Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 66: Ấn Ký Vừa Hiện Hình

Đăng: 21/07/2026 19:26 4,026 từ 1 lượt đọc
Trời vừa hửng sáng, sương mù trên bến đò Tẩy Kiếm vẫn còn đặc quánh, mang theo hơi lạnh buốt thấu xương. Diệp Tinh Thần thu hồi bàn tay phải, luồng linh lực ấm áp vừa vặn tản đi, để lại trên mặt bàn gỗ lim một khối kim loại xám ngắt. Những đường vân tà ác mang sát khí nồng đậm đêm qua nay đã hoàn toàn chìm vào trạng thái ngủ say, bị ép cuộn tròn sâu bên trong lõi thép. Bề mặt khối vật chứng lúc này chỉ còn lưu lại vô số vết nứt chân chim, thoạt nhìn không khác gì một phôi kiếm bị phế bỏ do sai sót trong quá trình khống chế hỏa hầu.

Đứng cách đó ba bước, chấp sự Trần Tuân nín thở quan sát, mồ hôi lạnh rịn ra bên thái dương dù sương sớm đang bủa vây. Lão đã làm việc ở ngoại các hơn mười năm, nhưng thủ pháp tẩy luyện, đảo ngược kiếm văn để giấu đi bản chất tà khí của vị Các chủ trẻ tuổi này vẫn khiến lão âm thầm kinh hãi.

Đem khối Tàn Thiết Huyết Ấn này ra trạm kiểm soát số ba, đặt ngay cạnh đài giám định công khai. Diệp Tinh Thần nhấc chén trà lên, giọng nói bình thản không gợn chút gắt gao.

Các chủ, nếu đặt ở đó, đám tai mắt của thế lực ngầm chắc chắn sẽ nhìn thấy. Trần Tuân chắp tay, cẩn trọng thắc mắc. Bọn chúng đang rêu rao khắp các thương thuyền rằng linh mạch tại bến đò của chúng ta đã bị ô uế, khiến toàn bộ lô phôi kiếm hỏng hóc. Đưa vật này ra, chẳng khác nào tự nhận tội danh?

Diệp Tinh Thần đặt chén trà xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn tạo ra nhịp điệu đều đặn. Hắn không có thói quen ra tay trực tiếp nếu ván cờ có thể dùng luật lệ để kết thúc. Thông tin từ lộ tuyến liên lạc ngầm thu thập được đêm qua đã chỉ rõ, đối thủ muốn dùng áp lực dư luận để ép Thiên Đạo Kiếm Các nhượng bộ.

Chính là muốn bọn chúng nhìn thấy. Ánh mắt Diệp Tinh Thần sâu thẳm, lướt qua khối tàn thiết. Nếu ta giấu nhẹm đi, Hắc Thiên Kiếm Các sẽ sinh nghi, chúng sẽ hoãn việc tung cuốn Sổ Giao Dịch Thương Đạo ra. Chỉ khi tận mắt thấy bằng chứng thất bại của ta, chúng mới tự tin bước lên sảnh nghị sự để đòi quyền tiếp quản mỏ quặng.

Trần Tuân lập tức hiểu ra vấn đề, sống lưng khẽ run lên vì kích động. Đây là một cái bẫy hoàn hảo mượn chính sự kiêu ngạo của kẻ địch. Bọn chúng tưởng rằng khối tàn thiết kia là bằng chứng cho sự yếu kém của Thiên Đạo Kiếm Các, mà không hề biết sát khí tà ác bên trong đã bị phong ấn, biến thành một quả bom nổ chậm chờ thời cơ lật ngược thế cờ.

Thuộc hạ đã hiểu, ta sẽ phái hai tên đệ tử ngoại môn có tính tình bộp chộp canh giữ vật này. Trần Tuân hạ giọng, tự bổ sung vào kế hoạch. Bọn chúng sẽ giả vờ cãi vã, lơ là chức trách, để lộ sơ hở cho tai mắt bên ngoài dễ dàng tiếp cận đài giám định.

