Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 128: Trận Đột Ngột Sáng Bừng

Đăng: 03/08/2026 09:50 3,519 từ 1 lượt đọc
Sương lạnh giờ Mão còn chưa tan hết trên quảng trường lớn, tấm cáo thị định danh đã được bện bằng phù văn mạ vàng treo lên giữa không trung. Thẩm Vạn khoanh tay đứng dưới chân cột đá, ngón tay cái liên tục miết lên bề mặt thô ráp của tấm lệnh bài giám định cấp cao. Ánh mắt gã lướt qua đám đông tu sĩ đang tụ tập, cẩn thận thu vào đáy mắt từng cái nhíu mày, từng cái giật mình của những kẻ đang cố chen lên phía trước. Mồi đã thả, giờ là lúc xem con cá nào sẽ cắn câu.


Đêm qua, khi nhận mệnh lệnh từ tay Diệp Tinh Thần, Thẩm Vạn còn bán tín bán nghi về hiệu quả của ván cược này. Đem lượng lớn vật liệu quý giá ném vào lò chỉ để luyện ra một lớp ngụy trang cho tàn binh, quả thực quá mức xa xỉ đối với ngân quỹ hiện tại. Nhưng vị các chủ trẻ tuổi chỉ thản nhiên khẳng định, kẻ quen làm giả lịch sử sẽ luôn sợ hãi những vết nứt không có trong kịch bản của chúng. Hiện tại, sự xáo động ngầm dưới lớp vỏ bọc bình yên của quảng trường đã chứng minh phán đoán đó hoàn toàn chính xác.


Nằm ở vị trí thứ bảy trên danh sách chờ tra xét, hình ảnh một thanh binh khí vỡ nát hiện lên rõ mồn một qua pháp thuật lưu ảnh. Lưỡi thép có răng cưa xỉn màu, mặt cong nổi lên ba đường tơ máu đứt đoạn do rèn lỗi nhiệt độ, thoạt nhìn chỉ là phế phẩm tu chân giới. Phía dưới hình ảnh ấy đóng một con dấu đỏ chót của Thiên Đạo Kiếm Các, xác nhận đã qua tay thợ cả thẩm định. Kèm theo đó là dòng ghi chú sắc lạnh, chỉ rõ mạch kiếm đứt gãy không do va chạm, phát hiện tàn dư dược tính cấm kỵ nghi ngờ có liên quan đến thuật rút hồn.


Trong góc khuất sau miếu Thành Hoàng, một gã tu sĩ mặc áo xám khẽ siết chặt vành nón trúc. Hơi thở gã nghẽn lại một nhịp khi đọc được dòng chữ đỏ kia. Gã vốn là nhãn tuyến của đường dây đúc vũ khí chợ đen, được lệnh đến xem xét động tĩnh sau vụ ám sát hụt đêm qua. Chủ tử của gã từng khẳng định thanh tàn binh kia đã bị mài mòn hoàn toàn kiếm văn, dù là đại tông sư cũng đừng hòng truy ra xuất xứ lò rèn. Bọn chúng quá tự tin vào kỹ thuật xóa dấu vết trên bề mặt vật liệu.


Bọn chúng không hề biết, Diệp Tinh Thần căn bản không thèm tra cứu xuất xứ qua kiếm văn bề mặt. Tờ cáo thị này chính là một bức bình phong hoàn hảo được dựng lên bằng ba trăm cân Lưu Ly Sa nung chảy. Kẻ địch nhìn vào sẽ tưởng rằng hệ thống giám định đang bế tắc với lai lịch thanh sắt, đành phải chuyển hướng điều tra sang loại đan dược cấm kỵ vốn không hề tồn tại trên hiện trường.


Gã áo xám cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm huyết tinh lên mảnh bùa truyền tin giấu trong tay áo. Linh lực dao động cực kỳ vi diệu, nháy mắt hóa thành một con hạc giấy màu đỏ sậm lao vút về phía Tây thành.


Báo cho chấp sự đại nhân, Thiên Đạo Kiếm Các không nhìn ra thủ pháp rèn Huyết Cương, nhưng chúng đang tra theo hướng tàn dư đan dược, yêu cầu lập tức phong tỏa mọi giao dịch liên quan đến dược liệu ngưng thần bế khí.


Truyền âm phù vừa bay đi, gã áo xám lập tức cảm thấy ba đường kinh mạch ở cổ tay phải tê rần, một phần thọ nguyên bốc hơi khiến dung mạo nháy mắt già đi vài tuổi. Cái giá của việc qua mặt cấm chế giám sát do trận bàn cổ dưới quảng trường tạo ra tốn kém hơn gã tưởng rất nhiều. Cách đó không xa, Thẩm Vạn khẽ nhếch mép cười lạnh. Tấm lệnh bài bằng đồng thau trong tay gã vừa lóe lên một đốm sáng mờ nhạt, chín ô trận vị ngầm dưới chân cột đá đã ghi nhận chính xác không gian lưu lại của con hạc giấy kia.


