Chương 118: Lệnh Vẫn Lạnh Lùng Dứt Khoát
Đăng: 30/07/2026 10:16
3,738 từ
1 lượt đọc
Chín đạo phù văn khóa linh trên mặt trục bạch ngọc khẽ chớp động, tựa như chín con mắt đang bừng tỉnh giữa đài quan trắc. Diệp Tinh Thần không truyền linh lực để bẻ khóa ngay, mà cẩn trọng rút từ trong tay áo ra một miếng hộ thủ tàn khuyết. Bề mặt kim loại xỉn màu bám đầy rỉ sét, nhưng sâu trong những vết nứt li ti lại lẩn khuất một luồng kiếm khí âm hàn bám riết không buông. Hắn đặt vật cản bảo vệ tay cầm này lên đài, sát cạnh cuộn trục.
Mang vật này theo.
Lục Trầm vừa quay lưng bước đi liền khựng lại, xoay người đón lấy khối kim loại. Vừa chạm vào, một luồng hàn khí nhói buốt đã đâm thẳng vào kinh mạch lòng bàn tay khiến gã khẽ rùng mình, linh lực trong đan điền lập tức tiêu hao một mảng lớn chỉ để chống đỡ sự ăn mòn.
Đến Thủy Lâu ở nhai đạo phía đông, tìm chưởng quỹ của Bách Lý gia. Diệp Tinh Thần dời mắt khỏi đài quan trắc, dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn tạo ra từng nhịp trầm đục. Kẻ đó bề ngoài là trung gian buôn bán vật liệu, nhưng thực chất đã ngầm nhận bổng lộc của Ôn Hành từ ba năm trước. Ngươi giao món đồ này ra làm vật thế chấp để ký khế ước Huyết Hồn.
Các chủ, nếu hắn mang vật này đi giám định, chẳng phải sẽ lộ ra việc chúng ta đang cạn kiệt quặng Cửu U sao?
Đó chính là điều Ôn Hành cần thấy.
Diệp Tinh Thần phất tay áo, mười đầu ngón tay lướt qua một vòng trận bàn trên không trung. Hắn đã tính toán kỹ lưỡng từng bước đi của ván cờ này. Bách Lý gia vốn tham lam, thấy đồ tốt chắc chắn sẽ mời giám định sư nội bộ đến kiểm chứng. Miếng kim loại kia vốn được cắt ra từ chuôi của thanh tà kiếm đêm qua, nhưng đã bị hắn dùng Tẩy Kiếm Thạch xóa đi ba phần sát khí, cố tình để lộ ra một đường vân nứt mang thuộc tính hỏa. Kẻ địch hễ nhìn vào đường vân giả mạo đó, sẽ đinh ninh rằng lò rèn cốt lõi của đối thủ đang gặp bạo động linh mạch, buộc phải tìm nguồn cung khẩn cấp.
Lục Trầm không dám chần chừ thêm, cắn răng dùng chân khí áp chế cái lạnh thấu xương từ vật chứng trên tay, nhanh chóng lẩn vào bóng tối.
Chưa đầy một canh giờ sau, tại gian phòng kín trên tầng ba của Thủy Lâu.
Hương trầm lượn lờ không che giấu nổi mùi rỉ sét tanh nồng tỏa ra từ mặt bàn gỗ lim. Hứa quản sự của Bách Lý gia híp đôi mắt ti hí, dán chặt tầm nhìn vào miếng hộ thủ tàn khuyết. Đầu ngón tay lão khẽ vuốt dọc theo đường vân nứt bên mép trái, cảm nhận luồng hỏa khí nhàn nhạt đang cố gắng chống chọi lại sự ăn mòn của hàn băng. Lão nhếch mép cười thầm, trong lòng đã nắm chắc mười phần thắng lợi.
Lục chấp sự, vật thế chấp này quả thực có chút lai lịch, nhưng để đổi lấy khế ước bảo lãnh toàn bộ đường vận chuyển quặng trong mười ngày thì hơi quá tầm.
Hứa chưởng quỹ cứ ra giá. Lục Trầm giữ vẻ mặt tái nhợt, cố tình để lộ ra một tia vội vã. Phía chúng ta hiện tại cần nguồn tài nguyên gấp để trấn áp hỏa hầu. Lợi nhuận sau đợt này, Bách Lý gia các người có thể lấy thêm hai thành.
Hứa quản sự gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt lóe lên sự xảo trá. Lão không hề biết rằng, mọi phản ứng của mình đều đang đi đúng vào lộ trình đã được vạch sẵn. Lão cho rằng đối phương đã bị dồn vào chân tường, bèn vung bút chu sa ký phập xuống bản khế ước da thú, sau đó ép một giọt máu tươi vào ấn chú trung tâm.
Thành giao. Nhưng vật làm tin này, Bách Lý gia phải giữ lại đài niêm phong dưới hầm ngầm, phòng trường hợp các người quỵt nợ.
Lục Trầm làm ra vẻ lưỡng lự một lát, cuối cùng cắn răng gật đầu, thu lấy tấm da thú rồi vội vã rời đi.
Ngay khi bóng lưng của vị chấp sự khuất sau cánh cửa, Hứa quản sự lập tức thay đổi sắc mặt. Lão vớ lấy khối kim loại rỉ sét, cẩn thận bọc trong một tấm phù cách linh, rồi nhanh chóng vò nát một viên ngọc giản truyền âm. Thông điệp được mã hóa bằng thần thức lập tức xé gió bay thẳng về phía tổng đà của phường đúc ngầm. Lão đắc ý cho rằng mình vừa tóm được nhược điểm chí mạng của kẻ thù, giúp Ôn Hành nắm thóp toàn bộ quá trình duy trì hỏa mạch của đối phương.
Thế nhưng, lão không hề hay biết, ngay khoảnh khắc món đồ bị đưa vào hầm ngầm chứa đầy tà khí của Thủy Lâu, đường vân nứt thuộc tính hỏa kia bắt đầu âm thầm hấp thụ uế khí xung quanh. Sợi dây nhân quả vô hình đã được thiết lập, biến chính căn hầm bảo mật của Bách Lý gia thành một tọa độ định vị.
