Chương 162: Trận Văn Cuốn Ngược Lên
Đoạn văn tự bị tẩy xóa không phải do hỏa hầu thất khống, cũng chẳng phải bị kiếm khí chém đứt. Dưới tầng tầng lớp lớp rỉ sét, Diệp Tinh Thần nhận ra vết ăn mòn mang hình gợn sóng đặc trưng của Thực Linh Tán pha lẫn nước biển sâu. Loại độc tính này chỉ có thể tìm thấy ở những kho bãi ngầm ven bờ biển phía nam, nơi Hắc Thiên Kiếm Các dùng để tuồn quặng mỏ cấm vào nội địa. Bọn chúng đã cẩn thận xóa đi ấn ký xưởng rèn, nhưng lại để lại thói quen xử lý vật liệu của dân buôn lậu.
Nếu mang thẳng khối tàn thiết này lên bàn nghị sự, đám cựu thần thuộc Trưởng Lão Viện chắc chắn sẽ vin vào cớ chứng cứ không toàn vẹn. Bọn họ sẽ đổ lỗi cho một tên tán tu ngoại lai nào đó tẩu hỏa nhập ma, biến ba mạng người thành một vụ án bế tắc để bảo vệ lợi ích đường biển. Diệp Tinh Thần chậm rãi thu hồi thần thức, khóe môi khẽ nhếch lên một nẻo lạnh nhạt. Sự thật không phải là thứ để phơi bày van xin người khác tin tưởng, mà là mồi nhử để ép kẻ nói dối phải tự đào hố chôn mình.
Bên ngoài cửa phòng truyền đến tiếng bước chân dồn dập nhưng cố kìm nén cho nhẹ lại. Chấp sự Tống Duyên bước vào, vạt áo bào xám còn vương chút sương đêm. Lão là người phụ trách đối soát sổ sách vòng ngoài của Thiên Đạo Kiếm Các, tính tình cẩn trọng đến mức nhút nhát, chưa bao giờ dám đắc tội với các thế lực lớn. Nhìn thấy dị tượng tản ra từ vật chứng trên bàn, sắc mặt Tống Duyên lập tức trắng bệch, hai tay bất giác giấu vào trong tay áo.
Các chủ gọi thuộc hạ đến lúc canh ba, không biết có biến cố gì cần phân phó?
Diệp Tinh Thần đẩy khối kim loại nứt nẻ về phía mép bàn, đồng thời ném ra một lệnh bài bằng gỗ mộc khắc chữ Bính.
Đem thứ này đến Khoáng Tiền Sảnh ở mạn nam. Ghi vào sổ đăng ký là phế liệu cấp Bính, lý do thu hồi là tàn dư lò nung hỏng do thợ học việc làm sai quy trình. Không cần dùng trận pháp phong ấn, cứ đặt lẫn vào đống quặng xỉ chờ tiêu hủy sáng nay.
Tống Duyên sững sờ, hai mắt mở to nhìn chằm chằm vào lệnh bài phân loại mức thấp nhất. Lão lùi lại nửa bước, giọng nói mang theo sự kinh hoảng không thể che giấu.
Các chủ, thứ này oán khí ngút trời, rõ ràng là vật chứng quan trọng liên quan đến tà thuật. Nếu ném vào bãi quặng xỉ mạn nam, đám quản sự bến cảng chắc chắn sẽ phát hiện ra. Bọn chúng vốn là tai mắt của nhánh đối nghịch, chỉ cần một mồi lửa là thứ này sẽ bốc hơi khỏi thế gian. Đến lúc đó, tội làm mất tang vật sẽ đổ hết lên đầu Khảo Công Đường chúng ta.
Đó chính là kết quả ta đang chờ.
Diệp Tinh Thần thong thả rót một chén trà lạnh, nhịp điệu thong dong bức người. Hắn biết rõ tâm tư của Tống Duyên. Lão sợ gánh trách nhiệm, sợ bị kéo vào vòng xoáy tranh quyền đoạt lợi. Nhưng chính sự nhút nhát và cách làm việc cứng nhắc của lão mới là lớp bình phong hoàn hảo nhất để che mắt đối thủ.
