Chương 82: Kiếm Vừa Dứt
Đăng: 23/07/2026 15:24
3,623 từ
1 lượt đọc
Tiếng chuông Tộc nghị vang lên ba hồi nghẹn ngột. Mùi linh sam cháy khét từ đống đổ nát của sảnh đông vẫn bám chặt lấy không khí đại điện. Giữa phòng, trên bàn đá hắc diệu, một chiếc hộp ngọc trong suốt đang phong ấn khối phôi kiếm ngọc tủy. Lưỡi kim loại xám xịt liên tục phun trào hắc khí, cọ xát vào vách cấm chế tạo ra chuỗi âm thanh xèo xèo chói tai. Khối tà vật này hệt như một con thú hoang đang điên cuồng phá vây.
Diệp Tinh Thần ngồi tựa lưng trên ghế Các chủ, ngón tay thon dài khẽ miết viền chén trà linh tước. Hắn lười biếng quét mắt về phía hàng ghế trưởng lão. Kế hoạch đêm qua đã rải xong lưới, giờ là lúc thu mẻ cá đầu tiên. Việc chủ động nới lỏng trận pháp bảo vệ, mượn tàn khí của Hắc Thiên Kiếm Các phá hủy một góc sản nghiệp, chính là cái giá hắn sẵn sàng gánh chịu. Kẻ thù tưởng đã cắm được đinh độc vào nội bộ, lại không ngờ hắn dùng chính nó làm dao cạo mủ.
Trần Uyên bước ra giữa điện, hai tay dâng lên cuộn ngọc giản ố vàng. Giọng nói của gã vang vọng, mang theo chân nguyên cắt ngang sự im lặng. Theo quy chế kiểm định, mọi vật liệu nhập kho phải qua ba lớp trận pháp soi chiếu. Nhưng khối ngọc tủy này lại nghênh ngang vượt qua trạm gác Hắc Thủy, mang theo tà phù hoa sen đen bộc phát tại sảnh đông. Gã dừng lại, ánh mắt sắc lẹm ghim chặt vào dãy ghế bên phải, trực tiếp chất vấn Tứ trưởng lão về trách nhiệm bảo lãnh thương đạo.
Tứ trưởng lão đập mạnh tay xuống ghế, linh lực bộc phát làm rạn nứt mặt đá. Lão đứng phắt dậy, trừng mắt nhìn khối tà binh, phẫn nộ cho rằng Trần Uyên ngậm máu phun người. Tuyến Hắc Thủy mỗi ngày tiếp nhận hàng trăm lô khoáng thạch, ngoại địch dùng xảo thuật che giấu tà khí thì sao trách được người kiểm duyệt? Lão lớn tiếng kêu oan, khẳng định đây là ly gián kế, yêu cầu Các chủ minh xét để không mắc mưu kẻ gian.
Lạch cạch. Tiếng nắp chén trà va chạm thanh thúy vang lên, nháy mắt áp chế toàn bộ sự ồn ào. Diệp Tinh Thần gật đầu, vô cùng ôn hòa đồng tình rằng đây chắc chắn là thủ đoạn của ngoại địch. Hắn không hề định tội phản tộc cho lão, tránh việc các chi thứ liên thủ phản kháng. Ánh mắt vị Các chủ trẻ tuổi liếc sang Trần Uyên, ra hiệu hạ màn. Vấn đề cốt lõi không nằm ở kẻ hãm hại, mà giấu bên dưới mạch kiếm văn kia.
Nhận lệnh, Trần Uyên rút ra Phân Kim Trùy, rót linh lực hệ Kim chói lòa gõ mạnh vào nắp hộp ngọc. Cấm chế vừa hé mở, hắc khí lập tức hóa thành vô số xúc tu đen kịt lao ra cắn nuốt ánh sáng. Trần Uyên biến sắc, vội vàng thay đổi đấu pháp. Gã bấm pháp quyết, ngưng tụ thần thức hóa thành một thanh tiểu kiếm vô hình, trực tiếp đâm xuyên qua tầng sương mù, đánh thẳng vào trung tâm khối ngọc tủy.
Khối phôi kiếm dường như cảm nhận được nguy cơ, tà phù hoa sen đen bỗng nhiên xoay tròn. Nó thay vì phòng thủ lại chủ động phân tách, tạo ra một luồng sóng âm chói tai phản kích thẳng vào nê hoàn cung của người thi pháp. Trần Uyên hừ muộn một tiếng. Cái giá phải trả không nhỏ: thính giác của gã nháy mắt bị tước đoạt, hai tai ù đặc, máu tươi rỉ ra từ khóe mắt khiến tầm nhìn nhuốm một màu đỏ quạch. Tuy nhiên, thần thức tiểu kiếm đã kịp cạy tung lớp vỏ ngọc tủy ngoài cùng.
Bên dưới bề mặt nứt nẻ, những đường rãnh khắc sâu tận cốt lõi kim loại hiện rõ mồn một. Mạch kiếm văn hình hoa sen đen không phải được ép vào sau khi định hình. Nó được khắc chìm bằng trận pháp dung luyện ngay từ lúc nung chảy trong lò. Bất chấp hai tai đã điếc đặc, Trần Uyên vẫn lạnh lùng tuyên bố kết quả. Tà phù này đúc chết vào cốt kiếm trước khi nguội lạnh. Điều đó chứng minh nó đã tồn tại từ lúc rời khỏi tay thương hội cung cấp.
Tứ trưởng lão sững sờ, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán. Lão nhận ra mình vừa bước hụt vào một cái bẫy quy chế cực kỳ tinh vi. Đối phương không cần chứng minh lão tư thông với địch. Chỉ cần dùng lỗi nghiệp vụ đúc kiếm rành rành để lột sạch quyền lực một cách hợp lý hợp tình. Đám trưởng lão phe cánh lập tức ngậm miệng, chẳng ai dại dột lấy danh tiếng ra bảo lãnh cho một sai phạm rành rành về mặt kỹ thuật.
