Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 6: Kiếm Văn Khẽ Phất Lên

Đăng: 04/07/2026 14:46 3,459 từ 2 lượt đọc

...đổi lấy một mồi lửa thiêu rụi toàn bộ lớp ngụy trang của Hắc Thiên phân các.

Diệp Tinh Thần nhàn nhạt bồi thêm nửa câu cuối, ngón tay thon dài khẽ miết lên nắp chiếc hộp chì. Hắn đẩy vật chứa thứ cặn bã mang hỏa độc kia về phía mép bàn đá bạch ngọc. Thái Sơ Kiếm Thai trong đan điền khẽ xoay chuyển, tản ra một tia hàn ý sắc lạnh, cưỡng ép áp chế luồng nhiệt lượng vẩn đục đang chực chờ bùng phát từ khe nứt dưới chân.

Tống quản sự vội vàng cầm lấy bút lông sói, tay run run ghi chép khoản hao hụt khổng lồ vào cuốn sổ da thú. Dù xót xa ba ngàn linh thạch bốc hơi chỉ trong một đêm, lão vẫn cắn răng đóng dấu triện đỏ chót lên trang giấy sém góc. Đối với một thế lực đang ở giai đoạn cắm rễ như Thiên Đạo Kiếm Các, số tài nguyên này đủ để duy trì ba ngọn địa hỏa lô hoạt động suốt nửa năm. Việc chủ động hy sinh một mắt trận phòng ngự để đổi lấy bằng chứng là một cái giá vô cùng chát chúa.

Các chủ, sổ công huân đã khấu trừ xong. Nhưng việc bố trí ám vệ bên ngoài hố sụt này phải sắp xếp thế nào cho thỏa đáng? Tống quản sự dè dặt thỉnh thị, ánh mắt không giấu nổi sự bất an khi nhìn lớp trận văn bảo vệ đang mờ dần.

Không cần canh phòng nghiêm ngặt. Diệp Tinh Thần phất tay áo, dời tầm mắt khỏi đống đổ nát. Rút toàn bộ tinh anh dời sang bảo vệ sườn đông. Chỗ linh mạch rò rỉ này chỉ để lại vài gã ngoại môn đệ tử tu vi kém cỏi, dặn bọn chúng thỉnh thoảng lơ là tuần tra. Càng lén lút che giấu bằng nhân lực yếu kém, đám thám tử của đối phương càng tin rằng chúng ta đang hoảng loạn, không còn đủ người để khỏa lấp lỗ hổng.

Từ trong bóng tối góc mật thất, một bóng đen không tiếng động bước ra, quỳ một chân xuống mặt sàn lạnh lẽo. A Cửu đã đợi lệnh từ lâu, hơi thở thu liễm đến mức gần như hòa làm một với vách đá.

Mang thứ này đến chợ đen Vô Tinh. Diệp Tinh Thần ném vật chứng bằng chì cách linh sang. Đừng trực tiếp rao bán. Hãy tìm đến gian hàng của lão lùn Thẩm Quát, vờ như vô tình để lộ một tia tàn khí bên trong. Lão ta là kẻ cuồng sưu tầm dị hỏa, chắc chắn sẽ dùng thần thức dò xét để định giá.

Đây chính là nước cờ mượn đao giết người đã được suy tính kỹ lưỡng. Thẩm Quát tuy tham lam nhưng lại có mạng lưới quan hệ rễ má với giới bình duyệt trên Thiên Địa Kiếm Phổ. Một khi lão phát hiện loại xỉ than này mang cùng một mạch hỏa độc với thanh Liệt Dương Kiếm đang chễm chệ ở hạng chín mươi, tin đồn sẽ tự động lan như hỏa hoạn giữa rừng khô. Hắc Thiên Kiếm Các luôn tự hào về độ tinh khiết của danh kiếm, nay bị dư luận nhắm vào, tất nhiên phải cuống cuồng đi dập lửa.

Thuộc hạ rõ. Nhưng nếu Thẩm Quát ỷ thế ép người, muốn trực tiếp cướp đoạt hộp chì thì sao? A Cửu siết chặt khối kim loại lạnh lẽo, cẩn trọng hỏi lại, biết rõ quy củ hỗn loạn tại khu vực chợ đen.

Cứ để lão cướp. Khóe môi Diệp Tinh Thần nhếch lên một độ cong vô cảm, ngón tay gõ nhẹ từng nhịp lên mặt bàn. Trên nắp hộp ta đã dùng kiếm ý khắc sẵn một đạo Truy Túng Trận cực nhỏ. Kẻ nào dùng bạo lực phá giải phong ấn, hỏa độc sẽ nương theo linh lực ám thẳng vào kinh mạch, ba ngày ba đêm không thể xua tan. Đến lúc đó, chính thân thể lão sẽ trở thành bằng chứng sống, buộc giới giám kiếm phải lên tiếng tra hỏi nguồn gốc thứ tà hỏa này.

