Chương 68: Là Một Đống Tro Tàn
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,586 từ
1 lượt đọc
...trở thành mồi lửa thiêu rụi toàn bộ mạng lưới tình báo ngoại vi mà kẻ địch đã cất công giăng mắc suốt nửa năm qua.
Diệp Tinh Thần ngồi tĩnh tọa sau án thư bằng gỗ trầm hương tại tầng chót Thiên Cơ Tháp, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào chiếc hộp cách tuyệt khí tức vừa được mang tới. Bên trong, món đồ thu được từ thi thể tên thủ lĩnh sát thủ đang nằm im lìm, bị khóa chặt bởi bảy lớp bùa phong ấn tản mác ánh sáng nhạt. Hắn không vội vàng giải trừ cấm chế để đọc thông tin bên trong. Một ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, vị Các chủ trẻ tuổi vung tay tế xuất Thính Kiếm Bàn, một pháp khí chuyên dùng để đo lường tàn lưu kiếm ý.
Kim chỉ nam trên mặt đồng thau vừa chạm vào luồng khí tức nhàn nhạt rỉ ra từ khe hở hộp ngọc liền rung lên bần bật. Diệp Tinh Thần phóng ra một luồng thần thức mỏng như tơ nhện, cẩn thận rà soát từng đường vân trên bề mặt món vật chứng. Vết cắt tạo hình khối ngọc trơn nhẵn, góc độ nghiêng ba mươi phân, tàn lưu kiếm ý mang theo hàn khí âm miên thấu xương. Đây tuyệt đối không phải thủ pháp khắc ngọc thông thường của thợ thủ công, mà là dấu vết lưu lại từ Hàn Nha Kiếm Quyết.
Hàn Nha Kiếm Quyết vốn là tuyệt học trấn phái của Thương Lãng Tông, một thế lực trung lập chuyên cung cấp phôi kiếm tại lưu vực sông Tẩy Kiếm. Hắc Thiên Kiếm Các rõ ràng đã tính toán chi ly, cố tình dùng kiếm khí của kẻ khác để chế tác công cụ truyền tin. Nếu nhiệm vụ ám sát thất bại và vật này rơi vào tay Thiên Đạo Kiếm Các, mũi nhọn nghi ngờ sẽ lập tức chĩa thẳng vào Thương Lãng Tông. Bọn chúng muốn mượn đao giết người, khơi mào chiến tranh giữa các thế lực trung lập. Đáng tiếc, chúng không tính đến biến số địa mạch bạo phát đột ngột, khiến quy trình tự hủy của món đồ bị gián đoạn giữa chừng.
Diệp Tinh Thần khẽ nhếch mép, rút ra một tấm lệnh bài truyền âm màu xám tro. Hắn không định lật tẩy âm mưu này ngay lập tức, bởi bứt dây sẽ động rừng. Hắn truyền vào lệnh bài một đạo thần niệm ngắn gọn, gửi thẳng đến phân đà tình báo cắm chốt tại bến nước Hắc Trạch.
Báo cho đám tai mắt của Vạn Bảo Thương Hội biết, đêm qua tuần tra viên của chúng ta do bất cẩn đã làm nổ một luồng khí tràng phế thải, thiêu rụi một góc rừng trúc ngoài hẻm Lạc Hồn.
Hắn ban lệnh cho cấp dưới, hoàn toàn không đả động gì đến vụ đột nhập hay cái chết của sát thủ. Mệnh lệnh vừa ban ra, guồng máy tình báo của gia tộc lập tức âm thầm chuyển động. Việc mượn miệng Vạn Bảo Thương Hội tung tin giả chính là một lớp bình phong hoàn hảo. Kẻ địch ở đầu dây bên kia khi nhận được tin tức rò rỉ từ một bên thứ ba sẽ không mảy may nghi ngờ. Chắc chắn chúng sẽ tin rằng cái chết của tên thủ lĩnh chỉ là một tai nạn xui xẻo do địa mạch bất ổn, chứ không phải do bị phục kích đoạt đồ. Chúng sẽ thở phào nhẹ nhõm, đinh ninh rằng lộ tuyến vận chuyển phôi kiếm giả vẫn an toàn và tiếp tục tiến hành chuyến hàng tiếp theo.
Ngay sau đó, Diệp Tinh Thần quay sang Lục Trầm đang đứng cung kính hầu mệnh bên cạnh.
Ngươi mang theo hộp ngọc này, bí mật đến gặp trưởng lão Chấp Sự Đường. Bảo ông ấy mở lò rèn số bốn, trích xuất ba mươi cân Tinh Thiết từ kho dự phòng. Dùng lửa địa hỏa dập tắt hoàn toàn hàn khí trên mặt cắt khối ngọc, chỉ giữ lại phần lõi chứa lộ tuyến liên lạc.
Hắn chậm rãi phân phó, ánh mắt lóe lên tia tính toán sắc lạnh. Lục Trầm nghe xong liền hiểu rõ dụng ý của Các chủ. Cái giá phải trả cho việc thanh tẩy này là ba mươi cân Tinh Thiết thượng phẩm sẽ bị phế bỏ hoàn toàn do nhiễm hàn độc, đồng thời lò rèn số bốn phải ngừng hoạt động ba ngày để bảo dưỡng. Nhưng đổi lại, Thiên Đạo Kiếm Các sẽ có một bản đồ lộ tuyến sạch sẽ, không dính dáng đến bất kỳ kiếm ý giả mạo nào có thể gây hiểu lầm trên bàn nghị sự.
Lục Trầm nhận lệnh, cẩn thận ôm lấy chiếc hộp lui vào bóng tối, để lại Diệp Tinh Thần một mình trong sảnh đường tĩnh lặng. Vị Các chủ trẻ tuổi tựa lưng vào ghế, ngón tay khẽ miết lên mặt Thính Kiếm Bàn đã ngừng rung động. Khối lõi ngọc giản kia sau khi được bóc tách sẽ là bằng chứng thép không thể chối cãi. Sáng ngày mai, khi tiếng chuông Tộc nghị vang lên, quy chế kiểm soát bến đò mới sẽ được trình lên, hợp thức hóa việc phong tỏa toàn bộ tàu thuyền mang ấn ký hắc ám. Hắc Thiên Kiếm Các sẽ bàng hoàng nhận ra, cái bẫy mượn đao giết người của chúng không những bị bẻ gãy, mà còn trở thành sợi dây thòng lọng siết chặt lấy yết hầu đường dây buôn lậu phôi kiếm.