Theo luật tộc, Tứ trưởng lão run rẩy tháo Lệnh Bài Hắc Thủy bằng đồng đen bên hông, đặt lên khay ngọc của Chấp Sự Đường. Tuyến thương lộ huyết mạch phía nam chính thức bị phong tỏa điều tra, bổng lộc ba năm của chi thứ tư bị sung công đền bù tổn thất. Diệp Tinh Thần nhếch mép, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn. Lớp bình phong thứ nhất đã sụp đổ, giờ là lúc dùng chính tấm lệnh bài này vạch trần kẻ nấp bóng phía sau.
n Uyên lập tức bấm pháp quyết, mi tâm lóe lên một đạo kiếm quang mỏng như cánh ve. Đạo thần thức ngưng tụ thành hình phi đao, hung hăng đâm xuyên qua lớp cấm chế của hộp ngọc, đánh thẳng vào khối tà vật đang điên cuồng bạo động.
Những xúc tu hắc khí bên trong lập tức cảm nhận được dị vật xâm nhập. Kẻ điều khiển giấu mặt ở đầu kia Cửu Châu vô cùng nhạy bén, ngay khi nhận ra ý đồ bóc trần kiếm văn, hắc khí lập tức thay đổi phương thức công kích. Thay vì vồ lấy đạo thần thức, chúng đột ngột phân tách thành hàng vạn sợi tơ mỏng, luồn lách qua các khe hở của hộp ngọc để cắm rễ xuống nền đá hắc diệu.
Mục tiêu của đối phương không phải là phòng ngự, mà là muốn mượn cơ hội này ô nhiễm trận nhãn Tụ Linh của toàn bộ đại điện. Sắc mặt Tứ trưởng lão trắng bệch, nếu để tà khí lan tràn ngay trong Tộc nghị, tội danh bảo lãnh sai tuyến đường của lão sẽ thành tử tội không thể vãn hồi.
Ngay khoảnh khắc những sợi tơ đen sắp chạm vào mạch ngầm, Trần Uyên không hề hoảng loạn rút lui mà lạnh lùng lật tay phải. Một mảnh đồng rỉ sét to bằng lòng bàn tay được gã cắm phập xuống mặt bàn, kích hoạt trận pháp phong tỏa đã được Các chủ âm thầm giao cho từ đêm qua.
Chín đạo kim quang từ mảnh đồng bùng lên, đan chéo thành một tấm võng vô hình cắt đứt hoàn toàn liên kết linh lực giữa khối ngọc tủy và mặt đất. Hắc khí mất đi nguồn nuôi dưỡng, lập tức co rút lại, phát ra những tiếng rít gào thê thảm trước khi bị đạo thần thức của Trần Uyên chém đứt gốc rễ.
Đánh đổi cho nhịp khống chế hoàn hảo này, mảnh đồng rỉ sét phát ra một tiếng răng rắc giòn giã. Vết nứt chạy dọc từ tâm trận bàn lan ra sát mép, vĩnh viễn mất đi khả năng hội tụ linh khí, biến thành một khối phế liệu mờ xỉn. Tuy nhiên, cái giá phải trả này hoàn toàn xứng đáng khi lớp vỏ ngụy trang bên ngoài khối vật liệu đã bị bóc sạch.
Trần Uyên thu lại thần thức, cẩn thận dùng kẹp gỗ gắp lấy mảnh vỡ ngọc tủy đưa lên cao. Bề mặt kim loại xám xịt bên trong hiện rõ ba đường rãnh sâu hoắm, đan xen vào nhau tạo thành hình dáng của một con giao long cụt đuôi.
"Mạch kiếm văn này không phải là tà binh thông thường, mà là bản sao đúc lỗi của Trảm Giao Kiếm. Bọn chúng không định tuồn vật liệu bẩn, mà muốn dùng tuyến đường của gia tộc để vận chuyển danh kiếm giả mạo."
Cả đại điện xôn xao, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía hàng ghế bên phải. Tứ trưởng lão run rẩy lùi lại nửa bước, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vạt áo bào. Lão biết mình đã rơi vào một cái bẫy quá sâu, kẻ địch mượn danh nghĩa giao thương để biến lão thành kẻ vận chuyển hàng cấm, còn Các chủ lại mượn chính vật chứng này để tước đoạt quyền lực.
"Gia tộc chúng ta luôn lấy việc giám định sự thật làm nền móng lập nghiệp."
Giọng nói của Diệp Tinh Thần chậm rãi vang lên, cắt đứt mọi tiếng xì xầm. Hắn nhìn lướt qua khuôn mặt hoảng loạn của lão giả, ngữ khí không mang theo nửa điểm sát cơ.
"Ngoại địch xảo quyệt, cố tình lợi dụng lòng tin của Tứ trưởng lão để qua mặt trạm gác, việc này quả thực không thể quy toàn bộ trách nhiệm cho một người."
Tứ trưởng lão vội vàng chắp tay định tạ ơn, nhưng câu nói tiếp theo của vị thanh niên ngồi trên ghế chủ tọa đã dập tắt hoàn toàn hy vọng của lão.
"Tuy nhiên, để đảm bảo tính minh bạch trước khi điều tra rõ ràng, tuyến Hắc Thủy cần được phong tỏa và rà soát lại toàn bộ sổ sách. Chấp Sự Đường từ hôm nay sẽ tạm thời tiếp quản lệnh bài điều hành thương lộ này."
Đây là một quyết định tước quyền hợp tình hợp lý đến mức không một vị trưởng lão nào thuộc phe cánh đối lập dám lên tiếng phản bác. Diệp Tinh Thần không cần dùng đến vũ lực, cũng không cần ép tội mưu phản, chỉ dùng đúng quy chế an toàn của gia tộc và một vật chứng không thể chối cãi để thu hồi lại một phần tư mạng lưới tài nguyên.
