Chương 86: Linh Mạch Của Kẻ Mở Nó
Đăng: 24/07/2026 08:11
3,747 từ
30 lượt đọc
Đọc
Kiếm Các Thiên Hạ
Mục lục
228 chương
Chương 1: Kiếm Trên Bàn
Chương 2: Kiếm Của Gia Tộc
Chương 3: Pháp Đặc Trưng Của Gia Tộc
Chương 4: Kiếm Ở Vị Trí Thứ Chín Mươi
Chương 5: Vào Sổ Sách
Chương 6: Kiếm Văn Khẽ Phất Lên
Chương 7: Vạn Kim Thương Hội
Chương 8: Kiếm Thai Trong Đan Điền
Chương 9: Trận Pháp Phản Phệ
Chương 10: Gia Tộc Tiếp Theo
Chương 11: Vào Sổ Công Huân
Chương 12: Tộc Trưởng Mặc Gia
Chương 13: Huyết Sát Lệnh Vừa Được Ném Tới
Chương 14: Kiếm Này Bọc Trong Hộp Gấm
Chương 15: Ngọc Giản Công Huân
Chương 16: Kiếm Phổ Kỳ Mới
Chương 17: Gian Đã Nằm Trong Tay Ta
Chương 18: Bất Kỳ Dấu Vết Linh Lực Nào
Chương 19: Gia Bội Tín
Chương 20: Giao Hàng Cho Phủ Thành Chủ
Chương 21: Mạch Cho Tôn Quản Sự
Chương 22: Kiếm Các Từ Canh Tư
Chương 23: Giao Nộp Thẳng Cho Phủ Thành Chủ
Chương 24: Tử Ngoại Môn Canh Gác Vòng Ngoài
Chương 25: Kiếm Vừa Rời Khỏi Vỏ
Chương 26: Giao Cho Người Ngoài
Chương 27: Linh Tài Của Bọn Chúng
Chương 28: Giao Cho Liệt Hỏa Tông
Chương 29: Lệnh Cho Thiên Cơ Kiếm Võng
Chương 30: Lệnh Cho Đội Tuần Tra Vòng Ngoài
Chương 31: Đứng Trơ Trọi Giữa Đống Phế Tích
Chương 32: Ấn Triện Đóng Lên Trang Sổ
Chương 33: Pháp Tà Đạo Của Hắc Thiên Các
Chương 34: Tiếng Lách Tách Của Bấc Đèn Dầu
Chương 35: Giao Kẻ Này Cho Hình Sự Đường
Chương 36: Ngọc Đã Được Làm Giả Kỹ Lưỡng
Chương 37: Lệnh Bài Ném Lên Bàn
Chương 38: Pháp Khí Trong Quý Tới
Chương 39: Trong Cáo Thị
Chương 40: Linh Mạch Bên Trong Hạt Cát
Chương 41: Lệnh Xuống Tình Báo Đường
Chương 42: Ấn Ký Lò Rèn Méo Mó
Chương 43: Giam Vào Hắc Thủy Lao
Chương 44: Trận Vị Của Ba Kẻ Kia
Chương 45: Mạch Ngầm Ngoại Môn
Chương 46: Trận Dội Ngược Qua Đường Truyền Âm
Chương 47: Tử Áo Xám
Chương 48: Đài Giám Định
Chương 49: Lệnh Của Các Chủ
Chương 50: Gia Đứng Sau Màn Sáng
Chương 51: Lại Một Mình Diệp Tinh Thần
Chương 52: Giao Tranh Này
Chương 53: Linh Thạch Trung Phẩm
Chương 54: Mồi Ngon Nhất
Chương 55: Kiếm Tế Huyết
Chương 56: Ấn Đang Rung Lên Bần Bật
Chương 57: Kiếm Làm Lá Chắn Không Hề Rẻ
Chương 58: Kiếm Đi Lùng Sục Kẻ Nội Gián
Chương 59: Linh Thạch Trung Phẩm Dưới Núi
Chương 60: Trận Vị Khẩn Cấp
Chương 61: Lệnh Xuống Kho Số Một
Chương 62: Ấn Ký Tại Bến Đò Tẩy Kiếm
Chương 63: Ngọc Giản Đặt Góc Bàn
Chương 64: Trận Pháp Phong Tỏa Cấp Hai
Chương 65: Trận Giao Phong Hung Hiểm
Chương 66: Ấn Ký Vừa Hiện Hình
Chương 67: Ngọc Bội Hộ Thân Của Lục Trầm
Chương 68: Là Một Đống Tro Tàn
Chương 69: Linh Mạch Đã Thành Công Mỹ Mãn
Chương 70: Thói Quen Chế Tác Đặc Trưng
Chương 71: Đài Giám Định Dưới Núi
Chương 72: Linh Thạch Trên Thiên Địa Kiếm Phổ
Chương 73: Giao Nộp Vật Chứng
Chương 74: Lệnh Bài Này Vừa Ban Ra
Chương 75: Trong Sổ Sách Gia Tộc
Chương 76: Linh Tuyền Vừa Bị Ô Uế
Chương 77: Lệnh Cho Hình Phạt Đường
Chương 78: Lệnh Cho Chấp Sự Đường
Chương 79: Kiếm Thu Thủy Tàn Hồng
Chương 80: Mạch Của Phường Đúc
Chương 81: Lệnh Phong Tỏa Hiện Trường
Chương 82: Kiếm Vừa Dứt
Chương 83: Kiếm Văn Gốc
Chương 84: Lệnh Bài Phong Tỏa
Chương 85: Gian Chìm Vào Tĩnh Lặng
Chương 86: Linh Mạch Của Kẻ Mở Nó
Chương 87: Lệnh Cho Giám Kiếm Đường
Chương 88: Kiếm Đang Bị Tình Nghi
Chương 89: Trận Pháp Truyền Tin
Chương 90: Linh Lực Ngưng Trệ Không Thông
Chương 91: Ấn Chặt Lấy Cổ Chân Gã
Chương 92: Vào Sổ Tuần Tra
Chương 93: Kiếm Đường Làm Vật Chứng
Chương 94: Lệnh Cho Phân Bộ Tình Báo
Chương 95: Lệnh Xuống Chấp Sự Đường
Chương 96: Ngọc Lập Tức Cháy Đen
Chương 97: Ngọc Giản Này
Chương 98: Huyết Rơi Thẳng Vào Lưỡi Kiếm
Chương 99: Huyết Độn Phù
Chương 100: Vào Kho Lưu Trữ
Chương 101: Lệnh Xuống Dưới
Chương 102: Kiếm Các Biến Sắc Mặt
Chương 103: Pháp Bảo Này
Chương 104: Mạch Không Hề Rẻ
Chương 105: Hai Con Đường Để Lựa Chọn
Chương 106: Kiếm Các Của Chúng Ta
Chương 107: Đài Quan Trắc
Chương 108: Gian Tĩnh Mịch Của Khố Phòng
Chương 109: Pháp Khí Có Tốc Độ Nhanh Nhất
Chương 110: Mạch Của Chúng Sẽ Suy Kiệt
Chương 111: Lệnh Phù Rơi Xuống Mặt Bàn
Chương 112: Giao Cho Quan Phủ
Chương 113: Lệnh Cho Tình Báo Đường
Chương 114: Mạch Là Ván Cược Sinh Tử
Chương 115: Tử Huyệt Tâm Lý Của Đối Phương
Chương 116: Trên Cáo Thị
Chương 117: Đài Quan Trắc Ở Giữa Gian Phòng
Chương 118: Lệnh Vẫn Lạnh Lùng Dứt Khoát
Chương 119: Phù Đồng Loạt Ném Ra
Chương 120: Giam Vào Hắc Thạch Lao
Chương 121: Lệnh Cho Đội Ám Vệ Huyền Tự
Chương 122: Pháp Lực Nào Thuộc Về Bổn Các
Chương 123: Lệnh Cho Chấp Sự Đường Dưới Núi
Chương 124: Trận Pháp Bảo Vệ
Chương 125: Huyết Văn Cương Cấm Kỵ
Chương 126: Huyết Ảnh Kiếm Quyết Tàn Khuyết
Chương 127: Kiếm Hoang Nhặt Được Ở Hẻm Nam
Chương 128: Trận Đột Ngột Sáng Bừng
Chương 129: Lệnh Cấm Vận Chuyển
Chương 130: Đài Cao Lộng Gió
Chương 131: Pháp Của Lão
