Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 56: Ấn Đang Rung Lên Bần Bật

Đăng: 21/07/2026 19:26 3,914 từ 1 lượt đọc
được mang ra ánh sáng, toàn bộ uy tín của phường thị phía nam sẽ lập tức đảo chiều.

Diệp Tinh Thần cất khối phế liệu vừa được bọc lụa trắng vào một chiếc hộp gỗ trầm hương. Hắn không định mang thứ này ra đối chất trực diện ngay tại Tộc nghị. Đối đầu công khai lúc này chỉ khiến kẻ địch sinh lòng cảnh giác, tiện tay chém đứt mọi mắt xích liên quan để xóa sạch dấu vết. Một người giám kiếm thực thụ không bao giờ tự mình đi chứng minh kiếm giả, mà phải để kẻ mua lầm tự mang nó đến gõ cửa cầu xin sự thật.

Hắn vươn tay gõ hai nhịp chậm rãi lên mặt bàn đá thanh thạch. Từ trong góc khuất mờ tối của Vọng Kiếm Lâu, một thân ảnh mặc áo xám không tiếng động bước ra. Đó là Kỷ Xuyên, một ám tử ngoại môn chuyên phụ trách thâu tóm tin tức từ các tuyến thương đạo chợ đen.

Cầm lấy bản rập mạch kiếm này, mang đến cửa hông của trụ sở chính Vạn Bảo.

Diệp Tinh Thần đẩy một tờ giấy dó sẫm màu lên trước mặt. Trên mặt giấy là hình ảnh in hằn của một vết nứt kéo dài qua ba đạo trận văn cốt lõi, được rập lại từ chính đường vân đứt gãy trên thanh kiếm tế huyết ban nãy.

Dùng quy chế Tê Giác Minh Oan của giới buôn lậu để gửi vào. Không cần nói một lời, chỉ để lại ấn ký của phường đúc phía tây trên sáp niêm phong.

Kỷ Xuyên nhận lấy tờ giấy, ánh mắt xẹt qua một tia nghi hoặc nhưng rất nhanh liền cúi đầu. Gã hiểu rõ quy chế này. Đây là luật ngầm của giới chợ đen, dùng để cảnh báo người mua rằng món hàng họ vừa chốt giá đã bị tráo đổi linh mạch. Nếu làm vậy, đám thương nhân Vạn Bảo sẽ đinh ninh rằng chính bọn thợ rèn lậu đang muốn tống tiền để giữ kín bí mật.

Bọn chúng càng sợ hãi danh tiếng buổi đấu giá sụp đổ, sẽ càng điên cuồng tìm kiếm một bên thứ ba đủ thẩm quyền để giám định lại vật phẩm.

Diệp Tinh Thần nhấc chén trà lạnh nhấp một ngụm, ánh mắt thâm thúy nhìn xuyên qua màn đêm. Chỉ cần bọn chúng nảy sinh nghi ngờ với món hàng đinh của mình, chính bọn chúng sẽ tự bỏ tiền ra mua quyền bảo lãnh của bổn các. Lúc đó, lưỡi đao mượn được từ tay thương hội sẽ tự động chém về phía những kẻ đã lén lút tuồn hàng giả vào phường thị. Kỷ Xuyên không hỏi thêm nửa lời, cẩn thận giấu bản rập vào tay áo rồi thân ảnh nhoáng lên, lập tức tan biến vào làn sương mù dày đặc.

Gió đêm rít gào qua những mái ngói cong vút, mang theo hơi lạnh của sương muối. Phố lớn lúc canh ba vẫn lác đác ánh đèn từ những viên linh thạch hạ phẩm treo trước cửa tiệm. Tin đồn về một lò rèn bị sập và lô quặng lậu bị niêm phong tối qua đã bắt đầu râm ran khắp các quán trà đêm. Uy tín của những thế lực không có giấy chứng nhận giám định đang rớt giá thê thảm, khiến không ít kẻ vội vã thu dọn sạp hàng để tránh bão.

Tại con ngõ hẹp ứ đọng nước mưa phía sau trụ sở Vạn Bảo, Kỷ Xuyên dừng bước trước một cánh cửa đồng xỉn màu. Gã lấy từ trong ngực ra một đồng tiền xu đúc hỏng, khéo léo nhét tờ giấy dó được cuộn tròn vào khe hở giữa hai mặt đồng. Gã vươn tay gõ ba tiếng dài xen lẫn hai tiếng ngắn lên vòng khóa hình đầu thú, sau đó lập tức lùi lại, tung người nhảy vọt qua bức tường rêu phong biến mất dạng.

