Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 22: Kiếm Các Từ Canh Tư

Đăng: 09/07/2026 11:25 4,150 từ 1 lượt đọc

Luồng thần thức sắc bén của Diệp Tinh Thần không vội rút về, mà tiếp tục lách qua từng vết rạn trên bề mặt kim loại rỉ sét. Hình ảnh dưới đáy sông cạn dần rõ nét hơn. Hàng vạn cân Tinh Thiết xếp chồng lên nhau, tỏa ra hàn khí âm lãnh, bề mặt mỗi khối quặng đều bị phủ một lớp ngụy trang trận văn tinh vi. Hắn nhắm hờ mắt, ngón tay thon dài khẽ miết lên đồ đằng rết chín đầu, ép một luồng linh lực tinh thuần len lỏi vào tâm vật chứng.

Một tiếng "răng rắc" nhỏ vang lên giữa sảnh đường tĩnh lặng. Lớp rỉ sét bên ngoài bong tróc, rơi lả tả xuống khay đồng. Phần lõi của pháp khí lộ ra một đoạn mạch kiếm đã bị bẻ gãy một cách có chủ đích, mép gãy vô cùng bằng phẳng. Sắc mặt Diệp Tinh Thần hơi tái đi, mi tâm khẽ nhíu lại khi một luồng sát khí mỏng manh từ mạch kiếm phản phệ, cắn nuốt mất một phần nhỏ thần thức của hắn.

Không phải tổn hại do giao chiến. Hắn lẩm bẩm, mở bừng mắt, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

Vết gãy quá dứt khoát, mạch kiếm lại bị phong bế bằng bí thuật Huyết Sát. Kẻ vứt lại thứ này trong túi đồ của tên thuyết thư căn bản không sợ bị phát hiện, mà là cố tình để lộ vị trí kho hàng ngầm cho kẻ khác dò xét. Nếu Kiếm Các vì nóng lòng muốn cướp lại linh tài mà trực tiếp phái đội tuần tra đến đáy sông cạn bao vây, chắc chắn sẽ đạp trúng sát trận liên hoàn đã được Hắc Thiên phân các giăng sẵn chờ mồi.

Lão Tôn đứng bên cạnh, hô hấp hơi trầm xuống. Bàn tay quấn băng gạc của lão khẽ nắm chặt, trong mắt lộ rõ vẻ phẫn hận, chỉ chờ một tiếng lệnh là dẫn người đi báo thù. Thế nhưng, thiếu niên áo trắng chỉ thản nhiên ném món đồ tàn tạ trở lại khay đồng, âm thanh va chạm vang lên khô khốc.

Truyền lệnh cho Chấp sự đường, đình chỉ toàn bộ kế hoạch bố ráp dọc bờ sông đêm nay. Diệp Tinh Thần nhàn nhạt cất lời, phá vỡ sự tĩnh lặng. Ghi vào sổ công huân, Tôn quản sự cẩn trọng phát hiện bẫy rập, thưởng năm mươi điểm cống hiến. Mở kho dược liệu, cấp một lọ Bồi Nguyên Đan loại thượng phẩm để ôn dưỡng kinh mạch tay phải.

Lão Tôn ngẩn người, vội bước lên nửa bước, vẻ mặt đầy không cam lòng.

Các chủ, hàng vạn cân linh tài đang nằm đó! Nếu chúng ta không động thủ, qua đêm nay bọn chúng chắc chắn sẽ tẩu tán sạch sẽ. Cái tay này của lão phu coi như bỏ đi, nhưng không thể để hao hụt tài nguyên của Kiếm Các!

Bọn chúng dùng mồi nhử sát trận, tức là số hàng thật khổng lồ kia vẫn chưa kịp chuyển khỏi khu vực đó. Diệp Tinh Thần lạnh lùng cắt ngang, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn đá nứt nẻ. Chúng muốn ta xông vào vùng tối để đánh nhau. Ta lại muốn kéo chúng ra đứng dưới ánh sáng mặt trời.

