Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 5: Vào Sổ Sách

Đăng: 03/07/2026 20:38 4,139 từ 4 lượt đọc

Bóng đen nhận lấy khối ngọc giản màu máu, cẩn trọng bọc lại bằng một lớp phù lục cách âm rồi chìm hẳn vào màn đêm. Diệp Tinh Thần không nán lại thêm nửa nhịp, mũi chân điểm nhẹ bước vào tâm điểm của truyền tống trận. Ánh sáng bạc bùng lên, mang theo thân ảnh thiếu niên xé rách không gian, bỏ lại luồng gió bấc gào thét giữa hẻm núi hoang vu. Khi cảnh vật xung quanh ngưng tụ trở lại, hắn đã đứng giữa Địa Hỏa Các, nơi cất giữ tài nguyên cốt lõi của Thiên Đạo Kiếm Các. Không khí tại đây đặc quánh mùi lưu huỳnh và linh mộc ngàn năm đang cháy ngún.

Bên cạnh bàn đá bạch ngọc, Tống quản sự đang nhíu mày gẩy bàn tính, tay phải cẩn thận ghi chép từng khoản chi tiêu vào cuốn Sổ Công Huân bọc da thú. Lão già này nổi tiếng vắt cổ chày ra nước, bảo vệ kho khố còn hơn mạng sống. Vừa thấy các chủ xuất hiện, Tống quản sự lập tức khép chặt cuốn sổ, ánh mắt vô thức liếc về phía ba cái rương gỗ lim chứa linh thạch thượng phẩm đang niêm phong góc tường. Lão sợ nhất là vị các chủ trẻ tuổi này lại nổi hứng dốc túi mua sắm vật liệu đúc kiếm đắt đỏ.

"Ngài về rồi," Tống quản sự chắp tay hành lễ, giọng điệu mang theo ba phần dò xét. "Tháng này sản lượng linh điền trồng Hỏa Hầu Thảo giảm sút, dồn hết vào việc tu sửa lò bát quái, ngân quỹ trong kho chỉ còn lại chưa tới bốn ngàn khối linh thạch. Nếu ngài muốn trích xuất tài nguyên, xin hãy đợi qua kỳ hạch toán gia tộc vào tuần sau."

Diệp Tinh Thần phớt lờ lời than vãn của lão, sải bước đi thẳng tới trước bức tường khảm đầy những thẻ bài ghi chú vật giá chợ đen. Thần thức của hắn đảo qua một lượt, dừng lại ở dòng chữ nhỏ xíu ghi giá trị của một loại khoáng thạch hệ băng. Hắn vươn tay, gõ ba nhịp chậm rãi lên mặt bàn đá bạch ngọc.

"Mở kho, rút ra ba ngàn khối linh thạch thượng phẩm." Diệp Tinh Thần cất giọng đều đều, không mang theo chút cảm xúc dao động. "Chuyển toàn bộ số tài nguyên này cho mạng lưới thương đạo của chúng ta tại Vạn Bảo Lâu. Trước hừng đông ngày mai, ta muốn tất cả Hàn Ngọc Tủy trên thị trường Cửu Châu đều phải nằm trong tay Thiên Đạo Kiếm Các. Tuyệt đối không để lọt dù chỉ một lạng ra ngoài."

"Ba ngàn khối!" Tống quản sự biến sắc, bàn tay khô héo đập mạnh lên cuốn Sổ Công Huân. Lão trừng mắt nhìn thiếu niên, quên cả tôn ti trật tự mà lớn tiếng. "Đó là toàn bộ quỹ dự phòng để duy trì linh mạch dưỡng kiếm của bổn các trong ba tháng tới. Hàn Ngọc Tủy chỉ là vật liệu phụ trợ để hạ nhiệt lò đúc, bình thường căn bản không ai tranh giành. Ngài thu mua số lượng lớn như vậy để làm gì, nếu ứ đọng không bán được, trách nhiệm này ai gánh nổi?"

