Chương 27: Linh Tài Của Bọn Chúng
Đăng: 09/07/2026 11:25
4,100 từ
1 lượt đọc
Sương sớm chưa tan trên mái ngói ngọc lưu ly. Bảng cáo thị bằng gỗ lim trước cửa chính đã thu hút hàng trăm ánh mắt dò xét của tu sĩ dạo quanh phường thị.
Cuốn trục bọc lụa vàng vừa được treo lên. Nét chu sa đỏ thẫm trên mặt giấy Tuyên Thành vẫn còn vương mùi mạn đà la gay gắt.
Nội dung bên trong vô cùng ngắn gọn. Nó trực tiếp gạch bỏ cái tên xếp thứ mười chín trên bảng xếp hạng vũ khí Cửu Châu. Kèm theo đó là dòng chú thích lạnh lẽo về hỏa độc ăn mòn mạch kiếm.
Đám đông xôn xao bàn tán. Không ai dám tin một phương thế lực mới nổi lại dám công khai tát thẳng vào mặt đường chủ của tổ chức ngầm khét tiếng nhất thành trì.
Ngay lúc tiếng xì xầm lên đến đỉnh điểm, một gã nam tử mặc áo tơi xám tro chen ngang qua đám đông. Hắn bước thẳng vào sảnh chính, tháo chiếc hộp gỗ hắc đàn trên lưng ném mạnh xuống bàn đá thanh ngọc.
Nắp hộp bật mở. Bên trong lộ ra một thanh đoản kiếm ánh lên sắc trắng bệch, lưỡi mỏng như cánh ve. Hàn khí buốt giá tỏa ra ép những tu sĩ đứng gần phải vận linh lực lùi lại nửa bước.
Gã nam tử hếch cằm. Hắn cất giọng khàn đục mang theo sóng âm chấn động màng nhĩ những kẻ tu vi thấp kém. Gã lớn tiếng yêu cầu người đứng quầy phải thẩm định lại tính chân thực của thông cáo vừa ban hành.
Từ trên tầng hai, qua khe hở của bức rèm trúc rủ xuống tĩnh lặng, Diệp Tinh Thần chậm rãi xoay chén trà gốm. Thần thức hắn lướt qua gã áo xám, lập tức nhận ra dấu vết chai sần đặc trưng trên hổ khẩu tay phải.
Kẻ này chỉ là một tay lính đánh thuê chuyên nhận tiền làm bình phong từ chợ đen. Đêm qua, khi hạ bút định đoạt thứ hạng, thiếu niên đã đoán trước đối phương tuyệt đối không dám vác bản thể danh kiếm đang bị phản phệ đến đối chất.
Bọn chúng dùng một vật phẩm bàng quan, được ngụy trang hoàn hảo bằng Ẩn Băng Trận. Mục đích nhằm chứng minh quy trình kiểm định của nơi này có sai sót, từ đó lật đổ uy tín của toàn bộ hệ thống tình báo.
Bên dưới quầy đá, Chấp sự Trần khẽ nuốt nước bọt. Vành tai lão lấm tấm mồ hôi lạnh khi cảm nhận được sát khí từ kẻ gây rối. Dù vậy, lão vẫn nhớ như in lời dặn dò của Các chủ vào canh ba đêm qua.
Không tranh cãi, không giải thích dài dòng. Lão Trần chỉ trầm mặc thò tay vào tay áo, lấy ra một mặt gương đồng xỉn màu có khắc chín ô trận vị.
Đây là Phá Vọng Kính, không mang tính công kích. Nó là công cụ chuyên dụng để soi rọi những đường vân ẩn sâu trong cốt kim loại, thứ mà mắt thường hay linh giác thông thường đều dễ dàng bỏ sót.
"Khách quan đã muốn thử, bản các tự nhiên chiều ý." Lão Trần hắng giọng, truyền một tia Mộc linh lực thuần hậu vào tâm mặt đồng.
Lập tức, chín ô trận vị sáng lên ánh sáng vàng nhạt, bao phủ lấy thanh đoản kiếm trắng bệch. Bề mặt kim loại vốn đang tỏa hàn khí bỗng nhiên run lên bần bật, phát ra những tiếng xèo xèo như nước lạnh đổ vào chảo dầu nóng.
Gã áo xám biến sắc. Hắn lập tức cắn nát đầu lưỡi, phun tinh huyết lên một tấm bùa Băng Tỏa màu lam nhạt, định dán lên thân kiếm nhằm gia cố lớp ngụy trang đang tan chảy.
Nhưng một luồng uy áp vô hình từ tầng hai đã lặng lẽ giáng xuống. Thần thức sắc bén như đao ghim chặt hai chân gã xuống sàn gỗ linh mộc. Tấm phù lục trên tay hắn chưa kịp kích phát đã bốc cháy thành tro bụi.
Dưới ánh sáng soi rọi của trận bàn, lớp ngụy trang nhanh chóng bốc hơi. Những đường vân nứt nẻ màu đỏ sậm chạy dọc lõi thép hoàn toàn lộ diện.
Hỏa độc tà môn vốn được giấu kín nay bùng phát dữ dội, cắn nuốt linh khí xung quanh. Nó tạo thành hình thù một con rết chín đầu mờ ảo đang điên cuồng giãy giụa. Nhiệt độ trong sảnh tăng vọt khiến mép bàn đá rạn nứt.
Đám đông tu sĩ đứng vây quanh đồng loạt hít sâu một ngụm khí lạnh. Ánh mắt từ nghi ngờ chuyển sang hoảng sợ và khinh bỉ. Bằng chứng rành rành ngay trước mắt, sự thật về thứ tà pháp ăn mòn linh tính đã bị phơi bày trần trụi.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc ép hỏa độc hiện hình cũng không hề nhỏ. Mặt gương đồng trên tay lão Trần phát ra một tiếng răng rắc khô khốc. Một vết nứt kéo dài từ mép vào tận tâm trận vị khiến linh quang vụt tắt.
Pháp khí giám định trị giá hàng trăm linh thạch cứ thế biến thành phế phẩm. Không chỉ vậy, luồng nhiệt độc dội ngược lại khiến gã áo xám bốc cháy nửa bàn tay phải, lớp da thịt xèo xèo tuột xuống để lộ cả xương trắng ở các đốt ngón tay.
Nhưng đổi lại, uy tín của thông cáo ngoài cửa đã vững như bàn thạch. Gã áo xám ôm bàn tay phế tàn, biết mình đã bước vào tử cục. Môi hắn run lẩy bẩy không thốt nên lời, vội vàng quay đầu định bỏ chạy thục mạng khỏi sảnh lớn.
Hắn bỏ mặc luôn cả chiếc hộp gỗ hắc đàn. Vật chứng mang tính chí mạng vẫn nằm chỏng chơ, không ngừng tỏa khói trên mặt đá thanh ngọc đen sì.
