Chương 147: Mạch Hôm Nay
Đăng: 07/08/2026 17:03
4,064 từ
1 lượt đọc
ậy, lò nung sẽ tắt ngấm trước bình minh, kéo theo toàn bộ mẻ phôi kiếm dành cho kỳ xét duyệt hóa thành phế liệu. Gió bấc rít gào qua những mái ngói cong vút của Vọng Kiếm Lâu, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm tàn.
Diệp Tinh Thần ngồi tĩnh tọa sau án thư, ngón tay thon dài khẽ miết lên một mảnh lưu ly ám sắc. Bề mặt vật chứng này chằng chịt những đường nứt chân chim, lưu giữ lại tàn dư của một loại hỏa diễm vẩn đục. Đây chính là tàn phiến sao chép lại dao động từ mặt gương dưới hầm ngầm Trưởng Lão Viện, được ám vệ liều mạng khắc ấn mang về. Hắn không cần đích thân bước xuống cái hang chuột đó, chỉ thông qua tàn vận vương lại trên vết nứt cũng đủ đọc ra sự hoảng loạn của bầy cáo già.
Bẩm Các chủ, lưới đã động.
Thẩm Tứ từ ngoài cửa cung kính bước vào, trên vai áo vẫn còn đọng vài hạt sương đêm lạnh buốt. Tên chấp sự tình báo khom người, hai tay dâng lên một quyển sổ bìa đen mỏng manh nhưng mang theo trọng lượng của cả một ván cờ.
Người của Tam trưởng lão vừa quét sạch toàn bộ ba ngàn cân Hỏa Linh Thạch tại Quỷ Thị ngoại thành. Bọn họ trả giá gấp ba lần thị trường, dùng toàn bộ khế ước điền sản của chi thứ bảy để thế chấp. Hàng đã được bốc lên xe ngựa, dự kiến nửa canh giờ nữa sẽ bí mật tuồn qua cổng Tây.
Diệp Tinh Thần không vội nhận lấy cuốn sổ ghi chép giao dịch kia. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một đường cong lạnh nhạt, ánh mắt thâm thúy nhìn xuyên qua bóng tối mịt mùng. Mọi thứ đều diễn ra đúng như từng nhịp tính toán đã được sắp đặt từ trước.
Ép thời gian xét duyệt bảng xếp hạng lên sớm ba ngày, đồng thời ban bố lệnh cấm vận than linh mộc, chính là hai lưỡi dao dồn ép đối thủ vào góc chết. Bọn họ muốn giữ vững quyền bỏ phiếu trong tộc nghị, bắt buộc phải duy trì nhiệt độ lò đúc không được gián đoạn. Trong cơn bĩ cực, đám người thủ cựu kia chỉ có một con đường duy nhất là tìm đến chợ đen để vơ vét nguồn năng lượng thay thế.
Bọn chúng có kiểm tra chất lượng hàng hóa không?
Dạ có, tên chưởng quỹ đi theo đã dùng thần thức dò xét rất kỹ.
Thẩm Tứ khẽ nhếch mép cười lạnh, ánh mắt lóe lên sự khâm phục xen lẫn e dè.
Nhưng như lời ngài dặn, thứ được trộn vào bên trong không phải tạp chất thông thường. Đó là Tán Linh Sa được ngụy trang dưới lớp vỏ hỏa mạch tinh khiết. Kẻ giám định chỉ thấy linh khí bốc lên hừng hực, tuyệt đối không nhìn ra cấu trúc lõi đã bị đục rỗng.
Diệp Tinh Thần gật đầu, ngón tay gõ nhẹ từng nhịp đều đặn lên mặt bàn gỗ tử đàn. Nghề đúc kiếm chú trọng nhất là sự ổn định của ngọn lửa trong lò nung. Nếu dùng loại đá năng lượng bị pha trộn Tán Linh Sa để nung chảy vật liệu, hỏa hầu sẽ đột ngột tăng vọt rồi suy yếu thất thường.
Sự biến thiên nhiệt độ cực đoan này không làm hỏng phôi kiếm ngay lập tức. Ngược lại, nó sẽ ép các luồng tạp chất lặn sâu vào bên trong, tạo thành một loại khiếm khuyết chí mạng gọi là Tử Mạch. Bề ngoài thanh kiếm trông vẫn hoàn hảo, thậm chí kiếm văn còn có phần sáng bóng hơn bình thường, nhưng thực chất kinh mạch bên trong đã mục rỗng hoàn toàn, chỉ cần một đạo linh lực nhỏ va chạm cũng đủ vỡ vụn.
Truyền lệnh xuống Chấp Sự Đường, lập tức bổ sung một quy định mới vào phiên xét duyệt sáng mai.
Diệp Tinh Thần chậm rãi đứng dậy, vạt áo bào thêu hình vân kiếm khẽ lay động trong gió. Hắn bước đến bên cửa sổ, nhìn về phía những cột khói đen đang lờ mờ bốc lên từ khu xưởng đúc ngoại vi.
Tất cả phôi trọng kiếm nộp lên từ các chi tộc, trước khi được ghi danh vào danh sách đề cử, bắt buộc phải trải qua vòng thử nghiệm Linh Lực Cộng Hưởng. Bất kỳ sản phẩm nào xuất hiện vết nứt ngầm, lập tức đánh rớt. Kẻ chịu trách nhiệm rèn đúc sẽ bị tước đoạt lệnh bài hành nghề ba năm, bồi thường toàn bộ hao tổn vật liệu vào sổ công huân chung.
Thẩm Tứ rùng mình một cái, sống lưng toát ra một tầng mồ hôi lạnh. Quyết sách này của Các chủ không hề dùng vũ lực can thiệp vào đoàn xe chở hàng, cũng không phái người đi bắt quả tang giao dịch mờ ám. Hắn để mặc cho kẻ địch tiêu tốn gia tài, mang thứ độc dược kia về tự tay bỏ vào ngọn lửa của chính mình.
Đợi đến khi tộc nghị diễn ra, chính những thanh kiếm mang Tử Mạch kia sẽ trở thành bằng chứng thép không thể chối cãi. Đám trưởng lão sẽ tự tay dâng lên những tác phẩm lỗi, sau đó bị chính quy chế giám định mới đè bẹp trước mặt toàn bộ thành viên gia tộc. Bọn họ không chỉ mất đi tư cách lên tiếng, mà còn gánh thêm một khoản nợ khổng lồ đè nặng lên tài nguyên của chi tộc.
Thuộc hạ đã rõ, quy định này sẽ được dán công khai ngay khi tiếng chuông thần vang lên.
Thẩm Tứ cung kính lui về phía sau, cẩn thận giấu nhẹm quyển sổ đen vào ngực áo, nhanh chóng lẩn khuất vào màn đêm.