Diệp Tinh Thần xoay người lại, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ cạn. Thái Sơ Kiếm Thai trong đan điền khẽ chớp động, cộng hưởng với sát khí còn vương lại từ thanh phế kiếm trước đó. Hắn biết rõ, khi dòng chú thích trên Thiên Cơ Kiếm Võng xuất hiện, Viêm Trọng sẽ không thể ngồi yên. Lão ta mang theo khối đá phong thủy mang thuộc tính tương khắc, một khi đứng gần thanh Liệt Dương Kiếm, hỏa độc đồng tông sẽ lập tức cắn trả chủ nhân.

"Ngươi nghĩ Viêm Trọng phát hiện ra bí mật đúc kiếm từ máu thịt ruột thịt, lão sẽ làm gì?" Diệp Tinh Thần nhếch mép, ném lệnh bài các chủ bằng đồng đen lên bàn đá. "Lão ta không dám báo cáo lên trưởng lão hội, càng không dám hủy kiếm. Cách duy nhất để che giấu hỏa độc bạo phát, chính là dùng thứ khoáng thạch hệ băng kia cấp tốc áp chế linh mạch bên trong thân kiếm. Ngày mai, vật phẩm vô dụng trong mắt ngươi sẽ trở thành bùa cứu mạng duy nhất của gã đệ tử chân truyền nọ."

Tống quản sự sững người, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Lão vốn là kẻ lõi đời trong giới thương đạo, chỉ cần nghe qua hai câu đã lập tức nhìn thấu ván cờ tàn độc này. Các chủ không hề định tự tay vạch trần kẻ địch, mà dùng dư luận ép đối phương tự hoảng loạn. Một khi tinh thể băng thạch bị lũng đoạn, Viêm Trọng sẽ phải mua lại chính vật liệu này từ tay Thiên Đạo Kiếm Các với cái giá cắt cổ, hoặc chấp nhận nhìn thanh danh gia tộc nổ tung cùng thanh bảo kiếm.

"Ta hiểu rồi," Tống quản sự nuốt khan, thái độ lập tức thay đổi, hai tay cung kính nâng lấy lệnh bài đồng đen. "Cứ theo luật cũ, ta sẽ dùng danh nghĩa của ba cái thương hội bình phong để thu gom, đảm bảo không ai tra ra được nguồn tiền từ bổn các. Nhưng nếu làm vậy, chi phí hao tổn qua trung gian sẽ mất thêm hai trăm điểm công huân, khoản nợ này..."

"Ghi thẳng vào sổ nợ của ta." Diệp Tinh Thần ngắt lời, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào cuốn sổ da thú. "Dùng tài nguyên ép chết một kẻ đạo đức giả, cái giá này vẫn còn quá rẻ. Bắt đầu hành động đi, ta muốn trước khi trời sáng, không một cửa hàng nào ở phường thị còn dám bán ra nửa tinh thể tản nhiệt nào nữa."

Cuốn sổ ghi chép lập tức được lật mở, ngòi bút lông chấm chu sa đỏ rực vạch một đường dài, chính thức phong tỏa ba cái rương gỗ lim góc tường. Cùng lúc đó, ba đạo truyền âm phù bốc cháy trên tay Tống quản sự, hóa thành ba con hạc lửa lao vút qua khe hở của địa mạch. Chúng mang theo mệnh lệnh lũng đoạn thị trường truyền thẳng đến các đầu mối chợ đen, niêm phong hoàn toàn đường lui của kẻ thù. Bàn cờ đã bày xong, chỉ chờ con mồi tự mình bước chân vào cửa tử.

Tống quản sự quát lên, âm thanh chói tai dội vào vách đá, kéo theo những hạt bụi lưu huỳnh lả tả rơi xuống. Lão chỉ tay về phía ba cái rương gỗ lim đang dán bùa niêm phong, khuôn mặt già nua đỏ bừng vì phẫn nộ. Bàn tay khô héo bấu chặt lấy mép bàn bạch ngọc, gân xanh nổi lên như rễ cây cổ thụ.

