Chương 126: Huyết Ảnh Kiếm Quyết Tàn Khuyết
Thế nhưng, ánh sáng cứu viện chưa kịp vươn khỏi ngọn cây. Một luồng hắc khí đặc quánh từ đống Huyết Văn Cương ồ ạt bốc lên, hung hăng cuốn lấy đạo bùa chú.
Tín hiệu truyền tin bị tà tính ăn mòn ngay giữa không trung. Nó hóa thành những đốm lửa tàn xám xịt rơi lả tả xuống mặt bùn lầy. Sắc mặt viên Thống lĩnh từ trắng bệch chuyển sang xám ngoét. Trận pháp liên lạc bằng hỏa đồng tinh khiết lại bị ma tài áp chế đến tịt ngòi.
Gã quản sự của nhóm thương nhân chứng kiến cảnh tượng đó, đáy mắt lóe lên tia tàn độc. Không để đám lính gác kịp hoàn hồn, gã vung tay áo. Một tấm trận bàn bằng gỗ hòe đen cắm ngập xuống đất.
Chín khe cắm linh thạch trên mặt trận bàn bùng lên ánh sáng lục nhạt. Tầng sương mù hôi hám tỏa ra, đan thành lồng giam vô hình phong bế toàn bộ bến đỗ. Gã quản sự rút quỷ đầu đao, gằn giọng ra lệnh phong tỏa lối thoát.
Đám thành vệ quân lập tức kết trận phản công. Ba tên lính tiên phong đồng loạt phóng ra phù lục Thổ Thuẫn. Linh lực hoàng thổ cuồn cuộn dâng lên, hóa thành một bức tường đá kiên cố chắn ngang, tạm thời chặn đứng bước tiến của đám hộ vệ.
Thấy vậy, gã quản sự hừ lạnh, lập tức biến chiêu ứng phó. Gã thiêu đốt một năm thọ nguyên, truyền thẳng hắc khí vào quỷ đầu đao. Lưỡi đao rung lên bần bật, bỗng nhiên tách ra thành hàng chục tàn ảnh quỷ mị, vặn vẹo luồn qua các kẽ hở của bức tường đá.
Đạo pháp phòng ngự bị phá vỡ từ bên trong. Ba tên lính tiên phong kêu la thảm thiết. Bọn họ không bị thương ở nhục thể, nhưng một tia thần thức liên kết với phù lục đã bị tàn ảnh chém đứt phăng. Cái giá phải trả là thị giác hư hại nặng nề, hai hốc mắt chảy ra dòng sương xám mù lòa.
Cách đó mười dặm, trên tầng cao nhất của Thiên Đạo Kiếm Các. Gió đêm thổi tung tà áo bào trắng muốt của Diệp Tinh Thần. Hắn khẽ xoay chén trà bằng sứ men rạn, ánh mắt bình thản nhìn về đốm sương lục nơi rìa thành.
Trên bàn gỗ tử đàn, một thanh chủy thủ nứt nẻ đang rỉ ra chất lỏng đen ngòm. Đây là đoản kiếm dò đường của đám gian thương kia, bị mạng lưới tình báo thu thập từ một tử thi dạt bờ sông ba ngày trước.
Từ vết nứt hình mạng nhện và tàn dư linh tính trên thân kiếm, Diệp Tinh Thần đã đọc ra lộ trình chuẩn xác. Hắn cũng nắm rõ loại ma tài hắc ám mà đối thủ lén lút vận chuyển.
Hắn không báo thẳng cho phủ thành chủ, bởi quân đội rất dễ lấp liếm sự thật. Hắn cố tình thả mật báo vào tay viên Thống lĩnh nhát gan nhất đêm nay, ép gã phải tự mình bước vào hiện trường.
Đối phương càng muốn dùng bạo lực bưng bít, cái bẫy mượn lực đả lực càng siết chặt. Hắn đặt chén trà xuống bàn, gõ nhẹ lên ngọc giản truyền âm. Mệnh lệnh ban ra yêu cầu Lục Trầm thu lưới, tuyệt đối không can thiệp vũ lực.
Tại bến nước, sát khí đang ngưng tụ đến đỉnh điểm. Một bóng đen từ mặt sông lạnh lẽo lặng lẽ trồi lên. Lục Trầm mặc hắc y, không rút kiếm, cũng không bước vào phạm vi sương mù màu lục.