Cánh cửa Vọng Kiếm Lâu khép lại, trả lại không gian tĩnh lặng cho vị chủ nhân trẻ tuổi. Mảnh lưu ly trên bàn đột nhiên phát ra một tiếng vỡ vụn nhỏ, hóa thành một nhúm bột mịn màng trút xuống sàn nhà. Lớp bình phong bảo vệ cuối cùng của phe thủ cựu đã bắt đầu rạn nứt từ bên trong, chờ đợi khoảnh khắc sụp đổ hoàn toàn dưới áp lực của những luật lệ mới.
Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, âm thanh đều đặn như tiếng đếm ngược của tử thần. Bọn chúng dùng thần thức tra xét hỏa linh khí bề mặt, nhưng Tán Linh Sa ta nhờ Luyện Đan Đường bọc lại bằng sáp tủy hỏa dơi. Chỉ khi chạm vào nhiệt độ cực hạn của Địa Hỏa Châu dưới đáy lò, lớp ngụy trang mới hoàn toàn tan rã. Kẻ địch càng tham lam muốn đẩy nhanh tiến độ nung chảy, cái bẫy sập xuống càng nhanh.
Hắn rút từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài đúc bằng đồng đen, mặt trước khắc nổi hai chữ Chấp Pháp, ném thẳng lên án thư.
Ngươi lập tức cầm Chấp Pháp Lệnh này, dẫn theo một đội ám vệ vòng qua ngõ hẻm phía nam Quỷ Thị. Tên chưởng quỹ chợ đen vừa nhận khế ước điền sản kia bản tính đa nghi, chắc chắn đang nán lại trạm trung chuyển để xác thực con dấu. Lấy danh nghĩa truy quét vật liệu cấm theo điều thứ tư của Nội Quy Kiếm Các, niêm phong toàn bộ rương chứa đồ và mang tờ khế ước bản gốc đó về đây.
Thẩm Tứ nhận lệnh, khóe môi giật nhẹ khi hiểu ra sự tàn nhẫn trong nước cờ này. Các chủ không thèm chặn xe chở đá, mà nhắm thẳng vào bằng chứng thế chấp tài sản. Mất đi khế ước, chi thứ bảy coi như trắng tay, toàn bộ sản lượng linh điền mùa tới sẽ rơi thẳng vào túi tổng các. Bóng đen thoắt cái đã lao vút ra ngoài cửa sổ, hòa lẫn vào màn sương dày đặc.
Cùng lúc đó, tại hầm ngầm đúc kiếm của chi thứ ba nằm sâu dưới lòng đất. Nhiệt độ trong thạch thất đã sụt giảm xuống mức báo động. Lưu quản sự, kẻ đứng đầu xưởng rèn, hai mắt vằn đỏ nhìn ba mươi sáu phôi kiếm đang dần mất đi ánh sáng linh tính. Ngay khi tiếng bánh xe ngựa lộc cộc dừng ngoài cửa hầm, lão gạt phăng đám đệ tử, tự mình xông ra đón hàng.
Mau! Đổ thẳng toàn bộ hỏa thạch vào ba cửa lò chính! Không cần qua trận pháp gạn lọc, thời gian cạn kiệt rồi!
Lưu quản sự gầm lên, tự tay giật lấy bao tải đầu tiên dốc ngược xuống miệng hố lửa đang thoi thóp. Những viên đá đỏ rực vừa chạm vào đáy lò, ngọn lửa lập tức bùng lên dữ dội. Lớp nhiệt lượng khổng lồ phả ra khiến đám thợ rèn đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, tưởng chừng như đã lật ngược thế cờ. Nhưng niềm vui rực sáng chưa được ba nhịp thở, một tiếng xèo xèo quỷ dị vang lên từ tận cùng lõi lửa.
Ngọn lửa màu cam đỏ đột ngột chuyển sang sắc xám tro nhợt nhạt. Nó không tỏa nhiệt lượng để rèn rũa, mà hóa thành những xúc tu vô hình bám chặt vào bề mặt phôi kiếm. Tiếng kim loại rạn nứt vang lên lách cách. Những đường kiếm văn vừa được chạm khắc trên thân kiếm bắt đầu vặn vẹo, tỏa ra mùi hôi thối của linh khí bị thối rữa.
Không đúng! Linh khí đang bị hút ngược! Trong đá có lẫn Tán Linh Sa cực phẩm!
Lưu quản sự biến sắc, thần thức nhạy bén của một thợ rèn lâu năm lập tức nhận ra điểm chí mạng. Lão hiểu ra mưu đồ tàn độc của đối thủ. Bọn chúng không định phá lò nung, mà muốn phế bỏ hoàn toàn mạch kiếm bên trong, biến bằng chứng xét duyệt thành phế liệu tà đạo.
Lão quyết đoán cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm trận bàn bằng ngọc bích đeo bên hông. Thay vì dùng linh lực dập lửa theo bản năng, Lưu quản sự điên cuồng thay đổi chiến thuật. Lão kích hoạt pháp khí Tụ Hỏa Bàn, ném thẳng nó vào giữa trung tâm trận pháp bảo vệ thanh kiếm chủ lực.
Một đạo màn sáng màu lam nhạt bung tỏa, tạo thành một lớp lồng giam dồn nén toàn bộ ngọn lửa xám tro dạt sang hai bên. Sự ứng biến này cực kỳ cao minh, lợi dụng tính chất hút linh khí của Tán Linh Sa để nó tự cắn nuốt trận bàn thay vì ăn mòn phôi kiếm. Nhưng cái giá phải trả vô cùng thảm liệt.
Trận bàn ngọc bích chịu không nổi nhiệt độ dị thường cộng thêm độc tính bộc phát, vỡ nát thành từng mảnh vụn. Sóng xung kích từ vụ nổ pháp khí hất văng toàn bộ ba mươi lăm phôi kiếm phụ trợ xuống đáy lò, biến chúng thành đống sắt vụn đen ngòm. Thanh kiếm chủ lực giữ được hình hài, nhưng một mảng xỉ than xám xịt đã vĩnh viễn bám chặt vào phần chuôi, tỏa ra hàn khí âm lãnh.
Lưu quản sự ngã phịch xuống nền đá nóng rực, bàn tay run rẩy ôm lấy lồng ngực đau tức do thần thức bị cắn trả. Lò nung đã hỏng móng, pháp khí trấn xưởng vỡ vụn, mà mẻ phôi kiếm dùng để tranh đoạt quyền lực trong tộc nghị chỉ còn lại một phế phẩm mang tì vết. Kẻ đứng sau màn bủa lưới đã tính toán không sai một ly, ép chi thứ ba phải tự tay ném tiền mua lấy cái chết cho chính lò rèn của mình.