Diệp Tinh Thần gật đầu tán thưởng, đưa tay búng nhẹ một đạo linh lực mỏng manh vào khối phôi kiếm lỗi. Một tiếng kiếm ngân trầm đục, nghẹn ứ vang lên, tựa như tiếng nấc của một thanh kiếm chưa thành hình đã bị bẻ gãy. Âm thanh này là minh chứng rõ ràng nhất cho một lò đúc thất bại, đủ sức qua mặt bất kỳ tên giám kiếm sư lão luyện nào đang rình rập ngoài kia.

Đi đi, nhớ kỹ không được ngăn cản bất kỳ kẻ nào muốn dùng thần thức dò xét khối tàn thiết. Càng nhiều kẻ kiểm chứng, lời đồn đại sẽ càng chân thực.

Trần Tuân cẩn thận dùng một tấm lụa cách linh bọc lấy khối vật chứng, nhanh chóng lùi ra khỏi gian phòng. Cánh cửa gỗ khép lại, bỏ lại Diệp Tinh Thần ngồi lặng lẽ trong bóng tối mờ ảo. Hắn biết rõ cái giá của nước cờ này, trong vòng hai canh giờ tới, uy tín của Thiên Đạo Kiếm Các tại khu vực ngoại vi sẽ chạm đáy, các thương thuyền sẽ bắt đầu hủy đơn hàng, dư luận sẽ chĩa mũi nhọn về phía hắn.

Nhưng đó là sự hy sinh cần thiết để đổi lấy một cú thu lưới toàn diện. Hắn muốn Hắc Thiên Kiếm Các tự tay đặt cuốn sổ ghi chép lên bàn nghị sự, dùng chính quy chế minh bạch mà chúng luôn khinh thường để tự trói buộc mình.

Boong, boong, boong.

Tiếng chuông trầm hùng từ khu vực trung tâm bắt đầu vang vọng, xé toạc màn sương mù dày đặc của buổi sớm mai. Từng nhịp chuông báo hiệu Tộc nghị chính thức bắt đầu, cũng là lúc quy chế thanh tra bến bãi khẩn cấp được ban hành. Diệp Tinh Thần đứng dậy, chỉnh lại vạt áo bào, bước đi của hắn vững chãi, mang theo sát cơ vô hình đã được dàn xếp tỉ mỉ đằng sau những lớp bình phong.

Trần Tuân cẩn trọng lùi bước khỏi sảnh đường, hai tay bưng khay gỗ bọc lụa đen chứa khối tàn thiết nặng trĩu. Lão hiểu rõ bản thân lúc này không chỉ là một chấp sự bưng bê vật chứng, mà là quân cờ tiên phong trong ván cờ đoạt mệnh do Các chủ bày bố. Băng qua dãy hành lang tạc từ đá xanh, sương mù bến đò Tẩy Kiếm vẫn chưa tan, quấn chặt lấy từng nhịp thở. Trạm kiểm soát số ba hiện ra mờ ảo trong sương, nơi đài giám định công khai đã tụ tập không ít thương nhân và tu sĩ tán tu. Ánh mắt bọn họ nhìn về phía cờ hiệu của Thiên Đạo Kiếm Các hôm nay đã bớt đi vài phần kính úy, thay vào đó là sự dò xét đầy toan tính.

Vừa thấy Trần Tuân đặt khay gỗ lên đài đá vân mây, đám đông lập tức xôn xao, những lời bàn tán về linh mạch ô uế nhanh chóng lan rộng. Từ trong đám người, quản sự Tôn Dịch của Vạn Bảo Thương Hội bước ra, khóe môi gã vểnh lên một nụ cười đắc ý. Gã không vội vàng lên tiếng, chỉ chậm rãi rút từ trong tay áo ra một thanh Ngọc Xích Giám Định tỏa ánh sáng nhạt. Tôn Dịch mang theo nhiệm vụ từ cấp trên, bắt buộc phải xác nhận tận mắt tình trạng phôi kiếm của Lâm gia trước khi sảnh nghị sự mở cửa. Nếu thực sự khối kim loại này đã hỏng, Vạn Bảo Thương Hội sẽ danh chính ngôn thuận hất cẳng bọn họ khỏi mỏ quặng Tinh Thiết.

