Chương 150: Linh Thạch Như Kế Hoạch Ban Đầu
Đăng: 07/08/2026 17:03
3,835 từ
1 lượt đọc
Trời chưa hửng sáng, sương lạnh từ dãy Cửu Âm tràn xuống phủ kín Hắc Kim Thương Lộ ở mạn tây. Trong căn hầm ngầm của phường giám định Tụ Bảo Các, một ngọn đèn lưu ly tỏa ra thứ ánh sáng xanh xám quỷ dị. Khách nhân vận áo choàng đen, vành nón sụp sâu che khuất nửa khuôn mặt, ném lên mặt bàn đá một mảnh kim loại cháy đen. Vật này mang theo hơi nóng hầm hập, rìa ngoài còn vương lại vài vệt tàn tro mang hình dáng linh ấn.
"Giám định sát khí và mạch hỏa linh bên trong. Ta cần biết xưởng rèn số bảy đêm qua thực sự đã xảy ra chuyện gì." Kẻ giấu mặt cất giọng khàn đục, đẩy tới một túi gấm chứa đầy linh thạch thượng phẩm.
Thẩm lão đầu, vị giám kiếm sư già đời nhất khu chợ đen, không vội nhận tiền. Lão dùng một chiếc kẹp làm từ ngọc tủy, cẩn thận gắp tàn phôi lên soi dưới ánh đèn. Theo quy củ của phường, chỉ cần khách trả đủ giá, người ta sẽ dùng bí thuật ép vật chứng phải khai ra sự thật, bất chấp nguồn gốc của nó từ đâu.
"Mạch hỏa linh đã hoàn toàn đứt gãy, không phải do ngoại lực đánh phá, mà là bị rút cạn từ bên trong." Thẩm lão đầu nheo mắt, nhỏ một giọt Tẩy Linh Thủy lên bề mặt vật chứng.
Ngay lập tức, những đường vân xám xịt trên mặt thép hiện lên rõ nét, vặn vẹo như giun dế. Tẩy Linh Thủy sôi sùng sục, bốc lên một làn khói mỏng mang mùi vị gỉ sét và oán khí tàn dư. Kẻ mặc áo choàng đen chăm chú nhìn vào sự biến đổi ấy, nhịp thở hơi dồn dập.
"Ngươi chắc chắn chứ? Không phải do cao thủ phá trận làm hỏng lò nung sao?" Khách nhân gặng hỏi, bàn tay giấu dưới tay áo đã siết chặt lấy một tấm truyền âm phù.
"Lão phu hành nghề hơn bốn mươi năm, chưa từng nhìn sai kiếm văn." Thẩm lão đầu lạnh nhạt hừ một tiếng.
Lão chỉ tay vào vết nứt sâu nhất trên mảnh kim loại. Nơi đó, linh khí không hề có dấu hiệu va chạm bạo liệt, mà trôi tuột đi một cách êm ái. Điều này chỉ chứng tỏ một chuyện: chính người nắm giữ trận nhãn của xưởng rèn đã chủ động mở van, tuồn toàn bộ hỏa linh thạch dự trữ ra ngoài trước khi sự cố xảy ra.
Ánh mắt kẻ giấu mặt lóe lên vẻ đắc ý. Khối ngọc nứt thu được từ đêm trước báo cáo một khoản thâm hụt khổng lồ, nay vật chứng này lại minh chứng lò nung bị rút ruột từ trước. Chuỗi logic đã hoàn toàn khớp nối. Tam trưởng lão đang cố tình dựng lên màn kịch xưởng rèn bị đột nhập để lấp liếm cho việc tham ô tài nguyên, chuyển linh thạch đi nuôi dưỡng đường dây tà kiếm.
"Rất tốt. Giữ kín chuyện này, tiền thừa coi như thưởng cho ngươi." Kẻ áo đen đứng phắt dậy, vội vã quay người rời đi.
Hắn cần phải báo tin tức này về tổng bộ ngay lập tức. Lỗ hổng tài nguyên của Tam trưởng lão chính là điểm yếu chí mạng để chúng đe dọa, ép buộc lão già đó phải ngoan ngoãn mở đường cho lô hàng giả tiếp theo nhập quan. Kẻ thám tử không hề biết rằng, ngay từ khoảnh khắc hắn gửi đi mật báo, toàn bộ mạng lưới tình báo của chúng đã chính thức bước một chân vào bẫy rập mà Diệp Tinh Thần dọn sẵn.
Khi bóng lưng khách nhân vừa khuất sau cánh cửa đá, Thẩm lão đầu mới chậm rãi thu lại túi linh thạch. Từ trong góc tối sau bức bình phong, một gã thanh niên mặc y phục tạp dịch bước ra, cung kính dâng lên một chiếc khăn lụa trắng.
"Thẩm gia, ngài cố tình dùng Tẩy Linh Thủy pha loãng để che giấu vết tích của Băng Phách Châm trên tàn phôi, liệu có ổn không?" Gã tạp dịch thấp giọng hỏi, ánh mắt mang theo vài phần e dè.
"Quy củ của chợ đen là chỉ trả lời đúng câu hỏi của khách." Thẩm lão đầu lau sạch ngón tay, khóe môi nhếch lên một nụ cười thâm thúy.
Lão liếc nhìn mảnh thép cháy đen trên bàn. Khách nhân kia chỉ hỏi về sát khí và mạch hỏa linh, nên lão chỉ chứng minh đúng hai thứ đó. Nếu dùng dung dịch nguyên chất, vết nứt kia sẽ hiện ra dấu vết của hàn khí cực độ, vạch trần việc lò nung bị một cao thủ hệ băng cố tình phong ấn tạo ra ảo giác cạn kiệt, chứ không phải bị rút ruột.
Mà cao thủ hệ băng duy nhất có khả năng ra vào xưởng rèn số bảy không để lại dấu vết, chỉ có thể là người của Thiên Cơ Kiếm Võng. Diệp Tinh Thần không cần ra mặt mua chuộc Thẩm lão đầu, hắn chỉ đơn giản lợi dụng chính quy tắc giám định cứng nhắc của chợ đen và tâm lý nôn nóng muốn xác thực thông tin của đối thủ.