Ngươi nghĩ đám người Hắc Thiên Kiếm Các cài cắm ở bến cảng sẽ bỏ qua cơ hội ngàn vàng này sao? Khi thấy vật chứng chí mạng bị phân loại nhầm thành phế liệu cấp Bính, phản ứng đầu tiên của chúng không phải là báo cáo, mà là âm thầm ký giấy mang đi tiêu hủy trước khi trời sáng để diệt trừ hậu họa.
Tống Duyên nuốt nước bọt, dường như đã lờ mờ hiểu ra ý đồ của vị Các chủ trẻ tuổi, nhưng sự e ngại vẫn hiện rõ trên nét mặt.
Nhưng thưa Các chủ, nếu chúng thực sự thiêu hủy nó, chúng ta lấy gì để đối chất tại nghị sự?
Diệp Tinh Thần đặt chén trà xuống mặt bàn, âm thanh va chạm trong trẻo vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
Quy tắc thứ bảy của gia tộc quy định rõ, bất kỳ ai tự ý ký Sổ Hủy Vật Liệu mang oán khí trên mức trung bình, hệ thống Khóa Hồn Trận tại bến cảng sẽ tự động phán định đó là hành vi tẩu tán tà vật. Trận pháp sẽ lập tức đóng băng toàn bộ ba mươi dặm đường biển mà không cần Trưởng Lão Viện thông qua. Chúng ta không cần mang vật chứng đi cáo trạng. Ta muốn chính tay kẻ địch phải hạ bút, dùng luật lệ của bến cảng để tự niêm phong đường sống của chính chúng.
Hơi thở của Tống Duyên trở nên gấp gáp. Lão nhìn khối tàn thiết trên bàn, rồi lại nhìn lệnh bài gỗ mộc. Một mũi tên trúng ba đích. Vừa mượn tay kẻ địch tiêu hủy rủi ro, vừa dùng quy chế ép chết đường thương đạo, lại vừa có thể quang minh chính đại tước quyền quản lý mạn nam mà không mang tiếng bức hại đồng môn. Lão cắn răng, tiến lên cẩn thận dùng một tấm lụa cách linh bọc lấy vật chứng, sau đó thu hồi lệnh bài.
Thuộc hạ hiểu rồi. Trước giờ Mão, cái tên của quản sự mạn nam chắc chắn sẽ nằm trên Sổ Hủy Vật Liệu.
Nhìn bóng lưng Tống Duyên vội vã khuất sau hành lang, Diệp Tinh Thần rút từ trong tay áo ra một tờ danh sách ghi chú những thương hội đang chờ nhận hàng tại cảng. Vật chứng đã được chuyển giao, mồi nhử đã ném xuống nước, bước tiếp theo là đảm bảo khi lưới cất lên, những thế lực trung gian này không có cơ hội đổi phe. Hắn cầm bút chu sa, dứt khoát khoanh tròn vào tên của ba đại thương nhân cung cấp quặng Hỏa Tinh. Cục diện chia lại quyền lực của Thiên Đạo Kiếm Các, chính thức bắt đầu từ nét bút này.
"Ghi là phế liệu cấp Bính?" Tống Duyên run rẩy, trán rịn ra một tầng mồ hôi lạnh. "Các chủ, thứ kim loại ngậm độc này oán khí bốc lên tận nóc nhà. Đám tuần tra mạn nam đâu phải kẻ mù, bọn chúng vừa nhìn đã biết ngài đang cố tình ném mồi nhử."
Diệp Tinh Thần thong thả lau sạch chu sa dính trên đầu ngón tay.
"Ta chính là muốn chúng biết đây là mồi nhử." Hắn đẩy một cuốn sổ bìa đen đúc từ da giao long về phía mép bàn. "Nếu ta mang vật chứng cốt lõi này lên Trưởng Lão Viện, chúng sẽ dùng đủ loại lý do thoái thác. Nhưng nếu ta ném nó vào bãi rác công cộng, đám hắc thủ kia sẽ rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan."
Tống Duyên nuốt nước bọt, ánh mắt không dám rời khỏi cuốn sổ ghi chép ngập tràn cấm chế.