"Các chủ có biết rút ngần ấy tài nguyên đồng nghĩa với việc gì không?" Giọng lão run rẩy, mang theo sự xót xa tột độ. "Trận pháp Cửu Cung Ôn Dưỡng tại Kiếm Trì đang ở thời khắc mấu chốt. Nếu mất đi ba ngàn khối linh thạch này để duy trì trận nhãn, linh lực chắc chắn cạn kiệt trước bình minh."

Lão hít một hơi thật sâu, chỉ tay về hướng ngọn núi phía xa. "Hàng trăm thanh kiếm phôi ngưng tụ từ Huyền Thiết Tinh đang ngâm trong đó sẽ nứt gãy vì hỏa độc cắn trả. Công sức ba tháng ròng rã của toàn bộ đệ tử ngoại môn coi như đổ sông đổ bể, nội bộ gia tộc sẽ sinh lòng oán thán!"

Thấy Diệp Tinh Thần vẫn dửng dưng, Tống quản sự lật tay. Một tấm lệnh bài bằng đồng thau khắc gia huy Thiên Đạo Kiếm Các xuất hiện. Lão cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt lệnh bài. Thần thức bùng nổ, kích hoạt Tụ Hỏa Trận ẩn dưới lòng đất.

Những đạo trận văn màu đỏ thẫm bò ngoằn ngoèo trên sàn đá. Nháy mắt, chúng hội tụ thành một bức tường lửa ngùn ngụt chắn ngang giữa lão và vị các chủ trẻ tuổi. Tống quản sự quyết tâm dùng quyền hạn khống chế trận pháp của mình để ngăn cản hành động bòn rút kho khố này.

Diệp Tinh Thần không đáp ngay, chỉ khẽ nhấc ngón tay gõ xuống mặt bàn đá bạch ngọc. Nhịp gõ thứ nhất vang lên. Thái Sơ Kiếm Thai đang tĩnh lặng ngủ say trong cơ thể hắn bỗng nhiên chấn động. Một luồng kiếm ý lạnh lẽo vô hình, mang theo sát phạt chi khí nguyên thủy nhất khuếch tán ra ngoài.

Bầu không khí trong Địa Hỏa Các đột ngột giảm xuống mười độ. Nhịp gõ thứ hai rơi xuống. Kiếm ý ngưng tụ thành hàng ngàn lưỡi dao mỏng như cánh ve, chém thẳng vào bức tường lửa. Âm thanh xèo xèo vang lên liên miên bất tuyệt. Ngọn lửa từ lò bát quái đang cháy bừng bừng cũng bị ép cho tàn lụi đi một nửa, tỏa ra từng luồng khói đen khét lẹt.

Bức tường hỏa diễm của Tống quản sự rung lên bần bật, trận văn dưới đất bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti. Thấy phòng ngự cứng rắn sắp vỡ, lão quản sự lập tức biến đổi thủ ấn. Lão không dùng linh lực ngạnh kháng nữa mà mượn lực đánh lực.

Chiếc bàn tính ngọc châu bên hông bay vút lên không trung. Từng hạt bàn tính xoay tít, hút lấy hỏa độc đang dật tán xung quanh để tạo thành một tấm lưới lửa linh hoạt. Tấm lưới này không cản đường kiếm ý, mà uốn éo như linh xà, bám dọc theo mặt sàn nhằm trói buộc hai chân đối thủ, ý đồ giam cầm di chuyển.

Diệp Tinh Thần hừ lạnh, nhịp gõ thứ ba cuối cùng cũng nện xuống. Thần thức của hắn hóa thành một thanh cự kiếm vô hình, trực tiếp chém đứt liên kết tâm thần giữa Tống quản sự và pháp khí. Không có máu tươi phun trào, nhưng cái giá lão phải trả cực kỳ thảm khốc.

Thức hải của Tống quản sự như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên. Thính giác hoàn toàn mất đi, hai tai chỉ còn tiếng ù ù của kiếm ngân. Cùng lúc đó, chiếc bàn tính ngọc châu nổ tung thành từng mảnh vụn. Sợi dây liên kết giữa lão và địa hỏa mạch bị chặt đứt thô bạo.

