Chương 102: Kiếm Các Biến Sắc Mặt
Đăng: 27/07/2026 08:56
3,794 từ
2 lượt đọc
Tiếng ngọc giản cọ xát vào nhau vang lên lanh lảnh trong Khố Phòng Chữ Thiên. Tống Duyên đích thân gạt bàn tính, dứt khoát khấu trừ ba trăm điểm công huân dưới tên Tình Báo Đường, đồng thời ghi vào sổ sách một nét bút đỏ chót. Theo đúng điều thứ bảy trong Các quy, mọi khoản chi xuất nhằm bảo vệ vật chứng trọng yếu đều phải có người bảo lãnh rõ ràng. Lão cẩn trọng đặt mười hai tấm Tẫn Hỏa Phù cấp hai mang theo hỏa diễm nhàn nhạt, cùng chiếc hộp phong linh lạnh ngắt vào tay Lục Trầm.
"Các chủ có lệnh, giờ Ngọ hôm nay không được để bất kỳ kẻ nào chạm vào Cửu Long Lò trước thời khắc mở nắp." Tống Duyên hạ giọng, ánh mắt liếc nhìn ra màn đêm xám xịt bên ngoài Vạn Kim Thương Hội. "Ngươi mang theo đội ám vệ đi trước một bước. Nhớ kỹ, nếu có kẻ phá trận, tuyệt đối không được động thủ trước. Cứ dùng quy chế bảo lãnh của thương hội mà ép xuống, để đối phương tự gánh lấy hậu quả bồi thường."
Lục Trầm gật đầu, siết chặt chiếc hộp gỗ xỉn màu vào ngực. Bên trong chứa đựng khối vật liệu mấu chốt mà Diệp Tinh Thần đã dùng máu để khóa chặt nhân quả từ đêm qua. Hắn huýt sáo một tiếng thật khẽ, năm đạo hắc ảnh từ các góc khuất đồng loạt phóng vút về phía quảng trường trung tâm thành Vân Giao. Bọn họ không đi đường chính, mà men theo hệ thống địa mạch dẫn lửa dưới lòng đất, nơi chuyên cung cấp nhiệt lượng cho các lò đúc danh kiếm.
Dưới lòng đất ngột ngạt hơi nóng, mùi lưu huỳnh và tàn tro xộc thẳng vào mũi bức bối. Lục Trầm dẫn đầu đội ám vệ luồn lách qua những rãnh nứt của hỏa mạch, hướng thẳng đến vị trí ngay bên dưới đài kiểm chứng. Bất chợt, mặt kính trên la bàn giám định ở cổ tay hắn xuất hiện một vết rạn chân chim. Kim chỉ nam điên cuồng xoay tròn rồi khựng lại, chỉ thẳng lên vòm đá trên đỉnh đầu. Một cỗ thần thức âm lãnh, mang theo sát khí đặc trưng của tu sĩ Trúc Cơ kỳ đang chậm rãi rà quét từng tấc đất xung quanh bệ lò khổng lồ.
"Hắc Thiên Kiếm Các quả nhiên không an phận chờ đến sáng." Lục Trầm thầm nghĩ, vội vàng ra hiệu cho toàn đội dán chặt người vào vách đá nóng rẫy. Kẻ đang thả thần thức bên trên hiển nhiên không tin tưởng vào lớp phòng ngự trung lập của thương hội. Hắn cố tình phóng xuất uy áp, bức bách linh khí trong khu vực dồn ứ lại, tạo thành một vòng xoáy áp lực đè nặng xuống địa mạch.
Bất kỳ kẻ nào ẩn nấp mang theo linh lực ngoại lai, hoặc những trận bàn nghe lén được cài cắm từ trước, đều sẽ bị vòng xoáy này nghiền nát và bộc lộ vị trí. Đây là một chiêu ném đá dò đường cực kỳ thâm độc nhằm dọn sạch chướng ngại. Nếu lúc này lùi lại để tránh né, vị trí cắm kiếm tốt nhất sẽ bị đối phương phong tỏa hoàn toàn. Lục Trầm cắn răng, rút ra ba tấm Tẫn Hỏa Phù vừa nhận từ Khố Phòng.
Hắn sực nhớ lại sự tính toán của Các chủ khi ra lệnh cấp hỏa phù thay vì mộc phù ẩn nấp. Không chần chừ, hắn dán thẳng ba tấm bùa lên vách đá chứa lõi hỏa mạch ngay sát đỉnh đầu. Linh lực trong cơ thể hắn tràn ra, không nhằm mục đích tấn công, mà cẩn thận kích hoạt phù văn để mô phỏng lại dao động thăng ôn của ngọn lửa địa tâm. Ba tấm bùa bốc cháy, ngọn lửa hừng hực lập tức nuốt chửng chút dưỡng khí ít ỏi dưới hầm ngầm.
Phổi Lục Trầm nóng ran như bị rắc than hồng, lượng linh lực tiêu hao để khống chế phù văn hòa nhịp với địa mạch khiến kinh mạch hai cánh tay hắn co rút đau đớn. Đổi lại, cỗ thần thức âm lãnh bên trên khi quét qua khu vực này, chỉ cảm nhận được nhiệt lượng của Cửu Long Lò đang tự động tăng cao theo chu kỳ ủ lửa. Kẻ địch hoàn toàn không phát hiện ra hơi người hay dao động ngoại lai đang ẩn giấu. Uy áp nặng nề khựng lại một nhịp, sau đó từ từ thu hồi về phía Tây quảng trường, nhường lại không gian tĩnh lặng.
Lục Trầm ho khan một tiếng, nuốt ngược ngụm máu tanh lẫn tro bụi xuống cổ họng. Việc đốt oan ba trăm điểm công huân chỉ để đổi lấy mười lăm nhịp thở bình yên là một cái giá đắt đỏ, nhưng hoàn toàn xứng đáng với cục diện. Hắn lách người qua rãnh nứt cuối cùng, hé mắt nhìn lên mặt đáy của đài bệ trung tâm. Ngay sát chín ô trận vị dùng để hội tụ hỏa linh, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một mảng rêu phong màu xám nhạt, tỏa ra mùi tanh hôi cắn nuốt ánh sáng của trận văn.
