Chương 103: Pháp Bảo Này
Đăng: 27/07/2026 08:56
3,770 từ
2 lượt đọc
thường, ắt sẽ cho rằng Thiên Đạo Kiếm Các chúng ta đã cúi đầu nhận thiệt thòi." Giọng nói của Diệp Tinh Thần hòa vào tiếng gió lạnh rít qua khe cửa Khố Phòng Chữ Thiên. "Nhưng cầm linh thạch của ta, Vạn Kim Thương Hội phải cõng lấy nhân quả này. Đi đi, nhớ kỹ vị trí đặt bút của lão."
Sáng sớm hôm sau, sương mù mang theo hơi lạnh buốt giá lượn lờ quanh những mái ngói lưu ly của thành Vân Giao. Tống Duyên mặc trường bào xám tro, hai tay bê một khay ngọc bọc lụa đỏ, đứng thẳng tắp trước bậc thềm ngọc thạch của Vạn Kim tổng bộ. Hắn không mang theo hộ vệ, chỉ một thân một mình, bày ra tư thái hoàn toàn yếu thế.
Bên trong khay ngọc không chỉ có năm ngàn khối linh thạch trung phẩm được cắt gọt vuông vức, tỏa ra linh khí nồng đậm, mà còn đặt một tấm Chu Sa Bồi Thường Khoán. Đây là loại khế ước cao nhất trong hệ thống thương đạo Cửu Châu. Một khi ấn hạ thần thức, nội dung bên trong sẽ lập tức đồng bộ vào pháp trận lưu trữ cốt lõi của toàn bộ liên minh thương hội, không ai có thể tự ý bôi xóa hay sửa đổi.
Tiền Mãn, đại chưởng quỹ của Vạn Kim, phe phẩy chiếc quạt lông điêu, híp đôi mắt ti hí nhìn khay ngọc trước mặt. Lão đứng trên bậc thềm cao hơn, đảo thần thức lướt qua đống linh thạch, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc ý xen lẫn khinh miệt.
"Thiên Đạo Kiếm Các quả nhiên hiểu quy củ." Tiền Mãn gập quạt, gõ nhẹ lên mép khay ngọc, phát ra tiếng lạch cạch giòn giã. "Đêm qua hỏa mạch dưới lòng đất bạo động, làm nứt ba cái đỉnh lô luyện đan của bổn hội, lại còn thiêu rụi một kho dược liệu. Các ngươi bồi thường năm ngàn linh thạch, coi như biết điều. Nếu không, nội trong hôm nay, thương lộ của các ngươi đừng hòng bước qua cửa ải của Vạn Kim."
Tống Duyên cúi đầu, nén lại cỗ hàn ý đang chạy dọc sống lưng. Hắn nhớ kỹ từng lời căn dặn của Các chủ, cố tình cắn chặt khớp hàm, để lộ ra một tia không cam lòng trên nét mặt. Giọng nói của vị tân Chấp sự có chút cứng ngắc, mang theo sự uất ức của kẻ bị chèn ép.
"Tiền chưởng quỹ chê cười. Đêm qua thợ rèn của chúng ta trong lúc rèn đúc Tàn Huyết Phôi Kiếm đã vô tình dẫn động địa hỏa quá mức, linh lực mất khống chế mới tràn sang trận pháp của quý hội. Lỗi thuộc về Kiếm Các, khoản bồi thường này là điều tất yếu. Xin ngài ấn hạ thần thức lên khoán ước, để tại hạ còn về phục mệnh."
Tiền Mãn cười khẩy, không mảy may nghi ngờ thái độ nhún nhường giả tạo của đối phương. Trong mắt lão, một thế lực mới nổi như Thiên Đạo Kiếm Các, bị bắt thóp tước mất năm ngàn linh thạch, thái độ bực dọc là chuyện đương nhiên. Càng uất ức, chứng tỏ bọn chúng càng sợ hãi uy quyền của thế lực làm chủ thương đạo.
Lão vươn ngón tay cái mang nhẫn ngọc bích, ép ra một giọt tinh huyết đỏ sậm hòa cùng thần thức, ấn thẳng lên mặt giấy chu sa.
Ngay tại khoảnh khắc huyết ấn chạm vào trang giấy, một đạo trận văn màu vàng kim lóe lên. Tờ khế ước chia làm hai nửa, một nửa hóa thành lưu quang bay thẳng vào tòa tháp lưu trữ phía sau lưng Tiền Mãn, nửa còn lại rơi gọn vào tay Tống Duyên.
Cầm nửa tờ chứng từ an vị trong lồng ngực, nhịp tim Tống Duyên mới khẽ đập chệch một nhịp. Bàn tay giấu trong tay áo của hắn khẽ run lên vì kích động. Lão chưởng quỹ Vạn Kim căn bản không nhận ra mình vừa bước chân vào một cái hố sâu vạn trượng do Diệp Tinh Thần đào sẵn.
Nửa canh giờ trước, mạng lưới tình báo của Hắc Thiên Kiếm Các đã bắt đầu rải tin đồn khắp thành Vân Giao, lu loa rằng phe của Diệp Tinh Thần vừa đánh cắp một thanh danh kiếm, căn bản không hề có hoạt động đúc kiếm nào diễn ra đêm qua. Bọn chúng muốn dùng dư luận để phế bỏ tư cách tham gia bình duyệt Kiếm Phổ của hắn.
Nhưng hiện tại, chính tay Tiền Mãn đã ký vào bản bồi thường. Giấy trắng mực đen, pháp trận lưu trữ của Vạn Kim đã chính thức xác nhận: hỏa mạch bạo động đêm qua là do rèn đúc Tàn Huyết Phôi Kiếm.
Diệp Tinh Thần không tốn một binh một tốt, dùng đúng năm ngàn linh thạch để mua lấy lời chứng thép từ thế lực trung lập lớn nhất thành, trực tiếp biến quy chế của Vạn Kim thành tấm mộc cản lại mọi nỗ lực tung tin giả của Hắc Thiên. Lời nói dối của kẻ địch tự nhiên sụp đổ trước vật chứng không thể chối cãi.