Diệp Tinh Thần buông chén trà xuống bàn, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Mồi nhử đã tung, bình phong đã bị phá. Kẻ địch muốn mượn dao giết người lại tự đem chuôi dao dâng tận tay hắn.
Việc gã lính đánh thuê bỏ chạy không nằm ngoài dự tính. Thứ thiếu niên cần không phải là mạng của một tên tép riu, mà là sự xác nhận từ hàng trăm con mắt của giới tu luyện có mặt tại đây.
Đoản kiếm hỏng hóc kia giờ đã đổi chủ, đường hoàng nằm trong kho lưu trữ của thế lực hắn. Nó chính thức trở thành lưỡi gươm sắc bén nhất chuẩn bị kề vào cổ những kẻ thao túng sự thật trong bóng tối.
Ánh sáng vàng sậm từ mặt gương vọt ra, chiếu thẳng vào lưỡi kiếm trắng bệch. Lớp hàn khí bên ngoài đột ngột sôi trào, không hề tan chảy như dự kiến mà ngưng tụ thành hàng chục sợi tơ đen buốt giá. Chúng men theo chùm sáng, hung hăng lao ngược về phía cổ tay vị chấp sự già. Đây căn bản không phải là vật phẩm chờ kiểm định thông thường. Kẻ đứng sau đã nhét một đạo Âm Sát Phù giấu kỹ dưới đáy trận đồ ngụy trang, cốt để phế bỏ đôi tay của người dám soi xét sự thật, qua đó chứng minh năng lực của phường thị chỉ là trò cười.
Gã áo xám nhếch mép, linh lực dưới chân âm thầm vận chuyển, chuẩn bị hô hoán lên để kích động đám đông. Thế nhưng, Lão Trần không hề hoảng loạn ném đồ vật đi như phản xạ tự nhiên. Từ đêm qua, Các chủ đã chỉ rõ thủ đoạn của đám lính đánh thuê, dặn lão tuyệt đối không được lùi bước. Lão nghiến răng, ngón cái ấn mạnh vào ô thứ bảy trên viền pháp khí bằng đồng. Tiếng rắc vang lên chói tai. Mặt phản chiếu của món đồ rạn ra ba đường nứt, chủ động cắt đứt luồng sáng kết nối.
Việc chủ động ngắt trận khiến toàn bộ luồng sát khí mất đi điểm tựa, lập tức chuyển hướng cắm phập xuống mặt bàn đá thanh ngọc. Khối đá ngọc vỡ nát, sương đen ăn mòn một mảng lớn quầy hàng, bốc lên mùi hôi thối. Cái giá phải trả cho quyết định này là pháp khí giám định cấp hai đã hao tổn bản nguyên, trận văn bên trong nứt nẻ, không thể dùng lại trong vòng nửa năm. Gã lính đánh thuê sững sờ, nhận ra cái bẫy mượn lực đả lực đã hoàn toàn thất bại trước sự liều lĩnh của đối phương.
Biết thế cục đã đảo chiều, gã vội vã đưa tay định vồ lấy chuôi đoản kiếm để tẩu tán tang vật. Ngay khoảnh khắc ngón tay gã sắp chạm vào lớp kim loại, một đạo trọng lực từ dưới sàn gỗ đột ngột giáng xuống. Trận pháp phòng ngự của sảnh chính đã được kích hoạt bằng một luồng thần thức từ tầng hai. Cánh tay gã áo xám trĩu nặng như đeo chì, khựng lại giữa không trung, không thể nhích thêm nửa phân.
Từ sau bức rèm trúc rủ xuống tĩnh lặng, một mộc bài khắc lệnh chỉ bay vút ra, ghim thẳng vào cột trụ bên cạnh gã nam tử. Giọng nói bình thản của Diệp Tinh Thần truyền dọc theo linh mạch của mộc bài, vang vọng khắp sảnh đường. Hắn không lộ diện, chỉ dùng quy chế để áp bức kẻ đang cố tình làm loạn.
Căn cứ theo điều lệ thứ tư của nội bộ, kẻ mang vật phẩm chứa ác ý nhằm phá hoại quy trình giám định sẽ bị tịch thu tang vật.
Lời nói của thiếu niên mang theo hàn ý không thể chối cãi, trực tiếp ra lệnh cho người bên dưới. Chấp sự Trần phải lập tức mở sổ công huân và sổ nợ, khấu trừ giá trị mặt bàn ngọc cùng chi phí tu bổ pháp khí vào danh tính của kẻ này, đồng thời tước bỏ quyền giao dịch vật liệu của hắn tại tất cả các thương hội trực thuộc.
Lão Trần hít sâu một hơi, lấy lại dáng vẻ uy nghiêm của người đại diện cửa hàng. Lão dùng một chiếc kẹp làm từ gỗ Tử Đàn cẩn thận gắp thanh đoản kiếm đã mất đi lớp ngụy trang lên cao cho mọi người cùng thấy. Hàn khí tản đi, lộ ra chất liệu thực sự chỉ là mạt sắt rẻ tiền được tôi luyện qua loa, hoàn toàn không có lấy một đường kiếm văn tử tế. Đặc biệt, ở sát phần chắn tay, một ký hiệu hình bán nguyệt khuyết góc đang rỉ sét dần hiện rõ trước hàng trăm cặp mắt.
Đám đông bên ngoài ồ lên kinh ngạc, tiếng xì xầm lập tức đổi hướng. Ký hiệu kia thuộc về Hắc Nham Lò, một xưởng rèn tư nhân nằm ở ngoại ô phía nam, nơi chuyên cung cấp phôi kiếm cho vòng ngoài của mạng lưới chợ đen. Kẻ địch vốn định dùng một thanh kiếm giả để bôi nhọ uy tín, lại không ngờ chính lớp vỏ bọc vỡ nát đã trở thành vật chứng chỉ điểm ngược lại chúng.
Gã áo xám mặt mày tái nhợt, biết mình đã trở thành con cờ bị vứt bỏ, lại gánh thêm món nợ khổng lồ từ quy định của đối phương. Hắn không nói một lời, cắn răng thiêu đốt một giọt tinh huyết để phá vỡ áp lực trọng trường, sau đó quay đầu bỏ chạy trối chết vào đám đông. Lão Trần định sai đệ tử đuổi theo nhưng mộc bài trên cột trụ khẽ rung lên, truyền ra luồng ý niệm ngăn cản.