Cánh cửa đồng kẽo kẹt hé mở một khe nhỏ xíu. Một bàn tay khô héo đầy nếp nhăn thò ra chộp lấy đồng xu rồi nhanh chóng đóng sập lại, cài then chắc chắn. Bên trong phòng kiểm kê ngập ngụa mùi linh dược, Thẩm quản sự của thương hội cau mày dùng móng tay tách đôi đồng tiền xu. Khi tờ giấy dó được mở phẳng dưới ánh sáng của dạ minh châu, sắc mặt lão nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.

Trên mặt giấy không phải là những dòng chữ đòi tiền chuộc như lão dự đoán. Hình rập chi tiết của vết nứt trận văn hiện lên rõ mồn một, mang theo hơi thở vặn vẹo của tà khí. Khủng khiếp hơn, nét đứt gãy này hoàn toàn trùng khớp với kết cấu của khối tinh thiết ngàn năm dự kiến sẽ làm vật phẩm áp chót trên đài đấu giá vào đêm mai. Kẻ gửi thư không đòi một đồng linh thạch nào, mà đang ngầm thông báo rằng món hàng giả mạo đã bị lộ tẩy, và cái giá phải trả chính là sinh mạng của toàn bộ thương hội.

Thẩm quản sự run rẩy vò nát tờ giấy, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả mảng lưng áo lụa. Nếu vật phẩm này thực sự phát nổ hoặc lộ ra ma khí ngay giữa hội trường, bảng hiệu trăm năm của Vạn Bảo coi như vỡ nát thành cám. Lão cắn răng vơ lấy tấm áo choàng lông cáo, quyết định phá vỡ lệnh cấm túc ban đêm. Lão cẩn thận ôm chặt chiếc rương gỗ bọc chì chứa món hàng đinh, lao thẳng ra cửa phụ, hướng thẳng về phía ngọn núi nơi có những kẻ duy nhất đủ quyền lực để niêm phong lại sự thật.

cong vút của tửu lâu Xuân Phong, cuốn theo hơi lạnh tạt thẳng vào cánh cửa hông xỉn màu tại trụ sở chính Vạn Bảo Thương Hội. Kỷ Xuyên dừng bước trong góc khuất, ngón tay búng nhẹ. Tờ giấy dó bọc sáp niêm phong bắn vút qua khe hở của lớp trận pháp cảnh giới, ghim thẳng vào cột gỗ lim trước phòng trực. Âm thanh khô khốc vang lên đủ để kinh động kẻ gác đêm, trong khi gã ám tử đã lùi sâu vào bóng tối, triệt để xóa sạch mọi dấu vết lưu lại.

Bên trong mật thất tầng ba, Thẩm Quát đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng giật mình mở bừng đôi mắt vẩn đục. Lão tiếp lấy phong thư từ tay tên quản sự đang run rẩy dâng lên. Vừa nhìn thấy dấu sáp đỏ mang hình dập ngọn lửa tàn của phường đúc phía tây, sắc mặt vị đại chưởng quỹ lập tức âm trầm. Lão thô bạo bóp nát lớp niêm phong, rút ra mảnh giấy mang theo quy chế Tê Giác Minh Oan, một loại ám hiệu khẩn cấp chỉ dùng khi hàng hóa chợ đen có biến.

Đập vào mắt Thẩm Quát là hình ảnh một vết nứt hiểm hóc chạy dọc qua ba đạo trận văn cốt lõi. Đây không phải nét vẽ bậy, mà là thần thức rập lại từ chính tàn dư linh lực của một thanh kiếm. Lão hít một ngụm khí lạnh, mồ hôi bằng hạt đậu lấm tấm trên trán. Hình dáng mạch kiếm này giống hệt món hàng đinh mà thương hội vừa nhập kho chiều nay, một thanh linh khí được quảng cáo là tàn phẩm của danh kiếm thời cổ, chuẩn bị cho buổi đấu giá lớn nhất tháng.

"Chẳng lẽ đám thợ rèn lậu kia dám ăn gan hùm, lén tráo phôi hỏng rồi gửi thư tống tiền?"

