Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 148: Mộc Trượng Xuống Mặt Đất

Đăng: 07/08/2026 17:03 3,806 từ 1 lượt đọc
Bóng đen của Thất Lục khẽ gật đầu, nhận lấy phong thư dán sáp đỏ rồi dung nhập vào màn đêm buốt giá. Gió bấc rít gào luồn qua khe cửa Vọng Kiếm Lâu, thổi tung vạt áo bào của Diệp Tinh Thần. Ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng như hồ thu. Hắn hiểu rõ tính tình Giám Định Sư trưởng Cố Tu Viễn.

Lão nhân này cả đời ôm giữ sự trung lập khô khan, coi danh dự Thiên Địa Kiếm Phổ nặng hơn mạng sống. Nếu trực tiếp đưa bằng chứng tố cáo Tam trưởng lão, Cố Tu Viễn sẽ sinh nghi. Lão tất nhiên đòi điều tra lai lịch người gửi, làm chậm nhịp độ ván cờ.

Nhưng nếu đó là một bức thư nặc danh mang khí tức bỉ ổi của tà tông? Một lời đe dọa ép hội đồng giám định phải nhắm mắt làm ngơ? Sự kiêu ngạo của đại tông sư nghề kiếm chắc chắn bị chọc giận triệt để.

Diệp Tinh Thần xoay người về án thư, miết nhẹ khối Huyết Mộc Hạch xỉn màu. Bố cục đêm nay không cần hắn tự tay bẻ gãy thanh kiếm nào. Hắn dùng chính quy chế minh bạch của Thiên Đạo Kiếm Các để siết cổ kẻ phản trắc. Cố Tu Viễn sẽ hóa thành thanh đao trừng phạt, dùng sự phẫn nộ để niêm phong toàn bộ phôi kiếm giả trước hừng đông.

Cùng lúc đó, tại Tàng Phong Viện cách xa ba ngọn núi.

Tiểu đệ tử trực đêm đang gật gù bên lư hương bỗng giật mình. Một tiếng động khẽ chạm vào ngạch cửa. Hắn dụi mắt bước ra ngoài, nhặt được phong thư không đề tên người nhận.

Vừa chạm tay vào lớp sáp đỏ, luồng hàn khí âm lãnh xộc thẳng lên cánh tay. Tên đệ tử rùng mình, vội vã mang vào bẩm báo.

Cố Tu Viễn đang khoác áo choàng mỏng, tay cầm giũa ngọc mài đi vết rỉ sét trên tàn kiếm. Nghe trình báo, lão nhíu mày nhận thư. Ánh mắt già nua sắc bén như chim ưng khóa chặt vào dấu triện hình đám mây đen bị kiếm đâm xuyên.

"Lấy Kính Soi Kiếm Văn lại đây."

Giọng lão trầm đục, mang uy áp của người đứng đầu mạch giám định. Mặt gương đồng xỉn màu được dâng lên. Cố Tu Viễn vận chuyển mộc linh lực, truyền một tia thần thức vào pháp khí, phóng luồng sáng nhạt lên dấu sáp.

Tách. Lớp sáp nứt ra.

Những đường vân nhỏ li ti vặn vẹo như giun sán bỗng bừng tỉnh. Đây là Tà Huyết Phù Văn, kỹ thuật phong ấn đặc trưng của đám tà tu, dùng máu kiếm khách để nuôi dưỡng tà khí. Ngay khi ánh sáng giám định chạm vào, huyết vân lập tức bành trướng, hóa thành một thanh huyết kiếm siêu nhỏ đâm ngược lại thần thức của Cố Tu Viễn.

"Làm càn!" Lão hừ lạnh, ngón tay điểm nhẹ lên mặt gương. Trận văn Bát Quái trên viền kính xoay tròn, tạo ra một lớp lồng khí giam cầm huyết kiếm.

Nhưng tà ý trong bùa chú cực kỳ xảo quyệt. Huyết kiếm không đâm thẳng mà vỡ vụn thành hàng trăm sợi tơ máu, luồn lách qua khe hở của trận văn, bám riết lấy ngón tay Cố Tu Viễn. Lão nhíu mày, không thể lùi bước, bèn thiêu đốt linh lực hệ hỏa để ép dị chủng tà khí ra ngoài.