Hỏa độc phản phệ khiến toàn bộ tóc tai, lông mày của lão cháy rụi trong nháy mắt. Da dẻ nhăn nheo thêm chục tuổi, thị lực mờ đi chỉ còn thấy những bóng mờ nhòe nhoẹt. Tấm lưới lửa mất khống chế, tan biến thành những đốm tàn tro rơi lả tả trên nền đá bạch ngọc.

Lão quản sự nghẹt thở, lảo đảo lùi lại nửa bước. Mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lớp áo bào, hòa cùng muội than đen kịt. Lão thở dốc, hai tay ôm lấy đầu, không thể thốt nên lời. Áp lực kinh hoàng khiến chút phản kháng cuối cùng trong lòng lão hoàn toàn sụp đổ.

Diệp Tinh Thần bước qua những mảnh vỡ của bàn tính, tiến thẳng về phía góc tường. Hắn vung tay áo, một luồng linh lực sắc bén như dao gọt bay ra, chém đứt phăng ba lá bùa niêm phong màu vàng nghệ trên nắp rương gỗ lim. Tiếng bản lề kẽo kẹt vang lên.

Ánh sáng chói lóa của ba ngàn khối linh thạch thượng phẩm hắt lên khuôn mặt lạnh băng của Diệp Tinh Thần. Nguồn linh khí nồng đậm lập tức tràn ngập không gian, xua tan đi mùi lưu huỳnh gay gắt, chiếu sáng cả một góc Địa Hỏa Các đang chìm trong bầu không khí ngột ngạt.

Chín con hỏa xà từ Tụ Hỏa Trận gầm thét lao ra, đan xen thành một tấm lưới đỏ rực bủa vây kín mít ba rương gỗ lim. Tống quản sự hai tay luân phiên bắt quyết, mười ngón tay kéo theo những sợi linh lực vàng sậm dồn thẳng vào mâm ngọc thạch điều khiển. Lão mím chặt môi, điên cuồng trích xuất hỏa tinh từ địa mạch bên dưới Địa Hỏa Các. Đối với lão, ba ngàn khối linh thạch thượng phẩm này là huyết mạch duy trì toàn bộ lò đúc gia tộc trong quý tới, tuyệt đối không thể để bất kỳ ai tước đoạt.

Diệp Tinh Thần vẫn đứng chắp tay sau lưng, thần sắc tĩnh lặng như mặt hồ không sóng. Thái Sơ kiếm ý từ từ ngưng tụ nơi đầu ngón trỏ tay phải, áp súc không khí xung quanh thành những tiếng nổ lép bép. Một luồng sáng xám xịt, mang theo khí tức hồng hoang cổ kính, xé gió đâm thẳng vào mắt lưới trung tâm. Quỹ đạo của đạo kiếm khí này thoạt nhìn cực kỳ đơn giản, nhưng lại khóa chặt hoàn toàn luồng linh khí lưu chuyển giữa chín đầu rắn lửa.

Ngay khi luồng sáng xám sắp chạm vào màng bảo vệ, Tống quản sự hừ lạnh, lập tức vỗ mạnh vào chiếc túi trữ vật bên hông. Ba tấm Ngự Hỏa Phù bay vút lên, bốc cháy phừng phực giữa không trung. Trải qua hàng chục năm canh giữ khố phòng, lão thừa kinh nghiệm để nhận ra đòn tấn công kia chỉ là hư chiêu nhằm dụ hỏa lực. Lão cắn răng xoay mạnh mâm ngọc thạch, mượn sức mạnh từ phù lục ép chín con hỏa xà tách rời nhau ra.

Những vệt lửa đỏ rực trườn dọc theo các rãnh khắc cổ xưa trên vách tường nham thạch. Chúng nhanh chóng tạo thành một thế vây hãm hình xoắn ốc nhiều lớp, bao bọc lấy ngọc nhãn ở cốt lõi trận pháp. Không chỉ phòng thủ, trận đồ biến tấu này còn tỏa ra những luồng sóng âm chói tai, sẵn sàng cắn nuốt và phản phệ thần thức của bất kỳ kẻ nào dám dùng ý niệm dò xét cấu trúc bên trong.