...toàn che đậy nguyên nhân cái chết của tên thủ lĩnh. Hắn muốn đám thám tử của Vạn Bảo Thương Hội tự mình thu thập được tin tức giả này, từ đó truyền về cho Hắc Thiên Kiếm Các. Một khi kẻ địch đinh ninh rằng sát thủ chỉ bỏ mạng vì một tai nạn rủi ro ngoài ý muốn, chúng sẽ không lập tức thay đổi mật mã liên lạc hay rút lui các ám tuyến đã giăng sẵn. Khung cảnh tại hẻm Lạc Hồn đã được Chấp Sự Đường dọn sạch, hiện trường giả cũng bày xong, giờ là lúc đối mặt với vật chứng cốt lõi.
Ánh mắt Diệp Tinh Thần dời lại gần chiếc hộp ngọc đang bị khóa chặt bởi bảy lớp bùa chú tản mác ánh sáng nhạt. Hắn không dùng linh lực bạo phát để phá vỡ cấm chế, bởi làm vậy chắc chắn sẽ kích hoạt trận pháp tự hủy ẩn sâu bên trong. Thay vào đó, vị Các chủ rút từ tay áo ra một thanh chùy nhỏ đúc bằng Tinh Thiết ngàn năm, đầu chùy khắc chi chít những đường vân dẫn lưu tinh xảo. Đây là Ngưng Kiếm Chùy, một món pháp khí chuyên dụng của Đúc Kiếm Sư dùng để bóc tách các lớp kiếm ý tạp nham mà không làm tổn hại đến kết cấu vật chủ.
Keng, keng.
Tiếng chùy gõ nhịp nhàng lên bề mặt hộp cách tuyệt khí tức, mỗi nhát gõ lại chèn một luồng thần thức mỏng manh vào giữa các khe hở của bùa chú. Diệp Tinh Thần phải duy trì độ chính xác tuyệt đối, mượn đặc tính cắn nuốt của Tinh Thiết để rút cạn hàn khí Thương Lãng Tông đang ngưng tụ trên nắp hộp. Quá trình này tiêu hao tâm lực cực lớn, khiến sắc mặt hắn hơi tái đi. Đổi lại, ba giọt Linh Tuyền Dưỡng Kiếm quý giá chứa trong lư hương bên cạnh cũng bốc hơi cạn sạch, hóa thành màn sương mỏng duy trì sự ổn định cho trận vị xung quanh.
Lớp phong ấn cuối cùng tan biến thành những vệt sáng lốm đốm rồi tắt lịm. Nắp hộp bật mở, lộ ra khối ngọc giản xám tro mang hình bán nguyệt. Không có ngọc thư hay danh sách mật như dự đoán, bên trong vật này chỉ khắc độc nhất một đạo Kiếm Văn Dẫn Lộ. Đường nét trận văn tỏa ra dao động nhàn nhạt, liên tục phát tín hiệu định vị về một hướng vô định trong đêm tối. Hắc Thiên Kiếm Các quả nhiên xảo quyệt, chúng dùng vật này để xác nhận vị trí của sát thủ, đồng thời làm mốc tọa độ cho đợt giao nhận hàng hóa mờ ám tiếp theo.
Khoé môi Diệp Tinh Thần hơi nhếch lên, một ván cờ mới nhanh chóng thành hình trong đầu. Nếu hắn bóp nát đạo trận văn này, kẻ địch sẽ biết kế hoạch ám sát đã bại lộ và lập tức cắt đứt mọi manh mối. Nhưng nếu hắn để tín hiệu tiếp tục phát ra, tại sao không dời điểm đến của nó vào chính yết hầu đối phương? Hắn lập tức cầm bút lông sói, dứt khoát viết một đạo thủ lệnh bằng chu sa lên giấy vàng.
Tống Uyên, vào đây.
Cửa phòng khẽ mở, một gã chấp sự mặc áo xám với khuôn mặt góc cạnh bước vào, cung kính chắp tay chờ lệnh. Diệp Tinh Thần đẩy tờ thủ lệnh cùng khối ngọc giản định vị về phía mép bàn.
Ngươi cầm vật này, mang xuống kho chứa số bốn. Rút ba mươi thanh phôi kiếm phế phẩm bị nứt mạch hôm trước, giấu kín khối ngọc này vào giữa lô hàng. Sau đó, dùng xe ngựa mang ký hiệu của thương hội ngoại lai, bí mật tuồn toàn bộ số phôi kiếm đó vào bãi tập kết của Vạn Bảo Thương Hội tại bến Đò Ngang.
Tống Uyên nhận lệnh, cẩn thận thu cất vật chứng, ánh mắt lóe lên tia hiểu ý. Hắn biết rõ Các chủ đang muốn mượn tay Hắc Thiên Kiếm Các tự đập vỡ bình phong của chính chúng. Khi tín hiệu dẫn đường chỉ thẳng vào kho bãi của Vạn Bảo Thương Hội, bọn sát thủ tiếp ứng sẽ tưởng rằng đồng bọn đã cất giấu chiến lợi phẩm tại đó và tự động tìm đến.
Quyết định mở kho số bốn đồng nghĩa với việc gia tộc phải gạch bỏ hoàn toàn giá trị của ba mươi thanh phôi kiếm, chính thức ghi nhận vào sổ hao hụt tài nguyên tháng này. Nhưng bù lại, cái giá đắt đỏ đó sẽ biến thành mồi lửa thiêu rụi toàn bộ vỏ bọc thương nhân trong sạch của kẻ thù. Bọn chúng tuyệt đối không ngờ được, tín hiệu mà chúng mỏi mắt mong chờ lại chính là chiếc thòng lọng do Thiên Đạo Kiếm Các vừa vặn tròng vào cổ.
