Chương 92: Vào Sổ Tuần Tra
Đăng: 25/07/2026 12:58
3,610 từ
1 lượt đọc
Trận bàn ngọc thạch đặt giữa trạm gác Nam Nhai đột ngột lóe lên huyết quang chói mắt, phá tan màn sương lạnh lẽo của nửa đêm. Chấp Sự Lục Trầm thu lại chén trà đang uống dở, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đỏ rực vừa nổi lên trên mặt ngọc. Lệnh phong tỏa toàn diện từ Các chủ đã ban xuống, kèm theo đó là quyền đóng băng toàn bộ ngọc giản ghi nhận công huân của chi mạch phía Nam. Hắn không chần chừ thêm nửa nhịp, bàn tay thô ráp lập tức vỗ mạnh vào lõi trận đồ khắc dưới sàn đá.
Tiếng cơ quan ma sát vang lên kèn kẹt từ sâu dưới lòng đất. Ba đạo cột sáng từ ba hướng cửa ngõ lớn nhất của phường thị đồng loạt bốc lên tận trời, đan xen vào nhau tạo thành một lồng giam linh lực khổng lồ. Đúng lúc lồng giam vừa khép lại, một cỗ xe ngựa màu đen điên cuồng lao ra từ góc khuất ngõ hẻm, bánh xe nghiến rít trên mặt đá xanh tóe lửa. Kẻ đánh xe vung roi vun vút, ý đồ muốn mượn quán tính xông thẳng qua lớp màng chắn trận pháp còn chưa kịp ngưng kết hoàn toàn.
Lục Trầm hừ lạnh một tiếng, đầu ngón tay bấm ra một đạo pháp quyết dị thường. Thay vì gia cố độ cứng của màng chắn, hắn lại chủ động rút đi ba phần linh lực ở mặt chính diện, tạo ra một ảo giác trận pháp mỏng manh dễ vỡ. Cỗ xe ngựa quả nhiên mắc bẫy, không hề giảm tốc mà đâm sầm vào điểm trũng nhất của bức tường ánh sáng.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, nhưng không có sự va chạm nảy lửa nào xảy ra. Lớp màng chắn đột ngột biến thành một vũng bùn linh lực đặc quánh, nuốt chửng toàn bộ động năng của cỗ xe và khóa chặt bốn bánh gỗ vào mặt đường. Từ bên trong thùng xe, Tiền chưởng quỹ của thương hội Vân Giao lảo đảo bước ra, sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn cố giữ vẻ trấn định. Gã giơ cao một tấm lệnh bài khảm viền vàng, lớn tiếng quát tháo.
Mở đường ngay, đây là vật tư khẩn cấp của Đại trưởng lão, kẻ nào dám làm lỡ giờ lành đúc kiếm sẽ phải gánh tội phản tộc!
Sổ công huân của chi mạch phía Nam đã bị phong ấn, lệnh bài bảo lãnh hiện tại chỉ là một khối sắt vụn.
Lục Trầm bước ra khỏi trạm gác, tay phải hờ hững đặt lên chuôi kiếm bên hông, giọng nói không mang theo chút nhiệt độ nào. Hắn liếc nhìn luồng hắc khí nhàn nhạt đang rỉ ra từ kẽ hở thùng xe, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. Các chủ đã liệu sự như thần, đám thương nhân này khi nhận ra mình biến thành bia đỡ đạn quả nhiên sẽ tìm cách mang vật chứng tẩu thoát trong đêm.
Tiền chưởng quỹ cắn chặt răng, biết rõ lời lẽ lúc này đã vô dụng. Gã đột ngột vứt bỏ tấm lệnh bài, bàn tay rút phắt thanh trường kiếm tỏa ra hàn khí màu tím nhạt giấu trong tay áo. Mũi kiếm xé gió đâm thẳng vào mắt phải của Lục Trầm, nhưng đây chỉ là một đòn hư chiêu. Ngay khi viên chấp sự lùi bước phòng thủ, cổ tay Tiền chưởng quỹ lập tức gập lại, chuyển hướng mũi kiếm chém thẳng xuống mắt trận đồ đang phát sáng dưới chân tường. Gã muốn phá vỡ đường truyền linh lực để mở ra một khe hở tẩu thoát.
Chỉ tiếc rằng, thứ chờ đợi mũi kiếm của gã không phải là lớp đá tảng thông thường. Lục Trầm hoàn toàn không có ý định ngăn cản, ngược lại còn chủ động kích hoạt ngọc giản trong tay, giải phóng toàn bộ áp lực của Thanh Dung Trận. Trận pháp này vốn không dùng để vây khốn, mà là trận đồ chuyên dụng của Thiên Đạo Kiếm Các dùng để kiểm tra độ tinh khiết của vật liệu rèn kiếm.
Thanh kiếm màu tím vừa chạm vào rìa trận pháp, một luồng hỏa diễm vô hình mang theo nhiệt độ cực cao lập tức bám lấy thân kiếm. Lớp ngụy trang bằng băng tinh bên ngoài nháy mắt tan chảy, để lộ ra những đường kiếm văn thô ráp, chắp vá bằng tà thuật. Tiếng vỡ vụn vang lên giòn giã, thân kiếm không chịu nổi áp lực tinh luyện của trận pháp nên đứt gãy thành ba khúc.
Pháp khí bổn mạng bị hủy hoại đột ngột, cái giá phản phệ lập tức giáng xuống. Tiền chưởng quỹ kêu thảm một tiếng, kinh mạch toàn bộ cánh tay phải nổ tung, máu tươi bắn ra nhuộm đỏ cả một mảng áo gấm. Linh lực trong đan điền gã nháy mắt bạo động, khiến cả người gã ngã gục xuống vũng bùn linh lực, không thể giãy giụa thêm nửa bước.
