Chương 29: Lệnh Cho Thiên Cơ Kiếm Võng
Đăng: 09/07/2026 11:25
3,531 từ
1 lượt đọc
Âm thanh kim loại va đập giòn tan vừa dứt, Lão Trần đã cẩn trọng bước tới, hai tay dâng lên một chiếc kính lưu ly viền đồng. Lão không chạm trực tiếp vào nửa miếng hắc kim trên bàn, mà mượn linh lực truyền qua mặt kính, rọi một luồng sáng lạnh lẽo vào mặt cắt xám ngoét của vật chứng. Dưới ánh sáng soi chiếu, những đường vân mây hình rết vốn tinh xảo nay lộ rõ vô số vết rạn li ti, bên trong rỉ ra từng tia hỏa độc đỏ thẫm như máu bầm.
Bẩm Các chủ, kết cấu tản nhiệt ở phần lõi đã bị nung chảy hoàn toàn.
Lão Trần hít sâu một hơi, thanh âm mang theo sự kinh hãi của một thợ rèn lâu năm.
Bọn chúng không dùng địa hỏa thông thường. Đây là dấu vết của Huyết Hỏa Luyện Khí, ép linh tài dung hợp vượt mức để giả mạo uy áp của danh kiếm thất phẩm. Hỏa độc này chính là nguyên nhân gây ra vụ nổ tại kho quặng đêm qua.
Diệp Tinh Thần ngồi tựa lưng vào ghế thái sư, ngón tay thon dài gõ từng nhịp chậm rãi lên mặt bàn gỗ tử đàn. Hắn đã nhìn thấu thủ pháp này từ lúc Lục Thất vừa mang khối tàn thiết về. Hắc Thiên Kiếm Các muốn dùng vụ nổ để xóa sổ dấu vết ăn cắp quặng, tiện thể hắt chậu nước bẩn lên đầu Thiên Đạo Kiếm Các. Nhưng chúng không ngờ, áp lực từ vụ nổ đã khiến phần kiếm cách chịu tải nặng nhất bị nứt vỡ, văng lại ngay tại hiện trường.
Lệnh Giám Định lần này, không đóng dấu ấn của bổn các.
Diệp Tinh Thần nhàn nhạt cất lời, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ cất giấu hàn băng.
Viết bằng loại giấy trúc thịnh hành ở phường thị phía Nam. Nội dung chỉ cần nhấn mạnh một điểm, kết cấu vân rết trên vật chứng này trùng khớp hoàn toàn với bản vẽ bí truyền của Liệt Hỏa Tông, nhưng lại bị sửa đổi bằng tà thuật.
Lão Trần sững người, bút lông cừu đang chấm chu sa chợt khựng lại giữa không trung. Lão ngước nhìn thiếu niên trước mặt, trong đầu lóe lên một tia sáng lạnh buốt.
Các chủ muốn mượn tay Liệt Hỏa Tông?
Bọn chúng vừa mất một lô hỏa tinh thạch thượng phẩm, lửa giận đang ngút trời.
Diệp Tinh Thần khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Nếu chúng ta trực tiếp công bố, Hắc Thiên Các sẽ vin vào cớ tư thù để phản bác, ép thành chủ phủ can thiệp. Nhưng nếu Tôn trưởng lão của Liệt Hỏa Tông tình cờ mua được tờ giám định này cùng vật chứng từ một kẻ nhặt mạt vụn ở chợ đen, lão sẽ tự mình xách đao đến đập nát cửa hàng của Hắc Thiên Các.
Nói đoạn, Diệp Tinh Thần vươn tay, đầu ngón tay ngưng tụ một tia kiếm khí mỏng như sợi tóc, mang theo thuộc tính băng hàn của Thái Sơ Kiếm Thai. Hắn điểm nhẹ lên vết nứt chứa hỏa độc trên nửa miếng hắc kim. Một tiếng xèo nhỏ vang lên, sương trắng bốc lên tản mát. Tia kiếm khí kia không phá hủy hỏa độc, mà âm thầm kết thành một đạo Tỏa Linh Trận siêu nhỏ, niêm phong toàn bộ khí tức bạo động lại, đồng thời khóa chặt một luồng thần thức truy tông vào sâu trong tủy kim loại.
Sắc mặt Diệp Tinh Thần hơi tái đi, mi tâm khẽ nhíu lại. Để vi khắc một trận pháp lên vật liệu đã thoái hóa mà không làm vỡ cấu trúc, hắn phải tiêu hao một phần ba lượng thần thức dự trữ trong linh đài. Đổi lại, khối tàn thiết này hiện tại không chỉ là bằng chứng giải oan, mà đã trở thành một con mắt ẩn giấu.
Lục Thất.
Bóng đen đứng nép góc phòng khẽ động, tiến lên nửa bước chờ lệnh.
Cầm lấy khối tàn thiết này, cùng với tờ Lệnh Giám Định nháp Lão Trần vừa viết.
Diệp Tinh Thần đẩy hai vật về phía mép bàn.
Ngươi đóng giả làm tán tu nhặt mót, mang đến hiệu cầm đồ Phúc Lai ở hẻm Tây. Chủ tiệm đó là đường đệ của Tôn trưởng lão Liệt Hỏa Tông. Nhớ kỹ, đòi giá thật cao, năm ngàn linh thạch hạ phẩm, tuyệt đối không được bớt. Kẻ tham lam sẽ không bao giờ nghi ngờ thứ chúng phải bỏ một đống tiền mới mua được.
Lục Thất cẩn thận nhận lấy đồ vật, bọc kín vào một tấm vải thô nhuộm bùn, thân ảnh thoắt cái đã dung nhập vào bóng tối ngoài cửa sổ.
