Chương 141: Ngọc Sang Cho Đại Trưởng Lão
Đăng: 06/08/2026 15:51
3,797 từ
3 lượt đọc
Hắn chậm rãi khép nắp hộp chì lại, cắt đứt luồng hàn khí đang cố trào ra từ nửa khối ngọc thạch tàn khuyết. Sương giá bám đầy trên những ngón tay thon dài của Diệp Tinh Thần, khiến một mảng da thịt tái nhợt đi, kinh mạch dưới cổ tay khẽ giật lên đau nhói. Âm khí cắn trả từ mảnh vật chứng này tàn độc hơn hắn dự tính, nhưng bù lại, một sợi kiếm văn mỏng như sợi tóc đã được bóc tách thành công. Sợi tơ đỏ sậm lơ lửng giữa không trung, vặn vẹo như một sinh vật sống đang cố tìm đường quay về bản thể gốc. Đây không phải là linh lực thông thường, mà là tàn dư oán khí sinh ra khi một thanh danh kiếm bị nung chảy để đúc thành lệnh bài định vị.
Diệp Tinh Thần vươn tay, dùng mũi Khảm Tinh Châm cẩn thận ghim sợi tơ đỏ ấy vào lòng một chiếc la bàn bằng gỗ đào. Mặt kim chỉ nam lập tức xoay tít, ma sát tạo ra những tiếng xèo xèo khét lẹt, trước khi dừng lại ở hướng chính Đông. Khóe môi Các chủ trẻ tuổi khẽ nhếch lên, một nét cười lạnh lẽo không chạm tới đáy mắt. Bọn chuột nhắt phía sau màn rốt cuộc cũng lộ ra sơ hở trí mạng. Chúng cho rằng dùng oán khí che đậy kiếm mạch thì sẽ không ai giám định được nguồn gốc, nhưng lại quên mất rằng phàm là tàn kiếm bị hủy, tiếng ngân nức nở của nó sẽ vĩnh viễn lưu lại trong vật liệu đúc bồi.
Bên ngoài cửa sổ, một bóng đen không tiếng động quỳ rạp xuống nền đá.
Vào đi. Diệp Tinh Thần nhạt giọng cất lời.
Ám vệ Thập Nhất đẩy cửa bước vào, mang theo mùi sương đêm lạnh lẽo. Gã cung kính dâng lên một tấm ngọc giản màu xám tro, bề mặt chi chít những vết nứt nhỏ do dư chấn phá hoại để lại.
Bẩm Các chủ, kho hàng của Tôn chấp sự tại ngoại thành đã bị san phẳng theo đúng kế hoạch. Thập Nhất cúi đầu báo cáo, giọng nói khô khốc không chút cảm xúc. Toàn bộ ba mươi sáu phôi trọng kiếm lỗi đã được chuyển đến mật thất dưới lòng đất. Tuy nhiên, thuộc hạ phát hiện có hai kẻ bịt mặt dùng độn thổ phù tẩu thoát. Bọn chúng mang theo ấn ký mây đen sau gáy.
Không cần đuổi theo. Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn gỗ. Bọn chúng mang tin tức về mới là điều ta cần. Ngươi cầm chiếc la bàn gỗ đào này, lập tức đến Quảng trường Đông Môn. Giấu nó vào khe nứt dưới chân bia đá giám định công khai. Nhớ kỹ, phải dùng trận phù che giấu khí tức, canh đúng lúc tiếng chuông báo sáng vang lên thì kích hoạt sợi tơ máu bên trong.
Thập Nhất cẩn thận đón lấy pháp khí, ánh mắt lóe lên vẻ nghi hoặc nhưng tuyệt đối không hỏi nhiều.
Tôn chấp sự mất kho hàng, chắc chắn sẽ hoảng loạn tìm cách lấp liếm. Diệp Tinh Thần thong thả mài mực, thanh âm trầm thấp vang lên trong tĩnh lặng. Kẻ thù nhận được tin báo từ hai tên tẩu thoát, sẽ sinh lòng kiêng kỵ. Khi la bàn ở Đông Môn phát ra dao động oán khí đúng vào giờ Mão, phân đà ngầm của bọn chúng sẽ tin chắc rằng Tôn hói đang đem số kiếm giả kia ra công khai giám định để lập công chuộc tội. Chúng sẽ dốc toàn lực tấn công bia đá để cướp lại vật chứng và diệt khẩu.
Đến lúc đó, việc chúng tự tay phá hủy quy chế giám định công khai sẽ trở thành cái tát giáng thẳng vào mặt các thế lực đang đứng ngoài quan sát. Diệp Tinh Thần đặt bút lông xuống, nét chữ chu sa đỏ rực chậm rãi hiện lên trên mặt cuộn trục bạch ngọc. Danh tiếng của đám người kia sẽ bị chính hành động vội vã của chúng bóc trần. Đại Trưởng Lão mang ngọc giản lưu ảnh đến vấn tội Tôn chấp sự, lại vừa vặn có thêm bằng chứng ngoại địch xâm nhập phá hoại. Một mũi tên trúng hai đích, mượn đao của kẻ địch để chém đứt cánh tay tham nhũng trong nội bộ, đồng thời ép toàn bộ tông môn phải đồng lòng dẹp loạn.
Thuộc hạ đã hiểu, lập tức đi làm. Bóng đen của Thập Nhất chớp lên một cái rồi dung nhập hoàn toàn vào màn đêm, mang theo vật chứng định đoạt sinh tử của cả một đường dây buôn lậu.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Diệp Tinh Thần cùng tiếng nến cháy lách tách. Hắn vươn tay cầm lấy bản thảo xếp hạng vừa viết xong, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào cái tên bị gạch chéo đỏ chót ở vị trí thứ chín mươi tám. Uy tín của một thanh danh kiếm không nằm ở chỗ nó bén nhọn ra sao, mà nằm ở chỗ ai là người nắm quyền định đoạt sinh tử của nó trên mặt giấy. Sáng ngày mai, khi cuộn trục này được niêm yết, một trận cuồng phong thực sự mới chính thức càn quét qua trật tự của Cửu Châu.
...điểm nhịp thứ ba vang lên mới được kích hoạt.