"Đa tạ Tiền chưởng quỹ." Tống Duyên chắp tay, khóe môi lúc này mới nhếch lên một độ cong cực nhỏ, xoay người rời đi.
Thế nhưng, vừa bước xuống đến bậc thềm cuối cùng, khối ngọc giản truyền âm bên hông Tống Duyên đột ngột rung lên bần bật, phát ra ánh sáng đỏ như máu.
Từ bên trong ngọc giản, giọng nói của Lục Trầm khàn đặc truyền đến, xen lẫn tiếng gió rít và âm thanh vỡ vụn của trận bàn phòng ngự.
"Tống quản sự... không ổn! Đội vận chuyển quặng Huyền Thiết ở hẻm núi Tử Lạc bị tập kích. Chín ô trận vị hộ tống đã vỡ... kẻ địch không dùng sát chiêu thông thường, bọn chúng đang dùng thực hỏa để đốt chảy toàn bộ số quặng..."
Tiền Mãn cười khẩy, đầu ngón tay mập mạp ngưng tụ một luồng thần thức sắc bén như kim châm, đâm thẳng vào bề mặt tấm khế ước. Lão lăn lộn trên thương trường Cửu Châu mấy chục năm, tuyệt đối không bước qua cửa mà không dò xét bậc thềm. Thần thức vừa chạm vào lớp mực đỏ, một đạo trận văn mỏng manh hình rồng chợt lóe lên, ý đồ kháng cự lại sự xâm nhập. Đôi mắt ti hí của vị đại chưởng quỹ nhíu lại, lập tức tăng cường linh lực, hung hăng nghiền nát đạo trận văn phản kháng kia thành từng mảnh vụn quang mang.
Trò mèo của những kẻ đúc kiếm chỉ đến thế là cùng. Tiền Mãn thu hồi ngón tay, vuốt ve chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón cái. Lão cho rằng đây chỉ là chút cấm chế giữ thể diện mà Diệp Tinh Thần lén lút cài vào, hòng ngăn cản liên minh thương hội lưu trữ lại khoảnh khắc Thiên Đạo Kiếm Các phải cúi đầu. Một khi cấm chế bị phá, tờ giấy nọ hoàn toàn trở thành vật vô chủ, ngoan ngoãn phơi bày mọi nét mực trước sự soi mói của Vạn Kim tổng bộ. Lão đắc ý truyền âm cho hai tên hộ pháp đứng khuất sau rèm, ra hiệu cho bọn chúng giải trừ sát trận ngầm dưới nền ngọc thạch.
Cùng lúc đạo trận văn hình rồng vỡ vụn, sắc mặt Tống Duyên nháy mắt trắng bệch. Một luồng phản phệ từ cấm chế dội ngược về phía người bưng khay, khiến thức hải của hắn đau nhói như bị búa tạ nện trúng. Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, khay ngọc trên tay khẽ chao đảo, vài viên linh thạch va vào nhau phát ra âm thanh khô khốc. Đây chính là cái giá mà Các chủ đã dặn dò từ trước, bắt buộc hắn phải tự mình gánh chịu để che mắt lão hồ ly trước mặt. Chỉ có sự suy yếu chân thật nhất từ thần thức của kẻ đưa tin, mới khiến đối phương buông lỏng cảnh giác hoàn toàn.
Xem ra quy củ của các ngươi vẫn cần Vạn Kim ta dạy dỗ thêm vài phần.
Tiền Mãn hừ lạnh, ngón tay ấn mạnh xuống vị trí trung tâm của tờ khế ước. Một ấn ký thần thức mang hình đồng tiền vuông lỗ tròn lập tức in sâu vào mặt giấy, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Toàn bộ nội dung bồi thường hóa thành từng dòng lưu quang, bay vút lên không trung rồi chui lọt vào viên bích ngọc truyền tin treo trên đỉnh tháp. Lão vung tay áo, ý bảo Tống Duyên có thể cút đi, mang theo sự sỉ nhục trở về báo cáo.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ấn ký đồng tiền vừa hình thành, dị biến ngầm rốt cuộc cũng bị kích hoạt. Lớp mực chu sa vốn dĩ chỉ dùng để viết chữ đột nhiên chuyển sang màu ám kim, sinh ra một luồng khí tức kết nối thẳng đến phương hướng của Cửu Long Lò. Lão chưởng quỹ không hề hay biết, đạo trận văn hình rồng bị nghiền nát lúc nãy căn bản không phải cấm chế bảo mật. Nó là một cái vỏ bọc giấu đi Tẫn Huyết Tẫn Mạch Phù, mượn chính lực lượng phá hoại của lão để dung hợp ấn ký Vạn Kim vào tàn dư hỏa mạch đêm qua.
Tống Duyên cúi gập người, cẩn thận thu lại khay ngọc giờ đây chỉ còn lại một tờ giấy đã đổi màu. Vật chứng này hiện tại không chỉ ghi nhận khoản tiền năm ngàn linh thạch, mà đã trở thành sợi dây nhân quả trói chặt đối thủ vào quá trình rèn đúc phôi kiếm. Hắn duy trì bước chân lảo đảo, ôm ngực ho khan vài tiếng, chậm rãi thối lui khỏi tầm nhìn của đám hộ vệ. Trong lòng vị tân Chấp sự lúc này không hề có sự uất ức, chỉ ngập tràn một nỗi kính sợ sâu sắc đối với thủ đoạn tính toán không sót một ly của người ngồi trong Khố Phòng Chữ Thiên.
Nửa canh giờ sau, Tống Duyên mang theo tờ khế ước ám kim bước qua ngưỡng cửa Tình Báo Đường. Hắn đặt vật chứng lên bàn, cắn răng nhịn cơn đau xé rách từ thức hải, báo cáo lại toàn bộ phản ứng của Tiền Mãn. Lục Trầm đón lấy tờ giấy, cẩn thận dùng một thanh ngọc xích đo lường luồng khí tức vừa được phong ấn bên trong. Sợi dây nhân quả đã thành hình, kẻ địch hoàn toàn tin rằng họ vừa ép thế lực của Diệp Tinh Thần phải nhượng bộ một bước lớn trên bàn cờ danh vọng.
Đem thứ này niêm phong vào hộp Huyền Băng, lập tức chuyển đến đài bệ kiểm chứng.