"Ghi vào sổ sách, đêm nay phường giám định thu lời ba ngàn linh thạch hạ phẩm. Đồng thời phái người âm thầm theo dõi kẻ vừa rồi." Lão già phân phó, ném vật chứng vào lò lửa để tiêu hủy toàn bộ tàn dư.
Sáng sớm nay, khi Hình Phạt Đường chính thức niêm phong hiện trường, Trưởng Lão Viện bắt buộc phải trích xuất kho dự phòng để đền bù tổn thất. Lệnh mở kho này sẽ trở thành mảnh ghép cuối cùng, khiến kẻ địch tin sái cổ rằng nội bộ gia tộc đang khủng hoảng tài chính trầm trọng. Một ván cờ mượn đao giết người, dùng một phần sự thật để che đậy toàn bộ sự thật, đã vận hành trơn tru mà không cần người bày cục phải bước ra ánh sáng.
Kẻ áo đen vội vã rời khỏi cửa hông của Tụ Bảo Các, bước chân lẩn khuất vào màn sương lạnh buốt của Hắc Kim Thương Lộ. Hắn luồn qua hai con hẻm nhỏ, liên tục dùng thần thức quét ngược về phía sau để xóa bỏ tàn dư linh khí. Đến một góc tối dưới gốc hòe già, gã mới dám dừng lại, lôi tấm bùa chú truyền tin từ trong tay áo ra.
Đầu ngón tay gã vừa lóe lên hỏa quang để kích hoạt phù văn, không gian xung quanh bỗng nhiên cô đặc lại. Một cỗ áp lực vô hình từ lòng đất dội lên, bóp nghẹt toàn bộ âm thanh trong bán kính mười trượng.
Tỏa Âm Trận sao, gã giật mình, lập tức thu hồi tang vật vào nhẫn trữ vật.
Từ trong bóng tối, một đạo kiếm khí màu xám bạc xé toạc màn sương, đâm thẳng vào vai phải của gã. Đòn đánh không mang sát ý đoạt mạng, mà nhắm chuẩn xác vào vị trí gã vừa cất giấu tàn phôi. Kẻ tập kích vận hắc y, tay cầm một thanh đoản kiếm tỏa ra từ trường kỳ lạ, liên tục đánh loạn nhịp độ lưu chuyển của linh mạch xung quanh.
Kẻ áo đen hừ lạnh, nhanh chóng nhận ra ý đồ của đối phương. Bọn chúng không muốn giết người, mà chỉ muốn hủy đi bằng chứng tố giác sự thâm hụt của lò nung.
Gã cắn răng, quyết đoán thay đổi chiến thuật. Thay vì rút pháp khí chống đỡ, gã trực tiếp cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt truyền âm phù. Huyết quang bùng lên, tạo thành một lớp màn chắn đỏ rực bao bọc lấy luồng tin tức vừa được mã hóa.
Nghĩ rằng dùng Từ Châm Kiếm là có thể chặn được tình báo của Hắc Thiên Kiếm Các sao, gã cười gằn, bất chấp từ trường đang xé rách lớp phòng ngự bên ngoài.
Kẻ tập kích thấy vậy liền biến chiêu. Thanh đoản kiếm trong tay vung lên, không đâm vào người mà cắm phập xuống phiến đá xanh dưới chân. Chín đạo trận văn từ thân kiếm tỏa ra, kết nối thẳng với mạch hỏa linh ngầm của khu chợ đen. Một luồng hấp lực điên cuồng bùng phát, hút cạn linh khí của tấm bùa truyền tin.
Sắc mặt kẻ áo đen tái nhợt. Gã không ngờ đối phương lại dám dùng cách phá hoại địa mạch để chặn đường truyền. Nếu chần chừ thêm nửa nhịp, toàn bộ tin tức về vụ tham ô sẽ bị nghiền nát.
Không còn lựa chọn nào khác, gã điên cuồng thiêu đốt một phần ba thần thức trong thức hải, cưỡng ép đẩy luồng huyết quang xuyên thủng vòng phong tỏa. Đánh đổi lại, màng nhĩ gã rỉ máu tươi, cơn đau xé rách linh hồn khiến gã lảo đảo lùi lại phía sau.
Tiếng vỡ vụn vang lên khô khốc. Thanh Từ Châm Kiếm cắm dưới đất không chịu nổi sự xung đột của hai luồng lực lượng liền rạn nứt thành từng mảnh nhỏ. Lợi dụng khoảnh khắc trận pháp xuất hiện khe hở, kẻ áo đen tung ra một viên vụn yên mộc, thân ảnh hóa thành luồng khói đen tẩu thoát về hướng tây.
Khu hẻm nhỏ trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có, chỉ còn vương lại mùi máu tanh và khét lẹt. Kẻ tập kích từ từ đứng thẳng người, vươn tay tháo lớp khăn bịt mặt, để lộ khuôn mặt góc cạnh của Thất Lục.
Hắn không đuổi theo. Ánh mắt hắn bình thản nhìn những mảnh vỡ của pháp khí trên mặt đất, sau đó rút từ bên hông ra một khối ngọc bài màu chàm.
Bẩm Các chủ, cá đã cắn câu, Thất Lục truyền âm, giọng điệu không có nửa điểm tiếc nuối vì vừa mất đi một món đồ thượng phẩm.
Mọi thứ đều nằm trong tính toán của Diệp Tinh Thần. Nếu để kẻ địch dễ dàng gửi tin về, bọn chúng chắc chắn sẽ sinh nghi. Chỉ có trải qua một trận giằng co sống chết, phải trả giá bằng sự tổn thương thần thức nặng nề, đối thủ mới tin tưởng tuyệt đối vào độ chân thực của thông tin ngụy tạo kia.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm tĩnh, mang theo uy áp nhàn nhạt.
Rất tốt, hắn thiêu đốt linh mạch chợ đen để truyền tin, tất sẽ để lại lỗ hổng năng lượng. Ngươi mang theo Lệnh Phong Khố, lập tức niêm phong toàn bộ kho dự trữ hỏa linh thạch của Tụ Bảo Các.
Thất Lục cúi đầu nhận lệnh. Ván cờ này không chỉ mượn dao giết người, mà còn dùng chính hành động tẩu thoát của kẻ địch làm cớ để can thiệp vào quy chế thương đạo.
