Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 64: Trận Pháp Phong Tỏa Cấp Hai

Đăng: 21/07/2026 19:26 3,936 từ 1 lượt đọc
Gió đêm thổi qua bến đò Tẩy Kiếm mang theo mùi rỉ sét đặc trưng của những lò rèn đã tắt lửa. Lục Hạc ép sát người vào vách đá rêu phong, triệt để thu liễm hơi thở, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt vào mặt nước đang xao động.

Ba bóng người mặc áo choàng xám vội vã bước lên một chiếc thuyền buôn cỡ nhỏ neo đậu ở góc khuất. Kẻ đi đầu thở hắt ra một hơi dài, vỗ mạnh lên ngực áo như thể vừa thoát khỏi quỷ môn quan. Bọn chúng chính là những tai mắt vừa tháo chạy từ kho hàng vòng ngoài của Thiên Đạo Kiếm Các.

Trong tay Lục Hạc lúc này là một mặt la bàn bằng đồng thau xỉn màu. Kim chỉ nam trên đó không làm bằng từ thạch, mà được rèn từ một mảnh thân kiếm gãy đã qua xử lý tẩy linh. Hiện tại, mũi kim đang run lên bần bật, liên tục phát ra những tiếng ong ong trầm đục, chỉ thẳng về phía ba gã áo xám.

Lời dặn của Các chủ trước giờ hành động vẫn văng vẳng trong đầu viên ám vệ. Không cần chặn đánh, cứ để chúng mang theo tin tức giả mạo chạy thoát. Tại lối ra duy nhất ở góc đông nam, Diệp Tinh Thần đã sai người rải sẵn một lớp mạt sắt ngâm qua Tẫn Lạc Thủy.

Đây là một loại phế liệu sinh ra trong quá trình thối hỏa phôi kiếm. Bọn thám tử đạp lên, linh lực hộ thể ở lòng bàn chân sẽ tự động dính lấy loại mạt sắt cực nhỏ này. Lục Hạc chỉ cần mang theo trận bàn định vị, đi theo tiếng kiếm ngân siêu việt mà mạt sắt phát ra để tìm ra điểm liên lạc cuối cùng của chúng.

Quả nhiên, ba gã của Vạn Bảo Thương Hội hoàn toàn không nhận ra trên giày của chúng đang bám đầy dấu vết. Chúng đinh ninh rằng bản thân đã mạo hiểm xuyên qua trận pháp bảo vệ, tận mắt nhìn thấy lô phôi kiếm lỗi bị thiêu rụi trong biển lửa, rồi may mắn phá vây thoát ra ngoài. Một màn kịch hoàn hảo do chính tay Diệp Tinh Thần đạo diễn để khiến mạng lưới hắc ám lơi lỏng phòng bị.

Đột nhiên, gã đi đầu dừng bước ngay trên mạn thuyền. Hắn cẩn thận rút từ trong tay áo ra một khối ngọc giản truyền âm hình thoi, màu đỏ bầm. Lục Hạc nheo mắt, biết rằng thời khắc quan trọng nhất đã đến.

Khoảng cách hiện tại quá xa, nếu gã kia bóp nát vật đó, luồng linh thông điệp sẽ lập tức tan vào hư không, truyền thẳng về tổng đài tình báo của đối thủ mà không để lại bất kỳ dấu vết nào để đối chứng. Nếu xông ra cướp đoạt, màn kịch tung tin giả sẽ đổ vỡ hoàn toàn.

Ám vệ của Kiếm Các cắn chặt răng, quyết định sử dụng phương án dự phòng. Hắn kẹp một lá bùa màu vàng nhạt giữa hai ngón tay, đồng thời vận chuyển một luồng kiếm khí cực mỏng dọc theo kinh mạch cánh tay phải. Đây là Tỏa Âm Phù, một loại bùa chú chuyên dùng để lưu giữ chấn động linh lực trong không khí, thường được các giám kiếm sư dùng để ghi lại tiếng kiếm ngân.

Ép kiếm khí đi qua những huyệt đạo chưa đả thông hoàn toàn khiến cổ tay Lục Hạc truyền đến cảm giác đau nhói như bị xé rách. Hắn âm thầm nuốt xuống ngụm máu tanh trào lên cổ họng. Đổi lại tổn thương kinh mạch này, lá bùa hóa thành một vệt sáng mờ ảo, vô thanh vô tức bám vào cột buồm ngay phía trên đỉnh đầu gã áo xám.