Đó tuyệt đối không phải là cặn bã của quá trình đúc kiếm tự nhiên. Có kẻ đã lén bôi Hủ Cốt Linh Dịch vào khe hở của trận nhãn nhằm làm suy yếu nhiệt độ bộc phát của lò nung. Nếu trưa nay nắp lò mở ra, ngọn lửa không đủ độ tinh khiết, khối sắt mang nhân quả trong tay hắn sẽ không thể dung hợp. Lục Trầm nheo mắt, lôi ngọc giản ra, đem tình trạng của mảnh trận văn xám xịt này báo cáo thẳng về Các chủ. Bố cục phá hoại của đối phương đã lộ diện, giờ là lúc xem mớ luật lệ bảo lãnh của thương hội sẽ bị dùng để lật ngược thế cờ như thế nào.
Vòng xoáy áp lực trên đỉnh đầu ngày càng siết chặt, mang theo uy áp trầm trọng của tu giả cảnh giới cao hơn. Vách đá xung quanh bắt đầu rạn nứt, thi thoảng rơi lả tả những mảng bụi silic, phát ra những âm thanh khô khốc. Lục Trầm cảm nhận rõ chiếc hộp phong linh trong ngực áo đang rung lên nhè nhẹ. Huyết khế mà Diệp Tinh Thần gieo xuống dường như đang sinh ra cộng hưởng bài xích mãnh liệt với luồng sát khí ngoại lai.
Hắn lập tức giơ tay phải lên, ngón trỏ và ngón giữa bắt chéo tạo thành thủ ngữ tuyệt đối tĩnh lặng. Năm gã ám vệ phía sau hiểu ý, đồng loạt nín thở, dùng linh lực tự phong bế bảy mươi hai đại huyệt trên cơ thể. Nếu lúc này có bất kỳ dao động tu vi nào rò rỉ ra ngoài, toàn bộ đội hình sẽ lập tức trở thành bia ngắm sống cho vị cường giả Trúc Cơ kỳ đang ngự trị bên trên.
Thay vì ngưng tụ linh khí đối kháng trực diện, Lục Trầm rút ra ba tấm Tẫn Hỏa Phù cấp hai mang theo hỏa diễm nhàn nhạt. Hắn không phóng chúng lên vòm động mà dứt khoát dán chặt vào một vết nứt ngay dưới chân, nơi dòng địa hỏa dưới đáy lò đang cuộn chảy rền rĩ. Bề mặt giấy vàng lập tức bốc cháy, giải phóng một tổ hợp trận văn thuộc tính thủy băng lạnh lẽo.
Luồng hàn khí xám xịt từ bùa chú nhanh chóng cắn nuốt toàn bộ hỏa linh lực trong bán kính một trượng. Khu vực hỏa mạch đang hừng hực cháy bỗng nhiên bị triệt tiêu nhiệt lượng đột ngột, tạo ra một khoảng chân không linh khí vô hình. Sự chênh lệch áp suất cực lớn này lập tức kích phát phản ứng dữ dội của tự nhiên.
Dòng dung nham xung quanh mất đi lực đẩy cân bằng, điên cuồng đổ dồn vào khoảng trống vừa hình thành. Một vụ bùng nổ nhiệt lượng ngầm bộc phát, làm rung chuyển toàn bộ tầng đá tảng kiên cố. Hơi nước lưu huỳnh nóng bỏng phun trào mịt mù, tạo thành một màn sương dày đặc hoàn toàn che lấp chút nhân khí ít ỏi của nhóm người Lục Trầm.
Trên vòm động, cỗ thần thức âm lãnh của kẻ địch vừa quét xuống liền chạm phải luồng bạo động của địa mạch. Lực phản chấn từ vụ nổ tự nhiên lập tức đánh bật sóng dò xét trở lại, kéo theo một tiếng rên rỉ nghèn nghẹt lọt qua khe đá. Kẻ giấu mặt hiển nhiên đã nhận ra sự thất bại của đợt rà quét diện rộng.
Tuy nhiên, gã lại diễn dịch sai lầm nguyên nhân của sự cố. Tiếng lẩm bẩm khàn đục vang lên, cho rằng hệ thống trận pháp tụ hỏa của Vạn Kim Thương Hội đã xuống cấp nên mới sinh ra phản phệ. Không tiếp tục phí phạm tinh thần lực thăm dò, đối thủ lập tức thay đổi đấu pháp, chuyển từ dò xét sang phong tỏa cục bộ.
Một thanh pháp khí hình dáng như chiếc đinh dài màu đen kịt được gã cắm phập thẳng vào nền đá. Vật này mang theo linh lực tà dị, đâm xuyên qua lớp vỏ bảo vệ bằng tinh thiết của đài đúc kiếm. Mũi nhọn đẫm hàn quang đục thủng vòm động, dừng lại cách đỉnh đầu Lục Trầm chưa tới ba tấc, không ngừng tỏa ra luồng kiếm ý hắc ám.
Khí tức ăn mòn tà ác âm thầm rót thẳng vào trung tâm hỏa mạch, nhuộm đen một vạt dung nham. Kẻ địch không hề đến đây chỉ để canh gác hay giám sát. Mục đích thực sự của gã là hạ độc vào nguồn lửa, hòng biến khối vật liệu Cửu Long Lò ngày mai thành phế phẩm. Mọi hành động tăm tối này đều đã nằm gọn trong suy tính của các chủ.
Không chần chừ, Lục Trầm lấy từ trong tay áo ra một viên Lưu Ảnh Thạch trong suốt. Hắn cẩn thận đưa mặt đá lại gần mũi nhọn đang rỉ ra hắc khí. Trận văn ghi hình bên trong viên đá nhanh chóng thu nạp lấy tàn dư của luồng kiếm ý ăn mòn. Bề mặt tinh thể từ từ chuyển sang màu đen đặc, khóa chặt dấu vết tu vi của thủ phạm.
Lục Trầm xoay người, nhét vật chứng vừa thu thập vào tay gã ám vệ trẻ tuổi nhất đội hình, kèm theo một loạt thủ ngữ dứt khoát. Hắn yêu cầu người này men theo hẻm gió phía Tây rút lui, đem bằng chứng về giao tận tay Tình Báo Đường. Khi phát hiện có kẻ phá hoại quy chế trung lập, nhiệm vụ của họ không còn là phòng ngự bị động.