Cái giá phải trả là móng tay cái của Cố Tu Viễn nháy mắt đen sì, nứt toác ra rồi rụng xuống bàn, rỉ ra vài giọt dịch xám xịt bốc mùi tanh tưởi. Dù vậy, tà khí đã bị tịnh hóa hoàn toàn. Lớp phong ấn vỡ nát, để lộ bức thư bên trong.

"Bọn chuột nhắt này đã khinh người đến mức này sao?"

Cố Tu Viễn phẫn nộ đập mạnh tay xuống bàn, giũa ngọc nảy lên lanh canh. Bên trong là mảnh giấy mỏng ghi vỏn vẹn hai dòng chữ. Kẻ gửi yêu cầu hội đồng giám định ngày mai không được làm khó lô phôi kiếm Tử Diệm Thiết do Tam trưởng lão đệ trình, nếu không hậu quả tự chịu.

Diệp Tinh Thần tính toán không sai một ly. Bức thư vốn là chiến lợi phẩm tình báo thu từ cứ điểm của kẻ địch, nội dung ban đầu là lệnh giao dịch vật liệu. Hắn dùng thủ pháp cạo lớp mực cũ, mô phỏng kiếm khí tà đạo viết yêu cầu mới. Phù văn phong ấn là thật, Cố Tu Viễn liền mặc định toàn bộ nội dung là sự uy hiếp trắng trợn.

"Dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu thao túng Thiên Địa Kiếm Phổ ngay trên địa bàn của ta?"

Nếp nhăn trên trán Cố Tu Viễn xô lại thành chữ xuyên đầy sát khí. Trong đầu lão tự bổ khuyết lỗ hổng logic. Tam trưởng lão vậy mà dám cấu kết ngoại đạo, dùng phôi kiếm kém chất lượng qua mặt hội đồng, vơ vét tư lợi.

Lão quay sang tên đệ tử đang run rẩy, rút từ thắt lưng tấm lệnh bài đồng điếu khắc chữ Giám.

"Lập tức cầm Lệnh Giám Định đến Khố Phòng số ba."

"Sư tôn, bây giờ đã là canh ba..."

"Đi ngay!"

Cố Tu Viễn gầm lên. Uy áp Nguyên Anh ép tên đệ tử suýt khuỵu gối.

"Truyền lệnh phong tỏa toàn bộ lô Tử Diệm Thiết của Tam trưởng lão. Đánh thức tất cả chấp sự dậy. Đêm nay, ta đích thân kiểm tra từng đường kiếm văn, từng góc rạn nứt. Kẻ nào cản trở, coi như đồng phạm của tà tông, lập tức trục xuất!"

Lệnh bài đồng điếu lóe sáng lạnh lẽo, trở thành vật chứng định đoạt số phận lô hàng ngàn cân. Cố Tu Viễn hoàn toàn bước vào bẫy tâm lý của Diệp Tinh Thần, tự biến thành bức tường thành chặn đứng đường lui của phe thủ cựu.

Chỉ cần một phong thư giả, Diệp Tinh Thần thành công mượn tay luật lệ gia tộc, biến âm mưu tuồn hàng giả thành tội danh thông đồng ngoại địch. Đêm nay, Tam trưởng lão dù mọc thêm mười cái miệng cũng không thể giải thích với một Giám Định Sư trưởng đang cuồng nộ.

Huyết kiếm siêu nhỏ phân tách thành hàng trăm sợi tơ máu đỏ sẫm, xé rách lồng khí Bát Quái hộ thể của Cố Tu Viễn. Âm thanh xèo xèo vang lên như mỡ sôi đổ xuống ngói lạnh. Sát cơ ập đến quá nhanh nhưng lão giả không hề luống cuống. Bàn tay khô gầy miết mạnh lên mặt Kính Soi Kiếm Văn, kích hoạt đạo trận pháp thanh tẩy khắc sẵn dưới đáy gương. Một quầng sáng màu lưu ly bùng lên, tạo thành bức tường ánh sáng chặn đứng đám tà khí.

Thế nhưng tơ máu không hề lao thẳng vào mi tâm lão như dự đoán. Ngay khi chạm vào ánh sáng lưu ly, chúng đột ngột uốn cong, chuyển hướng cắm phập vào bề mặt pháp khí. Kẻ đứng sau bùa chú này căn bản không định ám sát đại tông sư, mà muốn ô nhiễm công cụ hành nghề cốt lõi của mạch giám định. Cố Tu Viễn hừ lạnh một tiếng, nhận ra ý đồ thâm độc này. Nếu mặt gương bị tà khí ăn mòn, toàn bộ kết quả xét duyệt ngày mai sẽ mất đi tính chuẩn xác.