Diệp Tinh Thần thu hồi ánh mắt, nhìn sang Lão Trần đang vội vã thu dọn giấy mực. Bố cục đã gieo xuống, lưỡi dao đã trao tay người khác. Hắc Thiên Kiếm Các muốn dùng hỏa hoạn để che mắt thiên hạ, vậy hắn sẽ dùng chính ngọn lửa của Liệt Hỏa Tông để thiêu rụi toàn bộ mạng lưới thương đạo của chúng tại khu vực phía Nam. Một khi Tôn trưởng lão mang khối tàn thiết đi chất vấn, luồng thần thức truy tông kia sẽ chỉ thẳng đến vị trí lò đúc ngầm nơi chúng ngụy tạo danh kiếm.
...lão sẽ tự mình cầm kiếm đi đòi nợ.
Lão Trần rùng mình, vội vàng cúi đầu mài mực, không dám suy đoán thêm về tâm tư sâu không thấy đáy của vị tiểu Các chủ này. Kế hoạch mượn đao giết người đã được vạch ra trơn tru, phần còn lại chỉ chờ người đi rải mồi lửa.
Nửa canh giờ sau, tại khu chợ đen Hắc Thủy nằm vắt ngang con hẻm ngầm dưới lòng đất. Không khí ở đây đặc quánh mùi lưu huỳnh, nấm mốc và sát khí ngấm ngầm. Lục Thất khoác một chiếc áo tơi rách rưới, trát bùn xám lên nửa khuôn mặt, co ro ngồi xổm ở góc khuất nhất của phiên chợ. Trước mặt gã là một tấm bạt sờn cũ, bày la liệt những mảnh giáp vụn, quặng xỉ và vài đoạn linh thảo héo úa.
Nằm khuất dưới đống phế liệu tản mác ấy, chính là tờ giấy trúc miền Nam và đoạn kim loại cháy đen nọ. Diệp Tinh Thần đã dặn dò rất kỹ, tuyệt đối không được chủ động chào mời hay lộ ra vẻ khẩn trương. Kẻ đi săn khôn ngoan phải biết cách hóa trang thành một con mồi ngốc nghếch. Lục Thất rụt cổ, thu liễm toàn bộ dao động linh lực, cẩn thận duy trì trận bàn ngụy trang giấu trong tay áo.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên, xé toạc mớ âm thanh hỗn tạp của phường thị. Một gã trung niên mặc đạo bào thêu hỏa vân đỏ sẫm bước tới, ánh mắt sắc như chim ưng quét qua từng sạp hàng. Đây chính là Chấp sự Ngô, tâm phúc của Tôn trưởng lão bên Liệt Hỏa Tông. Hắn đang điên cuồng lùng sục manh mối về lô hỏa tinh thạch thượng phẩm vừa bốc hơi sau vụ nổ đêm qua.
Ngô chấp sự dừng lại trước sạp của Lục Thất, mũi giày dính bùn đá văng một cục quặng xỉ sang bên. Hắn không nói lời nào, trực tiếp phóng ra thần thức Trúc Cơ kỳ đè ép xuống. Áp lực đột ngột khiến không gian xung quanh vặn vẹo, mấy tên tán tu bên cạnh sợ hãi lùi lại. Lục Thất cắn răng, quyết định không vận chuyển pháp lực chống đỡ, để mặc cho cỗ uy áp kia đâm thẳng vào ngực.
Một tiếng nứt vỡ khẽ vang lên. Trận bàn ngụy trang trong tay áo Lục Thất xuất hiện một đường rạn dài, linh thạch khảm nạm bên trong nát bấy thành bột mịn. Sắc mặt gã tái nhợt, khóe môi rỉ ra một tia máu đen, toàn thân run lẩy bẩy ngã bệt xuống đất. Cái giá phải trả cho việc diễn kịch trước mặt cao thủ Trúc Cơ chính là tổn hao một kiện pháp khí phòng thân và chấp nhận để luồng hỏa độc xâm nhập tầng kinh mạch nông.
Sự thảm hại chân thực này khiến Chấp sự Ngô buông lỏng cảnh giác. Hắn hừ lạnh một tiếng, định rời đi thì khóe mắt chợt khựng lại. Ánh sáng từ viên dạ minh châu trên vách hầm vừa vặn chiếu lên mặt cắt xám ngoét của đoạn hắc kim đang thò ra dưới tờ giấy trúc. Chỉ một cái liếc mắt, đồng tử của kẻ tu hỏa pháp lập tức co rút lại khi nhận ra tàn dư của tà thuật dung luyện.
"Thứ này ngươi nhặt ở đâu? Tờ giấy kia do ai viết?"
Ngô chấp sự gầm gừ, ngón tay vung lên. Một luồng hấp lực hút chặt lấy cả mảnh kim loại lẫn tờ giám định nặc danh vào lòng bàn tay hắn.
Lục Thất vờ hoảng loạn, lắp bắp khai ra địa điểm gần kho quặng số bốn. Gã thề thốt rằng mình chỉ lượm lặt phế liệu, còn tờ giấy kia là do một tên thư sinh mù lòa nhờ bán hộ lấy vài đồng bạc lẻ.
Gã trung niên lật giở tờ giấy trúc, ánh mắt lướt nhanh qua dòng chữ miêu tả kết cấu vân rết bị sửa đổi. Sát khí bùng lên trong mắt hắn. Không thèm nghe hết câu, Ngô chấp sự ném xuống một túi linh thạch hạ phẩm rồi quay ngoắt đi. Hắn mang theo bằng chứng chí mạng, vội vã hướng thẳng về cứ điểm Liệt Hỏa Tông để báo cáo.
Chờ bóng áo đỏ khuất hẳn sau góc rẽ, Lục Thất mới lảo đảo đứng dậy, lén bóp nát một đạo truyền âm phù giấu trong lòng bàn tay. Kế hoạch giao mồi đã thành công, vật chứng đã sang tay đúng đối tượng.
