Chương 177: Trận Vị Đồng Loạt Sáng Rực
Trên bàn đá thanh thạch, phế phẩm mang tà khí được đặt xuống cùng một tiếng vang khô khốc. Hắn lấy từ giá gỗ một lọ linh dịch màu lam nhạt, nhỏ đúng ba giọt lên bề mặt rạn nứt của thân đao.
Chất lỏng vừa tiếp xúc với kim loại liền sủi bọt, bốc lên những luồng khói xám xịt. Diệp Tinh Thần nhắm mắt, phóng xuất một luồng thần thức mỏng manh len lỏi vào sâu bên trong kết cấu vật liệu. Khung cảnh lò rèn nhem nhuốc xẹt qua trong tâm trí, kèm theo tiếng gào thét của hỏa mạch bị cưỡng ép áp chế.
Nhiệt độ lò nung lúc thành hình không vượt quá sáu ngàn độ, nhưng lại bị ép làm nguội đột ngột bằng Băng Hàn Thủy. Hắn lẩm bẩm, mở bừng mắt, đầu ngón tay lướt qua một đốm rỉ sét nhỏ xíu ẩn sâu trong rãnh máu. Kẻ đúc ra thứ này đang muốn che giấu đặc tính thật của quặng sắt, cố tình tạo ra một lớp vỏ bọc hệ Thủy giả tạo.
Cái giá cho việc đọc ký ức tàn khí lập tức ập đến. Đầu ngón tay chạm vào rãnh máu của hắn xám ngoét lại, một cỗ hàn khí âm u men theo mạch máu xông thẳng lên cánh tay, buộc hắn phải vận chuyển chân hỏa trong đan điền để triệt tiêu.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa. Lục Xuyên, gã chấp sự phụ trách ghi chép sổ sách tuần tra, bước vào với vẻ mặt căng thẳng. Hắn liếc nhìn vật chứng trên bàn, ánh mắt lóe lên một tia e dè pha lẫn tham lam. Vị trí quản sự kho đang trống, đây chính là cơ hội tốt nhất để kẻ vòng ngoài như hắn chen chân vào trung tâm quyền lực.
Các chủ, hiện trường ở phế tích đã được phong tỏa theo đúng quy chế. Nhưng thuộc hạ nhận được tin báo từ trạm gác, ba chiếc xe ngựa của thương hội phía nam vừa vội vã rời khỏi cửa ải lúc nửa đêm. Lục Xuyên cúi đầu báo cáo, hai tay đan vào nhau giấu trong tay áo rộng.
Diệp Tinh Thần rút một cây châm bạc đâm thẳng vào đốm rỉ sét trên tàn đao. Một luồng khói đen mỏng manh xì ra, mang theo mùi lưu huỳnh gay gắt đặc trưng của núi lửa.
Bọn chúng không chạy trốn. Hắn nhàn nhạt lên tiếng, dùng một mảnh vải trắng lau sạch mũi châm. Tống Liệt biết rõ miếng mồi sát thủ đã hỏng. Gã đang vội vã di dời toàn bộ số quặng Hỏa Lưu Huỳnh chưa kịp luyện hóa để xóa sạch dấu vết.
Vậy chúng ta mang lệnh bài đi chặn đường? Quy định thứ mười tám về kiểm soát vật tư cho phép khám xét bất cứ chuyến hàng nào rời núi trong đêm. Lục Xuyên ngẩng phắt lên, giọng điệu mang theo vài phần nôn nóng muốn lập công, dường như đã nhìn thấy chức quản sự đang vẫy gọi.
Không. Diệp Tinh Thần cắt ngang, đẩy khối đồng phán quyết sang mép bàn. Ngươi cầm thứ này, lập tức đến thẳng kho lưu trữ vật liệu hệ Thủy của phân đà phía nam. Lấy danh nghĩa kiểm tra định kỳ, yêu cầu đối chiếu toàn bộ số lượng Băng Hàn Thủy nhập vào trong ba tháng qua.
Lục Xuyên sững sờ, ngập ngừng không dám đưa tay nhận lệnh. Lão do dự nhìn khối kim loại nặng trĩu, trong đầu tính toán thiệt hơn.