Chương 132: Tiếng Gió Rít Qua Khe Cửa Gỗ
Chương 133: Pháp Lực Ngưng Trệ
Chương 134: Lệnh Bài Khảo Khí Của Bổn Đường
Chương 135: Trận Pháp Lôi Kéo
Chương 136: Ấn Ký Định Vị Vĩnh Viễn
Chương 137: Tử Sĩ Kia
Chương 138: Ấn Động Bung Mở
Chương 139: Ấn Công Thập Nhất
Chương 140: Linh Mạch Hư Hại
Chương 141: Ngọc Sang Cho Đại Trưởng Lão
Chương 142: Ngọc Giản Truyền Tin Để Cầu Viện
Chương 143: Lệnh Cấm Vận Than Linh Mộc
Chương 144: Lệnh Xuống Khố Phòng
Chương 145: Lệnh Xuống Chấp Sự Đường Dưới Núi
Chương 146: Kiếm Kia Bắt Buộc Phải Đình Trệ
Chương 147: Mạch Hôm Nay
Chương 148: Mộc Trượng Xuống Mặt Đất
Chương 149: Mạch Thực Tế
Chương 150: Linh Thạch Như Kế Hoạch Ban Đầu
Chương 151: Tộc Nghị Sắp Tới
Chương 152: Tộc Để Ép Góc Kẻ Địch
Chương 153: Lệnh Xuống Khảo Công Đường
Chương 154: Linh Lực Của Mình Làm Mồi Nhử
Chương 155: Pháp Khí Bản Mệnh Để Phá Cửa
Chương 156: Tử Đối Tác
Chương 157: Phù Tiêu Huyết Lệnh
Chương 158: Trận Dồn Sức Ép Về Hướng Tây
Chương 159: Pháp Đã Hiển Hiện Rõ Ràng
Chương 160: Từng Chuyến Hàng Ra Vào Bến Cảng
Chương 161: Ấn Tà Thuật
Chương 162: Trận Văn Cuốn Ngược Lên
Chương 163: Gia Tộc Để Siết Chặt Thòng Lọng
Chương 164: Ba Chữ Hắc Băng Các Sắc Lẹm
Chương 165: Trận Vị Trên Thành Lò Nứt Toác
Chương 166: Kiếm Mới Đúc
Chương 167: Gian Tĩnh Lặng Trên Lầu Cao
Chương 168: Trận Văn Bị Thiêu Rụi
Chương 169: Mạch Cánh Tay Phải Của Hắn
Chương 170: Tộc Quy Thứ Hai Mươi Sáu
Chương 171: Kiếm Cách Nứt Nẻ
Chương 172: Tàn Dư Linh Lực Tại Mắt Trận
Chương 173: Kiếm Đuổi Theo
Chương 174: Tỏa Mạch Tỏa Xé Gió Bay Tới
Chương 175: Lệnh Tỏa Khố
Chương 176: Lệnh Bài Chữ Tru Mà Trảm
Chương 177: Trận Vị Đồng Loạt Sáng Rực
Chương 178: Kiếm Chứng Cứ
Chương 179: Tử Đàn Đặt Ở Góc Phòng
Chương 180: Cấm Bị Phanh Phui
Chương 181: Phù Lục Kích Hoạt
Chương 182: Mạch Mất Sáu Năm
Chương 183: Ngọc Phong Ấn
Chương 184: Hai Lựa Chọn
Chương 185: Đài Cao Của Trưởng Lão Viện
Chương 186: Gia Một Con Đường Lui
Chương 187: Ấn Của Mình
Chương 188: Trận Pháp Để Kiểm Chứng
Chương 189: Gia Lúc Đầu
Chương 190: Gia Để Ăn Chênh Lệch
Chương 191: Kiếm Lễ Đã
Chương 192: Ngọc Giản Không Phải Của Liễu Gia
Chương 193: Đài Quan Sát Trên Tầng Cao Nhất
Chương 194: Trận Pháp Phục Chế
Chương 195: Vào Sổ Công Huân Dưới Núi
Chương 196: Kiếm Phế Phẩm Lên Đài Thông Cáo
Chương 197: Đài Nghị Sự
Chương 198: Vào Sổ Công Huân Trong Tộc Nghị
Chương 199: Vào Sổ Công Huân Bên Cấm Trận
Chương 200: Vào Sổ Công Huân Sau Hồi Chuông
Chương 201: Linh Lực Rót Vào Bừng Sáng
Chương 202: Ngọc Giản Tiếp Tục Vang Lên
Chương 203: Đài Nghị Sự Dưới Núi
Chương 204: Lệnh Thanh Tra Kho Bãi
Chương 205: Tử Mạch Huyết Thiết
Chương 206: Tử Sĩ Vô Danh
Chương 207: Kiếm Trì Khỏi Thiên Địa Kiếm Phổ
Chương 208: Trên Sa Bàn Tình Báo
Chương 209: Cấm Địa Hoang Tàn
Chương 210: Linh Thạch Để Thanh Tẩy Mạch Ngầm
Chương 211: Tử Huyệt Của Chúng Ta
Chương 212: Ngọc Giản Truyền Âm
Chương 213: Mạch Khoáng Sụp Đổ
Chương 214: Ngọc Giản Ghi Chép Ra
Chương 215: Kiếm Khí Xé Nát
Chương 216: Gia Cố Trận Bàn
Chương 217: Đài Nghị Sự Trong Tộc Nghị
Chương 218: Lại Một Mình
Chương 219: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Dưới Núi
Chương 220: Trận Rung Động Nhè Nhẹ
Chương 221: Kiếm Trên Cùng
Chương 222: Đài Nghị Sự Thiên Đạo Kiếm Các
Chương 223: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Trong Tộc Nghị
Chương 224: Lại Một Hố Sâu Hoắm
Chương 225: Kiếm Tâm Trước Khi Nhập Kho
Chương 226: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Bên Cấm Trận
Chương 227: Đài Chấp Sự
Chương 228: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Sau Hồi Chuông
Cuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 228/228 chương
Giọt sương mang màu tro tàn chầm chậm trượt xuống mặt ngọc lưu ly, xèo xèo ăn mòn một mảng phù văn phòng hộ. Không gian phường đúc vốn đang lạnh lẽo vì hỏa mạch suy kiệt nay lại càng thêm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng thứ chất lỏng tử bại kia gặm nhấm bề mặt bảng xếp hạng. Diệp Tinh Thần không vội vã vung tay lau đi. Hắn nheo mắt, đầu ngón tay kẹp lấy một mảnh ngọc giản mỏng dính, cẩn thận gạt thứ tàn dư tà khí ấy vào trong một chiếc hộp gỗ đào nhỏ xíu.
Vừa chạm vào đáy hộp, giọt sương lập tức đông cứng lại thành một viên châu sần sùi, tỏa ra mùi rỉ sét gay gắt pha lẫn mùi máu khô vạn năm. Diệp Tinh Thần nhắm mắt, phóng xuất một luồng thần thức mỏng như tơ nhện quấn quanh dị vật. Hình ảnh mờ ảo của một thanh cự kiếm gãy nát xẹt qua trong đầu hắn, kèm theo tiếng thét gào của hàng vạn oan hồn bị tước đoạt kiếm mạch. Sự thật đã phơi bày, chủ nhân thực sự của Huyết Tôn Kiếm đã chết từ lâu, và kẻ đang mạo danh cầm thanh vũ khí này chỉ là một lớp bình phong được Hắc Thiên Kiếm Các dựng lên bằng tà thuật chắp vá.