Gã đứng trên tảng đá ngầm, giơ cao thanh kiếm gỗ nhỏ chừng nửa thước. Đây là Lưu Ảnh Kiếm Tiêu, vật chứng đặc thù do Diệp Tinh Thần khắc họa trận văn thu âm.
Lục Trầm nhắm chuẩn khoảng cách, vỗ một chưởng vào chuôi kiếm gỗ. Trận văn lập tức sáng rực, tạo ra luồng linh lực chấn động vô hình xuyên qua màn sương. Luồng chấn động này không nhắm vào đám người đang giằng co.
Nó cộng hưởng trực tiếp với thanh tinh cương kiếm đã hóa sắt vụn của lính tuần tra. Một tiếng rắc giòn giã vang lên từ lõi kiếm hỏng. Tiếng rên rỉ cuối cùng của kiếm linh bị tà khí ăn mòn được Lưu Ảnh Kiếm Tiêu bắt lấy.
Âm thanh lập tức được khuếch đại gấp trăm lần. Tiếng oán thán bi ai xé toạc trận pháp cách âm của trận bàn gỗ hòe, dội thẳng vào không trung. Gã quản sự biến sắc, nhận ra bản thân đã phán đoán sai phương hướng công kích.
Cùng khoảnh khắc đó, trên bia ngọc thạch khổng lồ giữa trung tâm thành, hệ thống Thiên Địa Kiếm Phổ sinh dị tượng. Dòng chữ định danh uy tín của thế lực buôn lậu bỗng nhấp nháy kịch liệt.
Một vết nứt ảo ảnh đỏ sẫm vắt ngang tên chúng, kèm trạng thái cảnh báo tàng trữ ma tài cấm kỵ. Trận bàn gỗ hòe không chịu nổi sự cắn trả từ quy tắc minh bạch của Kiếm Phổ liền nứt toác làm đôi.
Đêm nay, đám người này không bị đánh bại bởi đao kiếm. Chúng bị chính sự thật từ một thanh kiếm phế phẩm đóng đinh vào bảng danh tiếng, vĩnh viễn không thể tẩy trắng.
nứt xám xịt trên thân lưỡi dao, hắn đã sớm nhìn thấu trận văn ẩn giấu bên trong. Khí tức tà ác này hoàn toàn đồng nguyên với đống ma tài đang bị phong tỏa dưới bến đỗ.
Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, truyền ra một tia thần thức mỏng như sợi chỉ. Tức thì, chất lỏng đen ngòm trên đoản kiếm sôi trào, ngưng tụ thành một mũi tên nhỏ xíu chỉ thẳng về hướng sương lục. Hắn không định đích thân ra tay cứu vớt đám lính gác đang chật vật kháng cự. Trong ván cờ này, viên Thống lĩnh chỉ là mồi nhử để ép kẻ đứng sau bức màn phải vung đao đoạt mạng, từ đó lưu lại dấu vết công pháp.
Một bóng đen không tiếng động quỳ một chân xuống nền gạch, cung kính chờ lệnh. Lục Trầm, thống lĩnh đội ám vệ, đã túc trực ở đây từ đầu canh ba.
Cầm lấy vật này, lặn xuống đoạn thủy mạch phía đông bến đỗ.
Diệp Tinh Thần hất tay áo, đẩy thanh đoản kiếm nứt nẻ rơi gọn vào lòng bàn tay thủ hạ.
Không cần giao chiến. Chờ khi gã quản sự ép đám thành vệ quân lui đến sát mép nước, hãy cắm vật này vào đúng mắt trận thứ chín của dòng chảy. Âm khí đồng nguyên sẽ lập tức gây ra phản phệ, cắn nát trận bàn gỗ hòe của chúng.
Lục Trầm nhíu mày, chần chừ hỏi lại về hệ quả.
Thưa các chủ, nếu phá trận theo cách này, đoản kiếm sẽ vỡ nát. Chúng ta mất đi vật chứng duy nhất liên kết với tử thi trên thượng nguồn, e rằng nha môn sẽ không chịu thụ lý hồ sơ.
Cứ làm đi, vật chứng chết không bằng nhân chứng sống.
