Chương 161: Ấn Tà Thuật
Từ trong góc tối của thư phòng, một bóng xám lặng lẽ tách ra khỏi bức bình phong. Thẩm Lãng, một trong những ám vệ tinh nhuệ nhất thuộc Thiên Cơ Kiếm Võng, cúi đầu chắp tay. Trên vai gã vẫn còn vương lại chút sương lạnh từ bến cảng, minh chứng cho việc mạng lưới tình báo vừa trải qua một canh giờ hoạt động hết công suất.
Bẩm Các chủ, ba nhà cung ứng vừa bị gạch tên đã bắt đầu rục rịch. Thẩm Lãng hạ giọng, âm thanh trầm đục nhưng rõ ràng. Bọn chúng đang phái người lén lút dọn dẹp khoáng thạch tại kho bãi phía tây, dường như muốn phi tang dấu vết trước khi trời sáng.
Diệp Tinh Thần khẽ gật đầu, ánh mắt không hề lộ ra nửa điểm bất ngờ. Hắn vốn dĩ thu thập thông tin từ vết nứt trên tàn kiếm của Tôn Lục, sớm đã nhìn thấu đường đi nước bước của đám thương nhân hám lợi này. Nếu trực tiếp mang vật chứng lên bàn nghị sự vào sáng mai, đối thủ chắc chắn sẽ dùng lý do hàng hóa thất lạc để chối tội. Hắn cần chúng tự tay xé rách lớp mặt nạ của chính mình.
Bọn chúng muốn dọn kho, vậy thì giúp chúng dọn cho nhanh. Diệp Tinh Thần nhếch mép, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn tạo ra từng nhịp điệu đều đặn. Ngươi cầm lấy lệnh bài điều phối này, lập tức rải tin tức ra chợ đen. Cứ nói rằng Thiên Đạo Kiếm Các từ chối giám định mọi phôi kiếm có nguồn gốc từ ba nhà này.
Thẩm Lãng ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt lóe lên tia khiếp sợ. Đòn đánh này không dùng đến đao kiếm, nhưng lại tàn độc hơn vạn lần sát chiêu. Một khi quyền giám định bị tước bỏ, uy tín của ba đại thương hội kia sẽ triệt để sụp đổ. Hàng ngàn thợ rèn đang chờ vật liệu sẽ lập tức quay lưng, bức ép bọn chúng phải tìm đến nhánh phía nam để đòi bồi thường.
Thuộc hạ đã hiểu. Thẩm Lãng đưa cả hai tay nhận lấy thiết bài. Nhưng còn vật chứng mang oán khí này thì sao? Hắc Thiên Kiếm Các chắc chắn đã đánh hơi được mùi nguy hiểm, bọn chúng sẽ không để yên cho thứ này bước vào Trưởng Lão Viện.
Diệp Tinh Thần đẩy một chiếc hộp gỗ sưa được khắc chi chít trận văn phòng ngự về phía trước. Hắn vung tay áo, đem tảng băng lục giác thu thẳng vào không gian giới chỉ của mình, sau đó lấy ra một mảnh kiếm gãy tỏa ra hàn khí tương đương đặt vào trong hộp. Nắp hộp vừa đóng lại, một đạo kiếm ý từ Thái Sơ Kiếm Thai lập tức khóa chặt ổ khóa đồng, tạo thành một lớp niêm phong giả hoàn hảo.
Ngươi mang chiếc Kiếm Văn Mật Tráp này, đi đường vòng qua cửa tây để tới Khảo Công Đường. Diệp Tinh Thần nhàn nhạt ra lệnh. Nhớ kỹ, không được che giấu hành tung. Phải để cho tai mắt của bọn chúng nhìn thấy rõ ràng ngươi đang vận chuyển một vật mang hàn khí cực thịnh.
Lớp bình phong đã được dựng lên. Hắc Thiên Kiếm Các vốn quen thói dùng mưu hèn kế bẩn, thấy ám vệ mang hộp gỗ đi đường vòng ắt hẳn sẽ cho rằng đây là vật chứng cốt lõi. Bọn chúng sẽ dồn toàn lực tập kích cửa tây, dốc cạn phù lục và nhân thủ để cướp đoạt một mảnh kiếm gãy vô giá trị, hoàn toàn bỏ lỏng tuyến phòng ngự tại bến cảng.