Diệp Tinh Thần ngồi sau rèm trúc, khẽ nhấp một ngụm trà nguội, ánh mắt khóa chặt vào vết khuyết trên ký hiệu bán nguyệt vừa lộ diện. Hắn vốn dĩ có thể dễ dàng bắt giữ tên lính đánh thuê, nhưng một quân cờ sống hoảng loạn chạy về báo tin mới là thứ có giá trị nhất lúc này. Thông tin trên lưỡi kiếm đã khớp với những ghi chép trong cuốn sổ mật thu được đêm qua, mẻ lưới tiếp theo nhắm vào nguồn cung vật liệu của đối thủ đã chính thức có tọa độ.
Luồng sáng từ Khốn Tiên Trận dưới sàn nhà bừng lên, đè nghiến lấy cổ tay gã áo xám. Lớp linh lực hộ thể của hắn vỡ vụn thành từng mảng sáng lốm đốm.
Nhận ra việc giằng co bằng nhục thân chỉ tốn công vô ích, kẻ này lập tức thay đổi đấu pháp. Hắn cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết nồng nặc mùi tanh lên không trung.
Huyết vụ không rơi xuống mà nhanh chóng ngưng tụ thành một đạo phù văn màu đỏ sẫm. Mười ngón tay hắn dù bị ép chặt vẫn cố gõ một nhịp kỳ lạ lên mặt bàn đá thanh ngọc.
Sóng âm nương theo huyết phù lan tỏa vào đám đông đang vây xem. Từ trong vòng vây tu sĩ, một kẻ gầy gò mặc áo bào thô kệch đột nhiên cất giọng the thé.
Gã giấu mặt bắt đầu kích động dư luận, lớn tiếng vu khống nơi này ỷ thế hiếp người. Hắn gào lên rằng cửa hàng cố tình dựng chuyện để cướp đoạt pháp khí của khách mang đến giám định.
Trên lầu hai, Diệp Tinh Thần ngừng xoay chén trà gốm. Mọi biến số đều nằm gọn trong dự tính từ canh ba đêm qua.
Hắn đã dặn dò Chấp sự Trần cố tình để hở một góc Khảm vị ở hàng rào phòng ngự sảnh chính. Nếu đối phương muốn dùng dư luận phá uy tín, hắn sẽ mượn chính hàng trăm cặp mắt này để đóng chết đường lui của chúng.
Một đạo thần thức mỏng như tơ nhện được thiếu niên ngưng tụ, xuyên qua rèm trúc truyền thẳng xuống quầy đá. Kèm theo đó là mệnh lệnh thu lưới dứt khoát.
Nhận được chỉ thị, Chấp sự Trần khẽ lật cổ tay. Một mặt gương đồng xỉn màu khắc trận đồ bát quái xuất hiện, ấn thẳng lên chuôi thanh đoản kiếm đang tỏa hàn khí.
Thấy vậy, kẻ đánh thuê nhếch mép cười gằn. Hắn lập tức kích hoạt luồng thần niệm giấu sẵn bên trong lõi vũ khí.
Đấu pháp của hắn chính là mượn tay người của cửa tiệm chạm vào vật chứng, từ đó kích nổ Ẩn Băng Trận khắc giấu dưới lớp vỏ ngụy trang.
Một tiếng vỡ nghẹn vang lên. Hàn khí bỗng chuyển sang màu đen đặc, hóa thành hàng chục sợi tơ tà ác đâm ngược về phía linh mạch cốt lõi của tòa lầu.
Thế nhưng, luồng tà khí vừa xông ra đã đâm sầm vào mặt gương. Chín ô trận vị trên viền đồng đồng loạt xoay chuyển, tạo ra một vòng xoáy linh lực bẻ gãy hoàn toàn quỹ đạo của tơ đen.
Kẻ đánh thuê biến sắc, vội vàng muốn cắt đứt liên kết thần thức nhưng đã quá muộn. Phản lực từ Cửu Cung Kính dội ngược theo đường chỉ huy, đánh thẳng vào nhẫn trữ vật trên ngón trỏ tay trái của hắn.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Chiếc nhẫn ngọc vỡ nát thành từng mảnh vụn, kéo theo toàn bộ không gian lưu trữ bên trong sụp đổ hoàn toàn.
Cái giá phải trả cho đòn phản phệ không phải là hộc máu hay đứt gãy kinh mạch. Luồng tà khí dội ngược đã làm kết tinh thức hải của gã áo xám.
Hai hốc mắt hắn trào ra một chất dịch trong suốt, nhanh chóng đông cứng thành những hạt thủy tinh li ti. Ký ức về toàn bộ các loại trận pháp hắn từng học qua trong hai mươi năm nháy mắt bị xóa sổ, vĩnh viễn biến mất khỏi tâm trí.
Cùng lúc đó, tài nguyên bồi dưỡng trong nhẫn cũng văng tung tóe. Hàng trăm viên linh thạch hạ phẩm, vài lọ đan dược rỗng và một khối lệnh bài bằng sắt đen rơi lả tả xuống sàn ngọc.
Khối thiết bài khắc chìm hình một con rết cuộn tròn. Đây chính là tín vật liên lạc vòng ngoài của tổ chức ngầm khét tiếng nhất phường thị. Đám đông đang xôn xao bỗng chốc im bặt, kinh hãi nhìn vật chứng hàm oan.
Gã tu sĩ gầy gò ban nãy còn lớn tiếng kích động dư luận, nay thấy tình thế đảo chiều liền âm thầm lùi bước. Hắn rụt cổ, định lẩn vào dòng người hướng ra cửa lớn.
Chưa kịp xoay người, hai gã đệ tử ngoại môn mặc áo xanh đã phi kiếm đáp xuống, đứng chắn ngang lối đi. Bọn họ không rút pháp khí, chỉ thả ra uy áp Trúc Cơ kỳ khóa chặt không gian xung quanh.
Mạng lưới tình báo của Diệp Tinh Thần đã giăng sẵn. Không một mắt xích nào được phép rời khỏi ván cờ khi chưa định hình xong kết quả.
Tại quầy đá, Chấp sự Trần nhấc gương đồng lên, để lộ tình trạng thê thảm của vật phẩm. Lớp vỏ ngụy trang bên ngoài lưỡi kiếm đã bị lực phản chấn lột sạch.
Bên trong phơi bày một rãnh rỗng ruột chứa đầy bột cát màu tím sẫm. Lão Trần hắng giọng, dõng dạc truyền âm bằng linh lực để toàn bộ sảnh chính đều nghe rõ.
"Vũ khí mang đến không có kiếm tâm, lõi bị khoét rỗng để nhồi Tử Hàn Sa nhằm phá hoại linh mạch người thẩm định. Hành vi này vi phạm nghiêm trọng cấm lệnh của Kiếm Các!"
Theo quy chế mới, vật chứng mang tính sát thương tà môn lập tức bị tiêu hủy. Chấp sự Trần vung tay áo, một ngọn lửa Đan hỏa màu cam nhạt từ trận nhãn dưới sàn bùng lên.