Thẩm Quát lẩm bẩm, hàm răng nghiến chặt. Lão hoàn toàn không nghi ngờ người của Diệp Tinh Thần, bởi quy tắc cảnh báo ngầm này vốn chỉ lưu hành giữa những kẻ buôn đồ đen với nhau. Lão đã tự mình bước chân vào lớp bình phong thứ nhất mà vị các chủ trẻ tuổi giăng sẵn, đinh ninh rằng uy tín của Vạn Bảo đang bị chính đám đối tác hạ lưu phía tây uy hiếp.

Không thể ngồi chờ chết, Thẩm Quát dứt khoát đứng dậy, bước tới trước bảo khố bằng đồng xanh. Lão cắn răng lấy ra một cây Đoạn Mạch Trâm, pháp khí đo lường chỉ dùng cho những trường hợp khẩn cấp nhất. Mỗi lần kích hoạt thứ này phải đánh đổi bằng mười khối linh thạch thượng phẩm, đồng thời làm bốc hơi một phần linh tính của vật phẩm bị kiểm tra. Nhưng đứng trước nguy cơ sụp đổ danh tiếng của toàn bộ sàn đấu giá, lão không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tự tay kiểm chứng sự thật.

Mũi trâm cắm phập vào lớp phong ấn trên hộp ngọc chứa món hàng đinh. Một tiếng rạn vỡ rất khẽ vang lên. Ánh sáng từ trâm bạc lóe lên màu xám xịt, phản chiếu đúng ba điểm đứt gãy y hệt trên bản rập. Không chỉ vậy, một cỗ ma khí nhàn nhạt từ trong vết nứt bắt đầu rỉ ra, ăn mòn lớp lót bằng lụa tơ tằm. Thẩm Quát lùi lại nửa bước, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Hàng là giả, mà kẻ bán đã cao chạy xa bay, để lại cho Vạn Bảo một quả bom nổ chậm mang tính hủy diệt ngay giữa trung tâm phường thị.

"Khốn kiếp! Bọn chúng muốn dùng danh tiếng của chúng ta để rửa sạch thanh kiếm phế phẩm này!"

Thẩm Quát gầm lên, ném mạnh tờ khế ước nhập hàng xuống nền đá. Lão hiểu rõ quy luật thương trường, nếu tự tay hủy bỏ vật phẩm trước giờ G, thương hội sẽ phải đền bù gấp mười lần cho những khách hàng VIP đã nộp tiền cọc. Cách duy nhất để thoát khỏi vũng bùn này mà không mất uy tín, là tìm một thế lực giám định đủ quyền uy để đóng mộc phế phẩm, công khai đẩy toàn bộ tội lỗi lừa đảo về phía phường đúc.

Lão quay sang tên quản sự, ánh mắt tóe ra sự quyết tuyệt của một kẻ bị dồn vào đường cùng.

"Lập tức mở quỹ khẩn cấp, rút ra năm vạn linh thạch. Ngươi cầm Kim Tự Lệnh của ta, mang theo cái hộp ngọc chứa thứ đồ bỏ đi này đến gõ cửa Thiên Đạo Kiếm Các ngay trong đêm. Bằng mọi giá phải mua được một tờ giấy giám định có con dấu của Diệp Tinh Thần."

Thẩm Quát không hề hay biết rằng, quyết định tự cắt thịt cầu sinh này chính là mảnh ghép cuối cùng hoàn thiện ván cờ. Tờ giấy dó mang vết nứt nay đã trở thành vật chứng nằm gọn trong tay thương hội, ép buộc bọn họ phải tự mình dâng tiền và dâng luôn quyền can thiệp cho đối thủ. Sáng ngày mai, khi Kim Tự Lệnh được đặt lên bàn trà của Vọng Kiếm Lâu, lưỡi đao mượn từ tay Vạn Bảo sẽ chính thức vung lên, chém thẳng vào yết hầu của Hắc Thiên Kiếm Các.

Luồng hắc khí lạnh buốt từ trong hộp ngọc tử đàn bất thần bùng lên, trườn dọc theo mu bàn tay Thẩm Quát như một con rắn độc. Sắc mặt vị đại chưởng quỹ Vạn Bảo Thương Hội xám xịt, vội vã lùi lại phía sau ba bước, đụng ngã cả giá cắm nến bằng đồng. Món hàng đinh của buổi đấu giá ngày mai, thứ vốn được xưng tụng là linh kiếm thượng phẩm mang tên Trảm Nguyệt, giờ đây lại rỉ ra ma khí ăn mòn cả lớp nhung lót dạ. Nếu thứ phế phẩm này vỡ nát ngay trên đài cao trước hàng ngàn cặp mắt của giới tu chân, uy tín hàng trăm năm xây dựng bằng vàng bạc của thương hội sẽ triệt để bốc hơi.