Giọng nói truyền âm của Diệp Tinh Thần từ sâu trong nội các vang lên, mang theo mệnh lệnh dứt khoát. Tiền Mãn đã tự tay ký nhận việc hỏa mạch bạo động có liên quan đến chúng ta. Đến giờ Ngọ, khi thanh kiếm nọ xuất thế, vết nứt trên thân kim loại sẽ dùng chính ấn ký của lão làm bằng chứng. Cứ để Vạn Kim chuẩn bị sẵn lời giải thích cho toàn bộ tu sĩ thành Vân Giao về việc tại sao khí tức của bọn chúng lại nằm rành rành trên một tác phẩm giả mạo.
Vừa dứt lời, ấn triện trong tay Tiền Mãn nện mạnh xuống mặt giấy lưu ly. Một tiếng ong khẽ vang lên, toàn bộ linh khí xung quanh bậc thềm ngọc thạch đột ngột ngưng trệ. Sắc đỏ tươi của chu sa trên bản khế ước chớp mắt biến thành màu ám kim vặn vẹo, tựa như vô số mạch máu nhỏ đang lan tràn khắp bề mặt tờ giấy. Khí tức u ám từ những nét chữ không bay lên không trung mà khoan thẳng xuống lớp đá lát nền, kết nối trực tiếp với mạng lưới trận pháp phòng ngự dưới lòng đất của Vạn Kim tổng bộ.
Sắc mặt vị đại chưởng quỹ biến đổi kịch liệt, lớp da mặt rung lên từng hồi. Lão tu hành thương đạo mấy chục năm, khứu giác đối với rủi ro cực kỳ nhạy bén, lập tức nhận ra điểm bất thường. Lượng linh lực bị rút đi không phải để tấn công, mà đang hình thành một đường dẫn nhân quả cực kỳ tinh vi mang theo hơi nóng rát của lò rèn. Tiền Mãn giật lùi về sau, vung tay ném mạnh chiếc quạt lông điêu ra phía trước. Cán quạt bung mở, hóa thành một đạo màn sáng màu bạc chắn ngang giữa lão và khay ngọc.
Đóng chặt Tỏa Linh Trận, kẻ này mượn khế ước để dò xét khố phòng của chúng ta.
Bốn gã hộ vệ Trúc Cơ kỳ nấp trong bóng tối lập tức hiện thân, đồng loạt kết ấn đánh vào các trụ cột xung quanh. Màn sáng bảo vệ tổng bộ cấp tốc thu hẹp, chuyển từ trạng thái chống đỡ bên ngoài sang phong tỏa không gian bên trong. Tiền Mãn cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt chiếc bàn tính bằng ngọc bích giấu trong tay áo. Đây là pháp bảo bản mệnh Đoạn Quả Ngọc Trù, chuyên dùng để cắt đứt những khế ước bẩn hoặc cạm bẫy thần thức. Lão muốn dập tắt đường dẫn ám kim kia trước khi nó kịp truyền tin tức về phe đối lập.
Tống Duyên lảo đảo lùi lại mấy bước, ôm lấy lồng ngực đang phập phồng vì áp lực tu vi của đối phương, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên. Hắn không hề rút vũ khí, chỉ đứng yên nhìn vị chưởng quỹ đang hao tổn tâm huyết để phòng thủ sai hướng. Các chủ đã tính toán không sai một ly, dùng mồi nhử là năm ngàn linh thạch để ép đối phương bộc lộ nhược điểm. Tiền Mãn sinh tính đa nghi lại hám tài, khi gặp biến cố liên quan đến khế ước, phản ứng đầu tiên chắc chắn là bảo vệ kho tàng và đóng kín linh mạch nội bộ.
Nhưng chính hành động thu hẹp trận pháp này lại vô tình bóp nghẹt luồng không khí bên trong, ép toàn bộ tạp khí từ vụ cháy đêm qua dồn ngược ra ngoài quảng trường. Ngay khi Đoạn Quả Ngọc Trù va chạm với luồng khí ám kim, mặt ngọc bích phát ra một tiếng răng rắc chói tai. Ba hạt châu trên bàn tính nứt toác, hóa thành bột mịn bay lả tả trong gió. Cỗ lực lượng phản phệ trực tiếp đánh vào linh đài, thiêu hủy ba năm thọ nguyên cùng một phần khí vận thương mại mà Tiền Mãn đã dày công tích lũy.
Lão trả giá đắt để cắt đứt liên kết, nhưng lại hoảng hồn phát hiện đầu kia của sợi dây nhân quả hoàn toàn không nhắm vào khố phòng. Nó đang cắm thẳng vào đống tro tàn của kho dược liệu vừa bị cháy, cuốn lấy tàn dư của thứ hỏa diễm cuồng bạo kia rồi phóng vút về hướng Cửu Long Lò. Một âm thanh kim loại xé gió vang lên bần bật, kéo theo tiếng kiếm ngân u oán vọng về từ phía đài bệ trung tâm thành Vân Giao.
Không đúng, mục tiêu của hắn là lấy chứng cớ hỏa mạch bạo động để dung hợp vào phôi thép.
Tiền Mãn gầm lên, đôi mắt hằn vằn máu nhìn chằm chằm vào tờ giấy trên khay ngọc. Lão rốt cuộc đã hiểu ra ván cờ mượn đao giết người của vị Các chủ trẻ tuổi kia. Khế ước bồi thường chỉ là lớp bình phong, thứ thực sự bị kích hoạt là quyền giám định vật liệu thông qua ấn tín của người làm chứng. Bằng việc ép Vạn Kim tự tay thu hẹp trận pháp phòng ngự, đối thủ đã danh chính ngôn thuận rút lấy tàn khí hung sát ngay trước mắt bao người, biến nó thành chất xúc tác cho quá trình rèn đúc.