Trần chấp sự, nghe đồn lò rèn số hai đêm qua xảy ra dị biến, phôi kiếm ngưng tụ thất bại, không biết khối sắt vụn này có phải là minh chứng hay không?

Tôn Dịch cao giọng, cố tình để linh lực khuếch đại âm thanh vang khắp bến đò. Gã không đợi Trần Tuân đồng ý, trực tiếp phóng Ngọc Xích Giám Định lơ lửng trên không trung, rót thần thức hóa thành những sợi tơ mỏng đâm thẳng vào khối tàn thiết. Đây là một đòn thử dò đầy ngạo mạn, dùng pháp bảo ép mở kết giới bảo vệ vật chứng để cưỡng ép đọc kiếm văn. Lớp trận pháp phòng ngự mỏng manh trên đài đá lóe lên ánh sáng kháng cự, nhưng rất nhanh đã bị thần thức của Tôn Dịch chọc thủng, lộ ra sự yếu ớt bấy lâu nay chưa từng có ở ngoại các.

Trần Tuân biến sắc, vội vã lùi lại nửa bước, bàn tay vô thức bấu chặt lấy vạt áo. Biểu cảm hoảng loạn này không hoàn toàn là diễn kịch, bởi áp lực từ thần thức của một tu sĩ thực sự khiến lão nghẹt thở. Tôn Dịch thấy vậy càng thêm đắc ý, lập tức chuyển đổi chiến thuật, không thèm che giấu mà dồn toàn bộ linh lực vào Ngọc Xích để đào sâu vào lõi khối kim loại. Gã muốn bóc trần toàn bộ sự thất bại của quy trình hỏa hầu, biến nó thành chứng cứ không thể chối cãi.

Thế nhưng, ngay khi tơ thần thức chạm vào những vết nứt chân chim trên bề mặt vật chứng, một luồng hàn khí quỷ dị đột ngột phản phệ. Tôn Dịch giật nảy mình, cảm giác như thần thức vừa đâm vào một vũng bùn lầy chứa đầy mạt sắt sắc nhọn. Gã vội vã cắn chót lưỡi, cưỡng ép cắt đứt liên kết để bảo toàn thức hải. Đòn phản kích vô hình này diễn ra trong chớp mắt, Ngọc Xích Giám Định trong tay gã vang lên một tiếng rắc thanh thúy, một vết nứt chạy dọc từ cán đến ngọn. Pháp bảo hao tổn, linh khí chấn động khiến sắc mặt gã trắng bệch, nhưng trong mắt lại lóe lên cuồng hỉ.

Quả nhiên là hỏa hầu mất khống chế, linh mạch ô uế dẫn đến kiếm văn cắn trả! Trần chấp sự, sự thật rành rành, Các chủ của ông còn gì để giảo biện?

Tôn Dịch vung tay áo, chỉ thẳng vào khối kim loại xám ngắt. Gã đinh ninh rằng đòn phản phệ vừa rồi là do tạp chất trong phôi kiếm bạo động, hoàn toàn không nhận ra đó là lớp phong ấn do chính tay Diệp Tinh Thần thiết lập để khóa chặt sát khí tà ác. Gã vội vàng lấy ra một tấm phù lục sao chép, đập mạnh lên bề mặt khối tàn thiết. Tấm phù lóe sáng, lập tức in hằn lại toàn bộ cấu trúc đứt gãy và hỗn loạn bên ngoài, tạo thành một bản Thác bản kiếm văn vô cùng chi tiết.

