Chương 91: Ấn Chặt Lấy Cổ Chân Gã
Đăng: 25/07/2026 12:58
3,571 từ
1 lượt đọc
"Tử Sương" rạn nứt thành ba mảnh, tróc khỏi mặt ngọc lưu ly. Một luồng sương đen đặc quánh rỉ ra từ khe nứt, mang theo mùi rỉ sét tột độ của máu loãng để lâu ngày.
Diệp Tinh Thần không lùi lại, tay trái vung lên một đạo kiếm khí mỏng như cánh ve, dứt khoát cắt đứt luồng tà khí đang định bám vào vách tường. Hắn nhíu mày, ép xuống cơn đau nhức từ kinh mạch tay phải, cẩn thận dùng thần thức bọc lấy một mảnh ngọc vụn vừa rơi xuống.
Bên trong cốt ngọc, những đường vân vốn tượng trưng cho linh tính của danh kiếm hạng hai mươi ba nay đã vặn vẹo thành hình thù quái dị, hệt như những con đỉa đang điên cuồng cắn nuốt linh khí. Hắn nhắm mắt, mượn nhờ khí tức tàn lưu để mô phỏng lại tình trạng thực tế. Đây không phải là dấu hiệu thân kiếm gãy nát. Mạch kiếm bị ép đảo ngược quỹ đạo, chứng tỏ kẻ đang cầm bản thể ở bên ngoài thung lũng đang bị cưỡng ép thay đổi huyết khế bằng thủ pháp tà môn.
Kẻ địch hành động nhanh hơn hắn dự tính nửa nhịp. Nhận ra lô hàng thanh tẩy đã bị lộ tẩy, đám người giấu mặt quyết định thí tốt, trực tiếp giết người diệt khẩu ngay trong đêm để cắt đứt manh mối hướng về Đại trưởng lão. Nếu chủ nhân hiện tại của thanh kiếm chết mang theo vết nhơ tà tu, sáng mai Tộc nghị sẽ mất đi nhân chứng sống. Thương hội Vân Giao sẽ lấy cớ đó để lật ngược thế cờ, biến gia tộc thành kẻ vu khống, và danh tiếng của việc giám định sẽ sụp đổ hoàn toàn.
"Ám Thất." Diệp Tinh Thần nhạt giọng cất lời.
Không gian góc phòng hơi vặn vẹo, một gã thanh niên gầy gò vận hắc y từ từ hiện ra, cúi đầu chờ lệnh. Diệp Tinh Thần không vội giao việc ngay, mà xoay người đi đến bên án thư, nhấc lên một vỏ kiếm bằng gỗ tùng đã được ngâm qua dược dịch lưu ảnh từ ba ngày trước.
"Bọn chúng muốn mượn bóng tối để xóa sạch lịch sử vật chứng. Ta sẽ cho chúng vinh quang đứng dưới ánh mặt trời." Hắn ném chiếc vỏ mộc mạc kia cho gã ám vệ. "Ngươi không cần đến hiện trường can thiệp, cũng tuyệt đối không được rút kiếm. Mang vật này đến ngã tư phường thị phía Đông, ném vào rãnh nước cạn sát tửu lâu Hồng Nhan."
Gã ám vệ cẩn thận đón lấy đồ vật, ánh mắt lộ vẻ tập trung cao độ, lẳng lặng ghi nhớ từng lời dặn dò.
"Canh đúng lúc đội tuần tra của Tán Tu Liên Minh đi ngang qua, hãy dùng phù bạo âm đánh thức kiếm trận nhỏ bên trong vỏ gỗ." Diệp Tinh Thần bình thản bổ sung, ánh mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào ngọn nến đang leo lét. "Bọn họ luôn mẫn cảm với danh tiếng và công trạng. Khi vỏ giả phát nổ, lộ ra khí tức tà tu y hệt như luồng sương đen này, quy tắc trị an sẽ tự động ép đám tuần tra chĩa mũi giáo vào sào huyệt của sát thủ."
Đó là một nước cờ mượn dao giết người đã được tính toán kỹ lưỡng. Không cần tự mình ra mặt hay hao tổn binh lực gia tộc, chỉ dùng một món đồ vật mồi nhử để kích động lòng tham và trách nhiệm của ngoại nhân, ép đám chuột cống phải lộ diện trước hàng trăm con mắt tò mò.
"Thuộc hạ đã rõ. Tuyệt đối không để lại dấu vết của bổn các, cứ để Tán Tu Liên Minh làm người hùng đêm nay." Ám Thất cúi người, thân ảnh thoắt cái đã dung nhập vào bóng đêm ngoài cửa sổ.
Đợi thuộc hạ rời đi, Diệp Tinh Thần mới khẽ thở hắt ra một hơi mệt mỏi. Hắn cắn chót lưỡi, ép ra một giọt tinh huyết thuần dương, dùng ngón tay trái vẽ một đạo phong ấn trận văn lên thẳng mặt bảng xếp hạng lưu ly. Tiếng xèo xèo vang lên, giọt máu bốc khói, cưỡng ép đóng băng vết rạn đang tiếp tục lan rộng.
Cái giá phải trả là thần thức của hắn bị rút đi một mảng lớn, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, linh hải cuộn trào từng đợt đau nhói. Việc can thiệp trực tiếp vào quy luật vận hành của kiếm phổ luôn đòi hỏi sinh lực khổng lồ.
Nhưng bù lại, sợi dây liên kết nhân quả giữa bản thể và danh sách tạm thời bị cắt đứt. Kẻ đang thi triển bí thuật ép đổi huyết khế ở đầu bên kia chắc chắn sẽ hứng chịu phản phệ chí mạng vì mất đi tọa độ định vị. Cục diện đêm nay đã được đẩy sang một thế cờ mới, chỉ chờ xem đám sát thủ ngoại lai kia sẽ giải thích thế nào khi bị hàng chục tu sĩ bắt quả tang ngay tại hiện trường.