"Bọn chúng đa nghi thành tính." Diệp Tinh Thần chậm rãi giải thích, giọng điệu lạnh nhạt như đang phân tích một ván cờ tàn. "Thấy phế phẩm rèn hỏng bị vứt bỏ hớ hênh, chúng sẽ nghi ngờ ta đã thu thập đủ chứng cứ khác, chỉ dùng thứ này để dương đông kích tây. Hoặc chúng sợ một tên bới rác vô tình phát hiện ra dấu vết Thực Linh Tán. Dù nghĩ theo hướng nào, nội trong đêm nay, chúng bắt buộc phải phái người lẻn vào Khoáng Tiền Sảnh để tiêu hủy triệt để."
Bàn tay nhút nhát của vị chấp sự già rụt lại. Lão thừa hiểu, kẻ đi ném mồi nhử thường là kẻ chết đầu tiên khi dã thú cắn câu.
"Các chủ, việc này quá mức nguy hiểm." Tống Duyên cắn răng, quyết định đánh cược. "Đội canh gác mạn nam toàn là tử sĩ. Nếu chúng phát hiện thuộc hạ cố tình ghi sổ, chúng sẵn sàng ngụy tạo một vụ nổ lò để giết người diệt khẩu. Thuộc hạ chỉ là một người quản lý sổ sách, tu vi xập xệ, thực sự gánh không nổi cái giá này."
"Ngươi gánh được." Diệp Tinh Thần hất tay áo, một mảnh ngọc phỉ thúy hình bán nguyệt bay thẳng vào lòng Tống Duyên. "Đây là Lệnh Bài Bảo Lãnh do chính tay ta khắc trận văn. Chỉ cần có kẻ mang sát ý tiếp cận ngươi trong phạm vi ba trượng, trận vị phòng ngự sẽ tự động dịch chuyển ngươi về thẳng Kiếm Các. Đổi lại, khoản nợ công huân ba ngàn linh thạch do ngươi làm thất thoát ở phường thị tháng trước, ta sẽ tự tay gạch bỏ."
Nghe đến khoản nợ trí mạng, hô hấp của Tống Duyên lập tức trở nên dồn dập. Quy tắc của Trưởng Lão Viện cực kỳ hà khắc, thâm hụt tài nguyên lớn như vậy đủ để lão bị phế bỏ tu vi, đày ra mỏ quặng làm khổ sai đến chết.
"Thuộc hạ phải làm chính xác những gì?" Tống Duyên siết chặt mảnh ngọc bán nguyệt, trong mắt lóe lên sự quyết tuyệt của kẻ bị dồn vào chân tường.
"Mang nó đến bãi phế liệu, dùng con dấu Tế Sát Phù này đóng lên sổ lưu trữ." Diệp Tinh Thần đưa ra một khối đồng ấn nhỏ bằng nửa bao diêm. "Nhớ kỹ, không được che giấu. Phải để tên đội trưởng tuần tra mạn nam tận mắt nhìn thấy ngươi đóng dấu phân loại cấp Bính. Sau đó, ngươi lập tức quay về, cấm tuyệt đối việc quay đầu lại nhìn."
Tống Duyên vội vã gật đầu, cẩn thận dùng một tấm lụa tẩm phù thủy bọc lấy khối kim loại nứt nẻ, sau đó thu dọn sổ sách lui nhanh ra ngoài. Bóng lưng hơi còng của lão hòa vào màn đêm u ám, mang theo cái bẫy trí mạng đang chờ trực khởi động.
Trong phòng nghị sự chỉ còn lại một mình, Diệp Tinh Thần xoay nhẹ chén trà đã nguội lạnh. Hắn vừa đưa ra một quyết định đánh đổi gia tộc đầy rủi ro. Để bắt thóp được mạng lưới của thế lực ngầm, hắn chấp nhận hy sinh bằng chứng duy nhất chứng minh nguồn gốc của loại độc dược ven biển.
Một khi đám sát thủ lẻn vào tiêu hủy thứ phế phẩm kia, lớp oán khí mỏng manh bên trong sẽ hoàn toàn tan biến. Trưởng Lão Viện sẽ không bao giờ tin vào một mảnh kim loại đã cháy rụi. Đó là cái giá phải trả để đổi lấy một thế cờ lớn hơn, tước đoạt hoàn toàn quyền tự trị của đối thủ.