Thanh đoản kiếm rởm nhanh chóng bị thiêu rụi thành một vũng nước thép hôi hám. Kẻ đánh thuê quỳ sụp xuống, đôi mắt rỉ dịch thủy tinh đờ đẫn nhìn đống tài sản vỡ nát.
Cuốn sổ đen trên bàn đá được mở ra. Một ngàn điểm công huân tiền phạt lập tức bị giáng xuống đầu kẻ gây rối, chính thức đẩy mâu thuẫn giữa hai thế lực sang một giới hạn không thể vãn hồi.
Mặt gương đồng xỉn màu vừa chạm xuống mặt bàn đá, chín ô trận vị lập tức bừng sáng, tạo ra một luồng hấp lực điên cuồng hút trọn khói đen từ vụ nổ. Dưới tác động của cấm chế thanh tẩy, chiếc nhẫn trữ vật đã vỡ vụn thành vô số hạt bụi kim loại xám xịt. Thế nhưng, luồng tà khí hắc ám không hề tiêu tán mà bị áp lực không gian ép chặt, ngưng tụ lại thành một khối tinh thạch to bằng quả hạch. Bề mặt vật thể này đỏ rực như máu khô, bên trong lờ mờ hiện lên những sợi tơ đen vặn vẹo tựa như sinh vật sống. Khối tinh thạch tỏa ra mùi hôi thối của xác chết mục nát hòa lẫn với linh khí khô nóng đặc trưng của địa hỏa. Những tu sĩ đứng gần vội vã vận linh lực hộ thể, lùi lại thêm vài trượng. Ánh mắt đám đông nhìn về phía gã áo xám đã chuyển từ tò mò sang kinh hãi tột độ.
Gã lính đánh thuê lảo đảo lùi lại, hổ khẩu tay phải nứt toác, máu tươi nhỏ giọt xuống mặt sàn gỗ lim. Hắn không ngờ pháp khí do kẻ môi giới cung cấp lại ẩn chứa cạm bẫy tàn độc như vậy. Nếu không có lớp phòng ngự từ quầy đá cản lại, toàn bộ cánh tay và tâm trí của hắn đã bị hỏa độc cắn nuốt. Chấp sự Trần bảo trì sắc mặt lạnh nhạt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt gương đồng ba tiếng. Âm thanh khô khốc vang lên, lập tức kích hoạt vòng bảo vệ thứ hai của sảnh chính. Chín đạo ánh sáng vàng rực từ trần nhà giáng xuống, đan chéo thành một chiếc lồng giam vô hình khóa chặt gã nam tử vào giữa.
"Dựa theo quy chế thứ bảy của bổn các, kẻ mang tà vật chứa hỏa độc đến quấy rối quy trình giám định sẽ bị tịch thu tang vật." Lão Trần hắng giọng, thanh âm dồn dập linh lực vang vọng khắp phường thị. "Khối Huyết Tủy Hỏa Độc này chính là mầm mống ăn mòn mạch kiếm. Đặc tính tàn phá của nó trùng khớp hoàn toàn với nguyên nhân khiến thanh Trảm Nghiệp Kiếm bị phế bỏ. Chứng cớ rành rành, các vị đạo hữu ở đây đều đã tận mắt chứng kiến."
Đám đông ồ lên bàn tán xôn xao. Lời đồn đại về việc hệ thống tình báo bị thao túng phút chốc sụp đổ trước vật chứng thực tế. Gã áo xám cắn chặt răng, biết mình đã trở thành con tốt thí bị chủ nhân vứt bỏ, hai chân mềm nhũn quỳ rạp xuống đất không dám phản kháng.
Từ sau bức rèm trúc trên tầng hai, Diệp Tinh Thần thu hồi thần thức, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong tĩnh lặng. Mọi chuyện diễn ra đúng như dự tính từ canh ba đêm qua. Hắn biết kẻ địch sẽ không cam lòng để mất thứ hạng, chắc chắn sẽ mượn tay kẻ khác mang một vật phẩm ngụy trang đến thử dò. Việc dùng áp lực trận pháp ép tà khí kết tinh chính là bước cờ thứ hai hắn đã bí mật cài sẵn vào hệ thống phòng ngự. Bọn chúng muốn dùng một tên vô danh để bôi nhọ uy tín, hắn liền mượn chính tà khí của chúng để đúc thành bằng chứng thép. Thiếu niên vươn tay, vạch nhanh vài đạo linh ấn lên một tấm ngọc giản truyền âm.
"Số Bảy, mang khối Huyết Tủy Hỏa Độc kia niêm phong vào hộp chì ngâm nước Vô Căn." Diệp Tinh Thần ném ngọc giản về phía góc tối của căn phòng. "Lập tức đem vật chứng này cùng biên bản sự việc giao thẳng cho Phân hội Thương Minh ở bờ đông. Đừng đi đường vòng, cứ hiên ngang mà đi."
Một bóng đen quỳ một chân trên sàn gỗ, kính cẩn nhận lấy ngọc giản.
"Các chủ muốn mượn tay Thương Minh để ép chết đường dây mua bán linh tài của bọn chúng?"
"Bọn chúng muốn dùng dư luận ép ta, ta sẽ dùng vật chứng cắt đứt đường sống của chúng." Diệp Tinh Thần nhấp một ngụm trà nguội, ánh mắt sắc lạnh. "Nói với Hội trưởng Thương Minh, nếu bọn họ còn dung túng cho bất kỳ giao dịch nào có dấu vết của loại hỏa độc này, thứ hạng của toàn bộ thương đội bọn họ trên Thiên Địa Kiếm Phổ sẽ lập tức bị đình chỉ."
Ám vệ số Bảy gật đầu, thân ảnh hóa thành một vệt mờ biến mất khỏi lầu hai. Cùng lúc đó, bên dưới sảnh chính, Chấp sự Trần đã lôi cuốn sổ công huân ra, lạnh lùng ghi lại mức bồi thường mười vạn linh thạch hạ phẩm đối với gã áo xám. Lão dõng dạc tuyên bố bổ sung quy tắc mới. Từ nay mọi pháp khí mang vào cửa đều phải bước qua Trận Bàn Đoạt Khí để soi chiếu tạp chất. Kẻ vi phạm sẽ bị tước đoạt tư cách giao dịch vĩnh viễn.
Diệp Tinh Thần đứng dậy, vạt áo bào khẽ lay động trong gió lạnh. Khối tinh thạch tà môn kia không chỉ là bằng chứng giải oan, nó còn mang theo một đạo thần thức định vị siêu nhỏ mà hắn vừa âm thầm cấy vào. Thương Minh nhận được vật chứng chắc chắn sẽ hoảng loạn tìm kẻ trung gian để chất vấn. Đêm nay, khi kẻ môi giới chợ đen bắt đầu di chuyển để xóa dấu vết, mạng lưới của Thiên Cơ Kiếm Võng sẽ chính thức siết chặt. Ván cờ này, đối thủ giấu mặt đã hoàn toàn mất đi quyền chủ động định đoạt sự thật.