Gió đêm mang theo hơi lạnh buốt lướt qua ngã tư phường thị phía Đông. Ám Thất triệt để thu liễm khí tức, tựa như một giọt mực tan vào mảng tối phía sau rãnh nước cạn sát tửu lâu Hồng Nhan. Hắn cẩn thận đặt chiếc vỏ kiếm bằng gỗ tùng xuống nền đất ẩm, góc độ vừa vặn hướng thẳng ra mặt đường đá xanh.
Từ phía cuối phố, ánh đuốc bập bùng cùng tiếng bước chân đều đặn của đội tuần tra Tán Tu Liên Minh đang chậm rãi tiến lại gần. Diệp Tinh Thần đã tính toán không sai một ly. Việc cố tình nới lỏng tuần tra ở hướng Đông đã biến nơi này thành kẽ hở duy nhất để đám sát thủ tẩu thoát khỏi thung lũng.
Trên mái ngói đối diện, hai bóng đen vận áo choàng xám tro đột ngột lao tới như quỷ mị. Kẻ đi đầu ôm chặt một bọc vải dài đang không ngừng rỉ ra luồng khí tức rỉ sét, lạnh lẽo đến mức ngói vụn dưới chân gã đóng lớp sương trắng dã.
Đúng khoảnh khắc đội tán tu bước vào tầm nhìn, Ám Thất bóp nát tấm Phá Âm Phù trong tay.
Một tiếng nổ chói tai xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Tiếng động không mang theo sát thương, nhưng đủ để khiến toàn bộ đội tuần tra giật mình rút binh khí, đồng thời ngẩng phắt đầu nhìn lên mái nhà.
Kẻ dẫn đầu đám sát thủ phản ứng cực kỳ lão luyện. Gã không hề hoảng loạn bứt tốc, mà lập tức vung tay ném ra một mặt trận bàn hình bát giác xuống giữa ngã tư.
"Khởi trận, phong bế ngũ quan của chúng!"
Trận bàn vừa chạm đất liền kích hoạt Sương Mù Trận, nhả ra những cuộn khói xám đặc quánh nhằm che khuất tầm nhìn và phong tỏa thần thức của đám tán tu. Gã sát thủ đinh ninh đây là một ổ mai phục vật lý, định dùng trận pháp để giam lỏng nhân chứng rồi an nhiên thoát thân trong bóng tối.
Nhưng gã đã đoán sai mục đích của tiếng nổ.
Sóng âm từ phù lục chỉ là mồi nhử để đánh thức lớp dược dịch lưu ảnh được tẩm bên trong chiếc vỏ mộc. Khi luồng tà khí từ bọc vải trên tay gã sát thủ vô tình lướt qua rãnh nước, vỏ kiếm lập tức sinh ra phản ứng cộng hưởng dữ dội.
Một luồng sáng gai mắt từ dưới rãnh nước phóng thẳng lên không trung, xuyên thủng cả lớp sương mù của trận bàn. Giữa màn đêm, hình ảnh một thanh trường kiếm hư ảo hiện ra rõ mồn một. Trên mặt lưỡi kiếm quang ảnh ấy, những đường kiếm văn vốn dĩ phải thẳng tắp nay lại vặn vẹo, đứt gãy, cắn nuốt lẫn nhau hệt như một tổ giòi bọ.
"Khốn kiếp! Mục tiêu của chúng không phải là giữ người!"
Tên sát thủ gầm lên khi nhận ra mưu kế thật sự. Kẻ giấu mặt không định bắt gã, mà dùng vật chứng để phơi bày trạng thái tà ác của thanh kiếm ngay trước mắt lực lượng trung lập. Uy tín của vật phẩm đã bị lột trần.
Trong cơn thịnh nộ, gã sát thủ không thèm che giấu nữa. Gã lật tay, phóng ra ba cây Tỏa Hồn Châm đen ngòm găm thẳng về phía góc tối nơi Ám Thất đang ẩn nấp. Tốc độ của pháp khí nhắm thẳng vào linh hồn, khóa chặt mọi đường lui.
Ám Thất cắn chặt răng, đưa ra quyết định chớp nhoáng. Hắn không dùng pháp lực ngạnh kháng, mà trực tiếp truyền linh khí kích nổ chiếc Áo choàng Ảnh Độn cấp ba đang mặc trên người.
Pháp khí bảo mệnh nổ tung thành một đám mây tơ tằm vụn vặt, triệt tiêu hoàn toàn sự khóa chặt của Tỏa Hồn Châm. Đổi lại, thần thức của Ám Thất bị lực phản chấn xé rách một mảng lớn, đau buốt đến mức tầm nhìn tối sầm. Hắn mất đi khả năng ẩn nặc, buộc phải lộn vòng ra sau bức tường tửu lâu để rút lui, để lại hiện trường một đống tro tàn của món đồ trị giá tám trăm điểm công huân gia tộc.
Bên ngoài ngã tư, đội tuần tra tán tu đã phá tan sương mù. Bọn họ sững sờ nhìn chằm chằm vào hình ảnh kiếm văn tà ác đang lơ lửng giữa không trung.
"Đó... đó chẳng phải là đặc trưng của danh kiếm hạng hai mươi ba sao? Tại sao kiếm văn lại mang mùi máu tanh của tà tu thế kia?"
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống thành công. Lời đồn về một thanh danh kiếm bị tà hóa sẽ lan khắp các trà lâu, tửu quán ngay trong đêm nay, tước đoạt hoàn toàn cơ hội che đậy của đám người phía sau màn.
Dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, Ám Thất thở dốc, run rẩy lấy ra một khối ngọc giản truyền âm.
"Báo cáo Các chủ, vỏ kiếm đã lưu bóng. Tán Tu Liên Minh đã chứng kiến toàn bộ sự biến dị của kiếm văn. Thuộc hạ tổn thất pháp khí ngụy trang, thần thức hao hụt ba phần, xin ghi nợ vào sổ sách."