Gã ám vệ gật đầu nhận lệnh, dứt khoát cởi bỏ lớp áo choàng chắn nhiệt chế tác từ tơ tằm băng để thân hình đủ nhỏ lách qua khe nứt hẹp. Hành động này đồng nghĩa với việc gã mất đi tầng bảo vệ duy nhất trước luồng hắc khí đang hòa lẫn cùng hơi nóng dung nham. Cái giá phải trả ập đến gần như ngay lập tức.
Hắc độc theo hơi nóng xâm nhập qua lỗ chân lông, dung hợp cùng hỏa độc thiêu đốt trực tiếp vào thị giác. Mắt trái của gã ám vệ nháy mắt đục ngầu, tuyến lệ bốc cháy xèo xèo rồi trào ra những giọt tro tàn đen kịt. Phải trả giá bằng việc mù lòa vĩnh viễn một bên mắt, nhưng gã vẫn cắn răng không phát ra nửa tiếng động, trườn nhanh vào bóng tối.
Lục Trầm thu hồi ánh mắt, không để lộ chút cảm xúc dư thừa. Hắn lấy chín tấm Tẫn Hỏa Phù còn lại, dựa theo phương vị Cửu Cung cẩn thận cắm xuống lớp tro tàn. Một trận vị che giấu nhỏ vô thanh vô tức hình thành, triệt để phong bế toàn bộ không gian xung quanh. Hắn khoanh chân ngồi xuống, im lặng chờ đợi cái bẫy lớn nhất sắp sửa khép lại.
Ba đạo hắc đinh xé rách vòm đá cắm phập xuống nền đất nóng rẫy, mang theo hàn khí âm lãnh ép luồng sương lưu huỳnh dạt sang hai bên. Một bức màn phong tỏa màu mực đen nhanh chóng lan rộng, đan chéo thành võng trận giam cầm toàn bộ không gian dưới đáy Cửu Long Lò. Nhiệt độ của hỏa mạch sụt giảm đột ngột khiến lớp nham thạch trên vách động phát ra những tiếng nứt vỡ răng rắc. Kẻ thù bên trên đang muốn dùng pháp khí băng thuộc tính để đóng băng linh mạch, hòng cắt đứt cảm ứng nhiệt của Vạn Kim Thương Hội trước khi ra tay tráo đổi vật chứng.
Ngay khoảnh khắc hàn khí chạm đến vạt áo, chiếc hộp phong linh trong ngực Lục Trầm rung lên bần bật. Huyết khế mà Diệp Tinh Thần để lại trên khối vật liệu bên trong bắt đầu cộng hưởng mãnh liệt với sát khí của kẻ thi triển trận pháp. Lục Trầm nheo mắt, nhớ lại lời dặn dò lạnh nhạt của Các chủ đêm qua về việc mượn đao giết người. Hắn không rút vũ khí, mà vung tay ra hiệu cho năm tên ám vệ tản ra năm góc, bám chặt lấy những đường vân hỏa mạch đang thoi thóp.
Mười hai tấm Tẫn Hỏa Phù được Lục Trầm rút ra, nhưng không phóng về phía kẻ địch. Hắn cắn nát đầu ngón tay, dùng máu vẽ thêm một nét dẫn linh lên mặt bùa, sau đó vỗ thẳng toàn bộ số phù lục này vào bề mặt của ba cây hắc đinh.
Ngọn lửa nhàn nhạt từ phù lục bùng lên, không nhằm mục đích thiêu rụi pháp khí đối phương, mà lại chủ động hút lấy hàn khí lan tỏa xung quanh. Lục Trầm mượn sức đẩy ngược toàn bộ luồng khí lạnh này men theo rãnh nứt của hỏa mạch, vặn xoắn quỹ đạo của nó đánh thẳng lên lớp trận văn cảnh báo mà Vạn Kim Thương Hội đã khắc dưới đáy lò nung.
Bên trên vòm đá, tu sĩ Trúc Cơ kỳ khẽ hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên đã nhận ra dị biến. Thần thức cường đại của gã thô bạo ép xuống, định dùng uy áp đè nát mấy kẻ Luyện Khí kỳ dám phản kháng. Nhưng ngay khi chạm vào luồng hàn khí đang bị đẩy ngược lên, gã đột ngột biến sắc. Kẻ này nhận ra đám ám vệ không hề có ý định phá võng trận, mà đang dùng chính pháp khí của gã để kích hoạt hệ thống phòng ngự trung lập.
Gã vội vàng biến đổi thủ ấn, muốn rút pháp khí phong hàn về để xóa dấu vết. Thần thức của gã lập tức chuyển từ thế công sang thế lùi, cố gắng cắt đứt liên kết linh lực với ba cây đinh dưới hầm.
Chỉ chờ có vậy, Lục Trầm quyết đoán bật tung nắp hộp phong linh.
Khối phôi thép mang theo vết nứt tàn tạ phơi bày ra không khí, giọt máu đỏ sậm của Diệp Tinh Thần trên đó lóe lên ánh sáng quỷ dị. Một cỗ hấp lực vô hình từ huyết khế bạo phát, gắt gao cắn chặt lấy luồng thần thức đang rút lui của tu sĩ Trúc Cơ. Tiếng kiếm ngân bi ai từ bên trong phôi thép vang lên, khóa cứng nhân quả giữa sát khí của kẻ đột nhập và sự tồn tại của khối vật liệu. Sự giằng co giữa hai luồng lực lượng khiến trận vị trung tâm dưới chân Lục Trầm nổ tung.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép kết nối nhân quả ập tới tàn khốc. Hỏa mạch dưới lòng đất bị kích động, trào ngược lên cánh tay phải của Lục Trầm. Lớp da thịt từ bàn tay đến tận khuỷu tay hắn cháy đen thui, tỏa ra mùi khét lẹt, linh lực trong kinh mạch cánh tay này hoàn toàn bị phế bỏ. Sự chênh lệch cảnh giới khiến hắn không thể lành lặn rút lui, nhưng hắn cắn chặt răng không phát ra một tiếng kêu, tay trái run rẩy rút ra ngọc giản ghi chép công huân.
Ghi rõ vào sổ sách, giờ Sửu ba khắc, có tà tu dùng pháp khí băng thuộc tính phá hoại trận nhãn của thương hội.