Tổn thất một tấm phù lục cấp hai cùng thương thế kinh mạch sẽ được ghi thẳng vào sổ công huân của nội các, cấn trừ bằng ba mươi điểm thưởng và một lọ Kim Sáng Dược. Lục Hạc biết rõ cái giá này hoàn toàn xứng đáng với thứ mà Các chủ đang chờ đợi.

Tiếng vỡ vụn vang lên khô khốc. Khối ngọc giản bị gã đi đầu bóp nát. Một luồng sóng âm mang theo mật mã riêng biệt bắn vọt lên không trung. Tuy nhiên, khi đi ngang qua cột buồm, một nửa dao động của nó đã bị lá bùa hút trọn vào trong.

Thuyền buôn nhổ neo, rẽ nước rời đi trong đêm tối, mang theo những kẻ đinh ninh rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ báo tin. Bọn chúng tin chắc Vạn Bảo Thương Hội có thể tiếp tục tuồn hàng giả vào thị trường mà không sợ bị phát giác.

Lục Hạc chờ cho chiếc thuyền khuất hẳn sau khúc quanh của dòng sông mới tung người thu lại lá bùa. Tấm bùa lúc này đã chuyển sang màu xám tro, bề mặt hằn lên những đường vân nứt nẻ hệt như vết nứt trên thân kiếm kém chất lượng.

Vật chứng này không chỉ ghi lại một phần nội dung báo cáo giả mạo của bọn chúng, mà quan trọng nhất, nó đã lưu giữ thành công tần số linh lực đặc trưng của kẻ nhận tin ở đầu dây bên kia.

Lục Hạc cẩn thận cất nó vào một chiếc hộp ngọc cách linh, dán niêm phong bằng phù triện của Thiên Đạo Kiếm Các. Sáng ngày mai, khi Tộc nghị diễn ra, tấm bùa nứt nẻ này sẽ được đặt cạnh khối băng tinh chứa kiếm ý, trở thành nhát chém thứ hai, triệt để chặt đứt mọi đường lui và lời biện bạch của những kẻ đang giấu mặt thao túng thương lộ.

Ngay khi gã áo xám siết mạnh tay, khối ngọc giản hình thoi vỡ nát thành vô số điểm sáng đỏ bầm. Cùng lúc đó, Lục Hạc cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên tờ Tỏa Âm Phù kẹp giữa hai ngón tay. Hắn không dùng linh lực thông thường mà ép dồn một tia kiếm khí mang thuộc tính băng hàn, trực tiếp đâm thẳng vào tâm bùa. Tờ phù lục lập tức bốc cháy, không sinh ra khói mà tỏa ra một gợn sóng âm vô hình bao trùm lấy không gian phía trước.

Luồng linh thông điệp vừa thoát ra từ mảnh ngọc vỡ liền va chạm với gợn sóng này. Lục Hạc cảm thấy thần thức đau nhói như bị hàng ngàn mũi kim châm chọc. Đối phương đã cẩn thận thiết lập một đạo cấm chế tự hủy bên trong vật truyền tin. Nếu có kẻ cưỡng ép đánh cắp, thông điệp sẽ tự động thiêu rụi. Viên ám vệ không dám chần chừ, lập tức rút bớt ba phần tư lượng kiếm khí đang duy trì cảnh giới, hiến tế thẳng vào Tỏa Âm Phù để đổi lấy nửa nhịp thở giằng co.

Tờ bùa vàng khè kịch liệt rung lên, sau đó hút trọn một luồng sáng đỏ nhạt vào trong rồi hóa thành một tấm thẻ đồng lạnh ngắt. Trên mặt thẻ hằn lên ba vết nứt li ti, tỏa ra hơi nóng rực. Cái giá phải trả là kinh mạch tay phải của Lục Hạc tạm thời tê liệt, tu vi hao hụt ít nhất một tháng rèn luyện. Dưới bến đò, ba gã thám tử không hề hay biết thông điệp đã bị cắt xén, vội vã nhổ neo đưa thuyền lao vào màn sương mù dày đặc.

Nửa canh giờ sau, tấm thẻ đồng nứt nẻ đã nằm gọn trên bàn nghị sự bằng gỗ lim tại sảnh chính Thiên Đạo Kiếm Các. Diệp Tinh Thần vận một thân trường bào màu mặc ngọc, ánh mắt thâm thúy lướt qua bề mặt vật chứng. Hắn không vội vàng rót thần thức vào trong, mà lấy từ tay áo ra một chiếc búa nhỏ chuyên dụng của thợ rèn, nhẹ nhàng gõ lên từng vết nứt. Âm thanh kim loại va chạm vang lên lanh lảnh, mang theo tần số dao động đặc thù của kiếm văn.