Mệnh lệnh đã được thực thi hoàn hảo. Bọn sát thủ buộc phải ôm theo thanh kiếm mang tà khí tháo chạy khỏi phường thị trong sự truy lùng gắt gao của lực lượng trung lập. Sáng ngày mai, khi Tộc nghị diễn ra, mảnh ngọc vỡ trên tay Diệp Tinh Thần sẽ không còn là một lời cáo buộc vô căn cứ, mà là mảnh ghép cuối cùng khớp nối hoàn hảo với lời đồn đang sục sôi ngoài kia. Cục diện đã chính thức đảo chiều, đẩy những kẻ thao túng danh tiếng vào thế phải tự chứng minh sự trong sạch của chính mình.
Gã hắc y nhân đứng trên mái ngói cong vút, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ sẫm khi nhìn chằm chằm vào rãnh nước cạn. Thứ ánh sáng vặn vẹo từ khúc gỗ tùng không chỉ soi rõ hình thù tà ác của thanh kiếm trong tay gã, mà còn chiếu thẳng vào tầm mắt của mười mấy tên tán tu đang tuần tra. Bọn chúng đã thấy hết sự thật mà phân đà Lạc Tinh Cốc tốn bao công sức che giấu suốt nhiều ngày qua. Gã cắn chặt răng, biết rõ nếu để thứ đồ vật lưu ảnh kia tồn tại thêm nửa nén nhang, toàn bộ kế hoạch vu khống sẽ đổ sông đổ bể. Không chần chừ, sát thủ vỗ mạnh vào túi trữ vật, tế ra một thanh đoản qua rỉ sét tỏa ra chướng khí ngút trời.
Mục tiêu của gã không phải là đám tuần tra đang ngơ ngác, mà là xóa sổ triệt để ngọn nguồn phát ra ánh sáng. Hắc y nhân giậm mạnh chân, đạp vỡ ba mảng ngói lưu ly, mượn lực lao vút xuống như một con dơi khổng lồ. Đoản qua xé gió chém thẳng về phía viên đội trưởng Tán Tu Liên Minh, mang theo uy áp tu vi Trúc Cơ sơ kỳ cuồn cuộn ép tới. Viên đội trưởng giật mình kinh hãi, vội vàng bóp nát một tấm Kim Chung Phù để ngưng tụ lớp màn chắn vàng rực trước mặt.
Thế nhưng, mũi nhọn của vũ khí tà môn vừa chạm vào viền sáng kim chung liền đột ngột trượt đi. Sát thủ mượn thế phản lực, xoay gập cổ tay trên không trung, chuyển hướng toàn bộ linh lực đánh thẳng vào rãnh nước.
Bảo vệ vật chứng, kẻ nào giữ được đồ vật sẽ nhận thưởng lớn từ Kiếm Các!
Viên đội trưởng gầm lên, lập tức nhận ra đối phương chỉ dùng mình làm mồi nhử. Trong khoảnh khắc sinh tử, lòng tham và kinh nghiệm lăn lộn giang hồ trỗi dậy. Hắn không thu hồi linh lực để phòng thủ bản thân, mà vung tay ném thẳng tấm khiên bùa chú bao phủ lấy bề mặt thứ đang phát sáng.
Ầm một tiếng chấn động, đoản qua nện trúng lớp phòng ngự, vỡ nát thành vô số mảnh vụn hắc ám. Lực lượng tà ác cuồng bạo xuyên thủng lá chắn, đánh thẳng vào lớp vỏ mộc mạc. Đúng lúc này, bố cục chân chính của vị Các chủ trẻ tuổi mới hiển lộ. Khúc gỗ ngâm dược dịch vốn không dùng để chịu đòn, mà là một trận nhãn cảm ứng dùng một lần. Ngay khi tiếp xúc với tà khí nồng đậm, những đường vân tự động nứt toác, cộng hưởng trực tiếp với trận pháp cảnh giới của ngã tư Đông thị.
Cột sáng từ nền đá xanh bùng lên dữ dội, tạo thành một lưới điện từ linh mạch dưới lòng đất quấn chặt lấy kẻ tập kích. Hắc y nhân phát ra một tiếng rên rỉ khi thần thức bị luồng linh lực tinh thuần đánh văng trở lại, che mờ hoàn toàn khả năng định vị. Để thoát khỏi vòng vây, gã buộc phải tự bạo kiện pháp khí tàng hình đang mặc. Tấm áo choàng nhị phẩm đắt giá bốc cháy phừng phực, tạo ra một đợt sóng xung kích xé rách lưới điện, hóa thành một làn khói đen đặc che khuất tầm nhìn. Đổi lấy một nhịp thở trốn thoát, gã triệt để mất đi món đồ ẩn nặc quan trọng nhất, đồng thời trận bàn liên lạc giấu trong tay áo cũng bị điện quang thiêu hủy hoàn toàn.
Từ trong góc khuất của tửu lâu Hồng Nhan, Ám Thất thu hết mọi cảnh tượng vào mắt, lẳng lặng ghi chép lại biến số. Mệnh lệnh của thượng cấp đã hoàn thành vượt mức, khi đối phương tự mình đạp vào bẫy rập danh tiếng. Làn khói đen tan đi, bóng dáng tên sát thủ đã biến mất dạng, chỉ để lại một mảng vải cháy sém mang theo ám hiệu hình trăng khuyết rơi rụng trên nền đá. Viên đội trưởng tán tu run rẩy bước tới, cẩn thận dùng đầu kiếm khều lấy mảnh tàn dư, ánh mắt lóe lên vẻ phức tạp xen lẫn kích động.