Ở đầu bên kia, tại trung tâm gian phòng nghị sự, Diệp Tinh Thần nhìn luồng sáng đỏ rực vừa bừng lên từ cuộn trục bạch ngọc. Hắn nhếch mép, ngón tay điểm nhẹ lên một đạo phù văn khóa linh đang dần tan biến, chính thức thu lưới ván cờ đoạt mệnh.
ay mập mạp của Hứa quản sự vuốt ve dọc theo đường vân nứt đỏ au trên bề mặt khối kim loại. Lão khẽ nhếch mép, rút từ trong tay áo ra một cây Mộc Linh Châm xỉn màu, cẩn trọng đâm vào khe nứt li ti. Ngay lập tức, một tiếng xèo xèo nhỏ xíu vang lên. Hơi nóng gay gắt từ vết nứt bốc lên hòa cùng luồng âm hàn vốn có, tạo ra sự xung đột linh khí vỡ vụn ngay trên mặt bàn gỗ lim. Lão thu châm về, ánh mắt giảo hoạt lướt qua sắc mặt nhợt nhạt của vị khách đối diện.
Lục chấp sự, khối linh tài này quả thực hiếm thấy, nhưng tàn hỏa bên trong đang phệ mạch. Hứa quản sự gõ gõ tẩu thuốc bằng ngọc lên mép bàn, giọng điệu chậm rãi mang theo sự đắc ý khó giấu. Xem ra lò rèn cốt lõi của quý các đã xảy ra bạo động địa hỏa không nhỏ. Nếu trong ba ngày không có ba ngàn cân quặng Cửu U để trấn áp, e rằng cả mảnh linh mạch bên dưới cũng sẽ thành tro bụi.
Lục Trầm cắn chặt khớp hàm, cố tình thả lỏng chân khí bảo vệ kinh mạch một chút. Luồng hàn khí từ vật thế chấp lập tức cắn ngược vào cổ tay gã, tạo ra một tầng sương trắng buốt giá bám trên da thịt. Gã ho khan vài tiếng, diễn trọn vai một kẻ bị ép đến đường cùng nhưng vẫn cố gượng gạo giữ thể diện.
Hứa chưởng quỹ tinh mắt, nhưng chuyện nội bộ của chúng ta không phiền ngài bận tâm. Lục Trầm hạ giọng, ép ra một tia tức giận giả tạo. Ngài chỉ cần báo giá cho lô hàng đang neo tại bến Nam Trạch, ta mang theo đủ linh thạch để giao dịch ngay đêm nay.
Bến Nam Trạch? Lô đó đã có chủ rồi. Hứa quản sự cười khùng khục, ném ra một cuộn da thú tỏa ra mùi máu thoang thoảng. Lão dựa lưng vào ghế, vắt chéo chân tỏ vẻ bề trên. Ôn nhị gia của phường đúc ngầm đã bao trọn toàn bộ quặng mỏ cập bến tháng này. Bất quá, nể tình quý các đang dầu sôi lửa bỏng, ta có thể trích ra ba ngàn cân từ kho dự trữ riêng, nhưng giá cả phải gấp bốn lần thị trường.
Cuộn da thú vừa mở ra, những dòng chữ đỏ tươi như máu sống ngọ nguậy trên mặt giấy. Đây chính là khế ước Huyết Hồn, một loại văn tự ràng buộc cực kỳ tàn nhẫn của giới thương đạo. Một khi hạ bút điểm chỉ, nếu bên mua không thanh toán đủ số linh thạch khổng lồ kia trong mười ngày, thần hồn sẽ bị phản phệ nứt nẻ. Đồng thời, Hứa quản sự chỉ tay vào khối kim loại xỉn màu, yêu cầu giữ lại vật này làm tài sản đảm bảo bổ sung.
Lục Trầm nhìn chằm chằm vào những điều khoản hà khắc, trong lòng thầm bái phục sự liệu việc như thần của Diệp Tinh Thần. Các chủ đã đoán đúng, kẻ thù vì muốn rút cạn tài chính của đối thủ sẽ không ngần ngại dùng chính danh nghĩa thương hội Bách Lý để đứng ra ký kết. Vết nứt mang thuộc tính hỏa giả mạo kia đã thành công đánh lừa con mắt giám định của Hứa quản sự, khiến lão đinh ninh rằng mình đang nắm thóp được tử huyệt của đối phương.
Ta đồng ý. Lục Trầm hít sâu một hơi, bức ra một giọt tinh huyết từ đầu ngón tay, điểm thẳng vào vị trí ấn triện góc dưới cùng. Giọt máu vừa chạm vào mặt giấy liền bốc cháy thành ngọn lửa nhỏ, sau đó dung nhập hoàn toàn vào khế ước. Thần thức của gã lập tức cảm nhận được một sợi dây liên kết vô hình nhưng nặng nề quấn chặt lấy linh đài.
Cái giá phải trả cho bước đi này là gã phải tạm thời gánh lấy khoản nợ sáu vạn linh thạch, trực tiếp ghi vào sổ công huân cá nhân. Con số khổng lồ này đủ để phế truất chức vị chấp sự đương nhiệm nếu kế hoạch thất bại. Hứa quản sự thấy khách hàng chốt hạ quá nhanh liền sinh ra một tia nghi ngờ. Lão vội vàng thu lấy cuộn da thú, đồng thời ném tang vật vào một hộp ngọc phong linh để cô lập khí tức.
Lão không tin tưởng hoàn toàn sự yếu thế này, quyết định sáng mai sẽ đem vật thế chấp đến thẳng phủ đệ để tự tay Ôn Hành kiểm chứng. Tuy nhiên, hành động cẩn trọng cất giữ khối kim loại đó lại chính là lưỡi dao tử thần mà Diệp Tinh Thần đã chôn sẵn, chờ đợi kẻ địch tự mình mang về sào huyệt. Hàng sẽ được giao đến cửa khẩu nam môn vào giờ Tý đêm nay, lão phẩy tay tiễn khách, ánh mắt dán chặt vào hộp ngọc.