Tống Uyên đẩy cửa bước vào, mang theo hơi lạnh từ sương đêm ngoài tháp hòa vào không gian tĩnh lặng. Hắn chưa kịp hành lễ, chiếc hộp cách tuyệt khí tức trên bàn bỗng rung lên bần bật. Bảy lớp bùa phong ấn tản mác ánh sáng nhạt bắt đầu xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện. Kẻ địch ở đầu dây bên kia đã phát giác ra sự bất thường và đang cố gắng cưỡng ép kích hoạt cấm chế tự hủy từ xa.
Diệp Tinh Thần không chút hoảng loạn. Hắn lập tức cắn nát đầu ngón tay, dùng máu vẽ một đạo Tỏa Hồn Trận Văn ngay giữa không trung, ép thẳng xuống nắp hộp. Đồng thời, Thính Kiếm Bàn trên án thư xoay tít, phát ra những tiếng ong ong chói tai. Linh lực hệ kim sắc bén từ trận bàn hóa thành hàng trăm sợi tơ nhỏ, luồn qua khe hở nắp đậy, trực tiếp giằng co với luồng thần niệm đang cố gắng xâm nhập.
Phát hiện lực cản cường đại, kẻ địch lập tức biến chiêu. Tần số dao động của đường vân trên khối vật chứng đột ngột thay đổi, chuyển từ hỏa hệ cuồng bạo sang phong hệ sắc bén, ý đồ men theo tơ linh lực đánh ngược lại bản thể vị Các chủ. Diệp Tinh Thần hừ lạnh, dồn toàn bộ linh thức vào pháp khí để cắt đứt liên kết. Một tiếng "rắc" vang lên, mặt đồng thau của Thính Kiếm Bàn nứt toác thành ba mảnh.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép bẻ gãy thần niệm đối phương không hề nhỏ. Thị giác mắt trái của Diệp Tinh Thần lập tức chìm vào bóng tối đen đặc, mi tâm ngưng tụ một tầng sương giá buốt lạnh, báo hiệu thị lực sẽ mất đi ít nhất ba ngày. Hắn nhắm hờ mắt trái, hô hấp vẫn bảo trì nhịp điệu đều đặn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đợi sương giá tan đi một chút, Diệp Tinh Thần mới đẩy một viên ngọc thạch màu đỏ sậm đúc từ chu sa và mạt sắt bọc lấy đạo thủ lệnh sang mép bàn. Bề mặt viên đá vẫn còn lưu lại độ ấm của hỏa diệm, chứng tỏ nó vừa được ngưng tụ từ nguyên thần và pháp lực tinh thuần nhất. Tống Uyên chứng kiến toàn bộ quá trình hung hiểm, sắc mặt ngưng trọng bước tới.
"Ngươi đem thứ này, cùng với khối vật chứng dẫn đường kia, chôn xuống bên dưới Lò Đúc Phế Tích ở mặt bắc Tàng Kiếm Phong." Diệp Tinh Thần trầm giọng căn dặn. Bàn tay phải của hắn khẽ run nhẹ, vung tay áo gom lại những mảnh vỡ của trận bàn gạt sang một góc, không để tâm đến món đồ đắt giá đã hoàn toàn báo phế.
"Các chủ định dùng địa hỏa tàn dư tại lò phế để nung chảy nó sao?" Tống Uyên nhíu mày, cẩn thận tiếp nhận hai món đồ. Khu vực mặt bắc vốn là nơi vứt bỏ phôi kiếm hỏng, hỏa mạch dưới lòng đất cực kỳ hỗn loạn. Nếu vùi đồ vật vào đó, hỏa độc sẽ nhanh chóng ăn mòn mọi dấu vết.
"Không, ta muốn kẻ địch tự tay kích hoạt bạo liệt trận." Diệp Tinh Thần khẽ lắc đầu, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Hắn vươn tay lấy một chiếc lọ lưu ly nhỏ chứa chất lỏng sóng sánh ánh bạc từ trong nhẫn trữ vật ra, đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ trầm hương.
Hắn giải thích cặn kẽ, thế lực bí ẩn kia đang dựa vào tần số dao động của đường vân ngọc để định vị phương hướng. Nếu mang nó di chuyển quá nhanh bằng độn thuật, hoặc bọc trong kết giới cách tuyệt quá mạnh, đầu dây bên kia sẽ sinh nghi. Bọn chúng chắc chắn sẽ lập tức cắt đứt liên hệ, thậm chí thi triển bí thuật tiêu hủy chứng cứ như ban nãy.
"Ngươi dùng dung dịch Hàn Nguyệt Thiết Thủy trong lọ này, nhỏ từng giọt vào những vết nứt trên bề mặt khối vật chứng." Giọng Diệp Tinh Thần đều đều vang lên. "Hàn khí từ thiết thủy sẽ tạm thời đóng băng ba đạo trận văn cốt lõi, làm chậm quá trình truyền tin nhưng không ngắt hẳn tín hiệu. Sau đó, hãy phủ lên một lớp xỉ than lấy từ chính lò đúc để che giấu hàn khí."
Thủ pháp này không làm thay đổi bề ngoài của món đồ, nhưng khi kẻ địch cố gắng truyền linh lực vào để xác nhận vị trí, sự xung đột gay gắt giữa Hàn Nguyệt Thiết Thủy và hỏa mạch cuồng bạo tại Lò Đúc Phế Tích sẽ tạo ra một vụ nổ linh khí cục bộ. Sóng xung kích sinh ra đủ để phế bỏ vĩnh viễn một phần ba thần hồn của kẻ đang điều khiển từ xa, đồng thời khắc sâu một tia ấn ký độc môn của Thiên Đạo Kiếm Các lên người kẻ đó. Lưới đã giăng xong, chỉ chờ con mồi cắn câu.
...để bọn chúng tự tay châm ngòi bạo liệt tại Lò Đúc Phế Tích.