Không kịp suy nghĩ nhiều, lão cắn răng tung ra một tấm Khóa Linh Phù màu vàng sậm, dán thẳng lên nắp hộp. Trận văn trên bùa chú vừa chạm vào hắc khí liền phát ra tiếng xèo xèo chói tai, ánh sáng phù lục nhấp nháy liên tục. Thay vì bị phong ấn, luồng khí tức âm hàn kia lại mượn chính linh lực thuần dương của bùa chú để cắn ngược trở lại. Một đường tơ máu đen ngòm dọc theo linh mạch cánh tay phải của Thẩm Quát giật nảy lên, mang theo cái lạnh thấu xương đâm thẳng vào thần thức khiến lão suýt kêu thành tiếng.

Kẻ bán thanh kiếm này không chỉ làm giả bề mặt, mà còn dùng thủ đoạn huyết tế tà đạo để ngụy tạo linh tính bên trong cốt thép. Thẩm Quát lăn lộn trong giới thương đạo mười mấy năm lập tức nhận ra sự lợi hại của cạm bẫy này, liền thu hồi linh lực, dứt khoát đổi chiến thuật không dùng sức ép sức. Lão vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, lấy ra một mặt gương đồng hình bát giác, chính là pháp khí trấn điếm chuyên dùng để soi rọi tạp chất có tên Khiết Tịnh Kính. Lão ép ba giọt tinh huyết từ đầu ngón tay nhỏ lên mặt gương, mượn uy áp của trận pháp thanh tẩy chiếu một luồng sáng vàng rực thẳng vào trung tâm hộp ngọc.

Ánh sáng chói lòa từ mặt đồng rọi xuống, tạo thành một lồng giam vô hình tạm thời ép luồng hắc khí rụt về lại bên dưới lớp vỏ kim loại nứt nẻ. Nhưng cái giá phải trả cho việc cưỡng ép che đậy này không hề rẻ. Mặt gương bát giác vang lên một tiếng rắc khô khốc, xuất hiện ba vết nứt vắt ngang tàn phá hoàn toàn công năng của một món pháp khí bậc trung. Kinh mạch cánh tay phải của Thẩm Quát cũng bị hàn độc xâm nhập, tê dại đến mức lão không thể nắm chặt những ngón tay đang run rẩy. Dị tượng tạm thời bị niêm phong, nhưng lõi kiếm bên trong vẫn đang âm thầm sụp đổ theo từng nhịp đập.

Thẩm Quát gục đầu xuống bàn đá thở dốc, ánh mắt gằn lên sự phẫn nộ tột độ đan xen cùng nỗi sợ hãi mơ hồ. Tờ giấy dó mang theo bản rập tống tiền ban nãy không phải là lời đe dọa vô căn cứ, mà là một chiếc phao cứu sinh ném ra đúng lúc từ một kẻ giấu mặt. Kẻ gửi tờ giấy này đến cửa hông thương hội rõ ràng biết tường tận lai lịch của thứ hàng giả đang nằm trong hộp. Bọn thợ rèn lậu ở khu tây tuyệt đối không thể có bản lĩnh nhìn thấu thủ pháp ngụy tạo tinh vi đến mức che mắt được cả phòng thẩm định của Vạn Bảo.

"Chưởng quỹ, bên ngoài có người của Tuần Tra Ty đi ngang, bọn họ dừng lại hỏi dò về biến động linh khí vừa phát ra."

Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên kèm theo giọng nói run rẩy của tên tâm phúc canh gác bên ngoài mật thất.

Thẩm Quát vuốt mồ hôi lạnh trên trán, hít sâu một hơi để ép giọng nói trở lại vẻ uy nghiêm, không để lộ bất kỳ sự suy yếu nào ra bên ngoài.

"Truyền lệnh xuống, phong tỏa toàn bộ tầng ba, bất kỳ ai rò rỉ nửa lời về tình trạng vật phẩm đấu giá sẽ bị trục xuất khỏi thương hội, vĩnh viễn không được bước chân vào phường thị."