"Quả nhiên là thủ pháp giấu tin của Vạn Bảo Thương Hội, mượn trận đồ luyện khí để mã hóa âm thanh."

Diệp Tinh Thần nhạt giọng đánh giá. Qua tiếng ngân dội lại từ tấm thẻ, hắn nghe được phần thông điệp bị Lục Hạc cưỡng ép giữ lại. Bọn chúng báo cáo rằng kho hàng vòng ngoài đã cháy rụi, nhưng lại nhắc đến một chi tiết nằm ngoài dự tính: chuyến hàng thay thế sẽ được đi qua tuyến đường thủy Hắc Trạch vào đêm mai, dưới danh nghĩa vận chuyển quặng thô cho phường đúc.

Đây là một biến số mới. Nếu muốn bắt gọn mẻ lưới này, buộc phải mở toang hệ thống kiểm soát tại Hắc Trạch. Nhưng làm vậy đồng nghĩa với việc rút bớt lực lượng hộ vệ khỏi ba mỏ quặng lớn nhất của Kiếm Các, chấp nhận rủi ro bị tập kích. Diệp Tinh Thần khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, trong đầu nhanh chóng tính toán hai bước đi kế tiếp của kẻ địch. Nếu hắn phản ứng quá gắt gao, Vạn Bảo Thương Hội sẽ sinh nghi và lập tức hủy chuyến hàng.

"Truyền lệnh xuống, ngày mai lấy cớ tu bổ trận pháp phòng ngự, phong tỏa toàn bộ ba mỏ quặng."

Hắn nhìn sang vị chấp sự đang đứng khom lưng bên cạnh, ngữ khí không mảy may gợn sóng.

"Rút đội tuần tra tại Hắc Trạch về bảo vệ mỏ. Cố tình để hở một khoảng trống phòng ngự từ canh ba đến canh năm. Nhớ kỹ, phải làm thật tự nhiên, ghi rõ lý do điều động vào Sổ Công Huân là phòng ngừa hỏa hoạn lan rộng từ vụ cháy phôi kiếm lỗi đêm nay."

Vị chấp sự toát mồ hôi lạnh, run rẩy ghi chép. Quyết định này tương đương với việc từ bỏ quyền thu thuế tuyến đường thủy trong một ngày, tổn thất ít nhất năm trăm khối linh thạch trung phẩm. Khoản thâm hụt lập tức được ghi vào hệ thống vận hành dưới dạng chi phí bảo trì khẩn cấp. Tấm thẻ đồng nứt nẻ trên bàn giờ đây không chỉ là chiến lợi phẩm, mà đã trở thành quân cờ mồi hoàn hảo, dùng chính luật lệ gia tộc để dụ con cá lớn hơn tự chui đầu vào lưới.

Lục Hạc không thể để luồng thông tin nguyên vẹn truyền đi, cũng không thể lộ diện chém giết phá hỏng toàn bộ cục diện. Hắn lật cổ tay phải, phóng ra một tấm Phá Âm Phù được vẽ bằng mạt vụn của quặng Từ Tâm. Lá bùa hóa thành một vệt sáng xám tro, cắm phập vào mạn thuyền ngay khoảnh khắc gã áo xám bóp nát khối ngọc. Tần số linh lực lập tức bị bẻ lệch, tạo ra một trận hỗn loạn không gian ngắn ngủi.

Gã thủ lĩnh Vạn Bảo Thương Hội vô cùng giảo hoạt, vừa thấy linh ba dao động liền nhận ra có kẻ đang can thiệp mạng lưới truyền âm. Thay vì cố chấp gửi tiếp thông điệp, gã quyết đoán thay đổi chiến thuật. Một tay gã ném thẳng phần lõi ngọc giản xuống mặt nước, tay kia kích hoạt trận bàn phòng ngự khảm chìm trên sàn thuyền. Trận pháp Thủy Bạo nổ tung, tạo thành một bức tường nước xoáy xiết cắt đứt mọi truy vết, đồng thời che giấu cho ba bóng người lao chìm xuống lòng sông tẩu thoát.