Diệp Tinh Thần nhắm nghiền con mắt trái đang rỉ ra một tia máu đen, điềm nhiên hoàn thành vế câu còn dang dở. Cái giá cho việc cưỡng ép rà soát cấm chế không hề rẻ. Mặt đồng thau vỡ vụn trên bàn, còn thị lực bên trái của hắn tạm thời bị phế bỏ ba ngày do kiếm ý tà môn cắn trả. Thế nhưng, đổi lại, hắn đã nắm được tiết điểm liên kết thần thức mà kẻ địch gài cắm sâu bên trong cấu trúc ngọc thạch.
Tống Uyên đứng bên dưới án thư, hai tay cẩn trọng nâng chiếc hộp gỗ chứa khối bán nguyệt. Gã chấp sự già khẽ nhíu mày, lộ rõ vẻ xót của khi nghe đến địa điểm được chỉ định. Lò Đúc Phế Tích tuy đã bỏ hoang, nhưng bên dưới vẫn còn nguyên một đường hỏa tủy mạch cấp ba. Nếu kích nổ nơi đó, gia tộc sẽ vĩnh viễn mất đi một ngọn lửa địa tâm để dung luyện vật liệu ngạnh kháng.
"Các chủ, làm vậy có phải quá mạo hiểm, nhỡ đâu uy lực bạo phát làm hỏng luôn đường vân trên vật chứng thì sao." Tống Uyên ngập ngừng lên tiếng, ngón tay vô thức siết chặt lấy góc hộp.
Diệp Tinh Thần khẽ lắc đầu, đưa tay miết nhẹ lên vụn pháp khí trên mặt bàn.
"Kẻ địch vô cùng giảo hoạt, nếu ta giấu vật này vào phòng hộ nghiêm ngặt, chúng sẽ sinh nghi và lập tức cắt đứt liên hệ. Chỉ có đặt nó vào nơi rác rưởi hỗn tạp nhất như lò phế liệu, chúng mới đinh ninh rằng tuần tra viên của ta chưa nhận ra giá trị thực sự. Hơn nữa, dưới đáy lò hiện đang chứa ba tấn tạp chất phôi kiếm thu từ vụ án Lý gia tháng trước."
Tống Uyên lập tức hiểu ra mấu chốt của ván cờ. Tạp chất phôi kiếm vốn cực kỳ mẫn cảm với bạo khí, chỉ cần một mồi lửa thần thức chạm vào sẽ lập tức cắn nuốt vạn vật xung quanh. Gã không chần chừ thêm, xoay người lao chìm vào bóng tối, mang theo mệnh lệnh định đoạt số phận của một đường linh mạch.
Nửa nén nhang sau, một vệt sáng đỏ rực bùng lên từ phía tây nam ngọn núi. Đúng như dự đoán, kẻ giật dây phía Hắc Thiên Kiếm Các vừa nhận thấy tín hiệu định vị liền vội vàng thi triển bí thuật từ xa. Chúng muốn kích hoạt trận pháp tự hủy để xóa sạch mọi dấu vết trước khi bình minh ló rạng.
Một đạo hắc ám kiếm quang xé rách màn đêm, vô hình giáng thẳng xuống trung tâm lò đúc. Phản ứng của kẻ địch rất nhanh, chiêu thức sắc bén chọc thẳng vào điểm yếu của lớp phong ấn bên ngoài. Thế nhưng, mũi nhọn sát phạt vừa chạm vào bề mặt khối bán nguyệt liền bị một cỗ hấp lực cuồng bạo dội ngược lại.
Lớp bùa mà Lục Trầm dán lên trước đó chỉ là lớp áo ngụy trang. Trận nhãn thực sự chính là ba tấn phế liệu mang đầy oán khí kiếm đạo đang sôi sục bên dưới. Kẻ địch ở cách xa vạn dặm nhận ra bẫy rập, lập tức biến chiêu, muốn chặt đứt sợi dây thần thức để lùi bước.
Đáng tiếc, quy luật dung luyện của hỏa tủy mạch đã khóa chặt mọi đường lui. Sát ý của hắc ám kiếm quang bị ép phải dung hợp cùng tạp chất, biến thành chất xúc tác hoàn hảo kích bạo toàn bộ cấm địa.
Tiếng nổ kinh thiên động địa chấn động cả một góc Tàng Kiếm Phong. Khí tràng cuồng bạo xé toạc lớp vỏ gạch nung, thiêu rụi toàn bộ hệ thống dẫn hỏa của cứ điểm. Món nợ hoại tử địa hình này, Kiếm Các chủ động gánh chịu, tước đi một phần ba sản lượng tinh thiết dự phòng trong tháng tới.
Nhưng đổi lại, dọc theo đường dây thần thức vừa bị kết nối, hỏa độc từ phôi kiếm hỏng đã mượn thế trào ngược. Dòng tà hỏa hung hăng luồn qua hư không, cắn nuốt thẳng vào tâm mạch kẻ vừa hạ lệnh từ xa, khiến đối phương tổn hao ít nhất hai mươi năm thọ nguyên.
Diệp Tinh Thần chậm rãi đứng lên, dùng một dải lụa trắng che đi nửa khuôn mặt đang rịn mồ hôi lạnh. Ở ngoài kia, Lò Đúc Phế Tích chỉ còn là một đống tro tàn, nhưng khối ngọc mang dấu vết Hàn Nha Kiếm Quyết đã được nung chảy hoàn toàn lớp vỏ ngụy trang. Dưới tác động của hỏa độc, ấn ký đầu lâu đen đặc ẩn sâu bên trong lõi ngọc rốt cuộc cũng hiện hình rõ nét, tỏa ra hàn khí bức người.
Sáng ngày mai, khi tiếng chuông Tộc nghị vang lên, tàn tích của mỏ hỏa tủy mạch và khối ngọc này sẽ là bằng chứng thép được đặt lên khay phán quyết. Hắc Thiên Kiếm Các sẽ phải đối mặt với một cục diện không thể vãn hồi. Chúng không chỉ mất đi một đại cao thủ trận đạo vì bạo phản thần thức, mà quy chế phân bổ thương lộ phía nam cũng sẽ chính thức bị tước đoạt, dùng để bồi thường trực tiếp cho tổn thất linh mạch của Thiên Đạo Kiếm Các.