Lục Trầm ôm cánh tay đang tê rần vì hàn khí, lảo đảo bước ra khỏi gian phòng nồng nặc mùi trầm hương. Gã đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ thử dò, đồng thời moi được một thông tin tình báo chí mạng. Lô quặng Cửu U thực chất không nằm ở bến Nam Trạch như tin đồn, mà đang được cất giấu ngay tại kho dự trữ riêng của Bách Lý gia. Bước tiếp theo, chỉ cần chờ khế ước chính thức có hiệu lực trên mặt trục bạch ngọc.
Hứa quản sự thu hồi ánh mắt khỏi mảnh kim loại xỉn màu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc ý. Lão chậm rãi lấy từ trong tay áo ra một chiếc kính lúp nạm viền đồng, mặt kính khắc chằng chịt ba mươi sáu đạo trận văn dò xét. Khi linh lực béo ngậy của lão tràn vào, mặt kính lóe lên thứ ánh sáng màu lam nhạt, chiếu thẳng vào vết nứt mang thuộc tính hỏa đang ẩn hiện trên bề mặt vật thế chấp.
Quả nhiên là bạo động linh mạch, xem ra lò rèn cốt lõi của các ngươi đã nứt vỡ đến mức không thể cứu vãn. Hứa quản sự gõ gõ ngón tay đeo nhẫn ngọc lên mặt bàn gỗ lim, giọng điệu tràn đầy vẻ bố thí. Mười ngày, giá quặng gấp bốn lần bình thường. Nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ để Bách Lý gia ta mạo hiểm đắc tội với các thế lực khác.
Lục Trầm nuốt một ngụm nước bọt, sắc mặt tái đi đúng như phản ứng của một kẻ đang bị dồn vào chân tường. Hắn cảm nhận được luồng thần thức âm hiểm của đối phương đang liên tục lướt qua người mình, cố tình tạo ra uy áp để ép giá.
Ngươi muốn thêm điều kiện gì? Lục Trầm khàn giọng hỏi, hai tay vô thức siết chặt mép áo.
Hứa quản sự đẩy cuộn da thú màu đỏ sẫm sang ngang, ngón tay điểm nhẹ lên một dòng chữ vừa được linh lực khắc thêm. Nếu sau mười ngày, Thiên Đạo Kiếm Các không gom đủ linh thạch thanh toán, toàn bộ quyền kiểm soát Khố Phòng Số Hai và danh sách khách hàng của các ngươi sẽ thuộc về Bách Lý gia. Ký đi, bằng máu tinh huyết.
Đây chính là biến số mà Diệp Tinh Thần đã dự tính từ trước. Lòng tham của những kẻ làm con rối cho Hắc Thiên Kiếm Các không bao giờ dừng lại ở tiền bạc, thứ chúng thực sự thèm khát là mạng lưới thương đạo và quyền giám định. Lục Trầm không chần chừ thêm, hắn cắn dập đầu ngón tay trỏ, nặn ra một giọt tinh huyết đỏ tươi mang theo bản nguyên thần hồn của mình.
Giọt máu rơi xuống mặt cuộn da thú, nháy mắt hóa thành một ngọn lửa nhỏ cắn nuốt lấy những dòng chữ giao kèo. Cùng lúc đó, Hứa quản sự cũng cười lạnh, lấy ra một viên ngọc ấn màu đen tuyền từ trong vạt áo, hung hăng cộp xuống phần đuôi khế ước. Viên ngọc ấn này tỏa ra một luồng khí tức u ám, chính là tín vật mượn thế từ đường dây đúc binh khí ngầm của Ôn Hành.
Ngay khoảnh khắc hai luồng khí tức va chạm để thành lập ràng buộc, một biến cố cực nhỏ đã xảy ra dưới đáy tầm nhìn của mọi người. Vết nứt thuộc tính hỏa trên khối tàn thiết bỗng nhiên co rụt lại, lớp ngụy trang do Tẩy Kiếm Thạch tạo ra lập tức vỡ vụn. Luồng kiếm khí âm hàn nguyên bản ẩn sâu bên trong không hề bùng phát, mà mượn chính cầu nối linh lực từ viên ngọc ấn đen tuyền, lặng lẽ trườn dọc theo sợi dây nhân quả của khế ước.
Hứa quản sự hoàn toàn không nhận ra sát cơ đang ngầm xâm nhập vào tín vật của mình. Lão chỉ cảm thấy sống lưng hơi lạnh, nhưng lại quy kết đó là do hàn khí thông thường từ vật thế chấp phát tán. Trận bàn dò xét trên tay lão đã bị luồng hỏa linh giả mạo đánh lừa, hoàn toàn bỏ qua luồng bổn nguyên kiếm khí của tử sĩ đang bám rễ vào ngọc ấn.
Khế ước Huyết Hồn vỡ làm đôi, hóa thành hai đạo lưu quang chui vào mi tâm của cả hai người. Lục Trầm lảo đảo lùi lại nửa bước, sắc mặt trắng bệch chân thực. Cái giá của việc cưỡng ép ký kết khế ước cấp cao khiến linh hồn hắn như bị hàng vạn mũi kim đâm châm chích, đan điền trống rỗng, ít nhất ba tháng tới không thể vận dụng chân khí để rèn đúc.
Giao dịch thành công, mong các ngươi sống sót qua mười ngày này. Hứa quản sự thong thả vung tay, vơ lấy mảnh kim loại xỉn màu bỏ vào trong hộp gấm cách linh, nụ cười trên mặt càng thêm vặn vẹo.
Lục Trầm ôm lấy ngực, xoay người bước nhanh ra khỏi Thủy Lâu, hòa mình vào màn sương lạnh giá của nhai đạo. Hắn đã hoàn thành nhiệm vụ các chủ giao phó. Kẻ địch ngỡ rằng mình vừa nắm được tử huyệt của đối phương, nhưng thực chất, chúng vừa tự tay đem một đạo bùa đòi mạng nối thẳng vào trung tâm mạng lưới của chính mình. Từ giờ khắc này, viên ngọc ấn đen tuyền kia đã biến thành một trạm trung chuyển, không ngừng cộng hưởng với đài quan trắc tại tổng bộ.