Bức bình phong về đan dược cấm đã thành công ép đường dây chợ đen tự phơi bày mạng lưới liên lạc. Thẩm Vạn cất gọn lệnh bài, lùi lại một bước hòa vào dòng người đông đúc. Việc tiếp theo không còn là bủa lưới trên quảng trường, mà là đem quỹ đạo truyền tin này đối chiếu với sổ sách thương đạo. Kẻ địch tưởng rằng chúng đang đi trước một bước để dọn dẹp tàn cuộc, lại không ngờ chính tay chúng vừa giao nộp tọa độ của kẻ đứng sau màn cho Thiên Đạo Kiếm Các.


Gã áo xám vừa bóp nát lá bùa, một luồng huyết khí nhạt nhòa lập tức dung nhập vào mạch nước ngầm dưới lòng đất. Thẩm Vạn đứng cách đó ba mươi trượng, không hề rút vũ khí hay lao ra truy bắt như cách làm của tuần tra thông thường. Ngón tay gã chỉ lặng lẽ miết lên một mặt đồng nhỏ xíu giấu trong tay áo. Đây là Khứu Huyết Trận Bàn, một pháp khí chuyên dụng để dò tìm dao động dị thường do chính tay các chủ đúc ra từ đêm qua. Mặt đồng khẽ rung lên bần bật, kim chỉ nam bằng từ thạch xoay tròn rồi ghim chặt về hướng tây bắc. Con mồi đã cắn câu, lại còn tự mình mở ra một đường dẫn thẳng tới sào huyệt.


Gã áo xám dường như cảm nhận được có luồng thần thức lướt qua, sắc mặt liền biến đổi kịch liệt. Hắn cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên khoảng không trước mặt để ép đường truyền tin tăng tốc. Đổi lại, cánh tay phải của gã lập tức khô quắt lại, kinh mạch co rút đau đớn đến mức gã phải khuỵu một chân xuống bậc thềm miếu hoang. Sự tàn độc của bí thuật truyền tin này chính là bằng chứng rõ nhất cho thấy thế lực đứng sau không quan tâm đến sống chết của quân cờ. Thẩm Vạn nhếch mép, lập tức truyền một đạo linh lực vào mặt đồng để đánh dấu vị trí, sau đó xoay người hòa vào dòng người đông đúc trên phố.


Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần đang nhắm mắt tĩnh tọa bên cạnh sa bàn Cửu Châu. Sa bàn này không đắp bằng đất cát mà được dệt từ hàng ngàn sợi tơ linh lực, mô phỏng lại toàn bộ địa mạch xung quanh thành. Khi một đốm sáng đỏ chói đột ngột bừng lên ở góc tây bắc sa bàn, nam thanh niên mới từ từ mở mắt. Hắn vươn tay gõ nhẹ lên mép bàn bằng gỗ tử đàn, thanh âm trầm đục vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng.


"Mặc trưởng lão, ngài xem, kẻ địch đã chọn cách nhanh nhất để báo tin về việc tàn binh bị lộ."


Lão giả râu tóc bạc phơ đứng phía sau tiến lên nửa bước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đốm sáng đang di chuyển.


"Các chủ liệu sự như thần, chúng quả nhiên cho rằng chúng ta đang tra cứu đan dược cấm nên mới hoảng loạn dùng Huyết Phù. Nhưng đốm sáng này di chuyển quá nhanh, lưới tình báo vòng ngoài e rằng không theo kịp."


"Không cần người bám theo, thứ ta muốn truy là điểm đến cuối cùng của đạo huyết khí kia."


Diệp Tinh Thần đẩy một miếng ngọc giản sang góc bàn, giọng nói không mang theo chút gợn sóng. Hắn biết rõ đối thủ không ngu ngốc đến mức truyền tin thẳng về tổng đà, chắc chắn sẽ có các trạm trung chuyển để cắt đuôi. Để vượt qua lớp ngụy trang này, Kiếm Các phải trả một cái giá tương xứng. Hắn hạ lệnh mở kho chữ Giáp, trích xuất năm mươi khối thượng phẩm linh thạch nạp thẳng vào trung tâm khống chế của Thiên Cơ Kiếm Võng. Quyết định này đồng nghĩa với việc toàn bộ ngân quỹ dự phòng cho tháng tới sẽ cạn sạch, nhưng đổi lại, uy lực dò xét của lưới tình báo sẽ được đẩy lên mức cực hạn trong nửa canh giờ.