Bằng chứng vật lý đã xuất hiện, kết hợp cùng ảo ảnh tà kiếm vừa rồi, lời đồn về việc Lạc Tinh Cốc dung túng ngoại đạo sẽ lan truyền khắp phường thị trước lúc bình minh. Trận nhãn gỗ đã hóa thành tro bụi, nhưng nhiệm vụ của nó đã xong. Mảnh vải mang ấn ký trăng khuyết giờ đây trở thành một củ khoai lang bỏng tay, buộc Tán Tu Liên Minh phải mang đến Tộc nghị sáng mai để đòi lại công đạo. Thế cờ đã hoàn toàn lật ngược, mũi nhọn dư luận nay chĩa thẳng vào tấm bình phong mà kẻ địch dày công dựng lên.
Ngọn lửa hắc ám bùng lên từ tàn tích của chiếc áo choàng tàng hình, xé toạc mảng lưới linh lực đang siết chặt giữa ngã tư Đông thị. Làn sóng xung kích mang theo tính ăn mòn mãnh liệt hất văng mấy tên tán tu tuần tra ra xa, tạo thành một lỗ hổng trong chớp mắt. Gã sát thủ không hề quay đầu, hai chân đạp mạnh lên một vũng nước đọng, kích hoạt phù văn túng địa lướt đi như một cái bóng mờ. Hắn phán đoán chỉ cần thoát khỏi vòng vây bộc phát này, mượn địa hình phức tạp của khu ổ chuột phía Tây thì manh mối sẽ hoàn toàn đứt đoạn. Kế hoạch diệt khẩu tuy thất bại, nhưng chí ít thân phận của gã vẫn được giấu kín.
Thế nhưng, ngay khi mũi chân gã vừa chạm đất, vũng nước cạn sát tửu lâu Hồng Nhan đột ngột sủi bọt. Chiếc vỏ kiếm bằng gỗ tùng nằm lăn lóc dưới bùn bỗng phát ra một tiếng ngâm khẽ, cộng hưởng mãnh liệt với tàn dư linh khí từ thanh đoản đao trên tay kẻ tập kích. Một sợi chỉ đỏ vô hình từ mặt gỗ phóng ra, quấn chặt lấy cổ chân gã. Sát thủ biến sắc, luồng thần thức sắc bén quét qua hiện trường, lập tức nhận ra đây hoàn toàn không phải trận pháp vây khốn thông thường. Lưới linh lực ban nãy chỉ là mồi nhử ép gã đi vào đúng góc chết, thứ thực sự chờ đợi gã chính là pháp khí truy vết đã được thiết lập sẵn.
Không chút do dự, gã rút ra một lá bùa màu đen hôi thối, bóp nát ngay trước ngực để khởi động bí thuật tà môn. Đao mang lóe lên tia sáng xám ngoét, chém phăng luồng khí tức đang bám lấy cổ tay mình, đồng thời phá vỡ tiết điểm trận văn dưới mặt đất. Cái giá phải trả cho đòn bạo phát này là ba năm thọ nguyên bị bốc hơi tức khắc, khiến lớp da trên cánh tay phải của gã khô héo như vỏ cây, linh lực trong mười hai đại huyệt phong bế hoàn toàn. Thân ảnh gã mờ dần, hóa thành một làn khói xám điên cuồng lao về phía cứ điểm của thương hội Vân Giao, hy vọng mượn trận pháp thủ hộ ở đó để tẩy sạch dấu vết.
Đứng khuất trên mái ngói cách đó mười trượng, Ám Thất lẳng lặng thu hồi tư thế kết ấn, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. Hắn không đuổi theo, cũng không rút vũ khí. Mệnh lệnh của Các chủ rất rõ ràng, tuyệt đối không giao tranh trực diện, chỉ cần mượn vỏ kiếm ép đối thủ phải dùng cấm thuật tẩu thoát. Dưới ngã tư, đội tuần tra của Tán Tu Liên Minh lồm cồm bò dậy, ánh mắt lập tức khóa chặt vào chiếc vỏ kiếm mộc mạc đang tỏa ra ánh sáng nhạt giữa vũng bùn. Những hình ảnh mờ ảo về cuộc giao dịch ngầm ban nãy vẫn còn lưu lại trên mặt gỗ, phơi bày rõ mồn một gia huy của Lạc Tinh Cốc cùng gương mặt kẻ chủ mưu.
Cùng lúc đó, tại gian phòng tĩnh lặng, Diệp Tinh Thần khẽ mở mắt. Mảnh ngọc vụn trong tay hắn vừa chuyển sang màu xám nhạt, bên trong rỉ ra một giọt nước đục ngầu, báo hiệu mồi nhử đã bám chặt vào con mồi. Hắn chậm rãi đứng lên, dùng một tấm lụa tơ tằm cẩn thận lau sạch tàn dư tà khí trên đầu ngón tay. Ván cờ đêm nay đã kết thúc giai đoạn bày binh, phần còn lại sẽ do chính sự hoảng loạn của kẻ địch tự hoàn thành. Khi gã sát thủ kia mang theo khí tức truy tung bước vào cửa, đám thương nhân Vân Giao sẽ nhận ra chúng đã trở thành bia đỡ đạn. Để tự bảo vệ mình trước cơn thịnh nộ của quần hùng, chúng sẽ buộc phải tự tay tiêu diệt chính con cờ của mình.
Truyền lệnh cho Chấp Sự Đường, giọng nói của hắn vang lên đều đều, truyền thẳng qua trận bàn liên lạc bằng ngọc thạch đặt ở góc phòng. Đóng băng toàn bộ sổ công huân của chi mạch phía Nam, lấy danh nghĩa bảo vệ hiện trường, phong tỏa ba tuyến đường lớn dẫn ra khỏi phường thị, nội bất xuất ngoại bất nhập. Sáng ngày mai, khi Tộc nghị chính thức bắt đầu, chiếc vỏ kiếm lưu ảnh nằm trong tay đám tán tu sẽ trở thành búa tạ giáng xuống đầu Đại trưởng lão. Còn thanh Tử Sương bị cưỡng ép đổi chủ kia, cùng với thi thể sắp nguội lạnh của gã sát thủ tại Vân Giao thương hội, sẽ là chuỗi vật chứng định tội không thể chối cãi, ép những kẻ đứng sau màn phải tự chặt đứt vây cánh của chính mình.
