Chương 146: Kiếm Kia Bắt Buộc Phải Đình Trệ
Đăng: 07/08/2026 17:03
3,430 từ
1 lượt đọc
Sự cộng hưởng từ nửa khối ngọc định vị ngày càng dồn dập, gõ từng nhịp khô khốc vào thành hộp chì. Diệp Tinh Thần đứng chắp tay trước rèm châu, ánh mắt sâu thẳm lướt qua những đạo kiếm văn đang mờ ảo hắt lên từ mặt ngọc. Hắn không vội vã vươn tay chạm vào vật chứng, bởi thần thức đã sớm thông qua tần số chấn động mà đọc ra một luồng kiếm khí tà dị đang rỉ ra từ hướng Trưởng Lão Viện. Dựa vào độ rung lệch của la bàn phong thủy đặt trên án thư, hắn biết chính xác vật đang phản hồi nằm ở tầng hầm thứ ba, nơi cất giữ những phôi kiếm được dán nhãn tuyệt mật của gia tộc. Bọn chúng không giấu hàng giả ở xưởng ngoại vi nữa, mà đưa thẳng vào cấm địa quyền lực nhất để dùng danh tiếng che đậy sự thật.
Nếu đêm nay đích thân Các chủ mang người đến khám xét, đám lão phu kia chắc chắn sẽ lấy cớ mạo phạm quy củ để cắn ngược một ngụm. Diệp Tinh Thần nhếch mép, khẽ gõ ngón trỏ lên mặt bàn ba nhịp, nhẩm tính từng bước đi của ván cờ. Hắn cần một kẻ khác mở cánh cửa hầm ngầm kia ra, một cách đường hoàng và mang theo vô số ánh mắt dòm ngó từ các thế lực bên ngoài. Bố cục đã bày sẵn từ khi lệnh cấm vận than linh mộc được ban bố, giờ là lúc dùng chính sự hoảng loạn của thương đạo để ép đối thủ tự lật bài. Hắn quay sang góc tối, nơi một bóng người mặc hắc y đang quỳ một chân tĩnh lặng chờ lệnh.
Thất Lục, không cần bám theo dấu vết linh lực này nữa.
Giọng Diệp Tinh Thần lạnh nhạt vang lên, cắt đứt bầu không khí tĩnh mịch của Vọng Kiếm Lâu. Hắn hất tay áo, ném ra một cuộn ngọc giản bọc viền vàng xỉn màu, bên trên khắc chìm ấn tín của Vạn Kim Thương Hội.
Ngươi mang bản phục khảo định giá này, lập tức đến trạm dịch ngoại thành tìm tên quản sự họ Tôn.
Nói với hắn, Thiên Đạo Kiếm Các nghi ngờ ba lô Hắc Thiết Tinh thạch nhập tháng trước có lẫn tạp chất, làm hỏng toàn bộ quy trình dưỡng kiếm.
Nếu không muốn bị tước quyền thương lộ vĩnh viễn, hừng đông ngày mai Tôn quản sự phải đích thân ôm bảng kê chi tiết đến gõ cửa Trưởng Lão Viện đòi đối chứng.
Ám vệ nhận lấy cuộn ngọc giản, ánh mắt xẹt qua một tia hiểu rõ sự tàn nhẫn trong mệnh lệnh này. Đây chính là thủ đoạn mượn đao giết người, dùng áp lực từ đối tác làm ăn lớn nhất để ép những kẻ đang giấu giếm sự thật phải luống cuống. Bọn chúng vừa bị ép phải tự bỏ tiền túi đền bù khoản nợ khống khổng lồ, hiện tại tuyệt đối không dám đắc tội với nguồn cung cấp vật liệu duy nhất còn sót lại. Khi Tôn quản sự làm ầm ĩ trước quảng trường, mang theo uy tín của cả một thương hội để gây sức ép, Đại Trưởng Lão sẽ không còn cách nào khác. Ông ta bắt buộc phải mở hầm ngầm thứ ba, lấy những phôi kiếm mẫu ra trước thanh thiên bạch nhật để chứng minh sự trong sạch của dòng hàng.
Thuộc hạ đã rõ, nhưng nếu bọn chúng đánh tráo phôi mẫu từ trước thì sao?
Thất Lục cẩn trọng hỏi, tay siết chặt cuộn ngọc giản mang theo trọng trách lớn. Diệp Tinh Thần khẽ cong khóe môi, đẩy một mảnh kiếm văn bằng đồng thau mỏng như cánh ve về phía mép bàn.
Ngươi đem vật này giấu vào gầm xe ngựa của Tôn quản sự, tuyệt đối không để lộ dao động thần thức.
Mảnh đồng này đã được ta đích thân ngâm qua dung dịch Tẩy Tủy Dịch pha loãng, tiêu hao trọn vẹn ba canh giờ luyện hóa.
Chỉ cần cánh cửa hầm ngầm mở ra, khí tức tà đạo từ món đồ cấm kỵ đang cộng hưởng kia sẽ lập tức bám lấy nó, vĩnh viễn không thể tẩy xóa.