Tiếng thét Tán Linh Sa của Lưu quản sự còn chưa kịp dứt, trung tâm lò rèn đã phát ra một chuỗi âm thanh nứt vỡ đinh tai nhức óc. Lõi trận pháp vốn đang bùng lên sắc đỏ rực rỡ đột ngột chuyển sang màu xám ngoét. Tán Linh Sa bị nhiệt độ cực cao hòa tan, hóa thành hàng vạn sợi sương mù đục ngầu cắn nuốt toàn bộ hỏa linh khí xung quanh. Ba mươi sáu phôi trọng kiếm đang lơ lửng giữa không trung đồng loạt phát ra tiếng ngân bi thảm, bề mặt kim loại xuất hiện những vết rạn chân chim lan rộng với tốc độ chóng mặt.
Lưu quản sự cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm trận bàn điều khiển. Lão vung tay đánh ra mười hai đạo phù lục Hàn Băng, cố gắng đóng băng không gian xung quanh để ngăn cản sự lây lan của tử khí. Đây là chiến thuật bỏ xe giữ tướng, thà để phôi kiếm chịu lạnh đột ngột làm giảm phẩm cấp, còn hơn là bị Tán Linh Sa rút cạn kiếm tính hóa thành sắt vụn. Lớp băng mỏng vừa hình thành, tốc độ nứt vỡ của đám phôi kiếm quả nhiên chậm lại một nhịp.
Nhưng ngay khoảnh khắc lão tưởng chừng đã níu giữ được cục diện, một cỗ uy áp âm lãnh từ bóng tối ập tới, trực tiếp đánh nát lớp băng bảo vệ. Tam trưởng lão bước ra từ góc khuất, sắc mặt vặn vẹo điên cuồng. Lão đã nhìn thấu âm mưu hèn hạ này. Kẻ thù cố tình trộn Tán Linh Sa vào nguồn hàng cứu viện, không phải để giết người, mà là muốn phế bỏ hoàn toàn mẻ kiếm định danh, từ đó tước đoạt quyền lên tiếng của chi thứ ba trong tộc nghị.
Đừng hòng ép ta vào chỗ chết. Tam trưởng lão gầm lên, vươn tay rút từ trong áo ra một khối ấn triện đen ngòm, tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc.
Đó là Huyết Tủy Trận Cốt, một vật phẩm cấm kỵ mà Hắc Thiên Kiếm Các từng bí mật tuồn vào để mua chuộc lão. Thay vì tiếp tục dùng linh lực dập lửa, Tam trưởng lão quyết định đổi thế cờ. Lão ném thẳng khối ấn triện vào trung tâm lò nung đang nguội lạnh. Một cột sáng đỏ thẫm mang theo tà khí bùng lên, hung hăng cắm rễ vào địa mạch dưới lòng đất. Trận pháp lò rèn kêu răng rắc, bị ép buộc đảo nghịch quy tắc vận hành, dùng sinh khí của chính ngọn núi để cưỡng ép nung chảy kim loại.
Ba mươi sáu phôi kiếm dưới tác động của tà hỏa lập tức khép lại các vết nứt, bề mặt phủ lên một tầng ánh sáng đỏ sẫm đầy quỷ dị. Lưu quản sự lùi lại vài bước, kinh hãi nhìn ngọn lửa tà ác đang cắn nuốt sinh cơ của xưởng đúc. Cái giá phải trả cho lần vãn hồi này vô cùng tàn khốc. Toàn bộ hỏa mạch ngầm của chi thứ ba đã bị ô nhiễm nặng nề, ít nhất mười năm tới không thể rèn ra bất kỳ thanh linh kiếm thanh sạch nào nữa. Hơn thế, thần thức của Lưu quản sự vì kết nối với trận bàn cũng bị tà khí phản phệ, khiến thức hải đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim đâm chọc.
Nhưng Tam trưởng lão lại cười gằn, tin chắc rằng mình vừa lật ngược được thế cờ hiểm nghèo. Chỉ cần mẻ kiếm này qua mắt được hội đồng giám định vào sáng mai, lão vẫn giữ được ghế trong Trưởng Lão Viện, sau đó sẽ từ từ tìm cách tẩy rửa tà khí sau. Lão không hề biết rằng, mọi hành động điên cuồng ấy đều đã rơi vào một cái bẫy sâu hơn.
Cùng lúc đó, tại Vọng Kiếm Lâu, Diệp Tinh Thần chậm rãi xoay nhẹ chén trà bằng sứ thanh ngọc. Trên mặt bàn gỗ lim trước mặt hắn, một chiếc la bàn giám định chuyên dụng đang rung lên bần bật. Kim chỉ nam trên mặt số không ngừng xoay tròn rồi đột ngột dừng lại, chỉ thẳng về hướng hầm đúc của chi thứ ba, thân kim nhuốm một màu đỏ thẫm chói mắt.
Bọn chúng đã dùng đến Huyết Tủy Trận Cốt. Thẩm Tứ hạ giọng báo cáo, bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết chặt.
Tốt lắm. Diệp Tinh Thần đặt chén trà xuống, âm thanh thanh thúy vang lên giữa tĩnh lặng.
Kế hoạch ép góc của hắn chưa bao giờ nhằm vào việc hủy hoại ba mươi sáu phôi kiếm kia. Hắn hiểu rõ bản tính tham quyền cố vị của đám người thủ cựu. Bị dồn vào đường cùng, chúng chắc chắn sẽ dùng đến lá bài tẩy cấm kỵ để bảo vệ lợi ích. Khối tà vật kia một khi được kích hoạt, sẽ vĩnh viễn khắc sâu tà văn vào mạch kiếm. Sáng ngày mai, không cần hắn phải tốn lời tranh cãi, chính hội đồng giám định sẽ tự tay bóc trần lớp vỏ bọc vinh quang giả tạo, biến toàn bộ phe cánh chi thứ ba thành tội nhân cấu kết ngoại địch bằng chính những vật chứng không thể chối cãi.
Ngươi lập tức cầm lệnh bài của ta, dẫn đội Hình phạt xuống phong tỏa toàn bộ mạch nước ngầm đổ về hầm đúc. Diệp Tinh Thần bình thản hạ lệnh, ánh mắt sắc lẹm như kiếm phong.
Đừng động vào xưởng rèn, cứ để chúng hoàn thành mẻ kiếm đó. Chỉ cần giăng sẵn Khốn Linh Trận bên ngoài, cô lập hoàn toàn dư chấn tà khí và ghi chép lại biến động lưu ảnh làm hồ sơ trình lên tộc nghị.