Diệp Tinh Thần đẩy chiếc la bàn gỗ đào về phía mép bàn. Giao diện mộc mạc của nó lúc này đã hằn lên những đường vân đỏ sậm như mạch máu.
Tiếng chuông Thần Chung không chỉ báo sáng, mà còn mang theo chấn ba thanh tẩy của tông môn. Kẻ địch sẽ lầm tưởng linh lực dao động là do chuông gây ra, tuyệt đối không ngờ tới dưới chân bia đá đã bị cắm một con mắt.
Thập Nhất hai tay nhận lấy vật chứng, thấp giọng đáp lời.
Thuộc hạ rõ. Nhưng để ép la bàn dung hợp với luồng chấn ba kia, e rằng phải hao tổn một tấm Huyễn Cảnh Trận Phù tẩm bằng tinh huyết.
Cứ trích từ kho quỹ nội bộ, ghi vào sổ công huân nhị đẳng của ngươi. Diệp Tinh Thần lạnh nhạt hạ lệnh, ánh mắt lướt qua ngọn nến đang tàn dần. Đi đi, kịch hay sắp mở màn rồi.
Cùng lúc đó, tại Tây viện sầm uất, không khí trong phòng Tôn chấp sự lại ngột ngạt đến bức người.
Lão mập mạp béo tốt thường ngày giờ đây mặt mày xám ngoét, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vạt áo choàng thêu chỉ vàng. Mảnh ngọc giản truyền tin trên tay lão vừa nứt toác thành hai nửa, báo hiệu kho hàng ngoại thành đã bị san phẳng.
Ba mươi sáu phôi kiếm. Toàn bộ bốc hơi không còn một mảnh! Tôn chấp sự lảo đảo lùi lại, va đổ cả giá cắm bút bằng ngọc thạch.
Danh tiếng bao năm gầy dựng của lão tại Chấp Sự Đường đang đứng trước nguy cơ sụp đổ hoàn toàn. Ngày mai chính là kỳ hạn giao lô hàng trọng kiếm cho Vạn Kim Thương Hội. Nếu giao trễ, không chỉ đền bù gấp mười lần vật liệu, mà uy tín của nhánh Tây viện cũng sẽ bị Đại Trưởng Lão tước đoạt.
Lão cắn chặt răng, lôi từ trong hốc tối dưới gầm giường ra một chiếc hộp gỗ lim xỉn màu.
Bên trong hộp không chứa vàng bạc, mà đặt một viên châu tròn cỡ ngón tay cái, tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt của lân tinh. Đây là Hồi Âm Châu, vật phẩm liên lạc đơn tuyến mà đám người mang ấn mây đen đã giao cho lão.
Tôn chấp sự run rẩy cứa rách đầu ngón tay, nhỏ ba giọt tâm huyết lên bề mặt viên châu.
Máu tươi vừa chạm vào lân tinh liền sôi lên sùng sục. Một luồng sương mù đen kịt từ Hồi Âm Châu tràn ra, hóa thành hư ảnh một con mắt dọc lạnh lẽo lơ lửng giữa không trung.
Chuyện gì? Một giọng nói khàn đục, mang theo sát ý nhàn nhạt vang lên trong thức hải Tôn chấp sự.
Kho hàng ngoại thành xảy ra chuyện, toàn bộ phôi kiếm đã bị kẻ gian cướp mất! Tôn chấp sự dập đầu xuống sàn gỗ, thanh âm mang theo sự hoảng loạn tột độ. Xin sứ giả niệm tình ta nhiều năm che giấu tuyến đường vận chuyển, xuất kho dự phòng bù đắp vào sáng mai. Nếu không, danh ngạch giám định của ta trên bia đá sẽ bị gạch bỏ!
Con mắt dọc trong làn sương đen khẽ chớp động, tựa như đang đánh giá mức độ thiệt hại.
Ngu xuẩn. Kẻ nào có thể qua mặt được trận pháp phong tỏa của chúng ta mà cướp đi ba mươi sáu khối phôi thép nặng nề như vậy? Giọng nói khàn đục mang theo sự nghi ngờ. Chẳng lẽ là ám vệ của tên Các chủ trẻ tuổi kia?
Không thể nào! Tôn chấp sự vội vàng phủ nhận, tự đưa mình vào kịch bản mà Diệp Tinh Thần đã vẽ sẵn. Hắn đêm nay bận rộn tiếp đãi sứ giả các tông môn ở Nội các, tuyệt đối không rảnh tay. Chắc chắn là lũ đạo tặc của Hắc Huyết Bang làm bừa!
Hư ảnh con mắt dọc im lặng một nhịp, dường như bị lời khẳng định của lão thuyết phục, hoặc cũng đang lo sợ đường dây buôn lậu bị đứt đoạn.
Được. Giờ Mão sáng mai, ta sẽ đích thân dẫn người mang lô hàng thay thế đến giao tại Quảng trường Đông Môn. Ngươi chuẩn bị sẵn Mộc Linh Lệnh để mở kết giới.
Sương đen tan đi, viên Hồi Âm Châu cũng vỡ vụn thành bột mịn, kết thúc một lần truyền tin tốn kém.
Tôn chấp sự thở hắt ra một hơi, cả người mềm nhũn tựa vào thành giường. Lão không hề biết rằng, cái giá để kích hoạt liên kết này đã rút đi mười năm thọ nguyên, khiến mái tóc hai bên thái dương bạc trắng đi trông thấy.
Quan trọng hơn, quyết định hẹn giao dịch tại Quảng trường Đông Môn của lão đã đưa toàn bộ phân đà ngầm của đối thủ đạp thẳng vào lưới giăng sẵn.
Mộc Linh Lệnh trong tay Tôn chấp sự giờ đây không còn là bùa hộ mệnh, mà đã trở thành vật chứng kết án trí mạng nhất. Chỉ chờ tiếng chuông sáng điểm nhịp, la bàn gỗ đào dưới chân bia đá sẽ ghi lại toàn bộ khí tức của những kẻ mang ấn mây đen.