Bắt đầu từ ngày mai, bất cứ chi tộc nào muốn mua vật liệu duy trì lò nung ở mạn tây đều phải chịu mức giá gấp ba lần. Ta muốn xem Tam trưởng lão lấy gì để lấp vào chỗ trống của chín ô trận vị vừa bị hỏng. Lời phán quyết cuối cùng vang lên, lạnh lẽo khóa chặt mọi con đường lui của kẻ thù.
bị phá hoại để che đậy tội trạng. Khách nhân áo đen lẩm bẩm, ném lại một thỏi vàng ròng rồi vội vã quay lưng bước khỏi phường giám định. Gã không hề hay biết rằng, ngay khi gót giày vừa khuất sau cánh cửa gỗ lim, vị giám kiếm sư già nua đã lặng lẽ bóp nát đồng tiền công. Vụn vàng lập tức hóa thành một luồng thanh khí mỏng manh, bám chặt lấy vạt áo của kẻ vừa rời đi. Đây chính là thủ pháp đánh dấu đặc thù mà Diệp Tinh Thần đã căn dặn từ trước, biến toàn bộ khu chợ đen thành một trạm trung chuyển tình báo khổng lồ.
Gió sương buốt giá tạt qua con hẻm hẹp vắng người. Tên mật thám vừa rẽ qua góc ngoặt thứ ba, không gian xung quanh đột ngột đặc quánh lại. Dưới lớp đá phiến, từng luồng linh lực vốn tĩnh lặng bỗng đảo chiều điên cuồng, tạo ra một cỗ lực hút nặng nề kéo nghiêng thân thể gã. Không phải sát khí bộc phát từ phía trước, mà là hệ thống địa mạch dưới chân đang bị ai đó cưỡng chế vặn xoắn. Một vệt sáng xám bạc mỏng như sợi chỉ xé toạc màn sương, đâm thẳng vào mi tâm kẻ xâm nhập.
Gã hoảng hồn lùi bước, ngón tay vội vàng bấm pháp quyết kích hoạt mặt dây chuyền hộ thân. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, gã nhận ra quỹ đạo của luồng kiếm khí kia hoàn toàn sai lệch. Nó đột ngột bẻ cong, trượt qua bả vai gã và hướng thẳng vào chiếc túi trữ vật bên hông. Mục tiêu thực sự của kẻ địch không phải mạng sống, mà là mảnh tàn phôi mang bằng chứng thâm hụt lò nung vừa được kiểm chứng.
Đây chính là tuyệt kỹ Từ Châm Kiếm, mượn từ trường để nhiễu loạn quỹ đạo tấn công và tước đoạt vật phẩm. Kẻ tập kích giấu mặt đứng trên mái ngói cao, liên tục gõ mũi kiếm xuống mặt ngói lưu ly. Mỗi nhịp gõ lại cộng hưởng với chín ô trận vị của con hẻm, ép linh khí từ hỏa mạch bên dưới trào lên. Không khí xung quanh nóng rực, vặn vẹo như muốn thiêu rụi mọi thứ. Bọn chúng không chỉ muốn cướp lại tang chứng, mà còn định kích nổ hỏa mạch để xóa sổ toàn bộ hiện trường, vĩnh viễn chôn vùi bí mật.
Tên mật thám cắn chặt răng, biết rõ nếu để túi trữ vật rơi vào tay địch, nhiệm vụ đêm nay coi như thất bại thảm hại. Gã dứt khoát vỗ mạnh vào trán, chủ động thiêu đốt một phần ba thần thức bản mệnh. Thức hải truyền đến cơn đau xé rách, tầm nhìn nhòe đi, nhưng đổi lại là một cỗ lực lượng tinh thần cuồng bạo tạm thời đẩy lùi lực hút của từ trường. Gã thuận tay ném ra một quả cầu gỗ đen kịt, vật này vừa chạm đất lập tức vỡ vụn. Một màn khói Yên Mộc đặc quánh trào ra, hoàn toàn phong tỏa linh thức dò xét của đối phương.
Kẻ trên mái ngói khẽ hừ lạnh, lập tức đổi chiến thuật. Hắn thu hồi Từ Châm Kiếm, cắm thẳng thân kiếm xuống trận nhãn trung tâm, quyết đoán kích nổ luồng hỏa linh đang dồn nén. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, sóng nhiệt bùng phát thiêu rụi con hẻm thành tro bụi. Nhưng mượn đúng khoảnh khắc hỗn loạn đó, kẻ áo đen đã hóa thành một cái bóng mờ nhạt, chật vật tẩu thoát qua một thông đạo bí mật dưới lòng đất.
Vừa lết tới một ngôi miếu hoang cách đó mười dặm, kẻ mang áo choàng gục ngã bên bậc thềm đá lạnh lẽo. Trạng thái hao tổn thần thức khiến đầu óc gã ong ong, thị giác chỉ còn lại những vệt sáng tối lờ mờ. Dù vậy, gã vẫn cố gắng gượng dậy, dùng chút sức tàn vạch rách đầu ngón tay. Bàn tay run rẩy vẽ lên không trung những đường nét phức tạp, phong ấn toàn bộ thông tin về mảnh kim loại cháy đen vào một đạo huyết phù, gửi thẳng về tổng bộ Hắc Thiên Kiếm Các.
Đạo bùa chú hóa thành một vệt sáng đỏ rực, xé gió bay vút vào bầu trời đêm. Gã lính ngầm mỉm cười đắc thắng trước khi ngất lịm đi. Gã đinh ninh rằng mình vừa bảo vệ được một tình báo mang tính quyết định, đủ để vạch mặt sự thối nát của nội bộ đối phương. Thế nhưng, gã hoàn toàn không hay biết chuỗi sự kiện đêm nay đã nằm trọn trong lòng bàn tay của người đứng đầu Thiên Đạo Kiếm Các.
Chính Diệp Tinh Thần đã mượn tay Thẩm lão đầu để xác nhận thông tin, sau đó dùng mạng lưới ám vệ ẩn danh tuồn tin tức về hướng đi của kẻ giấu mặt cho đám thân tín dưới quyền Tam trưởng lão. Cuộc tập kích khốc liệt này chỉ là sự phản kháng tuyệt vọng của những kẻ muốn bưng bít sự thật. Sáng ngày mai, khi Hắc Thiên Kiếm Các nhận được mật báo và đắc ý dùng nó để ép giá vật liệu trên bàn đàm phán, chúng sẽ tự động bước vào cái bẫy quy chế đã được giương sẵn. Mảnh tàn phôi kia không phải là điểm yếu, mà là mồi nhử để mượn tay ngoại địch chặt đứt hoàn toàn quyền kiểm soát thương lộ của chi tộc phía nam.