Trần Uyên sải bước tiến đến trước mặt Tứ trưởng lão, chìa khay ngọc ra chờ đợi. Khuôn mặt già nua co giật liên hồi, lão nghiến răng tháo tấm lệnh bài khắc hình song ngư bên hông, ném mạnh vào khay ngọc với ánh mắt đầy oán độc. Quyền kiểm soát tuyến đường huyết mạch phía đông chính thức đổi chủ.
Diệp Tinh Thần nhấp một ngụm trà đã nguội, ánh mắt lướt qua tấm lệnh bài vừa thu hồi rồi dừng lại ở khối phôi kiếm giả mạo trên bàn đá. Hắn đã chặt đứt một cánh tay vận chuyển của Hắc Thiên Kiếm Các, nhưng mảnh kiếm văn Trảm Giao bị lỗi kia lại đang chỉ điểm một mục tiêu lớn hơn nhiều. Kẻ thù không chỉ muốn bôi nhọ uy tín của gia tộc, chúng đang chuẩn bị thao túng toàn bộ thứ hạng trên Thiên Địa Kiếm Phổ trong kỳ đánh giá tháng tới.
Trần Uyên nhận lệnh, lập tức bước lên một nhịp. Gã vung tay ném ra một mảnh đồng nát vụn đính đầy chu sa, mang theo linh lực hệ kim cắm phập vào nắp hộp ngọc.
Lớp cấm chế bên ngoài liền vỡ vụn như bọt nước, để lộ ra hình hài thực sự của phôi kiếm bên trong. Khí tức tanh tưởi tản đi, bề mặt lưỡi kim loại xám xịt bắt đầu bong tróc lớp ngụy trang, hiện lên những đường vân uốn lượn đứt đoạn. Hình dáng của chuỗi kiếm văn này hệt như một con giao long bị chặt đứt đuôi, không ngừng tỏa ra hàn ý thấu xương.
Toàn bộ đại điện lập tức xôn xao, vài vị trưởng lão không giấu nổi ánh mắt kinh hãi. Đây căn bản không phải tà binh thông thường, mà là một bản đúc lỗi của Trảm Giao Kiếm, danh kiếm đang xếp hạng thứ mười chín trên Thiên Địa Kiếm Phổ. Việc ngụy tạo kiếm văn của một thanh danh kiếm đã có chủ chính là trọng tội bóp méo lịch sử, đe dọa trực tiếp đến uy tín giám định của tông môn.
Tứ trưởng lão biến sắc, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm mảng lưng áo bào. Lão lập tức nhận ra mình đã bước hụt vào cái bẫy mượn dao giết người của vị Các chủ trẻ tuổi. Nếu chỉ là sơ suất để lọt tà vật, lão cùng lắm bị phạt bổng lộc và cấm túc. Nhưng một khi dính líu đến đường dây tuồn kiếm giả, mạng của lão cũng khó giữ.
"Tà khí phản phệ! Mau lui lại, để ta tiêu hủy thứ uế vật này!"
Không để mũi nhọn tra khảo tiếp tục khoét sâu, lão lớn tiếng gầm lên, đồng thời quyết đoán thiêu đốt một tờ phù lục giấu gọn trong tay áo. Một luồng chân nguyên bạo phát, hóa thành móng vuốt lửa khổng lồ bổ thẳng xuống bàn đá hắc diệu. Lão muốn mượn cớ tà khí xổng chuồng uy hiếp an nguy tộc nhân, dùng danh nghĩa bảo vệ để quang minh chính đại hủy đi vật chứng giao long cụt đuôi.
Móng vuốt lửa hung hăng vồ lấy phôi kiếm, nung chảy lưỡi kim loại chỉ trong một cái chớp mắt. Thế nhưng, lão chưa kịp thu hồi linh lực, sắc mặt bỗng nhiên trắng bệch như giấy.
Vật phẩm vừa bị nung chảy hoàn toàn không phát ra tiếng kiếm ngân bi thiết của vật liệu cao cấp. Nó tan ra thành một vũng quặng sắt rẻ tiền, bốc lên mùi khét lẹt của bùn lầy.
Diệp Tinh Thần vẫn ngồi yên trên cao, ngón tay gõ nhẹ từng nhịp xuống thành ghế, ánh mắt mang theo sự tĩnh lặng đáng sợ. Thông tin từ mạng lưới ám vệ truyền về đêm qua đã báo trước việc Hắc Thiên Kiếm Các cài cắm phù lục tự hủy vào tay những kẻ trung gian. Hắn dự đoán đối phương sẽ mượn cớ hỗn loạn để xóa dấu vết, nên cố tình để Trần Uyên mang vật giả lên bàn phán quyết.
Bản sao thực sự của Trảm Giao Kiếm đã sớm được đưa vào lò hỏa luyện dưới hầm ngầm để bóc tách tàn khí. Khối ngọc tủy đặt giữa điện chỉ là một lớp bình phong, được thiết kế để chờ khoảnh khắc đối phương tự mình ra tay che giấu sự thật.
Khi ngọn lửa thiêu rụi khối quặng sắt, lượng nhiệt dư thừa lập tức bị hút ngược vào chín ô trận vị khắc chìm dưới sàn đại điện. Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Trận bàn bằng ngọc thạch dùng để vận hành cấm chế kiểm duyệt bỗng nứt toác thành nhiều mảnh.
Đây chính là cái giá phải trả để kích hoạt Trận Bàn Lưu Ảnh ẩn giấu bên dưới, cưỡng ép thu nhiếp dao động thần thức của kẻ vừa ra đòn. Bất chấp một món pháp khí lục phẩm bị phá hủy hoàn toàn, những hạt tro tàn giữa không trung đã ngưng kết thành một chuỗi phù văn đỏ rực. Ký hiệu này không mang hơi hướm tà tu, mà chứa đựng khí tức bản nguyên của chính Tứ trưởng lão.
Mọi lời biện minh về việc bị ngoại địch qua mặt bằng xảo thuật đều sụp đổ trước bằng chứng lưu ảnh rành rành. Tứ trưởng lão cứng họng, bàn tay giấu trong tay áo run rẩy kịch liệt khi nhận ra đường lui cuối cùng đã bị bịt kín bằng chính luật tộc.