Từ trong góc khuất của sảnh đường, một thân ảnh mặc hắc y lặng lẽ bước ra, quỳ một chân xuống nền đá. Đó là Thẩm Nhan, người phụ trách mạng lưới thu thập tin tức ngoại vi và các tuyến giao dịch ngầm của gia tộc.
"Các chủ, hỏa mạch đình trệ, dư luận bên ngoài đang bắt đầu xôn xao. Mấy chi tộc phụ thuộc đã có kẻ rục rịch muốn rút lại khế ước cung cấp quặng mỏ."
Diệp Tinh Thần chậm rãi đậy nắp chiếc hộp gỗ đào, tiện tay dán lên đó một lá bùa phong ấn tản mác kiếm ý sắc lạnh. Hắn không hề bận tâm đến sự hoảng loạn của đám thương nhân bám đuôi. Đối với hắn, ngọn lửa lò rèn tạm tắt lúc này không phải là một tai họa, mà là một bức rèm che đậy hoàn hảo nhất.
"Cứ để bọn chúng xôn xao, truyền lệnh cho Tàng Kiếm Các đóng cửa từ chối tiếp khách trong nửa tháng tới, lấy cớ bảo trì trận pháp. Bọn chúng càng nghĩ chúng ta đang suy yếu, sự chú ý dồn về phía này sẽ càng ít."
Thẩm Nhan hơi ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc nhưng không dám dông dài. Diệp Tinh Thần vẩy cổ tay, chiếc hộp gỗ đào lơ lửng bay về phía nữ thuộc hạ.
"Ngươi cầm vật chứng này, lập tức rời núi bằng mật đạo phía tây. Đừng để bất kỳ ai trong tộc nhìn thấy. Đem thứ này đến phường thị ngầm ở Lạc Tinh Cốc, tìm cách bán nó cho tay giám định sư trưởng của Tứ Hải Thương Hội. Nhớ kỹ, không được dùng thân phận thật, hãy đóng giả làm một tên tán tu đào mộ vừa nhặt được dị bảo từ cổ chiến trường."
Người mặc hắc y cẩn thận đón lấy chiếc hộp, cảm nhận được luồng hàn khí thấu xương truyền qua lớp gỗ đào.
"Thuộc hạ đã hiểu. Nhưng Các chủ, Tứ Hải Thương Hội vốn là đối tác làm ăn mật thiết với Hắc Thiên Kiếm Các, giao thứ này cho bọn chúng chẳng khác nào chui đầu vào lưới?"
Khóe môi Diệp Tinh Thần khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười lạnh nhạt. Hắn quay lưng nhìn lại vết nứt nhỏ bé nhưng vô cùng chói mắt trên Thiên Địa Kiếm Phổ.
"Chính vì chúng thân thiết nên ta mới mượn tay chúng. Tay giám định sư kia nổi tiếng tham lam nhưng lại rất tự phụ vào nhãn lực của mình. Khi hắn đem viên châu này bỏ vào lò thử nghiệm, khí tức tàn bại bên trong sẽ cộng hưởng trực tiếp với Huyết Tôn Kiếm giả mạo đang được trưng bày tại tổng đà của chúng."
Hắn dừng một nhịp, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn đá, âm thanh lách cách vang lên đều đặn như đang tính toán từng bước cờ.
"Khi sự cộng hưởng xảy ra trước mặt hàng trăm khách hàng, thanh danh kiếm hạng mười bảy sẽ tự động rỉ máu đen. Lúc đó, Hắc Thiên Kiếm Các sẽ cho rằng Tứ Hải Thương Hội cố tình gài bẫy để ép giá vật liệu, hoặc có kẻ thù nào đó mượn đường thương hội để tập kích. Không ai rảnh rỗi nghi ngờ một Thiên Đạo Kiếm Các đang phải đóng cửa vì hỏa mạch khô cạn."
Chuỗi liên hoàn kế này không cần tốn một binh một tốt, cũng không cần Diệp Tinh Thần phải đích thân rút kiếm. Hắn dùng chính lòng tham của thương nhân, sự giả tạo của kẻ thù và uy tín của một thanh danh kiếm để ép đối phương tự bước vào tử cục. Cái giá của việc hỏa mạch suy kiệt đã được hắn chuyển hóa thành lợi thế ngụy trang không thể hoàn hảo hơn, biến tổn thất của gia tộc thành đòn bẩy chiến lược.
Thẩm Nhan rùng mình, thu liễm tâm thần, giấu kỹ chiếc hộp vào trong ngực áo rồi hóa thành một luồng khói đen biến mất khỏi phường đúc. Diệp Tinh Thần đứng lại một mình giữa không gian tĩnh mịch, ánh mắt sắc bén ghim chặt vào hai chữ Huyết Tôn đang dần phai màu. Ván cờ danh tiếng đã được tung ra, mồi nhử mang tên tàn dư tà khí đã vào vị trí, giờ chỉ còn chờ xem con mồi sẽ vùng vẫy thế nào trong cái lồng sinh tử do chính sự dối trá của chúng dệt nên.
tuồn nó vào tay kẻ môi giới của Tứ Hải Thương Hội, nhưng tuyệt đối không được giao dịch trực tiếp. Hãy để bọn chúng tưởng rằng đây là thứ đồ tùy táng do một toán tán tu trộm mộ vừa đào được từ phế tích cổ.
Thẩm Nhan cúi đầu nhận lệnh, thu liễm toàn bộ khí tức rồi lùi sâu vào bóng tối của đường hầm. Nửa canh giờ sau, tại một hẻm núi sương mù dày đặc cách ngọn núi chính hơn trăm dặm, một bóng người gù lưng khoác áo tơi rách rưới chậm rãi bước vào phường thị ngầm Lạc Tinh Cốc. Nơi này không có ánh mặt trời, chỉ được thắp sáng bằng những viên huỳnh thạch xanh thẳm khảm sâu trên vách đá. Tiếng rao bán vật liệu chợ đen, tiếng ngã giá khàn khàn và sát khí nhàn nhạt đan xen vào nhau tạo nên một không gian vô cùng ngột ngạt. Thẩm Nhan dưới lớp dịch dung của một lão già gầy gò, tay chống một thanh thiết kiếm rỉ sét, tiến thẳng đến gian hàng lớn nhất nằm sâu trong cùng.
Chủ gian hàng là một gã trung niên mập mạp, ngón tay đeo đầy ngọc nhẫn, chính là một trong những ám tuyến thu mua đồ cổ khét tiếng của Tứ Hải Thương Hội. Gã liếc nhìn bộ dạng tàn tạ của người mới đến, ánh mắt lướt qua thanh vũ khí mẻ góc rồi dừng lại ở vật phẩm được bọc kín trong lớp vải thô. Thẩm Nhan không nói một lời, ném thẳng chiếc hộp gỗ đào lên mặt bàn đá, kèm theo một khối phôi kiếm đã nứt nẻ sặc mùi tử khí.
Lão phu cần đổi lấy ba vạn linh thạch hạ phẩm và một tấm lệnh bài thông hành ra khỏi Cửu Châu ngay trong đêm nay.
Thẩm Nhan cố tình ép giọng nói trở nên khàn đặc, để lộ ra một tia hoảng loạn của kẻ vừa trộm được đồ cấm đang bị truy sát. Gã mập mạp nhếch mép cười nhạt, vươn tay định gỡ lá bùa phong ấn trên nắp hộp để kiểm tra. Ngay khoảnh khắc ngón tay gã chạm vào, cấm chế kiếm ý sắc lạnh do chính Diệp Tinh Thần lưu lại đột ngột bùng phát, chém đứt một phần thần thức thăm dò của đối phương. Gã rụt tay lại, sắc mặt lập tức thay đổi từ khinh khỉnh sang ngưng trọng tột độ. Bằng kinh nghiệm nhiều năm lăn lộn trong nghề giám định hắc ám, gã nhận ra thứ tà khí xám tro đang rỉ ra từ khe hở không phải là đồ vật bình thường, mà mang theo dấu ấn huyết tế của một thế lực cực kỳ khủng khiếp.
