Chương 77: Lệnh Cho Hình Phạt Đường
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,543 từ
1 lượt đọc
"Lô hàng thứ hai đã an toàn nhập kho chữ Thiên, thưa Các chủ."
Lục Trầm từ trong bóng tối bước ra, mang theo hơi lạnh của sương đêm cùng mùi máu nhạt. Gã vừa đích thân giám sát việc chuyển giao bảy mươi thanh phôi kiếm tà môn vào cấm địa, đảm bảo không một ai trong nội bộ tẩu lộ phong thanh.
Diệp Tinh Thần gật đầu, ngón tay miết nhẹ lên bề mặt ngọc giản truyền tin đang dần tắt đi vệt sáng đỏ. Trên án thư bằng gỗ trầm hương trước mặt hắn, một chiếc la bàn bằng đồng xanh đang xoay tít.
Kim chỉ nam của la bàn không hướng về phương Bắc, mà ghim chặt vào một điểm sáng đục ngầu nằm ở hướng Tây Nam trên sa bàn Cửu Châu. Lớp rỉ sét trên viền đồng khẽ bong ra theo từng nhịp xoay, lộ ra những đường kiếm văn nhỏ li ti đang liên tục hấp thụ tàn khí truyền về từ phương xa.
Đó chính là vị trí của Phường đúc số Hai, địa bàn do phe cánh Nhị trưởng lão kiểm soát gắt gao nhất. Bọn chúng đã trúng kế, cướp chiếc rương ngọc tủy chứa bùn lầy từ tuyến Hắc Thủy, sau đó ngu ngốc mang thẳng thứ uế khí đó về hang ổ của mình để giấu giếm.
"Chấp sự Triệu của bọn chúng ra tay rất gọn gàng, dùng kiếm trận phong tỏa toàn bộ hẻm núi." Lục Trầm hạ giọng báo cáo, ánh mắt lóe lên sự sắc lạnh. "Hắn đinh ninh rằng đã tiêu hủy toàn bộ manh mối, hoàn toàn không biết thứ nằm trong rương chỉ là cặn bã vớt lên từ đáy ao linh tuyền."
Diệp Tinh Thần khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Hắn không cần phải tự mình xách kiếm đi vạch trần hay chém giết. Hắc Thiên Kiếm Các thích dùng quyền lực ngầm để ép người, vậy hắn sẽ dùng chính quy chế minh bạch của Thiên Đạo Kiếm Các để trói cổ chúng.
Chiếc rương kia vốn dĩ được hắn bí mật khắc sẵn Tụ Âm Trận trên khóa nắp. Càng để lâu trong môi trường nóng rực của lò đúc, uế khí sẽ càng ăn sâu vào ngọn lửa địa hỏa. Chỉ cần đối phương phá khóa mở nắp, toàn bộ linh tài trong bán kính mười trượng sẽ lập tức bị phế bỏ.
"Tuyến Hắc Thủy là thương lộ do chính Nhị trưởng lão lấy danh dự ra bảo lãnh an ninh." Diệp Tinh Thần nhấc bút, chậm rãi chấm vào nghiên mực đỏ. "Lô hàng vừa mất được ta cho người kê khai là quặng Tinh Vẫn cấp ba. Theo quy chế thứ chín của Các, người bảo lãnh tuyến đường phải chịu trách nhiệm bồi thường gấp đôi nếu để xảy ra cướp tiêu."
Một tờ khế ước vận chuyển được rút ra từ xấp tài liệu. Nét chữ chu sa đỏ chót ghi rõ giá trị của lô hàng giả mạo lên tới ba vạn viên linh thạch hạ phẩm. Hắn ấn con dấu Các chủ xuống góc giấy, linh lực dao động tạo thành một ấn chú khóa chặt nhân quả, không thể chối cãi.
"Ngươi cầm tờ khế ước này, cùng với lệnh bài của ta, đến thẳng Chấp Sự Đường." Diệp Tinh Thần đẩy tờ giấy về phía mép bàn. "Đánh thức Trưởng lão ghi sổ dậy. Yêu cầu ông ta lập tức niêm phong quyền xuất nhập kho vật liệu của Phường đúc số Hai cho đến khi khoản nợ ba vạn linh thạch được thanh toán đủ."
Lục Trầm cẩn thận cuộn tờ khế ước lại, cất vào ống trúc bịt vàng. Gã hiểu rõ sự tàn nhẫn trong nước cờ điều phối này. Nhị trưởng lão vừa cướp được "chứng cứ", chắc chắn sẽ không dám để người của Chấp Sự Đường bước vào Phường đúc số Hai lục soát.
Để giữ bí mật về chiếc rương, lão ta chỉ có một con đường duy nhất: cắn răng nộp phạt khoản tiền khổng lồ cho một đống bùn lầy. Nếu từ chối, quy chế đình chỉ lò đúc sẽ khiến toàn bộ đơn hàng binh khí của Hắc Thiên Kiếm Các trong tháng này sụp đổ, kéo theo uy tín rớt thảm hại.
"Còn mảnh vỡ của thanh tà binh hôm trước thì sao?" Lục Trầm hỏi thêm một câu trước khi lui bước, bàn tay vô thức chạm vào chuôi kiếm bên hông.
"Cứ để nó nằm yên trong hộp ngọc cách linh." Diệp Tinh Thần dựa lưng vào ghế, ánh mắt dời về phía ngọn đèn bão đang leo lét cháy trên bàn. "Khi Nhị trưởng lão mở chiếc rương kia ra và nhận ra mình bị lừa, uế khí bùng phát sẽ tự động cộng hưởng với mảnh vỡ này. Lúc đó, chính thanh tà binh sẽ tự mình chỉ điểm kẻ phản bội."