Thế nhưng, vào khoảnh khắc phù văn lóe sáng, thần thức nhạy bén của Lục Thất chợt nhận ra một luồng khí tức âm hàn đang lẩn khuất trên mái ngói chợ đen. Có kẻ tu luyện ám ảnh quyết đang bám đuôi người của Liệt Hỏa Tông. Một biến số mới đã xuất hiện, đúng như dự liệu của Các chủ về việc Hắc Thiên Các sẽ không ngồi yên nhìn ngọn lửa lan tới cửa nhà mình.
Ngô chấp sự bóp chặt lấy cổ tay Lục Thất, luồng linh lực hệ hỏa nóng rực truyền thẳng qua lớp áo xám. Lão không vội nhìn kẻ đang quỳ rạp dưới đất, mà dán chặt ánh mắt vào đoạn kim loại cháy đen cùng tờ giấy nháp vừa rơi ra từ vạt áo đối phương. Bàn tay còn lại của lão vung lên, một đạo hỏa phù lập tức hóa thành lồng giam vô hình, phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh gian hàng xập xệ. Mùi khét lẹt của tà hỏa tỏa ra từ vật chứng khiến đồng tử lão co rụt lại, sát cơ trong nháy mắt bùng lên.
Theo đúng kịch bản đã được định sẵn từ trước, Lục Thất giả vờ hoảng loạn tột độ. Hắn cắn chót lưỡi, dùng chút thanh tỉnh cuối cùng kích hoạt viên Tụ Khí Châu giấu trong tay áo. Một luồng sương mù xám xịt nổ tung che khuất tầm nhìn, đồng thời thân ảnh hắn lùi gấp về phía sau hòng mượn trận pháp cấm chế của chợ đen để thoát thân. Đây là đòn nhử bắt buộc phải có, bởi một kẻ bòn mót mạt vụn nếu không phản kháng mà ngoan ngoãn giao nộp bí mật, chắc chắn sẽ khiến kẻ đa nghi như người của Liệt Hỏa Tông sinh nghi.
Quả nhiên, vị chấp sự trung niên chỉ cười lạnh một tiếng, lập tức thay đổi chiến thuật. Lão nhận ra đối phương chỉ muốn bỏ trốn chứ không có sát ý, liền thu hồi sát chiêu đoạt mạng, chuyển sang bấm quyết điều động địa mạch hỏa linh bên dưới nền đất. Sương mù xám vừa bốc lên đã bị nhiệt độ cao bốc hơi sạch sẽ, không để lại chút dấu vết. Một sợi xích ngưng tụ từ chân hỏa xé gió lao tới, quấn chặt lấy mắt cá chân Lục Thất, kéo giật hắn ngã nhào trở lại mặt đất. Khối ngọc bội phòng thân bên hông ám vệ vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, linh quang tắt ngấm.
Hỏa độc từ sợi xích men theo kinh mạch xâm nhập thẳng vào chân trái, khiến toàn bộ huyệt đạo từ đùi xuống gót chân của Lục Thất lập tức tê liệt. Cảm giác bỏng rát thấu xương này hoàn toàn nằm ngoài dự tính ban đầu, nhưng lại vô tình làm tăng thêm độ chân thực cho màn kịch. Hắn gào lên đau đớn, hai tay ôm lấy chân, liên tục dập đầu xuống nền đất ẩm ướt.
"Tha mạng, đại nhân tha mạng, tiểu nhân chỉ là nhặt được thứ này ở bãi phế liệu phía đông thành. Tiểu nhân định đem bán cho phường giám định lấy chút linh thạch, hoàn toàn không biết nó là vật gì."
Ngô chấp sự hừ lạnh, ngón tay bọc một lớp linh khí mỏng cẩn thận nhặt tờ giấy nháp lên. Nội dung trên đó được viết nguệch ngoạc bằng chu sa rẻ tiền, nhưng từng nét chữ lại phân tích cực kỳ rành mạch về kết cấu vân mây hình rết và thủ pháp tà môn bên trong khối tàn thiết. Lão lại dùng thần thức rà soát đoạn kim loại cháy đen, sắc mặt từ nghi hoặc dần chuyển sang phẫn nộ tột độ. Khớp rồi, hoàn toàn trùng khớp với bản vẽ lõi lò luyện mà tông môn vừa bị đánh cắp tháng trước.
Sự thật đã bị bóp méo qua một lớp bình phong hoàn hảo. Diệp Tinh Thần không cần tự mình ra mặt tố cáo, chỉ mượn một tờ giấy không ấn tín và một tên lưu manh chợ đen để đẩy thông tin đi. Ngô chấp sự lúc này đã hoàn toàn tin rằng, những kẻ dùng tà hỏa luyện khí chính là hung thủ đứng sau vụ nổ kho quặng nhằm che giấu hành vi trộm cắp bí pháp của Liệt Hỏa Tông. Lão siết chặt vật chứng trong tay, lực đạo mạnh đến mức mép giấy hằn sâu vào lòng bàn tay rướm máu.
"Cút đi, nếu dám để lộ nửa lời về chuyện đêm nay, ta sẽ rút gân lột da ngươi."
Lão Ngô thu hồi hỏa xích, ném xuống đất một thỏi linh thạch hạ phẩm như để bố thí cho kẻ vừa cung cấp manh mối, rồi quay ngoắt người bước đi. Lục Thất nằm gục trên mặt đất, hơi thở thoi thóp nhưng khóe môi bị che khuất lại khẽ nhếch lên. Khối tàn thiết mang theo tà hỏa và bản giám định nặc danh đã chính thức đổi chủ. Đêm nay, cơn thịnh nộ của Liệt Hỏa Tông sẽ không giáng xuống đầu người của Kiếm Các, mà sẽ nhắm thẳng vào phân đà của Hắc Thiên Các ở phía nam thành.