Đó chính là bước niêm phong cuối cùng của ván cờ não to này. Kẻ địch tưởng rằng chỉ cần đem phôi kiếm sạch ra đối chứng là có thể dập tắt tin đồn, bảo toàn uy tín trước các thương hội lớn. Nhưng chúng không ngờ, mảnh đồng thau dưới gầm xe kia mới là con mắt thứ ba của Các chủ, trực tiếp sao chép lại ba động chân thực nhất của thứ vũ khí giả mạo giấu dưới lòng đất. Thất Lục cúi đầu nhận lệnh, bóng dáng thoắt cái đã dung nhập vào màn đêm, mang theo mồi lửa chuẩn bị thiêu rụi chút danh tiếng ít ỏi còn sót lại của phe thủ cựu. Trên án thư, nhịp đập trong hộp chì đột ngột biến đổi, từ những tiếng gõ rời rạc chuyển sang một luồng sóng âm rít gào, báo hiệu trận pháp trấn áp tại cấm địa vừa bị ai đó lén lút tác động.
cắt nguồn than linh mộc, nếu lại gánh thêm khoản đền bù khổng lồ, Đại Trưởng Lão bắt buộc phải mở cửa hầm ngầm để lấy số phôi kiếm tà dị kia ra gán nợ.
Thất Lục khẽ gật đầu, thân ảnh lập tức hóa thành một vệt sương mờ dung nhập vào bóng tối.
Trạm dịch ngoại thành lúc này vẫn chìm trong sương lạnh, tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng côn trùng rỉ rả. Ngọn đèn bão treo trước phòng chữ Thiên đột ngột bị một trận gió sắc bén dập tắt. Tôn quản sự giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh toát ra khi thấy một hắc y nhân đứng sừng sững bên giường. Cuộn ngọc giản bọc viền vàng xỉn màu lạnh lẽo áp thẳng vào cổ lão.
"Thiên Đạo Kiếm Các có lệnh tra xét."
Giọng Thất Lục khàn đặc, truyền âm nhập mật mang theo áp lực của Trúc Cơ hậu kỳ.
"Lô quặng tháng trước các người giao bị tẩm lẫn Âm Sát khí, làm hỏng toàn bộ quy trình dưỡng kiếm của nội môn. Các chủ yêu cầu bồi thường gấp ba, hoặc vĩnh viễn xóa tên thương hội khỏi tuyến đường phía nam."
Lão Tôn run rẩy đưa tay nhận lấy mặt ngọc, vội vàng truyền một tia linh lực vào bên trong để kiểm chứng. Hình ảnh một thanh phi kiếm gãy đôi lập tức hiện ra, vết nứt dọc theo sống kiếm loang lổ những đốm đen li ti đang cắn nuốt trận văn tụ linh. Dưới góc độ của một thương nhân lão luyện chuyên xử lý tài nguyên đúc khí, lão nhận ra ngay điểm bất thường. Vết nứt này không phải do lửa lò quá nhiệt, mà là phản ứng bài xích khi linh tài tinh khiết bị ép dung hợp với một loại tà vật nào đó.
Nhưng lô hàng đó đích thân lão đã kiểm tra cẩn thận, tuyệt đối là đồ thượng phẩm. Kẻ giở trò chỉ có thể là đám người nhận hàng bên trong thánh địa.
"Trách nhiệm này Vạn Kim chúng ta không gánh nổi!"
Mỡ trên mặt Tôn quản sự run lên bần bật, sự sợ hãi uy tín đổ vỡ lấn át cả nỗi sợ cái chết.
"Hàng nhập kho đều do Nhị Trưởng Lão tự tay niêm phong. Nếu bắt đền bù, ta phải lập tức đối chất!"
Để bảo vệ danh tiếng thương đạo, lão cắn răng lôi từ trong vạt áo ra một tấm Truyền Âm Phù màu đỏ sậm. Đây là pháp khí định hướng bậc cao, mỗi lần kích hoạt tiêu tốn ba trăm linh thạch hạ phẩm, chuyên dùng để xuyên thấu cấm chế cách âm của các đại tông môn. Lão dứt khoát bóp nát lá bùa, thần thức điên cuồng rót vào đó một đạo thông điệp khẩn cấp yêu cầu phong tỏa kho chứa quặng.
Đạo bùa hóa thành một vệt sáng đỏ, xé toạc màn sương đêm bay thẳng về phía ngọn núi trung tâm. Nhưng khi vệt sáng vừa chạm đến rìa cấm chế bảo vệ của nội môn, một luồng cường lực vô hình đột ngột trỗi dậy cản đường. Trận đồ phòng ngự vốn dĩ phải tỏa ra linh quang chính đại của kiếm tu, nay lại vặn vẹo sinh ra những sợi tơ đen ngòm như mạng nhện, âm thầm quấn chặt lấy thông điệp.
Bên trong hầm ngầm, kẻ gác đêm hiển nhiên nhận ra có ngoại lực dò xét. Hắn không chọn cách đánh bật ra, mà lập tức thay đổi trận vị, chuyển từ thế phòng ngự sang thế luyện hóa, định cắn nuốt pháp khí để xóa sạch dấu vết liên lạc. Ánh sáng đỏ mờ dần, sắp sửa bị hắc khí tiêu thực hoàn toàn.
Nhưng bước chuyển đổi chiến thuật này đã nằm gọn trong dự tính từ trước của Diệp Tinh Thần. Thất Lục đứng bên cạnh giường, ngón tay giấu trong tay áo khẽ búng ra một tia kiếm khí mỏng như sợi tóc, đánh thẳng vào tàn tro của lá phù đang vương trên tay Tôn quản sự.
Một tiếng nổ nghẹn trầm vang lên từ phía ngọn núi, xé rách sự tĩnh lặng của nửa đêm.
Luồng kiếm khí mượn chính đường truyền âm đang bị cắn nuốt kia, kích nổ toàn bộ phần linh lực dư thừa bên trong pháp khí. Trận đồ của phe thủ cựu bị chấn động từ bên trong, không thể duy trì trạng thái ẩn nấp. Chín ô trận vị ở mặt nam nứt toác, vỡ vụn thành từng mảnh linh thạch xám xịt. Từ trong khe nứt của cấm chế, mùi kim loại rỉ sét pha lẫn oán khí nồng nặc tuôn ra, bao trùm cả một góc quảng trường.