Thẩm Tứ nhận lấy tấm lệnh bài bằng đồng đen, dập đầu rồi lùi nhanh vào bóng đêm. Ván cờ đã chuyển sang giai đoạn thu lưới. Tam trưởng lão tưởng rằng đã dùng tà trận để giữ được quyền lực, lại không ngờ chính tay mình vừa tự đóng mộc thế chấp sinh mạng của toàn bộ vây cánh vào một bản án phản tộc rành rành.
Thần thức Lưu quản sự như bị hàng vạn mũi kim tẩm độc đâm xuyên, tầm nhìn nhòe đi trong thứ ánh sáng đỏ quạch. Tán Linh Sa một khi tiếp xúc với tà hỏa liền biến thành chất xúc tác hung hãn, cắn nuốt toàn bộ linh lực phòng hộ mà gã vừa vội vã giăng ra. Gã rống lên một tiếng khàn đục, cố gắng xoay chuyển cục diện bằng cách ném ra Trấn Hỏa Lệnh bài. Khối ngọc bội mang phù văn băng hệ vừa chạm vào miệng lò đã tạo ra một luồng khí lạnh buốt, tạo thành một lớp màn sương dày đặc, tạm thời ép ngọn lửa tà dị lùi xuống nửa thước.
Thế nhưng, Lưu quản sự đã đánh giá sai bản chất của cái bẫy này. Thứ đang bùng phát không phải là hỏa hoạn do quá tải nhiệt lượng, mà là sự cộng hưởng tà đạo giữa cấm vật của Hắc Thiên Kiếm Các và Tán Linh Sa. Khi khí lạnh từ pháp khí áp xuống, trận đồ dưới đáy lò không bị dập tắt mà lập tức đảo nghịch. Chín ô trận vị vốn dùng để tụ linh nay biến thành những cái phễu hút ngược tà khí, mượn sức ép của băng sương để ngưng tụ lại thành một điểm. Tiếng vỡ nát vang lên khô khốc. Khối ngọc bội vỡ vụn thành bột mịn, luồng phản chấn dội ngược lại kéo theo ba đường kinh mạch trên cánh tay phải của gã đứt đoạn hoàn toàn, vĩnh viễn mất đi khả năng cầm búa rèn.
Một cột khói đen đặc quánh mang theo mùi kim loại thối rữa bắn thẳng lên trời, xuyên thủng mái ngói xưởng đúc, báo hiệu sự sụp đổ của một âm mưu được che đậy kỹ lưỡng.
Từ đài cao của Vọng Kiếm Lâu, Diệp Tinh Thần hờ hững nhìn cột tà khí dị thường vừa xé toạc màn đêm ở hướng Tây. Không cần một giọt máu nào vấy lên tay, hắn đã mượn chính lòng tham và sự hoảng loạn của phe thủ cựu để ép chúng tự bộc lộ cái đuôi chồn. Ba mươi sáu phôi trọng kiếm dưới xưởng đúc lúc này đã bị ép uốn cong mạch kiếm, kiếm văn biến dạng thành những hình thù vặn vẹo. Từ những tác phẩm lỗi ban đầu, chúng đã chính thức trở thành tang chứng rành rành cho tội danh cấu kết ngoại đạo. Hỏa mạch ngầm bên dưới khu vực đó cũng chịu ô nhiễm nặng nề, ít nhất mười năm tới không thể sử dụng để rèn binh khí cấp cao. Một cái giá không hề nhỏ, nhưng hoàn toàn xứng đáng để nhổ tận gốc khối u ác tính trong nội bộ gia tộc.
Ngươi cầm lấy Kim Bài Chấp Sự này, dẫn theo hai mươi ám vệ bao vây toàn bộ xưởng đúc hướng Tây.
Diệp Tinh Thần ném một tấm lệnh bài khắc hình cự kiếm lên mặt án thư, giọng nói lạnh lẽo vang lên đều đều, cắt đứt sự tĩnh lặng của căn phòng.
Truyền lệnh phong tỏa hiện trường theo tộc quy thứ bảy. Bất kỳ kẻ nào tự ý tàng trữ cấm vật, làm ô uế linh mạch gia tộc, lập tức tước bỏ thân phận, giam vào Hàn Băng Cốc chờ xét xử. Không cho phép bất kỳ ai, kể cả người của Trưởng Lão Viện, được tiếp cận ba mươi sáu thanh tà kiếm kia.
Thẩm Tứ cung kính nhận lấy kim bài, sống lưng rịn một tầng mồ hôi lạnh trước nước cờ tàn nhẫn của vị Các chủ trẻ tuổi. Lão Tam trưởng lão lúc này có lẽ vẫn đang ngồi trong phủ đệ nhâm nhi linh trà, đắc ý chờ đợi tin tức phôi kiếm ra lò, hoàn toàn không biết rằng bản thân đã bị chính thân tín của mình đóng đinh lên đoạn đầu đài. Kẻ địch cứ ngỡ mua được nguồn năng lượng thay thế từ chợ đen là có thể lấp liếm sự thiếu hụt, nào ngờ thứ chúng rước về lại là mồi lửa thiêu rụi toàn bộ căn cơ quyền lực mười năm xây dựng.
Đồng thời, báo cho Khố Phòng niêm phong toàn bộ tài nguyên của chi thứ ba.
Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay xuống mặt bàn, ban bố quyết định trừng phạt cuối cùng.
Toàn bộ tổn thất của hỏa mạch hôm nay, cứ án chiếu theo giá trị thực tế mà ghi thẳng vào Sổ Công Huân của bọn chúng. Cắt đứt hoàn toàn quyền phân phối vật liệu rèn đúc trong tháng tới, chuyển giao quyền quản lý khu mỏ quặng phía Nam cho nhị chi. Bọn chúng muốn dùng ba ngàn cân linh thạch kia để lật lọng trên bàn tộc nghị, thì ta sẽ cho chúng ôm đống nợ khổng lồ đó mà chìm xuống đáy vực.
Gió bấc vẫn rít gào bên ngoài song cửa, nhưng ván cờ đêm nay đã chính thức khóa lại. Những lưỡi kiếm tà dị ngậm đầy oán khí kia giờ đây đã nằm gọn trong vòng phong tỏa, trở thành đòn chí mạng chờ đợi Tam trưởng lão tự chui đầu vào rọ. Diệp Tinh Thần chậm rãi đứng dậy, rút từ trong tay áo ra một phong thư dán sáp đỏ, bên trên in hằn dấu triện của Hắc Thiên Kiếm Các mà mạng lưới tình báo đã thu thập được từ nửa tháng trước.
Giao thứ này cho đệ tử gác cổng viện của Giám Định Sư trưởng, nhớ ngụy trang thành mật thư vô danh.
Ánh mắt hắn sắc lẹm hướng về phía bóng tối, buông lời chốt hạ cho một đêm dài.