Hư ảnh con mắt dọc lơ lửng giữa không trung tỏa ra luồng ánh sáng đỏ quạnh, chiếu thẳng vào khuôn mặt đang cắt không còn một giọt máu của Tôn chấp sự. Gã run rẩy dập đầu xuống nền gạch lạnh lẽo tại Tây viện, mồ hôi ướt đẫm mảng áo choàng thêu huy hiệu giám định sư. Xung quanh gã, trận pháp cách âm cấp ba đang vận hành đến mức tối đa, tạo ra một không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Phế vật.
Một giọng nói khàn đục, mang theo âm hưởng kim loại ma sát truyền ra từ bên trong Hồi Âm Châu. Kẻ đứng sau màn không hề bộc lộ sự tức giận tột độ như gã tưởng tượng, mà chỉ tỏa ra một luồng sát khí âm hàn thấu xương. Sự bình tĩnh này càng khiến vị chấp sự quyền cao chức trọng của Nội các cảm thấy sợ hãi hơn cả ngàn vạn lời mắng chửi.
Bọn chúng cướp hàng không để lại bất kỳ dấu vết nào, trận pháp che giấu ở ngoại thành hoàn toàn bị phá vỡ chỉ trong một nén nhang.
Tôn chấp sự lắp bắp giải thích, hai tay bấu chặt vào vạt áo tơ tằm. Gã biết rõ sáng mai là thời khắc đối chiếu phôi kiếm tại quảng trường, nếu không có đủ số lượng vật phẩm để nộp lên đài kiểm chứng, danh ngạch của thương hội tại bia đá sẽ bị tước đoạt vĩnh viễn.
Kẻ thù đã ra tay cướp đoạt, vậy thì cứ để chúng gánh cái danh trộm cắp.
Giọng nói kim loại chậm rãi vang lên, mang theo sự toan tính tàn độc của một kẻ quen thói thao túng dư luận. Sứ giả Hắc Thiên không hề bận tâm đến số phôi lỗi đã mất, thứ hắn cần là mượn cớ này để hắt gáo nước bẩn vào đầu thế lực đối lập.
Sáng mai, ngươi sẽ đứng trước quảng trường, công khai tố cáo Nội các mượn danh nghĩa thanh tra để chiếm đoạt vật liệu quý của tiểu thương.
Chỉ cần dư luận bắt đầu nghi ngờ tính minh bạch của bảng xếp hạng, ba mươi sáu khối sắt vụn kia có rơi vào tay ai cũng không còn giá trị định tội. Vừa dứt lời, từ trong con mắt dọc bắn ra một tia hắc khí mỏng như sợi chỉ, ghim thẳng vào cái bóng đang in trên mặt đất của Tôn chấp sự. Không có máu tươi tuôn trào, nhưng gã lập tức há hốc miệng, cổ họng phát ra những tiếng khò khè đau đớn. Một phần ba thọ nguyên đã bị cưỡng ép rút đi để hóa thành Kiếm Sát chú ấn, đảm bảo con cờ này không thể phản trắc vào thời khắc quyết định.
Xử lý xong kẻ bề dưới, kẻ ẩn danh bắt đầu phóng xuất thần thức xuyên qua quả cầu truyền tin, định men theo tàn dư khí tức tại kho hàng ngoại thành để truy ngược kẻ cướp. Đây chính là đòn thăm dò đầy kiêu ngạo của hắn.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc luồng hắc khí chạm vào đầu mối không gian, một biến số dị thường đột ngột giáng xuống.
Từ hướng Đông Môn cách đó mười dặm, một luồng kiếm ý thuần dương sắc bén mượn theo mạng lưới linh mạch dưới lòng đất bắn ngược trở lại. Diệp Tinh Thần đã bày sẵn một ván cược hoàn hảo. Chiếc la bàn gỗ đào mà Thập Nhất vừa giấu dưới chân bia đá đã phát huy tác dụng. Nó không chỉ che đậy vị trí thực sự của ám vệ, mà còn đóng vai trò như một hạch tâm khuếch đại, biến toàn bộ bia đá giám định công khai thành một tấm khiên phản chiếu khổng lồ.
Luồng thần thức của sứ giả Hắc Thiên vừa lao tới, lập tức bị kéo tuột vào trong trận văn cốt lõi của quảng trường. Con mắt dọc đỏ rực trên không trung khẽ giật nảy, bộc lộ sự kinh hãi tột độ khi nhận ra mình đã cắn phải mồi nhử. Nếu cứ tiếp tục giằng co, toàn bộ khí tức ma đạo của hắn sẽ bị ép phải khắc vĩnh viễn lên mặt bia đá, phơi bày thân phận trước hàng vạn tu sĩ vào hừng đông.
Cắt đứt trận nhãn.
Kẻ giấu mặt gầm lên một tiếng tức tưởi. Hắn lập tức thay đổi chiến thuật, không cố gắng thu hồi thần thức mà quyết đoán ngưng tụ toàn bộ oán khí thành một mũi khoan đen ngòm, đâm ngược trở lại quả cầu thủy tinh để tự hủy. Hắn thà tự phế bỏ một mắt xích tình báo quan trọng còn hơn để lộ căn cước thực sự trước lưới tình báo của Cửu Châu.
Một tiếng vỡ vụn chát chúa vang lên giữa đêm khuya.
Pháp bảo truyền tin nứt toác thành hàng trăm mảnh vụn sắc nhọn, bắn tung tóe khắp căn phòng. Lực phản chấn kinh hoàng từ việc tự bạo thần thức xé toạc trận pháp cách âm xung quanh Tây viện. Tôn chấp sự lãnh trọn dư chấn, kinh mạch dưới sườn nứt nẻ, cả người ngã gục xuống sàn đá lạnh lẽo, hoàn toàn mất đi khả năng chống cự.
Kẻ giấu mặt đã thành công chặt đứt đường lui, nhưng lại không lường trước được một hệ quả trí mạng khác. Trận pháp che đậy vỡ nát đồng nghĩa với việc toàn bộ khí tức hỗn loạn tại Tây viện lập tức bộc lộ giữa màn đêm.
Tại đài quan sát của Chấp Sự Đường, chiếc chuông đồng định vị đột ngột rung lên bần bật, báo hiệu một điểm dị thường vừa xuất hiện trong nội bộ gia tộc.
