Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 169: Mạch Cánh Tay Phải Của Hắn

Đăng: 11/08/2026 08:57 3,305 từ 1 lượt đọc
Gió buốt từ đỉnh Tàng Kiếm Phong lùa qua khe cửa sổ, thổi bùng ngọn đèn dầu mờ ảo trong gian mật thất. Diệp Tinh Thần ngồi tĩnh tọa trước đài ngọc, trên tay là khối thiết tàn vỡ mũi vừa được mang về từ hiện trường phong bế hỏa mạch. Bề mặt vật này xỉn màu, nhưng dưới sự dò xét của thần thức, từng đường kiếm văn bên trong đang vặn vẹo như những con giun đất bị nướng chín. Đây chính là vết tích ép nhiệt cưỡng bức, thứ sẽ định đoạt số phận của toàn bộ phân đà phía nam vào sáng ngày mai.


Hắn không vội vàng cất vật này đi, mà cẩn thận dùng một thanh nhíp gỗ gắp từng mạt tro đen bám trên lưỡi thép. Khí tức của chủ nhân cũ vẫn còn vương lại, mang theo luồng linh lực hệ hỏa cuồng bạo đặc trưng của những kẻ lén lút tu luyện ma công. Để giữ cho luồng khí tức này không bị tiêu tán trước khi mặt trời mọc, hắn buộc phải lấy ra một khối Băng Phách Trận Bàn nhị giai.


Tiếng lách cách vang lên khô khốc khi hắn khảm khối thiết tàn vào mắt trận trung tâm. Băng khí tỏa ra, phong ấn hoàn toàn hỏa độc, nhưng cái giá phải trả là ba đường trận văn trên mặt khay ngọc lập tức nứt toác. Một kiện pháp khí phụ trợ trị giá hàng ngàn linh thạch cứ thế bốc hơi chỉ để đổi lấy mười canh giờ bảo quản vật chứng cốt lõi.


Trình Lỗi đứng hầu bên cạnh, trán rịn một lớp mồ hôi lạnh khi chứng kiến sự quyết đoán của Các chủ. Gã chấp sự quản kho vốn nhát gan, giờ phút này lại được gọi đến mật thất giữa đêm khuya, trong lòng không khỏi bồn chồn.


Mang chiếc hộp gỗ tử đàn này đến Khảo Công Đường, giao tận tay cho Hình phạt trưởng lão.


Diệp Tinh Thần hờ hững đẩy một chiếc hộp kín về phía mép bàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi khối thiết tàn đang tỏa ra hàn khí.


Đi đường chính, tuyệt đối không dùng ngọc giản ẩn nặc, cũng không cần mang theo hộ vệ. Nếu giữa đường gặp kẻ cản trở, lập tức vứt hộp gỗ lại, dốc toàn lực bỏ chạy lấy mạng.


Trình Lỗi giật mình ngẩng phắt lên, hai tay run rẩy đón lấy chiếc hộp nặng trịch. Gã há miệng định hỏi tại sao lại đem bằng chứng quan trọng nhất quăng ra làm mồi nhử, nhưng chạm phải ánh mắt sâu thẳm của thiếu niên trước mặt, lời đến cửa miệng liền nuốt ngược vào trong. Gã hiểu rõ thân phận của mình, chỉ là một quân cờ được đặt đúng chỗ để hoàn thành một nước đi đã được tính toán kỹ lưỡng.


Bóng lưng Trình Lỗi vừa khuất sau cánh cửa đá, Diệp Tinh Thần liền vung tay đánh ra một đạo linh quyết, dập tắt ngọn đèn dầu duy nhất trong phòng. Phân đà phía nam hiện tại giống như chó cùng rứt giậu, sau khi hỏa mạch bị phong bế, chúng chắc chắn sẽ dốc toàn lực chặn đường bằng chứng. Nếu hắn tự mình mang vật này đến Khảo Công Đường, chúng sẽ không dám ra tay, hoặc sẽ dùng quy chế tông môn để mượn cớ trì hoãn.


Nhưng nếu người mang đi chỉ là một gã chấp sự nhát gan, đi lại nghênh ngang trên đường lớn, đám người kia tuyệt đối không bỏ qua cơ hội ngàn vàng này. Chúng tưởng rằng có thể đánh cướp trên đường để hủy thi diệt tích, lại không biết chiếc hộp gỗ tử đàn kia vốn dĩ rỗng tuếch, bên trong chỉ chứa đựng bột Tán Linh Tán pha trộn cùng kiếm khí bản nguyên của chính hắn.