Đứng trước món hời lớn mang theo rủi ro cao, gã môi giới quyết định thay đổi thái độ, không dùng linh thạch để giao dịch mà trực tiếp kích hoạt trận pháp vây khốn ẩn dưới lớp gạch nền. Bốn đạo phù văn màu vàng sậm mang hình dáng xiềng xích sáng rực lên, đan chéo vào nhau khóa chặt không gian xung quanh quầy hàng. Gã muốn nuốt trọn cả vật chứng lẫn mạng sống của kẻ mang hàng tới, tuyệt đối không để lọt tin tức ra ngoài.
Thẩm Nhan biết rõ kịch bản ép mua ép bán này đã nằm trong dự tính chi tiết của Các chủ. Nàng không hề phản kháng bằng thân pháp, chỉ cố tình để lộ ra vẻ tuyệt vọng, cắn răng rót toàn bộ linh lực kích nổ thanh thiết kiếm cấp trung đang cầm trên tay. Tiếng nổ trầm đục vang lên, pháp khí vỡ vụn thành hàng trăm mảnh sắt vụn sắc lẹm, cắm phập vào màng chắn của trận pháp. Nàng mượn lực đẩy từ vụ nổ lùi mạnh về phía sau, xé rách một góc phù văn vây khốn để thoát thân trong gang tấc.
Cái giá phải trả cho màn kịch chân thực này không hề nhỏ. Lực phản chấn từ việc tự bạo pháp khí khiến linh mạch cánh tay phải của Thẩm Nhan tê rần, một ngụm máu tươi trào lên tận cổ họng nhưng bị nàng ép buộc nuốt ngược trở lại để không lưu lại huyết tủy nhận dạng. Nàng bỏ lại chiếc hộp gỗ đào chứa giọt sương tà khí cùng khối phôi nứt nẻ, lẩn thật nhanh vào dòng người hỗn loạn đang nhốn nháo trong phường thị ngầm.
Gã mập mạp vung tay thu hồi tàn dư trận pháp, vội vàng chộp lấy chiếc hộp trên bàn đá, trong mắt lóe lên sự tham lam vô độ. Gã đắc ý cho rằng bản thân vừa cướp được một món báu vật vô giá từ tay một tên tán tu ngu ngốc. Tứ Hải Thương Hội hoàn toàn không biết rằng, việc gã giữ lại luồng tà khí cốt lõi của Huyết Tôn Kiếm đã vô tình biến toàn bộ tổ chức thương mại này thành một chiếc bình phong hoàn hảo. Kể từ khắc này, chiếc hộp gỗ đào sẽ trở thành mồi lửa, thu hút toàn bộ cuộc truy sát diệt khẩu từ mạng lưới sát thủ của Hắc Thiên Kiếm Các đổ dồn về phía thương hội, mở ra một khoảng thời gian trống quý giá để Thiên Đạo Kiếm Các âm thầm sắp xếp lại trật tự bảng xếp hạng.
Chín đạo xiềng xích màu vàng rực trồi lên từ nền đất ẩm mốc, đan chéo nhau tạo thành một lồng giam khép kín. Không gian bên trong gian thạch thất lập tức bị ép chặt, linh khí đình trệ đến mức hít thở cũng trở nên khó khăn.
Gã môi giới mập mạp đứng ngoài rìa trận pháp, vuốt ve chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón cái. Ánh mắt gã dán chặt vào chiếc hộp gỗ đào trong tay nữ khách nhân bí ẩn, nụ cười trên môi vặn vẹo đầy tham lam.
Đồ tốt như vậy, sao có thể để kẻ khác mang đi.
Gã lầm bầm trong họng, ngầm hiểu rằng nếu Tứ Hải Thương Hội có được vật chứng mang khí tức tà dị này, uy tín của hội trên thị trường đấu giá ngầm sẽ tăng vọt. Gã quyết định không thỏa thuận mua bán gì nữa, mà mượn sát trận để trực tiếp cướp đoạt.
Thẩm Nhan ẩn mình dưới lớp áo choàng xám, hơi thở vẫn giữ nhịp đều đặn. Lời dặn của Các chủ trước khi rời núi vang lên rõ mồn một trong tâm trí nàng. Kẻ tham danh lợi ắt sẽ dùng cường quyền để nuốt trọn vật chứng, hãy để bọn chúng tin rằng bản thân vừa đoạt được chí bảo.
Nàng vỗ nhẹ vào túi trữ vật, lấy ra ba tấm phù lục màu xanh lam. Cổ tay khẽ lật, ba đạo kiếm khí sắc lạnh phóng vút về phía góc phải của lồng giam, nơi ánh sáng vàng có vẻ mỏng manh nhất.
Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên. Gã môi giới cười khẩy, ngón tay búng ra một đạo pháp quyết.
Trận vị lập tức biến đổi. Góc phải vốn đang mỏng manh bỗng chốc dày đặc xiềng xích, nghiền nát ba đạo kiếm khí thành từng điểm linh quang vụn vỡ.
Đúng lúc này, nụ cười của gã môi giới chợt cứng đờ. Gã nhận ra luồng thần thức của nữ khách nhân không hề tập trung vào góc phải. Ba tấm phù lục vừa rồi chỉ là mồi nhử để ép trận pháp dồn năng lượng về một hướng.
Kẻ này không định phá trận bằng bạo lực, mà đang dò tìm mắt xích cốt lõi.
Gã môi giới hừ lạnh, lập tức thay đổi thủ pháp. Gã không dùng xiềng xích trói buộc nữa, mà kích hoạt sát chiêu ẩn của trận bàn. Một áp lực thần thức nặng nề như núi ập xuống, nhắm thẳng vào linh đài của Thẩm Nhan, ép nàng phải từ bỏ việc khống chế vật phẩm.
Thẩm Nhan nhíu mày, cảm nhận được màng phòng hộ thần thức của mình đang rạn nứt. Đây chính là khoảnh khắc Các chủ đã dự tính. Nàng cắn răng, không phòng thủ mà truyền một tia linh lực cực nhỏ vào chiếc hộp gỗ đào.
Lá bùa phong ấn mang kiếm ý sắc lạnh trên nắp hộp cố tình bị xé rách một góc. Ngay lập tức, một tia sương mù màu xám tro rỉ ra, mang theo khí tức tử bại và tiếng oan hồn gào thét của Huyết Tôn Kiếm.
Khí tức tà dị vừa xuất hiện, trận pháp xiềng xích vàng lập tức bị ăn mòn, phát ra tiếng xèo xèo chói tai. Áp lực thần thức của gã môi giới bị thứ sương xám kia đánh bật ngược lại, khiến gã lùi lại nửa bước, sắc mặt tái nhợt.
Chỉ chờ có nhịp thở ngắn ngủi ấy, Thẩm Nhan bóp nát một khối ngọc bội giắt bên hông. Một đạo tàn ảnh thế thân xuất hiện ngay tại chỗ, thay nàng gánh trọn luồng xiềng xích vừa khép lại.
Cái giá phải trả cho việc thoát thân là khối Lưu Ảnh Ngọc thế mạng cấp trung đã vỡ vụn thành bột mịn, tổn thất không dưới ba ngàn linh thạch được ghi thẳng vào sổ nợ công huân của gia tộc. Nhưng đổi lại, bản thể của nàng đã mượn lực đẩy trượt ra ngoài phạm vi phong tỏa.