Bằng một nước cờ nhử mồi, Diệp Tinh Thần không cần tự mình động thủ hay phí lời tra khảo. Hắn dùng một món vật chứng giả mạo, trực tiếp ép đối thủ tự lột bỏ lớp vỏ bọc vô tội.
"Truyền lệnh Chấp Sự Đường, phong bế toàn bộ quyền điều động ngân lượng của chi thứ tư."
Giọng nói hờ hững của hắn vang lên, cắt đứt mọi hy vọng phản kháng trong đại điện. Quyết định lập tức được ghi vào sổ công huân, triệt để tước đoạt một cánh tay tài chính của phe đối lập. Tứ trưởng lão giờ đây chỉ còn một con đường duy nhất: giao ra danh sách những kẻ tiếp ứng tại trạm gác Hắc Thủy để đổi lấy tư cách đứng ngoài hầm ngục.
Bụi đá từ đòn đánh trượt của Tứ trưởng lão vẫn còn lơ lửng giữa không trung. Lão đứng chết trân, bàn tay vung ra vẫn duy trì tư thế vồ hụt, trong khi mảnh ngọc giản mồi nhử đã vỡ nát thành từng hạt cám. Không cần Diệp Tinh Thần mở lời, ánh mắt của mười mấy vị chấp sự và trưởng lão trong đại điện đã thay đổi. Hành động chó cùng rứt giậu vừa rồi chính là lời thú tội rõ ràng nhất, tự tay xé toạc lớp mặt nạ oan khuất mà lão vừa dày công đắp nặn.
Diệp Tinh Thần khẽ phủi mạt cưa dính trên tay áo, giọng điệu vẫn bình thản như đang bàn chuyện thời tiết. Hắn chậm rãi nhắc lại đệ thất điều trong Thiên Đạo Quy Chế, kẻ tự ý hủy hoại vật chứng đang chờ thẩm định sẽ bị tước bỏ toàn bộ quyền quản lý thương đạo, lập tức giam lỏng tại Kiếm Trì để chờ xét xử. Tứ trưởng lão run rẩy lùi lại một bước, rốt cuộc cũng hiểu ra mình đã bước hụt vào cái hố do chính tay Các chủ đào sẵn.
Ngay lúc này, từ bóng tối phía sau đài sen, một gã ám vệ mặc áo xám im lặng bước ra. Tên này mang theo một chiếc hộp gỗ lim bọc kín bằng băng tơ tằm, cẩn trọng đặt lên bàn đá hắc diệu. Diệp Tinh Thần phẩy tay, lớp băng tơ lập tức đứt đoạn, để lộ ra một thanh đoản kiếm rỉ sét mang theo hàn khí lạnh buốt. Đây mới là vật chứng thật sự, bản sao của Trảm Giao Kiếm đã được bí mật rút khỏi hầm ngầm từ nửa canh giờ trước, hoàn toàn nằm ngoài tầm tính toán của những kẻ đang ngồi trong điện.
Hắn vươn hai ngón tay kẹp lấy thân lưỡi kim loại, truyền vào một tia thần thức mỏng nhẹ. Lớp rỉ sét bên ngoài lập tức bong tróc, để lộ ra ba đường kiếm văn hình vảy cá được khắc ngược chiều. Diệp Tinh Thần nhạt giọng phân tích, kỹ thuật khắc ngược trận văn để ép linh khí bạo phát này vốn là thủ pháp đặc trưng của phường đúc ngầm dưới trướng Hắc Thiên Kiếm Các. Vết nứt ở chuôi vũ khí còn đọng lại tàn dư của Hóa Cốt Thủy, chứng tỏ nó vừa được vận chuyển qua tuyến đường thủy lộ phía đông cách đây không quá ba ngày.
Lời phán quyết dựa trên vết tích nghề kiếm vừa dứt, toàn bộ tuyến phòng thủ tâm lý của Tứ trưởng lão sụp đổ hoàn toàn. Lão nhận ra vị Các chủ trẻ tuổi chưa từng định dùng khối ngọc tủy tà môn kia để ép cung. Tất cả chỉ là một bức bình phong bọc đường, dụ lão tự tay đập nát đồ giả, qua đó hợp pháp hóa việc tước quyền kiểm soát thủy lộ theo đúng luật lệ minh bạch của gia tộc. Bây giờ, lão chỉ có hai con đường, hoặc nhận tội phản tộc và bị phế tu vi, hoặc giao ra danh sách những kẻ trung gian đã tuồn thanh đoản kiếm này vào kho.
Không để đối phương kịp suy tính vớt vát, Diệp Tinh Thần rút ra một tấm lệnh bài bằng đồng thau ném thẳng xuống sàn đá. Hắn ra lệnh cho Trần Uyên lập tức cầm lệnh phù này đến tiếp quản sổ sách Hắc Thủy đường, niêm phong toàn bộ linh thạch và vật liệu chưa qua thẩm định. Bất kỳ kẻ nào trong phe cánh của Tứ trưởng lão dám dị nghị, lập tức phế bỏ kiếm mạch, trục xuất khỏi tông môn. Quyền lực của một chi phái lớn cứ thế bị cạo sạch chỉ trong vài cái chớp mắt, cái giá phải trả không rơi một giọt máu nhưng lại cắt đứt toàn bộ mạch máu tài nguyên.
Tứ trưởng lão ngã quỵ xuống nền điện lạnh lẽo, hai mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào thanh vũ khí sao chép đang tỏa ra hàn khí. Lão biết rõ, khi danh sách trung gian được giao ra, sát thủ của tổ chức áo đen kia sẽ không để yên cho gia quyến của lão. Ở một diễn biến khác cách đó ngàn dặm, trên bảng xếp hạng Thiên Địa Kiếm Phổ bằng ngọc lưu ly, cái tên Trảm Giao đột nhiên nhấp nháy ánh đỏ rồi nứt ra một khe hở nhỏ. Kẻ đứng sau bức màn đen rốt cuộc cũng nhận ra đường dây buôn lậu lớn nhất của chúng đã bị chặt đứt, một đạo mật lệnh mang theo sát cơ ngút ngàn vừa được truyền thẳng đến trạm tình báo Tế Liễu Doanh.