Đội tuần tra vòng ngoài liều chết bảo vệ hỏa mạch, tổn thất một cánh tay, chiếu theo điều thứ chín của Các quy, yêu cầu Các chủ xuất kho bồi thường một viên Tục Mạch Đan và năm trăm điểm công huân.
Tiếng còi báo động chói tai của Vạn Kim Thương Hội rền rĩ vang lên khắp quảng trường thành Vân Giao, từng đạo trận văn phòng ngự sáng rực cả một góc trời. Tu sĩ Trúc Cơ bên trên không thể thu hồi pháp khí đành phải cắn răng chặt đứt một luồng thần thức, hộc máu bỏ trốn vào màn đêm để tránh bị các cao thủ hộ viện vây bắt. Dưới hầm ngầm, ba dị vật găm trên vách đá giờ đây đã hoàn toàn đổi chủ, bề mặt chúng loang lổ vết máu của Diệp Tinh Thần và lưu giữ trọn vẹn khí tức tà tu vừa tháo chạy. Lục Trầm nhếch mép cười nhạt, bọc cánh tay phế tàn vào vạt áo, cẩn thận dùng kìm gắp lấy những vật chứng mang tính quyết định này bỏ vào túi càn khôn.
Lục Trầm quỳ một chân trên nền đá nóng rẫy, ngón tay dứt khoát lật mở nắp hộp phong linh. Khối phôi thép xỉn màu bên trong lập tức cộng hưởng với hơi nóng đặc quánh của địa mạch, phát ra một tiếng ngân trầm đục như tiếng than khóc từ chiến trường cổ. Huyết khế mà Diệp Tinh Thần gài sẵn trên bề mặt kim loại bỗng hóa thành một vệt sáng đỏ rực. Nó không tỏa ra linh lực, mà men theo sự liên kết của nhân quả, xuyên thẳng qua lớp vách đá dày ba trượng, cắn phập vào luồng thần thức âm lãnh đang ngang nhiên rà quét bên trên.
Kẻ ẩn nấp trên quảng trường giật mình thon thót. Nhận ra bị cắn ngược, hắn lập tức thay đổi chiến thuật, không thèm che giấu uy áp Trúc Cơ kỳ nữa. Hắn ngưng tụ toàn bộ thần thức thành một thanh trảm mã đao vô hình, bổ thẳng xuống lòng đất hòng chẻ đôi hỏa mạch, nghiền nát vật chứng trước khi có kẻ thứ ba phát giác. Lục Trầm ngước mắt nhìn trần hang đang rạn nứt, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. Hắn hoàn toàn không rút binh khí phòng ngự, cũng không vận chuyển linh lực chống đỡ.
Thay vào đó, Lục Trầm vung mạnh cánh tay, mười hai tấm Tẫn Hỏa Phù cấp hai cắm phập vào các mắt xích dẫn lửa xung quanh bệ Cửu Long. Đây chính là đòn nhử mạng đổi mạng. Phù trận bùng lên, không tấn công kẻ địch mà trực tiếp cắn nuốt hỏa linh khí trong bán kính mười trượng, nhồi thẳng một lượng nhiệt khổng lồ vào cấm chế cảnh báo của Vạn Kim Thương Hội. Trận đồ phòng ngự trung lập lập tức quá tải, phát ra tiếng rít chói tai.
Tu sĩ Hắc Thiên Kiếm Các biến sắc mặt. Hắn chợt hiểu ra mình đã sập bẫy mượn đao giết người của Thiên Đạo Kiếm Các. Bọn chúng căn bản không định giao chiến, mà dùng mạng sống của đám ám vệ để ép hỏa mạch bạo động, vu oan cho hắn tội phá hoại tài sản bảo lãnh. Không chút do dự, kẻ địch cắn răng tự bạo phần thần thức đang bị huyết khế khóa chặt, chấp nhận tổn thương linh đài để chặt đứt dấu vết tháo chạy.
Nhưng ngay khoảnh khắc thần thức đứt lìa, tiếng kiếm ngân oán hận từ khối phôi thép đột ngột dâng cao, hóa thành một lưỡi dao vô hình chém nát hoàn toàn tàn dư tinh thần lực vừa rơi xuống. Dư chấn va chạm dội ngược trở lại. Mặt kính la bàn trên tay Lục Trầm vỡ nát thành bột mịn, một luồng hỏa độc theo đó xông thẳng vào kinh mạch cánh tay phải. Cơ nhục hắn co giật dữ dội, tu vi ngưng trệ, tổn thất ít nhất nửa năm khổ tu để thanh tẩy.
Phía trên quảng trường lúc này đã sáng rực ánh đuốc. Ba đạo hào quang mang theo uy áp cường hãn của Chấp sự Vạn Kim Thương Hội đạp không lao tới, trận bàn khóa ảnh tung ra, phong tỏa toàn bộ khu vực bệ lò nung. Kẻ vừa bị phản phệ thần thức lảo đảo lùi lại, khí tức hỗn loạn hoàn toàn bộc lộ dưới ánh sáng của trận pháp kiểm chứng. Lục Trầm nhịn đau, cẩn thận thu lấy sợi chỉ đỏ đang ngậm chặt mảnh thần thức tàn tạ của kẻ địch, niêm phong vào một ống ngọc cách linh rồi bóp nát truyền âm phù.
Tại Khố Phòng Chữ Thiên, Diệp Tinh Thần nhận được hồi báo, ánh mắt tĩnh lặng không gợn sóng. Hắn rút bút chu sa, gạch bỏ tên Lục Trầm khỏi danh sách ám vệ vòng ngoài, hạ lệnh thăng thẳng lên chức Chấp sự Tình Báo Đường, ban thưởng ba trăm điểm công huân để đổi thuốc tục mạch. Đồng thời, hắn vạch một nét đỏ chót vào sổ sách của Tống Duyên. Theo đúng quy chế bồi thường, Thiên Đạo Kiếm Các sẽ xuất ra năm ngàn linh thạch trả cho Vạn Kim vì lỗi làm tổn hại hỏa mạch.