Trần Tuân cắn chặt khớp hàm, ánh mắt hằn lên tia phẫn nộ xen lẫn bất lực. Lão rút lệnh bài chấp sự bên hông, nặng nề đóng dấu lên bệ đá, kích hoạt quy chế ghi nhận sự cố. Một dòng chữ đỏ thẫm hiện lên trên bảng cáo thị phía sau, báo hiệu Chấp sự Trần Tuân bảo quản vật chứng bất lực, để ngoại nhân cưỡng ép sao chép kiếm văn, phạt trừ ba mươi điểm công huân, lập tức niêm phong đài giám định. Quyết định tự phạt này vừa được ban bố, đám đông xung quanh lập tức ồ lên, niềm tin vào năng lực rèn đúc của Thiên Đạo Kiếm Các trong mắt ngoại nhân chính thức sụp đổ.

Tôn Dịch cất kỹ tấm Thác bản kiếm văn vào ngực áo, cười lạnh một tiếng rồi dẫn theo đám tùy tùng quay lưng rời đi. Gã nóng lòng muốn dâng minh chứng này lên cho các vị đại nhân đang chờ sẵn tại sảnh nghị sự, chuẩn bị cho đòn kết liễu cuối cùng. Gã không hề biết rằng, khoảnh khắc tấm phù lục sao chép kia rời khỏi bến đò, một luồng khí tức đặc trưng của Vạn Bảo Thương Hội đã bị trận bàn dưới đài đá âm thầm ghi lại, trở thành chiếc thòng lọng vô hình siết chặt lấy cổ những kẻ đang giật dây phía sau.

Tiếng ngọc lưu ly vỡ vụn vang lên chói tai giữa trạm kiểm soát số ba, cắt ngang những tiếng xì xầm bàn tán của đám đông. Thanh Ngọc Xích Giám Khí mang ấn ký của Vạn Bảo Thương Hội trong tay Tôn Dịch vừa xuất hiện ba vết nứt dài, lan nhanh như mạng nhện. Luồng hàn khí quỷ dị từ lõi khối kim loại xám ngắt bạo phát, nương theo đường thần thức đang thăm dò mà cắn ngược trở lại. Tôn Dịch lùi gấp về sau, sắc mặt trắng bệch, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đen ngòm. Lão vốn định dùng thủ pháp Tỏa Mạch Xuyên Vân để mổ xẻ cấu trúc phôi kiếm, chuẩn bị công bố trước đám đông rằng Thiên Đạo Kiếm Các dùng sắt vụn lừa gạt khách hàng. Nào ngờ, thứ lão chạm vào lại là một cái bẫy sát khí đã được phong ấn cực kỳ tinh vi dưới lớp vỏ tàn thiết.

Hàn khí bám riết không buông, dọc theo kinh mạch cánh tay phải muốn đóng băng luôn cả thức hải. Khối kim loại trên bàn khẽ rung lên, những đường vân tà ác vốn đang ngủ say bỗng chốc hé mở, tỏa ra một cỗ uy áp khiến không gian xung quanh lạnh lẽo hẳn đi. Tôn Dịch cắn răng, quả quyết vung tay trái lên, bóp nát một tấm Hộ Thần Phù cấp ba giấu sẵn trong tay áo. Linh quang màu đỏ bùng lên, hóa thành một thanh đao lửa vô hình mạnh mẽ chặt đứt sợi thần thức đang kết nối với vật chứng. Đổi lại một nhịp thở sinh tử, cái giá phải trả là toàn bộ hỏa hầu dưỡng khí trong mười năm của lão tan thành mây khói. Cánh tay phải của lão buông thõng, thần hồn hao tổn nặng nề, đánh mất hoàn toàn tư cách sử dụng đài giám định cấp cao.