Lão lập tức buông tay khỏi mặt gương, rút chiếc giũa ngọc bích trên bàn cắm thẳng vào tâm trận nhãn. Linh lực mộc thuộc tính cuồn cuộn tràn vào, ép giũa ngọc vỡ vụn thành bột mịn. Bụi ngọc mang theo tinh hoa dưỡng kiếm mấy chục năm hóa thành một cơn mưa nhỏ, phủ kín bề mặt pháp khí. Tơ máu giãy giụa kịch liệt rồi bốc hơi thành những luồng khói đen tanh tưởi. Đổi lại, mặt Kính Soi Kiếm Văn xuất hiện ba vết nứt dài bằng ngón tay, linh quang ảm đạm đi quá nửa, ít nhất ba tháng tới không thể dùng để soi xét danh kiếm thượng phẩm.

Khói đen tản đi để lộ tờ giấy mỏng manh rơi lả tả xuống án thư. Chữ viết trên đó ngoằn ngoèo, được kết tụ từ tàn dư của huyết khí. Nội dung vô cùng ngắn gọn nhưng ngạo mạn tột cùng. Bức thư yêu cầu hội đồng giám định phải đóng dấu thông qua cho lô phôi kiếm từ xưởng phía nam trong buổi sáng mai, nếu không hậu quả sẽ tự mình gánh vác. Dòng chữ cuối cùng còn cố tình nhắc đến một vài nhược điểm trong kiếm quyết của các đệ tử thuộc Tàng Phong Viện.

Cơn giận dữ bùng lên trong đôi mắt đục ngầu của vị đại tông sư. Cả đời làm nghề định đoạt phẩm cấp binh khí, lão ghét nhất là kẻ nào dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu để can thiệp vào tính minh bạch của bảng xếp hạng. Sự kiêu ngạo của người cầm cân nảy mực bị chà đạp không thương tiếc. Lão không cần biết kẻ gửi thư là ai, nhưng lô hàng phía nam kia chắc chắn có vấn đề, và kẻ dung túng cho chúng đang muốn thách thức quyền uy của toàn bộ mạch giám định.

Gọi toàn bộ chấp sự trực đêm của Tàng Phong Viện tập hợp.

Cố Tu Viễn trầm giọng ra lệnh, âm thanh vang vọng khắp đại sảnh lạnh lẽo. Tên tiểu đệ tử hãy còn run rẩy vội vã chạy đi gõ chuông. Chỉ chốc lát sau, bảy vị chấp sự mặc áo bào xám đã tề tựu đông đủ. Bọn họ nhìn thấy mặt gương nứt nẻ và tàn dư sáp đỏ trên bàn, sắc mặt đều trở nên ngưng trọng.

Cầm lệnh bài của ta xuống kho bãi ngoại vi, lập tức niêm phong toàn bộ ba ngàn phôi kiếm thuộc xưởng đúc phía nam.

Lão ném miếng ngọc bài khắc chữ Tàng Phong xuống đất.

Kẻ nào dám cản trở thì phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi tông môn. Bức thư tà khí này sẽ được ghim thẳng lên cửa lớn của Trưởng Lão Viện vào sáng mai. Ta muốn xem kẻ nào dám đứng ra bảo lãnh cho đám phôi kiếm bẩn thỉu đó.

Bảy tên chấp sự lĩnh mệnh, nhanh chóng chia thành các ngả lao vào bóng đêm. Bức thư nặc danh giờ đây đã biến thành Tà Huyết Thư, một vật chứng mang tính biểu tượng cho sự can thiệp trắng trợn vào quy chế độc lập. Tam trưởng lão ở phe thủ cựu, người trực tiếp bảo kê cho xưởng đúc phía nam, sẽ thức dậy trong cơn ác mộng. Bọn họ không hề biết rằng, cái bẫy này đã được một thiếu niên ở Vọng Kiếm Lâu giăng sẵn, mượn chính đôi tay trong sạch của đại tông sư để siết chặt yết hầu những kẻ đang thao túng sự thật.