Đối mặt với sự thay đổi đấu pháp sắc bén của lão quản sự, khóe môi Diệp Tinh Thần hơi nhếch lên. Hắn không dùng thần thức ngạnh kháng, mà lật nhẹ cổ tay. Một mảnh vỡ của thanh phế kiếm ngậm hỏa độc, chiến lợi phẩm thu được từ đêm trước, xuất hiện trong lòng bàn tay. Mảnh kim loại rỉ sét tỏa ra sát khí âm hàn nồng đậm, được hắn dùng hai ngón tay kẹp lấy rồi búng mạnh vào khoảng không giữa vòng xoáy lửa.

Vật chứng tà môn mang theo tử khí của người chết cắm phập vào một vết xước cực nhỏ trên đường vân Tụ Hỏa Trận. Đây chính là điểm yếu mà Thái Sơ kiếm ý đã đánh dấu từ trước. Âm hỏa độc tính từ mảnh kiếm lập tức tràn ra, va chạm kịch liệt với dương hỏa thuần khiết của địa mạch. Hai luồng sức mạnh một chính một tà cắn xé lẫn nhau, tạo ra những vòng xoáy linh lực hỗn loạn màu đỏ đen đan xen, khiến toàn bộ trận văn bỗng nhiên đảo ngược chu kỳ vận hành.

Tiếng gốm sứ vỡ vụn vang lên chát chúa, xé toạc không gian ngột ngạt của khố phòng. Mâm ngọc thạch trong tay Tống quản sự nứt toác thành vô số mảnh vụn, cứa rách da thịt trên bàn tay khô héo của lão. Lưới hỏa xà nháy mắt tan biến thành những đốm tro tàn lả tả rơi xuống. Sự xung đột âm dương khiến nhiệt độ trong phòng biến đổi cực đoan. Sương giá màu đen ngưng kết trên mặt bàn bạch ngọc, đóng băng luôn cuốn Sổ Công Huân bọc da thú thành một khối cứng ngắc.

Cái giá phải trả cho pha cưỡng chế phá trận không dừng lại ở đó. Ngọn địa hỏa dưới sàn đá sụt giảm nhiệt độ nghiêm trọng, ngọn lửa từ màu cam chuyển sang xám xịt. Từ phía xa, hai mươi mốt phôi kiếm cấp thấp đang được nung luyện trong lò bát quái đồng loạt phát ra những tiếng nứt nẻ lách cách. Trên bề mặt kim loại đỏ rực hiện lên chằng chịt vết rạn hình mai rùa, linh tính hoàn toàn tiêu tán, triệt để biến thành đống sắt vụn vô dụng.

Diệp Tinh Thần cũng không hoàn toàn bình yên vô sự. Hỏa độc phản chấn dọc theo luồng không khí, tạt thẳng vào cánh tay phải của hắn. Lớp vải trường bào thượng hạng bị ăn mòn thành tro bụi trong nháy mắt. Làn da trên cánh tay thiếu niên xuất hiện một mảng bỏng rộp đen sì, bốc lên mùi khét lẹt. Lớp vảy sừng mỏng do hỏa độc ngưng tụ bám chặt vào da thịt, tản ra cảm giác đau rát thấu xương, nhưng hắn tuyệt nhiên không để lộ ra nửa điểm thống khổ.

"Ngài điên rồi sao?" Tống quản sự xót xa nhìn đống phôi kiếm hỏng bét, lại liếc sang cuốn sổ tâm huyết bị đóng băng, giọng run rẩy pha lẫn sự phẫn nộ tột cùng. "Phá hỏng trận nhãn, tiêu hao tài nguyên cốt lõi, lại còn tự rước lấy hỏa độc vào thân... Chỉ để vơ vét linh thạch đi mua loại vật liệu cấp thấp như Hàn Ngọc Tủy! Các chủ rốt cuộc muốn đưa cái gia tộc này đi về đâu?"