Cuốn trục bọc lụa vàng vừa được treo lên. Nét chu sa đỏ thẫm trên mặt giấy Tuyên Thành vẫn còn vương mùi mạn đà la gay gắt.
Nội dung bên trong vô cùng ngắn gọn. Nó trực tiếp gạch bỏ cái tên xếp thứ mười chín trên bảng xếp hạng vũ khí Cửu Châu. Kèm theo đó là dòng chú thích lạnh lẽo về hỏa độc ăn mòn mạch kiếm.
Đám đông xôn xao bàn tán. Không ai dám tin một phương thế lực mới nổi lại dám công khai tát thẳng vào mặt đường chủ của tổ chức ngầm khét tiếng nhất thành trì.
Ngay lúc tiếng xì xầm lên đến đỉnh điểm, một gã nam tử mặc áo tơi xám tro chen ngang qua đám đông. Hắn bước thẳng vào sảnh chính, tháo chiếc hộp gỗ hắc đàn trên lưng ném mạnh xuống bàn đá thanh ngọc.
Nắp hộp bật mở. Bên trong lộ ra một thanh đoản kiếm ánh lên sắc trắng bệch, lưỡi mỏng như cánh ve. Hàn khí buốt giá tỏa ra ép những tu sĩ đứng gần phải vận linh lực lùi lại nửa bước.
Gã nam tử hếch cằm. Hắn cất giọng khàn đục mang theo sóng âm chấn động màng nhĩ những kẻ tu vi thấp kém. Gã lớn tiếng yêu cầu người đứng quầy phải thẩm định lại tính chân thực của thông cáo vừa ban hành.
Từ trên tầng hai, qua khe hở của bức rèm trúc rủ xuống tĩnh lặng, Diệp Tinh Thần chậm rãi xoay chén trà gốm. Thần thức hắn lướt qua gã áo xám, lập tức nhận ra dấu vết chai sần đặc trưng trên hổ khẩu tay phải.
Kẻ này chỉ là một tay lính đánh thuê chuyên nhận tiền làm bình phong từ chợ đen. Đêm qua, khi hạ bút định đoạt thứ hạng, thiếu niên đã đoán trước đối phương tuyệt đối không dám vác bản thể danh kiếm đang bị phản phệ đến đối chất.
Bọn chúng dùng một vật phẩm bàng quan, được ngụy trang hoàn hảo bằng Ẩn Băng Trận. Mục đích nhằm chứng minh quy trình kiểm định của nơi này có sai sót, từ đó lật đổ uy tín của toàn bộ hệ thống tình báo.
Bên dưới quầy đá, Chấp sự Trần khẽ nuốt nước bọt. Vành tai lão lấm tấm mồ hôi lạnh khi cảm nhận được sát khí từ kẻ gây rối. Dù vậy, lão vẫn nhớ như in lời dặn dò của Các chủ vào canh ba đêm qua.
Không tranh cãi, không giải thích dài dòng. Lão Trần chỉ trầm mặc thò tay vào tay áo, lấy ra một mặt gương đồng xỉn màu có khắc chín ô trận vị.
Đây là Phá Vọng Kính, không mang tính công kích. Nó là công cụ chuyên dụng để soi rọi những đường vân ẩn sâu trong cốt kim loại, thứ mà mắt thường hay linh giác thông thường đều dễ dàng bỏ sót.
"Khách quan đã muốn thử, bản các tự nhiên chiều ý." Lão Trần hắng giọng, truyền một tia Mộc linh lực thuần hậu vào tâm mặt đồng.
Lập tức, chín ô trận vị sáng lên ánh sáng vàng nhạt, bao phủ lấy thanh đoản kiếm trắng bệch. Bề mặt kim loại vốn đang tỏa hàn khí bỗng nhiên run lên bần bật, phát ra những tiếng xèo xèo như nước lạnh đổ vào chảo dầu nóng.
Gã áo xám biến sắc. Hắn lập tức cắn nát đầu lưỡi, phun tinh huyết lên một tấm bùa Băng Tỏa màu lam nhạt, định dán lên thân kiếm nhằm gia cố lớp ngụy trang đang tan chảy.
Nhưng một luồng uy áp vô hình từ tầng hai đã lặng lẽ giáng xuống. Thần thức sắc bén như đao ghim chặt hai chân gã xuống sàn gỗ linh mộc. Tấm phù lục trên tay hắn chưa kịp kích phát đã bốc cháy thành tro bụi.
Dưới ánh sáng soi rọi của trận bàn, lớp ngụy trang nhanh chóng bốc hơi. Những đường vân nứt nẻ màu đỏ sậm chạy dọc lõi thép hoàn toàn lộ diện.
Hỏa độc tà môn vốn được giấu kín nay bùng phát dữ dội, cắn nuốt linh khí xung quanh. Nó tạo thành hình thù một con rết chín đầu mờ ảo đang điên cuồng giãy giụa. Nhiệt độ trong sảnh tăng vọt khiến mép bàn đá rạn nứt.
Đám đông tu sĩ đứng vây quanh đồng loạt hít sâu một ngụm khí lạnh. Ánh mắt từ nghi ngờ chuyển sang hoảng sợ và khinh bỉ. Bằng chứng rành rành ngay trước mắt, sự thật về thứ tà pháp ăn mòn linh tính đã bị phơi bày trần trụi.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc ép hỏa độc hiện hình cũng không hề nhỏ. Mặt gương đồng trên tay lão Trần phát ra một tiếng răng rắc khô khốc. Một vết nứt kéo dài từ mép vào tận tâm trận vị khiến linh quang vụt tắt.
Pháp khí giám định trị giá hàng trăm linh thạch cứ thế biến thành phế phẩm. Không chỉ vậy, luồng nhiệt độc dội ngược lại khiến gã áo xám bốc cháy nửa bàn tay phải, lớp da thịt xèo xèo tuột xuống để lộ cả xương trắng ở các đốt ngón tay.
Nhưng đổi lại, uy tín của thông cáo ngoài cửa đã vững như bàn thạch. Gã áo xám ôm bàn tay phế tàn, biết mình đã bước vào tử cục. Môi hắn run lẩy bẩy không thốt nên lời, vội vàng quay đầu định bỏ chạy thục mạng khỏi sảnh lớn.
Hắn bỏ mặc luôn cả chiếc hộp gỗ hắc đàn. Vật chứng mang tính chí mạng vẫn nằm chỏng chơ, không ngừng tỏa khói trên mặt đá thanh ngọc đen sì.
Diệp Tinh Thần buông chén trà xuống bàn, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Mồi nhử đã tung, bình phong đã bị phá. Kẻ địch muốn mượn dao giết người lại tự đem chuôi dao dâng tận tay hắn.