Khóe môi Diệp Tinh Thần khẽ nhếch lên, ánh mắt sắc lạnh xuyên thấu màn đêm. Hắn đã tính toán kỹ lưỡng, đoản kiếm chỉ là đồ bỏ đi, thứ hắn thực sự muốn là uy tín của kẻ địch sụp đổ trước dư luận.
Trận pháp vừa vỡ, động tĩnh sẽ kinh động đến tuần tra ty doanh trại thành tây. Bọn gian thương kia tuyệt đối không dám nán lại. Ngươi chỉ cần đặt Lưu Ảnh Thạch ở hẻm nhỏ lối rút lui của chúng. Ghi lại cho rõ kiếm khí tàn dư, xem thế lực nào đang dung túng cho việc vận chuyển ma tài.
Lục Trầm lĩnh mệnh, thân ảnh hóa thành một đạo tàn phong tan vào bóng tối. Ám vệ của bổn các chưa bao giờ làm việc thừa thãi, mỗi một bước di chuyển đều nhắm thẳng vào tử huyệt danh vọng của đối phương.
Lúc này tại bến đỗ, thế trận đã nghiêng hẳn về một phía. Gã quản sự vung quỷ đầu đao chém ra những đường hắc khí sắc lẹm, ép viên Thống lĩnh phải lùi dần về phía bãi bùn lầy. Tấm khiên đồng trong tay viên quan binh đã rạn nứt chằng chịt, linh quang ảm đạm chực chờ tắt lịm. Đám thủ hạ của gã thương nhân cũng thu hẹp vòng vây, chuẩn bị tung đòn kết liễu toàn bộ những kẻ cản đường.
Ngay tại khoảnh khắc sinh tử, mặt sông đen ngòm bỗng nhiên nổi sóng dữ dội. Lục Trầm nấp dưới đáy nước, dồn ba phần pháp lực đâm phập thanh đoản kiếm rỉ sét vào đúng điểm giao thoa của thủy mạch. Một tiếng vỡ vụn giòn giã vang lên từ bên trong lõi binh khí. Toàn bộ kiếm văn ghi chép lịch sử chủ nhân cũ nổ tung, hóa thành một luồng âm ba cuồn cuộn dội ngược lên bờ.
Trận bàn bằng gỗ hòe đen cắm trên bãi đất trống hứng trọn cú phản chấn đồng nguyên. Chín khe cắm linh thạch vỡ nát, bắn ra những tia lửa lục bợt bạt. Tầng sương mù hôi hám lập tức tan biến, để lộ toàn bộ hiện trường đẫm máu ra trước khoảng không quang đãng. Âm thanh binh khí va chạm nhanh chóng truyền xa mấy dặm, kéo theo từng hồi chuông cảnh báo từ vọng gác thành tây dồn dập vang lên.
Sắc mặt gã quản sự đại biến, lập tức nhận ra bản thân đã sập bẫy điệu hổ ly sơn. Gã nghiến răng, quyết định thay đổi chiến thuật trong chớp mắt. Bỏ qua viên Thống lĩnh đang thoi thóp, gã xoay cổ tay, ném thẳng quỷ đầu đao về phía đống ma tài nhằm kích nổ hủy thi diệt tích. Đồng thời, hai tay gã kết ấn, thi triển một môn thân pháp quỷ mị, cả người hóa thành một vệt sương đen vọt thẳng vào con hẻm nhỏ.
Thế nhưng, hành động vội vã rút lui đã làm lộ sơ hở chí mạng. Để bứt tốc trốn chạy khỏi vòng vây đang khép lại, gã bắt buộc phải thiêu đốt một giọt tinh huyết, kích phát kiếm khí ẩn giấu sâu trong đan điền. Một tia kiếm quang màu xám tro mang theo đặc trưng tuyệt đối của phe phái đối lập lóe lên trong đêm tối. Nó xé rách không gian, nhưng lại vô tình lọt trọn vào phạm vi ghi hình của viên ngọc thạch mà Lục Trầm đã đặt sẵn trên vách tường.