Lục Trầm chậm rãi bước tới, dùng mũi giày gạt lấy phần chuôi kiếm đã gãy nát ra khỏi vũng máu. Trên mặt cắt của lõi kiếm, một ký hiệu hình đầu lâu màu đen đang tỏa ra mùi hôi thối đặc trưng của tà tu. Hắn lấy ra một khối Lưu Ảnh Thạch, cẩn thận ghi lại toàn bộ hiện trạng vật chứng cùng khuôn mặt hoảng loạn tột độ của đám người thương hội Vân Giao. Quả bom nổ chậm thứ hai đã được chuẩn bị xong, chỉ chờ hừng đông ló rạng để đặt lên bàn phán quyết.
Tiền chưởng quỹ gầm lên một tiếng, bóp nát viên ngọc bội bên hông. Một đạo kiếm khí âm hàn từ bên trong bạo phát, nhưng không nhắm vào vị chấp sự đang chắn đường, mà chém thẳng xuống cỗ xe ngựa phía sau lưng gã. Lão muốn tự tay hủy đi thùng hàng, triệt để xóa sạch mọi dấu vết tà tu trước khi quân tiếp viện của Kiếm Các kịp kéo đến.
Lục Trầm đã sớm được Các chủ căn dặn về nước cờ thí tốt này. Hắn không rút vũ khí nghênh chiến, mà dậm mạnh gót chân lên một mắt xích trận văn dưới mặt đất. Lớp bùn linh lực đang khóa chặt bánh xe đột ngột dâng cao, hóa thành một tấm khiên đất dày cộp, kịp thời cản lại luồng tà khí vừa chém tới.
Nhận ra ý đồ hủy thi diệt tích thất bại, lão thương nhân lập tức đổi chiến thuật. Gã xoay cổ tay, thanh đoản kiếm trong tay tách làm hai mảnh, để lộ một lõi trận thu nhỏ tẩm đầy máu tươi. Từ bên trong, vô số sợi sương đen vươn ra như xúc tu, cắm phập vào màng chắn trận pháp của trạm gác, ý đồ ăn mòn linh lực để mở đường máu tẩu thoát.
Đây chính là Kiếm Tủy Sát, thứ tà vật chuyên dùng để làm giả vết ăn mòn tuế nguyệt trên các danh kiếm thượng cổ. Nếu để thứ sương đen này chạm vào người, linh mạch sẽ bị nghẽn đặc vĩnh viễn, phế bỏ hoàn toàn căn cơ kiếm đạo. Lục Trầm không lùi lại, tay trái lật ra một chiếc gương đồng chạm khắc hình bát quái mà đích thân Diệp Tinh Thần đã giao cho từ chiều.
Các chủ quả nhiên tính toán không sai một ly. Kẻ địch bị dồn vào đường cùng chắc chắn sẽ dùng loại tà thuật này để mở đường, tự tay bộc lộ lai lịch dơ bẩn của chúng.
Hắn ném chiếc mặt đồng lên không trung, đồng thời rút thanh kiếm tiêu chuẩn bên hông ra. Thay vì dùng lưỡi thép chém địch, Lục Trầm cắm phập mũi vũ khí xuống đất, truyền toàn bộ thần thức vào thân kim loại để làm vật dẫn kích hoạt bẫy rập. Một tiếng rắc chói tai vang lên giữa đêm đen.
Thân pháp khí bậc hai xuất hiện chằng chịt vết nứt, kiếm văn vỡ vụn, kéo theo thần hồn của vị chấp sự chấn động kịch liệt. Màng nhĩ tai trái của hắn lập tức rỉ ra một dòng máu đen đặc, thính giác một bên hoàn toàn biến mất.
Cái giá phải trả không hề nhỏ, nhưng sự hy sinh đó đã đem lại kết quả định đoạt ván cờ. Chiếc gương đồng mượn linh lực từ thanh kiếm gãy, bắn ra một luồng sáng chói lọi, hút trọn đám sương đen tà ác vào trong mặt kính rồi đóng băng lại thành một lớp tinh thể xám xịt. Tiền chưởng quỹ mất đi lá bài tẩy, linh lực phản phệ khiến gã khuỵu hai đầu gối xuống nền đá xanh, nửa thân trên tê liệt hoàn toàn.
Lục Trầm thở hắt ra một hơi nặng nhọc, bước tới dán một tấm Phá Khí Phù lên trán kẻ thất thế. Hắn lôi từ trong ngực áo ra khối ngọc giản truyền tin, điềm tĩnh truyền vào một đạo thần thức báo cáo kết quả về tổng các.
Tang vật đã bị niêm phong an toàn.
Kẻ địch đã sử dụng bí thuật của Hắc Thiên Kiếm Các để phá vây, chứng thực Vân Giao thương hội có liên đới trực tiếp đến đường dây làm giả danh kiếm.
Yêu cầu Chấp Sự Đường phái người áp giải, đồng thời tước bỏ hoàn toàn quyền thương đạo của chúng tại khu vực phía Nam kể từ giờ khắc này.
Báo cáo xong, Lục Trầm nhìn xuống thanh kiếm tiêu chuẩn đã trở thành phế liệu dưới chân mình, khóe môi khẽ giật. Hắn dùng ngón tay vạch lên mặt ngọc giản một dòng chữ đỏ, tự tay ghi nợ năm trăm điểm công huân vì làm hỏng pháp khí trấn mạch, chờ Tộc nghị ngày mai định đoạt hình phạt bổ sung. Việc công minh phân minh, luật của Kiếm Các chưa từng có ngoại lệ cho bất kỳ ai.
Ánh mắt hắn sau đó chậm rãi dời về phía cỗ xe ngựa vừa bị chém nứt một góc. Xuyên qua kẽ hở mặt gỗ, không chỉ có những rương quặng sắt thông thường như lời khai báo. Nằm im lìm giữa đống ngụy trang là một thanh cự kiếm màu đỏ sậm đang tỏa ra sát khí ngút trời, trên chuôi kiếm khắc rõ con dấu bảo lãnh bằng vàng khối của Đại trưởng lão.