Hắn đứng thẳng người, từ trong tay áo rút ra một cuộn lụa vàng trống không, trải thẳng lên bàn.

Lấy danh nghĩa Thiên Đạo Kiếm Các, phát một tờ công hàm khẩn cấp dâng lên phủ Thành chủ. Báo rằng tuyến đường thủy cạn phía nam thành xuất hiện chướng khí rò rỉ từ tàn kiếm cổ, có nguy cơ gây ô nhiễm linh mạch toàn thành. Dùng quy chế an toàn cao nhất, yêu cầu quan phủ lập tức điều động cấm quân phong tỏa hai đầu khúc sông để chúng ta tiến hành thanh tẩy.

Ánh mắt Lão Tôn bừng sáng, sự tức giận ban nãy lập tức bị thay thế bởi sự chấn động trước mưu kế tàn nhẫn này. Một khi quan phủ mang danh nghĩa bảo vệ linh mạch ra mặt phong tỏa, Hắc Thiên phân các sẽ rơi vào thế kẹt cứng. Bọn chúng tuyệt đối không dám kích hoạt sát trận hãm hại cấm quân, lại càng không thể để hàng vạn cân Tinh Thiết lậu bị quan viên niêm phong kiểm tra.

Lựa chọn duy nhất của kẻ thù là phải cắn răng từ bỏ trận địa, tự mình hối hả chuyển hàng ngay trong đêm trước khi cấm quân kịp dàn trận xong.

Đồng thời, phái Ám vệ số Bốn mang theo lệnh bài Giám sát, dẫn một đội tinh nhuệ đến đồn trú tại trạm dịch giao thương cách khúc sông đó ba dặm. Diệp Tinh Thần rút ra một tấm ngọc bài đen tuyền, mặt trên khắc hai chữ Thiên Địa, ném thẳng lên cuộn lụa. Chỉ cần thấy xe ngựa của thương hội Mặc gia xuất hiện trên quan đạo, lập tức dùng quyền hạn của Kiếm Phổ, cưỡng chế kiểm tra chất lượng linh tài. Kẻ nào chống đối, lập tức định tội vận chuyển vật liệu cấm, tại chỗ giam giữ.

Mảnh kim loại rỉ sét trên khay đồng giờ đây chỉ còn là một khối sắt vụn vô giá trị, hoàn toàn mất đi tác dụng dẫn dụ. Ván cờ đã được Diệp Tinh Thần lật ngược chỉ bằng hai đạo mệnh lệnh. Kẻ thù muốn mượn đao giết người, hắn liền dùng chính luật lệ Cửu Châu và bình phong quan phủ ép chúng phải tự tay bưng bằng chứng phạm tội ra ánh sáng.

Lão Tôn cung kính nhận lấy ngọc bài và công hàm, xoay người lao nhanh vào màn đêm. Quyết định phân quyền mới nhất của Kiếm Các đã được ban xuống, quy định rõ ràng trách nhiệm của từng bộ phận. Đêm nay, trạm dịch giao thương phía nam định sẵn sẽ trở thành mồ chôn danh vọng của Mặc gia, còn tấm lệnh bài Giám sát kia chính là lưỡi đao hợp pháp cắt đứt đường sống cuối cùng của chúng.

"Tẩu tán đi đâu?" Diệp Tinh Thần cắt ngang lời oán thán, ngón tay vạch một đường thẳng tắp trên mặt bàn đá lạnh lẽo. "Ba vạn cân linh tài mang theo từ trường vô cùng nặng nề. Trừ phi Hắc Thiên phân các có thể mượn được trận pháp cấm không của nha môn, nếu không, chúng tuyệt đối không thể vô thanh vô tức dời đi trong đêm."

Hắn hất tay áo, một khối trận bàn làm từ gỗ ngô đồng ngọc bích bay ra, vững vàng hạ xuống trung tâm sảnh đường. Đây là pháp khí dò mạch chuyên dụng của phòng giám định, trên bề mặt khắc chằng chịt ba mươi sáu vòng thiên can địa chi.