Ngô chấp sự siết chặt nửa miếng hắc kim trong tay, luồng linh lực nóng rực từ lòng bàn tay gã bùng lên, ép bức không gian xung quanh tửu lâu tồi tàn. Ánh mắt gã ghim chặt vào vệt vân mây hình rết đã nứt nẻ, sát cơ dâng trào đến mức vỡ vụn cả chén trà trên mặt bàn. Một tên nhặt mạt vụn như ngươi, làm sao biết được thứ này trôi dạt từ bãi phế liệu phía đông.
Lục Thất ngã gục dưới sàn gỗ, bắp chân trái đã hoàn toàn tê liệt vì hỏa độc xâm nhập. Hắn cố tình cắn nát một viên Tỉnh Thần Đan rẻ tiền giấu sẵn dưới lưỡi, giả vờ run rẩy moi từ trong ngực áo ra một tấm Lệnh Giám Định nhàu nát. Tiểu nhân chỉ mót được vật này cạnh lò luyện hỏng số chín. Kẻ vứt bỏ nó mặc áo choàng đen, vội vã rời đi sau khi nghe tiếng còi tuần tra của Phủ Thành chủ.
Ngô chấp sự không vội tin lời. Gã hừ lạnh, lật tay ném ra một mặt Hỏa Linh Trận Bàn bằng đồng thau, cắm thẳng xuống sàn gỗ cách Lục Thất nửa thước. Trận văn bừng sáng, chín ô trận vị xoay tròn tỏa ra một luồng hỏa diễm vô hình hóa thành xích sắt, trói chặt lấy thần thức của tên mập mạp. Nếu ngươi dám nửa lời dối trá, ngọn lửa này sẽ thiêu rụi hoàn toàn Tụ Khí Đan Điền, vĩnh viễn phế bỏ căn cơ tu luyện của ngươi.
Lục Thất cắn chặt khớp hàm, mặc cho hơi nóng nướng chín một mảng da thịt trước ngực. Hắn đã được Các chủ căn dặn kỹ, một màn kịch hoàn hảo không bao giờ được phép thiếu đi sự trả giá thật. Một tên lưu manh chợ đen phải biết sợ hãi, phải biết tham lam, và tuyệt đối không được dùng linh lực chống trả. Tiếng gãy vụn vang lên bần bật, tấm Ẩn Tức Phù giấu trong tay áo Lục Thất nổ tung, ép mạch môn của hắn đóng kín, linh lực ngưng trệ tạo thành nội thương chân thực.
Cái giá này đủ để Ngô chấp sự thu hồi sự nghi ngờ, bởi gã tự tin không kẻ nào dám lấy đạo cơ tu hành ra làm mồi nhử. Gã phất tay áo, cuốn lấy tờ giấy không có con dấu cùng nửa đoạn kiếm cách cháy đen, quay người bước nhanh khỏi tửu lâu. Bãi phế liệu phía đông, lò luyện số chín, món nợ mười vạn hỏa tinh thạch của Liệt Hỏa Tông đêm nay phải dùng máu của Hắc Thiên Các để rửa sạch.
Ngay khi bóng lưng gã chấp sự khuất sau ngõ tối, Lục Thất mới thở hắt ra một hơi nghẹn đắng. Hắn không vội đứng lên, chỉ lặng lẽ dùng ngón tay còn cử động được bóp nát một viên ngọc giản truyền âm cỡ hạt đậu. Thông điệp không có âm thanh, chỉ là một luồng linh ba cực nhỏ mang theo dao động của hỏa độc, lướt qua màn đêm tĩnh lặng bay thẳng về phía Thiên Đạo Kiếm Các.
Tại tầng cao nhất của Kiếm Các, Diệp Tinh Thần mở bừng mắt khi viên ngọc giản trên bàn làm việc khẽ rung lên rồi nát vụn thành bột mịn. Hắn vươn tay gạt những mảnh vụn sang một bên, khóe môi nhếch lên một đường cong tĩnh lặng. Lão Trần, mồi lửa đã được Lục Thất châm ngòi thành công. Liệt Hỏa Tông đã cắn câu, hiện tại Ngô chấp sự đang dẫn người thẳng tiến đến mục tiêu giả.
Lão Trần đứng bên cạnh khẽ rùng mình, ánh mắt nhìn thiếu niên trước mặt tràn ngập sự kính sợ. Lò luyện số chín ở bãi phế liệu phía đông vốn không phải là nơi vứt bỏ rác rưởi. Đó chính là bình phong che giấu điểm trung chuyển kiếm giả thất phẩm mà Hắc Thiên Kiếm Các vừa thiết lập tháng trước, thông tin này mạng lưới tình báo phải mất ba cái mạng mới đổi về được.
Diệp Tinh Thần đứng dậy, vạt áo bào khẽ lay động trong gió lạnh, vứt ra một tấm lệnh bài bằng gỗ tử đàn khắc hình kiếm trận. Truyền lệnh cho Thiên Cơ Kiếm Võng, lập tức dùng danh nghĩa thương nhân giấu mặt gửi một phong thư tố giác đến đội tuần tra của Phủ Thành chủ. Nội dung chỉ cần ghi rõ, đêm nay có kẻ tàng trữ quặng lậu dễ nổ tại khu vực phía đông.
Lão Trần cúi rạp người nhận lấy tấm lệnh bài, bàn tay già nua run rẩy vì kích động. Các chủ muốn mượn đao giết người, lại mượn thêm quy chế pháp lý của Phủ Thành chủ để niêm phong hoàn toàn đường sống của kẻ địch. Khi cấm quân ập đến, thứ họ thấy sẽ là tàn cuộc đẫm máu giữa Liệt Hỏa Tông và những kẻ rèn kiếm giả, tang chứng vật chứng đều đầy đủ không thể chối cãi.