Sáng ngày mai, khi danh sách phế phẩm được công bố tại tộc nghị, ta muốn thấy đích thân lão già luôn tỏ vẻ trung lập đó phải tự tay dâng bằng chứng phản tộc này lên trước mặt toàn thể gia tộc.
Diệp Tinh Thần ngồi tĩnh tọa sau án thư, ngón tay thon dài khẽ miết lên một mảnh lưu ly ám sắc. Bề mặt vật chứng này chằng chịt những đường nứt chân chim, lưu giữ lại tàn dư của một loại hỏa diễm vẩn đục. Đây chính là tàn phiến sao chép lại dao động từ mặt gương dưới hầm ngầm Trưởng Lão Viện, được ám vệ liều mạng khắc ấn mang về. Hắn không cần đích thân bước xuống cái hang chuột đó, chỉ thông qua tàn vận vương lại trên vết nứt cũng đủ đọc ra sự hoảng loạn của bầy cáo già.
Bẩm Các chủ, lưới đã động.
Thẩm Tứ từ ngoài cửa cung kính bước vào, trên vai áo vẫn còn đọng vài hạt sương đêm lạnh buốt. Tên chấp sự tình báo khom người, hai tay dâng lên một quyển sổ bìa đen mỏng manh nhưng mang theo trọng lượng của cả một ván cờ.
Người của Tam trưởng lão vừa quét sạch toàn bộ ba ngàn cân Hỏa Linh Thạch tại Quỷ Thị ngoại thành. Bọn họ trả giá gấp ba lần thị trường, dùng toàn bộ khế ước điền sản của chi thứ bảy để thế chấp. Hàng đã được bốc lên xe ngựa, dự kiến nửa canh giờ nữa sẽ bí mật tuồn qua cổng Tây.
Diệp Tinh Thần không vội nhận lấy cuốn sổ ghi chép giao dịch kia. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một đường cong lạnh nhạt, ánh mắt thâm thúy nhìn xuyên qua bóng tối mịt mùng. Mọi thứ đều diễn ra đúng như từng nhịp tính toán đã được sắp đặt từ trước.
Ép thời gian xét duyệt bảng xếp hạng lên sớm ba ngày, đồng thời ban bố lệnh cấm vận than linh mộc, chính là hai lưỡi dao dồn ép đối thủ vào góc chết. Bọn họ muốn giữ vững quyền bỏ phiếu trong tộc nghị, bắt buộc phải duy trì nhiệt độ lò đúc không được gián đoạn. Trong cơn bĩ cực, đám người thủ cựu kia chỉ có một con đường duy nhất là tìm đến chợ đen để vơ vét nguồn năng lượng thay thế.
Bọn chúng có kiểm tra chất lượng hàng hóa không?
Dạ có, tên chưởng quỹ đi theo đã dùng thần thức dò xét rất kỹ.
Thẩm Tứ khẽ nhếch mép cười lạnh, ánh mắt lóe lên sự khâm phục xen lẫn e dè.
Nhưng như lời ngài dặn, thứ được trộn vào bên trong không phải tạp chất thông thường. Đó là Tán Linh Sa được ngụy trang dưới lớp vỏ hỏa mạch tinh khiết. Kẻ giám định chỉ thấy linh khí bốc lên hừng hực, tuyệt đối không nhìn ra cấu trúc lõi đã bị đục rỗng.
Diệp Tinh Thần gật đầu, ngón tay gõ nhẹ từng nhịp đều đặn lên mặt bàn gỗ tử đàn. Nghề đúc kiếm chú trọng nhất là sự ổn định của ngọn lửa trong lò nung. Nếu dùng loại đá năng lượng bị pha trộn Tán Linh Sa để nung chảy vật liệu, hỏa hầu sẽ đột ngột tăng vọt rồi suy yếu thất thường.
Sự biến thiên nhiệt độ cực đoan này không làm hỏng phôi kiếm ngay lập tức. Ngược lại, nó sẽ ép các luồng tạp chất lặn sâu vào bên trong, tạo thành một loại khiếm khuyết chí mạng gọi là Tử Mạch. Bề ngoài thanh kiếm trông vẫn hoàn hảo, thậm chí kiếm văn còn có phần sáng bóng hơn bình thường, nhưng thực chất kinh mạch bên trong đã mục rỗng hoàn toàn, chỉ cần một đạo linh lực nhỏ va chạm cũng đủ vỡ vụn.
Truyền lệnh xuống Chấp Sự Đường, lập tức bổ sung một quy định mới vào phiên xét duyệt sáng mai.
Diệp Tinh Thần chậm rãi đứng dậy, vạt áo bào thêu hình vân kiếm khẽ lay động trong gió. Hắn bước đến bên cửa sổ, nhìn về phía những cột khói đen đang lờ mờ bốc lên từ khu xưởng đúc ngoại vi.
Tất cả phôi trọng kiếm nộp lên từ các chi tộc, trước khi được ghi danh vào danh sách đề cử, bắt buộc phải trải qua vòng thử nghiệm Linh Lực Cộng Hưởng. Bất kỳ sản phẩm nào xuất hiện vết nứt ngầm, lập tức đánh rớt. Kẻ chịu trách nhiệm rèn đúc sẽ bị tước đoạt lệnh bài hành nghề ba năm, bồi thường toàn bộ hao tổn vật liệu vào sổ công huân chung.
Thẩm Tứ rùng mình một cái, sống lưng toát ra một tầng mồ hôi lạnh. Quyết sách này của Các chủ không hề dùng vũ lực can thiệp vào đoàn xe chở hàng, cũng không phái người đi bắt quả tang giao dịch mờ ám. Hắn để mặc cho kẻ địch tiêu tốn gia tài, mang thứ độc dược kia về tự tay bỏ vào ngọn lửa của chính mình.
Đợi đến khi tộc nghị diễn ra, chính những thanh kiếm mang Tử Mạch kia sẽ trở thành bằng chứng thép không thể chối cãi. Đám trưởng lão sẽ tự tay dâng lên những tác phẩm lỗi, sau đó bị chính quy chế giám định mới đè bẹp trước mặt toàn bộ thành viên gia tộc. Bọn họ không chỉ mất đi tư cách lên tiếng, mà còn gánh thêm một khoản nợ khổng lồ đè nặng lên tài nguyên của chi tộc.
Thuộc hạ đã rõ, quy định này sẽ được dán công khai ngay khi tiếng chuông thần vang lên.
Thẩm Tứ cung kính lui về phía sau, cẩn thận giấu nhẹm quyển sổ đen vào ngực áo, nhanh chóng lẩn khuất vào màn đêm.