…ngươi quả nhiên mang theo thứ ô uế này.
Sắc mặt Tiền chưởng quỹ thoắt cái vặn vẹo, gân xanh nổi dọc thái dương như những con giun đất cựa quậy. Gã biết rõ một khi thùng hàng này bị mở ra tại Thiên Đạo Kiếm Các, toàn bộ đường dây phía Nam sẽ đứt đoạn, bản thân gã cũng vạn kiếp bất phục. Đột nhiên, gã buông thõng hai tay, ném mạnh tấm lệnh bài khảm vàng xuống nền đá rêu phong. Cùng lúc đó, thần thức gã điên cuồng kích hoạt một đạo tà văn ẩn sâu dưới đáy cỗ xe. Một luồng hắc hỏa mang theo mùi rỉ sét nồng nặc bùng lên, định thiêu rụi toàn bộ chứng cứ bên trong.
Đây chính là đòn nhử mạng đổi mạng mà Hắc Thiên Kiếm Các đã gài sẵn vào đầu những kẻ làm bình phong. Lục Trầm biến sắc nhưng không lùi lại, tay trái lập tức rút ra một mặt gương đồng hình bát giác từ trong tay áo. Hắn cắn chót lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên mặt kính, cưỡng ép khởi động Trấn Cảnh Kính vượt quá giới hạn chịu đựng của pháp khí. Quầng sáng thanh lam từ mặt gương phóng ra, đâm thẳng vào luồng hắc hỏa đang cuộn trào. Hai luồng linh lực va chạm không tạo ra tiếng nổ lớn, mà sinh ra một âm thanh rít gào chói tai như hàng vạn thanh kiếm gãy cùng lúc ma sát.
Tiền chưởng quỹ phát hiện hắc hỏa bị đình trệ, lập tức nghiến răng định tự bạo đan điền để mượn lực đẩy ngọn lửa lan rộng. Nhưng Lục Trầm đã sớm đề phòng sự cuồng loạn của đám tà tu. Hắn dậm mạnh gót chân xuống một mắt trận Thái Cực dưới mặt đường, mượn sức mạnh từ đại trận phong tỏa của phường thị ép ngược trở lại. Không gian xung quanh cỗ xe đột ngột nặng nề gấp mười lần. Khí tức tà ác bị lồng giam linh lực vắt kiệt, dội ngược toàn bộ sát khí vào chính kẻ thi triển. Tiền chưởng quỹ trợn ngược hai mắt, gân cốt toàn thân nổ lách tách, kinh mạch lập tức tê liệt hoàn toàn, đổ gục xuống đất như một đống bùn nhão.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép dập tắt Kiếm Tủy Sát không hề nhỏ. Trấn Cảnh Kính trong tay Lục Trầm rạn nứt thành bảy mảnh, linh tính mất sạch, biến thành phế đồng. Sóng âm phản chấn từ vụ va chạm xuyên thẳng qua màng nhĩ phải của hắn, để lại một dòng máu tươi rỉ ra ròng ròng, thính giác bên tai này triệt để bị phế bỏ. Thần hồn Lục Trầm rung lắc dữ dội, bước chân lảo đảo lui về sau hai bước mới có thể đứng vững. Nhưng ánh mắt gã chấp sự vẫn sáng rực, ghim chặt vào cỗ xe ngựa giờ đây đã cháy rụi lớp gỗ ngụy trang bên ngoài.
Lớp vỏ bọc sụp đổ, để lộ ra một chiếc rương sắt đúc bằng ngọc hàn băng đang tỏa ra hàn khí buốt xương. Nắp rương bị chấn động bật tung, phơi bày mười hai thanh phôi kiếm xám xịt nằm im lìm bên trong. Lục Trầm nén cơn đau, ngưng tụ thần thức lướt qua bề mặt kim loại. Trên thân mỗi thanh phôi đều khắc chi chít những đường kiếm văn vặn vẹo, liên tục rỉ ra thứ chất lỏng màu đen đặc quánh.
Thứ tà khí này đang chậm rãi ăn mòn kết cấu nguyên thủy của quặng sắt, chuẩn bị tạo ra những khoảng trống nhân tạo để nhét kiếm linh giả mạo vào trong. Đây tuyệt đối không phải là vật tư đúc kiếm thông thường như lời khai của thương hội Vân Giao, mà là những vật dẫn tà ác chuyên dùng để đánh tráo lịch sử danh kiếm. Tấm lệnh bài khảm viền vàng của Đại trưởng lão nằm chỏng chơ ngay cạnh vũng hắc thủy, vô tình trở thành bằng chứng thép liên kết hệ thống quyền lực tối cao với đường dây làm giả.
Đúng lúc này, tiếng bước chân rầm rập vang lên từ phía ngã tư. Đội tuần tra thiết giáp của Giám Kiếm Đường, dưới sự điều động từ trước của Các chủ, vừa vặn phá vỡ màn sương ập tới bao vây hiện trường. Mọi biến số, từ việc cỗ xe cố tình xông chốt, kẻ môi giới phản kháng, cho đến khoảnh khắc chứng cứ lộ diện, đều nằm gọn trong kịch bản mà Diệp Tinh Thần đã vạch sẵn qua trận bàn liên lạc. Lục Trầm ôm lấy nửa bên đầu đang ong ong đau nhức, phất tay ra hiệu cho cấp dưới tiến lên.
Đem toàn bộ phôi kiếm nhiễm tà này cùng tên phế nhân kia tống vào Địa Lao chữ Tuyệt.
Giọng Lục Trầm khàn đặc, lẫn lộn mùi máu tanh. Hắn cúi xuống, nhặt tấm lệnh bài của Đại trưởng lão lên, cẩn thận bọc vào một tấm phù phong ấn. Quyết định đánh đổi một kiện pháp khí và thính lực một bên tai đã mang về trái ngọt lớn nhất trong đêm nay. Sáng sớm mai, khi Tộc nghị chất vấn về việc đóng băng thương lộ, khối sắt vụn mang biểu tượng quyền lực này sẽ được ném thẳng lên bàn phán xử. Đại trưởng lão dù có mọc thêm trăm cái miệng cũng không thể giải thích vì sao lệnh bài cá nhân lại nằm cạnh mười hai thanh phôi kiếm tà đạo ngay tại cửa ngõ phường thị.