Diệp Tinh Thần ngồi tĩnh tọa sau án thư bằng gỗ trầm hương tại tầng chót Thiên Cơ Tháp, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào chiếc hộp cách tuyệt khí tức vừa được mang tới. Bên trong, món đồ thu được từ thi thể tên thủ lĩnh sát thủ đang nằm im lìm, bị khóa chặt bởi bảy lớp bùa phong ấn tản mác ánh sáng nhạt. Hắn không vội vàng giải trừ cấm chế để đọc thông tin bên trong. Một ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, vị Các chủ trẻ tuổi vung tay tế xuất Thính Kiếm Bàn, một pháp khí chuyên dùng để đo lường tàn lưu kiếm ý.
Kim chỉ nam trên mặt đồng thau vừa chạm vào luồng khí tức nhàn nhạt rỉ ra từ khe hở hộp ngọc liền rung lên bần bật. Diệp Tinh Thần phóng ra một luồng thần thức mỏng như tơ nhện, cẩn thận rà soát từng đường vân trên bề mặt món vật chứng. Vết cắt tạo hình khối ngọc trơn nhẵn, góc độ nghiêng ba mươi phân, tàn lưu kiếm ý mang theo hàn khí âm miên thấu xương. Đây tuyệt đối không phải thủ pháp khắc ngọc thông thường của thợ thủ công, mà là dấu vết lưu lại từ Hàn Nha Kiếm Quyết.
Hàn Nha Kiếm Quyết vốn là tuyệt học trấn phái của Thương Lãng Tông, một thế lực trung lập chuyên cung cấp phôi kiếm tại lưu vực sông Tẩy Kiếm. Hắc Thiên Kiếm Các rõ ràng đã tính toán chi ly, cố tình dùng kiếm khí của kẻ khác để chế tác công cụ truyền tin. Nếu nhiệm vụ ám sát thất bại và vật này rơi vào tay Thiên Đạo Kiếm Các, mũi nhọn nghi ngờ sẽ lập tức chĩa thẳng vào Thương Lãng Tông. Bọn chúng muốn mượn đao giết người, khơi mào chiến tranh giữa các thế lực trung lập. Đáng tiếc, chúng không tính đến biến số địa mạch bạo phát đột ngột, khiến quy trình tự hủy của món đồ bị gián đoạn giữa chừng.
Diệp Tinh Thần khẽ nhếch mép, rút ra một tấm lệnh bài truyền âm màu xám tro. Hắn không định lật tẩy âm mưu này ngay lập tức, bởi bứt dây sẽ động rừng. Hắn truyền vào lệnh bài một đạo thần niệm ngắn gọn, gửi thẳng đến phân đà tình báo cắm chốt tại bến nước Hắc Trạch.
Báo cho đám tai mắt của Vạn Bảo Thương Hội biết, đêm qua tuần tra viên của chúng ta do bất cẩn đã làm nổ một luồng khí tràng phế thải, thiêu rụi một góc rừng trúc ngoài hẻm Lạc Hồn.
Hắn ban lệnh cho cấp dưới, hoàn toàn không đả động gì đến vụ đột nhập hay cái chết của sát thủ. Mệnh lệnh vừa ban ra, guồng máy tình báo của gia tộc lập tức âm thầm chuyển động. Việc mượn miệng Vạn Bảo Thương Hội tung tin giả chính là một lớp bình phong hoàn hảo. Kẻ địch ở đầu dây bên kia khi nhận được tin tức rò rỉ từ một bên thứ ba sẽ không mảy may nghi ngờ. Chắc chắn chúng sẽ tin rằng cái chết của tên thủ lĩnh chỉ là một tai nạn xui xẻo do địa mạch bất ổn, chứ không phải do bị phục kích đoạt đồ. Chúng sẽ thở phào nhẹ nhõm, đinh ninh rằng lộ tuyến vận chuyển phôi kiếm giả vẫn an toàn và tiếp tục tiến hành chuyến hàng tiếp theo.
Ngay sau đó, Diệp Tinh Thần quay sang Lục Trầm đang đứng cung kính hầu mệnh bên cạnh.
Ngươi mang theo hộp ngọc này, bí mật đến gặp trưởng lão Chấp Sự Đường. Bảo ông ấy mở lò rèn số bốn, trích xuất ba mươi cân Tinh Thiết từ kho dự phòng. Dùng lửa địa hỏa dập tắt hoàn toàn hàn khí trên mặt cắt khối ngọc, chỉ giữ lại phần lõi chứa lộ tuyến liên lạc.
Hắn chậm rãi phân phó, ánh mắt lóe lên tia tính toán sắc lạnh. Lục Trầm nghe xong liền hiểu rõ dụng ý của Các chủ. Cái giá phải trả cho việc thanh tẩy này là ba mươi cân Tinh Thiết thượng phẩm sẽ bị phế bỏ hoàn toàn do nhiễm hàn độc, đồng thời lò rèn số bốn phải ngừng hoạt động ba ngày để bảo dưỡng. Nhưng đổi lại, Thiên Đạo Kiếm Các sẽ có một bản đồ lộ tuyến sạch sẽ, không dính dáng đến bất kỳ kiếm ý giả mạo nào có thể gây hiểu lầm trên bàn nghị sự.
Lục Trầm nhận lệnh, cẩn thận ôm lấy chiếc hộp lui vào bóng tối, để lại Diệp Tinh Thần một mình trong sảnh đường tĩnh lặng. Vị Các chủ trẻ tuổi tựa lưng vào ghế, ngón tay khẽ miết lên mặt Thính Kiếm Bàn đã ngừng rung động. Khối lõi ngọc giản kia sau khi được bóc tách sẽ là bằng chứng thép không thể chối cãi. Sáng ngày mai, khi tiếng chuông Tộc nghị vang lên, quy chế kiểm soát bến đò mới sẽ được trình lên, hợp thức hóa việc phong tỏa toàn bộ tàu thuyền mang ấn ký hắc ám. Hắc Thiên Kiếm Các sẽ bàng hoàng nhận ra, cái bẫy mượn đao giết người của chúng không những bị bẻ gãy, mà còn trở thành sợi dây thòng lọng siết chặt lấy yết hầu đường dây buôn lậu phôi kiếm.