Thiếu niên híp mắt, bắn ra một tia linh lực tinh thuần mang theo khí tức của Thái Sơ Kiếm Thai, cưỡng ép dung nhập vào tàn phiến hình rết chín đầu. Mặt trận bàn lập tức xoay tít, ma sát với không khí tạo ra những tiếng rít chói tai như quỷ khóc. Đột nhiên, một cỗ huyết quang từ tàn phiến bùng lên, hóa thành hình thù một con rết máu định cắn ngược lại thần thức kẻ tra xét.

Diệp Tinh Thần hừ lạnh, không hề né tránh mà trở tay cắm phập một thanh cốt kiếm đoản nhận vào vị trí tử môn trên mặt gỗ, ghim chặt luồng huyết khí đang hung hãn lao tới. "Rắc" một tiếng, mặt trận bàn nứt toác làm đôi, cốt kiếm cũng mờ đi linh quang, bề mặt xuất hiện vô số vết rạn chân chim rồi triệt để biến thành phế phẩm.

Cái giá để cưỡng ép tước đoạt khí tức từ bí thuật Huyết Sát không hề nhỏ. Tổn thất một kiện pháp khí trung phẩm cùng một thanh cốt kiếm lập tức được định giá, ghi thẳng vào sổ tiêu hao của nội khố, chờ ngày mai sẽ khấu trừ trực tiếp vào bổng lộc của Các chủ theo đúng tộc quy.

Nhưng bù lại cho sự vỡ nát đó, một vệt sáng đỏ mỏng như sợi chỉ đã kịp phóng ra từ khe nứt, chỉ thẳng về hướng tây bắc thành trì trước khi hoàn toàn tan biến. Hoàn toàn không phải hướng đáy sông cạn ở phía đông.

Ánh mắt Lão Tôn bỗng chốc co rụt lại, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Hướng tây bắc chính là khu vực tập kết hàng hóa của thương hội Trường Dã, một thế lực bề ngoài luôn giữ thái độ trung lập, chuyên vận chuyển thảo dược phàm tục. Nếu đêm nay bọn họ thực sự huy động lực lượng tinh nhuệ xông vào bãi cạn, không chỉ chuốc lấy thương vong thảm trọng vì sát trận, mà còn tạo ra sự hỗn loạn hoàn hảo để kẻ địch quang minh chính đại tuồn hàng thật ra khỏi cổng thành.

"Kẻ thù muốn chúng ta bận rộn trong bóng tối, ta liền mời chúng ra đứng dưới ánh sáng mặt trời." Diệp Tinh Thần xoay người, lấy từ trong tay áo ra một tấm ngọc giản màu bạch kim, ném thẳng vào ngực Tôn quản sự.

"Cầm lấy lệnh bài giám định chuẩn chữ Thiên này. Lập tức đến thẳng nha môn tuần thành, lấy danh nghĩa Thiên Đạo Kiếm Các báo án." Tôn quản sự vội vàng đỡ lấy, cảm nhận sức nặng ngàn cân từ tấm lệnh bài đại diện cho quyền uy tối cao của nghiệp kiếm đạo.

"Nói với tuần thành đô úy rằng, chúng ta vừa phát hiện một lô hàng cấm mang theo ma khí ngụy trang thành thảo dược, chuẩn bị xuất quan qua ngả Trường Dã." Thiếu niên chậm rãi phân phó, từng chữ sắc như lưỡi đao không cho phép kẻ khác dị nghị. "Không cần nhắc nửa lời đến Tinh Thiết hay ân oán giang hồ. Chỉ cần nhấn mạnh, ma khí này có tính chất ăn mòn trận pháp bảo vệ thành trì. Bọn quan viên nhát gan đó tuyệt đối không dám lơ là, chắc chắn sẽ tự mình dẫn binh phong tỏa toàn bộ khu vực tây bắc để kiểm tra từng xe hàng."