Tại tầng cao nhất, Diệp Tinh Thần chậm rãi nhấp một ngụm linh trà. Cục diện đã ngã ngũ, hắn vĩnh viễn mất đi một thanh đoản kiếm mang dấu vết lịch sử, nhưng đổi lại một viên Thống lĩnh sống sót với lòng căm phẫn tột độ. Lời khai của kẻ mang phù hiệu triều đình, kết hợp cùng hình ảnh kiếm khí xám tro được lưu giữ cẩn thận, đủ để biến một vụ buôn lậu thông thường thành bản án đanh thép giáng thẳng vào danh tiếng của những kẻ tự xưng là danh môn chính phái.
Từ vết nứt trên thân đoản kiếm, Diệp Tinh Thần dồn một luồng thần thức sắc bén như châm đâm thẳng vào trung tâm tà khí. Khối kim loại rỉ sét trên bàn gỗ tử đàn vỡ vụn thành bột mịn, kéo theo một tiếng nổ trầm đục vọng về từ phía bến nước cách đó mười dặm. Ngay khoảnh khắc vật dẫn bị hủy diệt, mặt sông Hắc Thủy cuồn cuộn nổi sóng lớn. Một cột nước đen ngòm mang theo hơi lạnh thấu xương bắn vọt lên không trung, đánh thẳng vào trung tâm tấm trận bàn bằng gỗ hòe đen. Lục Trầm từ trong bóng tối lướt ra, mũi kiếm vỏ trúc trên tay vạch một đường chéo chuẩn xác, găm chặt vào khe cắm linh thạch thứ chín.
Trận nhãn bị phá vỡ đột ngột khiến lồng giam sương mù lục nhạt kêu răng rắc rồi vỡ nát như lưu ly. Gã quản sự lùi lại ba bước, quỷ đầu đao trong tay phát ra tiếng gào rít thê lương vì mất đi nguồn cung cấp tà khí từ địa mạch. Nhìn thấy bóng dáng áo xám của Lục Trầm xuất hiện thay vì viện binh thành vệ quân, gã lập tức hiểu ra nhóm thương nhân đã rơi vào mẻ lưới giăng sẵn. Không chút do dự vớt vát thế công, kẻ cầm đầu cắn nát đầu ngón tay, vẽ ra một đạo Huyết Phù ngay giữa không trung. Gã quyết định vứt bỏ toàn bộ số ma tài trên thuyền, vung tay ném bùa chú hòng thiêu rụi tang vật để xóa sạch dấu vết.
Đạo phù văn đỏ thẫm mang theo nhiệt lượng tà ác lao vút về phía đống quặng mỏ nứt nẻ. Nhưng Lục Trầm hoàn toàn không có ý định ngăn cản đòn hủy diệt này. Hắn chỉ lạnh lùng lùi lại, mũi kiếm vỏ trúc cắm xuống mặt bùn, kích hoạt một vòng sóng âm cực nhỏ. Ngay dưới chân gã quản sự, một khối Lưu Ảnh Thạch đã được chôn sẵn từ trước bất ngờ lóe sáng. Ánh sáng lưu ly của khối đá không dùng để phòng ngự, mà trực tiếp ghi lại toàn bộ quỹ đạo vận hành linh lực và hình dáng đạo Huyết Phù.
Ngọn lửa máu vừa chạm vào đống vật liệu cấm kỵ liền bùng lên dữ dội, nhưng thay vì thiêu rụi, nó lại kích phát linh tính vặn vẹo còn sót lại bên trong. Tà khí cường đại phản phệ ngược theo đường dẫn của phù lục, đánh thẳng vào ngực gã quản sự. Kẻ thủ ác lảo đảo quỳ rạp xuống bùn lầy, chiếc nhẫn trữ vật trên ngón tay cái chịu không nổi áp lực liền rạn nứt rồi nổ tung. Toàn bộ đan dược, linh thạch và ngọc giản tùy thân của gã hóa thành tro bụi, triệt để cắt đứt mọi khả năng khôi phục thương thế hay bỏ trốn.
Tại lầu cao của Kiếm Các, Diệp Tinh Thần vươn tay phủi đi lớp bột kim loại xám xịt trên mặt bàn. Hắn chưa từng quan tâm đến việc giữ lại đống quặng mỏ tà ác kia, bởi thứ có giá trị định tội cao nhất chính là công pháp thiêu hủy tang vật của kẻ địch. Đạo Huyết Phù vừa được ghi hình vốn là bí truyền của một vị trưởng lão thuộc tổ chức đối địch, kẻ luôn nấp sau tấm bình phong thương đạo bấy lâu nay. Chỉ cần bằng chứng này được đệ trình, đối phương sẽ tự mình cắn câu, lầm tưởng rằng Thiên Đạo Kiếm Các đang nhắm vào mạng lưới buôn lậu thay vì danh sách kiếm phổ.