Ngày mai, Thiên Địa Kiếm Phổ sẽ có cớ danh chính ngôn thuận để thanh lọc toàn bộ danh kiếm xuất xứ từ Hắc Thiên Các ra khỏi bảng xếp hạng. Diệp Tinh Thần xoay người nhìn ra màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, ngón tay gõ nhịp lên bệ gỗ định đoạt bước đi cuối cùng của ván cờ. Lão lập tức mở kho số hai, xuất ra ba thanh Lưu Ảnh Kiếm giao cho ám vệ, chúng ta cần ghi lại toàn bộ biến số đêm nay để làm bằng chứng định tội trước toàn Cửu Châu.
Bẩm Các chủ, kết cấu tản nhiệt ở phần lõi đã bị nung chảy hoàn toàn.
Lão Trần hít sâu một hơi, thanh âm mang theo sự kinh hãi của một thợ rèn lâu năm.
Bọn chúng không dùng địa hỏa thông thường. Đây là dấu vết của Huyết Hỏa Luyện Khí, ép linh tài dung hợp vượt mức để giả mạo uy áp của danh kiếm thất phẩm. Hỏa độc này chính là nguyên nhân gây ra vụ nổ tại kho quặng đêm qua.
Diệp Tinh Thần ngồi tựa lưng vào ghế thái sư, ngón tay thon dài gõ từng nhịp chậm rãi lên mặt bàn gỗ tử đàn. Hắn đã nhìn thấu thủ pháp này từ lúc Lục Thất vừa mang khối tàn thiết về. Hắc Thiên Kiếm Các muốn dùng vụ nổ để xóa sổ dấu vết ăn cắp quặng, tiện thể hắt chậu nước bẩn lên đầu Thiên Đạo Kiếm Các. Nhưng chúng không ngờ, áp lực từ vụ nổ đã khiến phần kiếm cách chịu tải nặng nhất bị nứt vỡ, văng lại ngay tại hiện trường.
Lệnh Giám Định lần này, không đóng dấu ấn của bổn các.
Diệp Tinh Thần nhàn nhạt cất lời, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ cất giấu hàn băng.
Viết bằng loại giấy trúc thịnh hành ở phường thị phía Nam. Nội dung chỉ cần nhấn mạnh một điểm, kết cấu vân rết trên vật chứng này trùng khớp hoàn toàn với bản vẽ bí truyền của Liệt Hỏa Tông, nhưng lại bị sửa đổi bằng tà thuật.
Lão Trần sững người, bút lông cừu đang chấm chu sa chợt khựng lại giữa không trung. Lão ngước nhìn thiếu niên trước mặt, trong đầu lóe lên một tia sáng lạnh buốt.
Các chủ muốn mượn tay Liệt Hỏa Tông?
Bọn chúng vừa mất một lô hỏa tinh thạch thượng phẩm, lửa giận đang ngút trời.
Diệp Tinh Thần khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Nếu chúng ta trực tiếp công bố, Hắc Thiên Các sẽ vin vào cớ tư thù để phản bác, ép thành chủ phủ can thiệp. Nhưng nếu Tôn trưởng lão của Liệt Hỏa Tông tình cờ mua được tờ giám định này cùng vật chứng từ một kẻ nhặt mạt vụn ở chợ đen, lão sẽ tự mình xách đao đến đập nát cửa hàng của Hắc Thiên Các.
Nói đoạn, Diệp Tinh Thần vươn tay, đầu ngón tay ngưng tụ một tia kiếm khí mỏng như sợi tóc, mang theo thuộc tính băng hàn của Thái Sơ Kiếm Thai. Hắn điểm nhẹ lên vết nứt chứa hỏa độc trên nửa miếng hắc kim. Một tiếng xèo nhỏ vang lên, sương trắng bốc lên tản mát. Tia kiếm khí kia không phá hủy hỏa độc, mà âm thầm kết thành một đạo Tỏa Linh Trận siêu nhỏ, niêm phong toàn bộ khí tức bạo động lại, đồng thời khóa chặt một luồng thần thức truy tông vào sâu trong tủy kim loại.
Sắc mặt Diệp Tinh Thần hơi tái đi, mi tâm khẽ nhíu lại. Để vi khắc một trận pháp lên vật liệu đã thoái hóa mà không làm vỡ cấu trúc, hắn phải tiêu hao một phần ba lượng thần thức dự trữ trong linh đài. Đổi lại, khối tàn thiết này hiện tại không chỉ là bằng chứng giải oan, mà đã trở thành một con mắt ẩn giấu.
Lục Thất.
Bóng đen đứng nép góc phòng khẽ động, tiến lên nửa bước chờ lệnh.
Cầm lấy khối tàn thiết này, cùng với tờ Lệnh Giám Định nháp Lão Trần vừa viết.
Diệp Tinh Thần đẩy hai vật về phía mép bàn.
Ngươi đóng giả làm tán tu nhặt mót, mang đến hiệu cầm đồ Phúc Lai ở hẻm Tây. Chủ tiệm đó là đường đệ của Tôn trưởng lão Liệt Hỏa Tông. Nhớ kỹ, đòi giá thật cao, năm ngàn linh thạch hạ phẩm, tuyệt đối không được bớt. Kẻ tham lam sẽ không bao giờ nghi ngờ thứ chúng phải bỏ một đống tiền mới mua được.
Lục Thất cẩn thận nhận lấy đồ vật, bọc kín vào một tấm vải thô nhuộm bùn, thân ảnh thoắt cái đã dung nhập vào bóng tối ngoài cửa sổ.
Diệp Tinh Thần thu hồi ánh mắt, nhìn sang Lão Trần đang vội vã thu dọn giấy mực. Bố cục đã gieo xuống, lưỡi dao đã trao tay người khác. Hắc Thiên Kiếm Các muốn dùng hỏa hoạn để che mắt thiên hạ, vậy hắn sẽ dùng chính ngọn lửa của Liệt Hỏa Tông để thiêu rụi toàn bộ mạng lưới thương đạo của chúng tại khu vực phía Nam. Một khi Tôn trưởng lão mang khối tàn thiết đi chất vấn, luồng thần thức truy tông kia sẽ chỉ thẳng đến vị trí lò đúc ngầm nơi chúng ngụy tạo danh kiếm.