Tôn quản sự nuốt nước bọt, hàm răng khẽ run lên bần bật khi siết chặt ngọc giản. "Các chủ, nếu quan phủ lục soát mà không thấy ma khí, tội danh vu cáo sẽ khiến tư cách giám định của chúng ta bị tước đoạt vĩnh viễn! Nha môn xưa nay không thích xen vào tranh đấu, lỡ như bọn họ đã ăn hối lộ của Trường Dã thì sao?"

Lão hiểu rõ, đây là một ván cược sinh tử đem toàn bộ danh dự trăm năm của gia tộc lên bàn cân. Kẻ thù dùng bình phong là thương hội trung lập để vận chuyển, thiếu niên liền mượn đao của luật pháp Cửu Châu để ép đối thủ phải tự lật bài. Nếu đám người kia chống trả quan viên, chúng sẽ thành phản tặc; nếu chúng để mặc cho kiểm tra, số linh tài khổng lồ giấu dưới đáy rương thảo dược chắc chắn sẽ bị tịch thu sung công.

"Luồng huyết khí từ tàn phiến ban nãy đã được ta âm thầm dẫn đạo, hiện tại đang bám chặt vào luồng từ tính của lô quặng thật, quan viên có mù cũng sẽ đo ra phản ứng." Diệp Tinh Thần phẩy tay áo, quay lưng bước về phía cửa sổ, ánh mắt tĩnh mịch nhìn màn đêm sương lạnh.

"Truyền lệnh cho đội tuần tra số Ba, không cần mang theo binh khí, chỉ bận áo choàng thương nhân, âm thầm rải rác quanh cổng tây bắc. Bất cứ kẻ nào từ thương hội Trường Dã lén lút phóng phù lục truyền tin ra ngoài cầu viện, lập tức dùng lưu ảnh thạch ghi lại toàn bộ diện mạo. Đi làm đi, mọi hậu quả hạch toán vào danh nghĩa của ta, ngày mai mở tộc nghị ta sẽ đích thân giải trình."

Tôn quản sự cúi gập người, không dám nói thêm nửa lời, lập tức ôm ngọc giản bạch kim lao nhanh ra ngoài sảnh đường. Ván cờ này đã được định đoạt, kẻ giấu mặt sau màn chuẩn bị phải đón nhận cơn thịnh nộ từ chính những quy tắc mà chúng tưởng chừng đã qua mặt được.

Diệp Tinh Thần nâng tay phải lên, hờ hững cắt ngang lời nói tràn đầy uất ức của vị quản sự già. Ngón tay hắn chỉ vào lớp rỉ sét vừa bong tróc trên khay đồng, nơi những mảng màu nâu đỏ đang tỏa ra một mùi hăng hắc vô cùng nhạt.

Ngươi cẩn thận ngửi thử xem, đây có thực sự là mùi bùn tanh dưới đáy sông cạn hay không.

Lão Tôn sửng sốt, vội cúi rạp người sát xuống mặt bàn đá. Sắc mặt lão đột ngột biến đổi khi nhận ra luồng khí tức âm hàn vương vấn trong thứ mạt vụn kia. Đó hoàn toàn không phải là thủy khí tự nhiên, mà là tàn dư của Băng Tủy Trận, một loại trận pháp hạ nhiệt chuyên dụng trong các lò luyện kim quy mô lớn.

Chỉ có thương hội Trường Dã ở góc tây bắc thành trì mới sử dụng loại trận văn này để che giấu nhiệt lượng khi đúc lại linh tài.

Giọng nói của thiếu niên áo trắng vẫn đều đều, không mang theo chút gợn sóng cảm xúc. Hắn phẩy tay áo, một mảnh ngọc giản chữ Thiên nạm viền vàng bay vút ra, chuẩn xác rơi xuống lòng bàn tay đang quấn băng gạc của Tôn quản sự. Bề mặt ngọc giản lóe lên ba đạo linh văn phong ấn cấp cao nhất của Kiếm Các.