Việc gã lính đánh thuê bỏ chạy không nằm ngoài dự tính. Thứ thiếu niên cần không phải là mạng của một tên tép riu, mà là sự xác nhận từ hàng trăm con mắt của giới tu luyện có mặt tại đây.
Đoản kiếm hỏng hóc kia giờ đã đổi chủ, đường hoàng nằm trong kho lưu trữ của thế lực hắn. Nó chính thức trở thành lưỡi gươm sắc bén nhất chuẩn bị kề vào cổ những kẻ thao túng sự thật trong bóng tối.
Ánh sáng vàng sậm từ mặt gương vọt ra, chiếu thẳng vào lưỡi kiếm trắng bệch. Lớp hàn khí bên ngoài đột ngột sôi trào, không hề tan chảy như dự kiến mà ngưng tụ thành hàng chục sợi tơ đen buốt giá. Chúng men theo chùm sáng, hung hăng lao ngược về phía cổ tay vị chấp sự già. Đây căn bản không phải là vật phẩm chờ kiểm định thông thường. Kẻ đứng sau đã nhét một đạo Âm Sát Phù giấu kỹ dưới đáy trận đồ ngụy trang, cốt để phế bỏ đôi tay của người dám soi xét sự thật, qua đó chứng minh năng lực của phường thị chỉ là trò cười.
Gã áo xám nhếch mép, linh lực dưới chân âm thầm vận chuyển, chuẩn bị hô hoán lên để kích động đám đông. Thế nhưng, Lão Trần không hề hoảng loạn ném đồ vật đi như phản xạ tự nhiên. Từ đêm qua, Các chủ đã chỉ rõ thủ đoạn của đám lính đánh thuê, dặn lão tuyệt đối không được lùi bước. Lão nghiến răng, ngón cái ấn mạnh vào ô thứ bảy trên viền pháp khí bằng đồng. Tiếng rắc vang lên chói tai. Mặt phản chiếu của món đồ rạn ra ba đường nứt, chủ động cắt đứt luồng sáng kết nối.
Việc chủ động ngắt trận khiến toàn bộ luồng sát khí mất đi điểm tựa, lập tức chuyển hướng cắm phập xuống mặt bàn đá thanh ngọc. Khối đá ngọc vỡ nát, sương đen ăn mòn một mảng lớn quầy hàng, bốc lên mùi hôi thối. Cái giá phải trả cho quyết định này là pháp khí giám định cấp hai đã hao tổn bản nguyên, trận văn bên trong nứt nẻ, không thể dùng lại trong vòng nửa năm. Gã lính đánh thuê sững sờ, nhận ra cái bẫy mượn lực đả lực đã hoàn toàn thất bại trước sự liều lĩnh của đối phương.
Biết thế cục đã đảo chiều, gã vội vã đưa tay định vồ lấy chuôi đoản kiếm để tẩu tán tang vật. Ngay khoảnh khắc ngón tay gã sắp chạm vào lớp kim loại, một đạo trọng lực từ dưới sàn gỗ đột ngột giáng xuống. Trận pháp phòng ngự của sảnh chính đã được kích hoạt bằng một luồng thần thức từ tầng hai. Cánh tay gã áo xám trĩu nặng như đeo chì, khựng lại giữa không trung, không thể nhích thêm nửa phân.
Từ sau bức rèm trúc rủ xuống tĩnh lặng, một mộc bài khắc lệnh chỉ bay vút ra, ghim thẳng vào cột trụ bên cạnh gã nam tử. Giọng nói bình thản của Diệp Tinh Thần truyền dọc theo linh mạch của mộc bài, vang vọng khắp sảnh đường. Hắn không lộ diện, chỉ dùng quy chế để áp bức kẻ đang cố tình làm loạn.
Căn cứ theo điều lệ thứ tư của nội bộ, kẻ mang vật phẩm chứa ác ý nhằm phá hoại quy trình giám định sẽ bị tịch thu tang vật.
Lời nói của thiếu niên mang theo hàn ý không thể chối cãi, trực tiếp ra lệnh cho người bên dưới. Chấp sự Trần phải lập tức mở sổ công huân và sổ nợ, khấu trừ giá trị mặt bàn ngọc cùng chi phí tu bổ pháp khí vào danh tính của kẻ này, đồng thời tước bỏ quyền giao dịch vật liệu của hắn tại tất cả các thương hội trực thuộc.
Lão Trần hít sâu một hơi, lấy lại dáng vẻ uy nghiêm của người đại diện cửa hàng. Lão dùng một chiếc kẹp làm từ gỗ Tử Đàn cẩn thận gắp thanh đoản kiếm đã mất đi lớp ngụy trang lên cao cho mọi người cùng thấy. Hàn khí tản đi, lộ ra chất liệu thực sự chỉ là mạt sắt rẻ tiền được tôi luyện qua loa, hoàn toàn không có lấy một đường kiếm văn tử tế. Đặc biệt, ở sát phần chắn tay, một ký hiệu hình bán nguyệt khuyết góc đang rỉ sét dần hiện rõ trước hàng trăm cặp mắt.
Đám đông bên ngoài ồ lên kinh ngạc, tiếng xì xầm lập tức đổi hướng. Ký hiệu kia thuộc về Hắc Nham Lò, một xưởng rèn tư nhân nằm ở ngoại ô phía nam, nơi chuyên cung cấp phôi kiếm cho vòng ngoài của mạng lưới chợ đen. Kẻ địch vốn định dùng một thanh kiếm giả để bôi nhọ uy tín, lại không ngờ chính lớp vỏ bọc vỡ nát đã trở thành vật chứng chỉ điểm ngược lại chúng.
Gã áo xám mặt mày tái nhợt, biết mình đã trở thành con cờ bị vứt bỏ, lại gánh thêm món nợ khổng lồ từ quy định của đối phương. Hắn không nói một lời, cắn răng thiêu đốt một giọt tinh huyết để phá vỡ áp lực trọng trường, sau đó quay đầu bỏ chạy trối chết vào đám đông. Lão Trần định sai đệ tử đuổi theo nhưng mộc bài trên cột trụ khẽ rung lên, truyền ra luồng ý niệm ngăn cản.
Diệp Tinh Thần ngồi sau rèm trúc, khẽ nhấp một ngụm trà nguội, ánh mắt khóa chặt vào vết khuyết trên ký hiệu bán nguyệt vừa lộ diện. Hắn vốn dĩ có thể dễ dàng bắt giữ tên lính đánh thuê, nhưng một quân cờ sống hoảng loạn chạy về báo tin mới là thứ có giá trị nhất lúc này. Thông tin trên lưỡi kiếm đã khớp với những ghi chép trong cuốn sổ mật thu được đêm qua, mẻ lưới tiếp theo nhắm vào nguồn cung vật liệu của đối thủ đã chính thức có tọa độ.