Tà binh, đây là tà binh luyện từ huyết tế. Tôn Dịch ôm lấy cánh tay phế, đột ngột hét lớn, âm thanh dùng thêm linh lực khuếch đại vang vọng khắp bến đò Tẩy Kiếm.

Đám đông thương nhân và thợ rèn xung quanh lập tức xôn xao, tự động lùi ra xa ba trượng. Ánh mắt họ nhìn về phía cờ xí của Thiên Đạo Kiếm Các bắt đầu nhuốm màu nghi kỵ. Lão giám định sư nhạy bén nhận ra mình đã bước hụt vào bẫy phản phệ, nhưng kinh nghiệm nhiều năm làm việc cho tổ chức ngầm mách bảo lão phải lật ngược thế cờ. Nếu món đồ này không phải phế phẩm thông thường, vậy thì quy cho nó tội danh cấm kỵ. Dùng dư luận để ép chết đối thủ, triệt để phá nát uy tín minh bạch của hệ thống trạm kiểm soát.

Trần Tuân đứng cách đó không xa, vội vàng bước tới, sắc mặt cố tình lộ ra vẻ luống cuống đúng như kịch bản Các chủ đã dặn dò. Chấp sự ngoại các xua tay, lấy từ bên hông ra một tấm Lệnh Phong Tỏa, ra hiệu cho hai gã hộ vệ mặc giáp đen tiến lên.

Tôn đại sư chớ có ngậm máu phun người, đây chỉ là tạp chất ngưng tụ do mỏ quặng số hai rò rỉ địa mạch. Trần Tuân lớn tiếng phản bác, nhưng giọng điệu lại mang theo sự đuối lý và vội vã. Người đâu, lập tức dùng rương bọc chì thu hồi vật này, đưa thẳng vào kho niêm phong chờ Tộc nghị xét xử, tuyệt đối không ai được phép tới gần.

Động tác che đậy gấp gáp của đám hộ vệ, kết hợp với lời giải thích đầy lỗ hổng của Trần Tuân, càng khiến đám đông tin rằng thế lực chủ quản đang cố gắng giấu giếm một bí mật dơ bẩn. Những tiếng xì xào bắt đầu chuyển thành lời chỉ trích công khai. Vài vị đại diện của các thương hội nhỏ đã quay mặt đi, lén lút dặn dò tùy tùng hủy bỏ đơn đặt hàng phôi kiếm buổi sáng.

Nhìn thấy sự hoảng loạn của Trần Tuân, sự nghi ngờ cuối cùng trong lòng Tôn Dịch hoàn toàn biến mất. Lão cười gằn, tin chắc rằng cú phản phệ vừa rồi chỉ là do đối phương không kiểm soát được tà khí trong quá trình đúc lỗi, nay lại bị bóc trần ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Một tên đệ tử mặc áo xám đứng khuất trong đám đông nhận được ánh mắt ra hiệu của vị giám định sư, lập tức lùi lại, bóp nát một viên truyền âm ngọc giản.

Thông điệp được gửi đi vô cùng ngắn gọn, báo thẳng về tổng đà của mạng lưới hắc ám. Nội dung xác nhận uy tín bến đò đã sụp đổ, vật chứng phi pháp đã lộ diện, yêu cầu cấp trên mang theo bằng chứng quyết định đến sảnh nghị sự để thu lưới. Bọn chúng không hề hay biết, luồng hàn khí kia vốn dĩ đã được Diệp Tinh Thần tính toán kỹ lưỡng từ đêm qua. Nó vừa đủ để phế đi năng lực của kẻ thăm dò, loại bỏ một con mắt soi mói, lại vừa đủ để tạo ra một màn kịch hoàn hảo đánh lừa toàn bộ tai mắt ngoại lai.