Cầm lệnh bài này, lập tức mang theo mấy tên hộ vệ giỏi ăn nói đến thẳng nha môn phủ thành chủ.

Diệp Tinh Thần bước tới gần cửa sổ, ánh mắt hướng về màn đêm đen kịt phía đông.

Báo với tổng bổ đầu rằng, mạng lưới tình báo của chúng ta vừa phát hiện một đám tà tu đang lén lút thiết lập ma trận hiến tế dưới đáy sông cạn. Nhấn mạnh việc chúng tàng trữ đại lượng pháp khí cấm. Quan phủ mấy ngày nay đang đau đầu vì vụ án mất tích, nghe tin này tất sẽ dốc toàn lực bao vây.

Lão Tôn hít sâu một ngụm khí lạnh, rốt cuộc cũng hiểu ra sự tàn nhẫn trong nước cờ này. Các chủ không hề định bỏ qua, mà là muốn mượn đao giết người. Dùng mồi nhử của chính Hắc Thiên phân các để gài bẫy ngược lại quan phủ, ép đám sai nha phải dùng mạng người lấp đi sát trận liên hoàn kia. Trong lúc hai bên cắn xé nhau tại bãi cạn, lực lượng chân chính của Kiếm Các sẽ rảnh tay.

Tập trung toàn bộ Ám vệ đường, canh ba đêm nay đột kích thẳng vào tổng bộ thương hội Trường Dã.

Mệnh lệnh vừa dứt, một đạo hắc ảnh từ góc khuất sảnh đường lặng lẽ tan biến vào hư không. Bố cục đã định, Diệp Tinh Thần không cần tự mình rút kiếm, nhưng lưỡi đao vô hình đã kề sát cổ kẻ địch.

Đúng canh ba, tại khu vực nhà kho bỏ hoang phía sau thương hội Trường Dã. Sương mù nhân tạo dày đặc bao phủ toàn bộ dãy tường cao, che khuất một tầng Âm Sát Trận đang âm thầm vận chuyển. Hai gã Ám vệ mặc hắc y nấp dưới tán cây đa cổ thụ, thần thức liên tục dò xét những dao động linh lực tinh vi đang đan cài thành lưới nhện trước mặt.

Đội trưởng Ám vệ không vội vàng phá trận, mà lấy từ trong ngực áo ra một thanh phi kiếm hạ phẩm đã nứt mẻ. Gã cắn chót lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên thân kiếm, đồng thời khắc tốc ký một đạo phù văn mô phỏng khí tức bạo liệt của hỏa hệ linh căn. Thanh kiếm rít lên một tiếng xé gió, lao thẳng vào góc đông nam của màng bảo vệ.

Kẻ địch ẩn nấp bên trong nhà kho lập tức mắc bẫy. Nhận thấy dao động linh lực công kích, trận pháp sư của Hắc Thiên phân các nhanh chóng chuyển hướng toàn bộ sát uy của Âm Sát Trận về phía góc đông nam để nghiền nát thanh phi kiếm. Ngay trong khoảnh khắc trận nhãn dịch chuyển, một kẽ hở bằng nửa bao diêm lộ ra ở hướng tây bắc.

Điểm mù chỉ tồn tại trong một cái chớp mắt, nhưng đủ để hai gã Ám vệ hành động. Bọn họ đồng loạt bóp nát hai khối Mặc Ẩn Phù đang đeo trên cổ. Lực lượng ngụy trang cường đại bao bọc lấy thân thể, hóa thành hai vệt bóng đen lách qua kẽ hở trận pháp.

Cái giá phải trả cho sự xâm nhập chớp nhoáng này không hề nhỏ. Hai món pháp khí ẩn nấp chuyên dụng vỡ vụn thành bột mịn, linh thạch khảm nạm bên trong nổ tung khiến kinh mạch tay trái của cả hai người chịu phản chấn tê dại. Tổn thất hai kiện pháp khí lập tức được lưu vào lệnh bài tuần tra, đồng nghĩa với việc bổng lộc tháng này của họ sẽ bị Chấp sự đường trừ đi một nửa để bù đắp.

