Chương 13: Huyết Sát Lệnh Vừa Được Ném Tới
...ng khí thấu xương. Tống quản sự đứng hầu bên cạnh khẽ rùng mình, mồ hôi lạnh rịn ra trán. Lão vội vã bóp nát một viên Truyền Âm Châu, đưa mệnh lệnh phong tỏa truyền thẳng đến đội chấp sự trực ban ở vòng ngoài. Tiếng linh khí vỡ vụn vang lên lách cách, báo hiệu hàng loạt cánh cổng sắt tại khu vực sườn tây bắt đầu hạ xuống.
Diệp Tinh Thần đặt vật chứng cháy sém xuống mặt bàn gỗ lim. Vết cắt phẳng lì trên mép kim loại lưu lại một luồng linh lực hệ kim cực kỳ sắc bén, đang âm thầm tàn phá cấu trúc vật liệu từ bên trong. Đây tuyệt đối không phải là kiếm kỹ giang hồ thông thường, mà là tàn chiêu của Phá Giáp Tuyệt Kiếm. Một bản cô bản nguy hiểm vốn được cất giữ sâu trong tầng ba của Tàng Thư Các, nơi chỉ những người sở hữu ngọc bài trưởng lão mới được phép tiếp cận.
Hắn nhắm mắt lại, thần thức lướt qua những biến số vừa xuất hiện. Hắc Thiên Kiếm Các muốn mượn dao giết người, cố tình dùng bồ câu truyền tin ném mảnh vỡ này vào phủ đệ để ám chỉ Mặc gia ra tay tàn sát. Nhưng đối thủ không ngờ, vết chém trên món đồ lại vô tình tố cáo một lỗ hổng nội bộ của chính Thiên Đạo Kiếm Các. Có kẻ đã lén tu luyện cấm thuật, hoặc tệ hơn là sao chép bán ra ngoài cho ngoại địch làm bình phong.
Khoan đã.
Tống quản sự khựng lại, ngón tay vừa chạm vào viên Truyền Âm Châu thứ hai liền vội vàng rút về, chắp tay đứng im chờ đợi.
Lệnh phong tỏa Tàng Thư Các giữ nguyên bề nổi, lập tức kích hoạt đại trận Huyễn Cảnh cấp ba. Nhưng tại vị trí cửa thông gió hướng bắc, ngươi hãy sai người rút một viên linh thạch hạ phẩm khỏi chín ô trận nhãn.
Ánh mắt Diệp Tinh Thần lóe lên sự tính toán lạnh lẽo, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn tạo ra những âm thanh khô khốc.
Các chủ, làm vậy chẳng khác nào mở cổng cho kẻ gian tẩu thoát khỏi vòng vây?
Ta không cần trực tiếp bắt một con chuột nhắt ngay trong đêm nay. Kẻ tu luyện Phá Giáp Tuyệt Kiếm chắc chắn sẽ kinh hãi khi thấy trận pháp đột ngột xiết chặt. Hắn sẽ tìm cách liên lạc với tuyến trên để cầu cứu hoặc báo cáo biến số. Cửa thông gió hướng bắc là nơi duy nhất linh khí mỏng đủ để phóng phù lục truyền tin mà không bị Huyễn Cảnh trận nghiền nát.
Diệp Tinh Thần đẩy tàn tích trên bàn về phía mép, dứt khoát đưa ra quyết sách để giăng một mẻ lưới lớn hơn.
Gọi Ám vệ số Bốn mang theo la bàn Tụ Khí đến mai phục cách đó ba dặm. Chỉ cần phù lục bay ra, tuyệt đối không được đánh chặn. Nhiệm vụ của hắn là bám theo lưu ảnh để xem điểm đến cuối cùng nằm ở phường thị nào, sau đó ghi toàn bộ lộ trình vào ngọc giản báo về.