Lục Trầm quệt vệt máu tươi rỉ ra từ bên tai phải, cắn răng phớt lờ cơn ù đặc đang gào thét trong thần hồn. Hắn dứt khoát bước qua cái xác đang co giật liên hồi của Tiền chưởng quỹ, tiến sát lại cỗ xe ngựa cháy đen chỉ còn trơ khung gỗ. Luồng hàn khí buốt xương từ chiếc rương ngọc bốc lên nghi ngút, hoàn toàn áp đảo tàn lửa xung quanh hiện trường. Nằm gọn gàng bên trong lớp nhung lụa rách nát là mười hai thanh phôi kiếm xám xịt, tỏa ra một thứ hơi thở chết chóc không thuộc về bất kỳ lò rèn chân chính nào.
Rút ra một cây trâm thử kiếm bằng bạc ròng, Lục Trầm cẩn trọng truyền vào đó một tia pháp lực thuần dương. Mũi trâm vừa chạm vào bề mặt thanh phôi kiếm đầu tiên, lớp kim loại xám xịt lập tức bong tróc như da rắn lột xác, để lộ ra những đường mạch nứt nẻ đen ngòm bên dưới. Đây hoàn toàn không phải là tà khí thông thường sinh ra do lỗi dung luyện hỏa hầu. Hắn hít một hơi sâu, nhận ra thứ khoáng thạch cấm kỵ này chính là Tử Cốt Sa, loại vật liệu chuyên dụng dùng để đúc đè lên kiếm văn nguyên bản, nhằm che giấu và đánh tráo toàn bộ lịch sử của một thanh kiếm đã thành danh.
Bàn tay thô ráp của vị chấp sự lấy ra một mảnh ngọc truyền âm hình lục giác, áp thẳng lên mặt rương để kết nối trực tiếp với mạng lưới tình báo trung tâm. Giọng nói trầm ổn, lạnh lẽo thấu xương của Diệp Tinh Thần lập tức vang lên trong thức hải Lục Trầm, mang theo uy áp tuyệt đối của người nắm giữ bàn cờ. Bọn chúng quả nhiên chọn đường vòng qua Nam Nhai, ỷ vào quyền bảo lãnh của Đại trưởng lão để né tránh trạm kiểm tra linh lực. Ngươi làm rất tốt, mảnh vỡ của Trấn Cảnh Kính cứ đưa vào kho lưu trữ làm bằng chứng, gia tộc sẽ trích năm trăm điểm công huân cấp giáp để đền bù tổn thất thần hồn cho ngươi.
Bẩm Các chủ, mười hai vật chứng đều đã lộ rõ chân tướng.
Lục Trầm chắp tay báo cáo vào hư không, ánh mắt sắc lẹm liếc nhìn tấm lệnh bài khảm viền vàng đang nằm lăn lóc dưới vũng bùn đen.
Chỉ chờ có vậy, cứ làm theo đúng luật giới đã định.
Giọng nói của Diệp Tinh Thần không hề dao động, dường như mọi biến số đều đã nằm gọn trong dự tính. Kẻ địch tưởng rằng dùng lệnh bài cao cấp nhất sẽ tạo ra lớp bình phong hoàn hảo, nhưng lại không biết ta cố tình nới lỏng trận pháp phòng ngự ở khu vực này để mời quân vào hũ. Ghi rõ vào sổ tuần tra, chi mạch phía Nam lạm quyền tuồn vật liệu cấm, lập tức tước đoạt toàn bộ quyền thẩm định khoáng thạch trong sáu tháng tới.
Bắt đầu từ khắc này, mười hai phôi kiếm giả mạo chính thức bị niêm phong theo nghi thức tối cao của Chấp Sự Đường. Lục Trầm vung tay áo, mười hai lá bùa màu vàng sậm mang theo linh lực giam cầm bay vút ra, dán chặt lên từng thanh sắt cấm kỵ. Tiền chưởng quỹ nằm dưới đất phát ra một tiếng nấc tuyệt vọng khi thấy ấn ký kiếm văn hằn sâu lên vật chứng. Gã biết rõ, một khi bùa chú đã khóa chặt khí tức, mọi nỗ lực hủy thi diệt tích hay chối tội của thương hội Vân Giao đều tan thành mây khói.
Nước cờ của Diệp Tinh Thần sắc bén ở chỗ hắn không trực tiếp ra mặt, mà mượn tay quy chế gia tộc để siết cổ kẻ thù. Bằng cách để Lục Trầm phá vỡ lớp ngụy trang tại một trạm gác biên, tổ chức làm giả sẽ lầm tưởng sự việc chỉ là một tai nạn do kiểm tra ngẫu nhiên. Chúng sẽ vội vàng cắt đứt liên lạc với phe phái của Đại trưởng lão để tự bảo vệ mình, tạo ra một vết nứt tử huyệt trong nội bộ. Nhưng chúng không thể ngờ, ngay khi bùa niêm phong chạm vào phôi kiếm, một đạo trận văn truy vết ngầm đã âm thầm bám lấy luồng khí tức gốc, men theo địa mạch trôi dạt về hướng Bắc.
Ánh sáng từ trận bàn ngọc thạch dưới chân Lục Trầm đột ngột chuyển sang màu tím sậm, báo hiệu một sự thật kinh hoàng vừa bị bóc trần. Thanh phôi kiếm nằm ở chính giữa rương bỗng nhiên nứt toác, để lộ ra một nửa chữ triện khắc dở dang mang hình ngọn lửa đen. Chữ triện này hoàn toàn trùng khớp với vết mẻ bí ẩn trên thân thanh danh kiếm hạng chín đang được thờ phụng tại chính điện. Sáng ngày mai, khi Tộc nghị vạch trần mảnh vỡ này, mũi nhọn điều tra sẽ không còn hướng vào đám thương nhân tép riu nữa, mà đâm thẳng vào vị khách khanh đang bế quan trong cấm địa Vân Vụ Sơn.