Mũi kiếm của gã sát thủ cắm phập xuống lớp ngói lưu ly, truyền một luồng linh lực bạo liệt thẳng vào lòng đất. Trận đồ kích nổ hỏa mạch dưới con hẻm lập tức sáng rực lên những đường vân đỏ sậm, hứa hẹn sẽ thiêu rụi toàn bộ hiện trường cùng nhân chứng. Ám vệ mang mã số Thất Lục không lùi lại, tay trái lập tức bóp nát một viên Tủy Băng Hoàn giấu sẵn trong tay áo. Hàn khí ngưng kết thành một bức tường băng mỏng manh chắn ngang luồng nhiệt, không phải để phòng ngự, mà là một đòn nhử để tranh thủ nửa nhịp thở. Hắn dồn phần thần thức tàn dư ép vào mảnh tàn phôi nứt nẻ, làm bộ chuẩn bị ném nó vọt ra ngoài vòng phong tỏa hòng giữ lại tang chứng.
Nhận ra ý đồ tẩu tán vật chứng, gã áo đen hừ lạnh một tiếng, cổ tay gõ mạnh vào chuôi kiếm để đổi biến chiêu. Thay vì tiếp tục dồn ép hỏa linh lực xuống dưới, gã đảo ngược thế trận, rút cạn không khí xung quanh tạo thành một lồng giam chân không. Bức tường băng mất đi môi trường dẫn truyền lập tức vỡ vụn thành bột mịn. Lực hút khổng lồ từ thanh kiếm kéo giật mảnh kim loại cháy đen trở lại, đồng thời khóa chặt luồng thanh khí đánh dấu mà Thất Lục vừa phóng lên trời. Gã sát thủ tự tin nở nụ cười tàn độc, chuẩn bị đón nhận vụ nổ quy mô lớn đủ sức xóa sổ mọi dấu vết buôn lậu của đường dây phía nam.
Thế nhưng, ngọn lửa từ dưới lòng đất không hề bùng lên như dự tính của kẻ thủ ác. Ngay khoảnh khắc trận văn kích nổ chạm đến lõi mạch hỏa linh, một cỗ áp lực nặng nề từ đâu ập tới, đè bẹp hoàn toàn dao động bạo liệt. Luồng thanh khí vốn bị giam giữ đột nhiên cộng hưởng mãnh liệt với hệ thống cấm chế dưới lòng đất, đổi màu từ xanh lục sang sắc vàng ảm đạm của Thổ linh lực. Mảnh tàn phôi trong tay Thất Lục rung lên bần bật, từng vết nứt trên bề mặt tự động hút lấy luồng năng lượng mới, biến thành một khối nam châm khổng lồ ghim chặt mũi kiếm của kẻ ám sát xuống mái nhà.
Cái giá phải trả cho việc làm vật dẫn cưỡng ép thay đổi thuộc tính trận nhãn lập tức giáng xuống cơ thể người thi hành. Thất Lục rên lên một tiếng nghẹn ngào, toàn bộ kinh mạch ở cánh tay trái đóng băng cứng ngắc, vĩnh viễn mất đi khả năng vận chuyển linh khí. Khối ngọc bội liên lạc giấu trước ngực hắn cũng nứt toác, vỡ thành trăm mảnh vụn. Gã sát thủ trừng mắt kinh hãi khi nhận ra kiếm khí của mình đang bị chính mạch nước ngầm dưới chân cắn nuốt ngược lại. Kẻ giấu mặt không dám chần chừ thêm, cắn răng tự bẻ gãy thanh pháp khí bản mệnh, bỏ lại một nửa lưỡi kiếm cắm trên ngói rồi hóa thành một vệt đen tháo chạy vào màn sương.
Cách đó mười dặm, bên trong gian phòng tĩnh lặng của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần chậm rãi đặt chén trà nguội xuống bàn. Hắn chưa từng có ý định đích thân đuổi tới khu chợ đen để cứu người hay tranh cướp đồ vật. Từ nửa canh giờ trước, mệnh lệnh điều chỉnh áp suất linh mạch toàn khu vực phía tây đã được giao cho Chấp Sự Đường thực thi, lấy danh nghĩa bảo trì định kỳ hệ thống phòng ngự. Kẻ địch tưởng rằng kích nổ hỏa mạch là cách tốt nhất để hủy thi diệt tích, lại không biết chính hành động đó đã tự đưa chuôi kiếm vào tay quy chế gia tộc. Ánh mắt hắn tĩnh lặng nhìn chằm chằm vào sa bàn trận thế đang nhấp nháy trên mặt bàn gỗ lim.
Đồng tử hầu hạ bên ngoài rón rén bước vào, dâng lên một khay gỗ lót lụa trắng. Bên trên là báo cáo khẩn từ mạng lưới tình báo, kèm theo tàn tích của nửa lưỡi kiếm gãy vừa được ám vệ mang về từ hiện trường. Ván cờ đêm nay chính thức khép lại với tổn thất không thể vãn hồi cho cả hai phe. Thất Lục phế bỏ một cánh tay, đổi lại, mảnh tàn phôi chứa bằng chứng rút ruột lò nung hiện đã nằm gọn trong tay Hình Phạt Đường. Sáng sớm ngày mai, Trưởng Lão Viện sẽ không thể dùng lý do xưởng rèn nổ tung để xin mở kho dự trữ bù đắp linh thạch như kế hoạch ban đầu.
Diệp Tinh Thần cầm lấy nửa lưỡi kiếm gãy, cẩn thận quan sát vết cắt nham nhở còn vương lại chút tà khí mờ nhạt. Hắn ngước mắt nhìn bóng đêm bên ngoài song cửa, nhạt giọng ban xuống chỉ thị cuối cùng.
"Đem vật này cắm trước cổng viện của Tam trưởng lão, truyền lệnh của ta xuống toàn bộ các chi nhánh."
Đồng tử cung kính ghi chép lại từng lời, cẩn thận lùi lại nửa bước chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.