Tại đài quan trắc, Diệp Tinh Thần đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt tĩnh lặng khóa chặt vào cuộn trục bạch ngọc đang lơ lửng giữa không trung. Chín đạo phù văn phong ấn lúc này đã bắt đầu rung lên từng nhịp trầm đục, tựa như tiếng búa tạ nện xuống đe sắt. Từ xa xăm, thông qua khế ước Huyết Hồn vừa thành lập, một sợi tơ nhân quả vô hình mang theo sát khí mờ nhạt đã kết nối thẳng đến nơi này.
Luồng kiếm khí âm hàn mà hắn cấy vào vật thế chấp không hề tiêu tán. Nó mượn chính linh lực từ tín vật liên lạc của Hứa quản sự để trườn đi trong bóng tối, men theo mạng lưới tình báo ngầm của phường đúc giả mạo. Bọn chúng hoàn toàn không hay biết mình đang trở thành kẻ dẫn đường, chỉ chăm chăm phân tích vết nứt mang thuộc tính hỏa giả tạo. Kẻ địch đinh ninh rằng lò rèn cốt lõi của đối thủ đang gặp bạo động linh mạch, vội vàng truyền tin báo công về tổng bộ.
Trên mặt trục bạch ngọc, một đốm sáng đỏ ối đột ngột bùng lên giữa những đường vân trận pháp. Diệp Tinh Thần nhếch mép, vươn tay ấn mạnh vào trung tâm trận bàn khống chế. Kẻ giấu mặt ở đầu kia quả nhiên đã không kìm được sự đa nghi, lập tức dùng thần thức thâm nhập vào miếng hộ thủ tàn khuyết để kiểm tra cấu trúc quặng bên trong.
Ngay khoảnh khắc luồng thần thức lạ mặt chạm vào tàn tích kim loại, kiếm khí âm hàn lập tức cắn ngược trở lại. Một tiếng nổ nghẹn ngùng vang lên từ hư không, dội thẳng vào trận pháp trên đài khiến ba viên linh thạch thượng phẩm nứt toác thành tro bụi. Ở một nơi bí mật cách đó hàng trăm dặm, kẻ giám định của đối phương chắc chắn đã bị phản chấn dập nát thần hồn, vĩnh viễn mất đi khả năng cảm nhận hỏa hầu đúc kiếm.
Nhưng Diệp Tinh Thần không bận tâm đến cái chết của một tên thợ rèn vô danh, mục tiêu thực sự của hắn là mượn đòn phản phệ này để bóc trần lớp ngụy trang. Hắn cắn chót lưỡi, ép ra một giọt tinh huyết dung nhập thẳng vào cuộn trục. Trận văn trên đài lập tức chuyển sang màu vàng kim chói mắt, mượn uy áp của quy chế giám định cưỡng ép tước đoạt quyền che đậy không gian xung quanh đốm sáng đỏ.
Để duy trì lưới định vị cưỡng chế này, sổ sách của kho chứa quặng lập tức hiện lên một hàng chữ đỏ tươi cảnh báo. Năm ngàn điểm công huân tích lũy từ đầu tháng bốc hơi trong chớp mắt, toàn bộ số tài nguyên dự trữ bị trận pháp rút cạn linh tính để làm nhiên liệu duy trì thần thức. Cái giá phải trả cực kỳ xót xa, đủ để ba vị trưởng lão chấp sự ngày mai phải giậm chân kêu trời, nhưng đổi lại, lớp bình phong cuối cùng của Ôn Hành đã bị xé toạc hoàn toàn.
Cuộn trục từ từ mở ra thêm một tấc, để lộ một góc bản đồ nhằng nhịt những đường vân kiếm mạch. Tại giao điểm của ba dòng linh mạch ngầm dưới đáy Hàn Xuyên, hai chữ Mặc Uyên chậm rãi rỉ máu, hiện rõ mồn một trên mặt ngọc. Thông qua âm thanh cộng hưởng của kiếm khí, Diệp Tinh Thần dễ dàng nhận ra đây chính là lò đúc ngầm khổng lồ chuyên dùng hỏa diệm tà đạo để tẩy trắng nguồn gốc cho những thanh ác kiếm.
Ván cờ mượn lực đánh lực đã đi đến nước chiếu tướng, mọi toan tính của kẻ địch đều trở thành đá kê chân cho Kiếm Các. Hứa quản sự vỡ mộng làm giàu, mạng lưới ngầm mất đi một trạm trung chuyển, còn kẻ địch thì tự tay mở cửa đón bão. Quan trọng nhất, tọa độ Mặc Uyên đã bị hệ thống ghi nhận là cấm địa, vĩnh viễn không thể che giấu dưới lớp vỏ bọc thương hội buôn bán vật liệu bình thường.
Diệp Tinh Thần thu hồi tay lại, sắc mặt hơi tái đi vì tiêu hao quá độ, nhưng thủ đoạn hạ lệnh vẫn lạnh lùng dứt khoát. Hắn rút ra một tấm ngọc giản truyền âm, ném thẳng vào hư không để gửi cho Lục Trầm đang chờ lệnh bên ngoài.
Sáng sớm ngày mai, mang bản sao tọa độ này ẩn danh giao cho Chấp Pháp Đường của Vân Tiêu Tông, lấy lý do là phát hiện hang ổ tà tu cắn nuốt linh mạch.
Giọng nói của hắn không mang theo chút thương xót nào, triệt để dùng thế lực tông môn làm thanh đao dọn dẹp tàn cuộc.
Đồng thời, thông báo cho đội tuần tra ngoại vi, từ giờ khắc này hủy bỏ lệnh phong tỏa đối với tuyến đường vận chuyển phía nam, mở toang cửa cho chúng tháo chạy.