Bản khế ước trên khay ngọc lúc này đã hoàn toàn thay đổi tính chất, mặt giấy lưu ly lưu lại một đạo kiếm văn hình ngọn lửa cháy dở. Vật chứng mang tính quyết định này giờ đây đã mang theo ấn tín của chính thương hội, trở thành bằng chứng thép không thể chối cãi. Từ khoảnh khắc mặt ngọc bích vỡ nát, Vạn Kim đã không còn là kẻ đứng ngoài xem kịch, mà chính thức bị lôi xuống bùn, trở thành người bảo lãnh bất đắc dĩ cho lai lịch của thanh tàn kiếm sắp xuất thế. Trưa nay, nếu thương hội không cử người đến đài bệ, đạo kiếm văn này sẽ tự động công bố sự thật về ngọn lửa giả mạo đêm qua cho toàn thiên hạ.
Luồng phản phệ tàn khốc mượn đường từ khế ước bồi thường giáng thẳng vào linh đài Tiền Mãn. Sắc mặt đại chưởng quỹ Vạn Kim trắng bệch, pháp bảo bản mệnh là Hám Sơn Ngọc Kim Bàn giấu trong tay áo phát ra tiếng vỡ vụn chói tai. Toàn bộ cỗ tạp khí cuồng bạo từ vụ cháy hỏa mạch đêm qua vốn bị lão dùng trận pháp che đậy, nay mất đi vật trấn áp, ầm ầm trào ngược ra ngoài không trung. Chín ô trận vị cốt lõi dưới nền đá ngọc thạch liên tiếp nổ tung, ép bách linh mạch của lão phải gánh chịu toàn bộ ngọn lửa cắn trả. Không gian xung quanh tổng bộ rung lên bần bật, một cột khói xám xịt mang theo oán khí đục ngầu xé toạc mái ngói lưu ly, phóng thẳng ra giữa quảng trường thành Vân Giao.
Hàng ngàn tu sĩ và thương nhân đang tụ tập bên ngoài để chờ xem kịch vui lập tức xôn xao. Bọn họ ngẩng đầu, thần thức nhạy bén của các giám kiếm sư rất nhanh bắt được luồng khí tức dị thường lẫn trong cột khói. Đó hoàn toàn không phải linh lực hỏa thuộc tính thất thoát từ lò rèn của Kiếm Các như lời đồn đại. Từng tia hắc khí uốn lượn mang đậm dấu ấn đặc trưng của Tỏa Mạch Hóa Cốt Trận, một loại cấm trận chuyên dùng để ám sát và cắt đứt địa mạch vốn chỉ lưu truyền trong giới sát thủ chợ đen. Dư luận nháy mắt bùng nổ, vô số ánh mắt nghi ngờ pha lẫn phẫn nộ phóng thẳng về phía tấm bình phong lộng lẫy của Vạn Kim Thương Hội.
Tiền Mãn lảo đảo lùi lại ba bước, khóe môi rỉ ra một tia máu đen thẫm, tu vi Trúc Cơ hậu kỳ nháy mắt rớt xuống trung kỳ. Lão gắt gao nhìn chằm chằm tấm Chu Sa Bồi Thường Khoán đang lơ lửng trên khay ngọc. Cho đến giờ phút này, vị cáo già thương trường mới triệt để hiểu ra cạm bẫy liên hoàn của Diệp Tinh Thần. Năm ngàn linh thạch kia căn bản không phải tiền nhận lỗi, mà là vật dẫn để kích hoạt cơ chế truy xuất nguồn gốc của chính liên minh thương hội. Bằng việc tham lam ấn hạ thần thức thu tiền, lão đã vô tình mở rộng quyền kiểm tra trận văn cho đối phương, tự tay lột bỏ lớp ngụy trang che giấu sự thật về kẻ phá hoại đêm qua.
Tống Duyên vẫn đứng yên tại chỗ, thần sắc không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, vạt áo bào xám tro không dính một hạt bụi. Hắn giơ tay, thu lấy mảnh ngọc kim bàn nứt nẻ vừa văng ra từ vạt áo của đối phương, cẩn thận đặt vào hộp phong linh. Đây chính là vật chứng mang theo tàn dư cấm trận, được niêm phong ngay tại hiện trường, không thể chối cãi.
"Tiền chưởng quỹ, khế ước đã thành, nhân quả đã định."
Giọng nói của tân Chấp sự vang lên rành rọt, đủ để nhóm tu sĩ đứng gần cửa lớn nghe thấy.
"Mảnh vỡ pháp bảo này, Thiên Đạo Kiếm Các xin phép giữ lại làm chứng vật đệ trình lên đài kiểm chứng. Trưa nay, hi vọng ngài không vắng mặt để đối chất."
Nói xong, Tống Duyên dứt khoát quay lưng bước đi, bỏ lại đằng sau một Vạn Kim Thương Hội đang chìm trong sự hoảng loạn tột độ. Tổn thất của Tiền Mãn không chỉ là một kiện pháp bảo bản mệnh bị hủy cùng cảnh giới rớt thảm hại. Cái giá chân chính là toàn bộ uy tín bảo lãnh thương lộ trong tháng này đã bị giáng một đòn chí mạng. Một khi tiếng nhơ dung túng tà tu bao che sát thủ lan truyền, các tông môn lớn sẽ lập tức dùng luật thương đạo rút lại khế ước ủy thác vật liệu. Mưu đồ mượn dư luận ép chết Kiếm Các của kẻ giấu mặt sau lưng lão, nay đã bị chính quy chế minh bạch phản phệ cắn ngược đến không còn đường lui.
Cùng lúc đó, tại Khố Phòng Chữ Thiên, Diệp Tinh Thần khẽ nâng mí mắt. Sợi tơ nhân quả vô hình quấn quanh ngón tay hắn vừa đứt đoạn, báo hiệu khâu chốt hạ tại quảng trường đã hoàn tất đúng như dự tính. Hắn vươn tay, nhấc bút chu sa truyền âm vào mặt ngọc giản.
"Lệnh cho Lục Trầm mang theo mảnh ngọc kim bàn, lập tức dẫn đội tuần tra vòng ngoài niêm phong toàn bộ quầy giao dịch vật liệu của Vạn Kim tại khu đông."
Ánh mắt hắn lạnh lẽo hướng về phía Thiên Địa Kiếm Phổ đang lơ lửng giữa không trung. Tại vị trí hàng thứ mười ba, sương mù bao phủ Trảm Phong Kiếm bắt đầu tan đi, để lộ ra vết nứt đỏ như máu vắt ngang thân kiếm. Trưa nay, khi nắp lò Cửu Long mở ra, thanh danh kiếm giả mạo này sẽ phải đón nhận nhát búa phán quyết cuối cùng, mở màn cho cuộc thanh trừng nhắm thẳng vào thế lực đứng sau thao túng.