Các chủ, rõ ràng lõi của thứ vũ khí này là quặng hệ Hỏa. Nếu chúng ta đi phong tỏa kho hệ Thủy, chẳng phải sẽ để vuột mất bằng chứng cốt lõi đang nằm trên ba cỗ xe ngựa kia sao? Lỡ như Trưởng Lão Viện trách tội xuống... Gã chấp sự thắc mắc, trán lấm tấm mồ hôi hột, sợ bản thân trở thành kẻ gánh vác hậu quả nếu nước cờ này sai lầm.
Ta chính là muốn gã nghĩ rằng Khám Nghiệm Đường đã bị lớp vỏ bọc này đánh lừa. Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn đá, giọng nói không chứa chút cảm xúc. Nếu ngươi chặn xe, Tống Liệt sẽ mượn cớ hỏa hoạn để thiêu rụi toàn bộ hàng hóa. Nhưng nếu ngươi gõ cửa kho hệ Thủy, gã sẽ thở phào nhẹ nhõm, tự tin rằng hướng điều tra của ta đã chệch quỹ đạo.
Một khi kẻ địch lơi lỏng cảnh giác, chúng sẽ không hủy diệt số quặng hệ Hỏa quý giá kia nữa, mà chọn cách cất giấu chúng vào một hầm ngầm an toàn hơn. Sự di chuyển trong tâm thế chủ quan chính là lúc chúng tự dâng lên lộ tuyến chân chính của mạng lưới ngụy tạo danh kiếm.
Lục Xuyên hít sâu một hơi, rốt cuộc cũng hiểu ra tầng lớp bố cục sâu xa phía sau mệnh lệnh này. Hắn cẩn trọng ôm lấy khối đồng xỉn màu, khom người lui ra khỏi mật thất, thầm nghĩ ván cược này quả thực xứng đáng để mạo hiểm.
Khi cánh cửa đá khép lại, Diệp Tinh Thần mới chậm rãi lấy từ trong tay áo ra một tấm trận bàn cỡ lòng bàn tay. Hắn đặt mặt ngọc của trận bàn lên vết nứt của phế phẩm mang tà khí, lẩm nhẩm một đoạn khẩu quyết ngắn.
Bề mặt kim loại khẽ rung lên, một sợi tơ linh lực mỏng như mạng nhện từ từ kéo dài ra không trung, cộng hưởng trực tiếp với tàn dư lưu huỳnh còn sót lại trên ba cỗ xe ngựa phía xa. Bẫy đã giăng xong, hiện tại chỉ còn chờ xem Tống Liệt sẽ dùng điều luật nào để che đậy nhà kho hệ Thủy, từ đó tự tay đóng đinh tội danh của chính mình vào sổ công huân.
đang mượn bóng tối để tẩu tán Hỏa Lưu Huỳnh, che giấu triệt để nguồn gốc thực sự của thứ kim loại này. Diệp Tinh Thần rút châm bạc ra, để mặc luồng khí xám xịt tan vào khoảng không. Ánh mắt hắn lướt qua vẻ mặt đang cố kìm nén sự hưng phấn của Lục Xuyên. Tên chấp sự này tuy tham vọng, nhưng lại rành rẽ từng kẽ hở của hệ thống tuần tra biên ải. Một quân cờ hoàn hảo để mượn đao giết người mà không lưu lại vết tích trực tiếp.
— Ngươi muốn vị trí quản sự kho đan dược, đúng chứ?
Diệp Tinh Thần điềm nhiên hỏi, ngón tay vương hàn độc gõ nhẹ lên mặt bàn đá. Lục Xuyên giật thót, vội vàng khom lưng thấp hơn, mồ hôi hột rịn ra trên trán. Hắn chưa kịp mở lời, một tờ giấy mỏng manh đã bay lướt qua mặt, ghim thẳng vào cột gỗ phía sau. Trên đó đóng sẵn con dấu đỏ chót của Khám Nghiệm Đường, nhưng nội dung lại để trống hoàn toàn.
— Nếu ta dùng quyền lực phán quyết chặn ba cỗ xe kia lại ngay bây giờ, Tống Liệt sẽ lập tức vứt bỏ hàng hóa, đổ tội cho thương hội trốn thuế.