Luồng sáng từ Khốn Tiên Trận dưới sàn nhà bừng lên, đè nghiến lấy cổ tay gã áo xám. Lớp linh lực hộ thể của hắn vỡ vụn thành từng mảng sáng lốm đốm.
Nhận ra việc giằng co bằng nhục thân chỉ tốn công vô ích, kẻ này lập tức thay đổi đấu pháp. Hắn cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết nồng nặc mùi tanh lên không trung.
Huyết vụ không rơi xuống mà nhanh chóng ngưng tụ thành một đạo phù văn màu đỏ sẫm. Mười ngón tay hắn dù bị ép chặt vẫn cố gõ một nhịp kỳ lạ lên mặt bàn đá thanh ngọc.
Sóng âm nương theo huyết phù lan tỏa vào đám đông đang vây xem. Từ trong vòng vây tu sĩ, một kẻ gầy gò mặc áo bào thô kệch đột nhiên cất giọng the thé.
Gã giấu mặt bắt đầu kích động dư luận, lớn tiếng vu khống nơi này ỷ thế hiếp người. Hắn gào lên rằng cửa hàng cố tình dựng chuyện để cướp đoạt pháp khí của khách mang đến giám định.
Trên lầu hai, Diệp Tinh Thần ngừng xoay chén trà gốm. Mọi biến số đều nằm gọn trong dự tính từ canh ba đêm qua.
Hắn đã dặn dò Chấp sự Trần cố tình để hở một góc Khảm vị ở hàng rào phòng ngự sảnh chính. Nếu đối phương muốn dùng dư luận phá uy tín, hắn sẽ mượn chính hàng trăm cặp mắt này để đóng chết đường lui của chúng.
Một đạo thần thức mỏng như tơ nhện được thiếu niên ngưng tụ, xuyên qua rèm trúc truyền thẳng xuống quầy đá. Kèm theo đó là mệnh lệnh thu lưới dứt khoát.
Nhận được chỉ thị, Chấp sự Trần khẽ lật cổ tay. Một mặt gương đồng xỉn màu khắc trận đồ bát quái xuất hiện, ấn thẳng lên chuôi thanh đoản kiếm đang tỏa hàn khí.
Thấy vậy, kẻ đánh thuê nhếch mép cười gằn. Hắn lập tức kích hoạt luồng thần niệm giấu sẵn bên trong lõi vũ khí.
Đấu pháp của hắn chính là mượn tay người của cửa tiệm chạm vào vật chứng, từ đó kích nổ Ẩn Băng Trận khắc giấu dưới lớp vỏ ngụy trang.
Một tiếng vỡ nghẹn vang lên. Hàn khí bỗng chuyển sang màu đen đặc, hóa thành hàng chục sợi tơ tà ác đâm ngược về phía linh mạch cốt lõi của tòa lầu.
Thế nhưng, luồng tà khí vừa xông ra đã đâm sầm vào mặt gương. Chín ô trận vị trên viền đồng đồng loạt xoay chuyển, tạo ra một vòng xoáy linh lực bẻ gãy hoàn toàn quỹ đạo của tơ đen.
Kẻ đánh thuê biến sắc, vội vàng muốn cắt đứt liên kết thần thức nhưng đã quá muộn. Phản lực từ Cửu Cung Kính dội ngược theo đường chỉ huy, đánh thẳng vào nhẫn trữ vật trên ngón trỏ tay trái của hắn.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Chiếc nhẫn ngọc vỡ nát thành từng mảnh vụn, kéo theo toàn bộ không gian lưu trữ bên trong sụp đổ hoàn toàn.
Cái giá phải trả cho đòn phản phệ không phải là hộc máu hay đứt gãy kinh mạch. Luồng tà khí dội ngược đã làm kết tinh thức hải của gã áo xám.
Hai hốc mắt hắn trào ra một chất dịch trong suốt, nhanh chóng đông cứng thành những hạt thủy tinh li ti. Ký ức về toàn bộ các loại trận pháp hắn từng học qua trong hai mươi năm nháy mắt bị xóa sổ, vĩnh viễn biến mất khỏi tâm trí.
Cùng lúc đó, tài nguyên bồi dưỡng trong nhẫn cũng văng tung tóe. Hàng trăm viên linh thạch hạ phẩm, vài lọ đan dược rỗng và một khối lệnh bài bằng sắt đen rơi lả tả xuống sàn ngọc.
Khối thiết bài khắc chìm hình một con rết cuộn tròn. Đây chính là tín vật liên lạc vòng ngoài của tổ chức ngầm khét tiếng nhất phường thị. Đám đông đang xôn xao bỗng chốc im bặt, kinh hãi nhìn vật chứng hàm oan.
Gã tu sĩ gầy gò ban nãy còn lớn tiếng kích động dư luận, nay thấy tình thế đảo chiều liền âm thầm lùi bước. Hắn rụt cổ, định lẩn vào dòng người hướng ra cửa lớn.
Chưa kịp xoay người, hai gã đệ tử ngoại môn mặc áo xanh đã phi kiếm đáp xuống, đứng chắn ngang lối đi. Bọn họ không rút pháp khí, chỉ thả ra uy áp Trúc Cơ kỳ khóa chặt không gian xung quanh.
Mạng lưới tình báo của Diệp Tinh Thần đã giăng sẵn. Không một mắt xích nào được phép rời khỏi ván cờ khi chưa định hình xong kết quả.
Tại quầy đá, Chấp sự Trần nhấc gương đồng lên, để lộ tình trạng thê thảm của vật phẩm. Lớp vỏ ngụy trang bên ngoài lưỡi kiếm đã bị lực phản chấn lột sạch.
Bên trong phơi bày một rãnh rỗng ruột chứa đầy bột cát màu tím sẫm. Lão Trần hắng giọng, dõng dạc truyền âm bằng linh lực để toàn bộ sảnh chính đều nghe rõ.
"Vũ khí mang đến không có kiếm tâm, lõi bị khoét rỗng để nhồi Tử Hàn Sa nhằm phá hoại linh mạch người thẩm định. Hành vi này vi phạm nghiêm trọng cấm lệnh của Kiếm Các!"
Theo quy chế mới, vật chứng mang tính sát thương tà môn lập tức bị tiêu hủy. Chấp sự Trần vung tay áo, một ngọn lửa Đan hỏa màu cam nhạt từ trận nhãn dưới sàn bùng lên.
Thanh đoản kiếm rởm nhanh chóng bị thiêu rụi thành một vũng nước thép hôi hám. Kẻ đánh thuê quỳ sụp xuống, đôi mắt rỉ dịch thủy tinh đờ đẫn nhìn đống tài sản vỡ nát.