...toàn che đậy nguyên nhân cái chết của tên thủ lĩnh. Hắn muốn đám thám tử của Vạn Bảo Thương Hội tự mình thu thập được tin tức giả này, từ đó truyền về cho Hắc Thiên Kiếm Các. Một khi kẻ địch đinh ninh rằng sát thủ chỉ bỏ mạng vì một tai nạn rủi ro ngoài ý muốn, chúng sẽ không lập tức thay đổi mật mã liên lạc hay rút lui các ám tuyến đã giăng sẵn. Khung cảnh tại hẻm Lạc Hồn đã được Chấp Sự Đường dọn sạch, hiện trường giả cũng bày xong, giờ là lúc đối mặt với vật chứng cốt lõi.
Ánh mắt Diệp Tinh Thần dời lại gần chiếc hộp ngọc đang bị khóa chặt bởi bảy lớp bùa chú tản mác ánh sáng nhạt. Hắn không dùng linh lực bạo phát để phá vỡ cấm chế, bởi làm vậy chắc chắn sẽ kích hoạt trận pháp tự hủy ẩn sâu bên trong. Thay vào đó, vị Các chủ rút từ tay áo ra một thanh chùy nhỏ đúc bằng Tinh Thiết ngàn năm, đầu chùy khắc chi chít những đường vân dẫn lưu tinh xảo. Đây là Ngưng Kiếm Chùy, một món pháp khí chuyên dụng của Đúc Kiếm Sư dùng để bóc tách các lớp kiếm ý tạp nham mà không làm tổn hại đến kết cấu vật chủ.
Keng, keng.
Tiếng chùy gõ nhịp nhàng lên bề mặt hộp cách tuyệt khí tức, mỗi nhát gõ lại chèn một luồng thần thức mỏng manh vào giữa các khe hở của bùa chú. Diệp Tinh Thần phải duy trì độ chính xác tuyệt đối, mượn đặc tính cắn nuốt của Tinh Thiết để rút cạn hàn khí Thương Lãng Tông đang ngưng tụ trên nắp hộp. Quá trình này tiêu hao tâm lực cực lớn, khiến sắc mặt hắn hơi tái đi. Đổi lại, ba giọt Linh Tuyền Dưỡng Kiếm quý giá chứa trong lư hương bên cạnh cũng bốc hơi cạn sạch, hóa thành màn sương mỏng duy trì sự ổn định cho trận vị xung quanh.
Lớp phong ấn cuối cùng tan biến thành những vệt sáng lốm đốm rồi tắt lịm. Nắp hộp bật mở, lộ ra khối ngọc giản xám tro mang hình bán nguyệt. Không có ngọc thư hay danh sách mật như dự đoán, bên trong vật này chỉ khắc độc nhất một đạo Kiếm Văn Dẫn Lộ. Đường nét trận văn tỏa ra dao động nhàn nhạt, liên tục phát tín hiệu định vị về một hướng vô định trong đêm tối. Hắc Thiên Kiếm Các quả nhiên xảo quyệt, chúng dùng vật này để xác nhận vị trí của sát thủ, đồng thời làm mốc tọa độ cho đợt giao nhận hàng hóa mờ ám tiếp theo.
Khoé môi Diệp Tinh Thần hơi nhếch lên, một ván cờ mới nhanh chóng thành hình trong đầu. Nếu hắn bóp nát đạo trận văn này, kẻ địch sẽ biết kế hoạch ám sát đã bại lộ và lập tức cắt đứt mọi manh mối. Nhưng nếu hắn để tín hiệu tiếp tục phát ra, tại sao không dời điểm đến của nó vào chính yết hầu đối phương? Hắn lập tức cầm bút lông sói, dứt khoát viết một đạo thủ lệnh bằng chu sa lên giấy vàng.
Tống Uyên, vào đây.
Cửa phòng khẽ mở, một gã chấp sự mặc áo xám với khuôn mặt góc cạnh bước vào, cung kính chắp tay chờ lệnh. Diệp Tinh Thần đẩy tờ thủ lệnh cùng khối ngọc giản định vị về phía mép bàn.
Ngươi cầm vật này, mang xuống kho chứa số bốn. Rút ba mươi thanh phôi kiếm phế phẩm bị nứt mạch hôm trước, giấu kín khối ngọc này vào giữa lô hàng. Sau đó, dùng xe ngựa mang ký hiệu của thương hội ngoại lai, bí mật tuồn toàn bộ số phôi kiếm đó vào bãi tập kết của Vạn Bảo Thương Hội tại bến Đò Ngang.
Tống Uyên nhận lệnh, cẩn thận thu cất vật chứng, ánh mắt lóe lên tia hiểu ý. Hắn biết rõ Các chủ đang muốn mượn tay Hắc Thiên Kiếm Các tự đập vỡ bình phong của chính chúng. Khi tín hiệu dẫn đường chỉ thẳng vào kho bãi của Vạn Bảo Thương Hội, bọn sát thủ tiếp ứng sẽ tưởng rằng đồng bọn đã cất giấu chiến lợi phẩm tại đó và tự động tìm đến.
Quyết định mở kho số bốn đồng nghĩa với việc gia tộc phải gạch bỏ hoàn toàn giá trị của ba mươi thanh phôi kiếm, chính thức ghi nhận vào sổ hao hụt tài nguyên tháng này. Nhưng bù lại, cái giá đắt đỏ đó sẽ biến thành mồi lửa thiêu rụi toàn bộ vỏ bọc thương nhân trong sạch của kẻ thù. Bọn chúng tuyệt đối không ngờ được, tín hiệu mà chúng mỏi mắt mong chờ lại chính là chiếc thòng lọng do Thiên Đạo Kiếm Các vừa vặn tròng vào cổ.