Ở một nơi khác, Diệp Tinh Thần chậm rãi đứng lên khỏi bồ đoàn. Hắn nhìn vệt sáng vừa lóe lên trên bản đồ trận pháp, khóe môi khẽ nhếch tạo thành một đường cung lạnh nhạt. Kẻ địch tưởng rằng tự hủy liên lạc là an toàn, lại không biết rằng những mảnh vỡ vương vãi trên sàn Tây viện giờ đây đã trở thành vật chứng vật lý không thể chối cãi. Sáng mai, khi đội tuần tra xông vào kiểm kê, gã chấp sự mang theo chú ấn hắc ám kia sẽ là cái tát đau nhất giáng thẳng vào uy tín của những kẻ định thao túng dư luận.
Thần thức của Sứ giả Hắc Thiên vừa chạm vào luồng kiếm ý thuần dương bùng lên từ hướng Đông Môn, một cỗ lực lượng nóng rực lập tức men theo sương mù cắn ngược trở lại. Lão hừ lạnh một tiếng, mười ngón tay gập thành trảo, quả quyết bóp nát khối ngọc bội tị hồn đeo bên hông để cắt đứt liên kết. Mảnh pháp khí vỡ vụn, hóa thành bột mịn rớt lả tả xuống sàn viện. Đổi lại việc giữ được thần hồn nguyên vẹn, ba luồng linh mạch ở cánh tay phải của lão nháy mắt khô héo, tước đoạt hoàn toàn khả năng thi triển cấm thuật trong vòng nửa tháng tới.
Giương đông kích tây sao, lão lẩm bẩm, gắt gao nhìn chằm chằm Tôn chấp sự đang thoi thóp dưới đất. Bọn chúng cố tình rải kiếm ý ở quảng trường để bức ta dời sự chú ý khỏi Nội các. Nhận ra mưu kế của kẻ địch, Sứ giả lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì điều động ám tử tập kích cướp lại vật chứng đêm nay, lão quyết định dùng chính con cờ Tôn chấp sự để ép chết danh tiếng của Thiên Đạo Kiếm Các. Lão vung tay áo, cắm thẳng ba cây tụt hồn trâm vào huyệt bách hội của gã chấp sự, thiết lập một đạo chú ấn tử vong hẹn giờ.
Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của Thiên Đạo Kiếm Các. Diệp Tinh Thần vuốt nhẹ lên mặt bàn gỗ, nơi một sa bàn mô phỏng toàn bộ cấm chế của Cửu Châu đang chậm rãi xoay tròn. Trên sa bàn, một điểm sáng màu đỏ rực vừa bừng lên tại vị trí Quảng trường Đông Môn, sau đó nhanh chóng thu liễm thành một đốm tàn hỏa mờ nhạt. Đó chính là phản ứng từ chiếc la bàn gỗ đào mà ám vệ Thập Nhất vừa gài vào khe nứt dưới chân bia đá giám định.
Kẻ địch đã mắc câu. Sứ giả Hắc Thiên tốn cái giá đắt để chặt đứt truy tung, đinh ninh rằng mình vừa chạm trán một cường giả hộ trận. Bọn chúng tuyệt đối không ngờ, luồng kiếm ý thuần dương kia chỉ là tàn dư oán khí lưu lại từ chiếc la bàn, được kích hoạt nhờ cộng hưởng với trận pháp công cộng của quảng trường. Diệp Tinh Thần cố tình để lộ lớp bình phong ảo này, cốt ép đối phương phải từ bỏ việc đánh lén ban đêm, tự trói buộc mình vào ván cược dư luận ngày mai.
Cửa phòng khẽ mở, Đại Trưởng Lão bước vào, sắc mặt trầm ngâm nhìn đống tàn tro của nửa khối ngọc thạch tàn khuyết trên bàn. Sự việc kho hàng ngoại thành bị san phẳng đã truyền đến tai tầng lớp chóp bu trong tộc.
Các chủ, nếu ngày mai Tôn chấp sự thực sự cắn rứt tự bạo thần hồn trước bia đá công khai, uy danh trăm năm của chúng ta không khỏi bị vấy bẩn. Lão nhân lo ngại cất lời. Lời đồn từ miệng bá tánh sắc bén hơn đao kiếm, phe cánh thủ cựu chúng ta không thể gánh nổi cái danh ép chết người vô tội.
Tiếng dơ chỉ tồn tại khi sự thật bị bưng bít bằng luật lệ nửa vời. Diệp Tinh Thần ném cuộn trục bạch ngọc sang cho Đại Trưởng Lão. Bọn chúng muốn dùng một tên chấp sự mang tội để bôi nhọ uy tín của Kiếm Các. Vậy thì hãy để chúng tự bước lên đài cao, tự đưa bằng chứng giả ra ánh sáng.
Đại Trưởng Lão bắt lấy cuộn trục, tay khẽ run lên khi đọc dòng chữ đầu tiên. Việc công bố danh sách này đồng nghĩa với việc Thiên Đạo Kiếm Các chính thức xé rách mặt nạ hòa bình với Hắc Thiên Kiếm Các. Cái giá phải trả hiển hiện rõ ràng trên giấy trắng mực đen: toàn bộ hợp đồng cung cấp phôi kiếm cho ba tông môn phía nam sẽ bị hủy bỏ, Giám Định Đường phải tự trích xuất linh thạch từ kho dự trữ để đền bù gấp đôi thiệt hại cho khách hàng.
Bắt đầu từ giờ Mão, truyền lệnh cho Giám Định Đường mở toàn bộ hồ sơ gốc của ba mươi sáu phôi trọng kiếm lỗi kia. Diệp Tinh Thần nhạt giọng ra lệnh, ánh mắt không chút dao động trước con số tổn thất khổng lồ. Ngài hãy đích thân cầm lệnh bài Các chủ, dẫn đội tuần tra ra phong tỏa Quảng trường Đông Môn.