Thời gian chậm chạp trôi qua trong màn đêm tĩnh mịch, cho đến khi một tiếng nổ trầm đục vọng lại từ hướng trục đường chính nối liền ngoại viện. Diệp Tinh Thần khẽ nhếch mép, cúi đầu nhìn xuống khối ngọc giản truyền tin đang rung lên bần bật trên đài ngọc.


Mặt ngọc vốn trắng muốt giờ đây đang dần chuyển sang màu đỏ rực, hiện rõ ba luồng linh lực xa lạ vừa bị Tán Linh Tán cưỡng ép bám lấy. Đám sát thủ của chi nhánh phía nam đã tự tay đập vỡ chiếc hộp, đồng thời cũng tự khắc ấn linh hồn của chúng vào hệ thống giám sát của Thiên Cơ Kiếm Võng. Khối thiết tàn nằm yên trên mặt trận bàn nứt nẻ mới là lưỡi dao giấu kín, còn chiếc hộp gỗ kia chính là tấm lưới vớt trọn những kẻ định dùng luật ngầm can thiệp vào quy trình định tội.


Trình Lỗi ôm khư khư chiếc hộp tử đàn, bước thấp bước cao trên con đường đá xanh dẫn tới Khảo Công Đường. Gió đêm rít gào qua những rặng tùng, quất từng đợt lạnh buốt vào lớp áo bào mỏng manh của gã chấp sự. Lời dặn dò vứt đồ bỏ chạy của Các chủ vẫn văng vẳng bên tai, biến mỗi bóng cây ngả xuống đường thành một mũi kiếm chực chờ đoạt mạng. Gã không dám dùng khinh thân thuật, chỉ cắm cúi bước đi, cố tình để tiếng đế giày nện xuống mặt đá vang lên thật rõ ràng.


Đến đoạn rẽ qua Vọng Nguyệt Kiều, sương mù đột ngột đặc quánh lại. Một luồng nhiệt nóng rực xé toạc màn đêm, hóa thành một trảo ấn rực lửa bổ thẳng xuống đỉnh đầu Trình Lỗi. Sát cơ khóa chặt không gian, ép luồng linh lực hệ thủy yếu ớt của gã trệch nhịp. Kẻ ra tay không hề che giấu ý đồ diệt khẩu, dồn toàn lực vào đòn phủ đầu nhằm kết liễu nhân chứng trước khi gã kịp phát ra tín hiệu cầu cứu.


Đứng trước sinh tử, bản năng nhát gan lại cứu mạng Trình Lỗi. Thay vì vận công chống đỡ, gã rú lên một tiếng thảm thiết, hai tay hất tung chiếc hộp gỗ lên không trung rồi bóp nát tấm Độn Địa Phù giấu sẵn trong tay áo. Thân ảnh mập mạp nháy mắt chìm nghỉm vào lòng đất, bỏ lại mồi nhử lơ lửng giữa sát trận. Kẻ tập kích khựng lại nửa nhịp, lập tức nhận ra mục tiêu thực sự không phải mạng lưới tình báo tép riu, mà là thứ bằng chứng đang rơi xuống.


Hắn gầm lên một tiếng trầm đục, thu hồi trảo ấn, chuyển hướng lao tới chộp lấy vật phẩm. Ngay khi năm ngón tay quấn quanh hỏa diễm chạm vào lớp vỏ tử đàn, một biến số mà kẻ địch không ngờ tới lập tức kích hoạt. Bề mặt chiếc hộp không hề được khắc trận văn phòng ngự, mà lại bọc một lớp mạt vụn Tử Kim Thiết cực mỏng. Hỏa linh lực hung hãn vừa truyền vào liền bị loại vật liệu đúc kiếm nhạy nhiệt này cắn nuốt, tạo ra một tiếng xèo xèo chói tai.


Lớp vỏ gỗ vỡ nát, để lộ bên trong chỉ là một khối ngọc giản trắng tinh không hề có ghi chép. Tên sát thủ sững sờ, nhận ra mình đã trúng kế điệu hổ ly sơn. Phản ứng của mạt vụn Tử Kim vô cùng kịch liệt, nháy mắt bám chặt lấy kinh mạch hỏa thuộc tính trên cánh tay phải của kẻ địch, nung chảy lớp ngụy trang bên ngoài. Hắn buộc phải cắn răng tự bạo một kiện pháp khí hộ thủ bằng đồng thau trên cổ tay, mượn lực chấn động đánh văng lớp bột độc, đổi lấy việc rút lui an toàn.