...lão sẽ tự mình cầm kiếm đi đòi nợ.
Lão Trần rùng mình, vội vàng cúi đầu mài mực, không dám suy đoán thêm về tâm tư sâu không thấy đáy của vị tiểu Các chủ này. Kế hoạch mượn đao giết người đã được vạch ra trơn tru, phần còn lại chỉ chờ người đi rải mồi lửa.
Nửa canh giờ sau, tại khu chợ đen Hắc Thủy nằm vắt ngang con hẻm ngầm dưới lòng đất. Không khí ở đây đặc quánh mùi lưu huỳnh, nấm mốc và sát khí ngấm ngầm. Lục Thất khoác một chiếc áo tơi rách rưới, trát bùn xám lên nửa khuôn mặt, co ro ngồi xổm ở góc khuất nhất của phiên chợ. Trước mặt gã là một tấm bạt sờn cũ, bày la liệt những mảnh giáp vụn, quặng xỉ và vài đoạn linh thảo héo úa.
Nằm khuất dưới đống phế liệu tản mác ấy, chính là tờ giấy trúc miền Nam và đoạn kim loại cháy đen nọ. Diệp Tinh Thần đã dặn dò rất kỹ, tuyệt đối không được chủ động chào mời hay lộ ra vẻ khẩn trương. Kẻ đi săn khôn ngoan phải biết cách hóa trang thành một con mồi ngốc nghếch. Lục Thất rụt cổ, thu liễm toàn bộ dao động linh lực, cẩn thận duy trì trận bàn ngụy trang giấu trong tay áo.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên, xé toạc mớ âm thanh hỗn tạp của phường thị. Một gã trung niên mặc đạo bào thêu hỏa vân đỏ sẫm bước tới, ánh mắt sắc như chim ưng quét qua từng sạp hàng. Đây chính là Chấp sự Ngô, tâm phúc của Tôn trưởng lão bên Liệt Hỏa Tông. Hắn đang điên cuồng lùng sục manh mối về lô hỏa tinh thạch thượng phẩm vừa bốc hơi sau vụ nổ đêm qua.
Ngô chấp sự dừng lại trước sạp của Lục Thất, mũi giày dính bùn đá văng một cục quặng xỉ sang bên. Hắn không nói lời nào, trực tiếp phóng ra thần thức Trúc Cơ kỳ đè ép xuống. Áp lực đột ngột khiến không gian xung quanh vặn vẹo, mấy tên tán tu bên cạnh sợ hãi lùi lại. Lục Thất cắn răng, quyết định không vận chuyển pháp lực chống đỡ, để mặc cho cỗ uy áp kia đâm thẳng vào ngực.
Một tiếng nứt vỡ khẽ vang lên. Trận bàn ngụy trang trong tay áo Lục Thất xuất hiện một đường rạn dài, linh thạch khảm nạm bên trong nát bấy thành bột mịn. Sắc mặt gã tái nhợt, khóe môi rỉ ra một tia máu đen, toàn thân run lẩy bẩy ngã bệt xuống đất. Cái giá phải trả cho việc diễn kịch trước mặt cao thủ Trúc Cơ chính là tổn hao một kiện pháp khí phòng thân và chấp nhận để luồng hỏa độc xâm nhập tầng kinh mạch nông.
Sự thảm hại chân thực này khiến Chấp sự Ngô buông lỏng cảnh giác. Hắn hừ lạnh một tiếng, định rời đi thì khóe mắt chợt khựng lại. Ánh sáng từ viên dạ minh châu trên vách hầm vừa vặn chiếu lên mặt cắt xám ngoét của đoạn hắc kim đang thò ra dưới tờ giấy trúc. Chỉ một cái liếc mắt, đồng tử của kẻ tu hỏa pháp lập tức co rút lại khi nhận ra tàn dư của tà thuật dung luyện.
"Thứ này ngươi nhặt ở đâu? Tờ giấy kia do ai viết?"
Ngô chấp sự gầm gừ, ngón tay vung lên. Một luồng hấp lực hút chặt lấy cả mảnh kim loại lẫn tờ giám định nặc danh vào lòng bàn tay hắn.
Lục Thất vờ hoảng loạn, lắp bắp khai ra địa điểm gần kho quặng số bốn. Gã thề thốt rằng mình chỉ lượm lặt phế liệu, còn tờ giấy kia là do một tên thư sinh mù lòa nhờ bán hộ lấy vài đồng bạc lẻ.
Gã trung niên lật giở tờ giấy trúc, ánh mắt lướt nhanh qua dòng chữ miêu tả kết cấu vân rết bị sửa đổi. Sát khí bùng lên trong mắt hắn. Không thèm nghe hết câu, Ngô chấp sự ném xuống một túi linh thạch hạ phẩm rồi quay ngoắt đi. Hắn mang theo bằng chứng chí mạng, vội vã hướng thẳng về cứ điểm Liệt Hỏa Tông để báo cáo.
Chờ bóng áo đỏ khuất hẳn sau góc rẽ, Lục Thất mới lảo đảo đứng dậy, lén bóp nát một đạo truyền âm phù giấu trong lòng bàn tay. Kế hoạch giao mồi đã thành công, vật chứng đã sang tay đúng đối tượng.
Thế nhưng, vào khoảnh khắc phù văn lóe sáng, thần thức nhạy bén của Lục Thất chợt nhận ra một luồng khí tức âm hàn đang lẩn khuất trên mái ngói chợ đen. Có kẻ tu luyện ám ảnh quyết đang bám đuôi người của Liệt Hỏa Tông. Một biến số mới đã xuất hiện, đúng như dự liệu của Các chủ về việc Hắc Thiên Các sẽ không ngồi yên nhìn ngọn lửa lan tới cửa nhà mình.