Bóng đêm dần lùi bước, nhường chỗ cho ánh hừng đông mang theo sát cơ ngầm. Sáng ngày mai, khi tiếng chuông từ bia đá công khai vang lên, chiếc la bàn gỗ đào giấu dưới khe nứt sẽ trở thành nhãn trận cốt lõi. Nó đã được thiết lập sẵn để đảo ngược trận đồ, luồn lách qua các khe hở linh khí, chuẩn bị rút cạn toàn bộ ngụy trang oán khí trên người Tôn chấp sự ngay trước mắt vạn người. Mũi dao dư luận mà Hắc Thiên Kiếm Các mài giũa, giờ phút này đã hoàn toàn nằm gọn trong mưu tính của vị Các chủ trẻ tuổi.
Diệp Tinh Thần vươn tay, dùng mũi Khảm Tinh Châm cẩn thận ghim sợi tơ đỏ ấy vào lòng một chiếc la bàn bằng gỗ đào. Mặt kim chỉ nam lập tức xoay tít, ma sát tạo ra những tiếng xèo xèo khét lẹt, trước khi dừng lại ở hướng chính Đông. Khóe môi Các chủ trẻ tuổi khẽ nhếch lên, một nét cười lạnh lẽo không chạm tới đáy mắt. Bọn chuột nhắt phía sau màn rốt cuộc cũng lộ ra sơ hở trí mạng. Chúng cho rằng dùng oán khí che đậy kiếm mạch thì sẽ không ai giám định được nguồn gốc, nhưng lại quên mất rằng phàm là tàn kiếm bị hủy, tiếng ngân nức nở của nó sẽ vĩnh viễn lưu lại trong vật liệu đúc bồi.
Bên ngoài cửa sổ, một bóng đen không tiếng động quỳ rạp xuống nền đá.
Vào đi. Diệp Tinh Thần nhạt giọng cất lời.
Ám vệ Thập Nhất đẩy cửa bước vào, mang theo mùi sương đêm lạnh lẽo. Gã cung kính dâng lên một tấm ngọc giản màu xám tro, bề mặt chi chít những vết nứt nhỏ do dư chấn phá hoại để lại.
Bẩm Các chủ, kho hàng của Tôn chấp sự tại ngoại thành đã bị san phẳng theo đúng kế hoạch. Thập Nhất cúi đầu báo cáo, giọng nói khô khốc không chút cảm xúc. Toàn bộ ba mươi sáu phôi trọng kiếm lỗi đã được chuyển đến mật thất dưới lòng đất. Tuy nhiên, thuộc hạ phát hiện có hai kẻ bịt mặt dùng độn thổ phù tẩu thoát. Bọn chúng mang theo ấn ký mây đen sau gáy.
Không cần đuổi theo. Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn gỗ. Bọn chúng mang tin tức về mới là điều ta cần. Ngươi cầm chiếc la bàn gỗ đào này, lập tức đến Quảng trường Đông Môn. Giấu nó vào khe nứt dưới chân bia đá giám định công khai. Nhớ kỹ, phải dùng trận phù che giấu khí tức, canh đúng lúc tiếng chuông báo sáng vang lên thì kích hoạt sợi tơ máu bên trong.
Thập Nhất cẩn thận đón lấy pháp khí, ánh mắt lóe lên vẻ nghi hoặc nhưng tuyệt đối không hỏi nhiều.
Tôn chấp sự mất kho hàng, chắc chắn sẽ hoảng loạn tìm cách lấp liếm. Diệp Tinh Thần thong thả mài mực, thanh âm trầm thấp vang lên trong tĩnh lặng. Kẻ thù nhận được tin báo từ hai tên tẩu thoát, sẽ sinh lòng kiêng kỵ. Khi la bàn ở Đông Môn phát ra dao động oán khí đúng vào giờ Mão, phân đà ngầm của bọn chúng sẽ tin chắc rằng Tôn hói đang đem số kiếm giả kia ra công khai giám định để lập công chuộc tội. Chúng sẽ dốc toàn lực tấn công bia đá để cướp lại vật chứng và diệt khẩu.
Đến lúc đó, việc chúng tự tay phá hủy quy chế giám định công khai sẽ trở thành cái tát giáng thẳng vào mặt các thế lực đang đứng ngoài quan sát. Diệp Tinh Thần đặt bút lông xuống, nét chữ chu sa đỏ rực chậm rãi hiện lên trên mặt cuộn trục bạch ngọc. Danh tiếng của đám người kia sẽ bị chính hành động vội vã của chúng bóc trần. Đại Trưởng Lão mang ngọc giản lưu ảnh đến vấn tội Tôn chấp sự, lại vừa vặn có thêm bằng chứng ngoại địch xâm nhập phá hoại. Một mũi tên trúng hai đích, mượn đao của kẻ địch để chém đứt cánh tay tham nhũng trong nội bộ, đồng thời ép toàn bộ tông môn phải đồng lòng dẹp loạn.
Thuộc hạ đã hiểu, lập tức đi làm. Bóng đen của Thập Nhất chớp lên một cái rồi dung nhập hoàn toàn vào màn đêm, mang theo vật chứng định đoạt sinh tử của cả một đường dây buôn lậu.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Diệp Tinh Thần cùng tiếng nến cháy lách tách. Hắn vươn tay cầm lấy bản thảo xếp hạng vừa viết xong, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào cái tên bị gạch chéo đỏ chót ở vị trí thứ chín mươi tám. Uy tín của một thanh danh kiếm không nằm ở chỗ nó bén nhọn ra sao, mà nằm ở chỗ ai là người nắm quyền định đoạt sinh tử của nó trên mặt giấy. Sáng ngày mai, khi cuộn trục này được niêm yết, một trận cuồng phong thực sự mới chính thức càn quét qua trật tự của Cửu Châu.
...điểm nhịp thứ ba vang lên mới được kích hoạt.
Diệp Tinh Thần đẩy chiếc la bàn gỗ đào về phía mép bàn. Giao diện mộc mạc của nó lúc này đã hằn lên những đường vân đỏ sậm như mạch máu.
Tiếng chuông Thần Chung không chỉ báo sáng, mà còn mang theo chấn ba thanh tẩy của tông môn. Kẻ địch sẽ lầm tưởng linh lực dao động là do chuông gây ra, tuyệt đối không ngờ tới dưới chân bia đá đã bị cắm một con mắt.