Tờ khế ước đẫm sắc chu sa vừa ráo mực lập tức được đẩy sang mép bàn. Diệp Tinh Thần gõ nhẹ khớp ngón tay lên mặt giấy, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Hắn không định dùng vũ lực để đoạt lại công đạo, bởi trong bàn cờ quyền lực, kẻ vung kiếm trước thường là kẻ thiếu kiên nhẫn nhất. Bản án kinh tế này mới là nhát chém cắt đứt tận gốc rễ nguồn tài nguyên của đối thủ.
Ngươi cầm tờ giấy này đến thẳng Phường đúc số Hai.
Diệp Tinh Thần cất giọng đều đều, vạch rõ từng bước đi đã tính toán sẵn.
Tên họ Triệu kia bản tính đa nghi, tuyệt đối không dám mở nắp rương ngay tại chỗ. Hắn sẽ mượn nhiệt lượng từ tâm lò địa hỏa để thiêu rụi mọi dấu vết thần thức có thể bị cài cắm. Ngươi không cần vội, cứ đứng ngoài cửa phường. Chỉ cần nhìn thấy cột khói trên đỉnh tháp chuyển sang màu xám tro, lập tức dẫn người xông vào.
Lục Trầm cẩn thận tiếp lấy tờ khế ước, nhưng chân mày gã hơi nhíu lại. Việc áp dụng quy chế thứ chín để đòi bồi thường gấp đôi không phải không có lỗ hổng.
Thưa Các chủ, nếu chúng ta vin vào cớ mất hàng để đóng băng tuyến Hắc Thủy, ba kho vật liệu của phe chủ tọa cũng sẽ bị đình trệ tiếp tế. Tổn thất linh thạch trong ba ngày tới không hề nhỏ.
Đó là cái giá bắt buộc phải trả để đổi lấy sự danh chính ngôn thuận.
Diệp Tinh Thần ném ra một tấm lệnh bài bằng đồng đúc hình thanh kiếm gãy.
Muốn ép Nhị trưởng lão nhổ ra sáu vạn linh thạch, phe ta phải tự tay niêm phong thương lộ của chính mình trước. Chỉ khi cái cân luật lệ thăng bằng, Hắc Thiên Kiếm Các mới không thể dùng dư luận để lật lọng. Đi đi, mang theo Lệnh Giám Sát, đóng băng toàn bộ ngọc giản xuất nhập kho của bọn chúng.
Bóng áo đen của Lục Trầm tan vào màn đêm, mang theo tờ giấy nợ định đoạt sinh tử của một nhánh thế lực. Cùng lúc đó, tại sâu trong hầm ngầm của Phường đúc số Hai, không khí nóng rực như muốn thiêu đốt cả tủy xương.
Triệu chấp sự khoanh tay đứng cách đài luyện kim ba trượng, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào chiếc rương ngọc tủy vừa cướp được. Lớp sương giá lạnh lẽo bám trên ổ khóa hoàn toàn trái ngược với nhiệt độ của địa hỏa đang sôi sục bên dưới. Hắn là một thợ rèn lão luyện, khứu giác nhạy bén lập tức nhận ra điểm bất thường. Quặng tinh vẫn cấp ba không thể tỏa ra loại hàn khí âm hàn đến mức làm rạn nứt cả phiến đá lót sàn như vậy.
Lùi lại hết cho ta!
Triệu chấp sự đột ngột quát lớn, ép mười mấy tên thợ phụ dạt ra sát vách tường. Hắn không tự tay chạm vào vật chứng, mà rút từ trong ngực áo ra một tờ Phá Trận Phù màu vàng sậm. Linh lực tuôn trào, lá bùa hóa thành một mũi tên lửa cắm phập vào mặt khóa. Hắn muốn dùng hỏa linh tinh thuần để bóc trần bất cứ cái bẫy nào được giấu bên trong, một nước đi vô cùng cẩn trọng.
Thế nhưng, mũi tên lửa vừa chạm vào mặt ngọc, trận văn ẩn giấu dưới lớp khóa liền bừng sáng. Không phải là một vụ nổ linh lực như Triệu chấp sự dự đoán, mà là một tiếng nứt vỡ trầm đục.
Nắp rương bung mở, bùn lầy đen ngòm mang theo uế khí tích tụ từ đáy ao linh tuyền tuôn trào ra ngoài. Thứ tà khí này không tấn công con người, mà lập tức bị hút thẳng vào miệng lò địa hỏa đang hừng hực cháy. Ngọn lửa đỏ rực bỗng chốc chuyển sang một màu xanh lục bệnh hoạn. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai, hơn hai mươi phôi kiếm đang được nung trong lò đồng loạt xuất hiện vết rạn nứt chân chim, linh tính hao tổn sạch sẽ chỉ trong nửa nhịp thở.
Sắc mặt Triệu chấp sự tái nhợt như tờ giấy. Hắn nhận ra mình đã mắc mưu, kẻ thù không hề định ám toán hắn, mà nhắm thẳng vào huyết mạch của phường đúc. Nếu địa hỏa mạch bị ô uế, toàn bộ công xưởng này sẽ phải đóng cửa ít nhất nửa năm để thanh tẩy.
Đúng lúc sự hỗn loạn lên đến đỉnh điểm, cánh cửa sắt nặng nề của hầm ngầm bị đạp tung.
Lục Trầm sải bước đi vào, theo sau là hai mươi chấp sự tuần tra mặc áo choàng xám. Gã không rút kiếm, cũng không màng đến ngọn lửa xanh lục đang gầm thét trên đài luyện kim. Bàn tay gã giơ cao tờ khế ước có đóng ấn son đỏ chót, giọng nói vang lên rành rọt át cả tiếng lửa cháy.
Theo quy chế thứ chín, tuyến Hắc Thủy thất thoát quặng quý, người bảo lãnh phải đền gấp đôi. Phường đúc số Hai hiện tại xảy ra sự cố địa hỏa, không đủ điều kiện an toàn để vận hành. Phụng mệnh Các chủ, ta đến để thu hồi sáu vạn linh thạch bồi thường, đồng thời dùng Lệnh Giám Sát niêm phong toàn bộ sổ sách nơi này cho đến khi nợ được thanh toán đủ.