Tiếng chuông Tụ Linh dứt hẳn. Ba mươi hai tên chấp sự Tàng Phong Viện đã xếp thành ba hàng ngang ngay ngắn giữa đại sảnh lạnh lẽo. Giám Định Sư trưởng Cố Tu Viễn đứng trên bậc cao, sắc mặt âm trầm như nước.

Dưới chân lão là mảnh vỡ của mặt gương đồng. Những vệt chất lỏng đen ngòm từ bức thư nặc danh vẫn đang bốc khói xèo xèo, ăn mòn cả lớp đá Thanh Cương kiên cố. Lão không giải thích nửa lời về pháp khí vừa hỏng.

"Cầm lấy!" Cố Tu Viễn ném mạnh tấm lệnh bài ngọc bích bọc viền đồng xuống án thư. Lệnh Phong Các được ban ra. Lão yêu cầu toàn bộ thuộc hạ lập tức chia làm bốn đội, mang theo Thước Đo Linh Áp niêm phong toàn bộ kho xưởng phía nam.

"Bất kỳ kẻ nào dám xuất một thanh kiếm chưa hoàn thiện ra khỏi cửa xưởng trước bình minh..." Giọng lão già vang lên như tiếng kim loại cọ xát, "Lập tức phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi Thiên Đạo Kiếm Các!"

Đứng lẫn trong hàng ngũ, Lục chấp sự Trần Cương tái mặt nhưng vẫn cố giữ hơi thở bình ổn. Gã chính là con cờ ngầm do Tam trưởng lão cài cắm. Nhiệm vụ của gã đêm nay là tuồn lô hàng giả mạo vào kỳ kiểm duyệt sáng mai.

Nhìn tàn tích tà tu ăn mòn mặt sàn, tên nội gián thầm rủa xả. Gã cho rằng đám người Hắc Thiên Kiếm Các làm việc quá phận, dám vuốt râu hùm. Gã đinh ninh bề trên chỉ đang tức giận vì bị khiêu khích, hoàn toàn không biết sự tồn tại của cuốn sổ nợ khống.

Trần Cương cắn răng lùi lại nửa bước. Gã lén bóp nát một viên Truyền Âm Thạch giấu trong tay áo, dùng thần thức bí mật báo tin khẩn cấp cho chủ tử.

Tin tức truyền đi rất nhanh. Tam trưởng lão ở đầu dây bên kia lập tức đưa ra quyết định sai lầm chí mạng. Diễn biến này hoàn toàn nằm trong dự tính sâu xa của Diệp Tinh Thần.

Lão cáo già kia cho rằng Kính Soi Kiếm Văn đã vỡ. Đội giám định giờ chỉ có thể dùng Thước Đo Linh Áp thủ công. Đây là phương pháp kiểm tra rất dễ qua mặt nếu phủ thêm lớp bột Tán Linh lên vỏ ngoài.

Mệnh lệnh trả về yêu cầu Lục chấp sự không được án binh bất động. Gã phải tận dụng quyền hạn đội trưởng tuần tra để dời ba thùng chứa lõi sắt vụn đi ngay. Chúng muốn giấu tang vật vào hẻm núi Vô Danh trước khi đội kiểm tra ập tới.

Nhận lệnh, Trần Cương viện cớ dẫn người đi trước mở đường. Gã khéo léo tách khỏi đại bộ phận, một mình lẻn vào cửa hậu xưởng đúc nam. Không gian bên trong tối om, nồng nặc mùi lưu huỳnh.

Tên nội gián lôi ra một lá Ẩn Tức Phù bậc ba, dán thẳng lên ổ khóa trận pháp bảo vệ. Phù lục bốc cháy thành ngọn lửa lam, tạm thời làm tê liệt các đường vân cảnh báo trên vách tường.

Gã vung tay áo, phóng ra ba đạo linh lực hóa thành dây thừng quấn lấy ba kiện hàng nặng trĩu. Gã định mượn bóng tối tẩu thoát êm xuôi. Nhưng ngay khi vật thể vừa rời khỏi mặt đất, dị biến nảy sinh.

Trận bàn dưới sàn gạch đột ngột đảo chiều. Đây là cái bẫy thứ hai Diệp Tinh Thần nhờ Thẩm Tứ âm thầm giăng sẵn. Dưới đáy nơi đặt đồ vật không phải trận văn cách ly thông thường, mà khắc chìm Trận Đồ Tụ Nham liên kết thẳng với địa mạch.