Trong lúc lùi lại, tay áo nàng cố tình vung lên, để chiếc hộp gỗ đào rơi cạch xuống nền đá, lăn về phía chân gã môi giới. Thẩm Nhan giả vờ hốt hoảng, định lao tới nhặt lại nhưng một đạo xiềng xích đã kịp quất tới, buộc nàng phải xoay người lao thẳng ra cửa mật đạo.
Gã môi giới không đuổi theo, vội vàng cúi xuống nhặt món đồ lên, ánh mắt lộ rõ vẻ cuồng nhiệt.
Gã vuốt ve lớp gỗ lạnh lẽo, cảm nhận thứ khí tức tà dị nhưng vô cùng cường đại bên trong. Gã tin chắc rằng nữ tặc kia đã phải bỏ của chạy lấy người trước trận pháp trấn điếm của mình.
Thế nhưng gã không hề biết, mọi diễn biến vừa rồi đều nằm trong sự tính toán chi li của Diệp Tinh Thần. Tứ Hải Thương Hội đã chính thức cắn câu, tự mình ôm lấy một mầm mống tai họa.
Ngày mai, khi bọn chúng đưa bằng chứng này lên đài giám định hòng trục lợi từ danh tiếng của Huyết Tôn Kiếm, chính thứ sương xám tà ác kia sẽ nuốt chửng toàn bộ uy tín mà bọn chúng cất công gây dựng. Cục diện danh vọng tại Lạc Tinh Cốc đã âm thầm đổi chủ.
Sương xám tà dị từ chiếc hộp gỗ đào rỉ ra, gặm nhấm sát trận xiềng xích vàng đến mức phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn. Thẩm Nhan mím chặt môi, cố tình thu hồi ba phần linh lực hộ thể, để mặc cho một dải xích mang theo hỏa viêm quét sượt qua vai áo. Nàng lảo đảo lùi về góc thạch thất, bàn tay run rẩy buông lơi, khiến vật chứng rơi lăn lóc trên nền đá cẩm thạch.
Gã môi giới họ Phí đứng ngoài trận nhãn ban đầu còn đắc ý, nhưng ánh mắt gã bỗng co rụt lại khi nhận ra điểm bất thường. Nhịp thở của hắc y nữ tử quá mức bình ổn, hoàn toàn không giống một kẻ sắp cạn kiệt pháp lực hay bị uy áp của tà vật phản phệ.
Gã chợt hiểu ra đối phương đang cố tình buông bỏ vật phẩm.
Khốn kiếp, ngươi dám dùng kế ve sầu thoát xác!
Gã rít lên vội vã biến đổi thủ ấn. Thay vì tiếp tục siết chặt xiềng xích để lấy mạng, gã chuyển hướng toàn bộ uy áp của cấm chế đè thẳng lên chiếc hộp. Hỏa viêm trận văn bùng lên phong tỏa không gian, ép Thẩm Nhan phải chọn giữa việc quay lại cứu lấy vật chứng hoặc bị nhốt chết trong góc tường.
Thẩm Nhan không hề hoảng loạn, bởi biến số này đã nằm trọn trong dự tính của Các chủ trước khi xuất phát. Nàng quyết đoán rút cây trâm cài tóc bằng hắc ngọc, vốn là một kiện pháp khí che giấu khí tức bậc trung, rót tia thần thức cuối cùng vào đó rồi phóng thẳng vào mắt trận.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, mười hai đạo kiếm khí nhỏ xíu từ trong cây trâm bung tỏa, chém đứt sự liên kết của hỏa mạch dưới lòng đất. Cái giá phải trả cho một nhịp thở sinh tử này là kiện pháp khí nát vụn, đồng thời kinh mạch cánh tay phải của nàng bị hàn khí từ hắc ngọc dội ngược. Cánh tay tức khắc đông cứng lại, tuyệt đối không thể thi triển bất kỳ kiếm quyết nào trong ba ngày tới, hành tung rút lui cũng theo đó mà phơi bày.
Nhưng bấy nhiêu là đủ để tạo ra một kẽ hở. Lợi dụng khoảnh khắc trận văn bị đình trệ, Thẩm Nhan hóa thành một đạo tàn ảnh, mượn cớ chật vật bỏ chạy khỏi thạch thất, để lại một vệt máu giả trên vách đá.
Gã họ Phí gầm lên tức giận xông tới định đuổi theo, nhưng sự chú ý của gã ngay lập tức bị luồng tử bại kiếm ý nồng đậm tỏa ra từ hộp gỗ đào níu giữ. Sự tham lam và khao khát lập công che mờ lý trí, gã vội vàng lấy ra một lá bùa mang ấn ký của Hắc Thiên Kiếm Các dán đè lên nắp hộp. Gã tin chắc rằng, tàn niệm rỉ máu bên trong sẽ là bằng chứng thép để lật đổ uy tín giám định của Thiên Đạo Kiếm Các.
Gã không hề biết rằng, khoảnh khắc lá bùa kia chạm vào lớp sương xám, một sợi nhân quả mỏng manh đã được thiết lập hoàn hảo.
Tại Tàng Kiếm Các cách đó ngàn dặm, Diệp Tinh Thần chậm rãi mở mắt. Trên bàn gỗ tử đàn trước mặt hắn, mặt kính của la bàn viễn vọng chuyên dùng để dò xét kiếm mạch vừa xuất hiện một điểm sáng màu đỏ thẫm. Kế hoạch mượn dao giết người, dùng bình phong để tung vật chứng giả vào nội bộ kẻ địch đã hoàn thành bước bản lề.
Hắn đã tính toán vô cùng chi tiết. Nếu trực tiếp công bố sự thật, đối thủ sẽ dùng quyền lực dư luận để phản bác, thậm chí đổ lỗi ngược lại. Nhưng nếu để chính tay sai của chúng cướp lấy tàn niệm tà dị này mang về dâng lên cho thượng tầng, bọn chúng sẽ tự động coi đây là một bí mật tuyệt mật để uy hiếp.
Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt sắc lạnh hướng về phía cuốn sổ công huân đang mở.
Ghi lại, Thẩm Nhan hoàn thành nhiệm vụ mồi nhử. Thưởng một viên Hồi Mạch Đan, mở kho đúc kiếm bồi thường một kiện pháp khí ẩn nặc mới.
Hắn vươn tay, cầm lấy Tông Môn Lệnh Bài đang tỏa ra hơi lạnh buốt giá, nhàn nhạt cất lời với bóng tối trong góc phòng.
Sáng ngày mai, khi gã môi giới kia dâng chiếc hộp lên cho phân đà Lạc Tinh Cốc, tà khí bên trong sẽ tự động ăn mòn linh mạch của kẻ mở nó. Truyền lệnh cho toàn bộ mạng lưới tình báo, đúng giờ ngọ, kích nổ tin đồn danh kiếm thứ mười bảy đã bị ngoại đạo dùng tà thuật thay thế.
Ván cờ danh tiếng này đã chính thức lật bài. Vật chứng nay đã nằm gọn trong tay kẻ địch, trở thành quả bom nổ chậm phá nát uy tín của chúng từ bên trong.
Trên vách tường, tấm bảng Thiên Địa Kiếm Phổ bằng ngọc lưu ly đột ngột rung lên bần bật. Cái tên ở vị trí thứ mười bảy hoàn toàn vỡ vụn thành bột mịn, để lại một khoảng trống đen ngòm, báo hiệu một cuộc thanh trừng đẫm máu trên bảng xếp hạng sẽ bắt buộc phải diễn ra vào buổi Tộc nghị sáng mai.