Diệp Tinh Thần ngồi tựa lưng trên ghế Các chủ, ngón tay thon dài khẽ miết viền chén trà linh tước. Hắn lười biếng quét mắt về phía hàng ghế trưởng lão. Kế hoạch đêm qua đã rải xong lưới, giờ là lúc thu mẻ cá đầu tiên. Việc chủ động nới lỏng trận pháp bảo vệ, mượn tàn khí của Hắc Thiên Kiếm Các phá hủy một góc sản nghiệp, chính là cái giá hắn sẵn sàng gánh chịu. Kẻ thù tưởng đã cắm được đinh độc vào nội bộ, lại không ngờ hắn dùng chính nó làm dao cạo mủ.
Trần Uyên bước ra giữa điện, hai tay dâng lên cuộn ngọc giản ố vàng. Giọng nói của gã vang vọng, mang theo chân nguyên cắt ngang sự im lặng. Theo quy chế kiểm định, mọi vật liệu nhập kho phải qua ba lớp trận pháp soi chiếu. Nhưng khối ngọc tủy này lại nghênh ngang vượt qua trạm gác Hắc Thủy, mang theo tà phù hoa sen đen bộc phát tại sảnh đông. Gã dừng lại, ánh mắt sắc lẹm ghim chặt vào dãy ghế bên phải, trực tiếp chất vấn Tứ trưởng lão về trách nhiệm bảo lãnh thương đạo.
Tứ trưởng lão đập mạnh tay xuống ghế, linh lực bộc phát làm rạn nứt mặt đá. Lão đứng phắt dậy, trừng mắt nhìn khối tà binh, phẫn nộ cho rằng Trần Uyên ngậm máu phun người. Tuyến Hắc Thủy mỗi ngày tiếp nhận hàng trăm lô khoáng thạch, ngoại địch dùng xảo thuật che giấu tà khí thì sao trách được người kiểm duyệt? Lão lớn tiếng kêu oan, khẳng định đây là ly gián kế, yêu cầu Các chủ minh xét để không mắc mưu kẻ gian.
Lạch cạch. Tiếng nắp chén trà va chạm thanh thúy vang lên, nháy mắt áp chế toàn bộ sự ồn ào. Diệp Tinh Thần gật đầu, vô cùng ôn hòa đồng tình rằng đây chắc chắn là thủ đoạn của ngoại địch. Hắn không hề định tội phản tộc cho lão, tránh việc các chi thứ liên thủ phản kháng. Ánh mắt vị Các chủ trẻ tuổi liếc sang Trần Uyên, ra hiệu hạ màn. Vấn đề cốt lõi không nằm ở kẻ hãm hại, mà giấu bên dưới mạch kiếm văn kia.
Nhận lệnh, Trần Uyên rút ra Phân Kim Trùy, rót linh lực hệ Kim chói lòa gõ mạnh vào nắp hộp ngọc. Cấm chế vừa hé mở, hắc khí lập tức hóa thành vô số xúc tu đen kịt lao ra cắn nuốt ánh sáng. Trần Uyên biến sắc, vội vàng thay đổi đấu pháp. Gã bấm pháp quyết, ngưng tụ thần thức hóa thành một thanh tiểu kiếm vô hình, trực tiếp đâm xuyên qua tầng sương mù, đánh thẳng vào trung tâm khối ngọc tủy.
Khối phôi kiếm dường như cảm nhận được nguy cơ, tà phù hoa sen đen bỗng nhiên xoay tròn. Nó thay vì phòng thủ lại chủ động phân tách, tạo ra một luồng sóng âm chói tai phản kích thẳng vào nê hoàn cung của người thi pháp. Trần Uyên hừ muộn một tiếng. Cái giá phải trả không nhỏ: thính giác của gã nháy mắt bị tước đoạt, hai tai ù đặc, máu tươi rỉ ra từ khóe mắt khiến tầm nhìn nhuốm một màu đỏ quạch. Tuy nhiên, thần thức tiểu kiếm đã kịp cạy tung lớp vỏ ngọc tủy ngoài cùng.
Bên dưới bề mặt nứt nẻ, những đường rãnh khắc sâu tận cốt lõi kim loại hiện rõ mồn một. Mạch kiếm văn hình hoa sen đen không phải được ép vào sau khi định hình. Nó được khắc chìm bằng trận pháp dung luyện ngay từ lúc nung chảy trong lò. Bất chấp hai tai đã điếc đặc, Trần Uyên vẫn lạnh lùng tuyên bố kết quả. Tà phù này đúc chết vào cốt kiếm trước khi nguội lạnh. Điều đó chứng minh nó đã tồn tại từ lúc rời khỏi tay thương hội cung cấp.
Tứ trưởng lão sững sờ, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán. Lão nhận ra mình vừa bước hụt vào một cái bẫy quy chế cực kỳ tinh vi. Đối phương không cần chứng minh lão tư thông với địch. Chỉ cần dùng lỗi nghiệp vụ đúc kiếm rành rành để lột sạch quyền lực một cách hợp lý hợp tình. Đám trưởng lão phe cánh lập tức ngậm miệng, chẳng ai dại dột lấy danh tiếng ra bảo lãnh cho một sai phạm rành rành về mặt kỹ thuật.