Tin đồn về việc trạm kiểm soát số ba dung túng cho hàng cấm lan nhanh như lửa cháy qua mặt cỏ khô. Giá trị của Giấy Chứng Nhận Phôi Kiếm do Kiếm Các cấp phát ngay lập tức bị giới thương nhân đặt dấu chấm hỏi, ba khế ước vận chuyển Tinh Thiết lớn đã bị yêu cầu tạm dừng vô thời hạn. Trần Tuân đứng nhìn đám đông tản đi với ánh mắt khinh miệt, âm thầm ghi nhận toàn bộ khoản thâm hụt uy tín này vào Sổ Tuần Tra Ngoại Các. Mọi thứ đều khớp từng nhịp với dự tính của vị Các chủ trẻ tuổi. Bức bình phong mang tên uy tín sụt giảm đã được dựng lên thành công, dọn sẵn một con đường thênh thang để Hắc Thiên Kiếm Các ôm cuốn Sổ Giao Dịch Thương Đạo bước thẳng vào tử cục ở Tộc nghị.

Đám đông phẫn nộ như nước vỡ bờ, cuồn cuộn ép sát về phía rào chắn của trạm kiểm soát số ba. Tôn Dịch ôm chặt cánh tay phải đã dập nát, máu đen rỉ ra qua kẽ tay, lớn tiếng gào thét đòi mạng. Hắn liên tục chỉ trích Thiên Đạo Kiếm Các dung túng thợ rèn luyện chế tà binh, dùng sinh mạng tu sĩ ngoại lai để thử nghiệm kiếm khí. Áp lực dư luận biến thành từng đợt sóng âm đập thẳng vào màng bảo vệ mỏng manh của trận văn phòng ngự, khiến lớp màn sáng rung lên bần bật.

Trần Tuân lùi lại nửa bước, mồ hôi ướt đẫm vạt áo tràng, diễn trọn vai một tên chấp sự ngoại các đang hoảng loạn trước bạo loạn. Lão liên tục xua tay, miệng lắp bắp khuyên can, nhưng ánh mắt lại ghim chặt vào vạch đá xanh dưới mặt đất. Đây chính là bước thứ hai trong mưu tính của Các chủ: không dùng vũ lực trấn áp, mà dùng chính luật lệ để ép đối phương bộc lộ sơ hở. Chỉ cần gót giày của Tôn Dịch bước qua vạch phân giới kia, tính chất của vụ việc sẽ lập tức thay đổi.

Nhận thấy hàng ngũ hộ vệ của Kiếm Các có dấu hiệu chùn bước, Tôn Dịch lóe lên tia đắc ý. Hắn âm thầm bấm quyết, kích hoạt một đạo Khuếch Âm Phù giấu trong tay áo, đồng thời nháy mắt ra hiệu cho đám nhân tình trà trộn trong đám đông. Bọn chúng lập tức thay đổi chiến thuật, không chỉ hô hào suông mà bắt đầu vung vẩy pháp khí cấp thấp, tạo ra những luồng linh lực hỗn loạn đánh thẳng vào đài giám định công khai. Mục tiêu của chúng không phải là phô trương thanh thế, mà là đập nát khối kim loại xám ngắt kia để phi tang sự thật, sau đó đổ lỗi cho Kiếm Các tự hủy chứng cứ.

"Bảo vệ đài giám định!"

Trần Tuân hét lớn, nhưng thân hình lại cố tình chậm một nhịp, để lộ ra khoảng trống chết người nơi phòng tuyến.

Tôn Dịch không bỏ lỡ thời cơ, đạp mạnh chân lên vạch đá xanh, mượn lực lao vọt tới. Tay trái hắn vung lên, một thanh Phá Trận Chùy đen ngòm mang theo kình phong xé gió nện thẳng xuống mặt bàn gỗ lim. Hắn đã tính toán cực kỳ chuẩn xác, một kích này đổi lấy việc phá hủy đài đá, cắt đứt mọi khả năng kiểm chứng của Thiên Đạo Kiếm Các. Tiếng kim loại va đập chát chúa vang lên, mặt bàn vỡ nát, nhưng nụ cười trên môi Tôn Dịch lại cứng đờ.