Diệp Tinh Thần không lùi lại, tay trái vung lên một đạo kiếm khí mỏng như cánh ve, dứt khoát cắt đứt luồng tà khí đang định bám vào vách tường. Hắn nhíu mày, ép xuống cơn đau nhức từ kinh mạch tay phải, cẩn thận dùng thần thức bọc lấy một mảnh ngọc vụn vừa rơi xuống.
Bên trong cốt ngọc, những đường vân vốn tượng trưng cho linh tính của danh kiếm hạng hai mươi ba nay đã vặn vẹo thành hình thù quái dị, hệt như những con đỉa đang điên cuồng cắn nuốt linh khí. Hắn nhắm mắt, mượn nhờ khí tức tàn lưu để mô phỏng lại tình trạng thực tế. Đây không phải là dấu hiệu thân kiếm gãy nát. Mạch kiếm bị ép đảo ngược quỹ đạo, chứng tỏ kẻ đang cầm bản thể ở bên ngoài thung lũng đang bị cưỡng ép thay đổi huyết khế bằng thủ pháp tà môn.
Kẻ địch hành động nhanh hơn hắn dự tính nửa nhịp. Nhận ra lô hàng thanh tẩy đã bị lộ tẩy, đám người giấu mặt quyết định thí tốt, trực tiếp giết người diệt khẩu ngay trong đêm để cắt đứt manh mối hướng về Đại trưởng lão. Nếu chủ nhân hiện tại của thanh kiếm chết mang theo vết nhơ tà tu, sáng mai Tộc nghị sẽ mất đi nhân chứng sống. Thương hội Vân Giao sẽ lấy cớ đó để lật ngược thế cờ, biến gia tộc thành kẻ vu khống, và danh tiếng của việc giám định sẽ sụp đổ hoàn toàn.
"Ám Thất." Diệp Tinh Thần nhạt giọng cất lời.
Không gian góc phòng hơi vặn vẹo, một gã thanh niên gầy gò vận hắc y từ từ hiện ra, cúi đầu chờ lệnh. Diệp Tinh Thần không vội giao việc ngay, mà xoay người đi đến bên án thư, nhấc lên một vỏ kiếm bằng gỗ tùng đã được ngâm qua dược dịch lưu ảnh từ ba ngày trước.
"Bọn chúng muốn mượn bóng tối để xóa sạch lịch sử vật chứng. Ta sẽ cho chúng vinh quang đứng dưới ánh mặt trời." Hắn ném chiếc vỏ mộc mạc kia cho gã ám vệ. "Ngươi không cần đến hiện trường can thiệp, cũng tuyệt đối không được rút kiếm. Mang vật này đến ngã tư phường thị phía Đông, ném vào rãnh nước cạn sát tửu lâu Hồng Nhan."
Gã ám vệ cẩn thận đón lấy đồ vật, ánh mắt lộ vẻ tập trung cao độ, lẳng lặng ghi nhớ từng lời dặn dò.
"Canh đúng lúc đội tuần tra của Tán Tu Liên Minh đi ngang qua, hãy dùng phù bạo âm đánh thức kiếm trận nhỏ bên trong vỏ gỗ." Diệp Tinh Thần bình thản bổ sung, ánh mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào ngọn nến đang leo lét. "Bọn họ luôn mẫn cảm với danh tiếng và công trạng. Khi vỏ giả phát nổ, lộ ra khí tức tà tu y hệt như luồng sương đen này, quy tắc trị an sẽ tự động ép đám tuần tra chĩa mũi giáo vào sào huyệt của sát thủ."
Đó là một nước cờ mượn dao giết người đã được tính toán kỹ lưỡng. Không cần tự mình ra mặt hay hao tổn binh lực gia tộc, chỉ dùng một món đồ vật mồi nhử để kích động lòng tham và trách nhiệm của ngoại nhân, ép đám chuột cống phải lộ diện trước hàng trăm con mắt tò mò.
"Thuộc hạ đã rõ. Tuyệt đối không để lại dấu vết của bổn các, cứ để Tán Tu Liên Minh làm người hùng đêm nay." Ám Thất cúi người, thân ảnh thoắt cái đã dung nhập vào bóng đêm ngoài cửa sổ.
Đợi thuộc hạ rời đi, Diệp Tinh Thần mới khẽ thở hắt ra một hơi mệt mỏi. Hắn cắn chót lưỡi, ép ra một giọt tinh huyết thuần dương, dùng ngón tay trái vẽ một đạo phong ấn trận văn lên thẳng mặt bảng xếp hạng lưu ly. Tiếng xèo xèo vang lên, giọt máu bốc khói, cưỡng ép đóng băng vết rạn đang tiếp tục lan rộng.
Cái giá phải trả là thần thức của hắn bị rút đi một mảng lớn, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, linh hải cuộn trào từng đợt đau nhói. Việc can thiệp trực tiếp vào quy luật vận hành của kiếm phổ luôn đòi hỏi sinh lực khổng lồ.
Nhưng bù lại, sợi dây liên kết nhân quả giữa bản thể và danh sách tạm thời bị cắt đứt. Kẻ đang thi triển bí thuật ép đổi huyết khế ở đầu bên kia chắc chắn sẽ hứng chịu phản phệ chí mạng vì mất đi tọa độ định vị. Cục diện đêm nay đã được đẩy sang một thế cờ mới, chỉ chờ xem đám sát thủ ngoại lai kia sẽ giải thích thế nào khi bị hàng chục tu sĩ bắt quả tang ngay tại hiện trường.