Tống quản sự nuốt nước bọt, lập tức dùng thần thức khắc lệnh vào ngọc giản công huân. Việc cố ý làm hở trận pháp sẽ khiến mạch nước ngầm sườn tây rò rỉ, hao hụt một lượng linh khí tương đương ba trăm viên linh thạch mỗi canh giờ. Một cái giá không hề rẻ, sổ sách tài nguyên tháng này chắc chắn sẽ thâm hụt nặng nề và bị các vị bô lão hạch sách. Nhưng nếu truy ra được đường dây tuồn cấm thuật, tổn thất này hoàn toàn xứng đáng để đánh đổi.
Giải quyết xong vòng vây bên ngoài, Diệp Tinh Thần lúc này mới lấy ra một thanh đục nhỏ chuyên dụng của thợ rèn. Hắn vận một luồng linh lực mỏng lên đầu ngón tay, cẩn thận cạo lấy một chút bột đồng từ mép vết cắt trên mảnh kim loại. Hắn rắc thứ bột này vào một lư hương nhỏ đang đốt mộc hương trên án thư.
Khói xanh bốc lên, quyện lấy những hạt kim loại li ti, tạo ra một tiếng kiếm ngân rin rít vô cùng nhỏ bé. Âm thanh này là ký ức tàn lưu của binh khí, phản hồi lại sự thật mà mắt thường không thể thấy. Thanh kiếm chém ra nhát này đã bị mẻ một góc ở mũi, lưỡi kiếm từng dính tạp chất tủy thú hỏa hệ nên mới để lại luồng khô nóng bám dính dai dẳng trên bề mặt vật chứng.
Đi tra sổ xuất kho của tháng trước.
Diệp Tinh Thần dập tắt lư hương, ném chiếc đục sang một bên, khóa chặt mục tiêu cuối cùng để khép lại vòng vây.
Xem thử có vị trưởng lão hay chấp sự nào mang kiếm cá nhân đến Dưỡng Kiếm Đường yêu cầu mài lại mũi kiếm, đồng thời xin cấp thêm tủy thú hỏa hệ hay không. Đêm nay, ta muốn tên của kẻ đó cùng hồ sơ nhận linh tài nằm trên bàn nghị sự.
Cách Tàng Thư Các ba dặm về phía bắc, sương đêm lạnh buốt ngưng tụ trên những tán lá thông già cỗi. Ám vệ Bốn nín thở, toàn bộ khí tức dung nhập vào bóng tối, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm về phía hắc ám. Hắn đang cầm trong tay một chiếc la bàn bằng ngọc bích, kim chỉ nam bên trên đứng im bất động. Lệnh của Các chủ truyền tới rất rõ ràng: chỉ theo dõi quỹ đạo, tuyệt đối không được đánh rắn động cỏ trừ khi mục tiêu có ý định tự hủy. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng sương rơi tách tách trên phiến đá rêu phong.
Đúng lúc canh ba vừa điểm, một vệt sáng mỏng như sợi chỉ xé rách màn đêm, lách qua lỗ hổng linh khí yếu ớt nhất của trận pháp hộ các. Đó không phải là hạc giấy truyền âm bình thường. Ám vệ Bốn nheo mắt, thần thức đảo qua liền nhận ra dị trạng. Vật đang bay tới là Huyết Cốt Linh Phù, một loại cấm vật dùng tinh huyết để thôi động, tốc độ cực nhanh và mang theo kịch độc. Kẻ giấu mặt bên trong đã cắn câu, nhưng gã cũng đủ xảo quyệt để dùng thủ đoạn tàn độc nhất nhằm xóa dấu vết trên đường bay.
Vệt sáng đỏ lao vút về phía rặng núi đá vôi, quỹ đạo lắt léo khó lường. Ám vệ Bốn cắn răng, ngón tay búng ra ba viên linh thạch trung phẩm, kích hoạt Khốn Tiên Võng loại nhỏ đã bố trí sẵn dưới mặt đất. Tấm lưới dệt từ tơ nhện ngàn năm phát ra ánh sáng nhạt, bủa vây lấy đạo bùa máu. Thế nhưng, ngay khi chạm vào mặt lưới, vệt sáng kia đột ngột phân liệt thành ba đạo tàn ảnh, đổi hướng bắn ngược ra ba phía. Kẻ phóng bùa đã cài sẵn một lớp trận văn tự bạo kích hoạt bằng thần thức, hễ gặp lực cản sẽ lập tức chia cắt để tẩu thoát.