Khối kim loại xám ngắt không hề bị nghiền nát, mà ngược lại, hấp thụ toàn bộ lực phản chấn từ Phá Trận Chùy. Những đường vân chân chim trên bề mặt phôi kiếm đột ngột bừng sáng, kích hoạt việc tháo gỡ phong ấn do linh lực của Diệp Tinh Thần cố tình cài cắm từ trước. Một tiếng kiếm ngân chói tai vang lên, mang theo sát khí vặn vẹo bắn ngược ra ngoài. Lớp ngụy trang nứt toác, lộ ra ấn ký rèn đúc hình đầu lâu rực lửa được khắc sâu tận trong lõi thép.

Đám đông đang hung hăng bỗng nhiên im bặt, hàng trăm ánh mắt đổ dồn vào cái ấn ký vừa hiện hình. Bất kỳ ai từng lăn lộn ở chợ đen Cửu Châu đều nhận ra, đó tuyệt đối không phải là thủ pháp hỏa hầu của Thiên Đạo Kiếm Các. Đó là dấu ấn độc quyền của phường thợ rèn hắc ám dưới trướng Vạn Bảo Thương Hội. Tôn Dịch kinh hãi nhận ra mình đã tự tay đập vỡ lớp vỏ bọc, biến một phôi kiếm ngỡ là bằng chứng đổ lỗi thành lời thú tội công khai. Mưu kế mượn dao giết người của Hắc Thiên Kiếm Các đã bị đối phương dùng đúng một nhịp nhượng bộ để lật ngược hoàn toàn.

"Chiếu theo quy chế an ninh bến đò, kẻ mang tà binh xâm nhập, tấn công đài giám định, lập tức bắt giữ!"

Trần Tuân rút thẳng lệnh bài bên hông cắm phập vào khe rãnh trên cột đá. Trận pháp phong tỏa cấp ba lập tức khởi động, rút cạn ba mươi viên linh thạch trung phẩm trong nháy mắt. Sức ép từ linh mạch dưới lòng đất trỗi dậy, hóa thành những sợi xích ánh sáng trói chặt lấy Tôn Dịch. Cái giá phải trả cho việc khởi động trận pháp này là toàn bộ hoạt động giao thương tại bến đò phải đình trệ ba canh giờ, thiệt hại một khoản doanh thu lớn, nhưng đổi lại là một danh chính ngôn thuận không thể chối cãi.

Tôn Dịch vùng vẫy trong vô vọng, chiếc nhẫn trữ vật trên tay hắn bị linh lực tước đoạt, rơi gọn vào tay Trần Tuân. Bên trong chiếc nhẫn đó, ngoài những tài nguyên mờ ám, còn cất giấu một nửa tấm bản đồ lộ tuyến vận chuyển phôi kiếm giả. Sự thật về vụ ô uế linh mạch đã có lời giải đáp, uy tín của Kiếm Các không những không sứt mẻ mà còn biến thành lưỡi dao sắc bén cắt đứt vòi bạch tuộc của kẻ địch.

Sáng ngày mai, khi Tộc nghị chính thức mở ra, khối phôi kiếm mang ấn ký đầu lâu và nửa tấm bản đồ này sẽ được đệ trình lên bàn nghị sự. Hắc Thiên Kiếm Các sẽ phải đối mặt với một cục diện hoàn toàn mất kiểm soát. Chúng không chỉ mất đi một đường dây tuồn hàng giả, mà cuốn Sổ Giao Dịch Thương Đạo chúng định dùng để tạo áp lực nay đã trở thành vật chứng kết tội chính chúng. Quyền quản lý bến đò không còn là thứ để thương lượng, mà đã trở thành án phạt treo lơ lửng trên đầu những kẻ dám thách thức quy chế của Thiên Đạo Kiếm Các.
0