Diệp Tinh Thần chậm rãi đứng lên, ép luồng chân hỏa lùi sâu vào đan điền để duy trì sự tỉnh táo. Địch nhân muốn mượn đường thủy để che giấu thuộc tính hỏa mạch của quặng. Việc bắt tại trận lúc này chỉ khiến chúng chặt đứt manh mối, biến một vụ ngụy tạo vật liệu quy mô lớn thành một sai phạm hành chính tầm thường. Hắn cần chúng tự tin vác số hàng đó về tận sào huyệt.
Lục Xuyên sững sờ ngẩng đầu, ánh mắt hoang mang đảo quanh. Nếu để khối lượng vật liệu lớn như vậy thoát khỏi địa phận, tội danh thất trách sẽ giáng thẳng xuống đầu tuần tra doanh, kéo theo vô số rắc rối cho nội bộ gia tộc. Diệp Tinh Thần mỉm cười lạnh nhạt, ném một viên Phân Kim Thạch to bằng quả trứng chim cút lên bàn. Viên đá mài nhẵn bóng, bên trong lưu chuyển những tia sáng vàng vọt, chuyên dùng để thử phản ứng của tạp chất trong lò nung kiếm. Chỉ cần một lượng nhỏ mạt sắt không tinh khiết, nó sẽ lập tức đổi màu.
— Cầm lấy thứ này, mang theo tờ giấy niêm phong kia đến trạm gác số bốn.
Diệp Tinh Thần gằn từng chữ, áp đặt quyền uy tuyệt đối lên kẻ đối diện. Hắn viện dẫn Tộc Quy thứ mười chín về kiểm tra định kỳ, yêu cầu Lục Xuyên lấy tư cách chấp sự vòng ngoài tiến hành xét hỏi ngẫu nhiên. Không cần làm khó dễ, chỉ cần lén nghiền nát viên đá này, rắc bột phấn lên trục bánh xe cuối cùng. Sau đó, lập tức ký giấy thông hành cho chúng rời đi.
Kẻ địch chắc chắn đã chuẩn bị sẵn giấy tờ giả mạo và đút lót cho lính gác. Khi thấy một tên chấp sự tép riu xuất hiện vòi vĩnh, theo thói quen của bọn buôn lậu, chúng sẽ ngoan ngoãn nộp lộ phí, đắc ý vì qua mặt được hệ thống giám sát. Chúng tuyệt đối không ngờ rằng, bột phấn từ hòn đá thử lò kia một khi bám vào gỗ, sẽ sinh ra phản ứng cộng hưởng với nhiệt lượng của Hỏa Lưu Huỳnh ẩn giấu bên trong.
Lục Xuyên nuốt nước bọt cái ực, bàn tay run run nhặt lấy khối đá cùng tờ giấy khống. Hắn hiểu rõ cái giá của ván cược này. Nếu làm hỏng, cuốn sổ công huân của hắn sẽ bị gạch tên vĩnh viễn, thậm chí đối mặt với hình phạt trục xuất khỏi mạng lưới tình báo. Nhưng nếu thành công, tờ giấy niêm phong kia chính là lệnh bài bổ nhiệm danh chính ngôn thuận nhất, giúp hắn một bước bước vào vòng quản lý hạch tâm.
— Thuộc hạ đã rõ, tuyệt đối không để lộ dấu vết của Các chủ.
Bóng lưng tên chấp sự khuất dần sau cánh cửa đá, mang theo cái bẫy vô hình hướng về phía nam. Diệp Tinh Thần lúc này mới khẽ ho húng hắng, phun ra một ngụm khí trắng xóa. Hàn độc từ phế phẩm trên bàn đã mượn lúc hắn phân tâm áp chế chân hỏa mà ăn sâu thêm một tấc vào kinh mạch cánh tay phải. Lớp da thịt quanh cổ tay bắt đầu xuất hiện những vệt đen mờ nhạt, vỡ vụn tựa như những đường vân kiếm bị lỗi nhịp búa trong quá trình rèn đúc.
Sự đau đớn thấu xương này chính là cái giá phải trả cho việc dùng nhục thân mạnh mẽ cưỡng ép dò xét ký ức của một món vũ khí đã bị tà hóa. Nhưng hắn không bận tâm đến cơn tê buốt đang lan tỏa, chỉ lẳng lặng vung tay, kích hoạt trận pháp cách âm của mật thất.