Tôn quản sự trợn tròn mắt, hô hấp đình trệ. Lão không chỉ tận mắt chứng kiến mắt trận vỡ, mà còn cảm nhận rõ ràng sát khí tà đạo phát ra từ nơi vốn được xưng tụng là thánh địa vinh quang nhất của gia tộc.
"Báo cho bọn họ chuẩn bị đi."
Thất Lục thu lại ngón tay, thanh âm không chút phập phồng, để lại một câu chốt hạ tàn nhẫn.
"Hừng đông ngày mai, nếu không mang sổ sách ra đối chứng công khai tại bia đá, Vạn Kim Thương Hội cứ việc đem thứ mùi vị vừa rồi rêu rao cho toàn bộ khách hàng Cửu Châu cùng biết."
Luồng tà quang đỏ sẫm như một con mãng xà vô hình, há miệng nuốt chửng lá bùa truyền âm đang mắc kẹt tại rìa cấm chế. Âm thanh xèo xèo vang lên gai người, sát khí cọ xát vào màng bọc linh lực tạo ra những tia lửa đen ngòm. Chấn động từ vụ va chạm không bùng nổ ra ngoài mà truyền ngược theo các sợi trận văn, gõ thẳng vào vách đá của tầng hầm thứ ba dưới lòng Trưởng Lão Viện.
Bên trong thạch thất tối tăm, một lão giả mặc đạo bào xám tro đột ngột mở bừng hai mắt. Lão chính là người đang nắm giữ chìa khóa của kho dự trữ tuyệt mật, kẻ đứng sau chuỗi cung ứng phôi khí có vấn đề. Trên án thư trước mặt lão, mặt la bàn phong thủy bằng gỗ đào bỗng nhiên nứt toác một đường dài, kim chỉ nam điên cuồng xoay tít rồi chỉ thẳng về hướng sơn môn.
Kẻ nào to gan dám dùng phù lục dị giáo cưỡng ép xuyên thấu Hộ Sơn Kiếm Trận?
Lão giả gầm gừ trong cuống họng, bàn tay gầy guộc vung lên, rót một luồng chân nguyên tinh thuần vào quả cầu lưu ly đặt giữa phòng. Hình ảnh phản chiếu từ bên ngoài hiện lên mờ ảo, lờ mờ vạch trần thân ảnh béo phệ của tên quản sự họ Tôn đang đứng chửi bới ngoài kết giới. Nhìn thấy ngọc giản bọc viền vàng xỉn màu trên tay gã thương nhân, đồng tử lão giả bỗng co rút kịch liệt.
Bình thường, một tên quản sự trạm dịch tuyệt đối không dám làm càn tại thánh địa kiếm tu lúc nửa đêm. Nhưng hôm nay gã lại mang theo ấn tín của thương hội, mượn cớ kiểm tra lô hàng để đánh thẳng vào tử huyệt danh tiếng của phe thủ cựu. Lão giả lập tức hiểu ra, đây không phải là sự trùng hợp ngu ngốc, mà là có kẻ cố tình thả mồi nhử để ép lão phải tự tay mở cửa hầm ngầm.
Muốn mượn sức ép của thương đạo để vạch trần bí mật trong kho sao, nằm mơ đi!
Lão giả hừ lạnh, quyết định thay đổi chiến thuật từ ẩn nhẫn sang chủ động dập tắt mầm mống. Lão không thể để tà khí từ lá bùa kia tiếp tục ăn mòn kết giới, bởi nếu để lộ dấu vết ma đạo ra ngoài, uy tín của toàn bộ mạch đúc kiếm phía nam sẽ sụp đổ. Bàn tay khô héo vỗ mạnh lên vách đá, kích hoạt Trấn Mạch Đồng Cảnh đang khảm sâu trong mạch nước ngầm.
Chín ô trận vị dưới sàn nhà đồng loạt sáng rực lên ánh sáng vàng nhạt, tạo thành một lốc xoáy linh khí nhằm hút ngược luồng tà quang ngoài sơn môn vào trong. Lão định dùng uy áp tuyệt đối của trận pháp cốt lõi để nghiền nát lá bùa, đồng thời tạo hiện trường giả rằng tên thương nhân kia đã dùng tà thuật tấn công Kiếm Các. Thế nhưng, ngay khi linh lực hai bên vừa chạm nhau, sắc mặt lão giả chợt biến đổi kinh hoàng.
Luồng tà khí kia căn bản không phải là sát chiêu, mà chỉ là một cái vỏ bọc rỗng tuếch chứa đầy kiếm ý phản phệ. Ngay khi Trấn Mạch Đồng Cảnh mở ra khe hở để nuốt chửng lá bùa, kiếm ý sắc bén được giấu kín bên trong lập tức bung tỏa, men theo đường dẫn của trận văn mà cắn ngược vào trung tâm hầm ngầm. Lão giả nhận ra mình đã mắc mưu, đối phương căn bản không định phá kết giới, mà muốn ép lão tự mở đường cho một loại thần thức dò xét xâm nhập.
Trong khoảnh khắc sinh tử, lão giả không thể quan tâm đến việc giữ gìn tài sản nữa. Lão cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt đồng cảnh, cưỡng ép bẻ ngoặt dòng chảy của linh mạch sang hướng khác. Dòng kiếm ý phản phệ bị chuyển hướng, đâm sầm vào giá đỡ bằng gỗ lim ở góc thạch thất, nơi đang đặt ba mươi sáu thanh trọng kiếm giả mạo.