Mũi tên linh lực mang theo sức nóng từ Phá Trận Phù cắm phập vào ổ khóa trên nắp rương ngọc tủy. Không có tiếng kim loại vỡ vụn như Triệu chấp sự dự tính. Thay vào đó, lớp bùa vàng dán trên nắp rương đột ngột bốc cháy thành ngọn lửa màu xanh lục. Tụ Âm Trận được Diệp Tinh Thần bí mật khắc giấu dưới đáy rương lập tức mượn hỏa hầu của bùa chú để kích hoạt. Một luồng hàn khí âm lãnh mang theo mùi bùn lầy hôi thối bùng nổ, quét ngang qua căn hầm ngầm của Phường đúc số Hai.
Khối uế khí vớt từ đáy ao linh tuyền không hề tản đi, mà như có sinh mệnh lao thẳng về phía hỏa nhãn đang phun trào giữa phòng. Lửa đỏ của địa hỏa bỗng chốc rít lên những tiếng xèo xèo chói tai, sau đó chuyển sang màu xám tro nhợt nhạt. Hàng chục thanh phôi kiếm đang được rèn dở trên giá đỡ lập tức phản ứng, bề mặt kim loại xuất hiện những vết rạn nứt đen ngòm tản ra sát khí. Hỏa mạch của toàn bộ Phường đúc số Hai đã bị tà khí xâm nhiễm, cái giá phải trả là mẻ kiếm khí trị giá hàng ngàn linh thạch coi như phế bỏ.
"Trúng kế rồi! Đây căn bản không phải quặng Tinh Vẫn!"
Triệu chấp sự gầm lên, hai mắt vằn vện tơ máu. Gã lập tức nhận ra mưu đồ thâm độc phía sau ván cờ này. Nếu để cột khói xám tro bốc lên khỏi nóc phường đúc, Chấp Sự Đường sẽ có cớ danh chính ngôn thuận để ập vào kiểm tra. Gã cắn răng vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một chiếc bát đồng đen kịt ném thẳng lên không trung.
"Khởi động Tỏa Linh Bát! Tuyệt đối không để một tia tà khí nào lọt ra ngoài! Đốt chảy cái rương kia cho ta, hủy thi diệt tích!"
Nhưng chiếc bát đồng vừa kịp tỏa ra một màn sáng hình bán cầu úp xuống, thì cánh cửa sắt ngàn cân của hầm ngầm đã bị một cỗ cự lực oanh kích vỡ nát. Lục Trầm bước vào, vạt áo đen bay phấp phới, tay trái giơ cao một tấm Lệnh Kỳ Tuần Tra đang tỏa sáng rực rỡ. Phía sau gã là mười hai gã kiếm vệ bận giáp xám, trận hình quạt xếp đã bày sẵn, phong tỏa mọi góc chết.
"Theo tu chính án thứ tư của Các quy, hỏa mạch phường đúc xuất hiện dị tượng màu xám tro, xếp vào loại hiểm họa cấp hai. Đội tuần tra có quyền phá cửa phong tỏa mà không cần báo trước."
Lục Trầm lạnh lùng cất giọng, ánh mắt quét qua hiện trường đầy tà khí. Triệu chấp sự biết không thể chối cãi, liền quyết đoán thay đổi chiến thuật. Gã không tấn công đám người Lục Trầm mà dồn toàn bộ thần thức ép Tỏa Linh Bát giáng mạnh xuống chiếc rương ngọc tủy. Đối phương đã dùng luật tộc để ép người, gã bắt buộc phải đập nát vật chứng duy nhất này trước khi nó bị thu giữ.
Lục Trầm hừ lạnh, bước chân hơi chùng xuống nhưng không hề rút kiếm. Gã chỉ búng tay, ném ra một viên đạn sáp nhỏ xíu. Viên đạn xé gió găm thẳng vào vòng sáng của chiếc bát đồng, vỏ sáp vỡ vụn, để lộ một giọt nước trong vắt mang đậm khí tức thuần dương nguyên bản của linh tuyền.
Thuần dương ngộ thuần âm, lại thêm hỏa hầu đang rối loạn trong không gian hẹp tạo ra một luồng xung kích vặn xoắn. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, trận văn trên Tỏa Linh Bát nứt toác thành từng mảng. Pháp khí hộ thân bị phá hủy bởi chính sự tương khắc linh lực, Triệu chấp sự lùi lại ba bước, khóe mắt giật liên hồi khi cảm nhận được tia liên kết thần thức với pháp bảo vừa bị cắt đứt phũ phàng.
Chiếc rương ngọc tủy vẫn nằm nguyên vẹn giữa hầm, nắp rương bung mở, phơi bày lớp bùn lầy đen đặc đang không ngừng tỏa ra tà khí.
"Vật chứng rành rành, Phường đúc số Hai lén lút tàng trữ uế khí tà môn, phá hoại hỏa mạch của Kiếm Các."
Lục Trầm phất tay, hai tên kiếm vệ lập tức tiến lên dùng bùa vàng dán kín chiếc rương, đồng thời khóa chặt tay Triệu chấp sự bằng cùm cấm linh. Toàn bộ quá trình từ lúc phá cửa đến khi niêm phong đều được ghi lại rành rọt vào khối Lưu Ảnh Thạch gắn trên ngực áo Lục Trầm. Một khi đoạn lưu ảnh này cùng chiếc rương được đặt lên bàn nghị sự, Nhị trưởng lão sẽ không chỉ đối mặt với khoản nợ đền bù cướp tiêu, mà còn gánh thêm tội danh chứa chấp tà vật ngay tại địa bàn của mình.