Miếng kim loại tàn khuyết mang theo khế ước máu giờ đây đã biến thành một đạo bùa đòi mạng, nằm gọn trong tay kẻ địch nhưng lại do hắn nắm giữ ngòi nổ. Ngày mai, khi Vân Tiêu Tông xuất binh san bằng Mặc Uyên, Ôn Hành sẽ nhận ra bản thân đã tự tay dâng nộp tử huyệt cho đối thủ. Kẻ mất trắng không chỉ là một lò đúc bí mật, mà còn là niềm tin của toàn bộ những kẻ đang nấp bóng sau lưng hắn trên mảnh đất này.
Mang vật này theo.
Lục Trầm vừa quay lưng bước đi liền khựng lại, xoay người đón lấy khối kim loại. Vừa chạm vào, một luồng hàn khí nhói buốt đã đâm thẳng vào kinh mạch lòng bàn tay khiến gã khẽ rùng mình, linh lực trong đan điền lập tức tiêu hao một mảng lớn chỉ để chống đỡ sự ăn mòn.
Đến Thủy Lâu ở nhai đạo phía đông, tìm chưởng quỹ của Bách Lý gia. Diệp Tinh Thần dời mắt khỏi đài quan trắc, dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn tạo ra từng nhịp trầm đục. Kẻ đó bề ngoài là trung gian buôn bán vật liệu, nhưng thực chất đã ngầm nhận bổng lộc của Ôn Hành từ ba năm trước. Ngươi giao món đồ này ra làm vật thế chấp để ký khế ước Huyết Hồn.
Các chủ, nếu hắn mang vật này đi giám định, chẳng phải sẽ lộ ra việc chúng ta đang cạn kiệt quặng Cửu U sao?
Đó chính là điều Ôn Hành cần thấy.
Diệp Tinh Thần phất tay áo, mười đầu ngón tay lướt qua một vòng trận bàn trên không trung. Hắn đã tính toán kỹ lưỡng từng bước đi của ván cờ này. Bách Lý gia vốn tham lam, thấy đồ tốt chắc chắn sẽ mời giám định sư nội bộ đến kiểm chứng. Miếng kim loại kia vốn được cắt ra từ chuôi của thanh tà kiếm đêm qua, nhưng đã bị hắn dùng Tẩy Kiếm Thạch xóa đi ba phần sát khí, cố tình để lộ ra một đường vân nứt mang thuộc tính hỏa. Kẻ địch hễ nhìn vào đường vân giả mạo đó, sẽ đinh ninh rằng lò rèn cốt lõi của đối thủ đang gặp bạo động linh mạch, buộc phải tìm nguồn cung khẩn cấp.
Lục Trầm không dám chần chừ thêm, cắn răng dùng chân khí áp chế cái lạnh thấu xương từ vật chứng trên tay, nhanh chóng lẩn vào bóng tối.
Chưa đầy một canh giờ sau, tại gian phòng kín trên tầng ba của Thủy Lâu.
Hương trầm lượn lờ không che giấu nổi mùi rỉ sét tanh nồng tỏa ra từ mặt bàn gỗ lim. Hứa quản sự của Bách Lý gia híp đôi mắt ti hí, dán chặt tầm nhìn vào miếng hộ thủ tàn khuyết. Đầu ngón tay lão khẽ vuốt dọc theo đường vân nứt bên mép trái, cảm nhận luồng hỏa khí nhàn nhạt đang cố gắng chống chọi lại sự ăn mòn của hàn băng. Lão nhếch mép cười thầm, trong lòng đã nắm chắc mười phần thắng lợi.
Lục chấp sự, vật thế chấp này quả thực có chút lai lịch, nhưng để đổi lấy khế ước bảo lãnh toàn bộ đường vận chuyển quặng trong mười ngày thì hơi quá tầm.
Hứa chưởng quỹ cứ ra giá. Lục Trầm giữ vẻ mặt tái nhợt, cố tình để lộ ra một tia vội vã. Phía chúng ta hiện tại cần nguồn tài nguyên gấp để trấn áp hỏa hầu. Lợi nhuận sau đợt này, Bách Lý gia các người có thể lấy thêm hai thành.
Hứa quản sự gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt lóe lên sự xảo trá. Lão không hề biết rằng, mọi phản ứng của mình đều đang đi đúng vào lộ trình đã được vạch sẵn. Lão cho rằng đối phương đã bị dồn vào chân tường, bèn vung bút chu sa ký phập xuống bản khế ước da thú, sau đó ép một giọt máu tươi vào ấn chú trung tâm.
Thành giao. Nhưng vật làm tin này, Bách Lý gia phải giữ lại đài niêm phong dưới hầm ngầm, phòng trường hợp các người quỵt nợ.
Lục Trầm làm ra vẻ lưỡng lự một lát, cuối cùng cắn răng gật đầu, thu lấy tấm da thú rồi vội vã rời đi.
Ngay khi bóng lưng của vị chấp sự khuất sau cánh cửa, Hứa quản sự lập tức thay đổi sắc mặt. Lão vớ lấy khối kim loại rỉ sét, cẩn thận bọc trong một tấm phù cách linh, rồi nhanh chóng vò nát một viên ngọc giản truyền âm. Thông điệp được mã hóa bằng thần thức lập tức xé gió bay thẳng về phía tổng đà của phường đúc ngầm. Lão đắc ý cho rằng mình vừa tóm được nhược điểm chí mạng của kẻ thù, giúp Ôn Hành nắm thóp toàn bộ quá trình duy trì hỏa mạch của đối phương.
Thế nhưng, lão không hề hay biết, ngay khoảnh khắc món đồ bị đưa vào hầm ngầm chứa đầy tà khí của Thủy Lâu, đường vân nứt thuộc tính hỏa kia bắt đầu âm thầm hấp thụ uế khí xung quanh. Sợi dây nhân quả vô hình đã được thiết lập, biến chính căn hầm bảo mật của Bách Lý gia thành một tọa độ định vị.