Một tiếng nứt vỡ chói tai vang lên, kéo theo âm thanh rền rĩ như tiếng quỷ khóc. Thanh kiếm đứng đầu giá đỡ chịu không nổi áp lực vặn xoắn của linh mạch, thân kiếm vỡ vụn thành hàng trăm mảnh nhỏ. Từ trong lõi thép hắc thiết, một luồng sương mù xám xịt mang theo mùi tro cốt cháy khét trào ra, minh chứng rõ ràng cho việc sử dụng vật liệu tà đạo để thay thế linh tài thượng phẩm.
Cái giá phải trả cho việc bảo vệ kết giới chính là việc phá hủy hoàn toàn một vật chứng quan trọng, đồng thời làm ô nhiễm vĩnh viễn trận nhãn của hầm ngầm. Tiếng kiếm ngân thê lương từ thanh khí cụ vỡ nát không bị nhốt lại trong không gian kín, mà truyền theo các khe nứt địa chất, vang vọng âm ỉ ra tận quảng trường ngoại môn. Ở bên ngoài, đám đệ tử tuần tra và cả tên quản sự họ Tôn đều nghe thấy âm thanh rạn nứt mang đầy oán khí này, ánh mắt mọi người nhìn về phía Trưởng Lão Viện bắt đầu nhuốm màu nghi hoặc.
Luồng tà khí vừa chạm vào mặt gương đồng liền vỡ vụn thành trăm ngàn điểm sáng lấm tấm. Lão giả mặc trường bào xám sững sờ, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Đòn đánh mang theo uy áp kinh nhân kia lại chỉ là một lớp vỏ rỗng không có lấy một tia sát phạt.
Không hay!
Lão gầm lên một tiếng khàn đục, lập tức thu hồi thần thức đang rót vào pháp khí phòng ngự. Đáng tiếc, nhịp độ chuyển đổi đã chậm đi nửa khắc. Những điểm sáng mỏng manh kia căn bản không nhằm vào mạng lão, mà nương theo sức hút của trận đồ đang mở, luồn lách thẳng vào khu vực trung tâm hầm ngầm. Mục tiêu thực sự của lá bùa mồi nhử này là phá vỡ phong ấn dưỡng kiếm của ba mươi sáu phôi trọng kiếm đang nằm chờ thành hình.
Mặt gương đồng bị ép vận hành ngược chiều, phát ra những tiếng răng rắc chói tai. Để ngăn chặn luồng khí trọc xâm nhập làm hỏng kiếm văn giả mạo, lão giả không còn cách nào khác đành cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên chín ô trận vị để cưỡng chế ngắt kết nối. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, toàn bộ địa mạch dẫn khí xuống tầng hầm thứ ba bị bóp nghẹt hoàn toàn. Mặt trận bàn xuất hiện một vết nứt dài bằng ngón tay, vĩnh viễn mất đi khả năng hội tụ linh khí. Cái giá phải trả quá đắt, nhưng ít nhất kho hàng vẫn được niêm phong an toàn khỏi sự tàn phá.
Cùng lúc đó, tại Vọng Kiếm Lâu, nửa khối ngọc trong hộp chì đột ngột ngừng đập rồi nát bấy thành bột mịn. Diệp Tinh Thần mỉm cười, dùng tay áo lau đi những hạt bụi li ti bám trên mặt bàn gỗ. Mọi thứ diễn ra đúng như dự tính. Hắn mượn tay Tôn quản sự tạo áp lực bên ngoài, lại dùng một đạo phù rỗng ép kẻ địch bên trong tự tay đóng chết cánh cửa hầm.
Bọn lão quái vật ở Trưởng Lão Viện quá cẩn thận, thà hy sinh pháp bảo trấn phái còn hơn để lộ tang chứng. Nhưng chúng không hiểu rằng, một khi cấm địa bị phong bế, quá trình ngụy tạo vết nứt lịch sử trên những phôi kiếm kia bắt buộc phải đình trệ. Sáng mai, khi Vạn Kim Thương Hội đến gõ cửa đòi đối chứng vật liệu, chúng sẽ không có lấy một sản phẩm hoàn thiện để đưa ra. Lớp bình phong danh tiếng của Hắc Thiên Kiếm Các cài cắm tại đây đã chính thức xuất hiện lỗ hổng chí mạng.
Hắn xoay người, nhấc bút lông chấm vào nghiên mực đỏ thẫm. Một tờ lệnh dụ mang con dấu Các chủ được viết ra nhanh chóng, từng nét chữ sắc lạnh như mũi kiếm.
Sáng sớm ngày mai, đem lệnh này dán ở Chấp Sự Đường, thông báo hội đồng giám định sẽ mở phiên xét duyệt Thiên Địa Kiếm Phổ sớm hơn ba ngày.
Diệp Tinh Thần nhạt giọng phân phó cho thị kiếm đồng tử đang hầu hạ ngoài rèm châu. Nhịp điệu của ván cờ đã hoàn toàn nằm trong tay hắn. Bất kỳ chi tộc nào không giao nộp đủ số lượng phôi kiếm để kiểm chứng, lập tức tước bỏ quyền bỏ phiếu trong tộc nghị tháng này, đồng thời tịch thu toàn bộ hạn ngạch thương đạo.