Tiếng cơ quan ma sát vang lên kèn kẹt từ sâu dưới lòng đất. Ba đạo cột sáng từ ba hướng cửa ngõ lớn nhất của phường thị đồng loạt bốc lên tận trời, đan xen vào nhau tạo thành một lồng giam linh lực khổng lồ. Đúng lúc lồng giam vừa khép lại, một cỗ xe ngựa màu đen điên cuồng lao ra từ góc khuất ngõ hẻm, bánh xe nghiến rít trên mặt đá xanh tóe lửa. Kẻ đánh xe vung roi vun vút, ý đồ muốn mượn quán tính xông thẳng qua lớp màng chắn trận pháp còn chưa kịp ngưng kết hoàn toàn.
Lục Trầm hừ lạnh một tiếng, đầu ngón tay bấm ra một đạo pháp quyết dị thường. Thay vì gia cố độ cứng của màng chắn, hắn lại chủ động rút đi ba phần linh lực ở mặt chính diện, tạo ra một ảo giác trận pháp mỏng manh dễ vỡ. Cỗ xe ngựa quả nhiên mắc bẫy, không hề giảm tốc mà đâm sầm vào điểm trũng nhất của bức tường ánh sáng.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, nhưng không có sự va chạm nảy lửa nào xảy ra. Lớp màng chắn đột ngột biến thành một vũng bùn linh lực đặc quánh, nuốt chửng toàn bộ động năng của cỗ xe và khóa chặt bốn bánh gỗ vào mặt đường. Từ bên trong thùng xe, Tiền chưởng quỹ của thương hội Vân Giao lảo đảo bước ra, sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn cố giữ vẻ trấn định. Gã giơ cao một tấm lệnh bài khảm viền vàng, lớn tiếng quát tháo.
Mở đường ngay, đây là vật tư khẩn cấp của Đại trưởng lão, kẻ nào dám làm lỡ giờ lành đúc kiếm sẽ phải gánh tội phản tộc!
Sổ công huân của chi mạch phía Nam đã bị phong ấn, lệnh bài bảo lãnh hiện tại chỉ là một khối sắt vụn.
Lục Trầm bước ra khỏi trạm gác, tay phải hờ hững đặt lên chuôi kiếm bên hông, giọng nói không mang theo chút nhiệt độ nào. Hắn liếc nhìn luồng hắc khí nhàn nhạt đang rỉ ra từ kẽ hở thùng xe, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. Các chủ đã liệu sự như thần, đám thương nhân này khi nhận ra mình biến thành bia đỡ đạn quả nhiên sẽ tìm cách mang vật chứng tẩu thoát trong đêm.
Tiền chưởng quỹ cắn chặt răng, biết rõ lời lẽ lúc này đã vô dụng. Gã đột ngột vứt bỏ tấm lệnh bài, bàn tay rút phắt thanh trường kiếm tỏa ra hàn khí màu tím nhạt giấu trong tay áo. Mũi kiếm xé gió đâm thẳng vào mắt phải của Lục Trầm, nhưng đây chỉ là một đòn hư chiêu. Ngay khi viên chấp sự lùi bước phòng thủ, cổ tay Tiền chưởng quỹ lập tức gập lại, chuyển hướng mũi kiếm chém thẳng xuống mắt trận đồ đang phát sáng dưới chân tường. Gã muốn phá vỡ đường truyền linh lực để mở ra một khe hở tẩu thoát.
Chỉ tiếc rằng, thứ chờ đợi mũi kiếm của gã không phải là lớp đá tảng thông thường. Lục Trầm hoàn toàn không có ý định ngăn cản, ngược lại còn chủ động kích hoạt ngọc giản trong tay, giải phóng toàn bộ áp lực của Thanh Dung Trận. Trận pháp này vốn không dùng để vây khốn, mà là trận đồ chuyên dụng của Thiên Đạo Kiếm Các dùng để kiểm tra độ tinh khiết của vật liệu rèn kiếm.
Thanh kiếm màu tím vừa chạm vào rìa trận pháp, một luồng hỏa diễm vô hình mang theo nhiệt độ cực cao lập tức bám lấy thân kiếm. Lớp ngụy trang bằng băng tinh bên ngoài nháy mắt tan chảy, để lộ ra những đường kiếm văn thô ráp, chắp vá bằng tà thuật. Tiếng vỡ vụn vang lên giòn giã, thân kiếm không chịu nổi áp lực tinh luyện của trận pháp nên đứt gãy thành ba khúc.
Pháp khí bổn mạng bị hủy hoại đột ngột, cái giá phản phệ lập tức giáng xuống. Tiền chưởng quỹ kêu thảm một tiếng, kinh mạch toàn bộ cánh tay phải nổ tung, máu tươi bắn ra nhuộm đỏ cả một mảng áo gấm. Linh lực trong đan điền gã nháy mắt bạo động, khiến cả người gã ngã gục xuống vũng bùn linh lực, không thể giãy giụa thêm nửa bước.
Lục Trầm chậm rãi bước tới, dùng mũi giày gạt lấy phần chuôi kiếm đã gãy nát ra khỏi vũng máu. Trên mặt cắt của lõi kiếm, một ký hiệu hình đầu lâu màu đen đang tỏa ra mùi hôi thối đặc trưng của tà tu. Hắn lấy ra một khối Lưu Ảnh Thạch, cẩn thận ghi lại toàn bộ hiện trạng vật chứng cùng khuôn mặt hoảng loạn tột độ của đám người thương hội Vân Giao. Quả bom nổ chậm thứ hai đã được chuẩn bị xong, chỉ chờ hừng đông ló rạng để đặt lên bàn phán quyết.