Ở đầu bên kia, tại trung tâm gian phòng nghị sự, Diệp Tinh Thần nhìn luồng sáng đỏ rực vừa bừng lên từ cuộn trục bạch ngọc. Hắn nhếch mép, ngón tay điểm nhẹ lên một đạo phù văn khóa linh đang dần tan biến, chính thức thu lưới ván cờ đoạt mệnh.
ay mập mạp của Hứa quản sự vuốt ve dọc theo đường vân nứt đỏ au trên bề mặt khối kim loại. Lão khẽ nhếch mép, rút từ trong tay áo ra một cây Mộc Linh Châm xỉn màu, cẩn trọng đâm vào khe nứt li ti. Ngay lập tức, một tiếng xèo xèo nhỏ xíu vang lên. Hơi nóng gay gắt từ vết nứt bốc lên hòa cùng luồng âm hàn vốn có, tạo ra sự xung đột linh khí vỡ vụn ngay trên mặt bàn gỗ lim. Lão thu châm về, ánh mắt giảo hoạt lướt qua sắc mặt nhợt nhạt của vị khách đối diện.
Lục chấp sự, khối linh tài này quả thực hiếm thấy, nhưng tàn hỏa bên trong đang phệ mạch. Hứa quản sự gõ gõ tẩu thuốc bằng ngọc lên mép bàn, giọng điệu chậm rãi mang theo sự đắc ý khó giấu. Xem ra lò rèn cốt lõi của quý các đã xảy ra bạo động địa hỏa không nhỏ. Nếu trong ba ngày không có ba ngàn cân quặng Cửu U để trấn áp, e rằng cả mảnh linh mạch bên dưới cũng sẽ thành tro bụi.
Lục Trầm cắn chặt khớp hàm, cố tình thả lỏng chân khí bảo vệ kinh mạch một chút. Luồng hàn khí từ vật thế chấp lập tức cắn ngược vào cổ tay gã, tạo ra một tầng sương trắng buốt giá bám trên da thịt. Gã ho khan vài tiếng, diễn trọn vai một kẻ bị ép đến đường cùng nhưng vẫn cố gượng gạo giữ thể diện.
Hứa chưởng quỹ tinh mắt, nhưng chuyện nội bộ của chúng ta không phiền ngài bận tâm. Lục Trầm hạ giọng, ép ra một tia tức giận giả tạo. Ngài chỉ cần báo giá cho lô hàng đang neo tại bến Nam Trạch, ta mang theo đủ linh thạch để giao dịch ngay đêm nay.
Bến Nam Trạch? Lô đó đã có chủ rồi. Hứa quản sự cười khùng khục, ném ra một cuộn da thú tỏa ra mùi máu thoang thoảng. Lão dựa lưng vào ghế, vắt chéo chân tỏ vẻ bề trên. Ôn nhị gia của phường đúc ngầm đã bao trọn toàn bộ quặng mỏ cập bến tháng này. Bất quá, nể tình quý các đang dầu sôi lửa bỏng, ta có thể trích ra ba ngàn cân từ kho dự trữ riêng, nhưng giá cả phải gấp bốn lần thị trường.
Cuộn da thú vừa mở ra, những dòng chữ đỏ tươi như máu sống ngọ nguậy trên mặt giấy. Đây chính là khế ước Huyết Hồn, một loại văn tự ràng buộc cực kỳ tàn nhẫn của giới thương đạo. Một khi hạ bút điểm chỉ, nếu bên mua không thanh toán đủ số linh thạch khổng lồ kia trong mười ngày, thần hồn sẽ bị phản phệ nứt nẻ. Đồng thời, Hứa quản sự chỉ tay vào khối kim loại xỉn màu, yêu cầu giữ lại vật này làm tài sản đảm bảo bổ sung.
Lục Trầm nhìn chằm chằm vào những điều khoản hà khắc, trong lòng thầm bái phục sự liệu việc như thần của Diệp Tinh Thần. Các chủ đã đoán đúng, kẻ thù vì muốn rút cạn tài chính của đối thủ sẽ không ngần ngại dùng chính danh nghĩa thương hội Bách Lý để đứng ra ký kết. Vết nứt mang thuộc tính hỏa giả mạo kia đã thành công đánh lừa con mắt giám định của Hứa quản sự, khiến lão đinh ninh rằng mình đang nắm thóp được tử huyệt của đối phương.
Ta đồng ý. Lục Trầm hít sâu một hơi, bức ra một giọt tinh huyết từ đầu ngón tay, điểm thẳng vào vị trí ấn triện góc dưới cùng. Giọt máu vừa chạm vào mặt giấy liền bốc cháy thành ngọn lửa nhỏ, sau đó dung nhập hoàn toàn vào khế ước. Thần thức của gã lập tức cảm nhận được một sợi dây liên kết vô hình nhưng nặng nề quấn chặt lấy linh đài.
Cái giá phải trả cho bước đi này là gã phải tạm thời gánh lấy khoản nợ sáu vạn linh thạch, trực tiếp ghi vào sổ công huân cá nhân. Con số khổng lồ này đủ để phế truất chức vị chấp sự đương nhiệm nếu kế hoạch thất bại. Hứa quản sự thấy khách hàng chốt hạ quá nhanh liền sinh ra một tia nghi ngờ. Lão vội vàng thu lấy cuộn da thú, đồng thời ném tang vật vào một hộp ngọc phong linh để cô lập khí tức.
Lão không tin tưởng hoàn toàn sự yếu thế này, quyết định sáng mai sẽ đem vật thế chấp đến thẳng phủ đệ để tự tay Ôn Hành kiểm chứng. Tuy nhiên, hành động cẩn trọng cất giữ khối kim loại đó lại chính là lưỡi dao tử thần mà Diệp Tinh Thần đã chôn sẵn, chờ đợi kẻ địch tự mình mang về sào huyệt. Hàng sẽ được giao đến cửa khẩu nam môn vào giờ Tý đêm nay, lão phẩy tay tiễn khách, ánh mắt dán chặt vào hộp ngọc.
Lục Trầm ôm cánh tay đang tê rần vì hàn khí, lảo đảo bước ra khỏi gian phòng nồng nặc mùi trầm hương. Gã đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ thử dò, đồng thời moi được một thông tin tình báo chí mạng. Lô quặng Cửu U thực chất không nằm ở bến Nam Trạch như tin đồn, mà đang được cất giấu ngay tại kho dự trữ riêng của Bách Lý gia. Bước tiếp theo, chỉ cần chờ khế ước chính thức có hiệu lực trên mặt trục bạch ngọc.