"Truyền lệnh cho đội ám vệ đang túc trực tại nha môn thành vệ quân."
Giọng nói bình thản của vị các chủ truyền qua ngọc giản, mang theo sự toan tính cẩn mật.
"Không cần truy bắt kẻ bỏ trốn, chỉ yêu cầu Thống lĩnh ký tên niêm phong khối Lưu Ảnh Thạch dính bùn ngay tại hiện trường. Đem vật chứng đó giao nộp công khai cho Chấp Sự Đường trước lúc tảng sáng. Cứ nói rằng chúng ta vô tình ghi lại được một loại kiếm khí lạ phá hoại hàng hóa của thương nhân, cần tra cứu nguồn gốc để bồi thường."
Mệnh lệnh vừa ban ra, một quân cờ nữa lại được đặt xuống ván cờ lớn. Gã quản sự mất đi tài sản tích cóp cả đời, ôm lấy lồng ngực dập nát lết vào bóng tối, mang theo tin tức sai lệch về báo cáo với chủ nhân. Ngày mai, khi khối đá lưu ảnh được đặt lên bàn nghị sự, kẻ thù đứng sau màn sẽ bị luật lệ ép buộc phải dùng thân phận thật để đứng ra nhận lãnh trách nhiệm bồi thường, hoặc chấp nhận bị hệ thống giám định tước bỏ vĩnh viễn tư cách lưu thông trên toàn thương lộ.
Lớp sương lục nhạt vừa định siết chặt lấy đám thành vệ quân, một tia kiếm khí mỏng như sợi chỉ từ trong màn đêm lẳng lặng xẹt qua. Tia kiếm quang mang theo thuộc tính Kim sắc bén, chuẩn xác chém thẳng vào điểm nút linh lực của tấm trận bàn bằng gỗ hòe đen. Tiếng rắc vang lên giòn giã. Chín khe cắm linh thạch đồng loạt nứt toác, vỡ vụn thành bột mịn. Trận pháp phong tỏa tức khắc sụp đổ.
Gã quản sự lảo đảo lùi lại. Quỷ đầu đao trong tay mất đi nguồn cung cấp ma khí liền ảm đạm hẳn. Thấy Lục Trầm bước ra từ bóng tối bến nước, gã cắn răng, lập tức biến chiêu ứng phó. Thay vì tiếp tục phòng ngự, gã cắm phập thanh đao xuống bùn, hai tay kết ấn vỗ mạnh vào chuôi. Trận văn ẩn giấu trên thân đao sáng rực, hút lấy oán khí từ bùn lầy, ngưng tụ thành ba mũi Hắc Cốt Xuyên Tâm Tiễn. Chúng bắn vút về phía mi tâm Lục Trầm, phong tỏa cả ba đường thoái lui.
Lục Trầm bước chân không đổi. Y giơ khối ngọc thạch tản mác u quang lên, truyền thần thức kích hoạt. Một đạo linh thuẫn hình bát quái bung mở, dễ dàng nghiền nát ba mũi tên oán khí thành làn khói đen. Không cần rút vũ khí, Lục Trầm chỉ ném xuống đất cuộn giấy da rách nát mang ấn ký thông hành giả mạo. Viên Thống lĩnh tuần tra thấy người của Kiếm Các xuất hiện, hiểu ý phất tay lệnh cho thuộc hạ lùi lại, nhường thế trận cốt lõi cho phe tình báo.
Biết thế cục đã cạn, gã quản sự vạch nhanh một đạo huyết phù quỷ dị lên không trung. Ngọn lửa đỏ sẫm bám lấy đống quặng cấm kỵ, định thiêu rụi tang vật. Lục Trầm không dập lửa, chủ động thu hồi linh thuẫn, lùi lại nhường không gian. Khối Lưu Ảnh Thạch kích hoạt, trận văn bên trong xoay chuyển, thu trọn quỹ đạo đạo bùa máu. Cái giá cho việc cưỡng ép thi triển bí thuật vượt cấp lập tức ập đến.