"Lệnh cho Tống Duyên cầm quyển sổ bồi thường này, sáng mai đích thân đến gõ cửa tổng bộ thương hội." Diệp Tinh Thần đặt bút xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Bọn chúng đã bắt được kẻ phá hoại tại trận, lại nhận được tiền bồi thường đầy đủ, uy tín được bảo toàn tuyệt đối. Trưa mai, chính Vạn Kim sẽ phải mang mảnh thần thức tàn tạ kia ra đối chiếu với khí tức trên tàn đao, tự tay đẩy Hắc Thiên Kiếm Các lên đài phán quyết."
"Các chủ có lệnh, giờ Ngọ hôm nay không được để bất kỳ kẻ nào chạm vào Cửu Long Lò trước thời khắc mở nắp." Tống Duyên hạ giọng, ánh mắt liếc nhìn ra màn đêm xám xịt bên ngoài Vạn Kim Thương Hội. "Ngươi mang theo đội ám vệ đi trước một bước. Nhớ kỹ, nếu có kẻ phá trận, tuyệt đối không được động thủ trước. Cứ dùng quy chế bảo lãnh của thương hội mà ép xuống, để đối phương tự gánh lấy hậu quả bồi thường."
Lục Trầm gật đầu, siết chặt chiếc hộp gỗ xỉn màu vào ngực. Bên trong chứa đựng khối vật liệu mấu chốt mà Diệp Tinh Thần đã dùng máu để khóa chặt nhân quả từ đêm qua. Hắn huýt sáo một tiếng thật khẽ, năm đạo hắc ảnh từ các góc khuất đồng loạt phóng vút về phía quảng trường trung tâm thành Vân Giao. Bọn họ không đi đường chính, mà men theo hệ thống địa mạch dẫn lửa dưới lòng đất, nơi chuyên cung cấp nhiệt lượng cho các lò đúc danh kiếm.
Dưới lòng đất ngột ngạt hơi nóng, mùi lưu huỳnh và tàn tro xộc thẳng vào mũi bức bối. Lục Trầm dẫn đầu đội ám vệ luồn lách qua những rãnh nứt của hỏa mạch, hướng thẳng đến vị trí ngay bên dưới đài kiểm chứng. Bất chợt, mặt kính trên la bàn giám định ở cổ tay hắn xuất hiện một vết rạn chân chim. Kim chỉ nam điên cuồng xoay tròn rồi khựng lại, chỉ thẳng lên vòm đá trên đỉnh đầu. Một cỗ thần thức âm lãnh, mang theo sát khí đặc trưng của tu sĩ Trúc Cơ kỳ đang chậm rãi rà quét từng tấc đất xung quanh bệ lò khổng lồ.
"Hắc Thiên Kiếm Các quả nhiên không an phận chờ đến sáng." Lục Trầm thầm nghĩ, vội vàng ra hiệu cho toàn đội dán chặt người vào vách đá nóng rẫy. Kẻ đang thả thần thức bên trên hiển nhiên không tin tưởng vào lớp phòng ngự trung lập của thương hội. Hắn cố tình phóng xuất uy áp, bức bách linh khí trong khu vực dồn ứ lại, tạo thành một vòng xoáy áp lực đè nặng xuống địa mạch.
Bất kỳ kẻ nào ẩn nấp mang theo linh lực ngoại lai, hoặc những trận bàn nghe lén được cài cắm từ trước, đều sẽ bị vòng xoáy này nghiền nát và bộc lộ vị trí. Đây là một chiêu ném đá dò đường cực kỳ thâm độc nhằm dọn sạch chướng ngại. Nếu lúc này lùi lại để tránh né, vị trí cắm kiếm tốt nhất sẽ bị đối phương phong tỏa hoàn toàn. Lục Trầm cắn răng, rút ra ba tấm Tẫn Hỏa Phù vừa nhận từ Khố Phòng.
Hắn sực nhớ lại sự tính toán của Các chủ khi ra lệnh cấp hỏa phù thay vì mộc phù ẩn nấp. Không chần chừ, hắn dán thẳng ba tấm bùa lên vách đá chứa lõi hỏa mạch ngay sát đỉnh đầu. Linh lực trong cơ thể hắn tràn ra, không nhằm mục đích tấn công, mà cẩn thận kích hoạt phù văn để mô phỏng lại dao động thăng ôn của ngọn lửa địa tâm. Ba tấm bùa bốc cháy, ngọn lửa hừng hực lập tức nuốt chửng chút dưỡng khí ít ỏi dưới hầm ngầm.
Phổi Lục Trầm nóng ran như bị rắc than hồng, lượng linh lực tiêu hao để khống chế phù văn hòa nhịp với địa mạch khiến kinh mạch hai cánh tay hắn co rút đau đớn. Đổi lại, cỗ thần thức âm lãnh bên trên khi quét qua khu vực này, chỉ cảm nhận được nhiệt lượng của Cửu Long Lò đang tự động tăng cao theo chu kỳ ủ lửa. Kẻ địch hoàn toàn không phát hiện ra hơi người hay dao động ngoại lai đang ẩn giấu. Uy áp nặng nề khựng lại một nhịp, sau đó từ từ thu hồi về phía Tây quảng trường, nhường lại không gian tĩnh lặng.
Lục Trầm ho khan một tiếng, nuốt ngược ngụm máu tanh lẫn tro bụi xuống cổ họng. Việc đốt oan ba trăm điểm công huân chỉ để đổi lấy mười lăm nhịp thở bình yên là một cái giá đắt đỏ, nhưng hoàn toàn xứng đáng với cục diện. Hắn lách người qua rãnh nứt cuối cùng, hé mắt nhìn lên mặt đáy của đài bệ trung tâm. Ngay sát chín ô trận vị dùng để hội tụ hỏa linh, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một mảng rêu phong màu xám nhạt, tỏa ra mùi tanh hôi cắn nuốt ánh sáng của trận văn.
Đó tuyệt đối không phải là cặn bã của quá trình đúc kiếm tự nhiên. Có kẻ đã lén bôi Hủ Cốt Linh Dịch vào khe hở của trận nhãn nhằm làm suy yếu nhiệt độ bộc phát của lò nung. Nếu trưa nay nắp lò mở ra, ngọn lửa không đủ độ tinh khiết, khối sắt mang nhân quả trong tay hắn sẽ không thể dung hợp. Lục Trầm nheo mắt, lôi ngọc giản ra, đem tình trạng của mảnh trận văn xám xịt này báo cáo thẳng về Các chủ. Bố cục phá hoại của đối phương đã lộ diện, giờ là lúc xem mớ luật lệ bảo lãnh của thương hội sẽ bị dùng để lật ngược thế cờ như thế nào.