Thập Nhất hai tay nhận lấy vật chứng, thấp giọng đáp lời.
Thuộc hạ rõ. Nhưng để ép la bàn dung hợp với luồng chấn ba kia, e rằng phải hao tổn một tấm Huyễn Cảnh Trận Phù tẩm bằng tinh huyết.
Cứ trích từ kho quỹ nội bộ, ghi vào sổ công huân nhị đẳng của ngươi. Diệp Tinh Thần lạnh nhạt hạ lệnh, ánh mắt lướt qua ngọn nến đang tàn dần. Đi đi, kịch hay sắp mở màn rồi.
Cùng lúc đó, tại Tây viện sầm uất, không khí trong phòng Tôn chấp sự lại ngột ngạt đến bức người.
Lão mập mạp béo tốt thường ngày giờ đây mặt mày xám ngoét, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vạt áo choàng thêu chỉ vàng. Mảnh ngọc giản truyền tin trên tay lão vừa nứt toác thành hai nửa, báo hiệu kho hàng ngoại thành đã bị san phẳng.
Ba mươi sáu phôi kiếm. Toàn bộ bốc hơi không còn một mảnh! Tôn chấp sự lảo đảo lùi lại, va đổ cả giá cắm bút bằng ngọc thạch.
Danh tiếng bao năm gầy dựng của lão tại Chấp Sự Đường đang đứng trước nguy cơ sụp đổ hoàn toàn. Ngày mai chính là kỳ hạn giao lô hàng trọng kiếm cho Vạn Kim Thương Hội. Nếu giao trễ, không chỉ đền bù gấp mười lần vật liệu, mà uy tín của nhánh Tây viện cũng sẽ bị Đại Trưởng Lão tước đoạt.
Lão cắn chặt răng, lôi từ trong hốc tối dưới gầm giường ra một chiếc hộp gỗ lim xỉn màu.
Bên trong hộp không chứa vàng bạc, mà đặt một viên châu tròn cỡ ngón tay cái, tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt của lân tinh. Đây là Hồi Âm Châu, vật phẩm liên lạc đơn tuyến mà đám người mang ấn mây đen đã giao cho lão.
Tôn chấp sự run rẩy cứa rách đầu ngón tay, nhỏ ba giọt tâm huyết lên bề mặt viên châu.
Máu tươi vừa chạm vào lân tinh liền sôi lên sùng sục. Một luồng sương mù đen kịt từ Hồi Âm Châu tràn ra, hóa thành hư ảnh một con mắt dọc lạnh lẽo lơ lửng giữa không trung.
Chuyện gì? Một giọng nói khàn đục, mang theo sát ý nhàn nhạt vang lên trong thức hải Tôn chấp sự.
Kho hàng ngoại thành xảy ra chuyện, toàn bộ phôi kiếm đã bị kẻ gian cướp mất! Tôn chấp sự dập đầu xuống sàn gỗ, thanh âm mang theo sự hoảng loạn tột độ. Xin sứ giả niệm tình ta nhiều năm che giấu tuyến đường vận chuyển, xuất kho dự phòng bù đắp vào sáng mai. Nếu không, danh ngạch giám định của ta trên bia đá sẽ bị gạch bỏ!
Con mắt dọc trong làn sương đen khẽ chớp động, tựa như đang đánh giá mức độ thiệt hại.
Ngu xuẩn. Kẻ nào có thể qua mặt được trận pháp phong tỏa của chúng ta mà cướp đi ba mươi sáu khối phôi thép nặng nề như vậy? Giọng nói khàn đục mang theo sự nghi ngờ. Chẳng lẽ là ám vệ của tên Các chủ trẻ tuổi kia?
Không thể nào! Tôn chấp sự vội vàng phủ nhận, tự đưa mình vào kịch bản mà Diệp Tinh Thần đã vẽ sẵn. Hắn đêm nay bận rộn tiếp đãi sứ giả các tông môn ở Nội các, tuyệt đối không rảnh tay. Chắc chắn là lũ đạo tặc của Hắc Huyết Bang làm bừa!
Hư ảnh con mắt dọc im lặng một nhịp, dường như bị lời khẳng định của lão thuyết phục, hoặc cũng đang lo sợ đường dây buôn lậu bị đứt đoạn.
Được. Giờ Mão sáng mai, ta sẽ đích thân dẫn người mang lô hàng thay thế đến giao tại Quảng trường Đông Môn. Ngươi chuẩn bị sẵn Mộc Linh Lệnh để mở kết giới.
Sương đen tan đi, viên Hồi Âm Châu cũng vỡ vụn thành bột mịn, kết thúc một lần truyền tin tốn kém.
Tôn chấp sự thở hắt ra một hơi, cả người mềm nhũn tựa vào thành giường. Lão không hề biết rằng, cái giá để kích hoạt liên kết này đã rút đi mười năm thọ nguyên, khiến mái tóc hai bên thái dương bạc trắng đi trông thấy.
Quan trọng hơn, quyết định hẹn giao dịch tại Quảng trường Đông Môn của lão đã đưa toàn bộ phân đà ngầm của đối thủ đạp thẳng vào lưới giăng sẵn.
Mộc Linh Lệnh trong tay Tôn chấp sự giờ đây không còn là bùa hộ mệnh, mà đã trở thành vật chứng kết án trí mạng nhất. Chỉ chờ tiếng chuông sáng điểm nhịp, la bàn gỗ đào dưới chân bia đá sẽ ghi lại toàn bộ khí tức của những kẻ mang ấn mây đen.
Hư ảnh con mắt dọc lơ lửng giữa không trung tỏa ra luồng ánh sáng đỏ quạnh, chiếu thẳng vào khuôn mặt đang cắt không còn một giọt máu của Tôn chấp sự. Gã run rẩy dập đầu xuống nền gạch lạnh lẽo tại Tây viện, mồ hôi ướt đẫm mảng áo choàng thêu huy hiệu giám định sư. Xung quanh gã, trận pháp cách âm cấp ba đang vận hành đến mức tối đa, tạo ra một không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Phế vật.
