Chương 108: Gian Tĩnh Mịch Của Khố Phòng
Đăng: 28/07/2026 13:49
3,764 từ
1 lượt đọc
Tờ giấy niêm phong dán trên nắp hộp gỗ lim rốt cuộc không chịu nổi sự ăn mòn. Sợi tà khí mỏng như sợi tóc lách qua khe hở, phát ra tiếng xèo xèo trầm đục. Lớp chu sa đỏ thẫm vốn dĩ mang dương khí ngùn ngụt, được vẽ bởi chính tay Trưởng lão Nội môn, nay biến thành một vũng bùn đen ngòm, bốc mùi tanh tưởi như xác chết lâu ngày.
Những đường trận văn Tụ Linh khắc chìm trên mặt gỗ bắt đầu đứt gãy. Từng tia sáng vàng nhạt chạy dọc theo thớ gỗ lóe lên yếu ớt rồi lụi tàn hoàn toàn. Bùa chú Trấn Tà cổ xưa rách bươm, hóa thành tro bụi lả tả rơi xuống mặt bàn ngọc thạch trắng muốt. Nắp hộp khẽ nảy lên, để lộ một khe hở hẹp chứa đầy hắc ám đặc quánh.
Từ trên xà nhà chạm trổ hình rồng cuộn bằng gỗ tử đàn của đài giám định trung tâm, một bóng xám lặng lẽ trượt xuống. Thân pháp của hắn nhẹ nhàng như giọt sương đêm rơi trên mặt lá, không tạo ra dù chỉ một gợn sóng linh khí nhỏ nhất trong không gian. Hắn mặc dạ hành y dệt từ tơ tằm huyễn ảnh, giúp dung nhập hoàn toàn vào bóng tối.
Kẻ đột nhập mang mặt nạ quỷ vương răng nanh tợn, cẩn thận phóng xuất một tia thần thức mỏng manh rà soát xung quanh. Ánh mắt hắn thông qua hai khe hở mặt nạ đảo quanh căn phòng giám định rộng lớn nhưng trống hoác. Không có dao động nhịp tim của ám vệ, không có cạm bẫy linh lực giăng sẵn dưới sàn nhà. Thậm chí ngay cả lớp cấm chế phòng ngự vòng ngoài bằng mười hai cọc thanh đồng cũng đã bị gỡ bỏ, mâm trận cốt lõi ngừng xoay chuyển.
Hắn khẽ nhếch mép cười lạnh dưới lớp mặt nạ kim loại lạnh lẽo. Tin tức tình báo từ nội tuyến cài cắm nhiều năm quả nhiên không sai lệch. Đám cao thủ bảo thủ của Thiên Đạo Kiếm Các đã vội vã rút toàn bộ nhân thủ về bảo vệ tổng bộ. Bọn chúng lúc này chắc chắn đang bận rộn đối phó với cuộc bạo động giả do Vạn Kim Thương Hội vung tiền khơi mào ở khu chợ tây, cách đây cả trăm dặm.
Xác nhận an toàn tuyệt đối, bóng xám lướt nhanh tiến lại gần đài ngọc trung tâm. Hắn cẩn thận rút ra từ bên hông một thanh Phá Cấm Đoản Kiếm. Mũi kiếm chạm trổ phù văn phá trận tinh xảo xẹt qua một đường sương mờ mịt trong không khí. Hắn vận chuyển linh lực theo hệ mộc truyền vào chuôi kiếm, thuần thục luồn lưỡi đao mỏng dính vào khe hở, chuẩn bị bẩy tung chốt khóa của nắp hộp lim.
Đúng lúc lưỡi đao vừa chạm vào lề đồng xỉn màu, một tiếng "keng" chói tai xé toạc không gian tĩnh lặng. Từ bên trong hộp, tà khí vốn đang rỉ ra chậm rãi đột ngột xoáy tròn mãnh liệt, hóa thành một đường xiềng xích màu máu to bằng bắp tay lao thẳng vào mặt kẻ đột nhập. Đây hoàn toàn không phải là bảo vật cần trộm, mà là Huyết Sát Khóa Hồn Trận đã được nén sẵn!
Bóng xám giật mình đạp mạnh chân thối lui về phía sau. Hắn cắn chót lưỡi, vung tay trái ném ra liên tiếp ba tờ Kim Cương Phù thượng phẩm. Phù lục vừa rời tay liền bốc cháy giữa không trung, tạo thành ba lớp màng chắn ánh kim hình lục giác kiên cố. Xiềng xích máu va chạm với màng chắn tạo ra những tiếng nổ "bùm bùm" đinh tai nhức óc, tia lửa linh lực bắn tung tóe thiêu rụi cả mảng rèm lụa dệt kim tuyến treo gần đó.
Lớp phòng ngự thứ nhất vỡ vụn thành từng mảnh ánh sáng. Lớp thứ hai rạn nứt chằng chịt mạng nhện. Kẻ đột nhập lập tức thay đổi đấu pháp, không dám phòng thủ thụ động. Hắn đình chỉ lùi bước, hai ngón tay phải bấm kiếm quyết, ngưng tụ chân hỏa nóng rực tại đầu ngón trỏ, điểm mạnh vào thân Phá Cấm Đoản Kiếm. Thanh pháp khí cấp ba rung lên bần bật, rít gào phóng ra một đạo kiếm khí hình bán nguyệt sắc lẹm chém đứt phăng đoạn đầu của xiềng xích máu.
Nhưng trận pháp ẩn trong hộp lim dường như có linh trí của riêng nó. Thấy đòn trói buộc vật lý bị phá giải, phần dư ảnh xiềng xích vừa đứt liền tan ra thành hàng ngàn mũi kim châm vô hình tỏa ra hàn khí âm ty. Đây là đòn tấn công tàng hình nhắm thẳng vào thần thức! Trận pháp đã lập tức chuyển đổi từ giam cầm thể xác sang nghiền nát linh hồn kẻ xâm nhập.
Không gian xung quanh đài giám định vặn vẹo mờ ảo. Hàng ngàn mũi kim thần thức dễ dàng xuyên thủng lớp phòng ngự Kim Cương Phù cuối cùng, găm thẳng vào thức hải của kẻ đeo mặt nạ quỷ vương. Hắn kêu lên một tiếng đau đớn nghẹn ngào trong cổ họng, thân hình chao đảo mất thăng bằng, lảo đảo lùi lại va gãy gập một cây cột đèn chạm ngọc thạch.