Hứa quản sự thu hồi ánh mắt khỏi mảnh kim loại xỉn màu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc ý. Lão chậm rãi lấy từ trong tay áo ra một chiếc kính lúp nạm viền đồng, mặt kính khắc chằng chịt ba mươi sáu đạo trận văn dò xét. Khi linh lực béo ngậy của lão tràn vào, mặt kính lóe lên thứ ánh sáng màu lam nhạt, chiếu thẳng vào vết nứt mang thuộc tính hỏa đang ẩn hiện trên bề mặt vật thế chấp.
Quả nhiên là bạo động linh mạch, xem ra lò rèn cốt lõi của các ngươi đã nứt vỡ đến mức không thể cứu vãn. Hứa quản sự gõ gõ ngón tay đeo nhẫn ngọc lên mặt bàn gỗ lim, giọng điệu tràn đầy vẻ bố thí. Mười ngày, giá quặng gấp bốn lần bình thường. Nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ để Bách Lý gia ta mạo hiểm đắc tội với các thế lực khác.
Lục Trầm nuốt một ngụm nước bọt, sắc mặt tái đi đúng như phản ứng của một kẻ đang bị dồn vào chân tường. Hắn cảm nhận được luồng thần thức âm hiểm của đối phương đang liên tục lướt qua người mình, cố tình tạo ra uy áp để ép giá.
Ngươi muốn thêm điều kiện gì? Lục Trầm khàn giọng hỏi, hai tay vô thức siết chặt mép áo.
Hứa quản sự đẩy cuộn da thú màu đỏ sẫm sang ngang, ngón tay điểm nhẹ lên một dòng chữ vừa được linh lực khắc thêm. Nếu sau mười ngày, Thiên Đạo Kiếm Các không gom đủ linh thạch thanh toán, toàn bộ quyền kiểm soát Khố Phòng Số Hai và danh sách khách hàng của các ngươi sẽ thuộc về Bách Lý gia. Ký đi, bằng máu tinh huyết.
Đây chính là biến số mà Diệp Tinh Thần đã dự tính từ trước. Lòng tham của những kẻ làm con rối cho Hắc Thiên Kiếm Các không bao giờ dừng lại ở tiền bạc, thứ chúng thực sự thèm khát là mạng lưới thương đạo và quyền giám định. Lục Trầm không chần chừ thêm, hắn cắn dập đầu ngón tay trỏ, nặn ra một giọt tinh huyết đỏ tươi mang theo bản nguyên thần hồn của mình.
Giọt máu rơi xuống mặt cuộn da thú, nháy mắt hóa thành một ngọn lửa nhỏ cắn nuốt lấy những dòng chữ giao kèo. Cùng lúc đó, Hứa quản sự cũng cười lạnh, lấy ra một viên ngọc ấn màu đen tuyền từ trong vạt áo, hung hăng cộp xuống phần đuôi khế ước. Viên ngọc ấn này tỏa ra một luồng khí tức u ám, chính là tín vật mượn thế từ đường dây đúc binh khí ngầm của Ôn Hành.
Ngay khoảnh khắc hai luồng khí tức va chạm để thành lập ràng buộc, một biến cố cực nhỏ đã xảy ra dưới đáy tầm nhìn của mọi người. Vết nứt thuộc tính hỏa trên khối tàn thiết bỗng nhiên co rụt lại, lớp ngụy trang do Tẩy Kiếm Thạch tạo ra lập tức vỡ vụn. Luồng kiếm khí âm hàn nguyên bản ẩn sâu bên trong không hề bùng phát, mà mượn chính cầu nối linh lực từ viên ngọc ấn đen tuyền, lặng lẽ trườn dọc theo sợi dây nhân quả của khế ước.
Hứa quản sự hoàn toàn không nhận ra sát cơ đang ngầm xâm nhập vào tín vật của mình. Lão chỉ cảm thấy sống lưng hơi lạnh, nhưng lại quy kết đó là do hàn khí thông thường từ vật thế chấp phát tán. Trận bàn dò xét trên tay lão đã bị luồng hỏa linh giả mạo đánh lừa, hoàn toàn bỏ qua luồng bổn nguyên kiếm khí của tử sĩ đang bám rễ vào ngọc ấn.
Khế ước Huyết Hồn vỡ làm đôi, hóa thành hai đạo lưu quang chui vào mi tâm của cả hai người. Lục Trầm lảo đảo lùi lại nửa bước, sắc mặt trắng bệch chân thực. Cái giá của việc cưỡng ép ký kết khế ước cấp cao khiến linh hồn hắn như bị hàng vạn mũi kim đâm châm chích, đan điền trống rỗng, ít nhất ba tháng tới không thể vận dụng chân khí để rèn đúc.
Giao dịch thành công, mong các ngươi sống sót qua mười ngày này. Hứa quản sự thong thả vung tay, vơ lấy mảnh kim loại xỉn màu bỏ vào trong hộp gấm cách linh, nụ cười trên mặt càng thêm vặn vẹo.
Lục Trầm ôm lấy ngực, xoay người bước nhanh ra khỏi Thủy Lâu, hòa mình vào màn sương lạnh giá của nhai đạo. Hắn đã hoàn thành nhiệm vụ các chủ giao phó. Kẻ địch ngỡ rằng mình vừa nắm được tử huyệt của đối phương, nhưng thực chất, chúng vừa tự tay đem một đạo bùa đòi mạng nối thẳng vào trung tâm mạng lưới của chính mình. Từ giờ khắc này, viên ngọc ấn đen tuyền kia đã biến thành một trạm trung chuyển, không ngừng cộng hưởng với đài quan trắc tại tổng bộ.