Đêm nay, lão giả dưới hầm ngầm tưởng rằng mình vừa bảo vệ thành công bí mật, mà không biết chính vết nứt trên mặt gương kia đã lưu lại dao động linh lực của tà công. Trưởng Lão Viện sẽ phải điên cuồng rút cạn ngân khố, tìm đến chợ đen để mua linh thạch duy trì nhiệt độ lò nung trước hừng đông. Nếu không làm vậy, toàn bộ uy tín bao năm gầy dựng của bọn chúng sẽ sụp đổ hoàn toàn trước mũi nhọn của giới thương đạo, mở đường cho một cuộc thanh trừng đẫm máu mà không cần Diệp Tinh Thần phải tự tay rút kiếm.
Nếu đêm nay đích thân Các chủ mang người đến khám xét, đám lão phu kia chắc chắn sẽ lấy cớ mạo phạm quy củ để cắn ngược một ngụm. Diệp Tinh Thần nhếch mép, khẽ gõ ngón trỏ lên mặt bàn ba nhịp, nhẩm tính từng bước đi của ván cờ. Hắn cần một kẻ khác mở cánh cửa hầm ngầm kia ra, một cách đường hoàng và mang theo vô số ánh mắt dòm ngó từ các thế lực bên ngoài. Bố cục đã bày sẵn từ khi lệnh cấm vận than linh mộc được ban bố, giờ là lúc dùng chính sự hoảng loạn của thương đạo để ép đối thủ tự lật bài. Hắn quay sang góc tối, nơi một bóng người mặc hắc y đang quỳ một chân tĩnh lặng chờ lệnh.
Thất Lục, không cần bám theo dấu vết linh lực này nữa.
Giọng Diệp Tinh Thần lạnh nhạt vang lên, cắt đứt bầu không khí tĩnh mịch của Vọng Kiếm Lâu. Hắn hất tay áo, ném ra một cuộn ngọc giản bọc viền vàng xỉn màu, bên trên khắc chìm ấn tín của Vạn Kim Thương Hội.
Ngươi mang bản phục khảo định giá này, lập tức đến trạm dịch ngoại thành tìm tên quản sự họ Tôn.
Nói với hắn, Thiên Đạo Kiếm Các nghi ngờ ba lô Hắc Thiết Tinh thạch nhập tháng trước có lẫn tạp chất, làm hỏng toàn bộ quy trình dưỡng kiếm.
Nếu không muốn bị tước quyền thương lộ vĩnh viễn, hừng đông ngày mai Tôn quản sự phải đích thân ôm bảng kê chi tiết đến gõ cửa Trưởng Lão Viện đòi đối chứng.
Ám vệ nhận lấy cuộn ngọc giản, ánh mắt xẹt qua một tia hiểu rõ sự tàn nhẫn trong mệnh lệnh này. Đây chính là thủ đoạn mượn đao giết người, dùng áp lực từ đối tác làm ăn lớn nhất để ép những kẻ đang giấu giếm sự thật phải luống cuống. Bọn chúng vừa bị ép phải tự bỏ tiền túi đền bù khoản nợ khống khổng lồ, hiện tại tuyệt đối không dám đắc tội với nguồn cung cấp vật liệu duy nhất còn sót lại. Khi Tôn quản sự làm ầm ĩ trước quảng trường, mang theo uy tín của cả một thương hội để gây sức ép, Đại Trưởng Lão sẽ không còn cách nào khác. Ông ta bắt buộc phải mở hầm ngầm thứ ba, lấy những phôi kiếm mẫu ra trước thanh thiên bạch nhật để chứng minh sự trong sạch của dòng hàng.
Thuộc hạ đã rõ, nhưng nếu bọn chúng đánh tráo phôi mẫu từ trước thì sao?
Thất Lục cẩn trọng hỏi, tay siết chặt cuộn ngọc giản mang theo trọng trách lớn. Diệp Tinh Thần khẽ cong khóe môi, đẩy một mảnh kiếm văn bằng đồng thau mỏng như cánh ve về phía mép bàn.
Ngươi đem vật này giấu vào gầm xe ngựa của Tôn quản sự, tuyệt đối không để lộ dao động thần thức.
Mảnh đồng này đã được ta đích thân ngâm qua dung dịch Tẩy Tủy Dịch pha loãng, tiêu hao trọn vẹn ba canh giờ luyện hóa.
Chỉ cần cánh cửa hầm ngầm mở ra, khí tức tà đạo từ món đồ cấm kỵ đang cộng hưởng kia sẽ lập tức bám lấy nó, vĩnh viễn không thể tẩy xóa.
Đó chính là bước niêm phong cuối cùng của ván cờ não to này. Kẻ địch tưởng rằng chỉ cần đem phôi kiếm sạch ra đối chứng là có thể dập tắt tin đồn, bảo toàn uy tín trước các thương hội lớn. Nhưng chúng không ngờ, mảnh đồng thau dưới gầm xe kia mới là con mắt thứ ba của Các chủ, trực tiếp sao chép lại ba động chân thực nhất của thứ vũ khí giả mạo giấu dưới lòng đất. Thất Lục cúi đầu nhận lệnh, bóng dáng thoắt cái đã dung nhập vào màn đêm, mang theo mồi lửa chuẩn bị thiêu rụi chút danh tiếng ít ỏi còn sót lại của phe thủ cựu. Trên án thư, nhịp đập trong hộp chì đột ngột biến đổi, từ những tiếng gõ rời rạc chuyển sang một luồng sóng âm rít gào, báo hiệu trận pháp trấn áp tại cấm địa vừa bị ai đó lén lút tác động.
cắt nguồn than linh mộc, nếu lại gánh thêm khoản đền bù khổng lồ, Đại Trưởng Lão bắt buộc phải mở cửa hầm ngầm để lấy số phôi kiếm tà dị kia ra gán nợ.