Vừa chạm vào đáy hộp, giọt sương lập tức đông cứng lại thành một viên châu sần sùi, tỏa ra mùi rỉ sét gay gắt pha lẫn mùi máu khô vạn năm. Diệp Tinh Thần nhắm mắt, phóng xuất một luồng thần thức mỏng như tơ nhện quấn quanh dị vật. Hình ảnh mờ ảo của một thanh cự kiếm gãy nát xẹt qua trong đầu hắn, kèm theo tiếng thét gào của hàng vạn oan hồn bị tước đoạt kiếm mạch. Sự thật đã phơi bày, chủ nhân thực sự của Huyết Tôn Kiếm đã chết từ lâu, và kẻ đang mạo danh cầm thanh vũ khí này chỉ là một lớp bình phong được Hắc Thiên Kiếm Các dựng lên bằng tà thuật chắp vá.
Từ trong góc khuất của sảnh đường, một thân ảnh mặc hắc y lặng lẽ bước ra, quỳ một chân xuống nền đá. Đó là Thẩm Nhan, người phụ trách mạng lưới thu thập tin tức ngoại vi và các tuyến giao dịch ngầm của gia tộc.
"Các chủ, hỏa mạch đình trệ, dư luận bên ngoài đang bắt đầu xôn xao. Mấy chi tộc phụ thuộc đã có kẻ rục rịch muốn rút lại khế ước cung cấp quặng mỏ."
Diệp Tinh Thần chậm rãi đậy nắp chiếc hộp gỗ đào, tiện tay dán lên đó một lá bùa phong ấn tản mác kiếm ý sắc lạnh. Hắn không hề bận tâm đến sự hoảng loạn của đám thương nhân bám đuôi. Đối với hắn, ngọn lửa lò rèn tạm tắt lúc này không phải là một tai họa, mà là một bức rèm che đậy hoàn hảo nhất.
"Cứ để bọn chúng xôn xao, truyền lệnh cho Tàng Kiếm Các đóng cửa từ chối tiếp khách trong nửa tháng tới, lấy cớ bảo trì trận pháp. Bọn chúng càng nghĩ chúng ta đang suy yếu, sự chú ý dồn về phía này sẽ càng ít."
Thẩm Nhan hơi ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc nhưng không dám dông dài. Diệp Tinh Thần vẩy cổ tay, chiếc hộp gỗ đào lơ lửng bay về phía nữ thuộc hạ.
"Ngươi cầm vật chứng này, lập tức rời núi bằng mật đạo phía tây. Đừng để bất kỳ ai trong tộc nhìn thấy. Đem thứ này đến phường thị ngầm ở Lạc Tinh Cốc, tìm cách bán nó cho tay giám định sư trưởng của Tứ Hải Thương Hội. Nhớ kỹ, không được dùng thân phận thật, hãy đóng giả làm một tên tán tu đào mộ vừa nhặt được dị bảo từ cổ chiến trường."
Người mặc hắc y cẩn thận đón lấy chiếc hộp, cảm nhận được luồng hàn khí thấu xương truyền qua lớp gỗ đào.
"Thuộc hạ đã hiểu. Nhưng Các chủ, Tứ Hải Thương Hội vốn là đối tác làm ăn mật thiết với Hắc Thiên Kiếm Các, giao thứ này cho bọn chúng chẳng khác nào chui đầu vào lưới?"
Khóe môi Diệp Tinh Thần khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười lạnh nhạt. Hắn quay lưng nhìn lại vết nứt nhỏ bé nhưng vô cùng chói mắt trên Thiên Địa Kiếm Phổ.
"Chính vì chúng thân thiết nên ta mới mượn tay chúng. Tay giám định sư kia nổi tiếng tham lam nhưng lại rất tự phụ vào nhãn lực của mình. Khi hắn đem viên châu này bỏ vào lò thử nghiệm, khí tức tàn bại bên trong sẽ cộng hưởng trực tiếp với Huyết Tôn Kiếm giả mạo đang được trưng bày tại tổng đà của chúng."
Hắn dừng một nhịp, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn đá, âm thanh lách cách vang lên đều đặn như đang tính toán từng bước cờ.
"Khi sự cộng hưởng xảy ra trước mặt hàng trăm khách hàng, thanh danh kiếm hạng mười bảy sẽ tự động rỉ máu đen. Lúc đó, Hắc Thiên Kiếm Các sẽ cho rằng Tứ Hải Thương Hội cố tình gài bẫy để ép giá vật liệu, hoặc có kẻ thù nào đó mượn đường thương hội để tập kích. Không ai rảnh rỗi nghi ngờ một Thiên Đạo Kiếm Các đang phải đóng cửa vì hỏa mạch khô cạn."
Chuỗi liên hoàn kế này không cần tốn một binh một tốt, cũng không cần Diệp Tinh Thần phải đích thân rút kiếm. Hắn dùng chính lòng tham của thương nhân, sự giả tạo của kẻ thù và uy tín của một thanh danh kiếm để ép đối phương tự bước vào tử cục. Cái giá của việc hỏa mạch suy kiệt đã được hắn chuyển hóa thành lợi thế ngụy trang không thể hoàn hảo hơn, biến tổn thất của gia tộc thành đòn bẩy chiến lược.
Thẩm Nhan rùng mình, thu liễm tâm thần, giấu kỹ chiếc hộp vào trong ngực áo rồi hóa thành một luồng khói đen biến mất khỏi phường đúc. Diệp Tinh Thần đứng lại một mình giữa không gian tĩnh mịch, ánh mắt sắc bén ghim chặt vào hai chữ Huyết Tôn đang dần phai màu. Ván cờ danh tiếng đã được tung ra, mồi nhử mang tên tàn dư tà khí đã vào vị trí, giờ chỉ còn chờ xem con mồi sẽ vùng vẫy thế nào trong cái lồng sinh tử do chính sự dối trá của chúng dệt nên.
tuồn nó vào tay kẻ môi giới của Tứ Hải Thương Hội, nhưng tuyệt đối không được giao dịch trực tiếp. Hãy để bọn chúng tưởng rằng đây là thứ đồ tùy táng do một toán tán tu trộm mộ vừa đào được từ phế tích cổ.
Thẩm Nhan cúi đầu nhận lệnh, thu liễm toàn bộ khí tức rồi lùi sâu vào bóng tối của đường hầm. Nửa canh giờ sau, tại một hẻm núi sương mù dày đặc cách ngọn núi chính hơn trăm dặm, một bóng người gù lưng khoác áo tơi rách rưới chậm rãi bước vào phường thị ngầm Lạc Tinh Cốc. Nơi này không có ánh mặt trời, chỉ được thắp sáng bằng những viên huỳnh thạch xanh thẳm khảm sâu trên vách đá. Tiếng rao bán vật liệu chợ đen, tiếng ngã giá khàn khàn và sát khí nhàn nhạt đan xen vào nhau tạo nên một không gian vô cùng ngột ngạt. Thẩm Nhan dưới lớp dịch dung của một lão già gầy gò, tay chống một thanh thiết kiếm rỉ sét, tiến thẳng đến gian hàng lớn nhất nằm sâu trong cùng.
Chủ gian hàng là một gã trung niên mập mạp, ngón tay đeo đầy ngọc nhẫn, chính là một trong những ám tuyến thu mua đồ cổ khét tiếng của Tứ Hải Thương Hội. Gã liếc nhìn bộ dạng tàn tạ của người mới đến, ánh mắt lướt qua thanh vũ khí mẻ góc rồi dừng lại ở vật phẩm được bọc kín trong lớp vải thô. Thẩm Nhan không nói một lời, ném thẳng chiếc hộp gỗ đào lên mặt bàn đá, kèm theo một khối phôi kiếm đã nứt nẻ sặc mùi tử khí.
Lão phu cần đổi lấy ba vạn linh thạch hạ phẩm và một tấm lệnh bài thông hành ra khỏi Cửu Châu ngay trong đêm nay.