Gió đêm mang theo hơi lạnh buốt lướt qua ngã tư phường thị phía Đông. Ám Thất triệt để thu liễm khí tức, tựa như một giọt mực tan vào mảng tối phía sau rãnh nước cạn sát tửu lâu Hồng Nhan. Hắn cẩn thận đặt chiếc vỏ kiếm bằng gỗ tùng xuống nền đất ẩm, góc độ vừa vặn hướng thẳng ra mặt đường đá xanh.
Từ phía cuối phố, ánh đuốc bập bùng cùng tiếng bước chân đều đặn của đội tuần tra Tán Tu Liên Minh đang chậm rãi tiến lại gần. Diệp Tinh Thần đã tính toán không sai một ly. Việc cố tình nới lỏng tuần tra ở hướng Đông đã biến nơi này thành kẽ hở duy nhất để đám sát thủ tẩu thoát khỏi thung lũng.
Trên mái ngói đối diện, hai bóng đen vận áo choàng xám tro đột ngột lao tới như quỷ mị. Kẻ đi đầu ôm chặt một bọc vải dài đang không ngừng rỉ ra luồng khí tức rỉ sét, lạnh lẽo đến mức ngói vụn dưới chân gã đóng lớp sương trắng dã.
Đúng khoảnh khắc đội tán tu bước vào tầm nhìn, Ám Thất bóp nát tấm Phá Âm Phù trong tay.
Một tiếng nổ chói tai xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Tiếng động không mang theo sát thương, nhưng đủ để khiến toàn bộ đội tuần tra giật mình rút binh khí, đồng thời ngẩng phắt đầu nhìn lên mái nhà.
Kẻ dẫn đầu đám sát thủ phản ứng cực kỳ lão luyện. Gã không hề hoảng loạn bứt tốc, mà lập tức vung tay ném ra một mặt trận bàn hình bát giác xuống giữa ngã tư.
"Khởi trận, phong bế ngũ quan của chúng!"
Trận bàn vừa chạm đất liền kích hoạt Sương Mù Trận, nhả ra những cuộn khói xám đặc quánh nhằm che khuất tầm nhìn và phong tỏa thần thức của đám tán tu. Gã sát thủ đinh ninh đây là một ổ mai phục vật lý, định dùng trận pháp để giam lỏng nhân chứng rồi an nhiên thoát thân trong bóng tối.
Nhưng gã đã đoán sai mục đích của tiếng nổ.
Sóng âm từ phù lục chỉ là mồi nhử để đánh thức lớp dược dịch lưu ảnh được tẩm bên trong chiếc vỏ mộc. Khi luồng tà khí từ bọc vải trên tay gã sát thủ vô tình lướt qua rãnh nước, vỏ kiếm lập tức sinh ra phản ứng cộng hưởng dữ dội.
Một luồng sáng gai mắt từ dưới rãnh nước phóng thẳng lên không trung, xuyên thủng cả lớp sương mù của trận bàn. Giữa màn đêm, hình ảnh một thanh trường kiếm hư ảo hiện ra rõ mồn một. Trên mặt lưỡi kiếm quang ảnh ấy, những đường kiếm văn vốn dĩ phải thẳng tắp nay lại vặn vẹo, đứt gãy, cắn nuốt lẫn nhau hệt như một tổ giòi bọ.
"Khốn kiếp! Mục tiêu của chúng không phải là giữ người!"
Tên sát thủ gầm lên khi nhận ra mưu kế thật sự. Kẻ giấu mặt không định bắt gã, mà dùng vật chứng để phơi bày trạng thái tà ác của thanh kiếm ngay trước mắt lực lượng trung lập. Uy tín của vật phẩm đã bị lột trần.
Trong cơn thịnh nộ, gã sát thủ không thèm che giấu nữa. Gã lật tay, phóng ra ba cây Tỏa Hồn Châm đen ngòm găm thẳng về phía góc tối nơi Ám Thất đang ẩn nấp. Tốc độ của pháp khí nhắm thẳng vào linh hồn, khóa chặt mọi đường lui.
Ám Thất cắn chặt răng, đưa ra quyết định chớp nhoáng. Hắn không dùng pháp lực ngạnh kháng, mà trực tiếp truyền linh khí kích nổ chiếc Áo choàng Ảnh Độn cấp ba đang mặc trên người.
Pháp khí bảo mệnh nổ tung thành một đám mây tơ tằm vụn vặt, triệt tiêu hoàn toàn sự khóa chặt của Tỏa Hồn Châm. Đổi lại, thần thức của Ám Thất bị lực phản chấn xé rách một mảng lớn, đau buốt đến mức tầm nhìn tối sầm. Hắn mất đi khả năng ẩn nặc, buộc phải lộn vòng ra sau bức tường tửu lâu để rút lui, để lại hiện trường một đống tro tàn của món đồ trị giá tám trăm điểm công huân gia tộc.
Bên ngoài ngã tư, đội tuần tra tán tu đã phá tan sương mù. Bọn họ sững sờ nhìn chằm chằm vào hình ảnh kiếm văn tà ác đang lơ lửng giữa không trung.
"Đó... đó chẳng phải là đặc trưng của danh kiếm hạng hai mươi ba sao? Tại sao kiếm văn lại mang mùi máu tanh của tà tu thế kia?"
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống thành công. Lời đồn về một thanh danh kiếm bị tà hóa sẽ lan khắp các trà lâu, tửu quán ngay trong đêm nay, tước đoạt hoàn toàn cơ hội che đậy của đám người phía sau màn.
Dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, Ám Thất thở dốc, run rẩy lấy ra một khối ngọc giản truyền âm.
"Báo cáo Các chủ, vỏ kiếm đã lưu bóng. Tán Tu Liên Minh đã chứng kiến toàn bộ sự biến dị của kiếm văn. Thuộc hạ tổn thất pháp khí ngụy trang, thần thức hao hụt ba phần, xin ghi nợ vào sổ sách."