Để giữ lại vật chứng, Lục Hạc buộc phải lao vọt ra khỏi bóng tối, vươn cánh tay phải đâm xuyên qua bức tường nước đang cuộn trào. Áp lực từ trận pháp hệ thủy ép nát lớp linh lực hộ thể, hàn khí thấu xương đánh thẳng vào kinh mạch. Hắn gầm lên một tiếng trầm đục, cố chấp dùng hai ngón tay kẹp chặt lấy một tấm thẻ đồng xỉn màu vốn là phần lõi của ngọc giản trước khi nó chìm nghỉm. Cái giá phải trả là toàn bộ tay phải của viên ám vệ đông cứng, hắc huyết rỉ ra từ các lỗ chân lông, kinh mạch tạm thời phế bỏ.

Một canh giờ sau, tại sảnh chính Thiên Đạo Kiếm Các, không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng ngón tay gõ nhịp đều đặn lên mặt bàn gỗ tử đàn. Diệp Tinh Thần ngồi tựa lưng vào ghế thái sư, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tấm thẻ đồng nứt nẻ đang tỏa ra hàn khí nhàn nhạt. Lục Hạc đã được đưa xuống Dược các điều trị, để lại vật chứng mang tính quyết định này cùng một báo cáo chi tiết về biến cố tại bến đò.

"Mạch nứt trên thẻ đồng hình vảy cá, tỏa ra thủy linh khí đặc trưng của vùng nước đọng." Diệp Tinh Thần nhạt giọng lên tiếng, ngón tay miết nhẹ lên bề mặt vật chứng. "Bọn chúng không truyền tin về tổng đài, mà liên lạc trực tiếp với đội thuyền vận chuyển dự phòng. Chuyến hàng thay thế phôi kiếm lỗi chắc chắn sẽ đi qua tuyến đường thủy Hắc Trạch vào đêm mai."

Đứng hầu bên dưới, chấp sự Tống Viễn khẽ nhíu mày, chắp tay bẩm báo với thái độ cực kỳ cẩn trọng.

"Các chủ, nếu muốn mai phục tại Hắc Trạch, chúng ta buộc phải điều động toàn bộ tinh nhuệ của Đội Tuần Tra số một và số hai. Nhưng hiện tại, lực lượng này đang trấn thủ ba mỏ quặng lớn là Thiết Tinh, Lưu Ly và Xích Đồng. Nếu rút quân, ba mỏ quặng sẽ hoàn toàn bỏ ngỏ. Hắc Thiên Kiếm Các rất có thể đang chờ thời cơ này để tập kích, thiêu rụi nguồn cung vật liệu cốt lõi của gia tộc."

Tiếng gõ tay trên mặt bàn đột ngột dừng lại. Diệp Tinh Thần không hề lộ ra vẻ bối rối trước thế tiến thoái lưỡng nan này. Hắn đã lường trước được việc kẻ địch dùng một lộ tuyến quan trọng để ép Kiếm Các phải phân tán lực lượng. Lựa chọn cứu vãn thương lộ hay bảo vệ mỏ quặng vốn là một cái bẫy giương đông kích tây kinh điển.

"Không rút tinh nhuệ, cũng không bỏ lỡ chuyến hàng." Diệp Tinh Thần cầm lấy bút lông, chấm vào nghiên mực chu sa. "Truyền lệnh cho thương đội của Tạ gia, ngày mai lấy danh nghĩa vận chuyển lò rèn mới cho Kiếm Các, đi ngang qua thủy lộ Hắc Trạch. Cắm cờ hiệu cao nhất của chúng ta lên thuyền chính."

Tống Viễn sững người, trán rịn mồ hôi lạnh khi nhận ra ý đồ mượn đao giết người của vị Các chủ trẻ tuổi. Tạ gia vốn là một thế lực trung lập, chuyên làm nghề vận tải nhưng luôn giữ thái độ mập mờ trong cuộc tranh đoạt quyền lực. Nay cắm cờ Thiên Đạo Kiếm Các, đội thuyền hộ tống của Hắc Thiên Kiếm Các tại Hắc Trạch chắc chắn sẽ lầm tưởng đây là lực lượng đánh chặn và chủ động ra tay. Tạ gia bị tấn công vô cớ tất nhiên sẽ phản kích, vô tình trở thành bức bình phong hoàn hảo cắt đứt đường tiến của lô hàng giả mà không tốn một binh một tốt nào của gia tộc.