Thẩm Lãng ôm chặt chiếc hộp gỗ vào lòng, cảm nhận luồng khí lạnh thấu xương truyền qua lớp áo. Gã biết rõ cái giá của nhiệm vụ này. Để diễn vở kịch cho chân thật, chín ô trận vị tại cửa tây sẽ phải tạm thời đóng lại, chấp nhận để linh mạch bị tiêu hao một phần nhằm dẫn dụ sát thủ tiến vào ổ phục kích.
Thuộc hạ sẽ không làm Các chủ thất vọng. Thẩm Lãng trầm giọng đáp lời, thân ảnh thoắt cái đã hóa thành một luồng khói xám tan vào màn đêm. Chiếc hộp gỗ chứa mồi nhử đã chính thức rời khỏi thư phòng, bắt đầu đếm ngược thời gian kích nổ toàn bộ bố cục.
Diệp Tinh Thần ngồi lại một mình trong tĩnh lặng, thong thả rót cho mình một chén linh trà. Khi bình minh lóe rạng, nhánh phía nam không chỉ mất đi nguồn cung cấp khoáng thạch, mà còn phải gánh trên lưng tội danh tấn công sứ giả của Thiên Đạo Kiếm Các ngay giữa lòng thành. Một màn kịch hoàn hảo để ép Trưởng Lão Viện phải tự tay vung kiếm cắt bỏ khối u nhọt của gia tộc.
Diệp Tinh Thần mỉm cười nhạt, ngón tay thon dài đẩy chiếc hộp sưa chạm trổ hoa văn cổ mộc về phía trước. Bọn chúng đương nhiên sẽ đến cướp, nhưng thứ chúng cướp được tuyệt đối không phải là khối băng oán khí kia. Hắn chậm rãi giải thích, ánh mắt lướt qua lớp khóa đồng đã được cài hờ. Bên trong vật chứa này hiện tại chỉ là một thanh phi kiếm gãy nát, được ta đích thân rót vào ba đạo kiếm ý ngụy trang thành khí tức âm hàn. Kẻ địch quen thói dùng la bàn dò xét linh lực, chỉ cần thấy dao động tương tự sẽ lập tức cắn câu.
Thẩm Lãng liếc nhìn chiếc hộp mồi nhử, trong lòng thầm kinh hãi trước tâm cơ của vị Các chủ trẻ tuổi. Gã cúi đầu chờ lệnh.
Vậy thuộc hạ sẽ mang vật này di chuyển qua con đường hẻm vắng vẻ nhất để dụ sát thủ xuất hiện.
Không, ngươi phải đi ngang qua Tây Thị, nơi tập trung nhiều kho bãi của các thương hội ngoại lai nhất. Diệp Tinh Thần lắc đầu, đưa tay gõ nhẹ lên tấm bản đồ trải trên án thư. Nếu chúng ra tay ở nơi hoang vắng, chuyện này sẽ chỉ là một vụ ẩu đả giang hồ không ai chứng thực. Nhưng nếu sát thủ của chi nhánh phía nam ngang nhiên tung sát chiêu giữa khu chợ sầm uất, uy tín bảo tiêu của chúng trong mắt giới thương nhân sẽ hoàn toàn vỡ vụn. Ngươi mang theo hộp gỗ này, chính là tấm bình phong sống để ép đối thủ tự lột trần bộ mặt thật trước công chúng.
Ám vệ áo xám khẽ cắn răng, hiểu rõ nhiệm vụ này hung hiểm đến mức nào. Đi giữa Tây Thị đồng nghĩa với việc hắn không thể mượn bóng tối để ẩn nấp, hoàn toàn phơi mình làm bia ngắm cho những mũi tên độc từ trong tối bắn ra.