Theo luật tộc, Tứ trưởng lão run rẩy tháo Lệnh Bài Hắc Thủy bằng đồng đen bên hông, đặt lên khay ngọc của Chấp Sự Đường. Tuyến thương lộ huyết mạch phía nam chính thức bị phong tỏa điều tra, bổng lộc ba năm của chi thứ tư bị sung công đền bù tổn thất. Diệp Tinh Thần nhếch mép, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn. Lớp bình phong thứ nhất đã sụp đổ, giờ là lúc dùng chính tấm lệnh bài này vạch trần kẻ nấp bóng phía sau.
n Uyên lập tức bấm pháp quyết, mi tâm lóe lên một đạo kiếm quang mỏng như cánh ve. Đạo thần thức ngưng tụ thành hình phi đao, hung hăng đâm xuyên qua lớp cấm chế của hộp ngọc, đánh thẳng vào khối tà vật đang điên cuồng bạo động.
Những xúc tu hắc khí bên trong lập tức cảm nhận được dị vật xâm nhập. Kẻ điều khiển giấu mặt ở đầu kia Cửu Châu vô cùng nhạy bén, ngay khi nhận ra ý đồ bóc trần kiếm văn, hắc khí lập tức thay đổi phương thức công kích. Thay vì vồ lấy đạo thần thức, chúng đột ngột phân tách thành hàng vạn sợi tơ mỏng, luồn lách qua các khe hở của hộp ngọc để cắm rễ xuống nền đá hắc diệu.
Mục tiêu của đối phương không phải là phòng ngự, mà là muốn mượn cơ hội này ô nhiễm trận nhãn Tụ Linh của toàn bộ đại điện. Sắc mặt Tứ trưởng lão trắng bệch, nếu để tà khí lan tràn ngay trong Tộc nghị, tội danh bảo lãnh sai tuyến đường của lão sẽ thành tử tội không thể vãn hồi.
Ngay khoảnh khắc những sợi tơ đen sắp chạm vào mạch ngầm, Trần Uyên không hề hoảng loạn rút lui mà lạnh lùng lật tay phải. Một mảnh đồng rỉ sét to bằng lòng bàn tay được gã cắm phập xuống mặt bàn, kích hoạt trận pháp phong tỏa đã được Các chủ âm thầm giao cho từ đêm qua.
Chín đạo kim quang từ mảnh đồng bùng lên, đan chéo thành một tấm võng vô hình cắt đứt hoàn toàn liên kết linh lực giữa khối ngọc tủy và mặt đất. Hắc khí mất đi nguồn nuôi dưỡng, lập tức co rút lại, phát ra những tiếng rít gào thê thảm trước khi bị đạo thần thức của Trần Uyên chém đứt gốc rễ.
Đánh đổi cho nhịp khống chế hoàn hảo này, mảnh đồng rỉ sét phát ra một tiếng răng rắc giòn giã. Vết nứt chạy dọc từ tâm trận bàn lan ra sát mép, vĩnh viễn mất đi khả năng hội tụ linh khí, biến thành một khối phế liệu mờ xỉn. Tuy nhiên, cái giá phải trả này hoàn toàn xứng đáng khi lớp vỏ ngụy trang bên ngoài khối vật liệu đã bị bóc sạch.
Trần Uyên thu lại thần thức, cẩn thận dùng kẹp gỗ gắp lấy mảnh vỡ ngọc tủy đưa lên cao. Bề mặt kim loại xám xịt bên trong hiện rõ ba đường rãnh sâu hoắm, đan xen vào nhau tạo thành hình dáng của một con giao long cụt đuôi.
"Mạch kiếm văn này không phải là tà binh thông thường, mà là bản sao đúc lỗi của Trảm Giao Kiếm. Bọn chúng không định tuồn vật liệu bẩn, mà muốn dùng tuyến đường của gia tộc để vận chuyển danh kiếm giả mạo."
Cả đại điện xôn xao, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía hàng ghế bên phải. Tứ trưởng lão run rẩy lùi lại nửa bước, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vạt áo bào. Lão biết mình đã rơi vào một cái bẫy quá sâu, kẻ địch mượn danh nghĩa giao thương để biến lão thành kẻ vận chuyển hàng cấm, còn Các chủ lại mượn chính vật chứng này để tước đoạt quyền lực.
"Gia tộc chúng ta luôn lấy việc giám định sự thật làm nền móng lập nghiệp."
Giọng nói của Diệp Tinh Thần chậm rãi vang lên, cắt đứt mọi tiếng xì xầm. Hắn nhìn lướt qua khuôn mặt hoảng loạn của lão giả, ngữ khí không mang theo nửa điểm sát cơ.
"Ngoại địch xảo quyệt, cố tình lợi dụng lòng tin của Tứ trưởng lão để qua mặt trạm gác, việc này quả thực không thể quy toàn bộ trách nhiệm cho một người."
Tứ trưởng lão vội vàng chắp tay định tạ ơn, nhưng câu nói tiếp theo của vị thanh niên ngồi trên ghế chủ tọa đã dập tắt hoàn toàn hy vọng của lão.
"Tuy nhiên, để đảm bảo tính minh bạch trước khi điều tra rõ ràng, tuyến Hắc Thủy cần được phong tỏa và rà soát lại toàn bộ sổ sách. Chấp Sự Đường từ hôm nay sẽ tạm thời tiếp quản lệnh bài điều hành thương lộ này."
Đây là một quyết định tước quyền hợp tình hợp lý đến mức không một vị trưởng lão nào thuộc phe cánh đối lập dám lên tiếng phản bác. Diệp Tinh Thần không cần dùng đến vũ lực, cũng không cần ép tội mưu phản, chỉ dùng đúng quy chế an toàn của gia tộc và một vật chứng không thể chối cãi để thu hồi lại một phần tư mạng lưới tài nguyên.
Trần Uyên sải bước tiến đến trước mặt Tứ trưởng lão, chìa khay ngọc ra chờ đợi. Khuôn mặt già nua co giật liên hồi, lão nghiến răng tháo tấm lệnh bài khắc hình song ngư bên hông, ném mạnh vào khay ngọc với ánh mắt đầy oán độc. Quyền kiểm soát tuyến đường huyết mạch phía đông chính thức đổi chủ.