Ngón tay thon dài của Các chủ trẻ tuổi gõ nhẹ lên mặt bàn, kích hoạt một vệt sáng mờ nhạt ẩn dưới lớp gỗ đàn hương. Trận bàn định vị đã bắt đầu vận chuyển, liên kết chặt chẽ với khối đồng ấn vừa giao cho Tống Duyên.
Hắn không cần chứng minh bọn chúng giết người. Hắn chỉ cần đám hắc thủ kia tự tay đốt cháy cuốn sổ lưu trữ công cộng của gia tộc.
Chỉ cần ngọn lửa bùng lên thiêu rụi con dấu Tế Sát Phù, quy tắc thứ bảy của Khảo Công Đường sẽ tự động phán định đó là hành vi mưu phản, phá hoại tài sản cốt lõi. Đến lúc đó, dù là Trưởng Lão Viện cũng không thể dùng quyền phủ quyết để bảo vệ một nhánh gia tộc dám đốt sổ sách kiểm kê. Một Lệnh Phong Khảo toàn diện nhắm thẳng vào mạn nam đã được định sẵn, chỉ chờ kẻ địch tự bước chân vào hố lửa.
Gió biển thổi thốc qua bãi phế liệu mạn nam mang theo vị mặn chát của rỉ sét. Tống Duyên rụt cổ, đôi tay run rẩy cầm lấy con dấu bằng ngọc bích ấn mạnh xuống cuốn Sổ Đăng Ký Khoáng Tiền Sảnh. Tiếng cộp vang lên giữa đêm đen tĩnh mịch nghe như búa tạ gõ vào màng nhĩ. Lão vừa chuyển khối kim loại ngậm độc Thực Linh Tán vào ô chứa đồ phế phẩm cấp Bính. Theo quy chế thứ tư của Thiên Đạo Kiếm Các, mọi vật liệu đi vào khu vực này đều được tính là tài sản niêm phong chờ phân rã. Bất kỳ kẻ nào tự ý di dời đều phạm vào tội phá hoại thương đạo, trực tiếp bị tước quyền giao dịch.
Sổ sách vừa khép lại, ba bóng đen đã không tiếng động đáp xuống trên những đống xỉ than khổng lồ. Bọn chúng khoác áo choàng tàng hình dệt từ tro tàn, dung nhập hoàn hảo vào bóng tối. Kẻ đi đầu không vội vã lao xuống giết người cướp vật chứng như những tên sát thủ giang hồ thông thường. Hắn nheo mắt nhìn trận văn phòng hộ yếu ớt đang nhấp nháy quanh quầy đăng ký, thần thức cấp tốc quét qua một vòng.
"Có bẫy, tuyệt đối không được chạm vào khối kim loại đó!"
Tên thủ lĩnh khẽ rít lên qua kẽ răng, lập tức ra hiệu cho đồng bọn lùi lại. Hắn nhận ra trận pháp bảo vệ vật chứng cố tình để hở một góc Khuyết Môn. Nếu thô bạo dùng linh lực phá vỡ, khí tức của Thực Linh Tán sẽ bùng phát, trực tiếp nhuộm đen linh mạch dưới chân. Quan trọng hơn, một khi chúng chạm vào vật đã ghi sổ, Trận Bàn Ghi Nhận trên đỉnh tháp canh sẽ lập tức lưu lại dao động công pháp, chỉ điểm thẳng về Hắc Thiên Kiếm Các.
"Đổi mục tiêu, đốt cuốn sổ và giết tên chấp sự, xóa bỏ trình tự pháp lý!"
Mũi nhọn sát ý lập tức bẻ lái. Ba đạo hắc kiếm ngưng tụ từ oán khí xé gió lao thẳng về phía Tống Duyên, hoàn toàn bỏ qua khối phế liệu nằm chỏng chơ trên đài đá. Bọn chúng muốn cắt đứt khâu ghi nhận, biến vật chứng thành đồ vô chủ, từ đó lách qua luật lệ của Kiếm Các. Một chiêu dương đông kích tây tàn độc, ép người của Diệp Tinh Thần phải bỏ mạng vì không kịp phòng bị.