Cầm lấy Cửu Cung Trận Bàn này, đến thời khắc mấu chốt hãy kích hoạt mấu chốt thứ ba. Diệp Tinh Thần ném qua một khối ngọc thạch chạm trổ chín điểm sáng li ti. Cái giá phải trả là áo choàng Ẩn Tức của ngươi sẽ bị trận pháp cắn nuốt hoàn toàn, trong ba tháng tới ngươi sẽ mất đi khả năng tàng hình. Đổi lại, toàn bộ dao động giao chiến sẽ bị phóng đại gấp mười lần, đánh thức toàn bộ hộ vệ của các thương hội xung quanh.
Thuộc hạ tuân mệnh.
Thẩm Lãng thu lấy khối ngọc thạch, dứt khoát ôm chiếc hộp sưa lùi bước vào bóng đêm.
Nửa canh giờ sau, sương lạnh giăng kín con phố chính của Tây Thị, che khuất những dãy đèn lồng đỏ treo trước cửa các gian hàng vật liệu. Thẩm Lãng cố tình bước đi với nhịp độ nặng nề, tay ôm chặt vật chứng trước ngực, liên tục quay đầu nhìn quanh như một kẻ đang mang trọng bảo bỏ trốn. Thần thức của gã căng như dây đàn, nhạy bén bắt được ba luồng sát khí mỏng manh đang di chuyển dọc theo mái ngói rêu phong phía trên.
Một đạo hắc quang đột ngột xé toạc màn sương, mang theo tiếng rít chói tai nhắm thẳng vào cổ họng gã ám vệ. Thay vì rút đao nghênh chiến, Thẩm Lãng cố tình vấp chân ngã nhào, vung tay ném bổng chiếc hộp sưa lên không trung. Đòn nhử này lập tức phát huy tác dụng, ba bóng đen đang ẩn nấp đồng loạt thay đổi quỹ đạo, bỏ qua mục tiêu con người để lao vút về phía vật chứa bằng gỗ.
Mũi kiếm của tên thủ lĩnh áo đen vừa chạm vào lớp khóa đồng, nắp hộp liền bật tung, để lộ thanh kiếm gãy rỉ sét bên trong. Khoảnh khắc sát khí va chạm, ba đạo kiếm ý Thái Sơ ẩn giấu lập tức bùng nổ, chém rách mặt nạ của gã sát thủ.
Là bẫy, bên trong không có oán khí, chỉ có kiếm ý thuần túy.
Tên thủ lĩnh khàn giọng rít lên, ngay lập tức nhận ra mưu kế của đối phương.
Bỏ qua vật chứng giả, kết trận vây giết tên ám vệ, phải tra ra vị trí thực sự của khối băng.
Ba gã sát thủ xoay chuyển thân hình giữa không trung, mũi kiếm đan chéo thành một tấm lưới linh lực hắc ám ập xuống vị trí của Thẩm Lãng. Nhận thấy đối thủ đã đổi chiến thuật từ cướp đoạt sang bắt sống, gã ám vệ không chút do dự bóp nát Cửu Cung Trận Bàn trong tay. Chín đạo ánh sáng chói lòa phóng vọt lên trời, cắm thẳng vào linh mạch ngầm chạy dọc dưới lòng đường Tây Thị.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, trận văn mượn lực từ địa mạch tạo ra một luồng sóng xung kích hất văng ba tên sát thủ ra xa. Nhưng cái giá phải trả lập tức ập đến, chiếc áo choàng Ẩn Tức trên người Thẩm Lãng bốc cháy dữ dội, hóa thành từng mảnh tro tàn rơi lả tả. Kinh mạch gã truyền đến cơn đau nhức nhối do linh lực bị cưỡng ép rút cạn để nuôi dưỡng trận pháp, khiến gã phải lùi lại ba bước, tựa lưng vào vách tường thở dốc.