Cuốn sổ đen trên bàn đá được mở ra. Một ngàn điểm công huân tiền phạt lập tức bị giáng xuống đầu kẻ gây rối, chính thức đẩy mâu thuẫn giữa hai thế lực sang một giới hạn không thể vãn hồi.
Mặt gương đồng xỉn màu vừa chạm xuống mặt bàn đá, chín ô trận vị lập tức bừng sáng, tạo ra một luồng hấp lực điên cuồng hút trọn khói đen từ vụ nổ. Dưới tác động của cấm chế thanh tẩy, chiếc nhẫn trữ vật đã vỡ vụn thành vô số hạt bụi kim loại xám xịt. Thế nhưng, luồng tà khí hắc ám không hề tiêu tán mà bị áp lực không gian ép chặt, ngưng tụ lại thành một khối tinh thạch to bằng quả hạch. Bề mặt vật thể này đỏ rực như máu khô, bên trong lờ mờ hiện lên những sợi tơ đen vặn vẹo tựa như sinh vật sống. Khối tinh thạch tỏa ra mùi hôi thối của xác chết mục nát hòa lẫn với linh khí khô nóng đặc trưng của địa hỏa. Những tu sĩ đứng gần vội vã vận linh lực hộ thể, lùi lại thêm vài trượng. Ánh mắt đám đông nhìn về phía gã áo xám đã chuyển từ tò mò sang kinh hãi tột độ.
Gã lính đánh thuê lảo đảo lùi lại, hổ khẩu tay phải nứt toác, máu tươi nhỏ giọt xuống mặt sàn gỗ lim. Hắn không ngờ pháp khí do kẻ môi giới cung cấp lại ẩn chứa cạm bẫy tàn độc như vậy. Nếu không có lớp phòng ngự từ quầy đá cản lại, toàn bộ cánh tay và tâm trí của hắn đã bị hỏa độc cắn nuốt. Chấp sự Trần bảo trì sắc mặt lạnh nhạt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt gương đồng ba tiếng. Âm thanh khô khốc vang lên, lập tức kích hoạt vòng bảo vệ thứ hai của sảnh chính. Chín đạo ánh sáng vàng rực từ trần nhà giáng xuống, đan chéo thành một chiếc lồng giam vô hình khóa chặt gã nam tử vào giữa.
"Dựa theo quy chế thứ bảy của bổn các, kẻ mang tà vật chứa hỏa độc đến quấy rối quy trình giám định sẽ bị tịch thu tang vật." Lão Trần hắng giọng, thanh âm dồn dập linh lực vang vọng khắp phường thị. "Khối Huyết Tủy Hỏa Độc này chính là mầm mống ăn mòn mạch kiếm. Đặc tính tàn phá của nó trùng khớp hoàn toàn với nguyên nhân khiến thanh Trảm Nghiệp Kiếm bị phế bỏ. Chứng cớ rành rành, các vị đạo hữu ở đây đều đã tận mắt chứng kiến."
Đám đông ồ lên bàn tán xôn xao. Lời đồn đại về việc hệ thống tình báo bị thao túng phút chốc sụp đổ trước vật chứng thực tế. Gã áo xám cắn chặt răng, biết mình đã trở thành con tốt thí bị chủ nhân vứt bỏ, hai chân mềm nhũn quỳ rạp xuống đất không dám phản kháng.
Từ sau bức rèm trúc trên tầng hai, Diệp Tinh Thần thu hồi thần thức, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong tĩnh lặng. Mọi chuyện diễn ra đúng như dự tính từ canh ba đêm qua. Hắn biết kẻ địch sẽ không cam lòng để mất thứ hạng, chắc chắn sẽ mượn tay kẻ khác mang một vật phẩm ngụy trang đến thử dò. Việc dùng áp lực trận pháp ép tà khí kết tinh chính là bước cờ thứ hai hắn đã bí mật cài sẵn vào hệ thống phòng ngự. Bọn chúng muốn dùng một tên vô danh để bôi nhọ uy tín, hắn liền mượn chính tà khí của chúng để đúc thành bằng chứng thép. Thiếu niên vươn tay, vạch nhanh vài đạo linh ấn lên một tấm ngọc giản truyền âm.
"Số Bảy, mang khối Huyết Tủy Hỏa Độc kia niêm phong vào hộp chì ngâm nước Vô Căn." Diệp Tinh Thần ném ngọc giản về phía góc tối của căn phòng. "Lập tức đem vật chứng này cùng biên bản sự việc giao thẳng cho Phân hội Thương Minh ở bờ đông. Đừng đi đường vòng, cứ hiên ngang mà đi."
Một bóng đen quỳ một chân trên sàn gỗ, kính cẩn nhận lấy ngọc giản.
"Các chủ muốn mượn tay Thương Minh để ép chết đường dây mua bán linh tài của bọn chúng?"
"Bọn chúng muốn dùng dư luận ép ta, ta sẽ dùng vật chứng cắt đứt đường sống của chúng." Diệp Tinh Thần nhấp một ngụm trà nguội, ánh mắt sắc lạnh. "Nói với Hội trưởng Thương Minh, nếu bọn họ còn dung túng cho bất kỳ giao dịch nào có dấu vết của loại hỏa độc này, thứ hạng của toàn bộ thương đội bọn họ trên Thiên Địa Kiếm Phổ sẽ lập tức bị đình chỉ."
Ám vệ số Bảy gật đầu, thân ảnh hóa thành một vệt mờ biến mất khỏi lầu hai. Cùng lúc đó, bên dưới sảnh chính, Chấp sự Trần đã lôi cuốn sổ công huân ra, lạnh lùng ghi lại mức bồi thường mười vạn linh thạch hạ phẩm đối với gã áo xám. Lão dõng dạc tuyên bố bổ sung quy tắc mới. Từ nay mọi pháp khí mang vào cửa đều phải bước qua Trận Bàn Đoạt Khí để soi chiếu tạp chất. Kẻ vi phạm sẽ bị tước đoạt tư cách giao dịch vĩnh viễn.
Diệp Tinh Thần đứng dậy, vạt áo bào khẽ lay động trong gió lạnh. Khối tinh thạch tà môn kia không chỉ là bằng chứng giải oan, nó còn mang theo một đạo thần thức định vị siêu nhỏ mà hắn vừa âm thầm cấy vào. Thương Minh nhận được vật chứng chắc chắn sẽ hoảng loạn tìm kẻ trung gian để chất vấn. Đêm nay, khi kẻ môi giới chợ đen bắt đầu di chuyển để xóa dấu vết, mạng lưới của Thiên Cơ Kiếm Võng sẽ chính thức siết chặt. Ván cờ này, đối thủ giấu mặt đã hoàn toàn mất đi quyền chủ động định đoạt sự thật.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.