Sáng sớm hôm sau, sương mù mang theo hơi lạnh buốt giá lượn lờ quanh những mái ngói lưu ly của thành Vân Giao. Tống Duyên mặc trường bào xám tro, hai tay bê một khay ngọc bọc lụa đỏ, đứng thẳng tắp trước bậc thềm ngọc thạch của Vạn Kim tổng bộ. Hắn không mang theo hộ vệ, chỉ một thân một mình, bày ra tư thái hoàn toàn yếu thế.
Bên trong khay ngọc không chỉ có năm ngàn khối linh thạch trung phẩm được cắt gọt vuông vức, tỏa ra linh khí nồng đậm, mà còn đặt một tấm Chu Sa Bồi Thường Khoán. Đây là loại khế ước cao nhất trong hệ thống thương đạo Cửu Châu. Một khi ấn hạ thần thức, nội dung bên trong sẽ lập tức đồng bộ vào pháp trận lưu trữ cốt lõi của toàn bộ liên minh thương hội, không ai có thể tự ý bôi xóa hay sửa đổi.
Tiền Mãn, đại chưởng quỹ của Vạn Kim, phe phẩy chiếc quạt lông điêu, híp đôi mắt ti hí nhìn khay ngọc trước mặt. Lão đứng trên bậc thềm cao hơn, đảo thần thức lướt qua đống linh thạch, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc ý xen lẫn khinh miệt.
"Thiên Đạo Kiếm Các quả nhiên hiểu quy củ." Tiền Mãn gập quạt, gõ nhẹ lên mép khay ngọc, phát ra tiếng lạch cạch giòn giã. "Đêm qua hỏa mạch dưới lòng đất bạo động, làm nứt ba cái đỉnh lô luyện đan của bổn hội, lại còn thiêu rụi một kho dược liệu. Các ngươi bồi thường năm ngàn linh thạch, coi như biết điều. Nếu không, nội trong hôm nay, thương lộ của các ngươi đừng hòng bước qua cửa ải của Vạn Kim."
Tống Duyên cúi đầu, nén lại cỗ hàn ý đang chạy dọc sống lưng. Hắn nhớ kỹ từng lời căn dặn của Các chủ, cố tình cắn chặt khớp hàm, để lộ ra một tia không cam lòng trên nét mặt. Giọng nói của vị tân Chấp sự có chút cứng ngắc, mang theo sự uất ức của kẻ bị chèn ép.
"Tiền chưởng quỹ chê cười. Đêm qua thợ rèn của chúng ta trong lúc rèn đúc Tàn Huyết Phôi Kiếm đã vô tình dẫn động địa hỏa quá mức, linh lực mất khống chế mới tràn sang trận pháp của quý hội. Lỗi thuộc về Kiếm Các, khoản bồi thường này là điều tất yếu. Xin ngài ấn hạ thần thức lên khoán ước, để tại hạ còn về phục mệnh."
Tiền Mãn cười khẩy, không mảy may nghi ngờ thái độ nhún nhường giả tạo của đối phương. Trong mắt lão, một thế lực mới nổi như Thiên Đạo Kiếm Các, bị bắt thóp tước mất năm ngàn linh thạch, thái độ bực dọc là chuyện đương nhiên. Càng uất ức, chứng tỏ bọn chúng càng sợ hãi uy quyền của thế lực làm chủ thương đạo.
Lão vươn ngón tay cái mang nhẫn ngọc bích, ép ra một giọt tinh huyết đỏ sậm hòa cùng thần thức, ấn thẳng lên mặt giấy chu sa.
Ngay tại khoảnh khắc huyết ấn chạm vào trang giấy, một đạo trận văn màu vàng kim lóe lên. Tờ khế ước chia làm hai nửa, một nửa hóa thành lưu quang bay thẳng vào tòa tháp lưu trữ phía sau lưng Tiền Mãn, nửa còn lại rơi gọn vào tay Tống Duyên.
Cầm nửa tờ chứng từ an vị trong lồng ngực, nhịp tim Tống Duyên mới khẽ đập chệch một nhịp. Bàn tay giấu trong tay áo của hắn khẽ run lên vì kích động. Lão chưởng quỹ Vạn Kim căn bản không nhận ra mình vừa bước chân vào một cái hố sâu vạn trượng do Diệp Tinh Thần đào sẵn.
Nửa canh giờ trước, mạng lưới tình báo của Hắc Thiên Kiếm Các đã bắt đầu rải tin đồn khắp thành Vân Giao, lu loa rằng phe của Diệp Tinh Thần vừa đánh cắp một thanh danh kiếm, căn bản không hề có hoạt động đúc kiếm nào diễn ra đêm qua. Bọn chúng muốn dùng dư luận để phế bỏ tư cách tham gia bình duyệt Kiếm Phổ của hắn.
Nhưng hiện tại, chính tay Tiền Mãn đã ký vào bản bồi thường. Giấy trắng mực đen, pháp trận lưu trữ của Vạn Kim đã chính thức xác nhận: hỏa mạch bạo động đêm qua là do rèn đúc Tàn Huyết Phôi Kiếm.
Diệp Tinh Thần không tốn một binh một tốt, dùng đúng năm ngàn linh thạch để mua lấy lời chứng thép từ thế lực trung lập lớn nhất thành, trực tiếp biến quy chế của Vạn Kim thành tấm mộc cản lại mọi nỗ lực tung tin giả của Hắc Thiên. Lời nói dối của kẻ địch tự nhiên sụp đổ trước vật chứng không thể chối cãi.
"Đa tạ Tiền chưởng quỹ." Tống Duyên chắp tay, khóe môi lúc này mới nhếch lên một độ cong cực nhỏ, xoay người rời đi.
Thế nhưng, vừa bước xuống đến bậc thềm cuối cùng, khối ngọc giản truyền âm bên hông Tống Duyên đột ngột rung lên bần bật, phát ra ánh sáng đỏ như máu.