Thế nhưng, khi mũi chân vừa chạm xuống nền đá xanh bên trong nhà kho, cục diện lại sinh ra biến số. Tên chấp sự của Hắc Thiên phân các đang đứng giữa đống rương chứa Tinh Thiết không hề hoảng loạn. Hắn nhìn hai gã Ám vệ vừa hiện hình, khóe môi nhếch lên một nụ cười gằn, bàn tay đột ngột vỗ mạnh lên một khối trận bàn màu máu giấu dưới lớp áo choàng.

Hắn đã nhận ra sự tĩnh lặng bất thường từ phía bờ sông cạn và lập tức đổi chiến thuật. Thay vì nghênh chiến trực diện, tên chấp sự quyết định kích hoạt Hủy Mạch Trận, định dùng ngọc nát đá tan để nung chảy toàn bộ số linh tài, tuyệt đối không để lại vật chứng lọt vào tay Thiên Đạo Kiếm Các. Nhiệt lượng cuồng bạo từ dưới nền đất bắt đầu bốc lên ngùn ngụt, nuốt chửng lấy lớp phong ấn bên ngoài các rương gỗ.

Những luồng sương mù đan chéo nhau tạo thành một tấm võng Âm Sát Trận dày đặc, phong tỏa toàn bộ khu nhà kho Trường Dã lúc canh ba. Ám vệ số Bảy nép mình sau thân đa già, ngón tay kẹp chặt một tấm Phá Huyễn Phù đã bắt đầu rạn nứt vì khí lạnh ăn mòn. Theo mật lệnh Các chủ truyền đến nửa canh giờ trước, bãi sông cạn chỉ là mồi nhử quan phủ, còn nơi tồi tàn này mới thực sự cất giấu lô Tinh Thiết thượng phẩm. Nếu Kiếm Các manh động bủa vây bờ sông, kẻ hứng chịu hỏa lực của sát trận và mang tiếng cướp đoạt sẽ là bọn họ.

Gã hít một hơi sâu, ném mạnh tấm phù lục về phía góc đông nam của bức tường rào bằng đất nện. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, linh quang lóe sáng rực rỡ, tạo ra dao động linh lực bạo liệt giống hệt một tu sĩ Trúc Cơ đang dùng man lực phá trận. Âm Sát Trận lập tức sinh ra phản ứng tự vệ, toàn bộ sương mù xám xịt cuồn cuộn dồn về góc đông nam. Hàng chục mũi phù văn tiễn ngưng kết từ hàn khí bắn xối xả vào khoảng không, găm chặt vào nền đất tạo thành những hố sâu hoắm. Tên chấp sự Hắc Thiên Các đang gác cửa phụ gầm lên một tiếng, rút xích đao lao về hướng có dị động, hoàn toàn bỏ trống khu vực trận nhãn ở hướng tây bắc.

Ngay khoảnh khắc vòng bảo vệ mỏng nhất, Ám vệ số Chín từ trên cành cao lao xuống như một con dơi đêm. Gã không dùng kiếm khí sắc bén để ngạnh kháng, mà cắm phập một thanh cốt trủy nạm ngọc tủy vào thẳng phiến đá xanh nứt nẻ dưới đất. Đây chính là mảnh ngọc tủy thu được từ tên thuyết thư ban sáng, mang theo khí tức tương sinh tương khắc với mạch trận. Âm khí của trận nhãn va chạm dữ dội với ngọc tủy, tạo ra một tiếng rít chói tai như quỷ khóc. Lớp trận văn bảo vệ kho hàng chớp giật liên hồi rồi vỡ vụn thành từng mảng linh quang tàn tạ.