Luồng ánh sáng và âm thanh chấn động từ trận pháp lập tức đánh thức cả khu chợ. Hàng loạt cánh cửa sổ bị đẩy tung, hàng chục đạo thần thức của các tu sĩ hộ vệ thương hội đồng loạt quét tới, soi rõ mồn một ba gã sát thủ đang cầm kiếm mang ấn ký của xưởng rèn phía nam. Bọn chúng hoảng hốt thu lại sát khí, không dám chần chừ thêm nửa nhịp, vội vã đạp gió tháo chạy vào màn đêm mù mịt. Lời đồn đại về việc Hắc Thiên Kiếm Các phái người tập kích giữa khu thương mại đã chính thức thành hình, trở thành nhát dao thứ hai đâm nát danh vọng của chi nhánh phía nam.
Đạo hắc quang xé toạc màn sương mù Tây Thị, mang theo sát ý lạnh lẽo nhắm thẳng vào yết hầu Thẩm Lãng. Ám vệ tinh nhuệ của Thiên Cơ Kiếm Võng không hề lùi bước, bàn tay trái đột ngột ném mạnh chiếc hộp gỗ bọc kín về phía luồng sáng. Cùng lúc đó, gã cắn răng truyền toàn bộ linh lực vào tấm áo choàng đang khoác trên vai, biến nó thành một lớp màng phòng ngự giả tạo. Sát thủ ẩn trong bóng tối lập tức cắn câu, dồn lực ép nát lớp màng chắn thay vì truy kích bản thể đang lùi lại.
Một tiếng xé rách chói tai vang lên, kiện pháp khí che giấu khí tức trị giá ba ngàn điểm công huân vỡ vụn thành trăm mảnh tản mác trong gió. Cái giá phải trả để đổi lấy một nhịp thở sinh tử khiến linh thức Thẩm Lãng chấn động kịch liệt. Màng nhĩ tai trái của gã trực tiếp rách toạc, máu đen rỉ ra nhỏ giọt xuống vạt áo, triệt để mất đi thính giác một bên. Nhưng bấy nhiêu thời gian đã đủ để ngón tay gã ấn mạnh vào lõi của Cửu Cung Trận Bàn giấu trong tay áo. Chín đạo cột sáng màu kim hoàng lập tức bùng nổ, đan chéo nhau tạo thành một lồng giam khổng lồ giáng xuống khu chợ sầm uất.
Tiếng nổ chấn động gấp mười lần sấm sét mùa hạ xé toạc màn đêm, đánh tan toàn bộ sương lạnh xung quanh kho bãi. Ba bóng đen từ trên mái ngói bị lực phản chấn ép phải lao xuống đất khi trận văn phong tỏa không gian. Tên cầm đầu vươn tay tóm lấy chiếc hộp mồi nhử vừa rơi xuống, chỉ thấy bên trong trống rỗng, tỏa ra chút hàn khí nhân tạo được nén lại từ bột phù sa. Hắn biến sắc, lập tức nhận ra sát chiêu tất sát của mình đã đánh trúng một cái vỏ rỗng. Khí tức âm hàn giả mạo thanh kiếm gãy hoàn toàn là mồi nhử để ép bọn chúng xuất thủ tại nơi không nên xuất thủ nhất.
Đừng ham chiến, phá trận vị rồi rút lui, đây là bẫy dẫn động linh mạch!
Tên thủ lĩnh khàn giọng rít lên, dứt khoát từ bỏ ý định diệt khẩu Thẩm Lãng. Hắn cắm phập thanh đoản kiếm màu đen sẫm xuống phiến đá xanh dưới chân, thi triển bí thuật tế huyết. Từng vòng sóng âm tà ác khuếch tán ra ngoài, ý đồ làm nhiễu loạn từ trường của trận pháp, ép chín ô kim quang phải thu hẹp phạm vi để bọn chúng xé rách không gian. Đối thủ không hề ngu ngốc, chỉ trong chớp mắt đã nhìn thấu mưu đồ câu giờ, lập tức chuyển từ ám sát sang cắt đứt liên kết trận vị để bảo toàn lực lượng.