A Cửu rùng mình bái biệt, gật đầu nhận lệnh rồi hóa thành một vệt tàn ảnh vút ra ngoài màn đêm. Bố cục đã định, khối xỉ than phong ấn chính thức trở thành mồi nhử ném thẳng vào giữa hồ nước đục, ép kẻ thù phải tự bước ra ánh sáng để dọn dẹp tàn cuộc.

Lúc này, Tống quản sự mới dám thở hắt ra, cẩn thận thò tay vào trong tay áo, dâng lên một vật thể bằng đồng thau đã nứt làm đôi. Bề mặt vật này bám đầy bùn đất pha lẫn máu đen, tỏa ra mùi tanh tưởi của sát khí chưa tan hết.

Các chủ, lúc thu dọn tàn cuộc ở vòng ngoài cấm địa, đệ tử tuần tra nhặt được thứ này. Kẻ gài bẫy phá trận nhãn đã bỏ lại khi vội vã độn thổ rút lui. Tống quản sự nuốt nước bọt, giọng nói hạ thấp xuống mức tối đa. Thuộc hạ đã kiểm tra, trên mặt đồng có khắc ám hiệu của đội buôn quặng thuộc Tôn thị.

Diệp Tinh Thần nheo mắt, vươn tay tiếp lấy mảnh vỡ. Thần thức vừa chạm vào, một cỗ bài xích quen thuộc lập tức dội ngược lại, chứng tỏ chủ nhân của nó vẫn còn sống và đang ẩn nấp cách nơi này không xa.

A Cửu gật đầu, cẩn trọng thu lấy vật chứa thứ cặn bã ấy vào tay áo bào đen tuyền, xoay người dung nhập vào bóng tối. Không khí trong mật thất khôi phục vẻ tĩnh lặng, chỉ còn tiếng ngòi bút lông sói sột soạt chạy trên mặt giấy da thú. Tại Vô Tinh quỷ thị cách đó ba mươi dặm, sương mù xám đục cuộn chảy quanh những gian hàng lập lòe u hỏa, mùi ngọc vụn và máu khô quyện chặt vào nhau. Nơi này vốn không có luật lệ, thứ duy nhất định đoạt sinh tử chính là uy danh của kẻ chống lưng và nhãn lực giám định đồ vật.

Bóng đen lướt qua ba trạm gác ngầm, khéo léo tránh né những đạo thần thức dò xét vương vãi khắp nơi, cuối cùng dừng lại trước một quầy hàng trải vải bố tơi tả ở góc khuất nhất. Kẻ săn dị hỏa ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ mục, đôi mắt ti hí đục ngầu đang chà xát một thanh đoản kiếm rỉ sét. A Cửu không nói lời nào, chỉ lẳng lặng đặt ba viên linh thạch hạ phẩm lên bàn, ngón tay cố tình cọ xát vào mép áo. Một luồng nhiệt lượng vẩn đục, nồng đậm mùi xác chết và viêm hỏa, khẽ rỉ ra từ kẽ hở của lớp phong ấn.

Lão lùn khựng tay, đoản kiếm trên đùi rơi cạch xuống đất. Đôi mắt đục ngầu bỗng chốc lóe lên tinh quang sắc lẻm, thần thức cường hãn dồn thẳng vào ống tay áo của vị khách bí ẩn.

Thứ đồ chơi bẩn thỉu này, các hạ đào từ mộ phần của dòng dõi Hỏa linh mạch sao? Lão hạ giọng, những ngón tay ngắn ngủn lén lút bấm ra một đạo trận văn giam cầm dưới gầm bàn. Khí tức này lại có ba phần tương đồng với danh kiếm đang làm mưa làm gió trên dị bảng, nếu đem bán cho phường giám định, giá trị tuyệt đối không nhỏ.

A Cửu lùi lại nửa bước, cố tình để lộ chút kinh hoàng giả tạo trên đáy mắt, linh lực toàn thân vận chuyển hỗn loạn như kẻ vừa bị bóc trần bí mật tày trời. Gã siết chặt tay áo, lùi về phía ranh giới của gian hàng, làm bộ muốn thu hồi món hàng cấm.

Muốn sống thì để vật đó lại, Vô Tinh quỷ thị không chứa chấp kẻ trộm đồ của đại tông môn. Thẩm Quát cười gằn, trận văn dưới đất đột ngột bừng sáng, tạo thành một lồng giam bằng phù văn ép chặt lấy không gian xung quanh.