Từ bên trong ngọc giản, giọng nói của Lục Trầm khàn đặc truyền đến, xen lẫn tiếng gió rít và âm thanh vỡ vụn của trận bàn phòng ngự.
"Tống quản sự... không ổn! Đội vận chuyển quặng Huyền Thiết ở hẻm núi Tử Lạc bị tập kích. Chín ô trận vị hộ tống đã vỡ... kẻ địch không dùng sát chiêu thông thường, bọn chúng đang dùng thực hỏa để đốt chảy toàn bộ số quặng..."
Tiền Mãn cười khẩy, đầu ngón tay mập mạp ngưng tụ một luồng thần thức sắc bén như kim châm, đâm thẳng vào bề mặt tấm khế ước. Lão lăn lộn trên thương trường Cửu Châu mấy chục năm, tuyệt đối không bước qua cửa mà không dò xét bậc thềm. Thần thức vừa chạm vào lớp mực đỏ, một đạo trận văn mỏng manh hình rồng chợt lóe lên, ý đồ kháng cự lại sự xâm nhập. Đôi mắt ti hí của vị đại chưởng quỹ nhíu lại, lập tức tăng cường linh lực, hung hăng nghiền nát đạo trận văn phản kháng kia thành từng mảnh vụn quang mang.
Trò mèo của những kẻ đúc kiếm chỉ đến thế là cùng. Tiền Mãn thu hồi ngón tay, vuốt ve chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón cái. Lão cho rằng đây chỉ là chút cấm chế giữ thể diện mà Diệp Tinh Thần lén lút cài vào, hòng ngăn cản liên minh thương hội lưu trữ lại khoảnh khắc Thiên Đạo Kiếm Các phải cúi đầu. Một khi cấm chế bị phá, tờ giấy nọ hoàn toàn trở thành vật vô chủ, ngoan ngoãn phơi bày mọi nét mực trước sự soi mói của Vạn Kim tổng bộ. Lão đắc ý truyền âm cho hai tên hộ pháp đứng khuất sau rèm, ra hiệu cho bọn chúng giải trừ sát trận ngầm dưới nền ngọc thạch.
Cùng lúc đạo trận văn hình rồng vỡ vụn, sắc mặt Tống Duyên nháy mắt trắng bệch. Một luồng phản phệ từ cấm chế dội ngược về phía người bưng khay, khiến thức hải của hắn đau nhói như bị búa tạ nện trúng. Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, khay ngọc trên tay khẽ chao đảo, vài viên linh thạch va vào nhau phát ra âm thanh khô khốc. Đây chính là cái giá mà Các chủ đã dặn dò từ trước, bắt buộc hắn phải tự mình gánh chịu để che mắt lão hồ ly trước mặt. Chỉ có sự suy yếu chân thật nhất từ thần thức của kẻ đưa tin, mới khiến đối phương buông lỏng cảnh giác hoàn toàn.
Xem ra quy củ của các ngươi vẫn cần Vạn Kim ta dạy dỗ thêm vài phần.
Tiền Mãn hừ lạnh, ngón tay ấn mạnh xuống vị trí trung tâm của tờ khế ước. Một ấn ký thần thức mang hình đồng tiền vuông lỗ tròn lập tức in sâu vào mặt giấy, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Toàn bộ nội dung bồi thường hóa thành từng dòng lưu quang, bay vút lên không trung rồi chui lọt vào viên bích ngọc truyền tin treo trên đỉnh tháp. Lão vung tay áo, ý bảo Tống Duyên có thể cút đi, mang theo sự sỉ nhục trở về báo cáo.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ấn ký đồng tiền vừa hình thành, dị biến ngầm rốt cuộc cũng bị kích hoạt. Lớp mực chu sa vốn dĩ chỉ dùng để viết chữ đột nhiên chuyển sang màu ám kim, sinh ra một luồng khí tức kết nối thẳng đến phương hướng của Cửu Long Lò. Lão chưởng quỹ không hề hay biết, đạo trận văn hình rồng bị nghiền nát lúc nãy căn bản không phải cấm chế bảo mật. Nó là một cái vỏ bọc giấu đi Tẫn Huyết Tẫn Mạch Phù, mượn chính lực lượng phá hoại của lão để dung hợp ấn ký Vạn Kim vào tàn dư hỏa mạch đêm qua.
Tống Duyên cúi gập người, cẩn thận thu lại khay ngọc giờ đây chỉ còn lại một tờ giấy đã đổi màu. Vật chứng này hiện tại không chỉ ghi nhận khoản tiền năm ngàn linh thạch, mà đã trở thành sợi dây nhân quả trói chặt đối thủ vào quá trình rèn đúc phôi kiếm. Hắn duy trì bước chân lảo đảo, ôm ngực ho khan vài tiếng, chậm rãi thối lui khỏi tầm nhìn của đám hộ vệ. Trong lòng vị tân Chấp sự lúc này không hề có sự uất ức, chỉ ngập tràn một nỗi kính sợ sâu sắc đối với thủ đoạn tính toán không sót một ly của người ngồi trong Khố Phòng Chữ Thiên.
Nửa canh giờ sau, Tống Duyên mang theo tờ khế ước ám kim bước qua ngưỡng cửa Tình Báo Đường. Hắn đặt vật chứng lên bàn, cắn răng nhịn cơn đau xé rách từ thức hải, báo cáo lại toàn bộ phản ứng của Tiền Mãn. Lục Trầm đón lấy tờ giấy, cẩn thận dùng một thanh ngọc xích đo lường luồng khí tức vừa được phong ấn bên trong. Sợi dây nhân quả đã thành hình, kẻ địch hoàn toàn tin rằng họ vừa ép thế lực của Diệp Tinh Thần phải nhượng bộ một bước lớn trên bàn cờ danh vọng.
Đem thứ này niêm phong vào hộp Huyền Băng, lập tức chuyển đến đài bệ kiểm chứng.