Đối mặt với áp lực tử vong bóp nghẹt buồng phổi, Tống Duyên cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm lệnh bài bằng gỗ mộc chữ Bính. Lệnh bài không phát ra khiên chắn bảo vệ lão như dự đoán của đám sát thủ, mà hóa thành một luồng sáng chui tọt vào lòng đất. Tiếng cơ quan chuyển động ầm ầm vang lên. Chín cột đồng dẫn linh từ dưới bãi xỉ than đột ngột đâm toạc mặt đất, tạo thành Cửu Cung Khóa Linh Trận ngay tại trung tâm bãi phế liệu.
Ba đạo hắc kiếm va mạnh vào vách ngăn vô hình, vỡ nát thành từng luồng sương đen. Trận pháp này vốn không dùng để giết địch, mà để phong tỏa không gian, mượn lực lượng của địa mạch để giam cầm. Tên thủ lĩnh biến sắc, điên cuồng vỗ vào túi trữ vật lấy ra một tấm Phá Cấm Phù dán lên thân kiếm. Hắn định thiêu đốt thọ nguyên, mượn lực phản chấn của phù lục để xuyên thủng trận nhãn tẩu thoát trước khi đội tuần tra kéo đến.
Đúng lúc này, khối kim loại trên đài đá cộng hưởng với trận pháp, nứt toác ra. Một luồng sóng âm chát chúa mang theo oán niệm từ lõi nung hỏng quét ngang qua bãi phế liệu. Tấm Phá Cấm Phù trên tay tên thủ lĩnh bốc cháy phừng phừng, pháp khí hộ thể của hắn xuất hiện ba vết rạn nứt sâu hoắm, buộc hắn phải lùi lại. Đòn nhử của Diệp Tinh Thần không nằm ở vật chứng, mà nằm ở chính quy trình ghi sổ, dùng luật lệ ép kẻ địch phải bộc lộ sát ý ngay trong trận địa đã giăng sẵn.
Tống Duyên ngã quỵ xuống đất, sắc mặt xám xịt vì linh lực trong đan điền bị Cửu Cung Khóa Linh Trận rút đi một phần ba để duy trì vận hành. Cái giá phải trả cho việc khởi động bẫy rập là toàn bộ mạng lưới linh mạch mạn nam tạm thời tê liệt, ảnh hưởng trực tiếp đến ba mỏ quặng lân cận. Nhưng đổi lại, bọn sát thủ không thể thoát ra, cũng không thể hủy diệt chứng cứ.
Sự hiện diện của ba tên tử sĩ trong trận pháp phong tỏa đã trở thành bằng chứng sống cho việc có kẻ định can thiệp vào quy trình Khảo Công Đường. Cuốn Sổ Đăng Ký Khoáng Tiền Sảnh vẫn nằm an toàn trong ngực Tống Duyên, từng nét mực chu sa đã khô lại, chính thức xác lập tính hợp pháp của vật chứng. Mọi nỗ lực vớt vát của thế lực ngầm giờ đây chỉ càng trói chặt chúng vào lưỡi dao quy chế, buộc Trưởng Lão Viện phải đưa ra phán quyết trừng phạt vào phiên nghị sự sắp tới.
Bóng đen khựng lại giữa không trung, mũi kiếm mỏng như cánh sầu riêng đột ngột bẻ ngoặt quỹ đạo. Kẻ đột nhập đã nhận ra sự biến hóa của Cửu Cung Khóa Linh Trận. Hắn hiểu rõ nếu mũi kiếm chạm vào khối tàn thiết mang kịch độc, khí tức bản mệnh sẽ lập tức bị chín ô trận vị ghim chặt. Lựa chọn duy nhất để phá cục là nhắm vào nguồn cơn hợp thức hóa vật chứng. Lưỡi kiếm mang theo ngọn lửa u ám lập tức chuyển hướng, đâm thẳng vào cuốn Sổ Đăng Ký Chữ Bính đang nằm gọn trong tay tên chấp sự vòng ngoài.