Đối thủ quả nhiên không phải hạng mờ mắt vì tham lam, lão chọn cách dùng bạo lực ép buộc để thăm dò hư thực của kẻ bán. Lồng giam tỏa ra hàn khí cắt da, áp bức thẳng vào đan điền khiến hơi thở của A Cửu đình trệ. Gã biết rõ thời khắc quyết định đã đến, không thể dùng kiếm khí phản kháng, nếu không sẽ làm lộ thân phận kiếm tu của Thiên Đạo Kiếm Các. A Cửu cắn răng kích hoạt ngọc bội che giấu khí tức bên hông, rót toàn bộ linh lực vào trung tâm trận pháp của pháp khí.

Khối ngọc bích nứt toác, vỡ vụn thành trăm mảnh, tạo ra một luồng linh lực xung kích chói lòa đánh bật lồng giam. Cái giá phải trả cho việc thoát thân chân thực chính là món pháp bảo ngụy trang trị giá năm trăm công huân đã hoàn toàn phế bỏ, kèm theo kinh mạch cánh tay phải bị phản chấn xé rách, máu tươi tràn ra ướt đẫm tay áo. Trong màn khói bụi mù mịt, khối kim loại xám xịt rơi phịch xuống lớp vải bố, lăn lông lốc về phía chân đối

Tiếng ngọc vỡ nát vang lên lanh lảnh giữa góc khuất Vô Tinh quỷ thị. Không có màn linh lực phòng ngự nào bung tỏa. Từ lõi mảnh ngọc, một luồng kiếm ý mang theo hàn khí Thái Sơ mỏng như sợi chỉ đột ngột bạo phát. Khí lạnh không nhắm vào kẻ địch mà găm thẳng xuống ba mắt trận bằng hỏa đồng đang vây hãm không gian. Sự xung khắc giữa cực hàn và cực nhiệt khiến lồng giam trận pháp khựng lại. Những đường trận văn đỏ rực chớp tắt liên hồi, lộ ra kẽ hở sinh tử mà Diệp Tinh Thần đã tính toán.

Lão lùn Thẩm Quát biến sắc. Thần thức nhạy bén của một giám định sư lập tức bắt được luồng hàn ý sắc bén kia. Không phải hỏa tu, mà là kiếm tu! Lão hừ lạnh, mười ngón tay liên tục kết ấn, quả quyết từ bỏ việc dùng trận văn vây khốn trực diện. Kiếm tu một khi liều mạng phá vây sẽ gây chấn động linh khí xung quanh, dễ dàng kéo theo đội tuần tra quỷ thị. Thay vì đối đầu ngạnh kháng, Thẩm Quát vỗ mạnh vào hồ lô bên hông.

Một tấm lưới đan bằng gân hỏa giao phóng vút ra, bùng lên ngọn lửa tà dị. Lão chuyển sang chiến thuật phong tỏa diện rộng. Mục tiêu của pháp khí này không nhằm sát thương, mà để khóa chặt toàn bộ không gian xung quanh chiếc hộp chì chứa cặn bã hỏa độc. Lưới lửa giăng kín hẻm nhỏ, mang theo nhiệt lượng vặn vẹo cả không khí, phong bế mọi đường lui.

Đối mặt với hỏa võng, A Cửu tuyệt đối tuân thủ lệnh không ham chiến. Gã không rút kiếm, dứt khoát lột bỏ Ám Ảnh Kháo ném thẳng vào trung tâm luồng nhiệt. Đồng thời, tay trái bóp nát Thần Hành Phù bậc hai. Khí tức dịch chuyển bùng lên, nhưng muốn thoát khỏi pháp khí trói buộc cấp cao phải trả giá cực đắt. Lưới hỏa giao siết lại, không chỉ thiêu rụi chiếc áo choàng mà còn cắn nuốt ba tấc bóng đen dưới chân người ám vệ.

Ngọn lửa tà dị men theo liên kết bóng tối, nung chảy một luồng thần thức hạch tâm của gã. A Cửu kêu lên một tiếng nghẹn ngào. Tả nhãn của gã lập tức mất đi thị lực, tuôn ra những hạt tro tàn xám xịt. Từ nay về sau, con mắt này vĩnh viễn không thể nhìn thấy màu sắc, đồng thời tay trái cũng triệt để mất đi khả năng thi triển huyễn thuật. Khoản nợ công huân vì làm hỏng pháp khí giờ chỉ là chuyện nhỏ so với di chứng tàn khốc này.