Giọng nói truyền âm của Diệp Tinh Thần từ sâu trong nội các vang lên, mang theo mệnh lệnh dứt khoát. Tiền Mãn đã tự tay ký nhận việc hỏa mạch bạo động có liên quan đến chúng ta. Đến giờ Ngọ, khi thanh kiếm nọ xuất thế, vết nứt trên thân kim loại sẽ dùng chính ấn ký của lão làm bằng chứng. Cứ để Vạn Kim chuẩn bị sẵn lời giải thích cho toàn bộ tu sĩ thành Vân Giao về việc tại sao khí tức của bọn chúng lại nằm rành rành trên một tác phẩm giả mạo.
Vừa dứt lời, ấn triện trong tay Tiền Mãn nện mạnh xuống mặt giấy lưu ly. Một tiếng ong khẽ vang lên, toàn bộ linh khí xung quanh bậc thềm ngọc thạch đột ngột ngưng trệ. Sắc đỏ tươi của chu sa trên bản khế ước chớp mắt biến thành màu ám kim vặn vẹo, tựa như vô số mạch máu nhỏ đang lan tràn khắp bề mặt tờ giấy. Khí tức u ám từ những nét chữ không bay lên không trung mà khoan thẳng xuống lớp đá lát nền, kết nối trực tiếp với mạng lưới trận pháp phòng ngự dưới lòng đất của Vạn Kim tổng bộ.
Sắc mặt vị đại chưởng quỹ biến đổi kịch liệt, lớp da mặt rung lên từng hồi. Lão tu hành thương đạo mấy chục năm, khứu giác đối với rủi ro cực kỳ nhạy bén, lập tức nhận ra điểm bất thường. Lượng linh lực bị rút đi không phải để tấn công, mà đang hình thành một đường dẫn nhân quả cực kỳ tinh vi mang theo hơi nóng rát của lò rèn. Tiền Mãn giật lùi về sau, vung tay ném mạnh chiếc quạt lông điêu ra phía trước. Cán quạt bung mở, hóa thành một đạo màn sáng màu bạc chắn ngang giữa lão và khay ngọc.
Đóng chặt Tỏa Linh Trận, kẻ này mượn khế ước để dò xét khố phòng của chúng ta.
Bốn gã hộ vệ Trúc Cơ kỳ nấp trong bóng tối lập tức hiện thân, đồng loạt kết ấn đánh vào các trụ cột xung quanh. Màn sáng bảo vệ tổng bộ cấp tốc thu hẹp, chuyển từ trạng thái chống đỡ bên ngoài sang phong tỏa không gian bên trong. Tiền Mãn cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt chiếc bàn tính bằng ngọc bích giấu trong tay áo. Đây là pháp bảo bản mệnh Đoạn Quả Ngọc Trù, chuyên dùng để cắt đứt những khế ước bẩn hoặc cạm bẫy thần thức. Lão muốn dập tắt đường dẫn ám kim kia trước khi nó kịp truyền tin tức về phe đối lập.
Tống Duyên lảo đảo lùi lại mấy bước, ôm lấy lồng ngực đang phập phồng vì áp lực tu vi của đối phương, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên. Hắn không hề rút vũ khí, chỉ đứng yên nhìn vị chưởng quỹ đang hao tổn tâm huyết để phòng thủ sai hướng. Các chủ đã tính toán không sai một ly, dùng mồi nhử là năm ngàn linh thạch để ép đối phương bộc lộ nhược điểm. Tiền Mãn sinh tính đa nghi lại hám tài, khi gặp biến cố liên quan đến khế ước, phản ứng đầu tiên chắc chắn là bảo vệ kho tàng và đóng kín linh mạch nội bộ.
Nhưng chính hành động thu hẹp trận pháp này lại vô tình bóp nghẹt luồng không khí bên trong, ép toàn bộ tạp khí từ vụ cháy đêm qua dồn ngược ra ngoài quảng trường. Ngay khi Đoạn Quả Ngọc Trù va chạm với luồng khí ám kim, mặt ngọc bích phát ra một tiếng răng rắc chói tai. Ba hạt châu trên bàn tính nứt toác, hóa thành bột mịn bay lả tả trong gió. Cỗ lực lượng phản phệ trực tiếp đánh vào linh đài, thiêu hủy ba năm thọ nguyên cùng một phần khí vận thương mại mà Tiền Mãn đã dày công tích lũy.
Lão trả giá đắt để cắt đứt liên kết, nhưng lại hoảng hồn phát hiện đầu kia của sợi dây nhân quả hoàn toàn không nhắm vào khố phòng. Nó đang cắm thẳng vào đống tro tàn của kho dược liệu vừa bị cháy, cuốn lấy tàn dư của thứ hỏa diễm cuồng bạo kia rồi phóng vút về hướng Cửu Long Lò. Một âm thanh kim loại xé gió vang lên bần bật, kéo theo tiếng kiếm ngân u oán vọng về từ phía đài bệ trung tâm thành Vân Giao.
Không đúng, mục tiêu của hắn là lấy chứng cớ hỏa mạch bạo động để dung hợp vào phôi thép.
Tiền Mãn gầm lên, đôi mắt hằn vằn máu nhìn chằm chằm vào tờ giấy trên khay ngọc. Lão rốt cuộc đã hiểu ra ván cờ mượn đao giết người của vị Các chủ trẻ tuổi kia. Khế ước bồi thường chỉ là lớp bình phong, thứ thực sự bị kích hoạt là quyền giám định vật liệu thông qua ấn tín của người làm chứng. Bằng việc ép Vạn Kim tự tay thu hẹp trận pháp phòng ngự, đối thủ đã danh chính ngôn thuận rút lấy tàn khí hung sát ngay trước mắt bao người, biến nó thành chất xúc tác cho quá trình rèn đúc.
Bản khế ước trên khay ngọc lúc này đã hoàn toàn thay đổi tính chất, mặt giấy lưu ly lưu lại một đạo kiếm văn hình ngọn lửa cháy dở. Vật chứng mang tính quyết định này giờ đây đã mang theo ấn tín của chính thương hội, trở thành bằng chứng thép không thể chối cãi. Từ khoảnh khắc mặt ngọc bích vỡ nát, Vạn Kim đã không còn là kẻ đứng ngoài xem kịch, mà chính thức bị lôi xuống bùn, trở thành người bảo lãnh bất đắc dĩ cho lai lịch của thanh tàn kiếm sắp xuất thế. Trưa nay, nếu thương hội không cử người đến đài bệ, đạo kiếm văn này sẽ tự động công bố sự thật về ngọn lửa giả mạo đêm qua cho toàn thiên hạ.