Tống Duyên dọa đến mức hai chân nhũn ra, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, nhưng lão cắn răng không lùi lại nửa bước. Trước khi rời đi, Các chủ trẻ tuổi đã dặn dò cực kỳ kỹ lưỡng, chỉ cần ôm chặt cuốn sổ đứng ngay vị trí mắt trận, tuyệt đối không được vận linh lực chống đỡ. Lưỡi kiếm rực lửa xé toạc lớp bìa da thú, thiêu rụi ba mươi trang ghi chép xuất nhập vật liệu chỉ trong một cái chớp mắt. Tro tàn đen kịt bùng lên, mang theo hơi nóng hừng hực phả thẳng vào mặt lão chấp sự.
Nhưng ngay khoảnh khắc ngọn lửa tà ma cắn nuốt vật chứng, chín cột sáng từ trận bàn dưới đất đồng loạt co rút, đan chéo thành một tấm võng vô hình. Đây chính là tử huyệt mà Diệp Tinh Thần đã dọn sẵn để nghênh đón sát thủ. Hắn hoàn toàn không có ý định bảo vệ cuốn sổ. Mạng lưới tình báo đã dự báo trước phản ứng diệt khẩu của kẻ địch, nên thứ hắn cần là đối thủ tự tay hủy hoại tài sản gia tộc ngay trên địa bàn của Khảo Công Đường. Lửa vừa bén, phần tro tàn không rơi xuống đất mà bị trận văn cuốn ngược lên, dung hợp cùng tàn dư pháp lực của kẻ thủ ác.
Chỉ trong hai nhịp thở, đống tro tàn ngưng tụ thành một khối hắc tinh thạch nhỏ bằng quả hạch, giam giữ trọn vẹn dao động thần thức và hỏa hầu đặc trưng của kẻ ra tay. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép luyện hóa lưu ảnh này không hề rẻ. Toàn bộ linh khí tích lũy trong ba tháng của mạch ngầm phía nam bị hút cạn sạch, khiến mặt đất nứt toác, trận bàn bằng ngọc phù vỡ nát thành từng mảnh vụn xám xịt. Sát thủ hự lên một tiếng trầm đục, thần thức bị phản phệ ép lùi lại ba trượng, kinh hãi nhìn thành quả của chính mình.
Hắn hoảng hốt nhận ra bản thân không những không xóa được dấu vết, mà còn tự tay rèn ra một kiện vật chứng mang tính chí mạng. Không dám chần chừ thêm nửa khắc, bóng đen cắn nát một viên độn phù giấu sẵn trong vòm họng. Huyết quang chói lóa xé rách không gian, mang theo thân ảnh kẻ đột nhập biến mất vào màn đêm, bỏ lại một bãi phế liệu ngổn ngang mùi khét lẹt.
Tống Duyên run rẩy tiến lên, dùng một chiếc kẹp bằng gỗ đào cẩn thận gắp khối Hắc Tinh Lưu Ảnh còn vương hơi nóng bỏ vào hộp tử đàn. Cuốn sổ tuy đã cháy thành tro, nhưng tính chất sự việc đã hoàn toàn thay đổi. Theo quy tắc thứ mười bảy của gia tộc, hành vi tập kích chấp sự, tiêu hủy sổ sách lưu trữ không còn là tranh chấp vật liệu thông thường, mà tương đương với tội danh phản nghịch, phá hoại căn cơ tông môn. Thẩm quyền xử lý lập tức vượt khỏi tầm kiểm soát của chi tộc phía nam.
Bình minh ngày tới, khoảnh khắc hộp tử đàn này được mở ra tại sảnh đường, nhánh phía nam sẽ hoàn toàn mất đi tư cách biện hộ. Trưởng Lão Viện bắt buộc phải viện dẫn luật lệ cao nhất, ban hành Lệnh Tước Quyền để đình chỉ toàn bộ chức vụ giám sát thương lộ của những kẻ đứng đầu. Hắc Thiên Kiếm Các vốn định mượn tay xóa bỏ sơ hở, nay lại bị chính quy chế gia tộc ép vào tử cục. Quyền quản lý khoáng thạch đã chính thức đổi chủ, mở đường cho phe Diệp Tinh Thần danh chính ngôn thuận tiếp quản toàn bộ tuyến đường biển.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.