Vòng xoáy áp lực trên đỉnh đầu ngày càng siết chặt, mang theo uy áp trầm trọng của tu giả cảnh giới cao hơn. Vách đá xung quanh bắt đầu rạn nứt, thi thoảng rơi lả tả những mảng bụi silic, phát ra những âm thanh khô khốc. Lục Trầm cảm nhận rõ chiếc hộp phong linh trong ngực áo đang rung lên nhè nhẹ. Huyết khế mà Diệp Tinh Thần gieo xuống dường như đang sinh ra cộng hưởng bài xích mãnh liệt với luồng sát khí ngoại lai.
Hắn lập tức giơ tay phải lên, ngón trỏ và ngón giữa bắt chéo tạo thành thủ ngữ tuyệt đối tĩnh lặng. Năm gã ám vệ phía sau hiểu ý, đồng loạt nín thở, dùng linh lực tự phong bế bảy mươi hai đại huyệt trên cơ thể. Nếu lúc này có bất kỳ dao động tu vi nào rò rỉ ra ngoài, toàn bộ đội hình sẽ lập tức trở thành bia ngắm sống cho vị cường giả Trúc Cơ kỳ đang ngự trị bên trên.
Thay vì ngưng tụ linh khí đối kháng trực diện, Lục Trầm rút ra ba tấm Tẫn Hỏa Phù cấp hai mang theo hỏa diễm nhàn nhạt. Hắn không phóng chúng lên vòm động mà dứt khoát dán chặt vào một vết nứt ngay dưới chân, nơi dòng địa hỏa dưới đáy lò đang cuộn chảy rền rĩ. Bề mặt giấy vàng lập tức bốc cháy, giải phóng một tổ hợp trận văn thuộc tính thủy băng lạnh lẽo.
Luồng hàn khí xám xịt từ bùa chú nhanh chóng cắn nuốt toàn bộ hỏa linh lực trong bán kính một trượng. Khu vực hỏa mạch đang hừng hực cháy bỗng nhiên bị triệt tiêu nhiệt lượng đột ngột, tạo ra một khoảng chân không linh khí vô hình. Sự chênh lệch áp suất cực lớn này lập tức kích phát phản ứng dữ dội của tự nhiên.
Dòng dung nham xung quanh mất đi lực đẩy cân bằng, điên cuồng đổ dồn vào khoảng trống vừa hình thành. Một vụ bùng nổ nhiệt lượng ngầm bộc phát, làm rung chuyển toàn bộ tầng đá tảng kiên cố. Hơi nước lưu huỳnh nóng bỏng phun trào mịt mù, tạo thành một màn sương dày đặc hoàn toàn che lấp chút nhân khí ít ỏi của nhóm người Lục Trầm.
Trên vòm động, cỗ thần thức âm lãnh của kẻ địch vừa quét xuống liền chạm phải luồng bạo động của địa mạch. Lực phản chấn từ vụ nổ tự nhiên lập tức đánh bật sóng dò xét trở lại, kéo theo một tiếng rên rỉ nghèn nghẹt lọt qua khe đá. Kẻ giấu mặt hiển nhiên đã nhận ra sự thất bại của đợt rà quét diện rộng.
Tuy nhiên, gã lại diễn dịch sai lầm nguyên nhân của sự cố. Tiếng lẩm bẩm khàn đục vang lên, cho rằng hệ thống trận pháp tụ hỏa của Vạn Kim Thương Hội đã xuống cấp nên mới sinh ra phản phệ. Không tiếp tục phí phạm tinh thần lực thăm dò, đối thủ lập tức thay đổi đấu pháp, chuyển từ dò xét sang phong tỏa cục bộ.
Một thanh pháp khí hình dáng như chiếc đinh dài màu đen kịt được gã cắm phập thẳng vào nền đá. Vật này mang theo linh lực tà dị, đâm xuyên qua lớp vỏ bảo vệ bằng tinh thiết của đài đúc kiếm. Mũi nhọn đẫm hàn quang đục thủng vòm động, dừng lại cách đỉnh đầu Lục Trầm chưa tới ba tấc, không ngừng tỏa ra luồng kiếm ý hắc ám.
Khí tức ăn mòn tà ác âm thầm rót thẳng vào trung tâm hỏa mạch, nhuộm đen một vạt dung nham. Kẻ địch không hề đến đây chỉ để canh gác hay giám sát. Mục đích thực sự của gã là hạ độc vào nguồn lửa, hòng biến khối vật liệu Cửu Long Lò ngày mai thành phế phẩm. Mọi hành động tăm tối này đều đã nằm gọn trong suy tính của các chủ.
Không chần chừ, Lục Trầm lấy từ trong tay áo ra một viên Lưu Ảnh Thạch trong suốt. Hắn cẩn thận đưa mặt đá lại gần mũi nhọn đang rỉ ra hắc khí. Trận văn ghi hình bên trong viên đá nhanh chóng thu nạp lấy tàn dư của luồng kiếm ý ăn mòn. Bề mặt tinh thể từ từ chuyển sang màu đen đặc, khóa chặt dấu vết tu vi của thủ phạm.
Lục Trầm xoay người, nhét vật chứng vừa thu thập vào tay gã ám vệ trẻ tuổi nhất đội hình, kèm theo một loạt thủ ngữ dứt khoát. Hắn yêu cầu người này men theo hẻm gió phía Tây rút lui, đem bằng chứng về giao tận tay Tình Báo Đường. Khi phát hiện có kẻ phá hoại quy chế trung lập, nhiệm vụ của họ không còn là phòng ngự bị động.
Gã ám vệ gật đầu nhận lệnh, dứt khoát cởi bỏ lớp áo choàng chắn nhiệt chế tác từ tơ tằm băng để thân hình đủ nhỏ lách qua khe nứt hẹp. Hành động này đồng nghĩa với việc gã mất đi tầng bảo vệ duy nhất trước luồng hắc khí đang hòa lẫn cùng hơi nóng dung nham. Cái giá phải trả ập đến gần như ngay lập tức.