Tiếng gió rít gào mang theo áp lực vặn xoắn không gian khi pháp khí hình bát úp sập xuống hầm ngầm. Lục Trầm không rút kiếm nghênh diện, mà trở tay búng ra một mảnh đồng rỉ sét mang đậm tính ăn mòn. Đây chính là mẻ vật liệu phế phẩm vừa được vớt lên từ ao linh tuyền lúc chập tối. Mảnh vỡ xé gió bay đi, cắm phập vào đúng mắt trận đang xoay tít trên đỉnh pháp bảo, khiến quỹ đạo giáng xuống của nó khựng lại giữa không trung.
Triệu chấp sự thấy trận nhãn bị kẹt, đôi mắt vằn lên những tia máu điên cuồng. Gã lập tức cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết đỏ thẫm vào thẳng hỏa mạch dưới chân. Đối thủ không còn muốn cứu vãn lò đúc hay che giấu nữa, mà quyết định kích nổ toàn bộ địa hỏa nhằm thiêu rụi tang chứng cùng kẻ đột nhập.
Lục Trầm lập tức phóng xuất thần thức, điều động thanh phi kiếm bản mệnh hóa thành một màn chắn ngang hỏa trì. Uế khí bùng lên cắn nuốt lấy lớp linh quang bảo vệ, khiến thân kiếm vang lên những tiếng rên rỉ vỡ nát, linh tính hao hụt ít nhất ba thành. Đổi lại khoảng thời gian nửa nhịp thở quý giá đó, gã đạp mạnh gót giày, kích hoạt Băng Phách Phù giấu sẵn dưới đế. Một đạo hàn khí bạo phát, cưỡng ép đóng băng toàn bộ mạch nước ngầm và dập tắt địa hỏa trong bán kính mười trượng.
Khối vật chứa tang chứng được bảo toàn nguyên vẹn, bề mặt khóa trận vẫn còn vương những sợi khói đen đặc quánh đang bị hàn băng phong ấn. Triệu chấp sự ngã gục xuống sàn đá lạnh lẽo, kinh mạch hai tay bị luồng khí lạnh băm vỡ, triệt để mất đi khả năng kết ấn. Mẻ vũ khí ngàn linh thạch trong lò lớn đã hoàn toàn biến thành phế sắt, bốc mùi tanh tưởi lan tỏa khắp không gian chật hẹp. Lục Trầm lấy ra một cuộn Lưu Ảnh Thạch, cẩn thận ghi lại toàn bộ hiện trường ô uế, từ dấu vết phá khóa cho đến ngọn lửa địa hỏa đang thoi thóp.
Trở lại đài quan trắc trên đỉnh tháp, mặt ngọc thạch trên án thư bỗng lóe lên một luồng sáng xanh buốt bám đầy hàn khí. Diệp Tinh Thần liếc nhìn hình ảnh mờ ảo vừa truyền về, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh nhạt. Nhiệm vụ thu thập tang chứng đã hoàn tất, không sai lệch một ly so với bố cục mượn dao giết người mà hắn giăng ra từ đầu hôm.
Hắn chậm rãi hạ bút, ấn mạnh con dấu chu sa mang biểu tượng quyền lực tối cao xuống tờ khế ước bồi thường đang để mở. Bản án đã được định đoạt dựa trên chính những quy tắc bảo lãnh thương lộ mà phe đối lập từng dùng để vơ vét tài nguyên. Mọi thiệt hại từ việc hỏa mạch ô nhiễm nay sẽ được tính trọn vẹn lên đầu những kẻ tự xưng là người giám hộ xưởng đúc.
Truyền lệnh cho Hình phạt đường, lập tức mang theo cờ phong ấn đến vây ráp toàn bộ khu vực phía Tây.
Lý do đưa ra là nơi đó xảy ra dị biến hỏa mạch, nghi ngờ có kẻ lén lút luyện chế tà binh, gây nguy hại nghiêm trọng cho thương lộ vật liệu.
Ở đầu dây truyền âm bên kia, vị trưởng lão phụ trách hình phạt nhận lệnh mà trán rịn mồ hôi lạnh. Lão hiểu rõ, một khi tờ giấy niêm phong dán xuống, toàn bộ nguồn thu từ quặng thô của phe cánh bảo thủ sẽ bị cắt đứt hoàn toàn trong ít nhất nửa năm. Không một ai dám đứng ra bênh vực cho một xưởng đúc vừa bị bắt quả tang tàng trữ uế khí làm hỏng linh mạch cốt lõi. Lão cắn răng, quyết định tự mình dẫn đội ám vệ đi chấp hành, thầm tính toán việc cắt đứt quan hệ với những kẻ đang sắp chìm thuyền.
Diệp Tinh Thần gấp gọn tờ khế ước đã ráo mực đỏ, đặt nó song song với tấm lệnh bài nứt góc thu được từ đêm trước. Hai món đồ này sẽ là đòn chí mạng hợp pháp được đặt lên khay phán quyết, triệt để tước đoạt quyền quản lý vật liệu của đối phương. Quyền lực nội bộ đã bắt đầu đổi chủ, nhưng ván cờ thực sự bên ngoài Cửu Châu mới chỉ vừa hé lộ những biến số đầu tiên.
Ánh mắt hắn chợt dời về phía một thanh trắc kiếm xám xịt đang nằm lặng lẽ trên giá đỡ góc tường. Đây là pháp khí chuyên dùng để đo lường độ tinh khiết của các danh kiếm đang ngự trị trên bảng xếp hạng, hiện tại trên thân nó vừa nứt toác ra một đường rãnh đen ngòm. Hắc Thiên Kiếm Các đã nhận ra mưu kế giương đông kích tây, chúng bắt đầu phản kích bằng cách bóp méo trực tiếp lịch sử của một thanh danh kiếm thượng cổ. Sáng ngày mai, khi tiếng chuông Tộc nghị vang lên, vị trí thứ mười bảy trên Thiên Địa Kiếm Phổ sẽ chính thức trở thành chiến trường đẫm máu tiếp theo.