Bóng đen ôm cánh tay tứa máu loãng lẩn khuất vào màn sương, mang theo sự tức giận tột độ, hoàn toàn tin rằng bằng chứng thật vẫn còn nằm ở Tàng Kiếm Phong. Trong mật thất tĩnh lặng, Diệp Tinh Thần khẽ nâng mí mắt khi đốm sáng đỏ trên mặt la bàn định vị vụt tắt. Bụi Tử Kim đã bám vào linh lực của kẻ địch, một khi phát động sẽ lưu lại tàn hương đặc trưng của lò rèn trong vòng mười hai canh giờ. Hắn xoay người, ném một tấm lệnh bài bằng đồng đen cho ám vệ đang quỳ góc phòng.


"Truyền lệnh cho Đệ Tam Đội, mở kho lấy ba mươi tấm Tỏa Linh Phù, lập tức phong tỏa toàn bộ cửa ngõ phía đông của tông môn." Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, thanh âm lạnh nhạt phá vỡ sự tĩnh lặng. "Không cần giao chiến, chỉ cần ép chặt phạm vi di chuyển của những kẻ mang hỏa linh lực, dồn chúng về khu vực nghỉ ngơi của phân đà phía nam."


Ám vệ tiếp lệnh, hóa thành một cái bóng tan vào bóng tối. Quyết định mở kho tiêu hao phù lục số lượng lớn sẽ lập tức bị ghi vào sổ nợ công huân của Các chủ, nhưng đổi lại, một tấm lưới luật lệ vô hình đã được giăng sẵn. Việc kẻ địch tự bạo pháp khí để đào tẩu đã để lại một mảnh vỡ mang linh ấn tại Vọng Nguyệt Kiều. Sáng mai, mảnh vỡ đồng thau này sẽ trở thành vật chứng định danh hoàn hảo, kết hợp cùng tàn hương Tử Kim Thiết để khóa chết lối thoát cuối cùng của Hắc Thiên Kiếm Các.


...Bụi Tử Kim đã bám chặt vào kinh mạch tay phải của kẻ cướp đoạn mồi nhử. Diệp Tinh Thần lẩm bẩm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. Chiếc la bàn định vị bằng đồng xanh đặt trước mặt hắn vừa vụt tắt ánh sáng quang mang, chứng tỏ Trình Lỗi đã bóp nát bùa độn thổ tẩu thoát an toàn. Kẻ địch hoàn toàn cắn câu, đinh ninh rằng hộp gỗ tử đàn kia chứa đựng manh mối chí mạng. Hắn chậm rãi đứng dậy, phẩy tay thu hồi khối thiết tàn vỡ mũi vào tay áo, chuẩn bị cho bước thu lưới tiếp theo.


Cách Tàng Kiếm Phong mười dặm về phía nam, trong một khu rừng trúc đen đặc quánh sương mù. Gã hắc y nhân vừa cướp được chiếc hộp từ tay Trình Lỗi lảo đảo quỳ gối, thở dốc phanh ngực áo. Hắn vội vã bẻ khóa trận văn niêm phong trên nắp hộp, hy vọng tìm thấy chứng cứ ép nhiệt hỏa mạch. Thế nhưng, thứ nằm bên trong không phải là lõi kiếm, mà là một nhúm bột kim loại màu tím sẫm. Vừa tiếp xúc với không khí, thứ bột này lập tức bốc cháy, hóa thành vô số sợi tơ linh lực sắc bén găm thẳng vào da thịt hắn.


"Ngu xuẩn! Ngươi trúng kế điệu hổ ly sơn rồi!"


Một giọng nói già nua gầm lên từ bóng tối. Phân đà chủ chi nhánh phía nam, Viêm Lão quỷ, bước ra với vẻ mặt âm trầm như nước. Lão chỉ tay vào cánh tay phải đang sưng tấy vì nhiễm độc kim loại của gã sát thủ, nhãn quang lóe lên tia tàn nhẫn. Lão nhận ra ngay Diệp Tinh Thần đang dùng mồi nhử để đánh dấu nhân sự cốt cán của mình. Thay vì tiếp tục đuổi theo tên chấp sự nhát gan kia, lão già dạn dày kinh nghiệm lập tức thay đổi chiến thuật.


"Kẻ tiểu bối kia muốn dùng luật tông môn để ép ta, vậy ta sẽ tương kế tựu kế."