Luồng phản phệ tàn khốc mượn đường từ khế ước bồi thường giáng thẳng vào linh đài Tiền Mãn. Sắc mặt đại chưởng quỹ Vạn Kim trắng bệch, pháp bảo bản mệnh là Hám Sơn Ngọc Kim Bàn giấu trong tay áo phát ra tiếng vỡ vụn chói tai. Toàn bộ cỗ tạp khí cuồng bạo từ vụ cháy hỏa mạch đêm qua vốn bị lão dùng trận pháp che đậy, nay mất đi vật trấn áp, ầm ầm trào ngược ra ngoài không trung. Chín ô trận vị cốt lõi dưới nền đá ngọc thạch liên tiếp nổ tung, ép bách linh mạch của lão phải gánh chịu toàn bộ ngọn lửa cắn trả. Không gian xung quanh tổng bộ rung lên bần bật, một cột khói xám xịt mang theo oán khí đục ngầu xé toạc mái ngói lưu ly, phóng thẳng ra giữa quảng trường thành Vân Giao.
Hàng ngàn tu sĩ và thương nhân đang tụ tập bên ngoài để chờ xem kịch vui lập tức xôn xao. Bọn họ ngẩng đầu, thần thức nhạy bén của các giám kiếm sư rất nhanh bắt được luồng khí tức dị thường lẫn trong cột khói. Đó hoàn toàn không phải linh lực hỏa thuộc tính thất thoát từ lò rèn của Kiếm Các như lời đồn đại. Từng tia hắc khí uốn lượn mang đậm dấu ấn đặc trưng của Tỏa Mạch Hóa Cốt Trận, một loại cấm trận chuyên dùng để ám sát và cắt đứt địa mạch vốn chỉ lưu truyền trong giới sát thủ chợ đen. Dư luận nháy mắt bùng nổ, vô số ánh mắt nghi ngờ pha lẫn phẫn nộ phóng thẳng về phía tấm bình phong lộng lẫy của Vạn Kim Thương Hội.
Tiền Mãn lảo đảo lùi lại ba bước, khóe môi rỉ ra một tia máu đen thẫm, tu vi Trúc Cơ hậu kỳ nháy mắt rớt xuống trung kỳ. Lão gắt gao nhìn chằm chằm tấm Chu Sa Bồi Thường Khoán đang lơ lửng trên khay ngọc. Cho đến giờ phút này, vị cáo già thương trường mới triệt để hiểu ra cạm bẫy liên hoàn của Diệp Tinh Thần. Năm ngàn linh thạch kia căn bản không phải tiền nhận lỗi, mà là vật dẫn để kích hoạt cơ chế truy xuất nguồn gốc của chính liên minh thương hội. Bằng việc tham lam ấn hạ thần thức thu tiền, lão đã vô tình mở rộng quyền kiểm tra trận văn cho đối phương, tự tay lột bỏ lớp ngụy trang che giấu sự thật về kẻ phá hoại đêm qua.
Tống Duyên vẫn đứng yên tại chỗ, thần sắc không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, vạt áo bào xám tro không dính một hạt bụi. Hắn giơ tay, thu lấy mảnh ngọc kim bàn nứt nẻ vừa văng ra từ vạt áo của đối phương, cẩn thận đặt vào hộp phong linh. Đây chính là vật chứng mang theo tàn dư cấm trận, được niêm phong ngay tại hiện trường, không thể chối cãi.
"Tiền chưởng quỹ, khế ước đã thành, nhân quả đã định."
Giọng nói của tân Chấp sự vang lên rành rọt, đủ để nhóm tu sĩ đứng gần cửa lớn nghe thấy.
"Mảnh vỡ pháp bảo này, Thiên Đạo Kiếm Các xin phép giữ lại làm chứng vật đệ trình lên đài kiểm chứng. Trưa nay, hi vọng ngài không vắng mặt để đối chất."
Nói xong, Tống Duyên dứt khoát quay lưng bước đi, bỏ lại đằng sau một Vạn Kim Thương Hội đang chìm trong sự hoảng loạn tột độ. Tổn thất của Tiền Mãn không chỉ là một kiện pháp bảo bản mệnh bị hủy cùng cảnh giới rớt thảm hại. Cái giá chân chính là toàn bộ uy tín bảo lãnh thương lộ trong tháng này đã bị giáng một đòn chí mạng. Một khi tiếng nhơ dung túng tà tu bao che sát thủ lan truyền, các tông môn lớn sẽ lập tức dùng luật thương đạo rút lại khế ước ủy thác vật liệu. Mưu đồ mượn dư luận ép chết Kiếm Các của kẻ giấu mặt sau lưng lão, nay đã bị chính quy chế minh bạch phản phệ cắn ngược đến không còn đường lui.
Cùng lúc đó, tại Khố Phòng Chữ Thiên, Diệp Tinh Thần khẽ nâng mí mắt. Sợi tơ nhân quả vô hình quấn quanh ngón tay hắn vừa đứt đoạn, báo hiệu khâu chốt hạ tại quảng trường đã hoàn tất đúng như dự tính. Hắn vươn tay, nhấc bút chu sa truyền âm vào mặt ngọc giản.
"Lệnh cho Lục Trầm mang theo mảnh ngọc kim bàn, lập tức dẫn đội tuần tra vòng ngoài niêm phong toàn bộ quầy giao dịch vật liệu của Vạn Kim tại khu đông."
Ánh mắt hắn lạnh lẽo hướng về phía Thiên Địa Kiếm Phổ đang lơ lửng giữa không trung. Tại vị trí hàng thứ mười ba, sương mù bao phủ Trảm Phong Kiếm bắt đầu tan đi, để lộ ra vết nứt đỏ như máu vắt ngang thân kiếm. Trưa nay, khi nắp lò Cửu Long mở ra, thanh danh kiếm giả mạo này sẽ phải đón nhận nhát búa phán quyết cuối cùng, mở màn cho cuộc thanh trừng nhắm thẳng vào thế lực đứng sau thao túng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.