Hắc độc theo hơi nóng xâm nhập qua lỗ chân lông, dung hợp cùng hỏa độc thiêu đốt trực tiếp vào thị giác. Mắt trái của gã ám vệ nháy mắt đục ngầu, tuyến lệ bốc cháy xèo xèo rồi trào ra những giọt tro tàn đen kịt. Phải trả giá bằng việc mù lòa vĩnh viễn một bên mắt, nhưng gã vẫn cắn răng không phát ra nửa tiếng động, trườn nhanh vào bóng tối.
Lục Trầm thu hồi ánh mắt, không để lộ chút cảm xúc dư thừa. Hắn lấy chín tấm Tẫn Hỏa Phù còn lại, dựa theo phương vị Cửu Cung cẩn thận cắm xuống lớp tro tàn. Một trận vị che giấu nhỏ vô thanh vô tức hình thành, triệt để phong bế toàn bộ không gian xung quanh. Hắn khoanh chân ngồi xuống, im lặng chờ đợi cái bẫy lớn nhất sắp sửa khép lại.
Ba đạo hắc đinh xé rách vòm đá cắm phập xuống nền đất nóng rẫy, mang theo hàn khí âm lãnh ép luồng sương lưu huỳnh dạt sang hai bên. Một bức màn phong tỏa màu mực đen nhanh chóng lan rộng, đan chéo thành võng trận giam cầm toàn bộ không gian dưới đáy Cửu Long Lò. Nhiệt độ của hỏa mạch sụt giảm đột ngột khiến lớp nham thạch trên vách động phát ra những tiếng nứt vỡ răng rắc. Kẻ thù bên trên đang muốn dùng pháp khí băng thuộc tính để đóng băng linh mạch, hòng cắt đứt cảm ứng nhiệt của Vạn Kim Thương Hội trước khi ra tay tráo đổi vật chứng.
Ngay khoảnh khắc hàn khí chạm đến vạt áo, chiếc hộp phong linh trong ngực Lục Trầm rung lên bần bật. Huyết khế mà Diệp Tinh Thần để lại trên khối vật liệu bên trong bắt đầu cộng hưởng mãnh liệt với sát khí của kẻ thi triển trận pháp. Lục Trầm nheo mắt, nhớ lại lời dặn dò lạnh nhạt của Các chủ đêm qua về việc mượn đao giết người. Hắn không rút vũ khí, mà vung tay ra hiệu cho năm tên ám vệ tản ra năm góc, bám chặt lấy những đường vân hỏa mạch đang thoi thóp.
Mười hai tấm Tẫn Hỏa Phù được Lục Trầm rút ra, nhưng không phóng về phía kẻ địch. Hắn cắn nát đầu ngón tay, dùng máu vẽ thêm một nét dẫn linh lên mặt bùa, sau đó vỗ thẳng toàn bộ số phù lục này vào bề mặt của ba cây hắc đinh.
Ngọn lửa nhàn nhạt từ phù lục bùng lên, không nhằm mục đích thiêu rụi pháp khí đối phương, mà lại chủ động hút lấy hàn khí lan tỏa xung quanh. Lục Trầm mượn sức đẩy ngược toàn bộ luồng khí lạnh này men theo rãnh nứt của hỏa mạch, vặn xoắn quỹ đạo của nó đánh thẳng lên lớp trận văn cảnh báo mà Vạn Kim Thương Hội đã khắc dưới đáy lò nung.
Bên trên vòm đá, tu sĩ Trúc Cơ kỳ khẽ hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên đã nhận ra dị biến. Thần thức cường đại của gã thô bạo ép xuống, định dùng uy áp đè nát mấy kẻ Luyện Khí kỳ dám phản kháng. Nhưng ngay khi chạm vào luồng hàn khí đang bị đẩy ngược lên, gã đột ngột biến sắc. Kẻ này nhận ra đám ám vệ không hề có ý định phá võng trận, mà đang dùng chính pháp khí của gã để kích hoạt hệ thống phòng ngự trung lập.
Gã vội vàng biến đổi thủ ấn, muốn rút pháp khí phong hàn về để xóa dấu vết. Thần thức của gã lập tức chuyển từ thế công sang thế lùi, cố gắng cắt đứt liên kết linh lực với ba cây đinh dưới hầm.
Chỉ chờ có vậy, Lục Trầm quyết đoán bật tung nắp hộp phong linh.
Khối phôi thép mang theo vết nứt tàn tạ phơi bày ra không khí, giọt máu đỏ sậm của Diệp Tinh Thần trên đó lóe lên ánh sáng quỷ dị. Một cỗ hấp lực vô hình từ huyết khế bạo phát, gắt gao cắn chặt lấy luồng thần thức đang rút lui của tu sĩ Trúc Cơ. Tiếng kiếm ngân bi ai từ bên trong phôi thép vang lên, khóa cứng nhân quả giữa sát khí của kẻ đột nhập và sự tồn tại của khối vật liệu. Sự giằng co giữa hai luồng lực lượng khiến trận vị trung tâm dưới chân Lục Trầm nổ tung.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép kết nối nhân quả ập tới tàn khốc. Hỏa mạch dưới lòng đất bị kích động, trào ngược lên cánh tay phải của Lục Trầm. Lớp da thịt từ bàn tay đến tận khuỷu tay hắn cháy đen thui, tỏa ra mùi khét lẹt, linh lực trong kinh mạch cánh tay này hoàn toàn bị phế bỏ. Sự chênh lệch cảnh giới khiến hắn không thể lành lặn rút lui, nhưng hắn cắn chặt răng không phát ra một tiếng kêu, tay trái run rẩy rút ra ngọc giản ghi chép công huân.
Ghi rõ vào sổ sách, giờ Sửu ba khắc, có tà tu dùng pháp khí băng thuộc tính phá hoại trận nhãn của thương hội.
Đội tuần tra vòng ngoài liều chết bảo vệ hỏa mạch, tổn thất một cánh tay, chiếu theo điều thứ chín của Các quy, yêu cầu Các chủ xuất kho bồi thường một viên Tục Mạch Đan và năm trăm điểm công huân.