Diệp Tinh Thần chậm rãi thu hồi luồng kiếm ý còn sót lại, hờ hững phủi nhẹ lớp tàn tro đang vương trên vạt áo tơi tả. Hắn bước qua những mảnh vỡ của mâm điều khiển, tiến thẳng đến ba rương gỗ lim nay đã mất đi lớp phòng ngự.

"Ngươi chỉ nhìn thấy sự hao hụt trước mắt, nhưng lại không thấy cái thòng lọng ta vừa tr

...rật tự mắng mỏ. Lời chưa kịp thoát khỏi cổ họng, lão đã thấy tay áo của vị các chủ trẻ tuổi khẽ phất lên. Một đạo hắc quang xé gió bay vút đi, cắm phập vào ngay vị trí trung tâm của Tụ Hỏa Trận đang rực sáng giữa gian phòng. Đó chính là mảnh phế kiếm ngậm hỏa độc mà Diệp Tinh Thần vừa mang về.

Ngay khoảnh khắc dị vật cắm vào càn khôn trận nhãn, luồng linh khí trong Địa Hỏa Các đột ngột đảo lộn. Ngọn lửa thuần dương nguyên bản của trận pháp va chạm kịch liệt với sát khí âm hàn bám trên thân kiếm giả. Tiếng xèo xèo vang lên rợn người, ngọn lửa đỏ rực tức thời chuyển sang màu xanh lục quỷ dị, điên cuồng cắn nuốt các đường vân trận pháp trên mặt sàn đá.

Tống quản sự biến sắc mặt, thần thức cường đại của một tu sĩ Trúc Cơ kỳ lập tức đảo qua. Lão nhận ra tử huyệt của toàn bộ trận đồ đang bị bóp nghẹt bởi một loại sát khí tà môn chưa từng thấy. Khối hỏa năng âm dương xung đột đang cuộn trào thành một quả cầu ánh sáng bất ổn, và hướng vỡ đê của nó lại chĩa thẳng vào góc tường.

Nơi đó đang đặt ba chiếc rương gỗ lim chứa toàn bộ linh thạch thượng phẩm của gia tộc. Nếu khối năng lượng này phát nổ, không chỉ mười năm tích lũy của Thiên Đạo Kiếm Các hóa thành tro bụi, mà toàn bộ linh mạch ngầm bên dưới ngọn núi cũng sẽ chịu tổn thương không thể vãn hồi.

Điên rồi, ngài điên thật rồi! Tống quản sự gầm lên trong suy nghĩ, không màng đến tôn ti nữa. Lão cắn chóp lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đỏ thẫm lên chiếc bàn tính trên tay.

Bàn tay khô héo của lão vỗ mạnh, mười tám hạt châu bằng ngọc tủy trên bàn tính nổ tung, hóa thành mười tám tấm thuẫn chắn vô hình bay về phía góc tường. Đúng lúc này, Tụ Hỏa Trận bạo phát. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, cột lửa xanh đỏ quấn lấy nhau hung hãn quét qua gian phòng.

Sóng xung kích đập thẳng vào các lớp thuẫn chắn, phát ra những tiếng rạn nứt chói tai. Tống quản sự lùi liền ba bước, ngực nhói lên từng cơn, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi. Cái giá phải trả không hề nhỏ, pháp khí bản mệnh tổn hại khiến kinh mạch lão chấn động, nhưng ba rương tài nguyên cốt lõi rốt cuộc vẫn được bảo toàn nguyên vẹn.

Giữa đống khói bụi mịt mù và mùi khét lẹt của linh mộc, Diệp Tinh Thần vẫn đứng chắp tay sau lưng, một tầng kiếm khí mỏng manh bao bọc lấy toàn thân hắn cản lại mọi dư chấn. Ánh mắt hắn lạnh nhạt nhìn xuống hố sâu vừa bị vụ nổ khoét ra giữa phòng, nơi cấm chế đã hoàn toàn hỏng hóc.