Diệp Tinh Thần nhấp một ngụm trà đã nguội, ánh mắt lướt qua tấm lệnh bài vừa thu hồi rồi dừng lại ở khối phôi kiếm giả mạo trên bàn đá. Hắn đã chặt đứt một cánh tay vận chuyển của Hắc Thiên Kiếm Các, nhưng mảnh kiếm văn Trảm Giao bị lỗi kia lại đang chỉ điểm một mục tiêu lớn hơn nhiều. Kẻ thù không chỉ muốn bôi nhọ uy tín của gia tộc, chúng đang chuẩn bị thao túng toàn bộ thứ hạng trên Thiên Địa Kiếm Phổ trong kỳ đánh giá tháng tới.
Trần Uyên nhận lệnh, lập tức bước lên một nhịp. Gã vung tay ném ra một mảnh đồng nát vụn đính đầy chu sa, mang theo linh lực hệ kim cắm phập vào nắp hộp ngọc.
Lớp cấm chế bên ngoài liền vỡ vụn như bọt nước, để lộ ra hình hài thực sự của phôi kiếm bên trong. Khí tức tanh tưởi tản đi, bề mặt lưỡi kim loại xám xịt bắt đầu bong tróc lớp ngụy trang, hiện lên những đường vân uốn lượn đứt đoạn. Hình dáng của chuỗi kiếm văn này hệt như một con giao long bị chặt đứt đuôi, không ngừng tỏa ra hàn ý thấu xương.
Toàn bộ đại điện lập tức xôn xao, vài vị trưởng lão không giấu nổi ánh mắt kinh hãi. Đây căn bản không phải tà binh thông thường, mà là một bản đúc lỗi của Trảm Giao Kiếm, danh kiếm đang xếp hạng thứ mười chín trên Thiên Địa Kiếm Phổ. Việc ngụy tạo kiếm văn của một thanh danh kiếm đã có chủ chính là trọng tội bóp méo lịch sử, đe dọa trực tiếp đến uy tín giám định của tông môn.
Tứ trưởng lão biến sắc, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm mảng lưng áo bào. Lão lập tức nhận ra mình đã bước hụt vào cái bẫy mượn dao giết người của vị Các chủ trẻ tuổi. Nếu chỉ là sơ suất để lọt tà vật, lão cùng lắm bị phạt bổng lộc và cấm túc. Nhưng một khi dính líu đến đường dây tuồn kiếm giả, mạng của lão cũng khó giữ.
"Tà khí phản phệ! Mau lui lại, để ta tiêu hủy thứ uế vật này!"
Không để mũi nhọn tra khảo tiếp tục khoét sâu, lão lớn tiếng gầm lên, đồng thời quyết đoán thiêu đốt một tờ phù lục giấu gọn trong tay áo. Một luồng chân nguyên bạo phát, hóa thành móng vuốt lửa khổng lồ bổ thẳng xuống bàn đá hắc diệu. Lão muốn mượn cớ tà khí xổng chuồng uy hiếp an nguy tộc nhân, dùng danh nghĩa bảo vệ để quang minh chính đại hủy đi vật chứng giao long cụt đuôi.
Móng vuốt lửa hung hăng vồ lấy phôi kiếm, nung chảy lưỡi kim loại chỉ trong một cái chớp mắt. Thế nhưng, lão chưa kịp thu hồi linh lực, sắc mặt bỗng nhiên trắng bệch như giấy.
Vật phẩm vừa bị nung chảy hoàn toàn không phát ra tiếng kiếm ngân bi thiết của vật liệu cao cấp. Nó tan ra thành một vũng quặng sắt rẻ tiền, bốc lên mùi khét lẹt của bùn lầy.
Diệp Tinh Thần vẫn ngồi yên trên cao, ngón tay gõ nhẹ từng nhịp xuống thành ghế, ánh mắt mang theo sự tĩnh lặng đáng sợ. Thông tin từ mạng lưới ám vệ truyền về đêm qua đã báo trước việc Hắc Thiên Kiếm Các cài cắm phù lục tự hủy vào tay những kẻ trung gian. Hắn dự đoán đối phương sẽ mượn cớ hỗn loạn để xóa dấu vết, nên cố tình để Trần Uyên mang vật giả lên bàn phán quyết.
Bản sao thực sự của Trảm Giao Kiếm đã sớm được đưa vào lò hỏa luyện dưới hầm ngầm để bóc tách tàn khí. Khối ngọc tủy đặt giữa điện chỉ là một lớp bình phong, được thiết kế để chờ khoảnh khắc đối phương tự mình ra tay che giấu sự thật.
Khi ngọn lửa thiêu rụi khối quặng sắt, lượng nhiệt dư thừa lập tức bị hút ngược vào chín ô trận vị khắc chìm dưới sàn đại điện. Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Trận bàn bằng ngọc thạch dùng để vận hành cấm chế kiểm duyệt bỗng nứt toác thành nhiều mảnh.
Đây chính là cái giá phải trả để kích hoạt Trận Bàn Lưu Ảnh ẩn giấu bên dưới, cưỡng ép thu nhiếp dao động thần thức của kẻ vừa ra đòn. Bất chấp một món pháp khí lục phẩm bị phá hủy hoàn toàn, những hạt tro tàn giữa không trung đã ngưng kết thành một chuỗi phù văn đỏ rực. Ký hiệu này không mang hơi hướm tà tu, mà chứa đựng khí tức bản nguyên của chính Tứ trưởng lão.
Mọi lời biện minh về việc bị ngoại địch qua mặt bằng xảo thuật đều sụp đổ trước bằng chứng lưu ảnh rành rành. Tứ trưởng lão cứng họng, bàn tay giấu trong tay áo run rẩy kịch liệt khi nhận ra đường lui cuối cùng đã bị bịt kín bằng chính luật tộc.
Bằng một nước cờ nhử mồi, Diệp Tinh Thần không cần tự mình động thủ hay phí lời tra khảo. Hắn dùng một món vật chứng giả mạo, trực tiếp ép đối thủ tự lột bỏ lớp vỏ bọc vô tội.