"Bắt đầu từ giờ khắc này, thông báo toàn tộc đóng băng quyền xuất kho hỏa linh thạch của nhánh phía nam cho đến khi tra rõ lai lịch kẻ phá hoại trận pháp. Bọn chúng muốn mượn xác chết để xóa sổ khoản nợ khống, ta sẽ cho chúng ôm đống tang vật này mà đối mặt với cơn thịnh nộ của hội đồng giám định."
"Giám định sát khí và mạch hỏa linh bên trong. Ta cần biết xưởng rèn số bảy đêm qua thực sự đã xảy ra chuyện gì." Kẻ giấu mặt cất giọng khàn đục, đẩy tới một túi gấm chứa đầy linh thạch thượng phẩm.
Thẩm lão đầu, vị giám kiếm sư già đời nhất khu chợ đen, không vội nhận tiền. Lão dùng một chiếc kẹp làm từ ngọc tủy, cẩn thận gắp tàn phôi lên soi dưới ánh đèn. Theo quy củ của phường, chỉ cần khách trả đủ giá, người ta sẽ dùng bí thuật ép vật chứng phải khai ra sự thật, bất chấp nguồn gốc của nó từ đâu.
"Mạch hỏa linh đã hoàn toàn đứt gãy, không phải do ngoại lực đánh phá, mà là bị rút cạn từ bên trong." Thẩm lão đầu nheo mắt, nhỏ một giọt Tẩy Linh Thủy lên bề mặt vật chứng.
Ngay lập tức, những đường vân xám xịt trên mặt thép hiện lên rõ nét, vặn vẹo như giun dế. Tẩy Linh Thủy sôi sùng sục, bốc lên một làn khói mỏng mang mùi vị gỉ sét và oán khí tàn dư. Kẻ mặc áo choàng đen chăm chú nhìn vào sự biến đổi ấy, nhịp thở hơi dồn dập.
"Ngươi chắc chắn chứ? Không phải do cao thủ phá trận làm hỏng lò nung sao?" Khách nhân gặng hỏi, bàn tay giấu dưới tay áo đã siết chặt lấy một tấm truyền âm phù.
"Lão phu hành nghề hơn bốn mươi năm, chưa từng nhìn sai kiếm văn." Thẩm lão đầu lạnh nhạt hừ một tiếng.
Lão chỉ tay vào vết nứt sâu nhất trên mảnh kim loại. Nơi đó, linh khí không hề có dấu hiệu va chạm bạo liệt, mà trôi tuột đi một cách êm ái. Điều này chỉ chứng tỏ một chuyện: chính người nắm giữ trận nhãn của xưởng rèn đã chủ động mở van, tuồn toàn bộ hỏa linh thạch dự trữ ra ngoài trước khi sự cố xảy ra.
Ánh mắt kẻ giấu mặt lóe lên vẻ đắc ý. Khối ngọc nứt thu được từ đêm trước báo cáo một khoản thâm hụt khổng lồ, nay vật chứng này lại minh chứng lò nung bị rút ruột từ trước. Chuỗi logic đã hoàn toàn khớp nối. Tam trưởng lão đang cố tình dựng lên màn kịch xưởng rèn bị đột nhập để lấp liếm cho việc tham ô tài nguyên, chuyển linh thạch đi nuôi dưỡng đường dây tà kiếm.
"Rất tốt. Giữ kín chuyện này, tiền thừa coi như thưởng cho ngươi." Kẻ áo đen đứng phắt dậy, vội vã quay người rời đi.
Hắn cần phải báo tin tức này về tổng bộ ngay lập tức. Lỗ hổng tài nguyên của Tam trưởng lão chính là điểm yếu chí mạng để chúng đe dọa, ép buộc lão già đó phải ngoan ngoãn mở đường cho lô hàng giả tiếp theo nhập quan. Kẻ thám tử không hề biết rằng, ngay từ khoảnh khắc hắn gửi đi mật báo, toàn bộ mạng lưới tình báo của chúng đã chính thức bước một chân vào bẫy rập mà Diệp Tinh Thần dọn sẵn.
Khi bóng lưng khách nhân vừa khuất sau cánh cửa đá, Thẩm lão đầu mới chậm rãi thu lại túi linh thạch. Từ trong góc tối sau bức bình phong, một gã thanh niên mặc y phục tạp dịch bước ra, cung kính dâng lên một chiếc khăn lụa trắng.
"Thẩm gia, ngài cố tình dùng Tẩy Linh Thủy pha loãng để che giấu vết tích của Băng Phách Châm trên tàn phôi, liệu có ổn không?" Gã tạp dịch thấp giọng hỏi, ánh mắt mang theo vài phần e dè.
"Quy củ của chợ đen là chỉ trả lời đúng câu hỏi của khách." Thẩm lão đầu lau sạch ngón tay, khóe môi nhếch lên một nụ cười thâm thúy.
Lão liếc nhìn mảnh thép cháy đen trên bàn. Khách nhân kia chỉ hỏi về sát khí và mạch hỏa linh, nên lão chỉ chứng minh đúng hai thứ đó. Nếu dùng dung dịch nguyên chất, vết nứt kia sẽ hiện ra dấu vết của hàn khí cực độ, vạch trần việc lò nung bị một cao thủ hệ băng cố tình phong ấn tạo ra ảo giác cạn kiệt, chứ không phải bị rút ruột.
Mà cao thủ hệ băng duy nhất có khả năng ra vào xưởng rèn số bảy không để lại dấu vết, chỉ có thể là người của Thiên Cơ Kiếm Võng. Diệp Tinh Thần không cần ra mặt mua chuộc Thẩm lão đầu, hắn chỉ đơn giản lợi dụng chính quy tắc giám định cứng nhắc của chợ đen và tâm lý nôn nóng muốn xác thực thông tin của đối thủ.
"Ghi vào sổ sách, đêm nay phường giám định thu lời ba ngàn linh thạch hạ phẩm. Đồng thời phái người âm thầm theo dõi kẻ vừa rồi." Lão già phân phó, ném vật chứng vào lò lửa để tiêu hủy toàn bộ tàn dư.