Thất Lục khẽ gật đầu, thân ảnh lập tức hóa thành một vệt sương mờ dung nhập vào bóng tối.
Trạm dịch ngoại thành lúc này vẫn chìm trong sương lạnh, tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng côn trùng rỉ rả. Ngọn đèn bão treo trước phòng chữ Thiên đột ngột bị một trận gió sắc bén dập tắt. Tôn quản sự giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh toát ra khi thấy một hắc y nhân đứng sừng sững bên giường. Cuộn ngọc giản bọc viền vàng xỉn màu lạnh lẽo áp thẳng vào cổ lão.
"Thiên Đạo Kiếm Các có lệnh tra xét."
Giọng Thất Lục khàn đặc, truyền âm nhập mật mang theo áp lực của Trúc Cơ hậu kỳ.
"Lô quặng tháng trước các người giao bị tẩm lẫn Âm Sát khí, làm hỏng toàn bộ quy trình dưỡng kiếm của nội môn. Các chủ yêu cầu bồi thường gấp ba, hoặc vĩnh viễn xóa tên thương hội khỏi tuyến đường phía nam."
Lão Tôn run rẩy đưa tay nhận lấy mặt ngọc, vội vàng truyền một tia linh lực vào bên trong để kiểm chứng. Hình ảnh một thanh phi kiếm gãy đôi lập tức hiện ra, vết nứt dọc theo sống kiếm loang lổ những đốm đen li ti đang cắn nuốt trận văn tụ linh. Dưới góc độ của một thương nhân lão luyện chuyên xử lý tài nguyên đúc khí, lão nhận ra ngay điểm bất thường. Vết nứt này không phải do lửa lò quá nhiệt, mà là phản ứng bài xích khi linh tài tinh khiết bị ép dung hợp với một loại tà vật nào đó.
Nhưng lô hàng đó đích thân lão đã kiểm tra cẩn thận, tuyệt đối là đồ thượng phẩm. Kẻ giở trò chỉ có thể là đám người nhận hàng bên trong thánh địa.
"Trách nhiệm này Vạn Kim chúng ta không gánh nổi!"
Mỡ trên mặt Tôn quản sự run lên bần bật, sự sợ hãi uy tín đổ vỡ lấn át cả nỗi sợ cái chết.
"Hàng nhập kho đều do Nhị Trưởng Lão tự tay niêm phong. Nếu bắt đền bù, ta phải lập tức đối chất!"
Để bảo vệ danh tiếng thương đạo, lão cắn răng lôi từ trong vạt áo ra một tấm Truyền Âm Phù màu đỏ sậm. Đây là pháp khí định hướng bậc cao, mỗi lần kích hoạt tiêu tốn ba trăm linh thạch hạ phẩm, chuyên dùng để xuyên thấu cấm chế cách âm của các đại tông môn. Lão dứt khoát bóp nát lá bùa, thần thức điên cuồng rót vào đó một đạo thông điệp khẩn cấp yêu cầu phong tỏa kho chứa quặng.
Đạo bùa hóa thành một vệt sáng đỏ, xé toạc màn sương đêm bay thẳng về phía ngọn núi trung tâm. Nhưng khi vệt sáng vừa chạm đến rìa cấm chế bảo vệ của nội môn, một luồng cường lực vô hình đột ngột trỗi dậy cản đường. Trận đồ phòng ngự vốn dĩ phải tỏa ra linh quang chính đại của kiếm tu, nay lại vặn vẹo sinh ra những sợi tơ đen ngòm như mạng nhện, âm thầm quấn chặt lấy thông điệp.
Bên trong hầm ngầm, kẻ gác đêm hiển nhiên nhận ra có ngoại lực dò xét. Hắn không chọn cách đánh bật ra, mà lập tức thay đổi trận vị, chuyển từ thế phòng ngự sang thế luyện hóa, định cắn nuốt pháp khí để xóa sạch dấu vết liên lạc. Ánh sáng đỏ mờ dần, sắp sửa bị hắc khí tiêu thực hoàn toàn.
Nhưng bước chuyển đổi chiến thuật này đã nằm gọn trong dự tính từ trước của Diệp Tinh Thần. Thất Lục đứng bên cạnh giường, ngón tay giấu trong tay áo khẽ búng ra một tia kiếm khí mỏng như sợi tóc, đánh thẳng vào tàn tro của lá phù đang vương trên tay Tôn quản sự.
Một tiếng nổ nghẹn trầm vang lên từ phía ngọn núi, xé rách sự tĩnh lặng của nửa đêm.
Luồng kiếm khí mượn chính đường truyền âm đang bị cắn nuốt kia, kích nổ toàn bộ phần linh lực dư thừa bên trong pháp khí. Trận đồ của phe thủ cựu bị chấn động từ bên trong, không thể duy trì trạng thái ẩn nấp. Chín ô trận vị ở mặt nam nứt toác, vỡ vụn thành từng mảnh linh thạch xám xịt. Từ trong khe nứt của cấm chế, mùi kim loại rỉ sét pha lẫn oán khí nồng nặc tuôn ra, bao trùm cả một góc quảng trường.
Tôn quản sự trợn tròn mắt, hô hấp đình trệ. Lão không chỉ tận mắt chứng kiến mắt trận vỡ, mà còn cảm nhận rõ ràng sát khí tà đạo phát ra từ nơi vốn được xưng tụng là thánh địa vinh quang nhất của gia tộc.