Vật đè nén vừa rời đi, trận đồ mất thăng bằng, lập tức kích hoạt luồng hỏa tinh tuôn trào. Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Cột lửa đỏ rực mang theo nhiệt độ khủng khiếp nướng chín lớp ván gỗ lim, làm vỡ nát hàng trăm thanh kiếm rác bên trong. Mùi hôi thối của quặng tạp chất tỏa ra nồng nặc.

Trần Cương hoảng hồn nhưng phản ứng cực nhanh. Gã lập tức biến chiêu, há miệng phun ra Thủy Tinh Đoản Kiếm. Pháp khí bậc hai này xoay tít, tạo thành một lớp màn nước hình bán cầu bao bọc lấy cơ thể, cố gắng áp chế sức nóng.

Đồng thời, thần thức của gã hóa thành vô số lưỡi dao vô hình, hung hăng chém xuống mặt sàn. Mục tiêu là cắt đứt liên kết giữa hỏa nhãn và địa mạch. Đấu pháp ứng biến vô cùng quyết đoán và chuẩn xác.

Thế nhưng, ngọn lửa kia lại dung hợp cùng kiếm ý tịch diệt của Diệp Tinh Thần. Màn nước vừa hình thành đã bị kiếm ý chọc thủng lỗ chỗ. Hỏa độc mượn theo thần thức truyền dẫn ngược trở lại cơ thể kẻ thi triển.

Trần Cương gầm lên đau đớn. Cái giá gã phải trả không nằm ở thể xác thông thường. Hỏa sát bỏ qua đan điền, xông thẳng vào thức hải thiêu rụi một góc linh hồn. Hốc mắt phải của gã khô khốc, con ngươi đục ngầu rồi nứt toác thành từng mảnh xỉ than rớt xuống. Từ nay về sau, thị lực bên mắt này vĩnh viễn chìm trong bóng tối.

Lệnh bài ngọc bích từ tay gã rơi loảng xoảng xuống đống tro tàn. Ánh lửa bùng lên giữa đêm đen phá tan hoàn toàn hiệu lực phù lục che đậy. Cột sáng đỏ rực chiếu rọi cả một góc trời, làm kinh động toàn bộ đệ tử đang gác đêm tại các đỉnh núi xung quanh.

Đội tuần tra do Cố Tu Viễn đích thân dẫn đầu vừa vặn đạp cửa xông vào. Bọn họ tận mắt chứng kiến Lục chấp sự đang ôm lấy nửa khuôn mặt mù lòa, quỳ rạp cạnh đống hàng giả lòi đuôi.

Những thanh đoản kiếm nứt nẻ nằm vương vãi, phơi bày lõi sắt rỉ sét tồi tàn. Tang chứng vật chứng rành rành dưới ánh lửa. Toàn bộ đường dây gian lận phía nam đã bị ép phải lộ diện theo một cách nhục nhã và không thể chối cãi nhất.

Dây linh lực của Trần Cương vừa siết chặt ba thùng gỗ tùng, một tiếng kiếm ngân lanh lảnh đột ngột xé toạc màn đêm. Từ dưới lớp đá xanh của xưởng đúc nam, chín đạo trận văn màu tử kim bùng lên, đan chéo thành một tấm lưới khổng lồ. Hắn giật mình thu tay, nhưng cỗ hấp lực từ trận pháp đã gắt gao khóa chặt luồng pháp lực vừa phóng ra. Đây hoàn toàn không phải là màng bảo vệ thông thường của nhà kho. Bề mặt ba thùng hàng rạn nứt, để lộ ra những khối phôi kiếm xỉn màu đang phát ra ánh sáng đỏ quạch.

Trần Cương cắn răng, lật tay rút ra một lá bùa đen ngòm ném thẳng vào mắt trận. Phù lục bốc cháy, nhả ra khói độc hòng ăn mòn các nút thắt linh lực đang trói buộc kiện hàng. Hắn định dùng thế cản phá này để tranh thủ mười nhịp thở, đủ vác theo một thùng tang vật lặn vào rừng sâu. Thế nhưng, làn khói vừa chạm vào lưới tử kim, trận văn không hề sụp đổ mà lại háu đói hấp thụ toàn bộ thứ khí tức ô uế kia. Sắc mặt tên quản sự tái nhợt khi nhận ra bản thân đã tính sai nước cờ.