Để đổi lấy một nhịp thở phá vỡ mắt trận, pháp bào Ẩn Tức trên người số Chín rách toạc một mảng lớn ngang lưng. Sát khí cuồng bạo cắn nát ngọc bội hộ thân đeo bên hông, luồn vào kinh mạch khiến gã phải đốt cháy ba giọt tinh huyết mới có thể cưỡng ép áp chế hàn độc. Không chậm trễ nửa nhịp, hai bóng đen lách qua cánh cửa gỗ lim đã mục nát, tiến thẳng vào không gian tối tăm bên trong. Nơi này không chỉ chất đầy hàng ngàn cân Tinh Thiết tỏa ánh sáng lạnh lẽo, mà đặt trên đài tế trung tâm còn có một cuốn sổ bìa da thú màu đỏ thẫm.

Số Bảy vung tay thu gọn cuốn sổ vào nhẫn trữ vật, đồng thời ném lại hiện trường một tấm lệnh bài bằng đồng thau có khắc chữ của Tuần Tu Doanh thuộc phủ Thành chủ. Mọi thứ diễn ra đúng như kịch bản Các chủ đã vạch sẵn từ trước. Mượn đao giết người, trộm long tráo phụng, để lại vật chứng giả nhằm đánh lạc hướng điều tra của Hắc Thiên phân các. Bọn chúng sẽ cho rằng chính quan phủ đã âm thầm tập kích Trường Dã, từ đó châm ngòi cho một cuộc xung đột không thể vãn hồi.

Tại sảnh đường Thiên Đạo Kiếm Các, ngọn nến lưu ly khẽ chớp động khi con hạc giấy truyền tin cháy rụi trên khay đồng. Diệp Tinh Thần chậm rãi lau sạch tàn tro trên đầu ngón tay, khuôn mặt tĩnh mịch không gợn chút sóng gió. Hắn nhìn sang Tôn quản sự đang đứng lặng người vì hiểu ra toàn bộ cục diện. Bãi sông cạn hiện tại chắc chắn đã bị Tuần Tu Doanh bủa vây, Hắc Thiên phân các không những mất trắng mồi nhử mà còn gánh tội danh tập kích quan viên triều đình.

"Truyền lệnh xuống Chấp sự đường, mở kho số ba, xuất năm trăm khối linh thạch trung phẩm thưởng cho hai ám vệ hành động đêm nay."

Giọng thiếu niên vang lên rành rọt, mang theo uy áp không thể chối cãi.

"Ghi rõ vào sổ công huân là phần thưởng cho công trạng phá vỡ mạng lưới Trường Dã. Đồng thời, thay đổi toàn bộ lộ tuyến tuần tra của Kiếm Các từ canh tư, rút sạch nhân thủ khỏi khu vực bến sông, tuyệt đối không để người của chúng ta dính líu đến cuộc đụng độ giữa quan phủ và Hắc Thiên Các."

Tôn quản sự toát mồ hôi lạnh, vội vàng cúi người lĩnh mệnh, trong lòng thầm kinh hãi trước tâm cơ sâu không thấy đáy của vị Các chủ trẻ tuổi. Lão nhận ra tiểu tâm tư muốn tranh công báo thù ban nãy của mình suýt chút nữa đã đẩy gia tộc vào chỗ vạn kiếp bất phục. Diệp Tinh Thần từ từ đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh rơi vào khoảng không bóng tối ngoài cửa sổ.

"Sáng mai, đem cuốn Sổ Đỏ Trường Dã vừa thu được niêm phong cẩn thận. Báo cho vị Tổng quản thương hội của Mặc gia biết, nếu trưa mai hắn không mang ba phần khế ước cổ phần lò đúc đến đổi, thứ này sẽ xuất hiện trên bàn làm việc của Thành chủ."

Một ván cờ không tốn một giọt máu của Kiếm Các, lại ép tử huyệt mạng lưới buôn lậu của Hắc Thiên phân các phơi bày ra ánh sáng. Quyền định đoạt sinh tử lúc này đã hoàn toàn nằm gọn trong lòng bàn tay Diệp Tinh Thần.

0