"Báo cho bọn họ chuẩn bị đi."
Thất Lục thu lại ngón tay, thanh âm không chút phập phồng, để lại một câu chốt hạ tàn nhẫn.
"Hừng đông ngày mai, nếu không mang sổ sách ra đối chứng công khai tại bia đá, Vạn Kim Thương Hội cứ việc đem thứ mùi vị vừa rồi rêu rao cho toàn bộ khách hàng Cửu Châu cùng biết."
Luồng tà quang đỏ sẫm như một con mãng xà vô hình, há miệng nuốt chửng lá bùa truyền âm đang mắc kẹt tại rìa cấm chế. Âm thanh xèo xèo vang lên gai người, sát khí cọ xát vào màng bọc linh lực tạo ra những tia lửa đen ngòm. Chấn động từ vụ va chạm không bùng nổ ra ngoài mà truyền ngược theo các sợi trận văn, gõ thẳng vào vách đá của tầng hầm thứ ba dưới lòng Trưởng Lão Viện.
Bên trong thạch thất tối tăm, một lão giả mặc đạo bào xám tro đột ngột mở bừng hai mắt. Lão chính là người đang nắm giữ chìa khóa của kho dự trữ tuyệt mật, kẻ đứng sau chuỗi cung ứng phôi khí có vấn đề. Trên án thư trước mặt lão, mặt la bàn phong thủy bằng gỗ đào bỗng nhiên nứt toác một đường dài, kim chỉ nam điên cuồng xoay tít rồi chỉ thẳng về hướng sơn môn.
Kẻ nào to gan dám dùng phù lục dị giáo cưỡng ép xuyên thấu Hộ Sơn Kiếm Trận?
Lão giả gầm gừ trong cuống họng, bàn tay gầy guộc vung lên, rót một luồng chân nguyên tinh thuần vào quả cầu lưu ly đặt giữa phòng. Hình ảnh phản chiếu từ bên ngoài hiện lên mờ ảo, lờ mờ vạch trần thân ảnh béo phệ của tên quản sự họ Tôn đang đứng chửi bới ngoài kết giới. Nhìn thấy ngọc giản bọc viền vàng xỉn màu trên tay gã thương nhân, đồng tử lão giả bỗng co rút kịch liệt.
Bình thường, một tên quản sự trạm dịch tuyệt đối không dám làm càn tại thánh địa kiếm tu lúc nửa đêm. Nhưng hôm nay gã lại mang theo ấn tín của thương hội, mượn cớ kiểm tra lô hàng để đánh thẳng vào tử huyệt danh tiếng của phe thủ cựu. Lão giả lập tức hiểu ra, đây không phải là sự trùng hợp ngu ngốc, mà là có kẻ cố tình thả mồi nhử để ép lão phải tự tay mở cửa hầm ngầm.
Muốn mượn sức ép của thương đạo để vạch trần bí mật trong kho sao, nằm mơ đi!
Lão giả hừ lạnh, quyết định thay đổi chiến thuật từ ẩn nhẫn sang chủ động dập tắt mầm mống. Lão không thể để tà khí từ lá bùa kia tiếp tục ăn mòn kết giới, bởi nếu để lộ dấu vết ma đạo ra ngoài, uy tín của toàn bộ mạch đúc kiếm phía nam sẽ sụp đổ. Bàn tay khô héo vỗ mạnh lên vách đá, kích hoạt Trấn Mạch Đồng Cảnh đang khảm sâu trong mạch nước ngầm.
Chín ô trận vị dưới sàn nhà đồng loạt sáng rực lên ánh sáng vàng nhạt, tạo thành một lốc xoáy linh khí nhằm hút ngược luồng tà quang ngoài sơn môn vào trong. Lão định dùng uy áp tuyệt đối của trận pháp cốt lõi để nghiền nát lá bùa, đồng thời tạo hiện trường giả rằng tên thương nhân kia đã dùng tà thuật tấn công Kiếm Các. Thế nhưng, ngay khi linh lực hai bên vừa chạm nhau, sắc mặt lão giả chợt biến đổi kinh hoàng.
Luồng tà khí kia căn bản không phải là sát chiêu, mà chỉ là một cái vỏ bọc rỗng tuếch chứa đầy kiếm ý phản phệ. Ngay khi Trấn Mạch Đồng Cảnh mở ra khe hở để nuốt chửng lá bùa, kiếm ý sắc bén được giấu kín bên trong lập tức bung tỏa, men theo đường dẫn của trận văn mà cắn ngược vào trung tâm hầm ngầm. Lão giả nhận ra mình đã mắc mưu, đối phương căn bản không định phá kết giới, mà muốn ép lão tự mở đường cho một loại thần thức dò xét xâm nhập.
Trong khoảnh khắc sinh tử, lão giả không thể quan tâm đến việc giữ gìn tài sản nữa. Lão cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt đồng cảnh, cưỡng ép bẻ ngoặt dòng chảy của linh mạch sang hướng khác. Dòng kiếm ý phản phệ bị chuyển hướng, đâm sầm vào giá đỡ bằng gỗ lim ở góc thạch thất, nơi đang đặt ba mươi sáu thanh trọng kiếm giả mạo.
Một tiếng nứt vỡ chói tai vang lên, kéo theo âm thanh rền rĩ như tiếng quỷ khóc. Thanh kiếm đứng đầu giá đỡ chịu không nổi áp lực vặn xoắn của linh mạch, thân kiếm vỡ vụn thành hàng trăm mảnh nhỏ. Từ trong lõi thép hắc thiết, một luồng sương mù xám xịt mang theo mùi tro cốt cháy khét trào ra, minh chứng rõ ràng cho việc sử dụng vật liệu tà đạo để thay thế linh tài thượng phẩm.