Lục Trầm từ trong bóng tối bước ra, mang theo hơi lạnh của sương đêm cùng mùi máu nhạt. Gã vừa đích thân giám sát việc chuyển giao bảy mươi thanh phôi kiếm tà môn vào cấm địa, đảm bảo không một ai trong nội bộ tẩu lộ phong thanh.
Diệp Tinh Thần gật đầu, ngón tay miết nhẹ lên bề mặt ngọc giản truyền tin đang dần tắt đi vệt sáng đỏ. Trên án thư bằng gỗ trầm hương trước mặt hắn, một chiếc la bàn bằng đồng xanh đang xoay tít.
Kim chỉ nam của la bàn không hướng về phương Bắc, mà ghim chặt vào một điểm sáng đục ngầu nằm ở hướng Tây Nam trên sa bàn Cửu Châu. Lớp rỉ sét trên viền đồng khẽ bong ra theo từng nhịp xoay, lộ ra những đường kiếm văn nhỏ li ti đang liên tục hấp thụ tàn khí truyền về từ phương xa.
Đó chính là vị trí của Phường đúc số Hai, địa bàn do phe cánh Nhị trưởng lão kiểm soát gắt gao nhất. Bọn chúng đã trúng kế, cướp chiếc rương ngọc tủy chứa bùn lầy từ tuyến Hắc Thủy, sau đó ngu ngốc mang thẳng thứ uế khí đó về hang ổ của mình để giấu giếm.
"Chấp sự Triệu của bọn chúng ra tay rất gọn gàng, dùng kiếm trận phong tỏa toàn bộ hẻm núi." Lục Trầm hạ giọng báo cáo, ánh mắt lóe lên sự sắc lạnh. "Hắn đinh ninh rằng đã tiêu hủy toàn bộ manh mối, hoàn toàn không biết thứ nằm trong rương chỉ là cặn bã vớt lên từ đáy ao linh tuyền."
Diệp Tinh Thần khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Hắn không cần phải tự mình xách kiếm đi vạch trần hay chém giết. Hắc Thiên Kiếm Các thích dùng quyền lực ngầm để ép người, vậy hắn sẽ dùng chính quy chế minh bạch của Thiên Đạo Kiếm Các để trói cổ chúng.
Chiếc rương kia vốn dĩ được hắn bí mật khắc sẵn Tụ Âm Trận trên khóa nắp. Càng để lâu trong môi trường nóng rực của lò đúc, uế khí sẽ càng ăn sâu vào ngọn lửa địa hỏa. Chỉ cần đối phương phá khóa mở nắp, toàn bộ linh tài trong bán kính mười trượng sẽ lập tức bị phế bỏ.
"Tuyến Hắc Thủy là thương lộ do chính Nhị trưởng lão lấy danh dự ra bảo lãnh an ninh." Diệp Tinh Thần nhấc bút, chậm rãi chấm vào nghiên mực đỏ. "Lô hàng vừa mất được ta cho người kê khai là quặng Tinh Vẫn cấp ba. Theo quy chế thứ chín của Các, người bảo lãnh tuyến đường phải chịu trách nhiệm bồi thường gấp đôi nếu để xảy ra cướp tiêu."
Một tờ khế ước vận chuyển được rút ra từ xấp tài liệu. Nét chữ chu sa đỏ chót ghi rõ giá trị của lô hàng giả mạo lên tới ba vạn viên linh thạch hạ phẩm. Hắn ấn con dấu Các chủ xuống góc giấy, linh lực dao động tạo thành một ấn chú khóa chặt nhân quả, không thể chối cãi.
"Ngươi cầm tờ khế ước này, cùng với lệnh bài của ta, đến thẳng Chấp Sự Đường." Diệp Tinh Thần đẩy tờ giấy về phía mép bàn. "Đánh thức Trưởng lão ghi sổ dậy. Yêu cầu ông ta lập tức niêm phong quyền xuất nhập kho vật liệu của Phường đúc số Hai cho đến khi khoản nợ ba vạn linh thạch được thanh toán đủ."
Lục Trầm cẩn thận cuộn tờ khế ước lại, cất vào ống trúc bịt vàng. Gã hiểu rõ sự tàn nhẫn trong nước cờ điều phối này. Nhị trưởng lão vừa cướp được "chứng cứ", chắc chắn sẽ không dám để người của Chấp Sự Đường bước vào Phường đúc số Hai lục soát.
Để giữ bí mật về chiếc rương, lão ta chỉ có một con đường duy nhất: cắn răng nộp phạt khoản tiền khổng lồ cho một đống bùn lầy. Nếu từ chối, quy chế đình chỉ lò đúc sẽ khiến toàn bộ đơn hàng binh khí của Hắc Thiên Kiếm Các trong tháng này sụp đổ, kéo theo uy tín rớt thảm hại.
"Còn mảnh vỡ của thanh tà binh hôm trước thì sao?" Lục Trầm hỏi thêm một câu trước khi lui bước, bàn tay vô thức chạm vào chuôi kiếm bên hông.
"Cứ để nó nằm yên trong hộp ngọc cách linh." Diệp Tinh Thần dựa lưng vào ghế, ánh mắt dời về phía ngọn đèn bão đang leo lét cháy trên bàn. "Khi Nhị trưởng lão mở chiếc rương kia ra và nhận ra mình bị lừa, uế khí bùng phát sẽ tự động cộng hưởng với mảnh vỡ này. Lúc đó, chính thanh tà binh sẽ tự mình chỉ điểm kẻ phản bội."