"Muốn thoát?"
Ám vệ Bốn hừ lạnh một tiếng, dứt khoát vứt bỏ la bàn ngọc bích, dùng tay không bắt quyết. Hắn kích hoạt trận bàn phong ấn giấu dưới lớp đất mùn, đánh đổi toàn bộ linh lực trong đan điền để tạo ra một lồng giam trọng lực. Đạo bùa thật bị ép rơi thẳng xuống mặt đất, va chạm kịch liệt với mặt đồng của trận bàn. Đổi lại, một luồng sát khí hệ kim dội ngược lên theo sợi thần thức liên kết. Ba ngón tay phải của Ám vệ Bốn lập tức đông cứng, da thịt nứt nẻ rỉ ra những giọt máu đen ngòm. Trận bàn dưới đất nứt toác thành từng mảnh vụn.
Cái giá phải trả không hề nhỏ, luồng kim khí đang điên cuồng tàn phá kinh mạch cánh tay phải, nhưng kết quả thu được hoàn toàn xứng đáng. Nằm giữa đống cặn bã trận pháp là một ống trúc nhỏ xíu cỡ đốt ngón tay, bề mặt khắc chìm ký hiệu hoa sen đen sáu cánh. Ám vệ Bốn dùng kẹp gỗ gắp vật chứng lên, cẩn thận cho vào hộp chì dán bùa phong linh. Hắn lập tức bóp nát một viên châu liên lạc dự phòng, gửi tín hiệu hoàn thành nhiệm vụ kèm theo báo cáo thương tổn về trung tâm chỉ huy.
Chưa đầy nửa nén nhang sau, chiếc hộp chì đã nằm gọn trên bàn trà trong thư phòng Các chủ. Diệp Tinh Thần dùng thần thức lướt qua lớp phong ấn, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt. Ký hiệu hoa sen đen sáu cánh này chính là ám hiệu giao dịch của phường thị ngầm dưới trướng Liễu gia. Hắc Thiên Kiếm Các quả nhiên không tự mình nhúng tay, mà dùng đường dây của Liễu gia làm trạm trung chuyển thông tin. Nếu lúc nãy Ám vệ Bốn trực tiếp phá hủy đạo bùa, manh mối này đã vĩnh viễn đứt đoạn.
"Báo cho Dược đường trích ba bình Tục Cốt Cao thưởng cho số Bốn, ghi nhận một công huân cấp hai vào sổ tộc nghị."
Diệp Tinh Thần nhàn nhạt ra lệnh, ánh mắt dời về phía Tống quản sự đang đứng chờ lệnh.
"Đồng thời, truyền lệnh cho đội tuần tra vòng ngoài, ngày mai khi đi qua khu vực rặng núi đá vôi, cố tình thả lỏng phòng ngự nửa canh giờ. Hãy để cho kẻ nhận tin của Liễu gia thuận lợi tìm thấy tàn tích của Khốn Tiên Võng và vết máu có chứa độc tính."
Tống quản sự cả kinh, nhưng rất nhanh liền hiểu ra mấu chốt của thế cục. Các chủ đang muốn mượn hiện trường giả này để báo cho đầu dây bên kia biết rằng: mật tin đã bị đánh chặn, nhưng người của Thiên Đạo Kiếm Các cũng đã trọng thương không thể truy đuổi. Đối thủ sẽ sinh ra tâm lý chủ quan, cho rằng bí mật vẫn an toàn nằm trong tay một tên ám vệ đang thoi thóp.
Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên nắp hộp chì, âm thanh vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh mịch.
"Bên trong vật này chắc chắn chứa thời gian và địa điểm giao nhận bản sao cấm thuật. Lập tức gọi trưởng lão Chấp pháp đường đến đây. Ta cần một kẻ thế mạng hoàn hảo để thay thế danh tính của số Bốn, mang chiếc hộp này đi phó ước, tiện thể tặng cho Liễu gia một phần đại lễ."