Cái giá phải trả cho việc bảo vệ kết giới chính là việc phá hủy hoàn toàn một vật chứng quan trọng, đồng thời làm ô nhiễm vĩnh viễn trận nhãn của hầm ngầm. Tiếng kiếm ngân thê lương từ thanh khí cụ vỡ nát không bị nhốt lại trong không gian kín, mà truyền theo các khe nứt địa chất, vang vọng âm ỉ ra tận quảng trường ngoại môn. Ở bên ngoài, đám đệ tử tuần tra và cả tên quản sự họ Tôn đều nghe thấy âm thanh rạn nứt mang đầy oán khí này, ánh mắt mọi người nhìn về phía Trưởng Lão Viện bắt đầu nhuốm màu nghi hoặc.
Luồng tà khí vừa chạm vào mặt gương đồng liền vỡ vụn thành trăm ngàn điểm sáng lấm tấm. Lão giả mặc trường bào xám sững sờ, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Đòn đánh mang theo uy áp kinh nhân kia lại chỉ là một lớp vỏ rỗng không có lấy một tia sát phạt.
Không hay!
Lão gầm lên một tiếng khàn đục, lập tức thu hồi thần thức đang rót vào pháp khí phòng ngự. Đáng tiếc, nhịp độ chuyển đổi đã chậm đi nửa khắc. Những điểm sáng mỏng manh kia căn bản không nhằm vào mạng lão, mà nương theo sức hút của trận đồ đang mở, luồn lách thẳng vào khu vực trung tâm hầm ngầm. Mục tiêu thực sự của lá bùa mồi nhử này là phá vỡ phong ấn dưỡng kiếm của ba mươi sáu phôi trọng kiếm đang nằm chờ thành hình.
Mặt gương đồng bị ép vận hành ngược chiều, phát ra những tiếng răng rắc chói tai. Để ngăn chặn luồng khí trọc xâm nhập làm hỏng kiếm văn giả mạo, lão giả không còn cách nào khác đành cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên chín ô trận vị để cưỡng chế ngắt kết nối. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, toàn bộ địa mạch dẫn khí xuống tầng hầm thứ ba bị bóp nghẹt hoàn toàn. Mặt trận bàn xuất hiện một vết nứt dài bằng ngón tay, vĩnh viễn mất đi khả năng hội tụ linh khí. Cái giá phải trả quá đắt, nhưng ít nhất kho hàng vẫn được niêm phong an toàn khỏi sự tàn phá.
Cùng lúc đó, tại Vọng Kiếm Lâu, nửa khối ngọc trong hộp chì đột ngột ngừng đập rồi nát bấy thành bột mịn. Diệp Tinh Thần mỉm cười, dùng tay áo lau đi những hạt bụi li ti bám trên mặt bàn gỗ. Mọi thứ diễn ra đúng như dự tính. Hắn mượn tay Tôn quản sự tạo áp lực bên ngoài, lại dùng một đạo phù rỗng ép kẻ địch bên trong tự tay đóng chết cánh cửa hầm.
Bọn lão quái vật ở Trưởng Lão Viện quá cẩn thận, thà hy sinh pháp bảo trấn phái còn hơn để lộ tang chứng. Nhưng chúng không hiểu rằng, một khi cấm địa bị phong bế, quá trình ngụy tạo vết nứt lịch sử trên những phôi kiếm kia bắt buộc phải đình trệ. Sáng mai, khi Vạn Kim Thương Hội đến gõ cửa đòi đối chứng vật liệu, chúng sẽ không có lấy một sản phẩm hoàn thiện để đưa ra. Lớp bình phong danh tiếng của Hắc Thiên Kiếm Các cài cắm tại đây đã chính thức xuất hiện lỗ hổng chí mạng.
Hắn xoay người, nhấc bút lông chấm vào nghiên mực đỏ thẫm. Một tờ lệnh dụ mang con dấu Các chủ được viết ra nhanh chóng, từng nét chữ sắc lạnh như mũi kiếm.
Sáng sớm ngày mai, đem lệnh này dán ở Chấp Sự Đường, thông báo hội đồng giám định sẽ mở phiên xét duyệt Thiên Địa Kiếm Phổ sớm hơn ba ngày.
Diệp Tinh Thần nhạt giọng phân phó cho thị kiếm đồng tử đang hầu hạ ngoài rèm châu. Nhịp điệu của ván cờ đã hoàn toàn nằm trong tay hắn. Bất kỳ chi tộc nào không giao nộp đủ số lượng phôi kiếm để kiểm chứng, lập tức tước bỏ quyền bỏ phiếu trong tộc nghị tháng này, đồng thời tịch thu toàn bộ hạn ngạch thương đạo.
Đêm nay, lão giả dưới hầm ngầm tưởng rằng mình vừa bảo vệ thành công bí mật, mà không biết chính vết nứt trên mặt gương kia đã lưu lại dao động linh lực của tà công. Trưởng Lão Viện sẽ phải điên cuồng rút cạn ngân khố, tìm đến chợ đen để mua linh thạch duy trì nhiệt độ lò nung trước hừng đông. Nếu không làm vậy, toàn bộ uy tín bao năm gầy dựng của bọn chúng sẽ sụp đổ hoàn toàn trước mũi nhọn của giới thương đạo, mở đường cho một cuộc thanh trừng đẫm máu mà không cần Diệp Tinh Thần phải tự tay rút kiếm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.