Mệnh lệnh đã được thực thi hoàn hảo. Bọn sát thủ buộc phải ôm theo thanh kiếm mang tà khí tháo chạy khỏi phường thị trong sự truy lùng gắt gao của lực lượng trung lập. Sáng ngày mai, khi Tộc nghị diễn ra, mảnh ngọc vỡ trên tay Diệp Tinh Thần sẽ không còn là một lời cáo buộc vô căn cứ, mà là mảnh ghép cuối cùng khớp nối hoàn hảo với lời đồn đang sục sôi ngoài kia. Cục diện đã chính thức đảo chiều, đẩy những kẻ thao túng danh tiếng vào thế phải tự chứng minh sự trong sạch của chính mình.
Gã hắc y nhân đứng trên mái ngói cong vút, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ sẫm khi nhìn chằm chằm vào rãnh nước cạn. Thứ ánh sáng vặn vẹo từ khúc gỗ tùng không chỉ soi rõ hình thù tà ác của thanh kiếm trong tay gã, mà còn chiếu thẳng vào tầm mắt của mười mấy tên tán tu đang tuần tra. Bọn chúng đã thấy hết sự thật mà phân đà Lạc Tinh Cốc tốn bao công sức che giấu suốt nhiều ngày qua. Gã cắn chặt răng, biết rõ nếu để thứ đồ vật lưu ảnh kia tồn tại thêm nửa nén nhang, toàn bộ kế hoạch vu khống sẽ đổ sông đổ bể. Không chần chừ, sát thủ vỗ mạnh vào túi trữ vật, tế ra một thanh đoản qua rỉ sét tỏa ra chướng khí ngút trời.
Mục tiêu của gã không phải là đám tuần tra đang ngơ ngác, mà là xóa sổ triệt để ngọn nguồn phát ra ánh sáng. Hắc y nhân giậm mạnh chân, đạp vỡ ba mảng ngói lưu ly, mượn lực lao vút xuống như một con dơi khổng lồ. Đoản qua xé gió chém thẳng về phía viên đội trưởng Tán Tu Liên Minh, mang theo uy áp tu vi Trúc Cơ sơ kỳ cuồn cuộn ép tới. Viên đội trưởng giật mình kinh hãi, vội vàng bóp nát một tấm Kim Chung Phù để ngưng tụ lớp màn chắn vàng rực trước mặt.
Thế nhưng, mũi nhọn của vũ khí tà môn vừa chạm vào viền sáng kim chung liền đột ngột trượt đi. Sát thủ mượn thế phản lực, xoay gập cổ tay trên không trung, chuyển hướng toàn bộ linh lực đánh thẳng vào rãnh nước.
Bảo vệ vật chứng, kẻ nào giữ được đồ vật sẽ nhận thưởng lớn từ Kiếm Các!
Viên đội trưởng gầm lên, lập tức nhận ra đối phương chỉ dùng mình làm mồi nhử. Trong khoảnh khắc sinh tử, lòng tham và kinh nghiệm lăn lộn giang hồ trỗi dậy. Hắn không thu hồi linh lực để phòng thủ bản thân, mà vung tay ném thẳng tấm khiên bùa chú bao phủ lấy bề mặt thứ đang phát sáng.
Ầm một tiếng chấn động, đoản qua nện trúng lớp phòng ngự, vỡ nát thành vô số mảnh vụn hắc ám. Lực lượng tà ác cuồng bạo xuyên thủng lá chắn, đánh thẳng vào lớp vỏ mộc mạc. Đúng lúc này, bố cục chân chính của vị Các chủ trẻ tuổi mới hiển lộ. Khúc gỗ ngâm dược dịch vốn không dùng để chịu đòn, mà là một trận nhãn cảm ứng dùng một lần. Ngay khi tiếp xúc với tà khí nồng đậm, những đường vân tự động nứt toác, cộng hưởng trực tiếp với trận pháp cảnh giới của ngã tư Đông thị.
Cột sáng từ nền đá xanh bùng lên dữ dội, tạo thành một lưới điện từ linh mạch dưới lòng đất quấn chặt lấy kẻ tập kích. Hắc y nhân phát ra một tiếng rên rỉ khi thần thức bị luồng linh lực tinh thuần đánh văng trở lại, che mờ hoàn toàn khả năng định vị. Để thoát khỏi vòng vây, gã buộc phải tự bạo kiện pháp khí tàng hình đang mặc. Tấm áo choàng nhị phẩm đắt giá bốc cháy phừng phực, tạo ra một đợt sóng xung kích xé rách lưới điện, hóa thành một làn khói đen đặc che khuất tầm nhìn. Đổi lấy một nhịp thở trốn thoát, gã triệt để mất đi món đồ ẩn nặc quan trọng nhất, đồng thời trận bàn liên lạc giấu trong tay áo cũng bị điện quang thiêu hủy hoàn toàn.
Từ trong góc khuất của tửu lâu Hồng Nhan, Ám Thất thu hết mọi cảnh tượng vào mắt, lẳng lặng ghi chép lại biến số. Mệnh lệnh của thượng cấp đã hoàn thành vượt mức, khi đối phương tự mình đạp vào bẫy rập danh tiếng. Làn khói đen tan đi, bóng dáng tên sát thủ đã biến mất dạng, chỉ để lại một mảng vải cháy sém mang theo ám hiệu hình trăng khuyết rơi rụng trên nền đá. Viên đội trưởng tán tu run rẩy bước tới, cẩn thận dùng đầu kiếm khều lấy mảnh tàn dư, ánh mắt lóe lên vẻ phức tạp xen lẫn kích động.
Bằng chứng vật lý đã xuất hiện, kết hợp cùng ảo ảnh tà kiếm vừa rồi, lời đồn về việc Lạc Tinh Cốc dung túng ngoại đạo sẽ lan truyền khắp phường thị trước lúc bình minh. Trận nhãn gỗ đã hóa thành tro bụi, nhưng nhiệm vụ của nó đã xong. Mảnh vải mang ấn ký trăng khuyết giờ đây trở thành một củ khoai lang bỏng tay, buộc Tán Tu Liên Minh phải mang đến Tộc nghị sáng mai để đòi lại công đạo. Thế cờ đã hoàn toàn lật ngược, mũi nhọn dư luận nay chĩa thẳng vào tấm bình phong mà kẻ địch dày công dựng lên.