Bẫy đã giăng xong, mồi nhử đã vào vị trí. Sợi dây thòng lọng mang tên Quy chế kiểm tra định kỳ đang từ từ siết lại. Thứ hắn cần làm bây giờ là chờ đợi bột phấn phát tác, biến ba cỗ xe ngựa kia thành ba ngọn đuốc sáng rực giữa đêm đen, tự động chỉ điểm vị trí kho bãi bí mật của kẻ địch.
Gió đêm rít gào qua khe núi hẹp, mang theo sương mù dày đặc bao phủ trạm gác số bốn. Ba cỗ xe ngựa được bọc kín bằng hắc mộc lầm lũi tiến tới, bánh xe nghiến rào rạo trên mặt đường đá tảng. Trọng lượng của chúng ép lún cả những phiến thanh thạch ngàn năm, chứng tỏ thứ bên trong tuyệt đối không phải là thảo dược hay tơ lụa thông thường.
Lục Xuyên bước ra từ bóng tối, giơ cao ngọn đèn bão khắc trận văn chiếu sáng. Hắn hắng giọng, cố ép sự run rẩy xuống đáy thanh quản, bày ra bộ mặt hống hách quen thuộc của đám quản sự vòng ngoài.
Dừng lại! Quy chế tuần tra thứ mười bốn, tất cả vật tư rời núi sau giờ Tý đều phải mở niêm phong đối chiếu sổ sách.
Tên hộ vệ mặc áo xám ngồi trên cỗ xe đi đầu khẽ nheo mắt, bàn tay đang nắm dây cương khẽ siết lại. Gã không vội rút vũ khí, mà chậm rãi phóng xuất một luồng thần thức lạnh lẽo quét qua người viên chấp sự cản đường. Nhận ra tu vi đối phương chỉ ở mức Trúc Cơ sơ kỳ, khóe môi gã nhếch lên một nụ cười trào phúng.
Chỉ là một tên gác cổng muốn kiếm chác, không đáng để kinh động đến chủ sự.
Tên áo xám lẩm bẩm, ngón tay búng nhẹ vào một viên ngọc khảm trên ván xe. Lập tức, chín ô trận vị hệ Thủy sáng bừng lên, tạo ra một tầng kết giới màu lam nhạt bao trùm cả ba cỗ xe. Hơi lạnh buốt xương tỏa ra, đóng băng toàn bộ trục bánh và mặt đất xung quanh, triệt để ngăn cản bất kỳ ai có ý định chạm tay vào thùng hàng.
Gã ném một túi gấm nặng trịch xuống dưới chân Lục Xuyên, kèm theo một tấm mộc bài khắc gia huy của thương hội phía nam.
Trong túi là năm mươi khối linh thạch trung phẩm. Cầm lấy, ghi vào sổ là xe chở quặng băng vụn, rồi mở rào chắn ra.
Lục Xuyên nhìn chằm chằm vào túi linh thạch, diễn trọn vai một kẻ tham lam nhưng e dè trước uy áp cường giả. Hắn biết rõ, nếu lúc này kiên quyết đòi khám xét, tên hộ vệ kia tuyệt đối sẽ hạ sát thủ để diệt khẩu, sau đó đổ lỗi cho tà tu chặn đường. Cục diện mà Các chủ giao phó không phải là liều mạng, mà là mượn lực đánh lực.
Hắn lúi húi tiến lên nhặt túi gấm, bước chân cố tình vấp phải một gờ đá nhô lên. Cả thân hình Lục Xuyên lảo đảo, bàn tay phải đập mạnh vào trục bánh xe đang tỏa ra hàn khí ngùn ngụt.
Một tiếng xèo xèo nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy vang lên. Bột khoáng thạch giấu sẵn trong lòng bàn tay Lục Xuyên đã được nghiền nát, trộn lẫn vào lớp băng mỏng bám trên trục xe.
Cái giá phải trả đến ngay lập tức. Hàn khí từ trận pháp phòng ngự điên cuồng cắn xé kinh mạch cánh tay phải của hắn. Máu tươi chưa kịp rỉ ra đã đông cứng thành những vệt đỏ sậm dưới lớp da, khiến toàn bộ bàn tay mất đi cảm giác, linh lực trong đan điền cũng bị đình trệ một nhịp.