"Muốn chạy thì cứ việc, nhưng phải để lại đồ vật!" Thẩm Quát gầm lên, vung tay thu hồi tấm lưới. Lão tưởng kẻ nọ sẽ liều mạng ôm lấy khối tàn khí, không ngờ đối phương lại quyết đoán vứt bỏ vật ngụy trang để đổi lấy một nhịp thở. Bóng đen lảo đảo trượt ra khỏi hẻm, tan vào dòng người đông đúc. Trên phiến đá xanh chỉ còn lại chiến lợi phẩm cháy xém đang bốc khói khét lẹt.

Lão lùn bước tới, dùng mũi giày lật phần vải vụn của chiếc áo choàng lên. Ánh mắt lão lộ vẻ trào phúng. Bằng áp lực tuyệt đối của hỏa võng, lão đã ép tên trộm vặt phải bỏ của chạy lấy người. Thế nhưng, nụ cười trên môi Thẩm Quát chợt cứng đờ khi nhìn rõ họa tiết thêu chìm dưới lớp vải tàn. Đó là một nửa ấn ký hình ngọn lửa đen bị kiếm đâm xuyên.

Đây chính là dấu hiệu đặc trưng của Hắc Thiên phân các, thế lực chuyên làm việc bẩn cho đối thủ không đội trời chung với mạch giám định của lão. Thẩm Quát vuốt chòm râu thưa, thần thức khẽ rà quét chiếc hộp chì văng lóc lóc bên cạnh. Tin đồn về một tông môn đang lén lút tu bổ linh mạch hỏng hóc đã râm ran mấy ngày nay. Kẻ vừa rồi che giấu thân phận, lại mang theo thứ tàn hỏa vẩn đục này, tuyệt đối là người của phe kia đang muốn tẩu tán vật chứng.

Nếu đem manh mối này công bố lên Thiên Cơ Kiếm Võng, danh tiếng của lão sẽ vươn lên tầm cao mới. Nắm giữ bằng chứng về một thanh danh kiếm bị ngụy tạo linh mạch sẽ giúp lão ép phe kia nôn ra khoản phí bịt miệng khổng lồ. Lòng tham đã che mờ sự đa nghi thường ngày của một giám định sư lão luyện. Thẩm Quát đinh ninh đây là cơ hội trời cho, hoàn toàn không biết mình vừa bước vào bàn cờ của Diệp Tinh Thần.

Lão cẩn thận gắp mảnh vải vụn cùng chiếc hộp chì bỏ vào hộp ngọc, dán thêm ba đạo phù phong ấn rồi thu vào nhẫn trữ vật. Thẩm Quát lấy ra một khối ngọc giản truyền âm màu vàng kim, rót thần thức vào trong. "Báo cho ba vị trưởng lão giám định hội, ta vừa nắm được vật chứng cốt lõi của thanh kiếm hạng chín mươi. Chuẩn bị mở cuộc họp định giá khẩn cấp!"

Lão vung tay, ngọc giản hóa thành vệt sáng bay vút lên không trung. Ở một góc tối cách đó không xa, A Cửu ôm lấy bả vai còng xuống, tả nhãn vẫn rỉ ra lớp tro tàn mỏng. Gã nhìn theo vệt sáng vừa biến mất, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo. Bỏ mặc cái bóng đứt đoạn mờ ảo dưới chân, tên ám vệ lặng lẽ xoay người lẩn vào màn đêm, mang kết quả mĩ mãn này trở về báo cáo.

Thẩm Quát đứng nấp sau vách tường loang lổ rêu phong, ánh mắt tham lam dán chặt vào vật phẩm vừa cướp được. Lão vuốt ve bề mặt kim loại lạnh ngắt, nhếch mép cười gằn khi nhớ lại thân ảnh chật vật trốn chạy của gã sát thủ. Một tên kiếm tu mang hàn khí lại đi trộm hỏa bảo, thật là nực cười. Lão lấy từ trong tay áo ra một tấm Băng tằm ti, cẩn thận bọc quanh bàn tay phải trước khi truyền linh lực vào khe nứt trên nắp. Tiếng kim loại cọ xát vang lên chói tai giữa con hẻm vắng.

Nắp vật chứa bằng chì vừa hé mở, một luồng nhiệt lượng tanh tưởi lập tức tràn ra, ăn mòn lớp tơ băng trên tay Thẩm Quát xèo xèo. Lão giật mình lùi lại nửa bước, vội vã phóng xuất thần thức để dò xét. Bên trong không hề có dị hỏa hiếm lạ như lão tưởng tượng. Nằm chỏng chơ giữa lớp lót cách linh là một cục xỉ than đen ngòm, bề mặt hằn rõ ba đạo tàn văn đang rỉ ra thứ hỏa độc đồng tông với Liệt Dương Kiếm. Thần thức của lão vừa chạm vào, một luồng oán khí từ những linh hồn bị hiến tế thô bạo dội ngược lại, khiến màng nhĩ lão ong lên đau đớn.

