mục tiêu thực sự của hắn không phải là giết người diệt khẩu, mà là hủy diệt vật chứng. Bàn tay trái lành lặn của gã trọc giáng mạnh thanh chủy thủ xuống khối tinh thạch, định dùng ngọn lửa âm hàn nung chảy hoàn toàn cấu trúc bên trong. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mũi dao chạm vào mặt đá, gã trọc đột nhiên biến sắc. Hắn nhận ra linh lực của mình không hề gặp phải lực cản nào, khối đá này rỗng tuếch.

Không đúng, trận văn phòng hộ đã bị tráo đổi!

Gã trọc gầm lên một tiếng khàn đục, lập tức thay đổi chiến thuật. Hắn không chém xuống nữa mà gạt mạnh lưỡi dao, hất tung khối tinh thạch bay thẳng về phía tàn tích của Lò Sập cách đó mười trượng. Nơi đó vẫn còn đọng lại một tia địa hỏa chưa tắt hẳn từ mười năm trước, chỉ cần vật phẩm mang hỏa độc rơi vào, toàn bộ khu phế liệu sẽ nổ tung, xóa sạch mọi dấu vết.

Ở đầu dây bên kia, ngón tay Diệp Tinh Thần gõ nhẹ lên mặt Tàn Âm Kiếm Bàn. Mọi biến số đều nằm gọn trong tấm lưới tình báo mà hắn đã giăng sẵn. Hắn đã tính trước việc kẻ địch sẽ mượn địa thế Lò Sập để hủy thi diệt tích, nên ngay từ đầu đã sai Lục Thất mang theo một tấm Phản Chấn Trận Phù giấu dưới lớp bùn.

Kích hoạt phù lục. Bỏ qua Bế Khí Trận Bàn, để nó cháy.

Lệnh vừa dứt, Lục Thất không chút chần chừ đạp mạnh gót chân xuống nắp hầm thông gió số bốn. Một đạo ánh sáng màu hoàng thổ bùng lên từ dưới lòng đất, tạo thành một bức tường từ trường hình vòng cung. Khối tinh thạch vừa chạm vào bức tường lập tức bị dội ngược trở lại, lơ lửng ngay trên đỉnh đầu gã trọc. Cùng lúc đó, chiếc Bế Khí Trận Bàn dắt bên hông Lục Thất nứt toác, toàn bộ trận văn che giấu hơi thở bị thiêu rụi hoàn toàn.

Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép đổi hướng địa hỏa là Lục Thất sẽ mất đi khả năng ẩn nấp trong vòng một tháng tới, toàn bộ khí tức hiện tại bị phơi bày giữa đêm đen. Nhưng sự hy sinh này đã mang lại một kết quả mang tính bước ngoặt. Tia địa hỏa từ Lò Sập bị bức tường từ trường bẻ cong, không đánh vào lõi tinh thạch mà sượt qua lớp vỏ băng bên ngoài, đóng vai trò như một ngọn đèn soi chiếu khổng lồ.

Dưới sức nóng đột ngột, lớp ngụy trang trên bề mặt tinh thạch tan chảy, rọi thẳng lên bức tường gạch đổ nát phía sau một đồ án khổng lồ. Đó không phải là dấu ấn của Thương Minh, mà là một đường kiếm văn hình rết chín đầu đang rỉ máu, biểu tượng tối mật của Hắc Thiên Kiếm Các. Gã trọc sững sờ ngẩng đầu nhìn lên bức tường, đồng tử co rút lại đến cực hạn. Hắn cứ ngỡ mình đang hủy diệt bằng chứng hối lộ của quan phủ, nào ngờ lại tự tay kích hoạt cơ quan hiển thị, phơi bày thân phận thực sự của kẻ đứng sau giật dây Thương Minh.

Diệp Tinh Thần ngồi trong sảnh chính, nghe rõ tiếng hít khí lạnh của gã trọc qua Tàn Âm Kiếm Bàn. Thương Minh luôn tự hào về mạng lưới giao hàng kín kẽ, nhưng chúng không bao giờ ngờ rằng, quy tắc kiểm tra tạp chất ban chiều chỉ là mồi nhử. Mục đích thật sự của vị Các chủ trẻ tuổi là mượn chính tay kẻ áp tải, ép đồ án Hắc Thiên Tàn Văn phải hiện hình dưới sự chứng kiến của luồng linh khí dao động khắp phường rèn.

Đã có bằng chứng. Rút lui.

Âm thanh nhạt nhẽo của Diệp Tinh Thần vang lên lần cuối trước khi ngọc giản vỡ vụn thành bột mịn. Lục Thất nắm lấy khối tinh thạch nay đã nguội lạnh, tung người lẩn vào màn sương đặc quánh. Chỉ còn lại gã trọc đứng chôn chân giữa bãi phế liệu, đối diện với đồ án rết chín đầu đang từ từ khắc sâu vào phiến đá, trở thành một vật chứng không thể chối cãi về sự can thiệp của tà phái vào tuyến đường thương mại Cửu Châu.

Ánh sáng chói lòa từ Phủ Ấn Phản Chấn không đánh thẳng vào gã trọc, mà cắm phập xuống nền đất nứt nẻ của hẻm Lò Sập. Trận văn vỡ nát, lập tức kích động mạch địa hỏa đang ngủ say bên dưới. Luồng hỏa độc từ khối tinh thạch rỗng mất đi lớp phong ấn, bị địa mạch hút lấy, tạo thành một vòng xoáy linh khí đỏ rực cuốn thốc lên trời.