Tờ khế ước đẫm sắc chu sa vừa ráo mực lập tức được đẩy sang mép bàn. Diệp Tinh Thần gõ nhẹ khớp ngón tay lên mặt giấy, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Hắn không định dùng vũ lực để đoạt lại công đạo, bởi trong bàn cờ quyền lực, kẻ vung kiếm trước thường là kẻ thiếu kiên nhẫn nhất. Bản án kinh tế này mới là nhát chém cắt đứt tận gốc rễ nguồn tài nguyên của đối thủ.
Ngươi cầm tờ giấy này đến thẳng Phường đúc số Hai.
Diệp Tinh Thần cất giọng đều đều, vạch rõ từng bước đi đã tính toán sẵn.
Tên họ Triệu kia bản tính đa nghi, tuyệt đối không dám mở nắp rương ngay tại chỗ. Hắn sẽ mượn nhiệt lượng từ tâm lò địa hỏa để thiêu rụi mọi dấu vết thần thức có thể bị cài cắm. Ngươi không cần vội, cứ đứng ngoài cửa phường. Chỉ cần nhìn thấy cột khói trên đỉnh tháp chuyển sang màu xám tro, lập tức dẫn người xông vào.
Lục Trầm cẩn thận tiếp lấy tờ khế ước, nhưng chân mày gã hơi nhíu lại. Việc áp dụng quy chế thứ chín để đòi bồi thường gấp đôi không phải không có lỗ hổng.
Thưa Các chủ, nếu chúng ta vin vào cớ mất hàng để đóng băng tuyến Hắc Thủy, ba kho vật liệu của phe chủ tọa cũng sẽ bị đình trệ tiếp tế. Tổn thất linh thạch trong ba ngày tới không hề nhỏ.
Đó là cái giá bắt buộc phải trả để đổi lấy sự danh chính ngôn thuận.
Diệp Tinh Thần ném ra một tấm lệnh bài bằng đồng đúc hình thanh kiếm gãy.
Muốn ép Nhị trưởng lão nhổ ra sáu vạn linh thạch, phe ta phải tự tay niêm phong thương lộ của chính mình trước. Chỉ khi cái cân luật lệ thăng bằng, Hắc Thiên Kiếm Các mới không thể dùng dư luận để lật lọng. Đi đi, mang theo Lệnh Giám Sát, đóng băng toàn bộ ngọc giản xuất nhập kho của bọn chúng.
Bóng áo đen của Lục Trầm tan vào màn đêm, mang theo tờ giấy nợ định đoạt sinh tử của một nhánh thế lực. Cùng lúc đó, tại sâu trong hầm ngầm của Phường đúc số Hai, không khí nóng rực như muốn thiêu đốt cả tủy xương.
Triệu chấp sự khoanh tay đứng cách đài luyện kim ba trượng, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào chiếc rương ngọc tủy vừa cướp được. Lớp sương giá lạnh lẽo bám trên ổ khóa hoàn toàn trái ngược với nhiệt độ của địa hỏa đang sôi sục bên dưới. Hắn là một thợ rèn lão luyện, khứu giác nhạy bén lập tức nhận ra điểm bất thường. Quặng tinh vẫn cấp ba không thể tỏa ra loại hàn khí âm hàn đến mức làm rạn nứt cả phiến đá lót sàn như vậy.
Lùi lại hết cho ta!
Triệu chấp sự đột ngột quát lớn, ép mười mấy tên thợ phụ dạt ra sát vách tường. Hắn không tự tay chạm vào vật chứng, mà rút từ trong ngực áo ra một tờ Phá Trận Phù màu vàng sậm. Linh lực tuôn trào, lá bùa hóa thành một mũi tên lửa cắm phập vào mặt khóa. Hắn muốn dùng hỏa linh tinh thuần để bóc trần bất cứ cái bẫy nào được giấu bên trong, một nước đi vô cùng cẩn trọng.
Thế nhưng, mũi tên lửa vừa chạm vào mặt ngọc, trận văn ẩn giấu dưới lớp khóa liền bừng sáng. Không phải là một vụ nổ linh lực như Triệu chấp sự dự đoán, mà là một tiếng nứt vỡ trầm đục.
Nắp rương bung mở, bùn lầy đen ngòm mang theo uế khí tích tụ từ đáy ao linh tuyền tuôn trào ra ngoài. Thứ tà khí này không tấn công con người, mà lập tức bị hút thẳng vào miệng lò địa hỏa đang hừng hực cháy. Ngọn lửa đỏ rực bỗng chốc chuyển sang một màu xanh lục bệnh hoạn. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai, hơn hai mươi phôi kiếm đang được nung trong lò đồng loạt xuất hiện vết rạn nứt chân chim, linh tính hao tổn sạch sẽ chỉ trong nửa nhịp thở.
Sắc mặt Triệu chấp sự tái nhợt như tờ giấy. Hắn nhận ra mình đã mắc mưu, kẻ thù không hề định ám toán hắn, mà nhắm thẳng vào huyết mạch của phường đúc. Nếu địa hỏa mạch bị ô uế, toàn bộ công xưởng này sẽ phải đóng cửa ít nhất nửa năm để thanh tẩy.
Đúng lúc sự hỗn loạn lên đến đỉnh điểm, cánh cửa sắt nặng nề của hầm ngầm bị đạp tung.
Lục Trầm sải bước đi vào, theo sau là hai mươi chấp sự tuần tra mặc áo choàng xám. Gã không rút kiếm, cũng không màng đến ngọn lửa xanh lục đang gầm thét trên đài luyện kim. Bàn tay gã giơ cao tờ khế ước có đóng ấn son đỏ chót, giọng nói vang lên rành rọt át cả tiếng lửa cháy.
Theo quy chế thứ chín, tuyến Hắc Thủy thất thoát quặng quý, người bảo lãnh phải đền gấp đôi. Phường đúc số Hai hiện tại xảy ra sự cố địa hỏa, không đủ điều kiện an toàn để vận hành. Phụng mệnh Các chủ, ta đến để thu hồi sáu vạn linh thạch bồi thường, đồng thời dùng Lệnh Giám Sát niêm phong toàn bộ sổ sách nơi này cho đến khi nợ được thanh toán đủ.