Để bảo toàn mạng sống trước đòn diệt hồn, bóng xám buộc phải dùng đến bí thuật cấm kỵ của tà tu. Hắn vỗ mạnh một chưởng vào thiên linh cái của chính mình, tàn nhẫn bức ép một phần ba hồn phách xuất khiếu. Đám sương mù linh hồn xám xịt vừa thoát ra liền hóa thành một bức tường cản lại trận mưa kim châm. Cái giá phải trả cho việc xé rách linh hồn cực kỳ thảm khốc: mắt trái của hắn lập tức nổ tung thành một hốc máu đen ngòm. Thị lực mắt trái vĩnh viễn biến mất, sương mù tử khí bắt đầu ăn mòn phần thịt thối rữa quanh hốc mắt, đau đớn thấu tận xương tủy.
Phần hồn phách thế mạng bị trận pháp nhai nuốt nghiền nát, tạo ra một luồng xung kích hất văng chiếc hộp lim vỡ nát xuống nền gạch. Nắp hộp văng ra xa, bên trong không hề có bảo vật, chỉ có một viên Lưu Ảnh Thạch đang nhấp nháy ánh sáng đỏ cợt nhả, ghi lại toàn bộ diện mạo và thảm trạng của hắn.
Kẻ đột nhập lảo đảo ôm lấy nửa khuôn mặt bê bết máu đen tanh hôi, hơi thở dốc dồn dập như bễ rèn. Hắn nghiến răng nhận ra mình đã trúng kế điệu hổ ly sơn ngược của đối phương. Không dám chần chừ thêm nửa khắc, bóng xám tung ra một quả Yên Vụ Đan hắc ám, mượn làn khói độc mù mịt che giấu thân ảnh tàn tạ, chật vật lao vút ra khỏi khung cửa sổ vỡ nát, lẩn khuất vào màn đêm, bỏ lại đài giám định ngổn ngang phế tích và mùi khét lẹt.
Lưỡi đao mỏng dính vừa chạm vào khe hở, một đạo huyết quang mang theo sát khí ngút trời từ trong hộp gỗ bạo phát. Sợi xiềng xích đỏ ngòm tết từ oán khí lao thẳng vào mặt kẻ đột nhập, mang theo tiếng gào thét của vô số oan hồn. Tốc độ quá nhanh, khoảng cách quá gần, tên hắc y nhân chỉ kịp cắn nát một viên ngọc bội giấu dưới vòm họng. Lớp sương mù xám xịt nháy mắt bao phủ lấy thân thể hắn, tạo thành một bức tường không gian mỏng manh. Huyết liên hung hăng đâm xuyên qua màn sương, sượt qua gò má hắn. Tiếng kim loại vỡ vụn vang lên chói tai. Chiếc mặt nạ quỷ vương nứt toác làm đôi, rớt xuống nền ngọc thạch, để lộ một khuôn mặt chằng chịt những vết sẹo bỏng do lửa lò rèn gây ra.
Kẻ đột nhập lùi gấp về phía sau ba trượng, mũi chân đạp mạnh lên sàn nhà định mượn lực phá cửa sổ tẩu thoát. Hắn đã hiểu, nội tuyến không hề phản bội, mà chính đường dây tình báo của đối thủ đã mượn dao giết người, cố tình tuồn tin giả. Ngay khi mũi giày hắn vừa chạm mặt đất, chín ô vuông ánh sáng vàng rực từ dưới nền gạch đột ngột sáng lên. Trận đồ Cửu Cung vốn được chôn ngầm sát vách đài trung tâm nay chính thức khép vòng. Không gian xung quanh lập tức nặng nề như đổ chì, linh khí hệ mộc trong người hắn bị trận văn vây hãm, cắt đứt hoàn toàn khả năng thi triển độn thuật.
Biết không thể lui bằng đường thẳng, kẻ đột nhập gầm lên một tiếng trầm đục. Hắn vung tay ném ra ba tấm hắc phù mang ráng chiều tà ác, không nhắm vào cửa sổ mà ném thẳng về phía đài giám định. Mục tiêu của hắn là hủy diệt toàn bộ khu vực ngọc thạch, mượn vụ nổ linh lực để xé rách một góc trận pháp. Nhưng ngay khi phù lục vừa phát sáng, một luồng kiếm ý lạnh lẽo từ dưới lòng đất trồi lên, hóa thành tấm khiên vô hình nuốt chửng toàn bộ uy năng. Trận vị không hề bị phá, ngược lại còn siết chặt hơn, ép thần thức của hắn sinh ra ảo giác vỡ vụn.
Nhận ra mưu đồ đánh lạc hướng thất bại, bóng xám quyết đoán vung đoản kiếm tự chặt đứt vạt áo dính đầy tà khí của mình. Hắn đốt cháy một phần ba thọ nguyên thần hồn, thân hình hóa thành một đạo hắc ảnh mỏng như tờ giấy, lách qua khe hở của trận văn đang khép lại, điên cuồng lao vọt ra ngoài màn đêm. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép xuyên thấu không gian là cánh tay trái của hắn đã bị trận lực ép cho biến dạng, xương cốt vặn xoắn hoàn toàn tàn phế.
Trước khi biến mất, khóe mắt kẻ đột nhập kịp liếc nhìn thứ nằm gọn lỏn giữa chiếc hộp lim vừa bị bẩy tung. Bên trong không hề có nhẫn đồng chứa danh sách giao dịch yêu huyết. Thứ được đặt trên lớp vải nhung là Huyết Âm Kiếm Đoạn. Một nửa lưỡi kiếm gãy nát, mặt thép rỉ sét chi chít những vết nứt hình mạng nhện, đang không ngừng thu thập và ghi lại toàn bộ dao động linh lực hệ mộc lẫn khí tức tà môn mà hắn vừa để lộ.
Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của tổng bộ cách xa hiện trường, Diệp Tinh Thần lẳng lặng thu hồi một sợi thần thức mỏng manh. Quả cầu pha lê đặt trên bàn đá trước mặt hắn vừa xuất hiện một vệt sáng màu xám tro, bên trong lưu giữ trọn vẹn đặc tính linh lực của kẻ vừa trốn thoát. Hắn vốn dĩ không định bắt sống tên sát thủ. Một kẻ tử sĩ một khi bị dồn vào đường cùng sẽ chỉ tự bạo mà chết, chẳng thể khai ra kẻ đứng sau. Bố cục đêm nay, rút trống nhân lực, để hở đài giám định, thực chất chỉ là một mẻ lưới để ép đối phương phải tự mình lưu lại căn cước.
Khí tức mộc hệ, kết hợp với vết sẹo hỏa độc của thợ rèn, cộng thêm thủ pháp bẻ khóa bằng đoản kiếm phá trận.
Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, thanh âm bình thản nhưng thấu xương.
Bọn chúng quả nhiên dùng người của Luyện Khí Sư Công Hội làm vỏ bọc.
Hắn quay sang bóng tối phía sau rèm, nơi Lục Trầm đang khoanh tay chờ lệnh.
Cầm lấy viên ngọc ghi hình trận pháp này. Không cần truy đuổi tên sát thủ, cũng đừng báo động phường thị. Sáng mai, ngươi mang danh nghĩa Tình Báo Đường, đem nửa chiếc mặt nạ vỡ kia đến thẳng trụ sở Luyện Khí Sư Công Hội, yêu cầu bọn họ giám định xuất xứ của kim loại.
Lục Trầm nhận lấy viên ngọc, bóng dáng nhanh chóng dung nhập vào hắc ám rời đi.
Diệp Tinh Thần vuốt ve mép bàn đá, ánh mắt lóe lên sự tính toán sắc bén. Tên sát thủ chạy thoát chắc chắn sẽ báo cáo lại rằng đồ vật đã bị đánh tráo, khiến kẻ thù hoang mang suy đoán vị trí thực sự của chiếc nhẫn. Bọn chúng không hề biết rằng, chính hành động vội vã phái người đi cướp đêm nay đã tự tay giao cho hắn một vật chứng mới, đủ để bẻ gãy lớp bình phong trung lập của Luyện Khí Sư Công Hội ở khu đông.
Đúng lúc lưỡi đao vừa chạm vào mép nắp hộp, một tiếng keng thanh thúy vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Không phải âm thanh của kim loại va chạm, mà là tiếng kiếm ngân bạo liệt phát ra từ sâu dưới lòng đất. Chín ô gạch ngọc thạch xung quanh đài giám định đột ngột bốc lên những cột sáng màu vàng đất, đan chéo vào nhau tạo thành một lồng giam vô hình. Chín vị trí nền móng do Tống Duyên chôn giấu từ chập tối nay mới chính thức khởi động, khóa chặt toàn bộ không gian linh khí.
Kẻ đột nhập cả kinh, vội vã xoay cổ tay đổi hướng đoản kiếm trên tay. Hắn định dùng mộc linh lực dồi dào để cắn nuốt thổ khí của trận pháp, mở ra một đường máu rút lui chớp nhoáng. Thế nhưng, ngay khi linh lực hệ mộc vừa tràn ra, nắp hộp lim bật tung. Bên trong hoàn toàn không có chiếc nhẫn tang vật hay sổ sách giao dịch yêu huyết nào như mạng lưới tình báo đã báo cáo. Nằm chỏng chơ giữa lớp lụa đỏ là một nửa thân kiếm gỉ sét, tỏa ra luồng sát khí âm hàn thấu xương.
Đó chính là tàn hỏa của Huyết Âm Kiếm Đoạn, một phế phẩm từng bị tước quyền ghi danh trên Thiên Địa Kiếm Phổ. Thanh hung binh này mang thuộc tính kim cực thịnh, vừa vặn tương sinh tương khắc với mộc linh lực ẩn nấp của kẻ đột nhập. Một đạo kiếm khí vô hình từ tàn kiếm phóng ra, mượn lực xoay chuyển của chín ô trận vị, hóa thành một mũi khoan âm ba xoáy thẳng vào mi tâm bóng xám.
"Trúng kế mượn dao rồi!"
Kẻ mang mặt nạ quỷ vương gầm lên một tiếng khàn đục trong cuống họng. Hắn lập tức nhận ra đối phương cố tình rút không lực lượng phòng vệ, dùng vật chứng giả làm mồi nhử để ép hắn tự bộc lộ công pháp và khí tức. Không chút do dự, bóng xám từ bỏ hoàn toàn ý định phá vây đoạt bảo, trực tiếp cắn nát đầu lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết lên thanh đoản kiếm. Hắn dồn toàn bộ sinh cơ vào chân phải, đạp mạnh lên một cọc thanh đồng vừa trồi lên từ trận pháp để mượn lực búng người lên không trung.
Quyết định đổi thế chiến thuật diễn ra trong chớp mắt, nhưng cái giá phải trả vô cùng thảm liệt. Âm ba từ nửa thanh phế kiếm không nhằm vào đan điền, mà trực tiếp chấn nát một phần ba thọ nguyên thần hồn của hắn. Cánh tay trái giơ lên che chắn bị kiếm khí cắn nuốt, lớp dạ hành y rách bươm để lộ phần da thịt khô héo, toàn bộ kinh mạch hoại tử tàn phế. Một tiếng rắc chói tai vang lên, chiếc mặt nạ kim loại chạm trổ hình ác quỷ nứt toác làm đôi, rơi loảng xoảng xuống nền ngọc. Bóng xám lảo đảo trên xà nhà, gượng ép thi triển huyết độn thuật, hóa thành một vệt mờ nhạt trốn biệt vào màn đêm.
Đài giám định trung tâm trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có, chỉ còn lại mùi máu tanh thoang thoảng hòa cùng luồng tà khí đang tan biến. Từ phía sau bức bình phong chạm khắc tùng cúc ở góc phòng, Tống Duyên chậm rãi bước ra. Lão chấp sự không tỏ vẻ ngạc nhiên trước khung cảnh ngổn ngang, chỉ lẳng lặng thu hồi lại mâm trận cốt lõi đang rung lên bần bật. Mặt ngọc của trận bàn đã xuất hiện ba vết nứt dài, chứng tỏ lực lượng phản phệ từ kẻ địch không hề nhỏ, buộc Thiên Đạo Kiếm Các phải tiêu tốn thêm một khoản tài nguyên để tu bổ.