"Thủ pháp ngưng tụ sát khí của Hắc Thiên phân các?"

Thẩm Quát thì thào, đồng tử co rút kịch liệt. Là một kẻ chuyên buôn bán tin tức cho giới bình duyệt, lão quá quen thuộc với loại tàn vật này. Đây chính là bằng chứng thép tố cáo việc có kẻ dùng mạng người để ngụy tạo hỏa thiết ngàn năm. Lão chợt hiểu ra, gã ám vệ hàn khí kia không phải đi ăn trộm, mà là đang liều mạng mang vật chứng này tẩu tán. Kẻ đứng sau bức màn chắc chắn muốn dùng thứ cặn bã hỏa độc này để lật đổ vị trí thứ chín mươi trên bảng xếp hạng.

Nắm trong tay thứ có thể làm sụp đổ uy tín của cả một chi tộc, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán Thẩm Quát. Nếu giao nộp cho Hắc Thiên các, lão chắc chắn bị diệt khẩu để bảo vệ danh tiếng. Nhưng nếu tuồn khối chứng cứ này cho các trưởng lão đang khao khát thăng hạng trên Thiên Địa Kiếm Phổ, giá trị của nó đủ để đổi lấy một viên Trúc Cơ Đan cực phẩm. Lão cắn răng, nhét chặt khối đá đen vào túi trữ vật, nhanh chóng bóp nát một tấm Độn Thổ Phù biến mất khỏi hiện trường.

Cách đó mười dặm, bên trong mật thất của Thiên Đạo Kiếm Các, một mảnh ngọc giản trên bàn đá bạch ngọc đột ngột nứt vỡ. Diệp Tinh Thần đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng khẽ mở bừng hai mắt. Thái Sơ Kiếm Thai trong đan điền đình chỉ xoay tròn, thu lại toàn bộ hàn ý. Mồi lửa đã được gã lùn chợ đen châm ngòi. Kẻ tham lam luôn hành động đúng như dự đoán, tự mình bước vào ván cờ mà không hề hay biết bản thân chỉ là một con tốt truyền tin.

Cánh cửa đá nặng nề xê dịch, A Cửu lảo đảo bước vào, máu đen rỉ ra từ hốc mắt trái đã trống hoác. Huyễn thuật tay trái của gã đã bị kiếm khí phản phệ phá hủy hoàn toàn, kinh mạch cánh tay co rút vĩnh viễn, tàn phá luôn cả căn cơ luyện khí. Đổi lấy việc ép đối thủ tin rằng gã là một sát thủ hàn khí đang tuyệt lộ, cái giá phải trả không hề rẻ. Gã quỳ một chân xuống mặt sàn lạnh lẽo, dâng lên một mảnh ngọc bài ghi lại lộ trình tẩu thoát của mục tiêu.

"Ngươi làm tốt lắm, xuống Dưỡng Tâm Các nhận ba viên Hồi Huyết Đan, ghi công giáp đẳng vào sổ."

Diệp Tinh Thần nhàn nhạt ra lệnh, không hề tỏ ra xót xa trước thương thế của thuộc hạ. Hắn gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, chuyển sự chú ý sang Tống quản sự đang đứng hầu bên cạnh. Lão quản sự vội vàng mở cuốn sổ da thú, bút lông sói đẫm mực đỏ đã sẵn sàng chờ lệnh. Lần này, không phải là ghi chép hao hụt trận pháp, mà là chi phí để vận hành mạng lưới dư luận.

"Mở kho tộc, xuất ra năm trăm linh thạch cấp cho hệ thống tình báo."

Diệp Tinh Thần đứng dậy, vạt áo bào thêu họa tiết kiếm văn khẽ phất lên. Hắn nhìn chằm chằm vào bản đồ thế lực treo trên vách tường, gieo xuống quyết định cuối cùng của đêm nay.

"Trước hừng đông, ta muốn toàn bộ giới bình duyệt đều nhận được tin mật. Hãy tung tin rằng Hắc Thiên phân các đang ráo riết truy sát một kẻ nắm giữ bí mật động trời về nguồn gốc của Liệt Dương Kiếm. Đồng thời, truyền lệnh cho đội tuần tra ngoại môn rút lui khỏi khu vực hố sụt, để mặc cho thám tử của bọn chúng tự tìm đến cái bẫy thứ hai."

T

0