Tại đài quan trắc, Diệp Tinh Thần đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt tĩnh lặng khóa chặt vào cuộn trục bạch ngọc đang lơ lửng giữa không trung. Chín đạo phù văn phong ấn lúc này đã bắt đầu rung lên từng nhịp trầm đục, tựa như tiếng búa tạ nện xuống đe sắt. Từ xa xăm, thông qua khế ước Huyết Hồn vừa thành lập, một sợi tơ nhân quả vô hình mang theo sát khí mờ nhạt đã kết nối thẳng đến nơi này.
Luồng kiếm khí âm hàn mà hắn cấy vào vật thế chấp không hề tiêu tán. Nó mượn chính linh lực từ tín vật liên lạc của Hứa quản sự để trườn đi trong bóng tối, men theo mạng lưới tình báo ngầm của phường đúc giả mạo. Bọn chúng hoàn toàn không hay biết mình đang trở thành kẻ dẫn đường, chỉ chăm chăm phân tích vết nứt mang thuộc tính hỏa giả tạo. Kẻ địch đinh ninh rằng lò rèn cốt lõi của đối thủ đang gặp bạo động linh mạch, vội vàng truyền tin báo công về tổng bộ.
Trên mặt trục bạch ngọc, một đốm sáng đỏ ối đột ngột bùng lên giữa những đường vân trận pháp. Diệp Tinh Thần nhếch mép, vươn tay ấn mạnh vào trung tâm trận bàn khống chế. Kẻ giấu mặt ở đầu kia quả nhiên đã không kìm được sự đa nghi, lập tức dùng thần thức thâm nhập vào miếng hộ thủ tàn khuyết để kiểm tra cấu trúc quặng bên trong.
Ngay khoảnh khắc luồng thần thức lạ mặt chạm vào tàn tích kim loại, kiếm khí âm hàn lập tức cắn ngược trở lại. Một tiếng nổ nghẹn ngùng vang lên từ hư không, dội thẳng vào trận pháp trên đài khiến ba viên linh thạch thượng phẩm nứt toác thành tro bụi. Ở một nơi bí mật cách đó hàng trăm dặm, kẻ giám định của đối phương chắc chắn đã bị phản chấn dập nát thần hồn, vĩnh viễn mất đi khả năng cảm nhận hỏa hầu đúc kiếm.
Nhưng Diệp Tinh Thần không bận tâm đến cái chết của một tên thợ rèn vô danh, mục tiêu thực sự của hắn là mượn đòn phản phệ này để bóc trần lớp ngụy trang. Hắn cắn chót lưỡi, ép ra một giọt tinh huyết dung nhập thẳng vào cuộn trục. Trận văn trên đài lập tức chuyển sang màu vàng kim chói mắt, mượn uy áp của quy chế giám định cưỡng ép tước đoạt quyền che đậy không gian xung quanh đốm sáng đỏ.
Để duy trì lưới định vị cưỡng chế này, sổ sách của kho chứa quặng lập tức hiện lên một hàng chữ đỏ tươi cảnh báo. Năm ngàn điểm công huân tích lũy từ đầu tháng bốc hơi trong chớp mắt, toàn bộ số tài nguyên dự trữ bị trận pháp rút cạn linh tính để làm nhiên liệu duy trì thần thức. Cái giá phải trả cực kỳ xót xa, đủ để ba vị trưởng lão chấp sự ngày mai phải giậm chân kêu trời, nhưng đổi lại, lớp bình phong cuối cùng của Ôn Hành đã bị xé toạc hoàn toàn.
Cuộn trục từ từ mở ra thêm một tấc, để lộ một góc bản đồ nhằng nhịt những đường vân kiếm mạch. Tại giao điểm của ba dòng linh mạch ngầm dưới đáy Hàn Xuyên, hai chữ Mặc Uyên chậm rãi rỉ máu, hiện rõ mồn một trên mặt ngọc. Thông qua âm thanh cộng hưởng của kiếm khí, Diệp Tinh Thần dễ dàng nhận ra đây chính là lò đúc ngầm khổng lồ chuyên dùng hỏa diệm tà đạo để tẩy trắng nguồn gốc cho những thanh ác kiếm.
Ván cờ mượn lực đánh lực đã đi đến nước chiếu tướng, mọi toan tính của kẻ địch đều trở thành đá kê chân cho Kiếm Các. Hứa quản sự vỡ mộng làm giàu, mạng lưới ngầm mất đi một trạm trung chuyển, còn kẻ địch thì tự tay mở cửa đón bão. Quan trọng nhất, tọa độ Mặc Uyên đã bị hệ thống ghi nhận là cấm địa, vĩnh viễn không thể che giấu dưới lớp vỏ bọc thương hội buôn bán vật liệu bình thường.
Diệp Tinh Thần thu hồi tay lại, sắc mặt hơi tái đi vì tiêu hao quá độ, nhưng thủ đoạn hạ lệnh vẫn lạnh lùng dứt khoát. Hắn rút ra một tấm ngọc giản truyền âm, ném thẳng vào hư không để gửi cho Lục Trầm đang chờ lệnh bên ngoài.
Sáng sớm ngày mai, mang bản sao tọa độ này ẩn danh giao cho Chấp Pháp Đường của Vân Tiêu Tông, lấy lý do là phát hiện hang ổ tà tu cắn nuốt linh mạch.
Giọng nói của hắn không mang theo chút thương xót nào, triệt để dùng thế lực tông môn làm thanh đao dọn dẹp tàn cuộc.
Đồng thời, thông báo cho đội tuần tra ngoại vi, từ giờ khắc này hủy bỏ lệnh phong tỏa đối với tuyến đường vận chuyển phía nam, mở toang cửa cho chúng tháo chạy.
Miếng kim loại tàn khuyết mang theo khế ước máu giờ đây đã biến thành một đạo bùa đòi mạng, nằm gọn trong tay kẻ địch nhưng lại do hắn nắm giữ ngòi nổ. Ngày mai, khi Vân Tiêu Tông xuất binh san bằng Mặc Uyên, Ôn Hành sẽ nhận ra bản thân đã tự tay dâng nộp tử huyệt cho đối thủ. Kẻ mất trắng không chỉ là một lò đúc bí mật, mà còn là niềm tin của toàn bộ những kẻ đang nấp bóng sau lưng hắn trên mảnh đất này.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.