Tên hộ vệ áo xám cảnh giác vung tay, một đạo phong nhận vô hình xẹt qua, ép Lục Xuyên phải lăn vòng trên mặt đất để né tránh. Gã cẩn thận dùng thần thức kiểm tra lại trục bánh xe. Ngoài vết máu nhỏ đã đóng băng của tên chấp sự tham lam, gã không phát hiện ra bất kỳ dao động pháp lực nào khác.
Bột định vị kia vốn dĩ không có linh khí, nó chỉ phát tác khi lớp băng ngụy trang tan chảy và hỏa mạch bên trong bộc lộ. Kẻ địch hoàn toàn không biết rằng cái bẫy đã được cài cắm êm ru dưới lớp vỏ bọc tống tiền vụng về.
Cút xa ra một chút, đừng để máu bẩn dính lên xe của gia.
Tên áo xám hừ lạnh, thu lại sát ý. Gã tự tin rằng mình đã xử lý hoàn hảo một biến số nhỏ bằng tiền và uy áp, không hề hay biết bản thân vừa tự tay mang theo một mũi trinh sát cắm thẳng vào sào huyệt. Ba cỗ xe ngựa nặng nề lăn bánh qua rào chắn, khuất dần vào màn sương mù đặc quánh của khe núi.
Lục Xuyên khó nhọc bò dậy, dùng tay trái nắm chặt lấy cánh tay phải đang cứng đờ như khúc gỗ. Cơn đau thấu xương khiến trán hắn rịn đầy mồ hôi lạnh, nhưng trong mắt lại lóe lên sự hưng phấn tột độ. Hắn cắn răng lấy từ trong ngực áo ra tờ giấy khống đã có sẵn con dấu của Khám Nghiệm Đường.
Ngón tay trái dính chút máu từ khóe môi, Lục Xuyên run rẩy viết xuống dòng chữ nhận tội, xác nhận bản thân đã lấy năm mươi linh thạch để thả xe lậu.
Bằng chứng phạm tội của chính bản thân đã được lập xong. Đây là luật chơi của Diệp Tinh Thần, muốn có được vị trí quản sự kho, trước tiên phải giao ra nhược điểm chí mạng để chứng minh lòng trung thành. Tờ giấy này sáng mai sẽ nằm trong ngăn kéo của Các chủ, trở thành sợi xích vô hình trói buộc sinh tử của hắn. Đổi lại, chuỗi dấu vết mờ nhạt đang di chuyển trong đêm kia sẽ vẽ ra một tấm bản đồ dẫn thẳng đến lò đúc lậu của đối thủ.
Mùi lưu huỳnh gay gắt tỏa ra từ mũi châm bạc nhanh chóng bị hàn khí trong phòng giam giữ lại. Diệp Tinh Thần chậm rãi lau sạch muội đen trên đầu châm, ánh mắt lướt qua tư thế cứng nhắc của người đối diện. Lục Xuyên cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh, nhưng vạt áo lụa xám bên tay phải gã đã đông cứng thành một mảng băng lam nhạt. Từng giọt nước lạnh buốt rỏ xuống nền thanh thạch, mang theo tia máu loãng bốc khói xèo xèo. Kẻ địch ở trạm gác số bốn ra tay tàn độc hơn gã dự tính, dùng thẳng trận pháp phong tỏa thủy hệ để dứt điểm.
Bọn chúng che giấu thứ gì trên xe mà phải dùng đến Băng Sát Phù để đả thương một chấp sự đang làm nhiệm vụ?
Diệp Tinh Thần nhạt giọng cất lời, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn đá. Lục Xuyên cắn răng, cởi bỏ lớp vải bọc ngoài, để lộ cánh tay phải đã tím tái với những đường kinh mạch nứt nẻ nhô cao. Gã không kêu than nửa lời, chỉ cẩn thận lấy từ trong ngực áo ra một nhúm bột phấn màu huỳnh quang. Đây là mồi nhử đổi bằng cái giá tàn phế một cánh tay. Trong khoảnh khắc tên hộ vệ vung đao phóng thích hàn khí, Lục Xuyên đã cố tình lùi sai nửa bước, mượn lực phản chấn để ném bột khoáng thạch bám chặt vào trục bánh xe ngựa.
Thuộc hạ phát hiện gầm xe lún rất sâu, nhiệt lượng tỏa ra đủ làm khô lớp bùn đất mùa mưa, nhưng bên ngoài lại bọc kín bằng trận văn hàn băng.