"Vậy còn ba mỏ quặng thì sao thưa Các chủ?" Tống Viễn nuốt khan, cẩn trọng hỏi tiếp. "Nếu Hắc Thiên Kiếm Các vẫn quyết định tập kích vào đêm mai?"

"Ban bố quy chế bảo trì lò nung khẩn cấp, rút toàn bộ thợ rèn và đệ tử ngoại môn khỏi ba mỏ quặng. Mở toang cửa lớn." Diệp Tinh Thần lạnh lùng hạ lệnh, ném tấm thẻ đồng nứt vào khay ngọc để niêm phong. "Kích hoạt Tẫn Lạc Trận tại các hầm ngầm. Chỉ cần kẻ nào bước vào, trận pháp sẽ không sát thương, mà vĩnh viễn khắc kiếm văn phế liệu lên vũ khí và linh mạch của chúng. Ta muốn xem bọn sát thủ của Hắc Thiên Kiếm Các giải thích thế nào khi pháp khí của chúng đồng loạt phát ra tiếng ngân của phế phẩm."

Quyết định vừa được ban xuống, toàn bộ hệ thống tình báo và phòng ngự của Kiếm Các lập tức chuyển sang trạng thái vận hành mới. Tống Viễn nhận lấy lệnh bài, vội vã lui ra ngoài để phân phó nhiệm vụ. Sự hy sinh cánh tay phải của Lục Hạc đã được đổi lấy một nước cờ lật ngược thế trận ngoạn mục. Vật chứng nứt nẻ trên bàn giờ đây chính thức trở thành mồi nhử chết người, buộc đối thủ phải tự bước vào một trong hai cái bẫy đã giương sẵn.

Bên trong sảnh chính rực sáng ánh linh thạch, bầu không khí đặc quánh lại như bị một thanh cự kiếm vô hình đè ép. Diệp Tinh Thần ngồi tĩnh lặng sau án thư bằng gỗ trầm, đầu ngón tay khẽ miết lên một mảnh kim loại phế bỏ đã rạn nứt làm đôi. Đây chính là cái giá phải trả để Lục Hạc cướp được luồng linh thông điệp ngay trước khi gã thám tử Vạn Bảo Thương Hội kịp bóp nát vật truyền âm. Đứng kề bên, Tống Viễn mím chặt môi, ánh mắt không giấu nổi vẻ ngưng trọng khi nhìn dải băng vải đẫm máu quấn quanh cánh tay phải đã rũ xuống của viên ám vệ.

Báo cáo Các chủ, kinh mạch tay phải của Lục Hạc đã bị tàn lưu kiếm ý băm nát, ít nhất ba tháng không thể cầm búa rèn hay ngự kiếm. Tống Viễn trầm giọng bẩm báo, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Nhưng tin tức mang về vô cùng khẩn cấp. Chuyến hàng phôi kiếm dự phòng của kẻ địch sẽ mượn đường thủy Hắc Trạch để tuồn vào thành trong đêm mai. Nếu chúng ta rút quân từ ba mỏ quặng lớn đi mai phục, Vạn Bảo Thương Hội chắc chắn sẽ mượn cớ tập kích, cắt đứt hoàn toàn nguồn cung Tinh Thiết của bản các.

Diệp Tinh Thần không vội đáp lời, chỉ rót một chén linh trà đẩy về phía thuộc hạ. Hắn nhắm mắt lại, phóng xuất một luồng thần thức mỏng manh dò xét cấu trúc bên trong của tín vật liên lạc. Các đường vân trận pháp khắc trên đó đang mờ dần, nhưng vẫn đủ để hắn nhận ra thủ pháp rèn đúc đặc trưng của phường thợ phương bắc. Kẻ địch đã giăng ra một cái bẫy dương mưu tinh vi. Bọn chúng cố tình để lộ thời gian và địa điểm giao hàng, ép hắn phải lựa chọn giữa việc chặn đứng nguồn kiếm giả hoặc bảo vệ huyết mạch tài nguyên của gia tộc.

Ghi vào Sổ Công Huân, Lục Hạc liều mình đoạt vật chứng, thưởng tám mươi điểm cống hiến. Giọng nói lạnh nhạt của vị Các chủ trẻ tuổi rốt cuộc cũng vang lên, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Mở kho đan dược số ba, xuất một viên Tục Cốt Sinh Cốt Đan thượng phẩm để nối lại kinh mạch cho hắn, toàn bộ hao tổn tính vào quỹ dự phòng tình báo. Từ hôm nay, chuyển hắn sang phụ trách giám định mạt sắt tại xưởng ngoài, không cần tham gia chiến đấu trực diện.