Thẩm Nhan cố tình ép giọng nói trở nên khàn đặc, để lộ ra một tia hoảng loạn của kẻ vừa trộm được đồ cấm đang bị truy sát. Gã mập mạp nhếch mép cười nhạt, vươn tay định gỡ lá bùa phong ấn trên nắp hộp để kiểm tra. Ngay khoảnh khắc ngón tay gã chạm vào, cấm chế kiếm ý sắc lạnh do chính Diệp Tinh Thần lưu lại đột ngột bùng phát, chém đứt một phần thần thức thăm dò của đối phương. Gã rụt tay lại, sắc mặt lập tức thay đổi từ khinh khỉnh sang ngưng trọng tột độ. Bằng kinh nghiệm nhiều năm lăn lộn trong nghề giám định hắc ám, gã nhận ra thứ tà khí xám tro đang rỉ ra từ khe hở không phải là đồ vật bình thường, mà mang theo dấu ấn huyết tế của một thế lực cực kỳ khủng khiếp.
Đứng trước món hời lớn mang theo rủi ro cao, gã môi giới quyết định thay đổi thái độ, không dùng linh thạch để giao dịch mà trực tiếp kích hoạt trận pháp vây khốn ẩn dưới lớp gạch nền. Bốn đạo phù văn màu vàng sậm mang hình dáng xiềng xích sáng rực lên, đan chéo vào nhau khóa chặt không gian xung quanh quầy hàng. Gã muốn nuốt trọn cả vật chứng lẫn mạng sống của kẻ mang hàng tới, tuyệt đối không để lọt tin tức ra ngoài.
Thẩm Nhan biết rõ kịch bản ép mua ép bán này đã nằm trong dự tính chi tiết của Các chủ. Nàng không hề phản kháng bằng thân pháp, chỉ cố tình để lộ ra vẻ tuyệt vọng, cắn răng rót toàn bộ linh lực kích nổ thanh thiết kiếm cấp trung đang cầm trên tay. Tiếng nổ trầm đục vang lên, pháp khí vỡ vụn thành hàng trăm mảnh sắt vụn sắc lẹm, cắm phập vào màng chắn của trận pháp. Nàng mượn lực đẩy từ vụ nổ lùi mạnh về phía sau, xé rách một góc phù văn vây khốn để thoát thân trong gang tấc.
Cái giá phải trả cho màn kịch chân thực này không hề nhỏ. Lực phản chấn từ việc tự bạo pháp khí khiến linh mạch cánh tay phải của Thẩm Nhan tê rần, một ngụm máu tươi trào lên tận cổ họng nhưng bị nàng ép buộc nuốt ngược trở lại để không lưu lại huyết tủy nhận dạng. Nàng bỏ lại chiếc hộp gỗ đào chứa giọt sương tà khí cùng khối phôi nứt nẻ, lẩn thật nhanh vào dòng người hỗn loạn đang nhốn nháo trong phường thị ngầm.
Gã mập mạp vung tay thu hồi tàn dư trận pháp, vội vàng chộp lấy chiếc hộp trên bàn đá, trong mắt lóe lên sự tham lam vô độ. Gã đắc ý cho rằng bản thân vừa cướp được một món báu vật vô giá từ tay một tên tán tu ngu ngốc. Tứ Hải Thương Hội hoàn toàn không biết rằng, việc gã giữ lại luồng tà khí cốt lõi của Huyết Tôn Kiếm đã vô tình biến toàn bộ tổ chức thương mại này thành một chiếc bình phong hoàn hảo. Kể từ khắc này, chiếc hộp gỗ đào sẽ trở thành mồi lửa, thu hút toàn bộ cuộc truy sát diệt khẩu từ mạng lưới sát thủ của Hắc Thiên Kiếm Các đổ dồn về phía thương hội, mở ra một khoảng thời gian trống quý giá để Thiên Đạo Kiếm Các âm thầm sắp xếp lại trật tự bảng xếp hạng.
Chín đạo xiềng xích màu vàng rực trồi lên từ nền đất ẩm mốc, đan chéo nhau tạo thành một lồng giam khép kín. Không gian bên trong gian thạch thất lập tức bị ép chặt, linh khí đình trệ đến mức hít thở cũng trở nên khó khăn.
Gã môi giới mập mạp đứng ngoài rìa trận pháp, vuốt ve chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón cái. Ánh mắt gã dán chặt vào chiếc hộp gỗ đào trong tay nữ khách nhân bí ẩn, nụ cười trên môi vặn vẹo đầy tham lam.
Đồ tốt như vậy, sao có thể để kẻ khác mang đi.
Gã lầm bầm trong họng, ngầm hiểu rằng nếu Tứ Hải Thương Hội có được vật chứng mang khí tức tà dị này, uy tín của hội trên thị trường đấu giá ngầm sẽ tăng vọt. Gã quyết định không thỏa thuận mua bán gì nữa, mà mượn sát trận để trực tiếp cướp đoạt.
Thẩm Nhan ẩn mình dưới lớp áo choàng xám, hơi thở vẫn giữ nhịp đều đặn. Lời dặn của Các chủ trước khi rời núi vang lên rõ mồn một trong tâm trí nàng. Kẻ tham danh lợi ắt sẽ dùng cường quyền để nuốt trọn vật chứng, hãy để bọn chúng tin rằng bản thân vừa đoạt được chí bảo.
Nàng vỗ nhẹ vào túi trữ vật, lấy ra ba tấm phù lục màu xanh lam. Cổ tay khẽ lật, ba đạo kiếm khí sắc lạnh phóng vút về phía góc phải của lồng giam, nơi ánh sáng vàng có vẻ mỏng manh nhất.
Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên. Gã môi giới cười khẩy, ngón tay búng ra một đạo pháp quyết.
Trận vị lập tức biến đổi. Góc phải vốn đang mỏng manh bỗng chốc dày đặc xiềng xích, nghiền nát ba đạo kiếm khí thành từng điểm linh quang vụn vỡ.
Đúng lúc này, nụ cười của gã môi giới chợt cứng đờ. Gã nhận ra luồng thần thức của nữ khách nhân không hề tập trung vào góc phải. Ba tấm phù lục vừa rồi chỉ là mồi nhử để ép trận pháp dồn năng lượng về một hướng.
Kẻ này không định phá trận bằng bạo lực, mà đang dò tìm mắt xích cốt lõi.
Gã môi giới hừ lạnh, lập tức thay đổi thủ pháp. Gã không dùng xiềng xích trói buộc nữa, mà kích hoạt sát chiêu ẩn của trận bàn. Một áp lực thần thức nặng nề như núi ập xuống, nhắm thẳng vào linh đài của Thẩm Nhan, ép nàng phải từ bỏ việc khống chế vật phẩm.
Thẩm Nhan nhíu mày, cảm nhận được màng phòng hộ thần thức của mình đang rạn nứt. Đây chính là khoảnh khắc Các chủ đã dự tính. Nàng cắn răng, không phòng thủ mà truyền một tia linh lực cực nhỏ vào chiếc hộp gỗ đào.
Lá bùa phong ấn mang kiếm ý sắc lạnh trên nắp hộp cố tình bị xé rách một góc. Ngay lập tức, một tia sương mù màu xám tro rỉ ra, mang theo khí tức tử bại và tiếng oan hồn gào thét của Huyết Tôn Kiếm.
Khí tức tà dị vừa xuất hiện, trận pháp xiềng xích vàng lập tức bị ăn mòn, phát ra tiếng xèo xèo chói tai. Áp lực thần thức của gã môi giới bị thứ sương xám kia đánh bật ngược lại, khiến gã lùi lại nửa bước, sắc mặt tái nhợt.
Chỉ chờ có nhịp thở ngắn ngủi ấy, Thẩm Nhan bóp nát một khối ngọc bội giắt bên hông. Một đạo tàn ảnh thế thân xuất hiện ngay tại chỗ, thay nàng gánh trọn luồng xiềng xích vừa khép lại.