Lục Xuyên hít một ngụm khí lạnh, báo cáo rành rọt từng chi tiết. Bọn hộ vệ tưởng rằng đòn đánh trả đã phế bỏ khả năng truy kích của trạm gác, đắc ý xua xe vượt ải. Chúng hoàn toàn không biết hành động bạo phát linh lực vừa rồi đã vô tình nung chảy lớp sáp bọc bên ngoài bột khoáng thạch. Diệp Tinh Thần khẽ gật đầu, trong lòng đã vạch rõ đường đi nước bước của thế cục. Lớp vỏ bọc hệ Thủy giả tạo trên tàn đao và nhiệt lượng bất thường từ đoàn xe đều chỉ về cùng một đáp án.
Thương hội phía nam không hề chở hàng hóa thông thường, chúng đang vội vã tẩu tán những lõi lò rèn hỏng hóc mang tà khí để phi tang vật chứng.
Nếu lúc này hắn đích thân dẫn người đuổi theo, kẻ địch sẽ lập tức vứt bỏ hàng hóa xuống vực sâu sông lớn, vu cáo phe hắn lạm quyền cướp bóc. Diệp Tinh Thần không chọn cách hạ sách đó. Hắn ném khối đồng thau phán quyết vừa nhận được từ Trưởng Lão Viện lên bàn, đẩy về phía người đối diện. Tín vật mang theo uy quyền tối cao phát ra tiếng va chạm trầm đục, khiến nhịp tim của tên chấp sự vòng ngoài đập lỡ một nhịp.
Cầm lấy vật này, đến thẳng Tàng Cơ Các mở trận bàn truy tung, từ giờ phút này ngươi chính thức tiếp quản vị trí quản sự kho.
Lục Xuyên dập đầu tạ ơn, tay trái run rẩy đón lấy khối đồng thau. Dù mất đi nửa thân tu vi bởi hàn độc ăn mòn, nhưng đổi lại được bước chân vào trung tâm quyền lực, ván cược này gã đã thắng đậm. Nửa nén nhang sau, tại trung tâm Tàng Cơ Các, nhúm bột khoáng thạch dính máu được rắc lên mặt la bàn chạm khắc tinh xảo. Chín ô trận vị đồng loạt sáng rực, những sợi linh lực mỏng như tơ nhện đan chéo nhau, nhanh chóng hội tụ thành một điểm sáng đỏ lấp lánh đang di chuyển cực nhanh về hướng tây bắc.
Điểm sáng đỏ không hướng về biên giới, mà đang tiến thẳng vào hẻm núi Quỷ Sầu, nơi đặt trạm trung chuyển lớn nhất của hắc thị.
Diệp Tinh Thần khoanh tay đứng nhìn sa bàn địa hình đang biến đổi không ngừng. Kẻ địch cho rằng chúng đang đi một nước cờ tẩu thoát hoàn hảo, dùng băng che giấu hỏa, dùng bạo lực dọn đường. Nhưng chính sự cẩn thận thái quá đó đã dẫn chúng đi thẳng vào tử huyệt. Hắn lấy ra một viên ngọc giản truyền âm, rót một tia thần thức mang theo mệnh lệnh khẩn cấp. Lệnh này không gửi cho đội tuần tra truy bắt, mà gửi thẳng cho vị trưởng lão đang trấn thủ hắc thị, yêu cầu mở cổng phong tỏa để đón đoàn xe êm xuôi tiến vào.
Bọn chúng muốn giấu giếm, ta sẽ cho chúng một sân khấu đông đảo nhất để tự phơi bày.
Diệp Tinh Thần bóp nát viên ngọc giản, ánh sáng vụn vỡ tan vào hư không. Sáng sớm ngày mai, khi ba chiếc xe ngựa tiến vào hẻm núi Quỷ Sầu, trận pháp kiểm dịch tại cổng lớn sẽ cộng hưởng dữ dội với bột khoáng thạch. Dưới sự chứng kiến của hàng trăm thương nhân lục tỉnh, lớp ngụy trang hàn băng sẽ bị bóc trần, để lộ hàng tấn vật liệu tà khí. Lúc đó, thương hội phía nam không chỉ mất trắng nguồn hàng cốt lõi, mà danh tiếng ngụy tạo hàng trăm năm qua sẽ chính thức sụp đổ không thể vãn hồi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.