Sáng sớm nay, khi Hình Phạt Đường chính thức niêm phong hiện trường, Trưởng Lão Viện bắt buộc phải trích xuất kho dự phòng để đền bù tổn thất. Lệnh mở kho này sẽ trở thành mảnh ghép cuối cùng, khiến kẻ địch tin sái cổ rằng nội bộ gia tộc đang khủng hoảng tài chính trầm trọng. Một ván cờ mượn đao giết người, dùng một phần sự thật để che đậy toàn bộ sự thật, đã vận hành trơn tru mà không cần người bày cục phải bước ra ánh sáng.
Kẻ áo đen vội vã rời khỏi cửa hông của Tụ Bảo Các, bước chân lẩn khuất vào màn sương lạnh buốt của Hắc Kim Thương Lộ. Hắn luồn qua hai con hẻm nhỏ, liên tục dùng thần thức quét ngược về phía sau để xóa bỏ tàn dư linh khí. Đến một góc tối dưới gốc hòe già, gã mới dám dừng lại, lôi tấm bùa chú truyền tin từ trong tay áo ra.
Đầu ngón tay gã vừa lóe lên hỏa quang để kích hoạt phù văn, không gian xung quanh bỗng nhiên cô đặc lại. Một cỗ áp lực vô hình từ lòng đất dội lên, bóp nghẹt toàn bộ âm thanh trong bán kính mười trượng.
Tỏa Âm Trận sao, gã giật mình, lập tức thu hồi tang vật vào nhẫn trữ vật.
Từ trong bóng tối, một đạo kiếm khí màu xám bạc xé toạc màn sương, đâm thẳng vào vai phải của gã. Đòn đánh không mang sát ý đoạt mạng, mà nhắm chuẩn xác vào vị trí gã vừa cất giấu tàn phôi. Kẻ tập kích vận hắc y, tay cầm một thanh đoản kiếm tỏa ra từ trường kỳ lạ, liên tục đánh loạn nhịp độ lưu chuyển của linh mạch xung quanh.
Kẻ áo đen hừ lạnh, nhanh chóng nhận ra ý đồ của đối phương. Bọn chúng không muốn giết người, mà chỉ muốn hủy đi bằng chứng tố giác sự thâm hụt của lò nung.
Gã cắn răng, quyết đoán thay đổi chiến thuật. Thay vì rút pháp khí chống đỡ, gã trực tiếp cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt truyền âm phù. Huyết quang bùng lên, tạo thành một lớp màn chắn đỏ rực bao bọc lấy luồng tin tức vừa được mã hóa.
Nghĩ rằng dùng Từ Châm Kiếm là có thể chặn được tình báo của Hắc Thiên Kiếm Các sao, gã cười gằn, bất chấp từ trường đang xé rách lớp phòng ngự bên ngoài.
Kẻ tập kích thấy vậy liền biến chiêu. Thanh đoản kiếm trong tay vung lên, không đâm vào người mà cắm phập xuống phiến đá xanh dưới chân. Chín đạo trận văn từ thân kiếm tỏa ra, kết nối thẳng với mạch hỏa linh ngầm của khu chợ đen. Một luồng hấp lực điên cuồng bùng phát, hút cạn linh khí của tấm bùa truyền tin.
Sắc mặt kẻ áo đen tái nhợt. Gã không ngờ đối phương lại dám dùng cách phá hoại địa mạch để chặn đường truyền. Nếu chần chừ thêm nửa nhịp, toàn bộ tin tức về vụ tham ô sẽ bị nghiền nát.
Không còn lựa chọn nào khác, gã điên cuồng thiêu đốt một phần ba thần thức trong thức hải, cưỡng ép đẩy luồng huyết quang xuyên thủng vòng phong tỏa. Đánh đổi lại, màng nhĩ gã rỉ máu tươi, cơn đau xé rách linh hồn khiến gã lảo đảo lùi lại phía sau.
Tiếng vỡ vụn vang lên khô khốc. Thanh Từ Châm Kiếm cắm dưới đất không chịu nổi sự xung đột của hai luồng lực lượng liền rạn nứt thành từng mảnh nhỏ. Lợi dụng khoảnh khắc trận pháp xuất hiện khe hở, kẻ áo đen tung ra một viên vụn yên mộc, thân ảnh hóa thành luồng khói đen tẩu thoát về hướng tây.
Khu hẻm nhỏ trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có, chỉ còn vương lại mùi máu tanh và khét lẹt. Kẻ tập kích từ từ đứng thẳng người, vươn tay tháo lớp khăn bịt mặt, để lộ khuôn mặt góc cạnh của Thất Lục.
Hắn không đuổi theo. Ánh mắt hắn bình thản nhìn những mảnh vỡ của pháp khí trên mặt đất, sau đó rút từ bên hông ra một khối ngọc bài màu chàm.
Bẩm Các chủ, cá đã cắn câu, Thất Lục truyền âm, giọng điệu không có nửa điểm tiếc nuối vì vừa mất đi một món đồ thượng phẩm.
Mọi thứ đều nằm trong tính toán của Diệp Tinh Thần. Nếu để kẻ địch dễ dàng gửi tin về, bọn chúng chắc chắn sẽ sinh nghi. Chỉ có trải qua một trận giằng co sống chết, phải trả giá bằng sự tổn thương thần thức nặng nề, đối thủ mới tin tưởng tuyệt đối vào độ chân thực của thông tin ngụy tạo kia.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm tĩnh, mang theo uy áp nhàn nhạt.
Rất tốt, hắn thiêu đốt linh mạch chợ đen để truyền tin, tất sẽ để lại lỗ hổng năng lượng. Ngươi mang theo Lệnh Phong Khố, lập tức niêm phong toàn bộ kho dự trữ hỏa linh thạch của Tụ Bảo Các.
Thất Lục cúi đầu nhận lệnh. Ván cờ này không chỉ mượn dao giết người, mà còn dùng chính hành động tẩu thoát của kẻ địch làm cớ để can thiệp vào quy chế thương đạo.