Tống Duyên cúi xuống, cẩn thận dùng một chiếc kẹp ngọc gắp nửa chiếc mặt nạ vỡ lên xem xét dưới ánh trăng mờ. Mặt trong của mảnh kim loại lộ ra những đường vân búa gõ xếp chồng lên nhau theo hình vảy cá, một kỹ thuật rèn đúc cực kỳ đặc trưng. Lão khẽ nheo mắt, nhớ lại từng lời phân tích của Các chủ trước lúc xuất phát. Diệp Tinh Thần đã sớm đối chiếu hồ sơ từ Tình Báo Đường, phán đoán H
Từ trong góc khuất của đài ngọc trung tâm, Tống Duyên chậm rãi bước ra, gót giày dẫm lên vũng máu đen ngòm đang sủi bọt. Trận pháp Cửu Cung bố trí ngầm dưới lòng đất đã hoàn thành sứ mệnh, chín ô trận vị giờ đây xám xịt, linh thạch khảm nạm nứt nẻ toàn bộ. Lão khom lưng, nhặt lấy nửa chiếc mặt nạ quỷ vương vừa bị chấn vỡ rơi lại trên sàn. Bề mặt kim loại lạnh lẽo vẫn còn vương lại một tia mộc linh khí mục nát, xen lẫn mùi khét lẹt của thọ nguyên bị đốt cháy.
Tống Duyên lật mặt trong của mảnh vỡ lên, đồng tử hơi co rụt lại khi nhìn thấy một đường kiếm văn hình lá trúc khắc chìm cực kỳ tinh xảo. Kẻ gian cứ ngỡ đài giám định bị bỏ trống là cơ hội ngàn năm có một để cướp đi hộp gỗ lim chứa bí mật. Hắn lại không ngờ rằng, thứ nằm trong hộp vốn chẳng có tang vật nào, mà chỉ là một mồi lửa kích hoạt sát trận phản phệ nhắm thẳng vào căn cơ. Tống Duyên lấy ra một viên lưu ảnh thạch, cẩn thận ghi lại dấu vết tổn thương trên mặt đồng nứt, sau đó bóp nát một đạo truyền âm phù.
Tại Khố Phòng Chữ Thiên cách đó mười dặm, Diệp Tinh Thần nhắm hờ mắt, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn gỗ tử đàn theo nhịp điệu đều đặn. Thông tin từ hiện trường báo về hoàn toàn khớp với từng mắt xích trong bàn cờ hắn đã bày sẵn từ ba ngày trước. Hắc Thiên Kiếm Các làm việc luôn cẩn trọng, tuyệt đối không dùng người của chính diện tông môn để đi cướp vật chứng. Bọn chúng chắc chắn sẽ mượn đao giết người, thuê mướn tử sĩ tu luyện mộc hệ công pháp từ thế lực trung gian nhằm đánh lạc hướng điều tra.
Nếu Diệp Tinh Thần phái trọng binh vây bắt, kẻ địch cùng lắm chỉ tự bạo, cắt đứt hoàn toàn manh mối truy vết. Vì thế, hắn cố tình rút cạn ám vệ, tạo ra một lỗ hổng phòng ngự hoàn hảo để dụ con mồi tự chui đầu vào rọ. Cửu Cung Trận Bàn chôn dưới đất không dùng để vây sát, mà chỉ làm đúng một việc là ép kẻ đột nhập phải thi triển huyết độn. Cái giá phải trả cho việc thoát thân không chỉ là một cánh tay trái bị phế bỏ hoàn toàn, mà còn là việc để lại dấu ấn linh mạch độc nhất vô nhị.
Diệp Tinh Thần mở bừng mắt, sát cơ sắc lạnh lướt qua đáy mắt tĩnh lặng. Hắn vươn tay rút một tấm lệnh bài bằng ngọc bích từ khay gỗ, truyền vào đó một đạo thần thức lạnh lẽo. Lệnh bài lập tức tỏa ra ánh sáng nhạt, kết nối thẳng đến đài quản lý tình báo của Lục Trầm đang túc trực bên ngoài. Mệnh lệnh được đưa ra vô cùng ngắn gọn, nhưng mang theo sức nặng ngàn cân ép thẳng xuống cục diện phường thị ngày mai.
Lệnh cho Tình Báo Đường lập tức đem hình ảnh đường kiếm văn hình lá trúc trên mảnh tàn phiến, công bố công khai lên bảng treo thưởng tại quảng trường.
Diệp Tinh Thần trầm giọng cất lời, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh mịch của khố phòng.
Treo thưởng năm ngàn điểm công huân cho bất kỳ ai cung cấp danh tính của một tu sĩ mộc hệ, vừa mới đứt lìa cánh tay trái trong đêm nay. Đồng thời, dùng danh nghĩa Thiên Đạo Kiếm Các, ban bố lệnh cấm vận, niêm phong toàn bộ sổ xuất nhập dược liệu tục cốt sinh cơ của các thương hội lớn trong vòng ba ngày.
Đầu dây bên kia, Lục Trầm nhận lệnh, sống lưng không khỏi đổ một tầng mồ hôi lạnh trước thủ đoạn tuyệt tình của các chủ. Quyết định này không khác gì một nhát kiếm phong hầu, trực tiếp chặn đứng mọi sinh lộ của kẻ vừa tẩu thoát. Kẻ thù trong tối giờ đây đã rơi vào một thế cờ tử địa không thể vãn hồi. Bọn chúng muốn bảo vệ bí mật, bắt buộc phải tự tay thanh trừng tên tử sĩ mộc hệ kia trước khi có kẻ hám lợi vạch trần danh tính.
Vật chứng tàn khuyết nay đã trở thành lưỡi dao sắc bén nhất đâm ngược lại chính chủ nhân của nó. Sáng ngày mai, khi cáo thị được dán lên, Hắc Thiên Kiếm Các sẽ hiểu rằng chúng không hề đi săn, mà đã sớm trở thành con mồi. Diệp Tinh Thần chậm rãi đứng lên, cầm bút chu sa gạch bỏ một đường thương đạo trên tấm bản đồ thế lực trải rộng giữa phòng. Mạng lưới tình báo đã giăng xong, việc tiếp theo của gia tộc là chờ xem đối thủ sẽ dùng cái giá nào để dập tắt ngọn lửa do chính chúng thắp lên.