Cánh cửa Vọng Kiếm Lâu khép lại, trả lại không gian tĩnh lặng cho vị chủ nhân trẻ tuổi. Mảnh lưu ly trên bàn đột nhiên phát ra một tiếng vỡ vụn nhỏ, hóa thành một nhúm bột mịn màng trút xuống sàn nhà. Lớp bình phong bảo vệ cuối cùng của phe thủ cựu đã bắt đầu rạn nứt từ bên trong, chờ đợi khoảnh khắc sụp đổ hoàn toàn dưới áp lực của những luật lệ mới.
Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, âm thanh đều đặn như tiếng đếm ngược của tử thần. Bọn chúng dùng thần thức tra xét hỏa linh khí bề mặt, nhưng Tán Linh Sa ta nhờ Luyện Đan Đường bọc lại bằng sáp tủy hỏa dơi. Chỉ khi chạm vào nhiệt độ cực hạn của Địa Hỏa Châu dưới đáy lò, lớp ngụy trang mới hoàn toàn tan rã. Kẻ địch càng tham lam muốn đẩy nhanh tiến độ nung chảy, cái bẫy sập xuống càng nhanh.
Hắn rút từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài đúc bằng đồng đen, mặt trước khắc nổi hai chữ Chấp Pháp, ném thẳng lên án thư.
Ngươi lập tức cầm Chấp Pháp Lệnh này, dẫn theo một đội ám vệ vòng qua ngõ hẻm phía nam Quỷ Thị. Tên chưởng quỹ chợ đen vừa nhận khế ước điền sản kia bản tính đa nghi, chắc chắn đang nán lại trạm trung chuyển để xác thực con dấu. Lấy danh nghĩa truy quét vật liệu cấm theo điều thứ tư của Nội Quy Kiếm Các, niêm phong toàn bộ rương chứa đồ và mang tờ khế ước bản gốc đó về đây.
Thẩm Tứ nhận lệnh, khóe môi giật nhẹ khi hiểu ra sự tàn nhẫn trong nước cờ này. Các chủ không thèm chặn xe chở đá, mà nhắm thẳng vào bằng chứng thế chấp tài sản. Mất đi khế ước, chi thứ bảy coi như trắng tay, toàn bộ sản lượng linh điền mùa tới sẽ rơi thẳng vào túi tổng các. Bóng đen thoắt cái đã lao vút ra ngoài cửa sổ, hòa lẫn vào màn sương dày đặc.
Cùng lúc đó, tại hầm ngầm đúc kiếm của chi thứ ba nằm sâu dưới lòng đất. Nhiệt độ trong thạch thất đã sụt giảm xuống mức báo động. Lưu quản sự, kẻ đứng đầu xưởng rèn, hai mắt vằn đỏ nhìn ba mươi sáu phôi kiếm đang dần mất đi ánh sáng linh tính. Ngay khi tiếng bánh xe ngựa lộc cộc dừng ngoài cửa hầm, lão gạt phăng đám đệ tử, tự mình xông ra đón hàng.
Mau! Đổ thẳng toàn bộ hỏa thạch vào ba cửa lò chính! Không cần qua trận pháp gạn lọc, thời gian cạn kiệt rồi!
Lưu quản sự gầm lên, tự tay giật lấy bao tải đầu tiên dốc ngược xuống miệng hố lửa đang thoi thóp. Những viên đá đỏ rực vừa chạm vào đáy lò, ngọn lửa lập tức bùng lên dữ dội. Lớp nhiệt lượng khổng lồ phả ra khiến đám thợ rèn đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, tưởng chừng như đã lật ngược thế cờ. Nhưng niềm vui rực sáng chưa được ba nhịp thở, một tiếng xèo xèo quỷ dị vang lên từ tận cùng lõi lửa.
Ngọn lửa màu cam đỏ đột ngột chuyển sang sắc xám tro nhợt nhạt. Nó không tỏa nhiệt lượng để rèn rũa, mà hóa thành những xúc tu vô hình bám chặt vào bề mặt phôi kiếm. Tiếng kim loại rạn nứt vang lên lách cách. Những đường kiếm văn vừa được chạm khắc trên thân kiếm bắt đầu vặn vẹo, tỏa ra mùi hôi thối của linh khí bị thối rữa.
Không đúng! Linh khí đang bị hút ngược! Trong đá có lẫn Tán Linh Sa cực phẩm!
Lưu quản sự biến sắc, thần thức nhạy bén của một thợ rèn lâu năm lập tức nhận ra điểm chí mạng. Lão hiểu ra mưu đồ tàn độc của đối thủ. Bọn chúng không định phá lò nung, mà muốn phế bỏ hoàn toàn mạch kiếm bên trong, biến bằng chứng xét duyệt thành phế liệu tà đạo.
Lão quyết đoán cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm trận bàn bằng ngọc bích đeo bên hông. Thay vì dùng linh lực dập lửa theo bản năng, Lưu quản sự điên cuồng thay đổi chiến thuật. Lão kích hoạt pháp khí Tụ Hỏa Bàn, ném thẳng nó vào giữa trung tâm trận pháp bảo vệ thanh kiếm chủ lực.
Một đạo màn sáng màu lam nhạt bung tỏa, tạo thành một lớp lồng giam dồn nén toàn bộ ngọn lửa xám tro dạt sang hai bên. Sự ứng biến này cực kỳ cao minh, lợi dụng tính chất hút linh khí của Tán Linh Sa để nó tự cắn nuốt trận bàn thay vì ăn mòn phôi kiếm. Nhưng cái giá phải trả vô cùng thảm liệt.
Trận bàn ngọc bích chịu không nổi nhiệt độ dị thường cộng thêm độc tính bộc phát, vỡ nát thành từng mảnh vụn. Sóng xung kích từ vụ nổ pháp khí hất văng toàn bộ ba mươi lăm phôi kiếm phụ trợ xuống đáy lò, biến chúng thành đống sắt vụn đen ngòm. Thanh kiếm chủ lực giữ được hình hài, nhưng một mảng xỉ than xám xịt đã vĩnh viễn bám chặt vào phần chuôi, tỏa ra hàn khí âm lãnh.
Lưu quản sự ngã phịch xuống nền đá nóng rực, bàn tay run rẩy ôm lấy lồng ngực đau tức do thần thức bị cắn trả. Lò nung đã hỏng móng, pháp khí trấn xưởng vỡ vụn, mà mẻ phôi kiếm dùng để tranh đoạt quyền lực trong tộc nghị chỉ còn lại một phế phẩm mang tì vết. Kẻ đứng sau màn bủa lưới đã tính toán không sai một ly, ép chi thứ ba phải tự tay ném tiền mua lấy cái chết cho chính lò rèn của mình.