"Truyền lệnh Chấp Sự Đường, phong bế toàn bộ quyền điều động ngân lượng của chi thứ tư."
Giọng nói hờ hững của hắn vang lên, cắt đứt mọi hy vọng phản kháng trong đại điện. Quyết định lập tức được ghi vào sổ công huân, triệt để tước đoạt một cánh tay tài chính của phe đối lập. Tứ trưởng lão giờ đây chỉ còn một con đường duy nhất: giao ra danh sách những kẻ tiếp ứng tại trạm gác Hắc Thủy để đổi lấy tư cách đứng ngoài hầm ngục.
Bụi đá từ đòn đánh trượt của Tứ trưởng lão vẫn còn lơ lửng giữa không trung. Lão đứng chết trân, bàn tay vung ra vẫn duy trì tư thế vồ hụt, trong khi mảnh ngọc giản mồi nhử đã vỡ nát thành từng hạt cám. Không cần Diệp Tinh Thần mở lời, ánh mắt của mười mấy vị chấp sự và trưởng lão trong đại điện đã thay đổi. Hành động chó cùng rứt giậu vừa rồi chính là lời thú tội rõ ràng nhất, tự tay xé toạc lớp mặt nạ oan khuất mà lão vừa dày công đắp nặn.
Diệp Tinh Thần khẽ phủi mạt cưa dính trên tay áo, giọng điệu vẫn bình thản như đang bàn chuyện thời tiết. Hắn chậm rãi nhắc lại đệ thất điều trong Thiên Đạo Quy Chế, kẻ tự ý hủy hoại vật chứng đang chờ thẩm định sẽ bị tước bỏ toàn bộ quyền quản lý thương đạo, lập tức giam lỏng tại Kiếm Trì để chờ xét xử. Tứ trưởng lão run rẩy lùi lại một bước, rốt cuộc cũng hiểu ra mình đã bước hụt vào cái hố do chính tay Các chủ đào sẵn.
Ngay lúc này, từ bóng tối phía sau đài sen, một gã ám vệ mặc áo xám im lặng bước ra. Tên này mang theo một chiếc hộp gỗ lim bọc kín bằng băng tơ tằm, cẩn trọng đặt lên bàn đá hắc diệu. Diệp Tinh Thần phẩy tay, lớp băng tơ lập tức đứt đoạn, để lộ ra một thanh đoản kiếm rỉ sét mang theo hàn khí lạnh buốt. Đây mới là vật chứng thật sự, bản sao của Trảm Giao Kiếm đã được bí mật rút khỏi hầm ngầm từ nửa canh giờ trước, hoàn toàn nằm ngoài tầm tính toán của những kẻ đang ngồi trong điện.
Hắn vươn hai ngón tay kẹp lấy thân lưỡi kim loại, truyền vào một tia thần thức mỏng nhẹ. Lớp rỉ sét bên ngoài lập tức bong tróc, để lộ ra ba đường kiếm văn hình vảy cá được khắc ngược chiều. Diệp Tinh Thần nhạt giọng phân tích, kỹ thuật khắc ngược trận văn để ép linh khí bạo phát này vốn là thủ pháp đặc trưng của phường đúc ngầm dưới trướng Hắc Thiên Kiếm Các. Vết nứt ở chuôi vũ khí còn đọng lại tàn dư của Hóa Cốt Thủy, chứng tỏ nó vừa được vận chuyển qua tuyến đường thủy lộ phía đông cách đây không quá ba ngày.
Lời phán quyết dựa trên vết tích nghề kiếm vừa dứt, toàn bộ tuyến phòng thủ tâm lý của Tứ trưởng lão sụp đổ hoàn toàn. Lão nhận ra vị Các chủ trẻ tuổi chưa từng định dùng khối ngọc tủy tà môn kia để ép cung. Tất cả chỉ là một bức bình phong bọc đường, dụ lão tự tay đập nát đồ giả, qua đó hợp pháp hóa việc tước quyền kiểm soát thủy lộ theo đúng luật lệ minh bạch của gia tộc. Bây giờ, lão chỉ có hai con đường, hoặc nhận tội phản tộc và bị phế tu vi, hoặc giao ra danh sách những kẻ trung gian đã tuồn thanh đoản kiếm này vào kho.
Không để đối phương kịp suy tính vớt vát, Diệp Tinh Thần rút ra một tấm lệnh bài bằng đồng thau ném thẳng xuống sàn đá. Hắn ra lệnh cho Trần Uyên lập tức cầm lệnh phù này đến tiếp quản sổ sách Hắc Thủy đường, niêm phong toàn bộ linh thạch và vật liệu chưa qua thẩm định. Bất kỳ kẻ nào trong phe cánh của Tứ trưởng lão dám dị nghị, lập tức phế bỏ kiếm mạch, trục xuất khỏi tông môn. Quyền lực của một chi phái lớn cứ thế bị cạo sạch chỉ trong vài cái chớp mắt, cái giá phải trả không rơi một giọt máu nhưng lại cắt đứt toàn bộ mạch máu tài nguyên.
Tứ trưởng lão ngã quỵ xuống nền điện lạnh lẽo, hai mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào thanh vũ khí sao chép đang tỏa ra hàn khí. Lão biết rõ, khi danh sách trung gian được giao ra, sát thủ của tổ chức áo đen kia sẽ không để yên cho gia quyến của lão. Ở một diễn biến khác cách đó ngàn dặm, trên bảng xếp hạng Thiên Địa Kiếm Phổ bằng ngọc lưu ly, cái tên Trảm Giao đột nhiên nhấp nháy ánh đỏ rồi nứt ra một khe hở nhỏ. Kẻ đứng sau bức màn đen rốt cuộc cũng nhận ra đường dây buôn lậu lớn nhất của chúng đã bị chặt đứt, một đạo mật lệnh mang theo sát cơ ngút ngàn vừa được truyền thẳng đến trạm tình báo Tế Liễu Doanh.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.