Những đường trận văn Tụ Linh khắc chìm trên mặt gỗ bắt đầu đứt gãy. Từng tia sáng vàng nhạt chạy dọc theo thớ gỗ lóe lên yếu ớt rồi lụi tàn hoàn toàn. Bùa chú Trấn Tà cổ xưa rách bươm, hóa thành tro bụi lả tả rơi xuống mặt bàn ngọc thạch trắng muốt. Nắp hộp khẽ nảy lên, để lộ một khe hở hẹp chứa đầy hắc ám đặc quánh.
Từ trên xà nhà chạm trổ hình rồng cuộn bằng gỗ tử đàn của đài giám định trung tâm, một bóng xám lặng lẽ trượt xuống. Thân pháp của hắn nhẹ nhàng như giọt sương đêm rơi trên mặt lá, không tạo ra dù chỉ một gợn sóng linh khí nhỏ nhất trong không gian. Hắn mặc dạ hành y dệt từ tơ tằm huyễn ảnh, giúp dung nhập hoàn toàn vào bóng tối.
Kẻ đột nhập mang mặt nạ quỷ vương răng nanh tợn, cẩn thận phóng xuất một tia thần thức mỏng manh rà soát xung quanh. Ánh mắt hắn thông qua hai khe hở mặt nạ đảo quanh căn phòng giám định rộng lớn nhưng trống hoác. Không có dao động nhịp tim của ám vệ, không có cạm bẫy linh lực giăng sẵn dưới sàn nhà. Thậm chí ngay cả lớp cấm chế phòng ngự vòng ngoài bằng mười hai cọc thanh đồng cũng đã bị gỡ bỏ, mâm trận cốt lõi ngừng xoay chuyển.
Hắn khẽ nhếch mép cười lạnh dưới lớp mặt nạ kim loại lạnh lẽo. Tin tức tình báo từ nội tuyến cài cắm nhiều năm quả nhiên không sai lệch. Đám cao thủ bảo thủ của Thiên Đạo Kiếm Các đã vội vã rút toàn bộ nhân thủ về bảo vệ tổng bộ. Bọn chúng lúc này chắc chắn đang bận rộn đối phó với cuộc bạo động giả do Vạn Kim Thương Hội vung tiền khơi mào ở khu chợ tây, cách đây cả trăm dặm.
Xác nhận an toàn tuyệt đối, bóng xám lướt nhanh tiến lại gần đài ngọc trung tâm. Hắn cẩn thận rút ra từ bên hông một thanh Phá Cấm Đoản Kiếm. Mũi kiếm chạm trổ phù văn phá trận tinh xảo xẹt qua một đường sương mờ mịt trong không khí. Hắn vận chuyển linh lực theo hệ mộc truyền vào chuôi kiếm, thuần thục luồn lưỡi đao mỏng dính vào khe hở, chuẩn bị bẩy tung chốt khóa của nắp hộp lim.
Đúng lúc lưỡi đao vừa chạm vào lề đồng xỉn màu, một tiếng "keng" chói tai xé toạc không gian tĩnh lặng. Từ bên trong hộp, tà khí vốn đang rỉ ra chậm rãi đột ngột xoáy tròn mãnh liệt, hóa thành một đường xiềng xích màu máu to bằng bắp tay lao thẳng vào mặt kẻ đột nhập. Đây hoàn toàn không phải là bảo vật cần trộm, mà là Huyết Sát Khóa Hồn Trận đã được nén sẵn!
Bóng xám giật mình đạp mạnh chân thối lui về phía sau. Hắn cắn chót lưỡi, vung tay trái ném ra liên tiếp ba tờ Kim Cương Phù thượng phẩm. Phù lục vừa rời tay liền bốc cháy giữa không trung, tạo thành ba lớp màng chắn ánh kim hình lục giác kiên cố. Xiềng xích máu va chạm với màng chắn tạo ra những tiếng nổ "bùm bùm" đinh tai nhức óc, tia lửa linh lực bắn tung tóe thiêu rụi cả mảng rèm lụa dệt kim tuyến treo gần đó.
Lớp phòng ngự thứ nhất vỡ vụn thành từng mảnh ánh sáng. Lớp thứ hai rạn nứt chằng chịt mạng nhện. Kẻ đột nhập lập tức thay đổi đấu pháp, không dám phòng thủ thụ động. Hắn đình chỉ lùi bước, hai ngón tay phải bấm kiếm quyết, ngưng tụ chân hỏa nóng rực tại đầu ngón trỏ, điểm mạnh vào thân Phá Cấm Đoản Kiếm. Thanh pháp khí cấp ba rung lên bần bật, rít gào phóng ra một đạo kiếm khí hình bán nguyệt sắc lẹm chém đứt phăng đoạn đầu của xiềng xích máu.
Nhưng trận pháp ẩn trong hộp lim dường như có linh trí của riêng nó. Thấy đòn trói buộc vật lý bị phá giải, phần dư ảnh xiềng xích vừa đứt liền tan ra thành hàng ngàn mũi kim châm vô hình tỏa ra hàn khí âm ty. Đây là đòn tấn công tàng hình nhắm thẳng vào thần thức! Trận pháp đã lập tức chuyển đổi từ giam cầm thể xác sang nghiền nát linh hồn kẻ xâm nhập.
Không gian xung quanh đài giám định vặn vẹo mờ ảo. Hàng ngàn mũi kim thần thức dễ dàng xuyên thủng lớp phòng ngự Kim Cương Phù cuối cùng, găm thẳng vào thức hải của kẻ đeo mặt nạ quỷ vương. Hắn kêu lên một tiếng đau đớn nghẹn ngào trong cổ họng, thân hình chao đảo mất thăng bằng, lảo đảo lùi lại va gãy gập một cây cột đèn chạm ngọc thạch.