Mũi tên linh lực mang theo sức nóng từ Phá Trận Phù cắm phập vào ổ khóa trên nắp rương ngọc tủy. Không có tiếng kim loại vỡ vụn như Triệu chấp sự dự tính. Thay vào đó, lớp bùa vàng dán trên nắp rương đột ngột bốc cháy thành ngọn lửa màu xanh lục. Tụ Âm Trận được Diệp Tinh Thần bí mật khắc giấu dưới đáy rương lập tức mượn hỏa hầu của bùa chú để kích hoạt. Một luồng hàn khí âm lãnh mang theo mùi bùn lầy hôi thối bùng nổ, quét ngang qua căn hầm ngầm của Phường đúc số Hai.
Khối uế khí vớt từ đáy ao linh tuyền không hề tản đi, mà như có sinh mệnh lao thẳng về phía hỏa nhãn đang phun trào giữa phòng. Lửa đỏ của địa hỏa bỗng chốc rít lên những tiếng xèo xèo chói tai, sau đó chuyển sang màu xám tro nhợt nhạt. Hàng chục thanh phôi kiếm đang được rèn dở trên giá đỡ lập tức phản ứng, bề mặt kim loại xuất hiện những vết rạn nứt đen ngòm tản ra sát khí. Hỏa mạch của toàn bộ Phường đúc số Hai đã bị tà khí xâm nhiễm, cái giá phải trả là mẻ kiếm khí trị giá hàng ngàn linh thạch coi như phế bỏ.
"Trúng kế rồi! Đây căn bản không phải quặng Tinh Vẫn!"
Triệu chấp sự gầm lên, hai mắt vằn vện tơ máu. Gã lập tức nhận ra mưu đồ thâm độc phía sau ván cờ này. Nếu để cột khói xám tro bốc lên khỏi nóc phường đúc, Chấp Sự Đường sẽ có cớ danh chính ngôn thuận để ập vào kiểm tra. Gã cắn răng vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một chiếc bát đồng đen kịt ném thẳng lên không trung.
"Khởi động Tỏa Linh Bát! Tuyệt đối không để một tia tà khí nào lọt ra ngoài! Đốt chảy cái rương kia cho ta, hủy thi diệt tích!"
Nhưng chiếc bát đồng vừa kịp tỏa ra một màn sáng hình bán cầu úp xuống, thì cánh cửa sắt ngàn cân của hầm ngầm đã bị một cỗ cự lực oanh kích vỡ nát. Lục Trầm bước vào, vạt áo đen bay phấp phới, tay trái giơ cao một tấm Lệnh Kỳ Tuần Tra đang tỏa sáng rực rỡ. Phía sau gã là mười hai gã kiếm vệ bận giáp xám, trận hình quạt xếp đã bày sẵn, phong tỏa mọi góc chết.
"Theo tu chính án thứ tư của Các quy, hỏa mạch phường đúc xuất hiện dị tượng màu xám tro, xếp vào loại hiểm họa cấp hai. Đội tuần tra có quyền phá cửa phong tỏa mà không cần báo trước."
Lục Trầm lạnh lùng cất giọng, ánh mắt quét qua hiện trường đầy tà khí. Triệu chấp sự biết không thể chối cãi, liền quyết đoán thay đổi chiến thuật. Gã không tấn công đám người Lục Trầm mà dồn toàn bộ thần thức ép Tỏa Linh Bát giáng mạnh xuống chiếc rương ngọc tủy. Đối phương đã dùng luật tộc để ép người, gã bắt buộc phải đập nát vật chứng duy nhất này trước khi nó bị thu giữ.
Lục Trầm hừ lạnh, bước chân hơi chùng xuống nhưng không hề rút kiếm. Gã chỉ búng tay, ném ra một viên đạn sáp nhỏ xíu. Viên đạn xé gió găm thẳng vào vòng sáng của chiếc bát đồng, vỏ sáp vỡ vụn, để lộ một giọt nước trong vắt mang đậm khí tức thuần dương nguyên bản của linh tuyền.
Thuần dương ngộ thuần âm, lại thêm hỏa hầu đang rối loạn trong không gian hẹp tạo ra một luồng xung kích vặn xoắn. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, trận văn trên Tỏa Linh Bát nứt toác thành từng mảng. Pháp khí hộ thân bị phá hủy bởi chính sự tương khắc linh lực, Triệu chấp sự lùi lại ba bước, khóe mắt giật liên hồi khi cảm nhận được tia liên kết thần thức với pháp bảo vừa bị cắt đứt phũ phàng.
Chiếc rương ngọc tủy vẫn nằm nguyên vẹn giữa hầm, nắp rương bung mở, phơi bày lớp bùn lầy đen đặc đang không ngừng tỏa ra tà khí.
"Vật chứng rành rành, Phường đúc số Hai lén lút tàng trữ uế khí tà môn, phá hoại hỏa mạch của Kiếm Các."
Lục Trầm phất tay, hai tên kiếm vệ lập tức tiến lên dùng bùa vàng dán kín chiếc rương, đồng thời khóa chặt tay Triệu chấp sự bằng cùm cấm linh. Toàn bộ quá trình từ lúc phá cửa đến khi niêm phong đều được ghi lại rành rọt vào khối Lưu Ảnh Thạch gắn trên ngực áo Lục Trầm. Một khi đoạn lưu ảnh này cùng chiếc rương được đặt lên bàn nghị sự, Nhị trưởng lão sẽ không chỉ đối mặt với khoản nợ đền bù cướp tiêu, mà còn gánh thêm tội danh chứa chấp tà vật ngay tại địa bàn của mình.