Ngô chấp sự bóp chặt lấy cổ tay Lục Thất, luồng linh lực hệ hỏa nóng rực truyền thẳng qua lớp áo xám. Lão không vội nhìn kẻ đang quỳ rạp dưới đất, mà dán chặt ánh mắt vào đoạn kim loại cháy đen cùng tờ giấy nháp vừa rơi ra từ vạt áo đối phương. Bàn tay còn lại của lão vung lên, một đạo hỏa phù lập tức hóa thành lồng giam vô hình, phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh gian hàng xập xệ. Mùi khét lẹt của tà hỏa tỏa ra từ vật chứng khiến đồng tử lão co rụt lại, sát cơ trong nháy mắt bùng lên.
Theo đúng kịch bản đã được định sẵn từ trước, Lục Thất giả vờ hoảng loạn tột độ. Hắn cắn chót lưỡi, dùng chút thanh tỉnh cuối cùng kích hoạt viên Tụ Khí Châu giấu trong tay áo. Một luồng sương mù xám xịt nổ tung che khuất tầm nhìn, đồng thời thân ảnh hắn lùi gấp về phía sau hòng mượn trận pháp cấm chế của chợ đen để thoát thân. Đây là đòn nhử bắt buộc phải có, bởi một kẻ bòn mót mạt vụn nếu không phản kháng mà ngoan ngoãn giao nộp bí mật, chắc chắn sẽ khiến kẻ đa nghi như người của Liệt Hỏa Tông sinh nghi.
Quả nhiên, vị chấp sự trung niên chỉ cười lạnh một tiếng, lập tức thay đổi chiến thuật. Lão nhận ra đối phương chỉ muốn bỏ trốn chứ không có sát ý, liền thu hồi sát chiêu đoạt mạng, chuyển sang bấm quyết điều động địa mạch hỏa linh bên dưới nền đất. Sương mù xám vừa bốc lên đã bị nhiệt độ cao bốc hơi sạch sẽ, không để lại chút dấu vết. Một sợi xích ngưng tụ từ chân hỏa xé gió lao tới, quấn chặt lấy mắt cá chân Lục Thất, kéo giật hắn ngã nhào trở lại mặt đất. Khối ngọc bội phòng thân bên hông ám vệ vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, linh quang tắt ngấm.
Hỏa độc từ sợi xích men theo kinh mạch xâm nhập thẳng vào chân trái, khiến toàn bộ huyệt đạo từ đùi xuống gót chân của Lục Thất lập tức tê liệt. Cảm giác bỏng rát thấu xương này hoàn toàn nằm ngoài dự tính ban đầu, nhưng lại vô tình làm tăng thêm độ chân thực cho màn kịch. Hắn gào lên đau đớn, hai tay ôm lấy chân, liên tục dập đầu xuống nền đất ẩm ướt.
"Tha mạng, đại nhân tha mạng, tiểu nhân chỉ là nhặt được thứ này ở bãi phế liệu phía đông thành. Tiểu nhân định đem bán cho phường giám định lấy chút linh thạch, hoàn toàn không biết nó là vật gì."
Ngô chấp sự hừ lạnh, ngón tay bọc một lớp linh khí mỏng cẩn thận nhặt tờ giấy nháp lên. Nội dung trên đó được viết nguệch ngoạc bằng chu sa rẻ tiền, nhưng từng nét chữ lại phân tích cực kỳ rành mạch về kết cấu vân mây hình rết và thủ pháp tà môn bên trong khối tàn thiết. Lão lại dùng thần thức rà soát đoạn kim loại cháy đen, sắc mặt từ nghi hoặc dần chuyển sang phẫn nộ tột độ. Khớp rồi, hoàn toàn trùng khớp với bản vẽ lõi lò luyện mà tông môn vừa bị đánh cắp tháng trước.
Sự thật đã bị bóp méo qua một lớp bình phong hoàn hảo. Diệp Tinh Thần không cần tự mình ra mặt tố cáo, chỉ mượn một tờ giấy không ấn tín và một tên lưu manh chợ đen để đẩy thông tin đi. Ngô chấp sự lúc này đã hoàn toàn tin rằng, những kẻ dùng tà hỏa luyện khí chính là hung thủ đứng sau vụ nổ kho quặng nhằm che giấu hành vi trộm cắp bí pháp của Liệt Hỏa Tông. Lão siết chặt vật chứng trong tay, lực đạo mạnh đến mức mép giấy hằn sâu vào lòng bàn tay rướm máu.
"Cút đi, nếu dám để lộ nửa lời về chuyện đêm nay, ta sẽ rút gân lột da ngươi."
Lão Ngô thu hồi hỏa xích, ném xuống đất một thỏi linh thạch hạ phẩm như để bố thí cho kẻ vừa cung cấp manh mối, rồi quay ngoắt người bước đi. Lục Thất nằm gục trên mặt đất, hơi thở thoi thóp nhưng khóe môi bị che khuất lại khẽ nhếch lên. Khối tàn thiết mang theo tà hỏa và bản giám định nặc danh đã chính thức đổi chủ. Đêm nay, cơn thịnh nộ của Liệt Hỏa Tông sẽ không giáng xuống đầu người của Kiếm Các, mà sẽ nhắm thẳng vào phân đà của Hắc Thiên Các ở phía nam thành.
Ngô chấp sự siết chặt nửa miếng hắc kim trong tay, luồng linh lực nóng rực từ lòng bàn tay gã bùng lên, ép bức không gian xung quanh tửu lâu tồi tàn. Ánh mắt gã ghim chặt vào vệt vân mây hình rết đã nứt nẻ, sát cơ dâng trào đến mức vỡ vụn cả chén trà trên mặt bàn. Một tên nhặt mạt vụn như ngươi, làm sao biết được thứ này trôi dạt từ bãi phế liệu phía đông.