Tống Uyên đẩy cửa bước vào, mang theo hơi lạnh từ sương đêm ngoài tháp hòa vào không gian tĩnh lặng. Hắn chưa kịp hành lễ, chiếc hộp cách tuyệt khí tức trên bàn bỗng rung lên bần bật. Bảy lớp bùa phong ấn tản mác ánh sáng nhạt bắt đầu xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện. Kẻ địch ở đầu dây bên kia đã phát giác ra sự bất thường và đang cố gắng cưỡng ép kích hoạt cấm chế tự hủy từ xa.
Diệp Tinh Thần không chút hoảng loạn. Hắn lập tức cắn nát đầu ngón tay, dùng máu vẽ một đạo Tỏa Hồn Trận Văn ngay giữa không trung, ép thẳng xuống nắp hộp. Đồng thời, Thính Kiếm Bàn trên án thư xoay tít, phát ra những tiếng ong ong chói tai. Linh lực hệ kim sắc bén từ trận bàn hóa thành hàng trăm sợi tơ nhỏ, luồn qua khe hở nắp đậy, trực tiếp giằng co với luồng thần niệm đang cố gắng xâm nhập.
Phát hiện lực cản cường đại, kẻ địch lập tức biến chiêu. Tần số dao động của đường vân trên khối vật chứng đột ngột thay đổi, chuyển từ hỏa hệ cuồng bạo sang phong hệ sắc bén, ý đồ men theo tơ linh lực đánh ngược lại bản thể vị Các chủ. Diệp Tinh Thần hừ lạnh, dồn toàn bộ linh thức vào pháp khí để cắt đứt liên kết. Một tiếng "rắc" vang lên, mặt đồng thau của Thính Kiếm Bàn nứt toác thành ba mảnh.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép bẻ gãy thần niệm đối phương không hề nhỏ. Thị giác mắt trái của Diệp Tinh Thần lập tức chìm vào bóng tối đen đặc, mi tâm ngưng tụ một tầng sương giá buốt lạnh, báo hiệu thị lực sẽ mất đi ít nhất ba ngày. Hắn nhắm hờ mắt trái, hô hấp vẫn bảo trì nhịp điệu đều đặn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đợi sương giá tan đi một chút, Diệp Tinh Thần mới đẩy một viên ngọc thạch màu đỏ sậm đúc từ chu sa và mạt sắt bọc lấy đạo thủ lệnh sang mép bàn. Bề mặt viên đá vẫn còn lưu lại độ ấm của hỏa diệm, chứng tỏ nó vừa được ngưng tụ từ nguyên thần và pháp lực tinh thuần nhất. Tống Uyên chứng kiến toàn bộ quá trình hung hiểm, sắc mặt ngưng trọng bước tới.
"Ngươi đem thứ này, cùng với khối vật chứng dẫn đường kia, chôn xuống bên dưới Lò Đúc Phế Tích ở mặt bắc Tàng Kiếm Phong." Diệp Tinh Thần trầm giọng căn dặn. Bàn tay phải của hắn khẽ run nhẹ, vung tay áo gom lại những mảnh vỡ của trận bàn gạt sang một góc, không để tâm đến món đồ đắt giá đã hoàn toàn báo phế.
"Các chủ định dùng địa hỏa tàn dư tại lò phế để nung chảy nó sao?" Tống Uyên nhíu mày, cẩn thận tiếp nhận hai món đồ. Khu vực mặt bắc vốn là nơi vứt bỏ phôi kiếm hỏng, hỏa mạch dưới lòng đất cực kỳ hỗn loạn. Nếu vùi đồ vật vào đó, hỏa độc sẽ nhanh chóng ăn mòn mọi dấu vết.
"Không, ta muốn kẻ địch tự tay kích hoạt bạo liệt trận." Diệp Tinh Thần khẽ lắc đầu, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Hắn vươn tay lấy một chiếc lọ lưu ly nhỏ chứa chất lỏng sóng sánh ánh bạc từ trong nhẫn trữ vật ra, đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ trầm hương.
Hắn giải thích cặn kẽ, thế lực bí ẩn kia đang dựa vào tần số dao động của đường vân ngọc để định vị phương hướng. Nếu mang nó di chuyển quá nhanh bằng độn thuật, hoặc bọc trong kết giới cách tuyệt quá mạnh, đầu dây bên kia sẽ sinh nghi. Bọn chúng chắc chắn sẽ lập tức cắt đứt liên hệ, thậm chí thi triển bí thuật tiêu hủy chứng cứ như ban nãy.
"Ngươi dùng dung dịch Hàn Nguyệt Thiết Thủy trong lọ này, nhỏ từng giọt vào những vết nứt trên bề mặt khối vật chứng." Giọng Diệp Tinh Thần đều đều vang lên. "Hàn khí từ thiết thủy sẽ tạm thời đóng băng ba đạo trận văn cốt lõi, làm chậm quá trình truyền tin nhưng không ngắt hẳn tín hiệu. Sau đó, hãy phủ lên một lớp xỉ than lấy từ chính lò đúc để che giấu hàn khí."
Thủ pháp này không làm thay đổi bề ngoài của món đồ, nhưng khi kẻ địch cố gắng truyền linh lực vào để xác nhận vị trí, sự xung đột gay gắt giữa Hàn Nguyệt Thiết Thủy và hỏa mạch cuồng bạo tại Lò Đúc Phế Tích sẽ tạo ra một vụ nổ linh khí cục bộ. Sóng xung kích sinh ra đủ để phế bỏ vĩnh viễn một phần ba thần hồn của kẻ đang điều khiển từ xa, đồng thời khắc sâu một tia ấn ký độc môn của Thiên Đạo Kiếm Các lên người kẻ đó. Lưới đã giăng xong, chỉ chờ con mồi cắn câu.
...để bọn chúng tự tay châm ngòi bạo liệt tại Lò Đúc Phế Tích.