Tiếng gió rít gào mang theo áp lực vặn xoắn không gian khi pháp khí hình bát úp sập xuống hầm ngầm. Lục Trầm không rút kiếm nghênh diện, mà trở tay búng ra một mảnh đồng rỉ sét mang đậm tính ăn mòn. Đây chính là mẻ vật liệu phế phẩm vừa được vớt lên từ ao linh tuyền lúc chập tối. Mảnh vỡ xé gió bay đi, cắm phập vào đúng mắt trận đang xoay tít trên đỉnh pháp bảo, khiến quỹ đạo giáng xuống của nó khựng lại giữa không trung.
Triệu chấp sự thấy trận nhãn bị kẹt, đôi mắt vằn lên những tia máu điên cuồng. Gã lập tức cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết đỏ thẫm vào thẳng hỏa mạch dưới chân. Đối thủ không còn muốn cứu vãn lò đúc hay che giấu nữa, mà quyết định kích nổ toàn bộ địa hỏa nhằm thiêu rụi tang chứng cùng kẻ đột nhập.
Lục Trầm lập tức phóng xuất thần thức, điều động thanh phi kiếm bản mệnh hóa thành một màn chắn ngang hỏa trì. Uế khí bùng lên cắn nuốt lấy lớp linh quang bảo vệ, khiến thân kiếm vang lên những tiếng rên rỉ vỡ nát, linh tính hao hụt ít nhất ba thành. Đổi lại khoảng thời gian nửa nhịp thở quý giá đó, gã đạp mạnh gót giày, kích hoạt Băng Phách Phù giấu sẵn dưới đế. Một đạo hàn khí bạo phát, cưỡng ép đóng băng toàn bộ mạch nước ngầm và dập tắt địa hỏa trong bán kính mười trượng.
Khối vật chứa tang chứng được bảo toàn nguyên vẹn, bề mặt khóa trận vẫn còn vương những sợi khói đen đặc quánh đang bị hàn băng phong ấn. Triệu chấp sự ngã gục xuống sàn đá lạnh lẽo, kinh mạch hai tay bị luồng khí lạnh băm vỡ, triệt để mất đi khả năng kết ấn. Mẻ vũ khí ngàn linh thạch trong lò lớn đã hoàn toàn biến thành phế sắt, bốc mùi tanh tưởi lan tỏa khắp không gian chật hẹp. Lục Trầm lấy ra một cuộn Lưu Ảnh Thạch, cẩn thận ghi lại toàn bộ hiện trường ô uế, từ dấu vết phá khóa cho đến ngọn lửa địa hỏa đang thoi thóp.
Trở lại đài quan trắc trên đỉnh tháp, mặt ngọc thạch trên án thư bỗng lóe lên một luồng sáng xanh buốt bám đầy hàn khí. Diệp Tinh Thần liếc nhìn hình ảnh mờ ảo vừa truyền về, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh nhạt. Nhiệm vụ thu thập tang chứng đã hoàn tất, không sai lệch một ly so với bố cục mượn dao giết người mà hắn giăng ra từ đầu hôm.
Hắn chậm rãi hạ bút, ấn mạnh con dấu chu sa mang biểu tượng quyền lực tối cao xuống tờ khế ước bồi thường đang để mở. Bản án đã được định đoạt dựa trên chính những quy tắc bảo lãnh thương lộ mà phe đối lập từng dùng để vơ vét tài nguyên. Mọi thiệt hại từ việc hỏa mạch ô nhiễm nay sẽ được tính trọn vẹn lên đầu những kẻ tự xưng là người giám hộ xưởng đúc.
Truyền lệnh cho Hình phạt đường, lập tức mang theo cờ phong ấn đến vây ráp toàn bộ khu vực phía Tây.
Lý do đưa ra là nơi đó xảy ra dị biến hỏa mạch, nghi ngờ có kẻ lén lút luyện chế tà binh, gây nguy hại nghiêm trọng cho thương lộ vật liệu.
Ở đầu dây truyền âm bên kia, vị trưởng lão phụ trách hình phạt nhận lệnh mà trán rịn mồ hôi lạnh. Lão hiểu rõ, một khi tờ giấy niêm phong dán xuống, toàn bộ nguồn thu từ quặng thô của phe cánh bảo thủ sẽ bị cắt đứt hoàn toàn trong ít nhất nửa năm. Không một ai dám đứng ra bênh vực cho một xưởng đúc vừa bị bắt quả tang tàng trữ uế khí làm hỏng linh mạch cốt lõi. Lão cắn răng, quyết định tự mình dẫn đội ám vệ đi chấp hành, thầm tính toán việc cắt đứt quan hệ với những kẻ đang sắp chìm thuyền.
Diệp Tinh Thần gấp gọn tờ khế ước đã ráo mực đỏ, đặt nó song song với tấm lệnh bài nứt góc thu được từ đêm trước. Hai món đồ này sẽ là đòn chí mạng hợp pháp được đặt lên khay phán quyết, triệt để tước đoạt quyền quản lý vật liệu của đối phương. Quyền lực nội bộ đã bắt đầu đổi chủ, nhưng ván cờ thực sự bên ngoài Cửu Châu mới chỉ vừa hé lộ những biến số đầu tiên.
Ánh mắt hắn chợt dời về phía một thanh trắc kiếm xám xịt đang nằm lặng lẽ trên giá đỡ góc tường. Đây là pháp khí chuyên dùng để đo lường độ tinh khiết của các danh kiếm đang ngự trị trên bảng xếp hạng, hiện tại trên thân nó vừa nứt toác ra một đường rãnh đen ngòm. Hắc Thiên Kiếm Các đã nhận ra mưu kế giương đông kích tây, chúng bắt đầu phản kích bằng cách bóp méo trực tiếp lịch sử của một thanh danh kiếm thượng cổ. Sáng ngày mai, khi tiếng chuông Tộc nghị vang lên, vị trí thứ mười bảy trên Thiên Địa Kiếm Phổ sẽ chính thức trở thành chiến trường đẫm máu tiếp theo.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.