Viêm Lão quỷ hừ lạnh, rút ra một tấm lệnh bài bằng ngọc đen sẫm. Lão truyền thần thức vào bên trong, hạ lệnh cho toàn bộ ám vệ đang nằm vùng tại Khảo Công Đường lập tức kích hoạt Khẩn Cấp Tra Xét Lệnh. Lão muốn mượn cớ truy bắt kẻ gian xâm nhập hỏa mạch để danh chính ngôn thuận dẫn người lục soát chủ phong ngay trong đêm. Chỉ cần phá nát hiện trường trước khi trời sáng, mọi bằng chứng của vị Các chủ trẻ tuổi đều trở thành phế thải.


Trở lại gian mật thất, Diệp Tinh Thần khẽ cong khóe môi khi nhìn mặt kính của chiếc la bàn nứt toác thành từng mảnh. Một kiện pháp khí trinh sát tam giai đã hoàn toàn phế bỏ để đổi lấy thông tin chính xác về vị trí của kẻ địch. Tín hiệu linh lực phản hồi cho thấy Viêm Lão quỷ không hề hoảng loạn bỏ trốn mà đang tập hợp nhân thủ. Hắn biết rõ lão cáo già này sẽ dùng chiêu bài kiểm tra an ninh để cưỡng chế xông vào núi, nên đã sớm chuẩn bị sẵn một chốt chặn không ai ngờ tới.


Hắn rút ra một thanh phi kiếm truyền âm, khắc nhanh vài dòng chỉ thị rồi phóng thẳng ra ngoài cửa sổ. Đích đến của đạo bùa chú này không phải là đội hộ vệ, mà là phủ đệ của Trưởng lão thủ kho Lưu Chấn, một kẻ luôn giữ thái độ trung lập nhưng cực kỳ bảo thủ về sổ sách. Mệnh lệnh rất đơn giản, yêu cầu Lưu trưởng lão niêm phong toàn bộ sổ công huân và ghi chép xuất nhập vật liệu tháng này, mang thẳng đến sảnh chính để đối chiếu hao hụt ngay lập tức.


Quyết định này chớp mắt tạo ra một thế gọng kìm hoàn hảo. Khi đám người của phân đà phía nam mang theo lệnh bài tra xét xông lên đài ngọc, thứ chờ đợi chúng không phải là một Diệp Tinh Thần đang che giấu bằng chứng, mà là vị trưởng lão thủ kho đang ôm khư khư cuốn sổ ghi chép tài sản. Vết thương do bụi Tử Kim trên tay gã sát thủ kia giờ đây không chỉ là dấu vết ăn cắp, mà sẽ trở thành tang chứng rành rành cho tội danh phá hoại tài nguyên chung của tông môn.


Gió đêm rít gào qua dãy hành lang bằng đá xanh dẫn tới sảnh đường chính, mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt. Trình Lỗi cắm đầu lao đi, hai tay ôm khư khư chiếc hộp gỗ tử đàn như ôm lấy chính sinh mạng của mình. Từ trong bóng tối của rặng trúc đằng xa, một đạo hắc ảnh xé gió lao tới, mang theo uy áp Trúc Cơ kỳ ép thẳng xuống đỉnh đầu gã chấp sự. Tên ám vệ mang danh hiệu Hắc Ưng nhếch mép cười lạnh, tay trái giương cao tấm Lệnh Khẩn Cấp Tra Xét bọc viền vàng, tay phải ngưng tụ một đoàn sương mù đen đặc chộp thẳng vào lồng ngực đối phương. Hắn được Viêm Lão quỷ dặn dò kỹ lưỡng, nhất thiết phải hủy diệt vật chứng tàng trữ ma khí trước khi nó lọt vào cửa lớn của cơ quan giám sát.


Đứng trước ranh giới sinh tử, Trình Lỗi nhớ như in lời Các chủ dặn dò trong mật thất. Gã không chút do dự buông thõng hai tay, vứt tuột chiếc hộp gỗ xuống nền thềm đá rồi dốc cạn linh lực trong đan điền thi triển ngự phong thuật lùi vọt về phía sau. Hắc Ưng thấy con mồi bỏ chạy thì càng đắc ý, lập tức thu hồi sát chiêu, chuyển hướng bàn tay tóm lấy vật thể đang rơi tự do. Hắn không dùng lực bóp nát ngay mà cẩn thận phóng thần thức bao bọc xung quanh, đề phòng bên trong có cấm chế tự hủy do trận pháp sư cài cắm. Thế nhưng, ngay khi luồng ma công hắc ám vừa chạm vào bề mặt lớp nhung lụa bên trong, một tiếng kiếm ngân chói tai vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng.