Tiếng thét Tán Linh Sa của Lưu quản sự còn chưa kịp dứt, trung tâm lò rèn đã phát ra một chuỗi âm thanh nứt vỡ đinh tai nhức óc. Lõi trận pháp vốn đang bùng lên sắc đỏ rực rỡ đột ngột chuyển sang màu xám ngoét. Tán Linh Sa bị nhiệt độ cực cao hòa tan, hóa thành hàng vạn sợi sương mù đục ngầu cắn nuốt toàn bộ hỏa linh khí xung quanh. Ba mươi sáu phôi trọng kiếm đang lơ lửng giữa không trung đồng loạt phát ra tiếng ngân bi thảm, bề mặt kim loại xuất hiện những vết rạn chân chim lan rộng với tốc độ chóng mặt.
Lưu quản sự cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm trận bàn điều khiển. Lão vung tay đánh ra mười hai đạo phù lục Hàn Băng, cố gắng đóng băng không gian xung quanh để ngăn cản sự lây lan của tử khí. Đây là chiến thuật bỏ xe giữ tướng, thà để phôi kiếm chịu lạnh đột ngột làm giảm phẩm cấp, còn hơn là bị Tán Linh Sa rút cạn kiếm tính hóa thành sắt vụn. Lớp băng mỏng vừa hình thành, tốc độ nứt vỡ của đám phôi kiếm quả nhiên chậm lại một nhịp.
Nhưng ngay khoảnh khắc lão tưởng chừng đã níu giữ được cục diện, một cỗ uy áp âm lãnh từ bóng tối ập tới, trực tiếp đánh nát lớp băng bảo vệ. Tam trưởng lão bước ra từ góc khuất, sắc mặt vặn vẹo điên cuồng. Lão đã nhìn thấu âm mưu hèn hạ này. Kẻ thù cố tình trộn Tán Linh Sa vào nguồn hàng cứu viện, không phải để giết người, mà là muốn phế bỏ hoàn toàn mẻ kiếm định danh, từ đó tước đoạt quyền lên tiếng của chi thứ ba trong tộc nghị.
Đừng hòng ép ta vào chỗ chết. Tam trưởng lão gầm lên, vươn tay rút từ trong áo ra một khối ấn triện đen ngòm, tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc.
Đó là Huyết Tủy Trận Cốt, một vật phẩm cấm kỵ mà Hắc Thiên Kiếm Các từng bí mật tuồn vào để mua chuộc lão. Thay vì tiếp tục dùng linh lực dập lửa, Tam trưởng lão quyết định đổi thế cờ. Lão ném thẳng khối ấn triện vào trung tâm lò nung đang nguội lạnh. Một cột sáng đỏ thẫm mang theo tà khí bùng lên, hung hăng cắm rễ vào địa mạch dưới lòng đất. Trận pháp lò rèn kêu răng rắc, bị ép buộc đảo nghịch quy tắc vận hành, dùng sinh khí của chính ngọn núi để cưỡng ép nung chảy kim loại.
Ba mươi sáu phôi kiếm dưới tác động của tà hỏa lập tức khép lại các vết nứt, bề mặt phủ lên một tầng ánh sáng đỏ sẫm đầy quỷ dị. Lưu quản sự lùi lại vài bước, kinh hãi nhìn ngọn lửa tà ác đang cắn nuốt sinh cơ của xưởng đúc. Cái giá phải trả cho lần vãn hồi này vô cùng tàn khốc. Toàn bộ hỏa mạch ngầm của chi thứ ba đã bị ô nhiễm nặng nề, ít nhất mười năm tới không thể rèn ra bất kỳ thanh linh kiếm thanh sạch nào nữa. Hơn thế, thần thức của Lưu quản sự vì kết nối với trận bàn cũng bị tà khí phản phệ, khiến thức hải đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim đâm chọc.
Nhưng Tam trưởng lão lại cười gằn, tin chắc rằng mình vừa lật ngược được thế cờ hiểm nghèo. Chỉ cần mẻ kiếm này qua mắt được hội đồng giám định vào sáng mai, lão vẫn giữ được ghế trong Trưởng Lão Viện, sau đó sẽ từ từ tìm cách tẩy rửa tà khí sau. Lão không hề biết rằng, mọi hành động điên cuồng ấy đều đã rơi vào một cái bẫy sâu hơn.
Cùng lúc đó, tại Vọng Kiếm Lâu, Diệp Tinh Thần chậm rãi xoay nhẹ chén trà bằng sứ thanh ngọc. Trên mặt bàn gỗ lim trước mặt hắn, một chiếc la bàn giám định chuyên dụng đang rung lên bần bật. Kim chỉ nam trên mặt số không ngừng xoay tròn rồi đột ngột dừng lại, chỉ thẳng về hướng hầm đúc của chi thứ ba, thân kim nhuốm một màu đỏ thẫm chói mắt.
Bọn chúng đã dùng đến Huyết Tủy Trận Cốt. Thẩm Tứ hạ giọng báo cáo, bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết chặt.
Tốt lắm. Diệp Tinh Thần đặt chén trà xuống, âm thanh thanh thúy vang lên giữa tĩnh lặng.
Kế hoạch ép góc của hắn chưa bao giờ nhằm vào việc hủy hoại ba mươi sáu phôi kiếm kia. Hắn hiểu rõ bản tính tham quyền cố vị của đám người thủ cựu. Bị dồn vào đường cùng, chúng chắc chắn sẽ dùng đến lá bài tẩy cấm kỵ để bảo vệ lợi ích. Khối tà vật kia một khi được kích hoạt, sẽ vĩnh viễn khắc sâu tà văn vào mạch kiếm. Sáng ngày mai, không cần hắn phải tốn lời tranh cãi, chính hội đồng giám định sẽ tự tay bóc trần lớp vỏ bọc vinh quang giả tạo, biến toàn bộ phe cánh chi thứ ba thành tội nhân cấu kết ngoại địch bằng chính những vật chứng không thể chối cãi.
Ngươi lập tức cầm lệnh bài của ta, dẫn đội Hình phạt xuống phong tỏa toàn bộ mạch nước ngầm đổ về hầm đúc. Diệp Tinh Thần bình thản hạ lệnh, ánh mắt sắc lẹm như kiếm phong.
Đừng động vào xưởng rèn, cứ để chúng hoàn thành mẻ kiếm đó. Chỉ cần giăng sẵn Khốn Linh Trận bên ngoài, cô lập hoàn toàn dư chấn tà khí và ghi chép lại biến động lưu ảnh làm hồ sơ trình lên tộc nghị.
Thẩm Tứ nhận lấy tấm lệnh bài bằng đồng đen, dập đầu rồi lùi nhanh vào bóng đêm. Ván cờ đã chuyển sang giai đoạn thu lưới. Tam trưởng lão tưởng rằng đã dùng tà trận để giữ được quyền lực, lại không ngờ chính tay mình vừa tự đóng mộc thế chấp sinh mạng của toàn bộ vây cánh vào một bản án phản tộc rành rành.