Gã trọc gầm lên một tiếng tức tưởi, rốt cuộc cũng hiểu ra mưu kế tàn độc của kẻ giấu mặt. Lục Thất căn bản không có ý định cướp đoạt vật chứng, mà mượn tay gã để kích nổ thùng hàng ngay tại khu vực cấm kỵ.

Khốn kiếp, kẻ nào dám tính kế Thương Minh. Gã trọc điên cuồng vung tay, ném ra một tấm Tỏa Linh Võng đan bằng tơ nhện ngàn năm, định trùm kín miệng hố lửa để che đậy dị tượng.

Nhưng Lục Thất đã sớm đoán được nước cờ này. Ám vệ của Kiếm Các cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên chiếc Thính Phong Toản giấu trong tay áo. Pháp khí hình mũi dùi ré lên một tiếng chói tai rồi tự bạo, tạo ra sóng âm xé toạc tấm lưới linh lực vừa giăng ra, đổi lại màng nhĩ Lục Thất rỉ máu tươi, thần thức truyền tin cũng bị gián đoạn một nhịp.

Tiếng nổ vang trời rốt cuộc không thể vãn hồi, cột lửa bốc cao soi sáng cả một góc sương mù. Từ phía xa, tiếng còi báo động của đội tuần tra Thành chủ phủ rít lên từng hồi chát chúa, buộc gã trọc phải vứt bỏ cỗ xe ngựa đang bốc cháy, hóa thành một luồng khói đen lẩn trốn vào đêm tối.

Tại sảnh chính Thiên Đạo Kiếm Các, mặt đồng của Tàn Âm Kiếm Bàn bỗng phát ra một tiếng nứt giòn giã. Vết rạn chạy dọc qua ba ô trận vị, báo hiệu ấn ký thần thức đã hoàn toàn bị thiêu rụi trong địa hỏa. Diệp Tinh Thần chậm rãi thu hồi ngón tay, sắc mặt không chút dao động trước tổn thất của một kiện pháp khí truy vết thượng phẩm.

Bẩm Các chủ, sự việc đã thành. Giọng Lục Thất khàn đặc truyền về qua ngọc giản dự phòng. Kẻ địch bỏ chạy để lại hiện trường, cấm quân đã phong tỏa hẻm Lò Sập, thuộc hạ mạo hiểm nhặt được một vật rơi ra từ thùng xe của chúng trước khi rút lui.

Mang về, đi lối cửa hông, lập tức đến dược các nhận ba viên Dưỡng Thần Đan để ôn dưỡng thính giác. Diệp Tinh Thần bình thản hạ lệnh, sau đó quay sang Chấp sự Trần đang đứng còng lưng bên cạnh. Lão Trần, ông đã thấy rõ kết cục của việc tự ý manh động chưa.

Chấp sự Trần toát mồ hôi lạnh, liên tục gật đầu. Lão nhận ra Các chủ cố tình phạt tiền gã áo xám lúc chập tối, thực chất là để ép đối phương phải vội vã chuyển hàng lỗi đi trong đêm. Phía Thương Minh hiện tại chắc chắn đang nghi ngờ nội bộ rò rỉ thông tin, hoặc bị hắc bang nào đó hớt tay trên, tuyệt đối không nghĩ đến việc Kiếm Các dùng một ám vệ chỉ để châm ngòi nổ.

Sáng mai, ông đem sổ công huân ra, trích năm ngàn linh thạch từ quỹ dự phòng. Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay lên bàn, gieo xuống quyết định gia tộc tiếp theo. Mua chuộc ba tên thuyết thư ở trà lâu, tung tin Thương Minh lén lút tuồn hỏa độc vào thành, đồng thời đóng cửa kho vật liệu số hai, lấy cớ rà soát an toàn mạch khí.

Các chủ, kho số hai đang chứa toàn bộ quặng thiết tinh chuẩn bị giao cho Liệt Hỏa Tông. Chấp sự Trần cả kinh thốt lên. Nếu đóng cửa, chúng ta sẽ phải đền bù khế ước giao hàng chậm.

Đó chính là cái giá phải trả để dựng lên bình phong hoàn hảo. Ánh mắt thiếu niên lạnh lẽo như sương đêm. Chúng ta chịu thiệt hại, Thương Minh mới không dám đổ lỗi vụ nổ lên đầu Kiếm Các, hơn nữa thứ Lục Thất vừa mang về đủ để chúng ta bù đắp gấp mười lần chỗ quặng đó.

Vừa dứt lời, một bóng đen lướt qua khe cửa sổ, đặt lên bàn một đoạn kim loại cháy đen, tản ra mùi khét lẹt của máu và linh lực. Đó là một nửa chiếc Kiếm Cách đúc bằng hắc kim, bên trên còn hằn rõ vân mây hình rết của Hắc Thiên Kiếm Các.

Diệp Tinh Thần cầm lấy nửa miếng kim loại, dùng đầu ngón tay miết dọc theo đường kiếm văn đã bị hỏa độc ăn mòn. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười nhạt. Sự thật từ vật chứng này sắc bén hơn bất kỳ lời biện bạch nào.

Lão Trần, chuẩn bị thảo một tờ Lệnh Giám Định mới. Hắn ném miếng kim loại xuống mặt bàn, âm thanh va chạm giòn tan phá vỡ sự tĩnh lặng. Thứ này vốn là linh kiện gốc của thanh Trảm Nghiệp Kiếm đang xếp hạng ba mươi tư trên Thiên Địa Kiếm Phổ, trưa mai ta muốn công cáo toàn thành, phế bỏ thứ hạng của nó vì tội dùng hỏa độc luyện ma kiếm.
0