Ngọn lửa máu không đốt cháy nhục thể, nhưng lại cắn nuốt hoàn toàn cái bóng của gã quản sự in trên mặt đất. Không còn bóng, sự liên kết giữa thân xác và trọng lực trần thế bị tước đoạt. Cơ thể gã nhẹ bẫng như một tờ giấy khô, lơ lửng cách mặt bùn nửa tấc. Thanh quản bị tà hỏa hong khô thành tro bụi, khiến gã chỉ có thể há miệng phát ra những tiếng lách cách từ hai hàm răng, vĩnh viễn mất đi khả năng niệm chú thi triển pháp quyết.
Cách đó mười dặm, trên đài cao của Thiên Đạo Kiếm Các. Diệp Tinh Thần khẽ gạt nắp chén trà. Hắn dùng kẹp gỗ gắp một mảnh vụn linh thạch, cẩn thận đặt lên thanh đoản kiếm dò đường đang rỉ nước đen. Từng đường kiếm văn nứt nẻ bỗng sáng lên ánh sáng đỏ sậm, phản chiếu hình thù đạo bùa máu vừa xuất hiện ở bến nước. Thông tin từ ám vệ báo về qua ngọc giản hoàn toàn khớp với những gì vết nứt này lưu giữ.
Hắn đã sớm đoán đám hắc đạo không thể tự áp tải số lượng lớn ma tài nếu thiếu bí pháp che đậy từ một kẻ chống lưng. Kẻ địch tưởng hủy đi quặng mỏ là cắt đứt manh mối. Chúng không biết chính ngọn lửa máu kia mới là thứ hắn thực sự giăng lưới muốn lấy. Mượn tay lực lượng tuần tra ép góc, dùng thủ hạ làm bình phong, Diệp Tinh Thần thành công ép đối phương tự nguyện bộc lộ chứng cứ.
"Đạo bùa máu kia căn bản không phải tà thuật thông thường, mà là Huyết Ảnh Kiếm Quyết tàn khuyết." Diệp Tinh Thần thì thầm, ngón tay miết nhẹ lên mặt bàn gỗ tử đàn. Nghề giám kiếm nhiều năm dạy hắn rằng, tà tính quy củ như vậy chỉ có thể sinh ra từ một hệ thống công pháp đồng nguyên. Hắn nhấc ngọc lệnh màu xanh biếc, truyền âm thẳng xuống Hắc Thạch Lao.
Lục Trầm nhận lệnh, lập tức cho người dùng xích phong linh khóa chặt tứ chi kẻ đang lơ lửng kia. Đồng thời, y ghi vào sổ công huân một khoản điểm thưởng lớn cho đội tuần tra để đổi lấy sự im lặng. Về phần khối đá lưu ảnh, vật chứng này tuyệt đối không được công bố. Nếu tung ra bây giờ, thế lực đứng sau sẽ dễ dàng đẩy tội cho kẻ thế mạng rồi phủi sạch quan hệ.
"Gửi bản sao quỹ đạo bùa máu đến Chấp Sự Đường, lệnh cho Mặc trưởng lão lật lại kho lưu trữ Kiếm Phổ ba trăm năm trước."
Mệnh lệnh lạnh lẽo thấu xương truyền đi. Sáng ngày mai, hệ thống định danh sẽ chỉ dán cáo thị về một vụ cháy nổ vật liệu phàm tục, giấu nhẹm sự tồn tại của ma tài. Động thái hạ thấp mức độ nghiêm trọng này sẽ làm nhiễu loạn phán đoán của kẻ địch. Khối Lưu Ảnh Thạch mang hình bóng Huyết Phù giờ đã được niêm phong, thành lưỡi dao giấu kín.
Đường dây buôn lậu mất trắng hàng hóa, nhưng hệ quả thực sự nằm ở tờ cáo thị giả. Khi đối thủ tin rằng Kiếm Các bị che mắt, chúng sẽ nảy sinh tâm lý chủ quan, tiếp tục dùng thân phận giả mạo để thao túng bảng xếp hạng. Đó chính là thời khắc cái bẫy thứ hai về quyền kiểm chứng danh kiếm chính thức siết chặt.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.