Ngươi xót ba ngàn linh thạch, vậy có xót sinh mạng của hàng trăm đệ tử Kiếm Các không? Diệp Tinh Thần cất giọng đều đều, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.

Tống quản sự ôm ngực thở dốc, ánh mắt đầy oán trách nhìn về phía hố sâu. Nhưng khi nhìn kỹ, đồng tử của lão đột nhiên co rụt lại. Mảnh phế kiếm kia không bị thiêu rụi, mà đã nóng chảy, dung hợp hoàn hảo với khối tinh thiết cốt lõi của trận nhãn, tạo thành một cục xỉ than tản ra thứ hỏa độc nồng nặc.

Bọn Hắc Thiên Kiếm Các làm việc luôn chừa lại đường lui. Diệp Tinh Thần chậm rãi giải thích, mũi giày gõ nhẹ lên mặt sàn nứt nẻ. Chúng chắc chắn đã cấy ấn ký truy tung vào mảnh kiếm giả kia. Nếu ta tùy tiện vứt bỏ hay mang đi tiêu hủy, la bàn của chúng sẽ định vị được ngay.

Hắn chỉ tay vào khối xỉ than đang bốc khói lục. Nhưng hiện tại, khí tức của nó đã hòa làm một với vụ nổ linh mạch tại Địa Hỏa Các. Bọn chúng sẽ đo được nguồn hỏa độc khổng lồ bộc phát, lầm tưởng rằng chúng ta đã tham lam luyện hóa thanh kiếm, dẫn đến sát khí cắn trả làm nổ tung hỏa lò.

Tống quản sự sững sờ, cơn giận dữ trong lòng bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Lão đã hiểu ra mưu đồ của vị các chủ trẻ tuổi. Bức màn bình phong này quá hoàn hảo.

Trong lúc kẻ địch đắc ý cho rằng nội bộ chúng ta đang rối loạn vì hỏa hoạn và tổn thất tài nguyên, sự chú ý của chúng sẽ hoàn toàn rời khỏi thị trường. Diệp Tinh Thần vung tay, ném thẳng khối ngọc giản màu máu mang lệnh điều động tài nguyên vào lòng lão giả.

Ba ngàn linh thạch này phải được xuất đi ngay trong đêm. Khi chúng nhận ra toàn bộ Hàn Ngọc Tủy trên Cửu Châu đã bị thu gom sạch sẽ, hỏa độc trong cơ thể tên đệ tử chân truyền nhà bọn họ cũng vừa vặn bộc phát. Lúc đó, chúng có muốn mua thuốc giải cũng không còn chỗ nào để mua.

Tống quản sự siết chặt khối ngọc giản, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán. Lão cúi đầu nhìn cuốn sổ bìa da thú đã sém một góc trên bàn đá bạch ngọc, giọng điệu cuối cùng cũng khôi phục lại sự kính cẩn thường ngày.

Thuộc hạ đã hiểu. Nhưng trận nhãn hỏng hóc, linh mạch rò rỉ, việc tuần tra canh gác quanh khu vực này không thể lơi lỏng. Ta sẽ lập tức điều chỉnh lại tộc quy, tăng gấp đôi số lượng ám vệ túc trực.

Diệp Tinh Thần gật đầu, vươn tay dùng kiếm khí nạy khối xỉ than dung hợp hỏa độc từ dưới hố sâu lên, ném vào một chiếc hộp chì cách linh. Hắn khóa chặt nắp hộp, ánh mắt lóe lên một tia tính kế sâu xa.

Ghi rõ vào sổ sách, hủy một mắt trận, tốn ba ngàn linh thạch, đổi lấy chứng cứ hỏa độc của Viêm Trọng. Ngày mai, ngươi đích thân đem chiếc hộp này đến Hội Đấu Giá ngầm. Ta muốn xem, Hắc Thiên Kiếm Các sẽ phải tốn bao nhiêu tiền để mua lại sự im lặng của chính mình.

0