Bắt đầu từ ngày mai, bất cứ chi tộc nào muốn mua vật liệu duy trì lò nung ở mạn tây đều phải chịu mức giá gấp ba lần. Ta muốn xem Tam trưởng lão lấy gì để lấp vào chỗ trống của chín ô trận vị vừa bị hỏng. Lời phán quyết cuối cùng vang lên, lạnh lẽo khóa chặt mọi con đường lui của kẻ thù.
bị phá hoại để che đậy tội trạng. Khách nhân áo đen lẩm bẩm, ném lại một thỏi vàng ròng rồi vội vã quay lưng bước khỏi phường giám định. Gã không hề hay biết rằng, ngay khi gót giày vừa khuất sau cánh cửa gỗ lim, vị giám kiếm sư già nua đã lặng lẽ bóp nát đồng tiền công. Vụn vàng lập tức hóa thành một luồng thanh khí mỏng manh, bám chặt lấy vạt áo của kẻ vừa rời đi. Đây chính là thủ pháp đánh dấu đặc thù mà Diệp Tinh Thần đã căn dặn từ trước, biến toàn bộ khu chợ đen thành một trạm trung chuyển tình báo khổng lồ.
Gió sương buốt giá tạt qua con hẻm hẹp vắng người. Tên mật thám vừa rẽ qua góc ngoặt thứ ba, không gian xung quanh đột ngột đặc quánh lại. Dưới lớp đá phiến, từng luồng linh lực vốn tĩnh lặng bỗng đảo chiều điên cuồng, tạo ra một cỗ lực hút nặng nề kéo nghiêng thân thể gã. Không phải sát khí bộc phát từ phía trước, mà là hệ thống địa mạch dưới chân đang bị ai đó cưỡng chế vặn xoắn. Một vệt sáng xám bạc mỏng như sợi chỉ xé toạc màn sương, đâm thẳng vào mi tâm kẻ xâm nhập.
Gã hoảng hồn lùi bước, ngón tay vội vàng bấm pháp quyết kích hoạt mặt dây chuyền hộ thân. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, gã nhận ra quỹ đạo của luồng kiếm khí kia hoàn toàn sai lệch. Nó đột ngột bẻ cong, trượt qua bả vai gã và hướng thẳng vào chiếc túi trữ vật bên hông. Mục tiêu thực sự của kẻ địch không phải mạng sống, mà là mảnh tàn phôi mang bằng chứng thâm hụt lò nung vừa được kiểm chứng.
Đây chính là tuyệt kỹ Từ Châm Kiếm, mượn từ trường để nhiễu loạn quỹ đạo tấn công và tước đoạt vật phẩm. Kẻ tập kích giấu mặt đứng trên mái ngói cao, liên tục gõ mũi kiếm xuống mặt ngói lưu ly. Mỗi nhịp gõ lại cộng hưởng với chín ô trận vị của con hẻm, ép linh khí từ hỏa mạch bên dưới trào lên. Không khí xung quanh nóng rực, vặn vẹo như muốn thiêu rụi mọi thứ. Bọn chúng không chỉ muốn cướp lại tang chứng, mà còn định kích nổ hỏa mạch để xóa sổ toàn bộ hiện trường, vĩnh viễn chôn vùi bí mật.
Tên mật thám cắn chặt răng, biết rõ nếu để túi trữ vật rơi vào tay địch, nhiệm vụ đêm nay coi như thất bại thảm hại. Gã dứt khoát vỗ mạnh vào trán, chủ động thiêu đốt một phần ba thần thức bản mệnh. Thức hải truyền đến cơn đau xé rách, tầm nhìn nhòe đi, nhưng đổi lại là một cỗ lực lượng tinh thần cuồng bạo tạm thời đẩy lùi lực hút của từ trường. Gã thuận tay ném ra một quả cầu gỗ đen kịt, vật này vừa chạm đất lập tức vỡ vụn. Một màn khói Yên Mộc đặc quánh trào ra, hoàn toàn phong tỏa linh thức dò xét của đối phương.
Kẻ trên mái ngói khẽ hừ lạnh, lập tức đổi chiến thuật. Hắn thu hồi Từ Châm Kiếm, cắm thẳng thân kiếm xuống trận nhãn trung tâm, quyết đoán kích nổ luồng hỏa linh đang dồn nén. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, sóng nhiệt bùng phát thiêu rụi con hẻm thành tro bụi. Nhưng mượn đúng khoảnh khắc hỗn loạn đó, kẻ áo đen đã hóa thành một cái bóng mờ nhạt, chật vật tẩu thoát qua một thông đạo bí mật dưới lòng đất.
Vừa lết tới một ngôi miếu hoang cách đó mười dặm, kẻ mang áo choàng gục ngã bên bậc thềm đá lạnh lẽo. Trạng thái hao tổn thần thức khiến đầu óc gã ong ong, thị giác chỉ còn lại những vệt sáng tối lờ mờ. Dù vậy, gã vẫn cố gắng gượng dậy, dùng chút sức tàn vạch rách đầu ngón tay. Bàn tay run rẩy vẽ lên không trung những đường nét phức tạp, phong ấn toàn bộ thông tin về mảnh kim loại cháy đen vào một đạo huyết phù, gửi thẳng về tổng bộ Hắc Thiên Kiếm Các.
Đạo bùa chú hóa thành một vệt sáng đỏ rực, xé gió bay vút vào bầu trời đêm. Gã lính ngầm mỉm cười đắc thắng trước khi ngất lịm đi. Gã đinh ninh rằng mình vừa bảo vệ được một tình báo mang tính quyết định, đủ để vạch mặt sự thối nát của nội bộ đối phương. Thế nhưng, gã hoàn toàn không hay biết chuỗi sự kiện đêm nay đã nằm trọn trong lòng bàn tay của người đứng đầu Thiên Đạo Kiếm Các.
Chính Diệp Tinh Thần đã mượn tay Thẩm lão đầu để xác nhận thông tin, sau đó dùng mạng lưới ám vệ ẩn danh tuồn tin tức về hướng đi của kẻ giấu mặt cho đám thân tín dưới quyền Tam trưởng lão. Cuộc tập kích khốc liệt này chỉ là sự phản kháng tuyệt vọng của những kẻ muốn bưng bít sự thật. Sáng ngày mai, khi Hắc Thiên Kiếm Các nhận được mật báo và đắc ý dùng nó để ép giá vật liệu trên bàn đàm phán, chúng sẽ tự động bước vào cái bẫy quy chế đã được giương sẵn. Mảnh tàn phôi kia không phải là điểm yếu, mà là mồi nhử để mượn tay ngoại địch chặt đứt hoàn toàn quyền kiểm soát thương lộ của chi tộc phía nam.