Dặn dò xong, lão liếc nhìn mặt gương nứt vỡ trên bàn, trong lòng đã đưa ra một quyết định cắt thịt vô cùng đau đớn nhưng bắt buộc phải làm. Để cứu vãn danh tiếng của buổi đấu giá, thương hội không thể tự mình đứng ra hủy bỏ món hàng đinh mà không có lý do chính đáng. Bọn họ bắt buộc phải tìm một bên thứ ba đủ thẩm quyền uy tín để giám định lại, lấy đó làm bằng chứng lật mặt kẻ lừa đảo, chuyển hướng phẫn nộ của dư luận. Ở cái Cửu Châu này, nơi duy nhất có thể cấp ra một tờ giấy chứng nhận khiến mọi thế lực phải câm miệng, chỉ có những kẻ nắm giữ quyền kiểm chứng sự thật.

Thẩm Quát rút ra một khối lệnh bài khách khanh bằng ngọc bích, mở hé cánh cửa mật thất rồi ném thẳng vào ngực tên tâm phúc.

"Cầm lệnh bài này, mang theo mười ngàn linh thạch hạ phẩm trích từ quỹ dự phòng làm phí bôi trơn. Sang gõ cửa Thiên Đạo Kiếm Các, nói rằng Vạn Bảo chúng ta muốn thỉnh một tờ Kim Ngọc Giám Định Thư ngay trong đêm nay."

Cánh cửa gỗ lim nặng nề đóng sầm lại, giấu đi ánh mắt u ám của vị đại chưởng quỹ. Lão không hề biết rằng, khoảnh khắc khối lệnh bài ngọc bích kia rời khỏi tay, toàn bộ thương hội của lão đã chính thức bước vào tấm lưới tình báo mà Diệp Tinh Thần đã giăng sẵn từ khi tiếng chuông chiều vang lên.

Cơn buốt giá từ cánh tay phải truyền thẳng vào tâm mạch khiến Thẩm Quát đổ gục xuống mặt bàn đá thanh thạch. Mảnh vỡ của pháp khí giám định văng tung tóe trên sàn, phản chiếu khuôn mặt nhăn nhúm vì đau đớn và phẫn nộ của lão. Lõi ngầm bên trong vật phẩm đấu giá đã bắt đầu sụp đổ, từng tia hắc khí rỉ ra cắn nuốt lớp ngụy trang bên ngoài. Tiếng kim loại rạn nứt vang lên ken két, giống như vô số oan hồn đang gào thét đòi thoát khỏi gông cùm.

Nếu ngày mai thứ phế phẩm này được đưa lên đài cao, uy tín trăm năm của sàn giao dịch lớn nhất phường thị sẽ triệt để tan thành mây khói. Lão nghiến răng, dứt khoát vỗ một lá bùa phong ức lên bả vai, hy sinh ba năm thọ nguyên để ép luồng hàn độc ngưng trệ. Ánh mắt lão ghim chặt vào tờ giấy dó sẫm màu đang nằm yên tĩnh nơi góc bàn.

Đó chính là bản rập mạch kiếm nứt gãy mà kẻ ẩn danh vừa gửi tới, mang theo ấn ký của phường đúc phía tây. Từng đường nét in hằn trên mặt giấy trùng khớp hoàn toàn với vết nứt đang lan rộng trên thân hắc kiếm.

"Khốn kiếp. Đám thợ rèn chợ đen dám dùng tà thuật huyết tế để lừa gạt ta, giờ lại muốn mượn gió bẻ măng tống tiền."

Thẩm Quát rít lên từng chữ, lầm tưởng toàn bộ sát cơ đều đến từ mạng lưới buôn lậu vật liệu. Lão không hề biết rằng, luồng suy nghĩ này đã đi đúng vào quỹ đạo mà Diệp Tinh Thần vạch sẵn. Trong thế giới thương đạo, sự hoang mang về danh tiếng luôn là điểm mù chí mạng nhất. Kẻ quen thao túng giá trị sẽ luôn sợ hãi việc bị kẻ khác lật tẩy giá trị thật.

"Trần quản sự."

Lão khàn giọng quát lớn về phía bóng tối ngoài hành lang. Cửa phòng mật thất lập tức bị đẩy ra. Một gã đàn ông trung niên bận áo bào gấm bước vào, nhìn thấy cảnh tượng ngổn ngang liền biến sắc, vội vã tiến đến định thi triển linh lực hỗ trợ.