Để bảo toàn mạng sống trước đòn diệt hồn, bóng xám buộc phải dùng đến bí thuật cấm kỵ của tà tu. Hắn vỗ mạnh một chưởng vào thiên linh cái của chính mình, tàn nhẫn bức ép một phần ba hồn phách xuất khiếu. Đám sương mù linh hồn xám xịt vừa thoát ra liền hóa thành một bức tường cản lại trận mưa kim châm. Cái giá phải trả cho việc xé rách linh hồn cực kỳ thảm khốc: mắt trái của hắn lập tức nổ tung thành một hốc máu đen ngòm. Thị lực mắt trái vĩnh viễn biến mất, sương mù tử khí bắt đầu ăn mòn phần thịt thối rữa quanh hốc mắt, đau đớn thấu tận xương tủy.
Phần hồn phách thế mạng bị trận pháp nhai nuốt nghiền nát, tạo ra một luồng xung kích hất văng chiếc hộp lim vỡ nát xuống nền gạch. Nắp hộp văng ra xa, bên trong không hề có bảo vật, chỉ có một viên Lưu Ảnh Thạch đang nhấp nháy ánh sáng đỏ cợt nhả, ghi lại toàn bộ diện mạo và thảm trạng của hắn.
Kẻ đột nhập lảo đảo ôm lấy nửa khuôn mặt bê bết máu đen tanh hôi, hơi thở dốc dồn dập như bễ rèn. Hắn nghiến răng nhận ra mình đã trúng kế điệu hổ ly sơn ngược của đối phương. Không dám chần chừ thêm nửa khắc, bóng xám tung ra một quả Yên Vụ Đan hắc ám, mượn làn khói độc mù mịt che giấu thân ảnh tàn tạ, chật vật lao vút ra khỏi khung cửa sổ vỡ nát, lẩn khuất vào màn đêm, bỏ lại đài giám định ngổn ngang phế tích và mùi khét lẹt.
Lưỡi đao mỏng dính vừa chạm vào khe hở, một đạo huyết quang mang theo sát khí ngút trời từ trong hộp gỗ bạo phát. Sợi xiềng xích đỏ ngòm tết từ oán khí lao thẳng vào mặt kẻ đột nhập, mang theo tiếng gào thét của vô số oan hồn. Tốc độ quá nhanh, khoảng cách quá gần, tên hắc y nhân chỉ kịp cắn nát một viên ngọc bội giấu dưới vòm họng. Lớp sương mù xám xịt nháy mắt bao phủ lấy thân thể hắn, tạo thành một bức tường không gian mỏng manh. Huyết liên hung hăng đâm xuyên qua màn sương, sượt qua gò má hắn. Tiếng kim loại vỡ vụn vang lên chói tai. Chiếc mặt nạ quỷ vương nứt toác làm đôi, rớt xuống nền ngọc thạch, để lộ một khuôn mặt chằng chịt những vết sẹo bỏng do lửa lò rèn gây ra.
Kẻ đột nhập lùi gấp về phía sau ba trượng, mũi chân đạp mạnh lên sàn nhà định mượn lực phá cửa sổ tẩu thoát. Hắn đã hiểu, nội tuyến không hề phản bội, mà chính đường dây tình báo của đối thủ đã mượn dao giết người, cố tình tuồn tin giả. Ngay khi mũi giày hắn vừa chạm mặt đất, chín ô vuông ánh sáng vàng rực từ dưới nền gạch đột ngột sáng lên. Trận đồ Cửu Cung vốn được chôn ngầm sát vách đài trung tâm nay chính thức khép vòng. Không gian xung quanh lập tức nặng nề như đổ chì, linh khí hệ mộc trong người hắn bị trận văn vây hãm, cắt đứt hoàn toàn khả năng thi triển độn thuật.
Biết không thể lui bằng đường thẳng, kẻ đột nhập gầm lên một tiếng trầm đục. Hắn vung tay ném ra ba tấm hắc phù mang ráng chiều tà ác, không nhắm vào cửa sổ mà ném thẳng về phía đài giám định. Mục tiêu của hắn là hủy diệt toàn bộ khu vực ngọc thạch, mượn vụ nổ linh lực để xé rách một góc trận pháp. Nhưng ngay khi phù lục vừa phát sáng, một luồng kiếm ý lạnh lẽo từ dưới lòng đất trồi lên, hóa thành tấm khiên vô hình nuốt chửng toàn bộ uy năng. Trận vị không hề bị phá, ngược lại còn siết chặt hơn, ép thần thức của hắn sinh ra ảo giác vỡ vụn.
Nhận ra mưu đồ đánh lạc hướng thất bại, bóng xám quyết đoán vung đoản kiếm tự chặt đứt vạt áo dính đầy tà khí của mình. Hắn đốt cháy một phần ba thọ nguyên thần hồn, thân hình hóa thành một đạo hắc ảnh mỏng như tờ giấy, lách qua khe hở của trận văn đang khép lại, điên cuồng lao vọt ra ngoài màn đêm. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép xuyên thấu không gian là cánh tay trái của hắn đã bị trận lực ép cho biến dạng, xương cốt vặn xoắn hoàn toàn tàn phế.
Trước khi biến mất, khóe mắt kẻ đột nhập kịp liếc nhìn thứ nằm gọn lỏn giữa chiếc hộp lim vừa bị bẩy tung. Bên trong không hề có nhẫn đồng chứa danh sách giao dịch yêu huyết. Thứ được đặt trên lớp vải nhung là Huyết Âm Kiếm Đoạn. Một nửa lưỡi kiếm gãy nát, mặt thép rỉ sét chi chít những vết nứt hình mạng nhện, đang không ngừng thu thập và ghi lại toàn bộ dao động linh lực hệ mộc lẫn khí tức tà môn mà hắn vừa để lộ.
Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của tổng bộ cách xa hiện trường, Diệp Tinh Thần lẳng lặng thu hồi một sợi thần thức mỏng manh. Quả cầu pha lê đặt trên bàn đá trước mặt hắn vừa xuất hiện một vệt sáng màu xám tro, bên trong lưu giữ trọn vẹn đặc tính linh lực của kẻ vừa trốn thoát. Hắn vốn dĩ không định bắt sống tên sát thủ. Một kẻ tử sĩ một khi bị dồn vào đường cùng sẽ chỉ tự bạo mà chết, chẳng thể khai ra kẻ đứng sau. Bố cục đêm nay, rút trống nhân lực, để hở đài giám định, thực chất chỉ là một mẻ lưới để ép đối phương phải tự mình lưu lại căn cước.