Cái giá phải trả cho việc thoát thân là khối Lưu Ảnh Ngọc thế mạng cấp trung đã vỡ vụn thành bột mịn, tổn thất không dưới ba ngàn linh thạch được ghi thẳng vào sổ nợ công huân của gia tộc. Nhưng đổi lại, bản thể của nàng đã mượn lực đẩy trượt ra ngoài phạm vi phong tỏa.
Trong lúc lùi lại, tay áo nàng cố tình vung lên, để chiếc hộp gỗ đào rơi cạch xuống nền đá, lăn về phía chân gã môi giới. Thẩm Nhan giả vờ hốt hoảng, định lao tới nhặt lại nhưng một đạo xiềng xích đã kịp quất tới, buộc nàng phải xoay người lao thẳng ra cửa mật đạo.
Gã môi giới không đuổi theo, vội vàng cúi xuống nhặt món đồ lên, ánh mắt lộ rõ vẻ cuồng nhiệt.
Gã vuốt ve lớp gỗ lạnh lẽo, cảm nhận thứ khí tức tà dị nhưng vô cùng cường đại bên trong. Gã tin chắc rằng nữ tặc kia đã phải bỏ của chạy lấy người trước trận pháp trấn điếm của mình.
Thế nhưng gã không hề biết, mọi diễn biến vừa rồi đều nằm trong sự tính toán chi li của Diệp Tinh Thần. Tứ Hải Thương Hội đã chính thức cắn câu, tự mình ôm lấy một mầm mống tai họa.
Ngày mai, khi bọn chúng đưa bằng chứng này lên đài giám định hòng trục lợi từ danh tiếng của Huyết Tôn Kiếm, chính thứ sương xám tà ác kia sẽ nuốt chửng toàn bộ uy tín mà bọn chúng cất công gây dựng. Cục diện danh vọng tại Lạc Tinh Cốc đã âm thầm đổi chủ.
Sương xám tà dị từ chiếc hộp gỗ đào rỉ ra, gặm nhấm sát trận xiềng xích vàng đến mức phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn. Thẩm Nhan mím chặt môi, cố tình thu hồi ba phần linh lực hộ thể, để mặc cho một dải xích mang theo hỏa viêm quét sượt qua vai áo. Nàng lảo đảo lùi về góc thạch thất, bàn tay run rẩy buông lơi, khiến vật chứng rơi lăn lóc trên nền đá cẩm thạch.
Gã môi giới họ Phí đứng ngoài trận nhãn ban đầu còn đắc ý, nhưng ánh mắt gã bỗng co rụt lại khi nhận ra điểm bất thường. Nhịp thở của hắc y nữ tử quá mức bình ổn, hoàn toàn không giống một kẻ sắp cạn kiệt pháp lực hay bị uy áp của tà vật phản phệ.
Gã chợt hiểu ra đối phương đang cố tình buông bỏ vật phẩm.
Khốn kiếp, ngươi dám dùng kế ve sầu thoát xác!
Gã rít lên vội vã biến đổi thủ ấn. Thay vì tiếp tục siết chặt xiềng xích để lấy mạng, gã chuyển hướng toàn bộ uy áp của cấm chế đè thẳng lên chiếc hộp. Hỏa viêm trận văn bùng lên phong tỏa không gian, ép Thẩm Nhan phải chọn giữa việc quay lại cứu lấy vật chứng hoặc bị nhốt chết trong góc tường.
Thẩm Nhan không hề hoảng loạn, bởi biến số này đã nằm trọn trong dự tính của Các chủ trước khi xuất phát. Nàng quyết đoán rút cây trâm cài tóc bằng hắc ngọc, vốn là một kiện pháp khí che giấu khí tức bậc trung, rót tia thần thức cuối cùng vào đó rồi phóng thẳng vào mắt trận.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, mười hai đạo kiếm khí nhỏ xíu từ trong cây trâm bung tỏa, chém đứt sự liên kết của hỏa mạch dưới lòng đất. Cái giá phải trả cho một nhịp thở sinh tử này là kiện pháp khí nát vụn, đồng thời kinh mạch cánh tay phải của nàng bị hàn khí từ hắc ngọc dội ngược. Cánh tay tức khắc đông cứng lại, tuyệt đối không thể thi triển bất kỳ kiếm quyết nào trong ba ngày tới, hành tung rút lui cũng theo đó mà phơi bày.
Nhưng bấy nhiêu là đủ để tạo ra một kẽ hở. Lợi dụng khoảnh khắc trận văn bị đình trệ, Thẩm Nhan hóa thành một đạo tàn ảnh, mượn cớ chật vật bỏ chạy khỏi thạch thất, để lại một vệt máu giả trên vách đá.
Gã họ Phí gầm lên tức giận xông tới định đuổi theo, nhưng sự chú ý của gã ngay lập tức bị luồng tử bại kiếm ý nồng đậm tỏa ra từ hộp gỗ đào níu giữ. Sự tham lam và khao khát lập công che mờ lý trí, gã vội vàng lấy ra một lá bùa mang ấn ký của Hắc Thiên Kiếm Các dán đè lên nắp hộp. Gã tin chắc rằng, tàn niệm rỉ máu bên trong sẽ là bằng chứng thép để lật đổ uy tín giám định của Thiên Đạo Kiếm Các.
Gã không hề biết rằng, khoảnh khắc lá bùa kia chạm vào lớp sương xám, một sợi nhân quả mỏng manh đã được thiết lập hoàn hảo.
Tại Tàng Kiếm Các cách đó ngàn dặm, Diệp Tinh Thần chậm rãi mở mắt. Trên bàn gỗ tử đàn trước mặt hắn, mặt kính của la bàn viễn vọng chuyên dùng để dò xét kiếm mạch vừa xuất hiện một điểm sáng màu đỏ thẫm. Kế hoạch mượn dao giết người, dùng bình phong để tung vật chứng giả vào nội bộ kẻ địch đã hoàn thành bước bản lề.
Hắn đã tính toán vô cùng chi tiết. Nếu trực tiếp công bố sự thật, đối thủ sẽ dùng quyền lực dư luận để phản bác, thậm chí đổ lỗi ngược lại. Nhưng nếu để chính tay sai của chúng cướp lấy tàn niệm tà dị này mang về dâng lên cho thượng tầng, bọn chúng sẽ tự động coi đây là một bí mật tuyệt mật để uy hiếp.
Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt sắc lạnh hướng về phía cuốn sổ công huân đang mở.
Ghi lại, Thẩm Nhan hoàn thành nhiệm vụ mồi nhử. Thưởng một viên Hồi Mạch Đan, mở kho đúc kiếm bồi thường một kiện pháp khí ẩn nặc mới.
Hắn vươn tay, cầm lấy Tông Môn Lệnh Bài đang tỏa ra hơi lạnh buốt giá, nhàn nhạt cất lời với bóng tối trong góc phòng.
Sáng ngày mai, khi gã môi giới kia dâng chiếc hộp lên cho phân đà Lạc Tinh Cốc, tà khí bên trong sẽ tự động ăn mòn linh mạch của kẻ mở nó. Truyền lệnh cho toàn bộ mạng lưới tình báo, đúng giờ ngọ, kích nổ tin đồn danh kiếm thứ mười bảy đã bị ngoại đạo dùng tà thuật thay thế.
Ván cờ danh tiếng này đã chính thức lật bài. Vật chứng nay đã nằm gọn trong tay kẻ địch, trở thành quả bom nổ chậm phá nát uy tín của chúng từ bên trong.
Trên vách tường, tấm bảng Thiên Địa Kiếm Phổ bằng ngọc lưu ly đột ngột rung lên bần bật. Cái tên ở vị trí thứ mười bảy hoàn toàn vỡ vụn thành bột mịn, để lại một khoảng trống đen ngòm, báo hiệu một cuộc thanh trừng đẫm máu trên bảng xếp hạng sẽ bắt buộc phải diễn ra vào buổi Tộc nghị sáng mai.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.