Trận thế này vốn dĩ không dùng để vây khốn kẻ gian, mà là một lồng giam giám định cỡ lớn được thiết lập ngầm từ trước. Phôi liệu bên trong thùng gỗ nảy lên bần bật, cộng hưởng mãnh liệt với tà khí từ lá bùa vừa tung ra. Một đạo kiếm quang vô hình mang theo uy áp của Thiên Địa Kiếm Phổ từ trên trời giáng xuống, ghim thẳng vào luồng thần thức mà Trần Cương đang nối với đống hàng. Đau đớn ập tới khiến hắn suýt quỵ ngã. Hắn không kịp suy nghĩ nhiều, vội vã tự bạo kiện ngọc bội che giấu khí tức đeo bên hông để cưỡng ép ngắt đứt liên kết.

Cái giá phải trả cho việc dứt bỏ thần thức là một vết rạn sâu hoắm in thẳng lên linh căn. Pháp lực toàn thân Trần Cương sụt giảm quá nửa, kinh mạch bỏng rát như bị than hồng thiêu đốt. Ôm lấy ngực trái rỉ máu, hắn mượn lực đẩy từ vụ nổ pháp khí, hóa thành một đạo tàn ảnh lẩn khuất vào rặng phi lao. Hắn vừa tháo chạy vừa thầm mắng đám chấp sự gác đêm ngu ngốc, chỉ biết đặt bẫy cản đường mà không cắt cử người tọa trấn.

Trong suy nghĩ của kẻ đột nhập, xưởng nam chỉ vừa tăng cường phòng bị sau lệnh phong tỏa. Hắn đinh ninh rằng mình đã nhanh chân tẩu thoát trước khi bị nhận diện, bỏ lại hàng hóa để bảo toàn mạng sống. Trần Cương hoàn toàn không biết hành động tung bùa phá trận của mình đã tự tay kích hoạt quy trình kiểm chứng mức độ cao nhất. Sự tẩu thoát chật vật của hắn chính là mảnh ghép cuối cùng mà Diệp Tinh Thần cần để hoàn thiện ván cờ mượn đao giết người.

Ngay khi bóng lưng Trần Cương khuất hẳn khỏi ngã tư, cánh cửa viện của Giám Định Sư trưởng ở phía xa bật mở tung. Cố Tu Viễn khoác áo bào xám, tay cầm vật phẩm bằng đồng nứt nẻ bước ra, phía sau là hàng chục đệ tử chấp pháp đằng đằng sát khí. Ánh sáng từ pháp khí trong tay lão nhân soi rọi thẳng vào ba thùng phôi giả đang nằm chỏng chơ giữa đường. Bề mặt những khối sắt vụn kia vẫn còn lưu lại rõ ràng tà khí đặc trưng của ngoại đạo, minh chứng không thể chối cãi cho bức thư nặc danh vừa gửi tới.

Lão nhân gõ mạnh mộc trượng xuống mặt đất, thanh âm lạnh lẽo vang vọng khắp khu vực xưởng đúc.

Niêm phong toàn bộ phôi liệu ở xưởng nam, đưa danh tự của khu vực này vào danh sách chờ thanh tra toàn diện.

Cố Tu Viễn gằn từng chữ, ánh mắt không giấu nổi sự phẫn nộ khi thấy chuẩn mực nghề kiếm bị chà đạp ngay dưới chân mình.

Bắt đầu từ ngày mai, đình chỉ tư cách cung cấp vật liệu của Tam trưởng lão, mọi tổn thất duy trì nhiệt độ lò nung sẽ do chi tộc phía nam tự xuất linh thạch bồi thường.

Ván cờ đêm nay đã hạ màn, ba thùng tang vật mang theo oán khí chính thức rơi vào tay phe trung lập. Sáng sớm ngày mai, khi danh sách phạt tiền khổng lồ cùng lệnh cấm vận được dán lên bảng cáo thị, nội bộ những kẻ từng ăn hối lộ chắc chắn sẽ cắn xé lẫn nhau. Quyền định đoạt sinh tử của đường dây buôn lậu giờ đây không còn nằm ở Trưởng Lão Viện, mà đã chuyển giao trọn vẹn vào tay hội đồng giám định. Chín ô trận vị tại xưởng nam đã ghi lại toàn bộ dao động linh lực của kẻ bỏ trốn, trở thành lưỡi dao treo lơ lửng trên đầu những kẻ đang cố che giấu sự thật.
0