Tiếng còi báo động chói tai của Vạn Kim Thương Hội rền rĩ vang lên khắp quảng trường thành Vân Giao, từng đạo trận văn phòng ngự sáng rực cả một góc trời. Tu sĩ Trúc Cơ bên trên không thể thu hồi pháp khí đành phải cắn răng chặt đứt một luồng thần thức, hộc máu bỏ trốn vào màn đêm để tránh bị các cao thủ hộ viện vây bắt. Dưới hầm ngầm, ba dị vật găm trên vách đá giờ đây đã hoàn toàn đổi chủ, bề mặt chúng loang lổ vết máu của Diệp Tinh Thần và lưu giữ trọn vẹn khí tức tà tu vừa tháo chạy. Lục Trầm nhếch mép cười nhạt, bọc cánh tay phế tàn vào vạt áo, cẩn thận dùng kìm gắp lấy những vật chứng mang tính quyết định này bỏ vào túi càn khôn.
Lục Trầm quỳ một chân trên nền đá nóng rẫy, ngón tay dứt khoát lật mở nắp hộp phong linh. Khối phôi thép xỉn màu bên trong lập tức cộng hưởng với hơi nóng đặc quánh của địa mạch, phát ra một tiếng ngân trầm đục như tiếng than khóc từ chiến trường cổ. Huyết khế mà Diệp Tinh Thần gài sẵn trên bề mặt kim loại bỗng hóa thành một vệt sáng đỏ rực. Nó không tỏa ra linh lực, mà men theo sự liên kết của nhân quả, xuyên thẳng qua lớp vách đá dày ba trượng, cắn phập vào luồng thần thức âm lãnh đang ngang nhiên rà quét bên trên.
Kẻ ẩn nấp trên quảng trường giật mình thon thót. Nhận ra bị cắn ngược, hắn lập tức thay đổi chiến thuật, không thèm che giấu uy áp Trúc Cơ kỳ nữa. Hắn ngưng tụ toàn bộ thần thức thành một thanh trảm mã đao vô hình, bổ thẳng xuống lòng đất hòng chẻ đôi hỏa mạch, nghiền nát vật chứng trước khi có kẻ thứ ba phát giác. Lục Trầm ngước mắt nhìn trần hang đang rạn nứt, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. Hắn hoàn toàn không rút binh khí phòng ngự, cũng không vận chuyển linh lực chống đỡ.
Thay vào đó, Lục Trầm vung mạnh cánh tay, mười hai tấm Tẫn Hỏa Phù cấp hai cắm phập vào các mắt xích dẫn lửa xung quanh bệ Cửu Long. Đây chính là đòn nhử mạng đổi mạng. Phù trận bùng lên, không tấn công kẻ địch mà trực tiếp cắn nuốt hỏa linh khí trong bán kính mười trượng, nhồi thẳng một lượng nhiệt khổng lồ vào cấm chế cảnh báo của Vạn Kim Thương Hội. Trận đồ phòng ngự trung lập lập tức quá tải, phát ra tiếng rít chói tai.
Tu sĩ Hắc Thiên Kiếm Các biến sắc mặt. Hắn chợt hiểu ra mình đã sập bẫy mượn đao giết người của Thiên Đạo Kiếm Các. Bọn chúng căn bản không định giao chiến, mà dùng mạng sống của đám ám vệ để ép hỏa mạch bạo động, vu oan cho hắn tội phá hoại tài sản bảo lãnh. Không chút do dự, kẻ địch cắn răng tự bạo phần thần thức đang bị huyết khế khóa chặt, chấp nhận tổn thương linh đài để chặt đứt dấu vết tháo chạy.
Nhưng ngay khoảnh khắc thần thức đứt lìa, tiếng kiếm ngân oán hận từ khối phôi thép đột ngột dâng cao, hóa thành một lưỡi dao vô hình chém nát hoàn toàn tàn dư tinh thần lực vừa rơi xuống. Dư chấn va chạm dội ngược trở lại. Mặt kính la bàn trên tay Lục Trầm vỡ nát thành bột mịn, một luồng hỏa độc theo đó xông thẳng vào kinh mạch cánh tay phải. Cơ nhục hắn co giật dữ dội, tu vi ngưng trệ, tổn thất ít nhất nửa năm khổ tu để thanh tẩy.
Phía trên quảng trường lúc này đã sáng rực ánh đuốc. Ba đạo hào quang mang theo uy áp cường hãn của Chấp sự Vạn Kim Thương Hội đạp không lao tới, trận bàn khóa ảnh tung ra, phong tỏa toàn bộ khu vực bệ lò nung. Kẻ vừa bị phản phệ thần thức lảo đảo lùi lại, khí tức hỗn loạn hoàn toàn bộc lộ dưới ánh sáng của trận pháp kiểm chứng. Lục Trầm nhịn đau, cẩn thận thu lấy sợi chỉ đỏ đang ngậm chặt mảnh thần thức tàn tạ của kẻ địch, niêm phong vào một ống ngọc cách linh rồi bóp nát truyền âm phù.
Tại Khố Phòng Chữ Thiên, Diệp Tinh Thần nhận được hồi báo, ánh mắt tĩnh lặng không gợn sóng. Hắn rút bút chu sa, gạch bỏ tên Lục Trầm khỏi danh sách ám vệ vòng ngoài, hạ lệnh thăng thẳng lên chức Chấp sự Tình Báo Đường, ban thưởng ba trăm điểm công huân để đổi thuốc tục mạch. Đồng thời, hắn vạch một nét đỏ chót vào sổ sách của Tống Duyên. Theo đúng quy chế bồi thường, Thiên Đạo Kiếm Các sẽ xuất ra năm ngàn linh thạch trả cho Vạn Kim vì lỗi làm tổn hại hỏa mạch.
"Lệnh cho Tống Duyên cầm quyển sổ bồi thường này, sáng mai đích thân đến gõ cửa tổng bộ thương hội." Diệp Tinh Thần đặt bút xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Bọn chúng đã bắt được kẻ phá hoại tại trận, lại nhận được tiền bồi thường đầy đủ, uy tín được bảo toàn tuyệt đối. Trưa mai, chính Vạn Kim sẽ phải mang mảnh thần thức tàn tạ kia ra đối chiếu với khí tức trên tàn đao, tự tay đẩy Hắc Thiên Kiếm Các lên đài phán quyết."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.