Ngọn lửa hắc ám bùng lên từ tàn tích của chiếc áo choàng tàng hình, xé toạc mảng lưới linh lực đang siết chặt giữa ngã tư Đông thị. Làn sóng xung kích mang theo tính ăn mòn mãnh liệt hất văng mấy tên tán tu tuần tra ra xa, tạo thành một lỗ hổng trong chớp mắt. Gã sát thủ không hề quay đầu, hai chân đạp mạnh lên một vũng nước đọng, kích hoạt phù văn túng địa lướt đi như một cái bóng mờ. Hắn phán đoán chỉ cần thoát khỏi vòng vây bộc phát này, mượn địa hình phức tạp của khu ổ chuột phía Tây thì manh mối sẽ hoàn toàn đứt đoạn. Kế hoạch diệt khẩu tuy thất bại, nhưng chí ít thân phận của gã vẫn được giấu kín.
Thế nhưng, ngay khi mũi chân gã vừa chạm đất, vũng nước cạn sát tửu lâu Hồng Nhan đột ngột sủi bọt. Chiếc vỏ kiếm bằng gỗ tùng nằm lăn lóc dưới bùn bỗng phát ra một tiếng ngâm khẽ, cộng hưởng mãnh liệt với tàn dư linh khí từ thanh đoản đao trên tay kẻ tập kích. Một sợi chỉ đỏ vô hình từ mặt gỗ phóng ra, quấn chặt lấy cổ chân gã. Sát thủ biến sắc, luồng thần thức sắc bén quét qua hiện trường, lập tức nhận ra đây hoàn toàn không phải trận pháp vây khốn thông thường. Lưới linh lực ban nãy chỉ là mồi nhử ép gã đi vào đúng góc chết, thứ thực sự chờ đợi gã chính là pháp khí truy vết đã được thiết lập sẵn.
Không chút do dự, gã rút ra một lá bùa màu đen hôi thối, bóp nát ngay trước ngực để khởi động bí thuật tà môn. Đao mang lóe lên tia sáng xám ngoét, chém phăng luồng khí tức đang bám lấy cổ tay mình, đồng thời phá vỡ tiết điểm trận văn dưới mặt đất. Cái giá phải trả cho đòn bạo phát này là ba năm thọ nguyên bị bốc hơi tức khắc, khiến lớp da trên cánh tay phải của gã khô héo như vỏ cây, linh lực trong mười hai đại huyệt phong bế hoàn toàn. Thân ảnh gã mờ dần, hóa thành một làn khói xám điên cuồng lao về phía cứ điểm của thương hội Vân Giao, hy vọng mượn trận pháp thủ hộ ở đó để tẩy sạch dấu vết.
Đứng khuất trên mái ngói cách đó mười trượng, Ám Thất lẳng lặng thu hồi tư thế kết ấn, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. Hắn không đuổi theo, cũng không rút vũ khí. Mệnh lệnh của Các chủ rất rõ ràng, tuyệt đối không giao tranh trực diện, chỉ cần mượn vỏ kiếm ép đối thủ phải dùng cấm thuật tẩu thoát. Dưới ngã tư, đội tuần tra của Tán Tu Liên Minh lồm cồm bò dậy, ánh mắt lập tức khóa chặt vào chiếc vỏ kiếm mộc mạc đang tỏa ra ánh sáng nhạt giữa vũng bùn. Những hình ảnh mờ ảo về cuộc giao dịch ngầm ban nãy vẫn còn lưu lại trên mặt gỗ, phơi bày rõ mồn một gia huy của Lạc Tinh Cốc cùng gương mặt kẻ chủ mưu.
Cùng lúc đó, tại gian phòng tĩnh lặng, Diệp Tinh Thần khẽ mở mắt. Mảnh ngọc vụn trong tay hắn vừa chuyển sang màu xám nhạt, bên trong rỉ ra một giọt nước đục ngầu, báo hiệu mồi nhử đã bám chặt vào con mồi. Hắn chậm rãi đứng lên, dùng một tấm lụa tơ tằm cẩn thận lau sạch tàn dư tà khí trên đầu ngón tay. Ván cờ đêm nay đã kết thúc giai đoạn bày binh, phần còn lại sẽ do chính sự hoảng loạn của kẻ địch tự hoàn thành. Khi gã sát thủ kia mang theo khí tức truy tung bước vào cửa, đám thương nhân Vân Giao sẽ nhận ra chúng đã trở thành bia đỡ đạn. Để tự bảo vệ mình trước cơn thịnh nộ của quần hùng, chúng sẽ buộc phải tự tay tiêu diệt chính con cờ của mình.
Truyền lệnh cho Chấp Sự Đường, giọng nói của hắn vang lên đều đều, truyền thẳng qua trận bàn liên lạc bằng ngọc thạch đặt ở góc phòng. Đóng băng toàn bộ sổ công huân của chi mạch phía Nam, lấy danh nghĩa bảo vệ hiện trường, phong tỏa ba tuyến đường lớn dẫn ra khỏi phường thị, nội bất xuất ngoại bất nhập. Sáng ngày mai, khi Tộc nghị chính thức bắt đầu, chiếc vỏ kiếm lưu ảnh nằm trong tay đám tán tu sẽ trở thành búa tạ giáng xuống đầu Đại trưởng lão. Còn thanh Tử Sương bị cưỡng ép đổi chủ kia, cùng với thi thể sắp nguội lạnh của gã sát thủ tại Vân Giao thương hội, sẽ là chuỗi vật chứng định tội không thể chối cãi, ép những kẻ đứng sau màn phải tự chặt đứt vây cánh của chính mình.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.