Khí tức mộc hệ, kết hợp với vết sẹo hỏa độc của thợ rèn, cộng thêm thủ pháp bẻ khóa bằng đoản kiếm phá trận.
Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, thanh âm bình thản nhưng thấu xương.
Bọn chúng quả nhiên dùng người của Luyện Khí Sư Công Hội làm vỏ bọc.
Hắn quay sang bóng tối phía sau rèm, nơi Lục Trầm đang khoanh tay chờ lệnh.
Cầm lấy viên ngọc ghi hình trận pháp này. Không cần truy đuổi tên sát thủ, cũng đừng báo động phường thị. Sáng mai, ngươi mang danh nghĩa Tình Báo Đường, đem nửa chiếc mặt nạ vỡ kia đến thẳng trụ sở Luyện Khí Sư Công Hội, yêu cầu bọn họ giám định xuất xứ của kim loại.
Lục Trầm nhận lấy viên ngọc, bóng dáng nhanh chóng dung nhập vào hắc ám rời đi.
Diệp Tinh Thần vuốt ve mép bàn đá, ánh mắt lóe lên sự tính toán sắc bén. Tên sát thủ chạy thoát chắc chắn sẽ báo cáo lại rằng đồ vật đã bị đánh tráo, khiến kẻ thù hoang mang suy đoán vị trí thực sự của chiếc nhẫn. Bọn chúng không hề biết rằng, chính hành động vội vã phái người đi cướp đêm nay đã tự tay giao cho hắn một vật chứng mới, đủ để bẻ gãy lớp bình phong trung lập của Luyện Khí Sư Công Hội ở khu đông.
Đúng lúc lưỡi đao vừa chạm vào mép nắp hộp, một tiếng keng thanh thúy vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Không phải âm thanh của kim loại va chạm, mà là tiếng kiếm ngân bạo liệt phát ra từ sâu dưới lòng đất. Chín ô gạch ngọc thạch xung quanh đài giám định đột ngột bốc lên những cột sáng màu vàng đất, đan chéo vào nhau tạo thành một lồng giam vô hình. Chín vị trí nền móng do Tống Duyên chôn giấu từ chập tối nay mới chính thức khởi động, khóa chặt toàn bộ không gian linh khí.
Kẻ đột nhập cả kinh, vội vã xoay cổ tay đổi hướng đoản kiếm trên tay. Hắn định dùng mộc linh lực dồi dào để cắn nuốt thổ khí của trận pháp, mở ra một đường máu rút lui chớp nhoáng. Thế nhưng, ngay khi linh lực hệ mộc vừa tràn ra, nắp hộp lim bật tung. Bên trong hoàn toàn không có chiếc nhẫn tang vật hay sổ sách giao dịch yêu huyết nào như mạng lưới tình báo đã báo cáo. Nằm chỏng chơ giữa lớp lụa đỏ là một nửa thân kiếm gỉ sét, tỏa ra luồng sát khí âm hàn thấu xương.
Đó chính là tàn hỏa của Huyết Âm Kiếm Đoạn, một phế phẩm từng bị tước quyền ghi danh trên Thiên Địa Kiếm Phổ. Thanh hung binh này mang thuộc tính kim cực thịnh, vừa vặn tương sinh tương khắc với mộc linh lực ẩn nấp của kẻ đột nhập. Một đạo kiếm khí vô hình từ tàn kiếm phóng ra, mượn lực xoay chuyển của chín ô trận vị, hóa thành một mũi khoan âm ba xoáy thẳng vào mi tâm bóng xám.
"Trúng kế mượn dao rồi!"
Kẻ mang mặt nạ quỷ vương gầm lên một tiếng khàn đục trong cuống họng. Hắn lập tức nhận ra đối phương cố tình rút không lực lượng phòng vệ, dùng vật chứng giả làm mồi nhử để ép hắn tự bộc lộ công pháp và khí tức. Không chút do dự, bóng xám từ bỏ hoàn toàn ý định phá vây đoạt bảo, trực tiếp cắn nát đầu lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết lên thanh đoản kiếm. Hắn dồn toàn bộ sinh cơ vào chân phải, đạp mạnh lên một cọc thanh đồng vừa trồi lên từ trận pháp để mượn lực búng người lên không trung.
Quyết định đổi thế chiến thuật diễn ra trong chớp mắt, nhưng cái giá phải trả vô cùng thảm liệt. Âm ba từ nửa thanh phế kiếm không nhằm vào đan điền, mà trực tiếp chấn nát một phần ba thọ nguyên thần hồn của hắn. Cánh tay trái giơ lên che chắn bị kiếm khí cắn nuốt, lớp dạ hành y rách bươm để lộ phần da thịt khô héo, toàn bộ kinh mạch hoại tử tàn phế. Một tiếng rắc chói tai vang lên, chiếc mặt nạ kim loại chạm trổ hình ác quỷ nứt toác làm đôi, rơi loảng xoảng xuống nền ngọc. Bóng xám lảo đảo trên xà nhà, gượng ép thi triển huyết độn thuật, hóa thành một vệt mờ nhạt trốn biệt vào màn đêm.
Đài giám định trung tâm trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có, chỉ còn lại mùi máu tanh thoang thoảng hòa cùng luồng tà khí đang tan biến. Từ phía sau bức bình phong chạm khắc tùng cúc ở góc phòng, Tống Duyên chậm rãi bước ra. Lão chấp sự không tỏ vẻ ngạc nhiên trước khung cảnh ngổn ngang, chỉ lẳng lặng thu hồi lại mâm trận cốt lõi đang rung lên bần bật. Mặt ngọc của trận bàn đã xuất hiện ba vết nứt dài, chứng tỏ lực lượng phản phệ từ kẻ địch không hề nhỏ, buộc Thiên Đạo Kiếm Các phải tiêu tốn thêm một khoản tài nguyên để tu bổ.