Mũi kiếm của gã sát thủ cắm phập xuống lớp ngói lưu ly, truyền một luồng linh lực bạo liệt thẳng vào lòng đất. Trận đồ kích nổ hỏa mạch dưới con hẻm lập tức sáng rực lên những đường vân đỏ sậm, hứa hẹn sẽ thiêu rụi toàn bộ hiện trường cùng nhân chứng. Ám vệ mang mã số Thất Lục không lùi lại, tay trái lập tức bóp nát một viên Tủy Băng Hoàn giấu sẵn trong tay áo. Hàn khí ngưng kết thành một bức tường băng mỏng manh chắn ngang luồng nhiệt, không phải để phòng ngự, mà là một đòn nhử để tranh thủ nửa nhịp thở. Hắn dồn phần thần thức tàn dư ép vào mảnh tàn phôi nứt nẻ, làm bộ chuẩn bị ném nó vọt ra ngoài vòng phong tỏa hòng giữ lại tang chứng.
Nhận ra ý đồ tẩu tán vật chứng, gã áo đen hừ lạnh một tiếng, cổ tay gõ mạnh vào chuôi kiếm để đổi biến chiêu. Thay vì tiếp tục dồn ép hỏa linh lực xuống dưới, gã đảo ngược thế trận, rút cạn không khí xung quanh tạo thành một lồng giam chân không. Bức tường băng mất đi môi trường dẫn truyền lập tức vỡ vụn thành bột mịn. Lực hút khổng lồ từ thanh kiếm kéo giật mảnh kim loại cháy đen trở lại, đồng thời khóa chặt luồng thanh khí đánh dấu mà Thất Lục vừa phóng lên trời. Gã sát thủ tự tin nở nụ cười tàn độc, chuẩn bị đón nhận vụ nổ quy mô lớn đủ sức xóa sổ mọi dấu vết buôn lậu của đường dây phía nam.
Thế nhưng, ngọn lửa từ dưới lòng đất không hề bùng lên như dự tính của kẻ thủ ác. Ngay khoảnh khắc trận văn kích nổ chạm đến lõi mạch hỏa linh, một cỗ áp lực nặng nề từ đâu ập tới, đè bẹp hoàn toàn dao động bạo liệt. Luồng thanh khí vốn bị giam giữ đột nhiên cộng hưởng mãnh liệt với hệ thống cấm chế dưới lòng đất, đổi màu từ xanh lục sang sắc vàng ảm đạm của Thổ linh lực. Mảnh tàn phôi trong tay Thất Lục rung lên bần bật, từng vết nứt trên bề mặt tự động hút lấy luồng năng lượng mới, biến thành một khối nam châm khổng lồ ghim chặt mũi kiếm của kẻ ám sát xuống mái nhà.
Cái giá phải trả cho việc làm vật dẫn cưỡng ép thay đổi thuộc tính trận nhãn lập tức giáng xuống cơ thể người thi hành. Thất Lục rên lên một tiếng nghẹn ngào, toàn bộ kinh mạch ở cánh tay trái đóng băng cứng ngắc, vĩnh viễn mất đi khả năng vận chuyển linh khí. Khối ngọc bội liên lạc giấu trước ngực hắn cũng nứt toác, vỡ thành trăm mảnh vụn. Gã sát thủ trừng mắt kinh hãi khi nhận ra kiếm khí của mình đang bị chính mạch nước ngầm dưới chân cắn nuốt ngược lại. Kẻ giấu mặt không dám chần chừ thêm, cắn răng tự bẻ gãy thanh pháp khí bản mệnh, bỏ lại một nửa lưỡi kiếm cắm trên ngói rồi hóa thành một vệt đen tháo chạy vào màn sương.
Cách đó mười dặm, bên trong gian phòng tĩnh lặng của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần chậm rãi đặt chén trà nguội xuống bàn. Hắn chưa từng có ý định đích thân đuổi tới khu chợ đen để cứu người hay tranh cướp đồ vật. Từ nửa canh giờ trước, mệnh lệnh điều chỉnh áp suất linh mạch toàn khu vực phía tây đã được giao cho Chấp Sự Đường thực thi, lấy danh nghĩa bảo trì định kỳ hệ thống phòng ngự. Kẻ địch tưởng rằng kích nổ hỏa mạch là cách tốt nhất để hủy thi diệt tích, lại không biết chính hành động đó đã tự đưa chuôi kiếm vào tay quy chế gia tộc. Ánh mắt hắn tĩnh lặng nhìn chằm chằm vào sa bàn trận thế đang nhấp nháy trên mặt bàn gỗ lim.
Đồng tử hầu hạ bên ngoài rón rén bước vào, dâng lên một khay gỗ lót lụa trắng. Bên trên là báo cáo khẩn từ mạng lưới tình báo, kèm theo tàn tích của nửa lưỡi kiếm gãy vừa được ám vệ mang về từ hiện trường. Ván cờ đêm nay chính thức khép lại với tổn thất không thể vãn hồi cho cả hai phe. Thất Lục phế bỏ một cánh tay, đổi lại, mảnh tàn phôi chứa bằng chứng rút ruột lò nung hiện đã nằm gọn trong tay Hình Phạt Đường. Sáng sớm ngày mai, Trưởng Lão Viện sẽ không thể dùng lý do xưởng rèn nổ tung để xin mở kho dự trữ bù đắp linh thạch như kế hoạch ban đầu.
Diệp Tinh Thần cầm lấy nửa lưỡi kiếm gãy, cẩn thận quan sát vết cắt nham nhở còn vương lại chút tà khí mờ nhạt. Hắn ngước mắt nhìn bóng đêm bên ngoài song cửa, nhạt giọng ban xuống chỉ thị cuối cùng.
"Đem vật này cắm trước cổng viện của Tam trưởng lão, truyền lệnh của ta xuống toàn bộ các chi nhánh."
Đồng tử cung kính ghi chép lại từng lời, cẩn thận lùi lại nửa bước chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.
"Bắt đầu từ giờ khắc này, thông báo toàn tộc đóng băng quyền xuất kho hỏa linh thạch của nhánh phía nam cho đến khi tra rõ lai lịch kẻ phá hoại trận pháp. Bọn chúng muốn mượn xác chết để xóa sổ khoản nợ khống, ta sẽ cho chúng ôm đống tang vật này mà đối mặt với cơn thịnh nộ của hội đồng giám định."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.