Đáng tiếc, mọi phản ứng ứng biến của bọn chúng đều đã nằm gọn trong chuỗi phán đoán của Diệp Tinh Thần. Các chủ trẻ tuổi căn bản không giao cho Thẩm Lãng nhiệm vụ dùng trận pháp để bắt sống sát thủ, mà mượn chính lực lượng phá trận của kẻ địch để đánh thức hệ thống phòng ngự của toàn bộ khu vực. Sóng âm tà ác từ thanh đoản kiếm vừa lan ra, lập tức va chạm mãnh liệt với chuông báo động treo trước cửa hàng chục xưởng rèn lớn nhỏ xung quanh. Từng đạo linh quang phòng hộ của ngoại nhân nối tiếp nhau thắp sáng rực rỡ cả một góc trời Tây Thị.
Cửa sổ của các đại thương hội đồng loạt bật mở, vô số tu sĩ, chưởng quỹ và hộ vệ túa ra đường lớn. Bọn họ tận mắt chứng kiến ba kẻ mặc hắc y đang dùng tà công ăn mòn trận đồ, sát khí rành rành không thể chối cãi. Lời đồn đại về việc chi nhánh phía nam thuê mướn tà tu để uy hiếp đối tác thương mại vốn chỉ râm ran trong bóng tối, nay đã được phơi bày dưới ánh sáng của hàng trăm cặp mắt. Uy tín của thế lực đối nghịch chính thức bị giáng một đòn chí mạng ngay giữa chốn đông người, không một thế lực trung lập nào còn dám đứng ra bảo lãnh cho chúng.
Trận giằng co kết thúc khi tên thủ lĩnh quyết định bạo sát thanh đoản kiếm bản mệnh, tạo ra một khe hở không gian ngắn ngủi để cả ba hóa thành khói đen tẩu thoát. Thẩm Lãng thở hổn hển, gạt đi vết máu trên mặt, cẩn thận tiến lại gần vị trí kẻ địch vừa đứng. Chín ô trận vị đã hoàn thành nhiệm vụ, lưu giữ trọn vẹn tàn dư linh lực của thanh kiếm vừa tự bạo. Gã thu lấy mảnh kim loại vỡ nát mang theo dấu ấn luyện khí đặc trưng của Hắc Thiên Kiếm Các, biết rõ thứ này đã chính thức đổi chủ. Sáng sớm ngày mai, vật chứng mang tên Tàn Nhẫn Hắc Kiếm này sẽ trở thành lưỡi đao sắc bén nhất, ép Trưởng Lão Viện phải ban hành lệnh tuần tra toàn diện.
Sóng linh lực từ trung tâm Tây Thị đột ngột bùng lên, cắt đứt hoàn toàn luồng huyết khí tà môn của ba tên sát thủ. Thẩm Lãng đứng vững trên mái ngói lưu ly, máu tươi rỉ ra từ bên tai trái đã đông cứng, đổi lại một nụ cười lạnh lùng. Hắn không buồn rút vũ khí, cũng chẳng màng đến việc thính giác một bên đang dần tê liệt vì dư chấn trận pháp. Nhiệm vụ Các chủ giao phó không phải là liều mạng chém giết, mà là mượn sức ép của đối phương để hoàn thiện nốt nét vẽ cuối cùng trên bàn cờ bố cục.
Ba bóng đen kẹt giữa quảng trường lập tức nhận ra mồi nhử trong chiếc hộp gỗ chỉ là một khối phế liệu rỗng tuếch. Tên thủ lĩnh nghiến răng, ánh mắt lóe lên sự điên cuồng khi biết mình đã sập bẫy dẫn động mạch ngầm. Hắn quyết đoán thiêu đốt ba mươi năm thọ nguyên, ngưng tụ một thanh huyết mâu hòng xé rách góc trận kỳ phía đông. Đối thủ muốn dùng sức mạnh tuyệt đối để tạo ra một lỗ hổng tẩu thoát trước khi đội tuần tra ập tới. Đáng tiếc, phương hướng bạo phát này lại nằm gọn trong dự tính của người cầm quân.