Lục Thất ngã gục dưới sàn gỗ, bắp chân trái đã hoàn toàn tê liệt vì hỏa độc xâm nhập. Hắn cố tình cắn nát một viên Tỉnh Thần Đan rẻ tiền giấu sẵn dưới lưỡi, giả vờ run rẩy moi từ trong ngực áo ra một tấm Lệnh Giám Định nhàu nát. Tiểu nhân chỉ mót được vật này cạnh lò luyện hỏng số chín. Kẻ vứt bỏ nó mặc áo choàng đen, vội vã rời đi sau khi nghe tiếng còi tuần tra của Phủ Thành chủ.
Ngô chấp sự không vội tin lời. Gã hừ lạnh, lật tay ném ra một mặt Hỏa Linh Trận Bàn bằng đồng thau, cắm thẳng xuống sàn gỗ cách Lục Thất nửa thước. Trận văn bừng sáng, chín ô trận vị xoay tròn tỏa ra một luồng hỏa diễm vô hình hóa thành xích sắt, trói chặt lấy thần thức của tên mập mạp. Nếu ngươi dám nửa lời dối trá, ngọn lửa này sẽ thiêu rụi hoàn toàn Tụ Khí Đan Điền, vĩnh viễn phế bỏ căn cơ tu luyện của ngươi.
Lục Thất cắn chặt khớp hàm, mặc cho hơi nóng nướng chín một mảng da thịt trước ngực. Hắn đã được Các chủ căn dặn kỹ, một màn kịch hoàn hảo không bao giờ được phép thiếu đi sự trả giá thật. Một tên lưu manh chợ đen phải biết sợ hãi, phải biết tham lam, và tuyệt đối không được dùng linh lực chống trả. Tiếng gãy vụn vang lên bần bật, tấm Ẩn Tức Phù giấu trong tay áo Lục Thất nổ tung, ép mạch môn của hắn đóng kín, linh lực ngưng trệ tạo thành nội thương chân thực.
Cái giá này đủ để Ngô chấp sự thu hồi sự nghi ngờ, bởi gã tự tin không kẻ nào dám lấy đạo cơ tu hành ra làm mồi nhử. Gã phất tay áo, cuốn lấy tờ giấy không có con dấu cùng nửa đoạn kiếm cách cháy đen, quay người bước nhanh khỏi tửu lâu. Bãi phế liệu phía đông, lò luyện số chín, món nợ mười vạn hỏa tinh thạch của Liệt Hỏa Tông đêm nay phải dùng máu của Hắc Thiên Các để rửa sạch.
Ngay khi bóng lưng gã chấp sự khuất sau ngõ tối, Lục Thất mới thở hắt ra một hơi nghẹn đắng. Hắn không vội đứng lên, chỉ lặng lẽ dùng ngón tay còn cử động được bóp nát một viên ngọc giản truyền âm cỡ hạt đậu. Thông điệp không có âm thanh, chỉ là một luồng linh ba cực nhỏ mang theo dao động của hỏa độc, lướt qua màn đêm tĩnh lặng bay thẳng về phía Thiên Đạo Kiếm Các.
Tại tầng cao nhất của Kiếm Các, Diệp Tinh Thần mở bừng mắt khi viên ngọc giản trên bàn làm việc khẽ rung lên rồi nát vụn thành bột mịn. Hắn vươn tay gạt những mảnh vụn sang một bên, khóe môi nhếch lên một đường cong tĩnh lặng. Lão Trần, mồi lửa đã được Lục Thất châm ngòi thành công. Liệt Hỏa Tông đã cắn câu, hiện tại Ngô chấp sự đang dẫn người thẳng tiến đến mục tiêu giả.
Lão Trần đứng bên cạnh khẽ rùng mình, ánh mắt nhìn thiếu niên trước mặt tràn ngập sự kính sợ. Lò luyện số chín ở bãi phế liệu phía đông vốn không phải là nơi vứt bỏ rác rưởi. Đó chính là bình phong che giấu điểm trung chuyển kiếm giả thất phẩm mà Hắc Thiên Kiếm Các vừa thiết lập tháng trước, thông tin này mạng lưới tình báo phải mất ba cái mạng mới đổi về được.
Diệp Tinh Thần đứng dậy, vạt áo bào khẽ lay động trong gió lạnh, vứt ra một tấm lệnh bài bằng gỗ tử đàn khắc hình kiếm trận. Truyền lệnh cho Thiên Cơ Kiếm Võng, lập tức dùng danh nghĩa thương nhân giấu mặt gửi một phong thư tố giác đến đội tuần tra của Phủ Thành chủ. Nội dung chỉ cần ghi rõ, đêm nay có kẻ tàng trữ quặng lậu dễ nổ tại khu vực phía đông.
Lão Trần cúi rạp người nhận lấy tấm lệnh bài, bàn tay già nua run rẩy vì kích động. Các chủ muốn mượn đao giết người, lại mượn thêm quy chế pháp lý của Phủ Thành chủ để niêm phong hoàn toàn đường sống của kẻ địch. Khi cấm quân ập đến, thứ họ thấy sẽ là tàn cuộc đẫm máu giữa Liệt Hỏa Tông và những kẻ rèn kiếm giả, tang chứng vật chứng đều đầy đủ không thể chối cãi.
Ngày mai, Thiên Địa Kiếm Phổ sẽ có cớ danh chính ngôn thuận để thanh lọc toàn bộ danh kiếm xuất xứ từ Hắc Thiên Các ra khỏi bảng xếp hạng. Diệp Tinh Thần xoay người nhìn ra màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, ngón tay gõ nhịp lên bệ gỗ định đoạt bước đi cuối cùng của ván cờ. Lão lập tức mở kho số hai, xuất ra ba thanh Lưu Ảnh Kiếm giao cho ám vệ, chúng ta cần ghi lại toàn bộ biến số đêm nay để làm bằng chứng định tội trước toàn Cửu Châu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.