Tiền chưởng quỹ gầm lên một tiếng, bóp nát viên ngọc bội bên hông. Một đạo kiếm khí âm hàn từ bên trong bạo phát, nhưng không nhắm vào vị chấp sự đang chắn đường, mà chém thẳng xuống cỗ xe ngựa phía sau lưng gã. Lão muốn tự tay hủy đi thùng hàng, triệt để xóa sạch mọi dấu vết tà tu trước khi quân tiếp viện của Kiếm Các kịp kéo đến.
Lục Trầm đã sớm được Các chủ căn dặn về nước cờ thí tốt này. Hắn không rút vũ khí nghênh chiến, mà dậm mạnh gót chân lên một mắt xích trận văn dưới mặt đất. Lớp bùn linh lực đang khóa chặt bánh xe đột ngột dâng cao, hóa thành một tấm khiên đất dày cộp, kịp thời cản lại luồng tà khí vừa chém tới.
Nhận ra ý đồ hủy thi diệt tích thất bại, lão thương nhân lập tức đổi chiến thuật. Gã xoay cổ tay, thanh đoản kiếm trong tay tách làm hai mảnh, để lộ một lõi trận thu nhỏ tẩm đầy máu tươi. Từ bên trong, vô số sợi sương đen vươn ra như xúc tu, cắm phập vào màng chắn trận pháp của trạm gác, ý đồ ăn mòn linh lực để mở đường máu tẩu thoát.
Đây chính là Kiếm Tủy Sát, thứ tà vật chuyên dùng để làm giả vết ăn mòn tuế nguyệt trên các danh kiếm thượng cổ. Nếu để thứ sương đen này chạm vào người, linh mạch sẽ bị nghẽn đặc vĩnh viễn, phế bỏ hoàn toàn căn cơ kiếm đạo. Lục Trầm không lùi lại, tay trái lật ra một chiếc gương đồng chạm khắc hình bát quái mà đích thân Diệp Tinh Thần đã giao cho từ chiều.
Các chủ quả nhiên tính toán không sai một ly. Kẻ địch bị dồn vào đường cùng chắc chắn sẽ dùng loại tà thuật này để mở đường, tự tay bộc lộ lai lịch dơ bẩn của chúng.
Hắn ném chiếc mặt đồng lên không trung, đồng thời rút thanh kiếm tiêu chuẩn bên hông ra. Thay vì dùng lưỡi thép chém địch, Lục Trầm cắm phập mũi vũ khí xuống đất, truyền toàn bộ thần thức vào thân kim loại để làm vật dẫn kích hoạt bẫy rập. Một tiếng rắc chói tai vang lên giữa đêm đen.
Thân pháp khí bậc hai xuất hiện chằng chịt vết nứt, kiếm văn vỡ vụn, kéo theo thần hồn của vị chấp sự chấn động kịch liệt. Màng nhĩ tai trái của hắn lập tức rỉ ra một dòng máu đen đặc, thính giác một bên hoàn toàn biến mất.
Cái giá phải trả không hề nhỏ, nhưng sự hy sinh đó đã đem lại kết quả định đoạt ván cờ. Chiếc gương đồng mượn linh lực từ thanh kiếm gãy, bắn ra một luồng sáng chói lọi, hút trọn đám sương đen tà ác vào trong mặt kính rồi đóng băng lại thành một lớp tinh thể xám xịt. Tiền chưởng quỹ mất đi lá bài tẩy, linh lực phản phệ khiến gã khuỵu hai đầu gối xuống nền đá xanh, nửa thân trên tê liệt hoàn toàn.
Lục Trầm thở hắt ra một hơi nặng nhọc, bước tới dán một tấm Phá Khí Phù lên trán kẻ thất thế. Hắn lôi từ trong ngực áo ra khối ngọc giản truyền tin, điềm tĩnh truyền vào một đạo thần thức báo cáo kết quả về tổng các.
Tang vật đã bị niêm phong an toàn.
Kẻ địch đã sử dụng bí thuật của Hắc Thiên Kiếm Các để phá vây, chứng thực Vân Giao thương hội có liên đới trực tiếp đến đường dây làm giả danh kiếm.
Yêu cầu Chấp Sự Đường phái người áp giải, đồng thời tước bỏ hoàn toàn quyền thương đạo của chúng tại khu vực phía Nam kể từ giờ khắc này.
Báo cáo xong, Lục Trầm nhìn xuống thanh kiếm tiêu chuẩn đã trở thành phế liệu dưới chân mình, khóe môi khẽ giật. Hắn dùng ngón tay vạch lên mặt ngọc giản một dòng chữ đỏ, tự tay ghi nợ năm trăm điểm công huân vì làm hỏng pháp khí trấn mạch, chờ Tộc nghị ngày mai định đoạt hình phạt bổ sung. Việc công minh phân minh, luật của Kiếm Các chưa từng có ngoại lệ cho bất kỳ ai.
Ánh mắt hắn sau đó chậm rãi dời về phía cỗ xe ngựa vừa bị chém nứt một góc. Xuyên qua kẽ hở mặt gỗ, không chỉ có những rương quặng sắt thông thường như lời khai báo. Nằm im lìm giữa đống ngụy trang là một thanh cự kiếm màu đỏ sậm đang tỏa ra sát khí ngút trời, trên chuôi kiếm khắc rõ con dấu bảo lãnh bằng vàng khối của Đại trưởng lão.
…ngươi quả nhiên mang theo thứ ô uế này.