Bên trong vật chứa hoàn toàn không có khối thiết tàn vỡ mũi nào cả. Thứ nằm gọn dưới đáy hộp là một thanh tàn kiếm đã rỉ sét, được bọc kín bởi hàng vạn hạt Tẫn Minh Sa, loại khoáng thạch chuyên dùng để thanh tẩy tạp chất trong các lò đúc. Khi ma khí cọ xát với khoáng thạch thuần dương, những đường kiếm văn đứt gãy trên thân tàn kiếm lập tức cộng hưởng, tạo ra một vụ nổ linh lực quy mô nhỏ. Hắc Ưng hoảng hồn biến trảo thành chưởng, cố gắng ngưng tụ một tấm thuẫn khí để cản lại, nhưng động tác đã chậm nửa nhịp. Hàng vạn hạt cát phát sáng găm thẳng vào kinh mạch cánh tay phải của hắn, thiêu đốt luồng linh lực dị thường và khóa chặt ba huyệt đạo quan trọng nhất. Cái giá phải trả cho sự tham lam này là toàn bộ tay phải của gã sát thủ hoàn toàn tê liệt, đồng thời khí tức tu luyện ma công bị phơi bày rõ mồn một dưới ánh trăng.


Ngay tại khoảnh khắc vụ nổ vừa dứt, một đạo kiếm quang màu tử kim từ trên trời giáng xuống, cắm phập vào phiến đá ngay dưới chân kẻ đột kích. Hình Phạt trưởng lão Tống Liệt bước ra từ bóng tối, khuôn mặt nghiêm nghị như đúc bằng sắt nguội, trên tay vẫn còn vương lại tàn lưu của bức thư truyền âm mà Diệp Tinh Thần vừa gửi tới. Lão nhìn lướt qua cánh tay đang bốc khói của tên ám vệ, rồi nhìn xuống những hạt khoáng thạch vương vãi khắp mặt đất. Hắc Ưng cắn răng chịu đựng cơn đau thấu tủy, vội vàng giơ tấm lệnh bài tra xét lên định giải thích, nhưng một luồng uy áp uyên thâm đã đè chặt hắn quỳ rạp xuống đất. Việc mang theo văn bản khẩn cấp không cấp quyền cho bất kỳ ai được phép tập kích người của Khảo Công Đường và phá hoại tài nguyên đúc kiếm ngay giữa chủ phong.


Ở cách đó hàng dặm, bên trong gian mật thất tĩnh lặng, Diệp Tinh Thần khẽ nhếch mép khi thấy điểm sáng trên khối ngọc giản liên lạc mờ dần rồi tắt hẳn. Bố cục mượn đao giết người của hắn đã diễn ra hoàn hảo đến từng chi tiết nhỏ nhất. Hắn biết rõ Viêm Lão quỷ sẽ dùng quyền lực thượng tầng để ép tra xét, nên cố tình để Trình Lỗi mang theo mồi nhử có tính khắc chế cực mạnh. Đối thủ tưởng rằng đang chặn đứng đường lui của phe giám định, lại không ngờ tự bước chân vào cái bẫy tập kích trưởng lão được giăng sẵn. Lớp bình phong mang tên Lệnh Tra Xét giờ đây đã trở thành bằng chứng thép cho tội danh lạm quyền và sử dụng ma công tà đạo.


Sáng sớm ngày mai, khi thanh tàn kiếm dính đầy Tẫn Minh Sa được đưa ra đối chiếu cùng khối thiết tàn đang nằm gọn trong Băng Phách Trận Bàn, mọi lời chối tội của phân đà phía nam sẽ trở nên vô nghĩa. Tống Liệt chắc chắn sẽ áp dụng Tộc Quy thứ mười bảy, ban hành chỉ thị niêm phong toàn bộ sổ sách công huân của đội ám vệ để điều tra diện rộng. Viêm Lão quỷ không những mất đi danh xưng người bảo hộ luật lệ, mà còn bị tước đoạt hoàn toàn tư cách tham gia vào hội đồng thẩm định danh kiếm sắp tới. Nước cờ bóp nghẹt mạng lưới tình báo của Hắc Thiên Kiếm Các đã chính thức được kích hoạt, mở đường cho một cuộc thanh trừng quy mô lớn nhắm thẳng vào kho vật liệu phía tây.

0