Một giọng nói khàn đục, mang theo âm hưởng kim loại ma sát truyền ra từ bên trong Hồi Âm Châu. Kẻ đứng sau màn không hề bộc lộ sự tức giận tột độ như gã tưởng tượng, mà chỉ tỏa ra một luồng sát khí âm hàn thấu xương. Sự bình tĩnh này càng khiến vị chấp sự quyền cao chức trọng của Nội các cảm thấy sợ hãi hơn cả ngàn vạn lời mắng chửi.
Bọn chúng cướp hàng không để lại bất kỳ dấu vết nào, trận pháp che giấu ở ngoại thành hoàn toàn bị phá vỡ chỉ trong một nén nhang.
Tôn chấp sự lắp bắp giải thích, hai tay bấu chặt vào vạt áo tơ tằm. Gã biết rõ sáng mai là thời khắc đối chiếu phôi kiếm tại quảng trường, nếu không có đủ số lượng vật phẩm để nộp lên đài kiểm chứng, danh ngạch của thương hội tại bia đá sẽ bị tước đoạt vĩnh viễn.
Kẻ thù đã ra tay cướp đoạt, vậy thì cứ để chúng gánh cái danh trộm cắp.
Giọng nói kim loại chậm rãi vang lên, mang theo sự toan tính tàn độc của một kẻ quen thói thao túng dư luận. Sứ giả Hắc Thiên không hề bận tâm đến số phôi lỗi đã mất, thứ hắn cần là mượn cớ này để hắt gáo nước bẩn vào đầu thế lực đối lập.
Sáng mai, ngươi sẽ đứng trước quảng trường, công khai tố cáo Nội các mượn danh nghĩa thanh tra để chiếm đoạt vật liệu quý của tiểu thương.
Chỉ cần dư luận bắt đầu nghi ngờ tính minh bạch của bảng xếp hạng, ba mươi sáu khối sắt vụn kia có rơi vào tay ai cũng không còn giá trị định tội. Vừa dứt lời, từ trong con mắt dọc bắn ra một tia hắc khí mỏng như sợi chỉ, ghim thẳng vào cái bóng đang in trên mặt đất của Tôn chấp sự. Không có máu tươi tuôn trào, nhưng gã lập tức há hốc miệng, cổ họng phát ra những tiếng khò khè đau đớn. Một phần ba thọ nguyên đã bị cưỡng ép rút đi để hóa thành Kiếm Sát chú ấn, đảm bảo con cờ này không thể phản trắc vào thời khắc quyết định.
Xử lý xong kẻ bề dưới, kẻ ẩn danh bắt đầu phóng xuất thần thức xuyên qua quả cầu truyền tin, định men theo tàn dư khí tức tại kho hàng ngoại thành để truy ngược kẻ cướp. Đây chính là đòn thăm dò đầy kiêu ngạo của hắn.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc luồng hắc khí chạm vào đầu mối không gian, một biến số dị thường đột ngột giáng xuống.
Từ hướng Đông Môn cách đó mười dặm, một luồng kiếm ý thuần dương sắc bén mượn theo mạng lưới linh mạch dưới lòng đất bắn ngược trở lại. Diệp Tinh Thần đã bày sẵn một ván cược hoàn hảo. Chiếc la bàn gỗ đào mà Thập Nhất vừa giấu dưới chân bia đá đã phát huy tác dụng. Nó không chỉ che đậy vị trí thực sự của ám vệ, mà còn đóng vai trò như một hạch tâm khuếch đại, biến toàn bộ bia đá giám định công khai thành một tấm khiên phản chiếu khổng lồ.
Luồng thần thức của sứ giả Hắc Thiên vừa lao tới, lập tức bị kéo tuột vào trong trận văn cốt lõi của quảng trường. Con mắt dọc đỏ rực trên không trung khẽ giật nảy, bộc lộ sự kinh hãi tột độ khi nhận ra mình đã cắn phải mồi nhử. Nếu cứ tiếp tục giằng co, toàn bộ khí tức ma đạo của hắn sẽ bị ép phải khắc vĩnh viễn lên mặt bia đá, phơi bày thân phận trước hàng vạn tu sĩ vào hừng đông.
Cắt đứt trận nhãn.
Kẻ giấu mặt gầm lên một tiếng tức tưởi. Hắn lập tức thay đổi chiến thuật, không cố gắng thu hồi thần thức mà quyết đoán ngưng tụ toàn bộ oán khí thành một mũi khoan đen ngòm, đâm ngược trở lại quả cầu thủy tinh để tự hủy. Hắn thà tự phế bỏ một mắt xích tình báo quan trọng còn hơn để lộ căn cước thực sự trước lưới tình báo của Cửu Châu.
Một tiếng vỡ vụn chát chúa vang lên giữa đêm khuya.
Pháp bảo truyền tin nứt toác thành hàng trăm mảnh vụn sắc nhọn, bắn tung tóe khắp căn phòng. Lực phản chấn kinh hoàng từ việc tự bạo thần thức xé toạc trận pháp cách âm xung quanh Tây viện. Tôn chấp sự lãnh trọn dư chấn, kinh mạch dưới sườn nứt nẻ, cả người ngã gục xuống sàn đá lạnh lẽo, hoàn toàn mất đi khả năng chống cự.
Kẻ giấu mặt đã thành công chặt đứt đường lui, nhưng lại không lường trước được một hệ quả trí mạng khác. Trận pháp che đậy vỡ nát đồng nghĩa với việc toàn bộ khí tức hỗn loạn tại Tây viện lập tức bộc lộ giữa màn đêm.
Tại đài quan sát của Chấp Sự Đường, chiếc chuông đồng định vị đột ngột rung lên bần bật, báo hiệu một điểm dị thường vừa xuất hiện trong nội bộ gia tộc.
Ở một nơi khác, Diệp Tinh Thần chậm rãi đứng lên khỏi bồ đoàn. Hắn nhìn vệt sáng vừa lóe lên trên bản đồ trận pháp, khóe môi khẽ nhếch tạo thành một đường cung lạnh nhạt. Kẻ địch tưởng rằng tự hủy liên lạc là an toàn, lại không biết rằng những mảnh vỡ vương vãi trên sàn Tây viện giờ đây đã trở thành vật chứng vật lý không thể chối cãi. Sáng mai, khi đội tuần tra xông vào kiểm kê, gã chấp sự mang theo chú ấn hắc ám kia sẽ là cái tát đau nhất giáng thẳng vào uy tín của những kẻ định thao túng dư luận.