Diệp Tinh Thần nhắm nghiền con mắt trái đang rỉ ra một tia máu đen, điềm nhiên hoàn thành vế câu còn dang dở. Cái giá cho việc cưỡng ép rà soát cấm chế không hề rẻ. Mặt đồng thau vỡ vụn trên bàn, còn thị lực bên trái của hắn tạm thời bị phế bỏ ba ngày do kiếm ý tà môn cắn trả. Thế nhưng, đổi lại, hắn đã nắm được tiết điểm liên kết thần thức mà kẻ địch gài cắm sâu bên trong cấu trúc ngọc thạch.
Tống Uyên đứng bên dưới án thư, hai tay cẩn trọng nâng chiếc hộp gỗ chứa khối bán nguyệt. Gã chấp sự già khẽ nhíu mày, lộ rõ vẻ xót của khi nghe đến địa điểm được chỉ định. Lò Đúc Phế Tích tuy đã bỏ hoang, nhưng bên dưới vẫn còn nguyên một đường hỏa tủy mạch cấp ba. Nếu kích nổ nơi đó, gia tộc sẽ vĩnh viễn mất đi một ngọn lửa địa tâm để dung luyện vật liệu ngạnh kháng.
"Các chủ, làm vậy có phải quá mạo hiểm, nhỡ đâu uy lực bạo phát làm hỏng luôn đường vân trên vật chứng thì sao." Tống Uyên ngập ngừng lên tiếng, ngón tay vô thức siết chặt lấy góc hộp.
Diệp Tinh Thần khẽ lắc đầu, đưa tay miết nhẹ lên vụn pháp khí trên mặt bàn.
"Kẻ địch vô cùng giảo hoạt, nếu ta giấu vật này vào phòng hộ nghiêm ngặt, chúng sẽ sinh nghi và lập tức cắt đứt liên hệ. Chỉ có đặt nó vào nơi rác rưởi hỗn tạp nhất như lò phế liệu, chúng mới đinh ninh rằng tuần tra viên của ta chưa nhận ra giá trị thực sự. Hơn nữa, dưới đáy lò hiện đang chứa ba tấn tạp chất phôi kiếm thu từ vụ án Lý gia tháng trước."
Tống Uyên lập tức hiểu ra mấu chốt của ván cờ. Tạp chất phôi kiếm vốn cực kỳ mẫn cảm với bạo khí, chỉ cần một mồi lửa thần thức chạm vào sẽ lập tức cắn nuốt vạn vật xung quanh. Gã không chần chừ thêm, xoay người lao chìm vào bóng tối, mang theo mệnh lệnh định đoạt số phận của một đường linh mạch.
Nửa nén nhang sau, một vệt sáng đỏ rực bùng lên từ phía tây nam ngọn núi. Đúng như dự đoán, kẻ giật dây phía Hắc Thiên Kiếm Các vừa nhận thấy tín hiệu định vị liền vội vàng thi triển bí thuật từ xa. Chúng muốn kích hoạt trận pháp tự hủy để xóa sạch mọi dấu vết trước khi bình minh ló rạng.
Một đạo hắc ám kiếm quang xé rách màn đêm, vô hình giáng thẳng xuống trung tâm lò đúc. Phản ứng của kẻ địch rất nhanh, chiêu thức sắc bén chọc thẳng vào điểm yếu của lớp phong ấn bên ngoài. Thế nhưng, mũi nhọn sát phạt vừa chạm vào bề mặt khối bán nguyệt liền bị một cỗ hấp lực cuồng bạo dội ngược lại.
Lớp bùa mà Lục Trầm dán lên trước đó chỉ là lớp áo ngụy trang. Trận nhãn thực sự chính là ba tấn phế liệu mang đầy oán khí kiếm đạo đang sôi sục bên dưới. Kẻ địch ở cách xa vạn dặm nhận ra bẫy rập, lập tức biến chiêu, muốn chặt đứt sợi dây thần thức để lùi bước.
Đáng tiếc, quy luật dung luyện của hỏa tủy mạch đã khóa chặt mọi đường lui. Sát ý của hắc ám kiếm quang bị ép phải dung hợp cùng tạp chất, biến thành chất xúc tác hoàn hảo kích bạo toàn bộ cấm địa.
Tiếng nổ kinh thiên động địa chấn động cả một góc Tàng Kiếm Phong. Khí tràng cuồng bạo xé toạc lớp vỏ gạch nung, thiêu rụi toàn bộ hệ thống dẫn hỏa của cứ điểm. Món nợ hoại tử địa hình này, Kiếm Các chủ động gánh chịu, tước đi một phần ba sản lượng tinh thiết dự phòng trong tháng tới.
Nhưng đổi lại, dọc theo đường dây thần thức vừa bị kết nối, hỏa độc từ phôi kiếm hỏng đã mượn thế trào ngược. Dòng tà hỏa hung hăng luồn qua hư không, cắn nuốt thẳng vào tâm mạch kẻ vừa hạ lệnh từ xa, khiến đối phương tổn hao ít nhất hai mươi năm thọ nguyên.
Diệp Tinh Thần chậm rãi đứng lên, dùng một dải lụa trắng che đi nửa khuôn mặt đang rịn mồ hôi lạnh. Ở ngoài kia, Lò Đúc Phế Tích chỉ còn là một đống tro tàn, nhưng khối ngọc mang dấu vết Hàn Nha Kiếm Quyết đã được nung chảy hoàn toàn lớp vỏ ngụy trang. Dưới tác động của hỏa độc, ấn ký đầu lâu đen đặc ẩn sâu bên trong lõi ngọc rốt cuộc cũng hiện hình rõ nét, tỏa ra hàn khí bức người.
Sáng ngày mai, khi tiếng chuông Tộc nghị vang lên, tàn tích của mỏ hỏa tủy mạch và khối ngọc này sẽ là bằng chứng thép được đặt lên khay phán quyết. Hắc Thiên Kiếm Các sẽ phải đối mặt với một cục diện không thể vãn hồi. Chúng không chỉ mất đi một đại cao thủ trận đạo vì bạo phản thần thức, mà quy chế phân bổ thương lộ phía nam cũng sẽ chính thức bị tước đoạt, dùng để bồi thường trực tiếp cho tổn thất linh mạch của Thiên Đạo Kiếm Các.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.