"Đừng động vào ta, hàn độc sẽ lây qua tâm mạch của ngươi."

Thẩm Quát gạt phắt tay gã ra, hất cằm về phía tờ giấy dó.

"Cầm lấy thứ này, mang theo Lệnh bài Đặc quyền của thương hội, lập tức đến gõ cửa Vọng Kiếm Lâu."

Trần quản sự sững sờ, ngập ngừng nhìn con dấu sáp niêm phong mang biểu tượng sừng tê giác.

"Đại nhân, quy củ của chúng ta trước nay không nhờ ngoại nhân can thiệp vào hàng hóa đã chốt sổ. Hơn nữa, bên phía gia tộc họ Lâm xưa nay luôn khắt khe trong việc cấp giấy chứng nhận. Nếu chúng ta tự mang nhược điểm đến..."

"Quy củ cái rắm. Giữ quy củ thì sáng mai tất cả chúng ta đều phải tự sát tạ tội với hội trưởng."

Thẩm Quát ho ra một ngụm máu bầm, gân xanh nổi đầy trán.

"Bọn thợ rèn lậu đã nắm thóp chúng ta bằng quy chế Tê Giác Minh Oan. Chỉ có Thiên Đạo Kiếm Các mới đủ uy tín và thủ pháp để cấp giấy bảo lãnh khẩn cấp, đè bẹp lời dối trá của đám chợ đen."

Lão thở dốc, run rẩy vỗ tay trái lên túi trữ vật bên hông. Một chiếc hộp gấm màu đỏ sậm bay ra, rơi cạch xuống trước mặt thuộc hạ.

"Bên trong là ba cân Tinh Luyện Tử Kim, vật liệu thượng thừa có thể ép lại mạch kiếm. Ngươi mang nó cùng một bản khế ước giám định để trống mức thù lao đi gặp vị các chủ trẻ tuổi kia. Nói với hắn, chỉ cần chịu xuất thủ vá lại đoạn kiếm văn nứt gãy trước bình minh, thương hội sẽ nợ hắn một ân tình lớn."

Trần quản sự nuốt nước bọt, không dám chậm trễ thêm nửa nhịp. Gã cẩn thận thu lấy tờ giấy dó cùng hộp gấm rồi lui nhanh vào bóng đêm dày đặc. Tiếng bước chân vội vã xa dần, bỏ lại Thẩm Quát ngồi bệt trên mặt đất, đôi mắt vằn tia máu chằm chằm nhìn vào phong ấn đang rung lên bần bật.

Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của Vọng Kiếm Lâu, gió đêm thổi tung tà áo choàng của Diệp Tinh Thần. Hắn đứng tựa lưng vào lan can gỗ, ngón tay khẽ miết lên mặt ngọc giản truyền tin vừa lóe sáng. Ám tử Kỷ Xuyên đã hồi báo, hạt giống nghi ngờ gieo vào đầu kẻ định giá đã đâm chồi nảy lộc.

Một tiếng chuông trầm đục từ phía nam phường thị vang lên, báo hiệu thời khắc giao dịch ngầm bắt đầu. Diệp Tinh Thần nhếch mép, xoay người đi về phía lò rèn đang rực lửa ở trung tâm đại điện. Hắn vươn tay khởi động chín ô trận vị của Tụ Hỏa Trận, chuẩn bị sẵn sàng nhiệt lượng để ép hàn độc.

Hắn không cần tự tay vạch trần món vũ khí giả mạo kia giữa thanh thiên bạch nhật. Chính kẻ mua lầm đã phải tự mang nó cùng với tài nguyên đắt đỏ nhất đến gõ cửa cầu xin hắn che đậy sự thật.

Sáng ngày mai, khi tiếng chuông Tộc nghị vang lên, ba cân Tinh Luyện Tử Kim sẽ chính thức được ghi vào sổ công huân, giải quyết triệt để tình trạng thiếu hụt vật liệu của kho số ba. Quan trọng hơn, bản khế ước để trống kia chính là thòng lọng vô hình, buộc toàn bộ mạng lưới thương đạo của đối phương phải đứng ra làm bình phong chắn đao, trực tiếp đối đầu với những kẻ ngấm ngầm tuồn hắc khí vào Cửu Châu. Bố cục mượn đao giết người, đến giờ khắc này mới thực sự niêm phong hoàn tất.
0