Thần thức của Sứ giả Hắc Thiên vừa chạm vào luồng kiếm ý thuần dương bùng lên từ hướng Đông Môn, một cỗ lực lượng nóng rực lập tức men theo sương mù cắn ngược trở lại. Lão hừ lạnh một tiếng, mười ngón tay gập thành trảo, quả quyết bóp nát khối ngọc bội tị hồn đeo bên hông để cắt đứt liên kết. Mảnh pháp khí vỡ vụn, hóa thành bột mịn rớt lả tả xuống sàn viện. Đổi lại việc giữ được thần hồn nguyên vẹn, ba luồng linh mạch ở cánh tay phải của lão nháy mắt khô héo, tước đoạt hoàn toàn khả năng thi triển cấm thuật trong vòng nửa tháng tới.
Giương đông kích tây sao, lão lẩm bẩm, gắt gao nhìn chằm chằm Tôn chấp sự đang thoi thóp dưới đất. Bọn chúng cố tình rải kiếm ý ở quảng trường để bức ta dời sự chú ý khỏi Nội các. Nhận ra mưu kế của kẻ địch, Sứ giả lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì điều động ám tử tập kích cướp lại vật chứng đêm nay, lão quyết định dùng chính con cờ Tôn chấp sự để ép chết danh tiếng của Thiên Đạo Kiếm Các. Lão vung tay áo, cắm thẳng ba cây tụt hồn trâm vào huyệt bách hội của gã chấp sự, thiết lập một đạo chú ấn tử vong hẹn giờ.
Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của Thiên Đạo Kiếm Các. Diệp Tinh Thần vuốt nhẹ lên mặt bàn gỗ, nơi một sa bàn mô phỏng toàn bộ cấm chế của Cửu Châu đang chậm rãi xoay tròn. Trên sa bàn, một điểm sáng màu đỏ rực vừa bừng lên tại vị trí Quảng trường Đông Môn, sau đó nhanh chóng thu liễm thành một đốm tàn hỏa mờ nhạt. Đó chính là phản ứng từ chiếc la bàn gỗ đào mà ám vệ Thập Nhất vừa gài vào khe nứt dưới chân bia đá giám định.
Kẻ địch đã mắc câu. Sứ giả Hắc Thiên tốn cái giá đắt để chặt đứt truy tung, đinh ninh rằng mình vừa chạm trán một cường giả hộ trận. Bọn chúng tuyệt đối không ngờ, luồng kiếm ý thuần dương kia chỉ là tàn dư oán khí lưu lại từ chiếc la bàn, được kích hoạt nhờ cộng hưởng với trận pháp công cộng của quảng trường. Diệp Tinh Thần cố tình để lộ lớp bình phong ảo này, cốt ép đối phương phải từ bỏ việc đánh lén ban đêm, tự trói buộc mình vào ván cược dư luận ngày mai.
Cửa phòng khẽ mở, Đại Trưởng Lão bước vào, sắc mặt trầm ngâm nhìn đống tàn tro của nửa khối ngọc thạch tàn khuyết trên bàn. Sự việc kho hàng ngoại thành bị san phẳng đã truyền đến tai tầng lớp chóp bu trong tộc.
Các chủ, nếu ngày mai Tôn chấp sự thực sự cắn rứt tự bạo thần hồn trước bia đá công khai, uy danh trăm năm của chúng ta không khỏi bị vấy bẩn. Lão nhân lo ngại cất lời. Lời đồn từ miệng bá tánh sắc bén hơn đao kiếm, phe cánh thủ cựu chúng ta không thể gánh nổi cái danh ép chết người vô tội.
Tiếng dơ chỉ tồn tại khi sự thật bị bưng bít bằng luật lệ nửa vời. Diệp Tinh Thần ném cuộn trục bạch ngọc sang cho Đại Trưởng Lão. Bọn chúng muốn dùng một tên chấp sự mang tội để bôi nhọ uy tín của Kiếm Các. Vậy thì hãy để chúng tự bước lên đài cao, tự đưa bằng chứng giả ra ánh sáng.
Đại Trưởng Lão bắt lấy cuộn trục, tay khẽ run lên khi đọc dòng chữ đầu tiên. Việc công bố danh sách này đồng nghĩa với việc Thiên Đạo Kiếm Các chính thức xé rách mặt nạ hòa bình với Hắc Thiên Kiếm Các. Cái giá phải trả hiển hiện rõ ràng trên giấy trắng mực đen: toàn bộ hợp đồng cung cấp phôi kiếm cho ba tông môn phía nam sẽ bị hủy bỏ, Giám Định Đường phải tự trích xuất linh thạch từ kho dự trữ để đền bù gấp đôi thiệt hại cho khách hàng.
Bắt đầu từ giờ Mão, truyền lệnh cho Giám Định Đường mở toàn bộ hồ sơ gốc của ba mươi sáu phôi trọng kiếm lỗi kia. Diệp Tinh Thần nhạt giọng ra lệnh, ánh mắt không chút dao động trước con số tổn thất khổng lồ. Ngài hãy đích thân cầm lệnh bài Các chủ, dẫn đội tuần tra ra phong tỏa Quảng trường Đông Môn.
Bóng đêm dần lùi bước, nhường chỗ cho ánh hừng đông mang theo sát cơ ngầm. Sáng ngày mai, khi tiếng chuông từ bia đá công khai vang lên, chiếc la bàn gỗ đào giấu dưới khe nứt sẽ trở thành nhãn trận cốt lõi. Nó đã được thiết lập sẵn để đảo ngược trận đồ, luồn lách qua các khe hở linh khí, chuẩn bị rút cạn toàn bộ ngụy trang oán khí trên người Tôn chấp sự ngay trước mắt vạn người. Mũi dao dư luận mà Hắc Thiên Kiếm Các mài giũa, giờ phút này đã hoàn toàn nằm gọn trong mưu tính của vị Các chủ trẻ tuổi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.