Thần thức Lưu quản sự như bị hàng vạn mũi kim tẩm độc đâm xuyên, tầm nhìn nhòe đi trong thứ ánh sáng đỏ quạch. Tán Linh Sa một khi tiếp xúc với tà hỏa liền biến thành chất xúc tác hung hãn, cắn nuốt toàn bộ linh lực phòng hộ mà gã vừa vội vã giăng ra. Gã rống lên một tiếng khàn đục, cố gắng xoay chuyển cục diện bằng cách ném ra Trấn Hỏa Lệnh bài. Khối ngọc bội mang phù văn băng hệ vừa chạm vào miệng lò đã tạo ra một luồng khí lạnh buốt, tạo thành một lớp màn sương dày đặc, tạm thời ép ngọn lửa tà dị lùi xuống nửa thước.
Thế nhưng, Lưu quản sự đã đánh giá sai bản chất của cái bẫy này. Thứ đang bùng phát không phải là hỏa hoạn do quá tải nhiệt lượng, mà là sự cộng hưởng tà đạo giữa cấm vật của Hắc Thiên Kiếm Các và Tán Linh Sa. Khi khí lạnh từ pháp khí áp xuống, trận đồ dưới đáy lò không bị dập tắt mà lập tức đảo nghịch. Chín ô trận vị vốn dùng để tụ linh nay biến thành những cái phễu hút ngược tà khí, mượn sức ép của băng sương để ngưng tụ lại thành một điểm. Tiếng vỡ nát vang lên khô khốc. Khối ngọc bội vỡ vụn thành bột mịn, luồng phản chấn dội ngược lại kéo theo ba đường kinh mạch trên cánh tay phải của gã đứt đoạn hoàn toàn, vĩnh viễn mất đi khả năng cầm búa rèn.
Một cột khói đen đặc quánh mang theo mùi kim loại thối rữa bắn thẳng lên trời, xuyên thủng mái ngói xưởng đúc, báo hiệu sự sụp đổ của một âm mưu được che đậy kỹ lưỡng.
Từ đài cao của Vọng Kiếm Lâu, Diệp Tinh Thần hờ hững nhìn cột tà khí dị thường vừa xé toạc màn đêm ở hướng Tây. Không cần một giọt máu nào vấy lên tay, hắn đã mượn chính lòng tham và sự hoảng loạn của phe thủ cựu để ép chúng tự bộc lộ cái đuôi chồn. Ba mươi sáu phôi trọng kiếm dưới xưởng đúc lúc này đã bị ép uốn cong mạch kiếm, kiếm văn biến dạng thành những hình thù vặn vẹo. Từ những tác phẩm lỗi ban đầu, chúng đã chính thức trở thành tang chứng rành rành cho tội danh cấu kết ngoại đạo. Hỏa mạch ngầm bên dưới khu vực đó cũng chịu ô nhiễm nặng nề, ít nhất mười năm tới không thể sử dụng để rèn binh khí cấp cao. Một cái giá không hề nhỏ, nhưng hoàn toàn xứng đáng để nhổ tận gốc khối u ác tính trong nội bộ gia tộc.
Ngươi cầm lấy Kim Bài Chấp Sự này, dẫn theo hai mươi ám vệ bao vây toàn bộ xưởng đúc hướng Tây.
Diệp Tinh Thần ném một tấm lệnh bài khắc hình cự kiếm lên mặt án thư, giọng nói lạnh lẽo vang lên đều đều, cắt đứt sự tĩnh lặng của căn phòng.
Truyền lệnh phong tỏa hiện trường theo tộc quy thứ bảy. Bất kỳ kẻ nào tự ý tàng trữ cấm vật, làm ô uế linh mạch gia tộc, lập tức tước bỏ thân phận, giam vào Hàn Băng Cốc chờ xét xử. Không cho phép bất kỳ ai, kể cả người của Trưởng Lão Viện, được tiếp cận ba mươi sáu thanh tà kiếm kia.
Thẩm Tứ cung kính nhận lấy kim bài, sống lưng rịn một tầng mồ hôi lạnh trước nước cờ tàn nhẫn của vị Các chủ trẻ tuổi. Lão Tam trưởng lão lúc này có lẽ vẫn đang ngồi trong phủ đệ nhâm nhi linh trà, đắc ý chờ đợi tin tức phôi kiếm ra lò, hoàn toàn không biết rằng bản thân đã bị chính thân tín của mình đóng đinh lên đoạn đầu đài. Kẻ địch cứ ngỡ mua được nguồn năng lượng thay thế từ chợ đen là có thể lấp liếm sự thiếu hụt, nào ngờ thứ chúng rước về lại là mồi lửa thiêu rụi toàn bộ căn cơ quyền lực mười năm xây dựng.
Đồng thời, báo cho Khố Phòng niêm phong toàn bộ tài nguyên của chi thứ ba.
Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay xuống mặt bàn, ban bố quyết định trừng phạt cuối cùng.
Toàn bộ tổn thất của hỏa mạch hôm nay, cứ án chiếu theo giá trị thực tế mà ghi thẳng vào Sổ Công Huân của bọn chúng. Cắt đứt hoàn toàn quyền phân phối vật liệu rèn đúc trong tháng tới, chuyển giao quyền quản lý khu mỏ quặng phía Nam cho nhị chi. Bọn chúng muốn dùng ba ngàn cân linh thạch kia để lật lọng trên bàn tộc nghị, thì ta sẽ cho chúng ôm đống nợ khổng lồ đó mà chìm xuống đáy vực.
Gió bấc vẫn rít gào bên ngoài song cửa, nhưng ván cờ đêm nay đã chính thức khóa lại. Những lưỡi kiếm tà dị ngậm đầy oán khí kia giờ đây đã nằm gọn trong vòng phong tỏa, trở thành đòn chí mạng chờ đợi Tam trưởng lão tự chui đầu vào rọ. Diệp Tinh Thần chậm rãi đứng dậy, rút từ trong tay áo ra một phong thư dán sáp đỏ, bên trên in hằn dấu triện của Hắc Thiên Kiếm Các mà mạng lưới tình báo đã thu thập được từ nửa tháng trước.
Giao thứ này cho đệ tử gác cổng viện của Giám Định Sư trưởng, nhớ ngụy trang thành mật thư vô danh.
Ánh mắt hắn sắc lẹm hướng về phía bóng tối, buông lời chốt hạ cho một đêm dài.
Sáng ngày mai, khi danh sách phế phẩm được công bố tại tộc nghị, ta muốn thấy đích thân lão già luôn tỏ vẻ trung lập đó phải tự tay dâng bằng chứng phản tộc này lên trước mặt toàn thể gia tộc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.