Rừng thông phía bắc Tàng Thư Các chìm trong bóng tối đặc quánh, linh khí xung quanh bỗng nhiên dao động kịch liệt. Một bóng đen lao vút ra từ cửa thông gió, tay áo tung bay mang theo sát ý lạnh lẽo. Gã vừa thoát khỏi Huyễn Cảnh trận, ngực phập phồng thở dốc, cắn răng ném mạnh một đạo bùa truyền tin bằng giấy vàng lên không trung.
Thế nhưng, khoảng không tĩnh lặng bất ngờ vỡ vụn. Một tấm lưới bện từ tơ nhện ngậm linh quang bủa vây lấy lá bùa, kéo giật nó xuống nền đất ẩm ướt.
Ám vệ số Bốn lẳng lặng bước ra từ sau gốc thông già, tay trái cầm một khối trận bàn hình bát giác đang nhấp nháy ánh đỏ.
Các chủ quả nhiên liệu sự như thần, ngươi thực sự chọn lối này để truyền tin.
Bóng đen khựng lại, đôi mắt lộ ra vẻ hoảng loạn khi nhận ra khoảng trống linh khí ở cửa bắc vốn dĩ là một cái lồng đã mở sẵn. Gã hừ lạnh, lập tức thay đổi thế công. Thay vì giật lại bùa truyền tin, kẻ giấu mặt xoay cổ tay, ba đạo kiếm khí nhạt màu ngưng tụ xé gió lao thẳng vào cổ họng ám vệ.
Đây chính là đòn nhử. Mục tiêu thật sự của gã là đánh lạc hướng để tẩu tán vật chứng giấu trong tay áo.
Ám vệ Bốn híp mắt, không lùi mà tiến. Hắn vỗ mạnh vào tâm trận bàn, kích hoạt cấm chế phản võng. Chín ô trận vị trên mặt đồng xoay tít, một bức tường đất nén chặt trồi lên, cản đứng ba luồng kiếm khí sắc bén. Tiếng va chạm vang lên khô khốc, bụi đất bắn tung tóe.
Nhận ra đối phương chỉ phòng ngự nhằm ép mình vào thế giằng co chờ tiếp viện, bóng đen lập tức đổi chiến thuật.
Chỉ là một tên cẩu tài, cút ngay cho ta!
Gã cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết. Máu tươi vừa chạm gió liền bốc cháy, dung nhập vào tấm Huyết Cốt Linh Phù giấu sẵn trong lòng bàn tay. Sát khí tanh tưởi bùng nổ, hóa thành một cái đầu lâu đỏ rực gào thét lao tới, mạnh mẽ cắn nát bức tường đất. Uy áp từ cấm vật tà đạo ép cho không gian xung quanh vặn vẹo.
Ám vệ Bốn biến sắc, biết rõ uy lực tàn phá thần thức của loại phù lục này. Theo đúng mật lệnh không cần bắt sống từ Các chủ, hắn quyết đoán vứt bỏ trận bàn để tạo sơ hở giả. Hắn dồn toàn bộ linh lực hệ mộc vào cánh tay phải, cưỡng ép vung trảo xuyên qua luồng sát khí bạo động.
Năm ngón tay hắn móc trúng mép áo kẻ địch, giật phăng được một ống trúc nhỏ. Đổi lại, khối trận bàn bát giác nổ tung thành từng mảnh vụn, đánh bật vòng phòng hộ cuối cùng. Đầu lâu máu cắn phập vào cổ tay phải của hắn, truyền vào một cỗ hàn khí thấu xương.
Làn da trên tay phải ám vệ nháy mắt chuyển sang màu đen kịt. Kinh mạch dọc cánh tay bị sát khí ăn mòn, hoại tử với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Sự đau đớn truyền thẳng lên thức hải khiến hắn suýt ngất đi, nhưng hàm răng vẫn cắn chặt không để lọt ra một tiếng kêu la.