Tống Viễn chắp tay nhận lệnh nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ sự băn khoăn. Lão tiến lên nửa bước, hạ giọng hỏi dò xem bước tiếp theo nên bố trí nhân thủ thế nào để vẹn cả đôi đường. Nếu tự mình xuất thủ hoặc điều động tinh anh nội các, trận đồ phòng ngự tại ba mỏ quặng sẽ xuất hiện lỗ hổng chí mạng. Diệp Tinh Thần khẽ nhếch môi, lấy từ trong tay áo ra một lọ sứ nhỏ chứa dung dịch màu xám tro. Hắn nhỏ đúng một giọt Tẫn Lạc Thủy lên bề mặt vật chứng mang tàn dư linh lực kia, khiến nó lập tức bốc lên một làn khói mang mùi máu tanh tưởi.

Truyền lệnh xuống, ba mỏ quặng lớn lập tức kích hoạt trận pháp phong tỏa cấp hai, nội bất xuất ngoại bất nhập, cấm tuyệt đối mọi hành vi điều động nhân sự. Hắn gõ nhẹ nhịp ngón tay lên mặt bàn gỗ, từng chữ thốt ra đều mang theo sự toan tính cẩn mật. Về phần chuyến hàng tại Hắc Trạch, chúng ta không cần tốn một binh một tốt nào để đánh chặn. Ngươi hãy phái người bọc kín mảnh vỡ trận bàn này, âm thầm đặt vào hòm thư mật báo của Tuần Kiểm Ty phủ thành chủ trước giờ Tý.

Tống Viễn sững sờ trong giây lát, ngay sau đó liền hít sâu một hơi khi hiểu ra diệu kế mượn dao giết người của Các chủ. Tuần Kiểm Ty vốn luôn thèm khát chiến công, lại cực kỳ kiêng kỵ việc các thế lực ngầm lén lút vận chuyển vật tư cấm kỵ. Diệp Tinh Thần vừa dùng thủ pháp thối hỏa ngược để ngụy tạo dấu vết của loại kiếm phôi huyết tế tà ác lên mảnh kim loại. Đám quan lại kia khi nhận được vật chứng, chắc chắn sẽ dốc toàn lực đi vây ráp mà không cần quan tâm ai là kẻ báo tin.

Kẻ địch muốn dùng chuyến hàng này để ép chúng ta phân tán lực lượng, vậy ta sẽ biến nó thành mồi lửa thiêu rụi chính vỏ bọc hợp pháp của chúng. Diệp Tinh Thần đứng dậy, vạt áo bào thêu vân kiếm khẽ lay động. Khi Tuần Kiểm Ty bắt giữ lô hàng, Vạn Bảo Thương Hội không những không dám đứng ra nhận, mà còn phải cắn răng tự hủy mọi giấy tờ đối chứng để tránh bị khép tội tàng trữ ma binh.

Mệnh lệnh vừa ban ra, guồng máy tình báo của gia tộc lập tức chuyển hướng vận hành. Tống Viễn cẩn thận cất giữ món đồ vật đã bị biến tấu thành bằng chứng giả mạo, nhanh chóng lui ra ngoài để sắp xếp nhân thủ thi hành. Khối áp lực đè nặng lên các tuyến phòng thủ kho bãi nháy mắt được tháo gỡ, chuyển hóa thành một lưỡi dao vô hình chĩa thẳng vào yết hầu đối thủ. Một quy tắc an ninh mới cũng được ghi thẳng vào ngọc giản truyền tin, yêu cầu toàn bộ thợ rèn phải nộp lại thẻ bài trước khi rời mỏ quặng.

Sáng ngày mai, khi tiếng chuông Tộc nghị vang lên, quy chế điều động tuần tra mới sẽ chính thức được thông qua, hợp thức hóa việc phong tỏa toàn diện ba mỏ Tinh Thiết. Cùng lúc đó, Hắc Thiên Kiếm Các sẽ nhận được hung tin từ bến nước Hắc Trạch, bàng hoàng nhận ra toàn bộ lô phôi kiếm tâm huyết đã nằm gọn trong kho tang vật của phủ thành chủ. Bọn chúng sẽ vĩnh viễn không thể hiểu nổi vì sao một kế hoạch giương đông kích tây hoàn hảo lại bị lật ngược chỉ bằng một mảnh phế liệu bị bỏ lại giữa đêm đen.
0