Tống Duyên cúi xuống, cẩn thận dùng một chiếc kẹp ngọc gắp nửa chiếc mặt nạ vỡ lên xem xét dưới ánh trăng mờ. Mặt trong của mảnh kim loại lộ ra những đường vân búa gõ xếp chồng lên nhau theo hình vảy cá, một kỹ thuật rèn đúc cực kỳ đặc trưng. Lão khẽ nheo mắt, nhớ lại từng lời phân tích của Các chủ trước lúc xuất phát. Diệp Tinh Thần đã sớm đối chiếu hồ sơ từ Tình Báo Đường, phán đoán H
Từ trong góc khuất của đài ngọc trung tâm, Tống Duyên chậm rãi bước ra, gót giày dẫm lên vũng máu đen ngòm đang sủi bọt. Trận pháp Cửu Cung bố trí ngầm dưới lòng đất đã hoàn thành sứ mệnh, chín ô trận vị giờ đây xám xịt, linh thạch khảm nạm nứt nẻ toàn bộ. Lão khom lưng, nhặt lấy nửa chiếc mặt nạ quỷ vương vừa bị chấn vỡ rơi lại trên sàn. Bề mặt kim loại lạnh lẽo vẫn còn vương lại một tia mộc linh khí mục nát, xen lẫn mùi khét lẹt của thọ nguyên bị đốt cháy.
Tống Duyên lật mặt trong của mảnh vỡ lên, đồng tử hơi co rụt lại khi nhìn thấy một đường kiếm văn hình lá trúc khắc chìm cực kỳ tinh xảo. Kẻ gian cứ ngỡ đài giám định bị bỏ trống là cơ hội ngàn năm có một để cướp đi hộp gỗ lim chứa bí mật. Hắn lại không ngờ rằng, thứ nằm trong hộp vốn chẳng có tang vật nào, mà chỉ là một mồi lửa kích hoạt sát trận phản phệ nhắm thẳng vào căn cơ. Tống Duyên lấy ra một viên lưu ảnh thạch, cẩn thận ghi lại dấu vết tổn thương trên mặt đồng nứt, sau đó bóp nát một đạo truyền âm phù.
Tại Khố Phòng Chữ Thiên cách đó mười dặm, Diệp Tinh Thần nhắm hờ mắt, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn gỗ tử đàn theo nhịp điệu đều đặn. Thông tin từ hiện trường báo về hoàn toàn khớp với từng mắt xích trong bàn cờ hắn đã bày sẵn từ ba ngày trước. Hắc Thiên Kiếm Các làm việc luôn cẩn trọng, tuyệt đối không dùng người của chính diện tông môn để đi cướp vật chứng. Bọn chúng chắc chắn sẽ mượn đao giết người, thuê mướn tử sĩ tu luyện mộc hệ công pháp từ thế lực trung gian nhằm đánh lạc hướng điều tra.
Nếu Diệp Tinh Thần phái trọng binh vây bắt, kẻ địch cùng lắm chỉ tự bạo, cắt đứt hoàn toàn manh mối truy vết. Vì thế, hắn cố tình rút cạn ám vệ, tạo ra một lỗ hổng phòng ngự hoàn hảo để dụ con mồi tự chui đầu vào rọ. Cửu Cung Trận Bàn chôn dưới đất không dùng để vây sát, mà chỉ làm đúng một việc là ép kẻ đột nhập phải thi triển huyết độn. Cái giá phải trả cho việc thoát thân không chỉ là một cánh tay trái bị phế bỏ hoàn toàn, mà còn là việc để lại dấu ấn linh mạch độc nhất vô nhị.
Diệp Tinh Thần mở bừng mắt, sát cơ sắc lạnh lướt qua đáy mắt tĩnh lặng. Hắn vươn tay rút một tấm lệnh bài bằng ngọc bích từ khay gỗ, truyền vào đó một đạo thần thức lạnh lẽo. Lệnh bài lập tức tỏa ra ánh sáng nhạt, kết nối thẳng đến đài quản lý tình báo của Lục Trầm đang túc trực bên ngoài. Mệnh lệnh được đưa ra vô cùng ngắn gọn, nhưng mang theo sức nặng ngàn cân ép thẳng xuống cục diện phường thị ngày mai.
Lệnh cho Tình Báo Đường lập tức đem hình ảnh đường kiếm văn hình lá trúc trên mảnh tàn phiến, công bố công khai lên bảng treo thưởng tại quảng trường.
Diệp Tinh Thần trầm giọng cất lời, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh mịch của khố phòng.
Treo thưởng năm ngàn điểm công huân cho bất kỳ ai cung cấp danh tính của một tu sĩ mộc hệ, vừa mới đứt lìa cánh tay trái trong đêm nay. Đồng thời, dùng danh nghĩa Thiên Đạo Kiếm Các, ban bố lệnh cấm vận, niêm phong toàn bộ sổ xuất nhập dược liệu tục cốt sinh cơ của các thương hội lớn trong vòng ba ngày.
Đầu dây bên kia, Lục Trầm nhận lệnh, sống lưng không khỏi đổ một tầng mồ hôi lạnh trước thủ đoạn tuyệt tình của các chủ. Quyết định này không khác gì một nhát kiếm phong hầu, trực tiếp chặn đứng mọi sinh lộ của kẻ vừa tẩu thoát. Kẻ thù trong tối giờ đây đã rơi vào một thế cờ tử địa không thể vãn hồi. Bọn chúng muốn bảo vệ bí mật, bắt buộc phải tự tay thanh trừng tên tử sĩ mộc hệ kia trước khi có kẻ hám lợi vạch trần danh tính.
Vật chứng tàn khuyết nay đã trở thành lưỡi dao sắc bén nhất đâm ngược lại chính chủ nhân của nó. Sáng ngày mai, khi cáo thị được dán lên, Hắc Thiên Kiếm Các sẽ hiểu rằng chúng không hề đi săn, mà đã sớm trở thành con mồi. Diệp Tinh Thần chậm rãi đứng lên, cầm bút chu sa gạch bỏ một đường thương đạo trên tấm bản đồ thế lực trải rộng giữa phòng. Mạng lưới tình báo đã giăng xong, việc tiếp theo của gia tộc là chờ xem đối thủ sẽ dùng cái giá nào để dập tắt ngọn lửa do chính chúng thắp lên.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.