Kẻ giấu mặt nhân cơ hội trận nhãn bị phá, mượn lực đẩy từ vụ nổ lùi gấp về phía bức tường đá bao quanh viện. Gã không thèm quay đầu, thân ảnh hóa thành một vệt khói đen dung nhập vào màn đêm. Gã đinh ninh rằng việc phế đi một cánh tay của đối phương đã đủ để cắt đứt đuôi theo dõi.
Ám vệ Bốn lảo đảo lùi lại, tựa lưng vào gốc thông già. Hắn dùng tay trái bóp nát viên châu liên lạc khẩn cấp màu lam nhạt, truyền đi tín hiệu mẻ lưới đầu tiên đã khép lại.
Bàn tay tàn phế run rẩy nâng lên chiến lợi phẩm vừa đánh đổi bằng cả cơ nghiệp tu luyện. Trên thân ống trúc lạnh lẽo, một đóa hoa sen đen sáu cánh được khắc chìm vô cùng tinh xảo, tỏa ra luồng ma khí nhàn nhạt. Đây chính là tín vật liên lạc cấp cao nhất của Hắc Thiên Kiếm Các, bằng chứng thép cho sự thâm nhập của ngoại địch.
Kẻ đào tẩu không hề hay biết, ống trúc kia chỉ là lớp bình phong thứ hai. Luồng linh lực hệ mộc mà ám vệ cố tình lưu lại trên lớp áo choàng của gã khi tung trảo đoạt vật, thực chất là Dẫn Lộ Hương. Một loại kỳ độc vô sắc vô vị do chính tay Diệp Tinh Thần điều chế, chỉ phát tác khi kẻ trúng độc vận công bay vọt qua khỏi phạm vi ba dặm.
Cục diện đã triệt để chuyển hướng. Mũi nhọn tình báo giờ đây không chỉ chĩa vào lỗ hổng nội bộ Tàng Thư Các, mà đã âm thầm bám theo bóng đen kia, giăng sẵn một mẻ lưới lớn hơn nhắm thẳng đến cứ điểm giao dịch ngầm của kẻ địch đang ẩn nấp bên ngoài phường thị.
Bóng đen khựng lại giữa không trung, mũi chân đạp mạnh lên cành thông già mượn lực quay ngoắt lại. Gã nhận ra viện binh đang tới, nhưng ống trúc kia tuyệt đối không thể để lọt vào tay kẻ khác. Gã cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết vào thanh chủy thủ rỉ sét. Sát khí bùng lên, lưỡi dao tản ra ánh sáng đỏ quạch nhắm thẳng mi tâm Ám vệ Bốn.
Ám vệ Bốn nghiến răng, cánh tay phải đã rũ liệt vì tà độc, tay trái siết chặt vật chứng lùi gấp ba trượng. Hắn không chọn ngạnh kháng mà dứt khoát ném ra một tấm Huyền Băng Phù hạ phẩm để cản hậu.
Kẻ địch hừ lạnh, cổ tay vặn vòng khiến thanh chủy thủ đột ngột tách làm hai mảnh. Một mảnh chém vỡ lớp băng chắn, mảnh kia uốn lượn như độc xà xuyên thủng giáp ngực, đâm ngập vào vai trái Ám vệ Bốn.
Phập một tiếng trầm đục, máu tươi tuôn trào. Ám vệ Bốn mượn chính lực đẩy của đòn đánh để lùi sâu vào phạm vi Huyễn Cảnh trận. Hắn vung tay ném vỡ ngọc bài tùy thân, chủ động từ bỏ thân phận tuần tra.
Mất ngọc bài, trận pháp lập tức nhận định hắn là kẻ xâm nhập. Hàng loạt kiếm khí xanh thẳm từ dưới đất trồi lên, đan thành lưới tử vong bao trùm cả hai người.
Bóng đen biến sắc, không ngờ đối phương mượn sát trận đồng quy vu tận. Gã vội thu hồi chủy thủ, kích hoạt độn phù cấp hai, hóa thành đạo huyết quang luồn qua khe hở cửa thông gió hướng bắc tẩu thoát.