Sắc mặt Tiền chưởng quỹ thoắt cái vặn vẹo, gân xanh nổi dọc thái dương như những con giun đất cựa quậy. Gã biết rõ một khi thùng hàng này bị mở ra tại Thiên Đạo Kiếm Các, toàn bộ đường dây phía Nam sẽ đứt đoạn, bản thân gã cũng vạn kiếp bất phục. Đột nhiên, gã buông thõng hai tay, ném mạnh tấm lệnh bài khảm vàng xuống nền đá rêu phong. Cùng lúc đó, thần thức gã điên cuồng kích hoạt một đạo tà văn ẩn sâu dưới đáy cỗ xe. Một luồng hắc hỏa mang theo mùi rỉ sét nồng nặc bùng lên, định thiêu rụi toàn bộ chứng cứ bên trong.
Đây chính là đòn nhử mạng đổi mạng mà Hắc Thiên Kiếm Các đã gài sẵn vào đầu những kẻ làm bình phong. Lục Trầm biến sắc nhưng không lùi lại, tay trái lập tức rút ra một mặt gương đồng hình bát giác từ trong tay áo. Hắn cắn chót lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên mặt kính, cưỡng ép khởi động Trấn Cảnh Kính vượt quá giới hạn chịu đựng của pháp khí. Quầng sáng thanh lam từ mặt gương phóng ra, đâm thẳng vào luồng hắc hỏa đang cuộn trào. Hai luồng linh lực va chạm không tạo ra tiếng nổ lớn, mà sinh ra một âm thanh rít gào chói tai như hàng vạn thanh kiếm gãy cùng lúc ma sát.
Tiền chưởng quỹ phát hiện hắc hỏa bị đình trệ, lập tức nghiến răng định tự bạo đan điền để mượn lực đẩy ngọn lửa lan rộng. Nhưng Lục Trầm đã sớm đề phòng sự cuồng loạn của đám tà tu. Hắn dậm mạnh gót chân xuống một mắt trận Thái Cực dưới mặt đường, mượn sức mạnh từ đại trận phong tỏa của phường thị ép ngược trở lại. Không gian xung quanh cỗ xe đột ngột nặng nề gấp mười lần. Khí tức tà ác bị lồng giam linh lực vắt kiệt, dội ngược toàn bộ sát khí vào chính kẻ thi triển. Tiền chưởng quỹ trợn ngược hai mắt, gân cốt toàn thân nổ lách tách, kinh mạch lập tức tê liệt hoàn toàn, đổ gục xuống đất như một đống bùn nhão.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép dập tắt Kiếm Tủy Sát không hề nhỏ. Trấn Cảnh Kính trong tay Lục Trầm rạn nứt thành bảy mảnh, linh tính mất sạch, biến thành phế đồng. Sóng âm phản chấn từ vụ va chạm xuyên thẳng qua màng nhĩ phải của hắn, để lại một dòng máu tươi rỉ ra ròng ròng, thính giác bên tai này triệt để bị phế bỏ. Thần hồn Lục Trầm rung lắc dữ dội, bước chân lảo đảo lui về sau hai bước mới có thể đứng vững. Nhưng ánh mắt gã chấp sự vẫn sáng rực, ghim chặt vào cỗ xe ngựa giờ đây đã cháy rụi lớp gỗ ngụy trang bên ngoài.
Lớp vỏ bọc sụp đổ, để lộ ra một chiếc rương sắt đúc bằng ngọc hàn băng đang tỏa ra hàn khí buốt xương. Nắp rương bị chấn động bật tung, phơi bày mười hai thanh phôi kiếm xám xịt nằm im lìm bên trong. Lục Trầm nén cơn đau, ngưng tụ thần thức lướt qua bề mặt kim loại. Trên thân mỗi thanh phôi đều khắc chi chít những đường kiếm văn vặn vẹo, liên tục rỉ ra thứ chất lỏng màu đen đặc quánh.
Thứ tà khí này đang chậm rãi ăn mòn kết cấu nguyên thủy của quặng sắt, chuẩn bị tạo ra những khoảng trống nhân tạo để nhét kiếm linh giả mạo vào trong. Đây tuyệt đối không phải là vật tư đúc kiếm thông thường như lời khai của thương hội Vân Giao, mà là những vật dẫn tà ác chuyên dùng để đánh tráo lịch sử danh kiếm. Tấm lệnh bài khảm viền vàng của Đại trưởng lão nằm chỏng chơ ngay cạnh vũng hắc thủy, vô tình trở thành bằng chứng thép liên kết hệ thống quyền lực tối cao với đường dây làm giả.
Đúng lúc này, tiếng bước chân rầm rập vang lên từ phía ngã tư. Đội tuần tra thiết giáp của Giám Kiếm Đường, dưới sự điều động từ trước của Các chủ, vừa vặn phá vỡ màn sương ập tới bao vây hiện trường. Mọi biến số, từ việc cỗ xe cố tình xông chốt, kẻ môi giới phản kháng, cho đến khoảnh khắc chứng cứ lộ diện, đều nằm gọn trong kịch bản mà Diệp Tinh Thần đã vạch sẵn qua trận bàn liên lạc. Lục Trầm ôm lấy nửa bên đầu đang ong ong đau nhức, phất tay ra hiệu cho cấp dưới tiến lên.
Đem toàn bộ phôi kiếm nhiễm tà này cùng tên phế nhân kia tống vào Địa Lao chữ Tuyệt.
Giọng Lục Trầm khàn đặc, lẫn lộn mùi máu tanh. Hắn cúi xuống, nhặt tấm lệnh bài của Đại trưởng lão lên, cẩn thận bọc vào một tấm phù phong ấn. Quyết định đánh đổi một kiện pháp khí và thính lực một bên tai đã mang về trái ngọt lớn nhất trong đêm nay. Sáng sớm mai, khi Tộc nghị chất vấn về việc đóng băng thương lộ, khối sắt vụn mang biểu tượng quyền lực này sẽ được ném thẳng lên bàn phán xử. Đại trưởng lão dù có mọc thêm trăm cái miệng cũng không thể giải thích vì sao lệnh bài cá nhân lại nằm cạnh mười hai thanh phôi kiếm tà đạo ngay tại cửa ngõ phường thị.