Mũi mâu đỏ rực vừa chạm vào vách cản, toàn bộ năng lượng tà ác không hề phá vỡ kết giới mà lập tức bị chín cột đồng xung quanh hút sạch. Diệp Tinh Thần từ trước đã sai người điều chỉnh lại trận nhãn, đảo ngược thuộc tính hấp thụ của Cửu Cung Trận. Sức mạnh phá hoại của đám sát thủ giờ đây vô tình trở thành nguồn linh lực khổng lồ, đánh thức toàn bộ hệ thống phòng ngự cổ xưa vốn đã ngủ vùi nhiều năm tại khu chợ sầm uất. Từng đạo quang mang chói lòa phóng thẳng lên trời cao, xua tan bóng tối mịt mù.
Hàng trăm thương nhân và thợ rèn đang lén lút dọn kho bãi xung quanh đều bị luồng ánh sáng này làm cho chấn động. Bọn họ vội vã đổ ra đường, kinh hãi chứng kiến ba kẻ mặc dạ hành y đang bị áp lực vô hình ép quỳ rạp xuống đất. Trên tay chúng vẫn còn vương vấn tà thuật, thứ uy lực bị cấm kỵ tuyệt đối trong giới đúc kiếm quang minh chính đại. Lời đồn đại về việc ngoại các dung túng ma tu sẽ lan truyền khắp Cửu Châu ngay trong đêm nay, trở thành đòn đánh chí mạng vào uy tín của chúng.
Danh tiếng của ba nhà cung ứng đang chần chừ dọn hàng cũng theo đó mà vỡ nát. Không một thương hội nào dám tiếp tục duy trì khế ước với những kẻ bị vạch trần bộ mặt thật giữa thanh thiên bạch nhật. Thẩm Lãng phẩy tay, ném xuống một tấm lệnh bài bằng đồng thau. Mảnh kim loại rơi loảng xoảng trên mặt đá cẩm thạch, tỏa ra luồng khí tức giám định đặc trưng, chính thức đánh dấu việc khu vực này bị phong tỏa theo quy chế khẩn cấp của Trưởng Lão Viện.
Ba tên sát thủ cạn kiệt linh lực, kinh mạch đứt đoạn, hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng. Từ trong vạt áo của tên thủ lĩnh rơi ra một tấm thẻ ngọc bích, khắc rõ con dấu xuất nhập khoáng thạch của chính xưởng rèn đối nghịch. Vật chứng mang tính quyết định này đã đổi chủ, ngoan ngoãn nằm gọn trong tay đội ám vệ. Kẻ địch cất công dàn dựng một màn diệt khẩu, cuối cùng lại tự tay dâng lên bằng chứng thép cho đối thủ.
Ở một diễn biến khác, bên trong thư phòng êm ả, Diệp Tinh Thần thong thả lật mở trang tiếp theo của cuốn sổ tay tình báo. Hắn biết rõ khu chợ phía tây lúc này đã trở thành một cái lồng giam hoàn hảo, khóa chặt không chỉ ba mạng người mà còn cả danh dự của Hắc Thiên Kiếm Các. Kế hoạch mượn dao giết người, dùng quy tắc mảng lưới ép kẻ địch tự bộc lộ sơ hở đã thành công mỹ mãn. Khối băng phong ấn oán khí trên bàn làm việc đột nhiên rạn nứt, phát ra những tiếng lách cách thanh thúy.
Lớp băng giá tan chảy, để lộ ra một đoạn kiếm văn bị tẩy xóa một nửa nằm sâu bên trong phần lõi nung hỏng. Đôi mắt Các chủ trẻ tuổi hơi nheo lại, ngón tay miết nhẹ lên bề mặt thô ráp của thứ kim loại tàn khuyết. Sáng sớm ngày mai, khi đoạn văn tự này cùng với báo cáo thiệt hại từ hiện trường được trình lên, quy chế Niêm Phong Bến Cảng bắt buộc phải được kích hoạt. Thế lực ngầm đã mất đi tuyến đường vận chuyển huyết mạch, nhưng câu hỏi lớn nhất vẫn còn lơ lửng. Ai là kẻ đủ thẩm quyền ký duyệt tờ lệnh xuất kho cho ba tên sát thủ kia, và thanh danh kiếm thật sự đang bị giấu ở lò rèn nào?
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.