Nửa canh giờ sau, Tống quản sự hai tay nâng khay đồng tiến vào thư phòng. Bên trên đặt một ống trúc xám tro và tấm giáp ngực vỡ nát. Ám vệ Bốn đã được đưa vào Dược đường, cái giá phải trả là phế bỏ hoàn toàn tay phải, cộng thêm việc hủy ngọc bài khiến mười năm công huân tự động xóa sạch theo luật tộc.
Diệp Tinh Thần truyền một luồng linh lực ôn hòa bao bọc lấy vật chứng. Bề mặt ống trúc phát ra tiếng xèo xèo, lớp cấm chế độc hỏa bị bóc trần lộ ra chất liệu thực sự. Đây căn bản không phải là trúc, mà là một đoạn xương cốt yêu thú bậc ba được ngụy trang tinh vi.
"Các chủ liệu sự như thần." Tống quản sự cúi đầu kính sợ. "Kẻ đó cứ ngỡ cửa thông gió là đường sống, lại không biết ngài cố tình đổi trận vị. Hắn dùng huyết độn xuyên qua chắc chắn đã bị trận pháp cắt đứt kinh mạch chân khí."
Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. Hắn không cần một cái xác vô dụng. Kẻ mang thương tích nặng lại mất vật chứng quan trọng bắt buộc phải tìm đến điểm liên lạc gần nhất cầu thuốc giải.
"Ám tuyến ở phường thị phía nam đã bám theo vết máu chưa?"
"Đã phân phó, ba đệ tử tình báo đang luân phiên theo dõi." Tống quản sự đáp lời, ánh mắt không kìm được liếc nhìn đoạn xương yêu thú.
Ngón tay Diệp Tinh Thần miết dọc khe hở đoạn xương, truyền vào một đạo thần thức sắc bén. Tiếng rắc khẽ vang lên, vật chứng tách làm đôi.
Bên trong không có thư tín, chỉ có nhúm bột phấn lam nhạt tỏa mùi tanh nồng. Sắc mặt Tống quản sự biến đổi, lập tức lùi lại vận chuyển linh lực đề phòng kịch độc.
"Tinh Lam Cát." Diệp Tinh Thần vê một chút bột phấn đặt dưới ánh nến. "Hắc Thiên Kiếm Các thực sự đã thọc tay vào tận lò đúc số bảy của chúng ta. Khoáng thạch này chỉ dùng trung hòa hỏa hầu luyện phôi kiếm cấp ba, mỗi tháng xuất kho chưa tới nửa cân."
Tống quản sự đổ mồ hôi lạnh. Lò đúc số bảy do Tam trưởng lão trực tiếp quản lý. Vật này xuất hiện trong tay tà tu chứng tỏ có nội gián tuồn tài nguyên cấm ra ngoài.
"Ghi vào sổ công huân." Diệp Tinh Thần ném đoạn xương lên khay. "Ám vệ Bốn dũng cảm hộ trận, thưởng ba trăm điểm cống hiến, mở kho đan dược lấy Tục Cốt Đan bồi thường. Đồng thời tước ngọc bài, chuyển xuống làm quản sự vòng ngoài."
Việc điều chuyển là một nước cờ cách ly hoàn hảo. Kẻ địch sẽ tưởng Ám vệ Bốn bị vứt bỏ vì làm mất ngọc bài, từ đó lơi lỏng cảnh giác.
"Sáng mai hồi chuông nghị sự vang lên, ngươi mang khay đồng này đặt giữa đại điện." Diệp Tinh Thần đứng dậy nhìn ngọn nến đang tàn. "Truyền lệnh phong tỏa toàn bộ sổ sách xuất nhập kho của lò đúc số bảy trong ba tháng qua. Bất cứ ai bước ra khỏi sườn đông trước bình minh, lập tức đánh gãy chân."
Lão quản sự run rẩy đón lấy Huyết Sát Lệnh vừa được ném tới, biết rõ đêm nay sẽ có một trận thanh trừng đẫm máu.
Nhưng Diệp Tinh Thần chỉ nhếch môi tạo thành một nụ cười tính kế. Tinh Lam Cát chỉ là mồi nhử bề
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.