Lục Trầm quệt vệt máu tươi rỉ ra từ bên tai phải, cắn răng phớt lờ cơn ù đặc đang gào thét trong thần hồn. Hắn dứt khoát bước qua cái xác đang co giật liên hồi của Tiền chưởng quỹ, tiến sát lại cỗ xe ngựa cháy đen chỉ còn trơ khung gỗ. Luồng hàn khí buốt xương từ chiếc rương ngọc bốc lên nghi ngút, hoàn toàn áp đảo tàn lửa xung quanh hiện trường. Nằm gọn gàng bên trong lớp nhung lụa rách nát là mười hai thanh phôi kiếm xám xịt, tỏa ra một thứ hơi thở chết chóc không thuộc về bất kỳ lò rèn chân chính nào.
Rút ra một cây trâm thử kiếm bằng bạc ròng, Lục Trầm cẩn trọng truyền vào đó một tia pháp lực thuần dương. Mũi trâm vừa chạm vào bề mặt thanh phôi kiếm đầu tiên, lớp kim loại xám xịt lập tức bong tróc như da rắn lột xác, để lộ ra những đường mạch nứt nẻ đen ngòm bên dưới. Đây hoàn toàn không phải là tà khí thông thường sinh ra do lỗi dung luyện hỏa hầu. Hắn hít một hơi sâu, nhận ra thứ khoáng thạch cấm kỵ này chính là Tử Cốt Sa, loại vật liệu chuyên dụng dùng để đúc đè lên kiếm văn nguyên bản, nhằm che giấu và đánh tráo toàn bộ lịch sử của một thanh kiếm đã thành danh.
Bàn tay thô ráp của vị chấp sự lấy ra một mảnh ngọc truyền âm hình lục giác, áp thẳng lên mặt rương để kết nối trực tiếp với mạng lưới tình báo trung tâm. Giọng nói trầm ổn, lạnh lẽo thấu xương của Diệp Tinh Thần lập tức vang lên trong thức hải Lục Trầm, mang theo uy áp tuyệt đối của người nắm giữ bàn cờ. Bọn chúng quả nhiên chọn đường vòng qua Nam Nhai, ỷ vào quyền bảo lãnh của Đại trưởng lão để né tránh trạm kiểm tra linh lực. Ngươi làm rất tốt, mảnh vỡ của Trấn Cảnh Kính cứ đưa vào kho lưu trữ làm bằng chứng, gia tộc sẽ trích năm trăm điểm công huân cấp giáp để đền bù tổn thất thần hồn cho ngươi.
Bẩm Các chủ, mười hai vật chứng đều đã lộ rõ chân tướng.
Lục Trầm chắp tay báo cáo vào hư không, ánh mắt sắc lẹm liếc nhìn tấm lệnh bài khảm viền vàng đang nằm lăn lóc dưới vũng bùn đen.
Chỉ chờ có vậy, cứ làm theo đúng luật giới đã định.
Giọng nói của Diệp Tinh Thần không hề dao động, dường như mọi biến số đều đã nằm gọn trong dự tính. Kẻ địch tưởng rằng dùng lệnh bài cao cấp nhất sẽ tạo ra lớp bình phong hoàn hảo, nhưng lại không biết ta cố tình nới lỏng trận pháp phòng ngự ở khu vực này để mời quân vào hũ. Ghi rõ vào sổ tuần tra, chi mạch phía Nam lạm quyền tuồn vật liệu cấm, lập tức tước đoạt toàn bộ quyền thẩm định khoáng thạch trong sáu tháng tới.
Bắt đầu từ khắc này, mười hai phôi kiếm giả mạo chính thức bị niêm phong theo nghi thức tối cao của Chấp Sự Đường. Lục Trầm vung tay áo, mười hai lá bùa màu vàng sậm mang theo linh lực giam cầm bay vút ra, dán chặt lên từng thanh sắt cấm kỵ. Tiền chưởng quỹ nằm dưới đất phát ra một tiếng nấc tuyệt vọng khi thấy ấn ký kiếm văn hằn sâu lên vật chứng. Gã biết rõ, một khi bùa chú đã khóa chặt khí tức, mọi nỗ lực hủy thi diệt tích hay chối tội của thương hội Vân Giao đều tan thành mây khói.
Nước cờ của Diệp Tinh Thần sắc bén ở chỗ hắn không trực tiếp ra mặt, mà mượn tay quy chế gia tộc để siết cổ kẻ thù. Bằng cách để Lục Trầm phá vỡ lớp ngụy trang tại một trạm gác biên, tổ chức làm giả sẽ lầm tưởng sự việc chỉ là một tai nạn do kiểm tra ngẫu nhiên. Chúng sẽ vội vàng cắt đứt liên lạc với phe phái của Đại trưởng lão để tự bảo vệ mình, tạo ra một vết nứt tử huyệt trong nội bộ. Nhưng chúng không thể ngờ, ngay khi bùa niêm phong chạm vào phôi kiếm, một đạo trận văn truy vết ngầm đã âm thầm bám lấy luồng khí tức gốc, men theo địa mạch trôi dạt về hướng Bắc.
Ánh sáng từ trận bàn ngọc thạch dưới chân Lục Trầm đột ngột chuyển sang màu tím sậm, báo hiệu một sự thật kinh hoàng vừa bị bóc trần. Thanh phôi kiếm nằm ở chính giữa rương bỗng nhiên nứt toác, để lộ ra một nửa chữ triện khắc dở dang mang hình ngọn lửa đen. Chữ triện này hoàn toàn trùng khớp với vết mẻ bí ẩn trên thân thanh danh kiếm hạng chín đang được thờ phụng tại chính điện. Sáng ngày mai, khi Tộc nghị vạch trần mảnh vỡ này, mũi nhọn điều tra sẽ không còn hướng vào đám thương nhân tép riu nữa, mà đâm thẳng vào vị khách khanh đang bế quan trong cấm địa Vân Vụ Sơn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.