Năm mươi khối linh thạch vỡ vụn, hóa thành một luồng bão táp linh khí tràn vào sa bàn. Những sợi tơ linh lực vốn mỏng manh bỗng chốc phát sáng rực rỡ, đan chéo vào nhau tạo thành một tấm lưới khổng lồ chụp xuống hư không. Đốm sáng đỏ trên sa bàn vừa chạm đến khu vực hẻm Lạc Hà liền vỡ nát, định chia thành ba hướng khác nhau để đánh lạc hướng. Nhưng dưới sức ép của trận pháp dò xét toàn diện, hai đạo ảo ảnh lập tức tan biến, chỉ còn lại một luồng huyết khí mỏng như sợi chỉ cắm phập vào biểu tượng của Lưu Vân Thiết Phô.


Ánh mắt Diệp Tinh Thần lóe lên một tia sắc lạnh khi nhìn thấy cái tên vừa hiện ra trên sa bàn. Lưu Vân Thiết Phô vốn là một thương hiệu rèn đúc lâu đời, luôn tự xưng là minh bạch và đứng ngoài mọi tranh chấp của giới tu chân. Không ngờ lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy lại chính là bình phong do Hắc Thiên Kiếm Các dựng lên để tuồn vũ khí lỗi ra chợ đen. Vật chứng chỉ điểm đã rõ ràng, nhưng nếu vội vàng đem quân đến khám xét, đối phương thừa sức hủy diệt lò rèn để phi tang. Cuộc chiến thực sự giờ mới bắt đầu, khi Kiếm Các phải dùng luật quy để ép xưởng đúc này tự giao nộp sổ sách mà không cần động đao kiếm.


Trích xuất một đoạn tàn mạch của Tinh Vẫn Kiếm từ kho chữ Giáp, đưa thẳng vào trung tâm Tầm Ảnh Trận. Diệp Tinh Thần đứng chắp tay trước sa bàn cắm đầy cờ lệnh bằng ngọc, ánh mắt lạnh nhạt nhìn một điểm đỏ đang chớp giật liên hồi di chuyển về hướng tây bắc. Hắn vươn tay, bấm một đạo pháp quyết đánh thẳng vào mâm đồng định vị. Tiếng kim loại cọ xát vang lên chói tai, kéo theo luồng linh khí lạnh buốt tỏa ra từ đoạn tàn mạch vừa được ném vào trận nhãn.


Kẻ giấu mặt ở đầu bên kia không phải hạng tầm thường. Ngay khi luồng thần thức dò hỏi chạm đến trạm trung chuyển thứ ba tại Lạc Hà Cốc, điểm đỏ trên sa bàn đột ngột phân liệt thành năm đạo tàn ảnh. Chúng mượn nhờ địa hình linh mạch phức tạp của thung lũng, lao đi theo năm hướng khác nhau hòng làm nhiễu loạn truy vết. Mặc trưởng lão đứng hầu bên cạnh biến sắc, vội vã lật giở cuốn sổ ghi chép lộ tuyến.


Các chủ, đối phương đã phát hiện có người bám đuôi. Chúng kích hoạt trận pháp tự hủy tại trạm trung chuyển, dùng thuật Huyễn Cảnh Phân Cực để cắt đứt quỹ đạo.


Lão nhân khẽ cắn răng, báo cáo tình hình bằng giọng căng thẳng.


Bọn chúng quá tự tin vào khả năng đoạn hậu.


Diệp Tinh Thần nhếch mép, ngón tay gõ nhẹ lên mép sa bàn.


Chúng tưởng ta đang dò theo linh lực dao động của ngọc giản truyền tin. Nhưng thứ ta thực sự muốn tìm, là tiếng vọng của ba trăm cân Lưu Ly Sa đã nung chảy đêm qua.


Hắn phất tay áo, một luồng hỏa diễm màu lam từ đầu ngón tay bắn thẳng vào ngọn nến bọc sáp đỏ đặt góc phòng. Đây không phải nến thường, mà là Dẫn Hồn Chúc được đúc từ sỉ than của chính mẻ luyện khí cấy vào thanh tàn binh kia. Ánh lửa bùng lên, lập tức tạo ra một dải khói mỏng manh nhưng cực kỳ kiên định, lờ đi toàn bộ năm đạo tàn ảnh giả mạo. Sợi khói uốn lượn xuyên qua sa bàn, lao thẳng về một điểm đen tĩnh lặng nằm khuất dưới đáy Hắc Thủy Hà.


Ở đầu bên kia, kẻ địch rốt cuộc cũng nhận ra điểm sai lệch. Chúng không do dự, lập tức khởi động sát trận phong thủy dưới lòng sông nhằm bóp nghẹt tia liên kết mỏng manh này. Khối sa bàn trước mặt Diệp Tinh Thần rung lên bần bật. Đoạn tàn mạch của Tinh Vẫn Kiếm nằm trong trận nhãn bắt đầu xuất hiện những vết nứt chân chim, phát ra tiếng rên rỉ khô khốc. Lớp trận văn khắc trên mâm đồng mờ dần, báo hiệu luồng thần thức đang bị đối phương dùng trận thế ép ngược trở lại.


Áp lực phản phệ truyền dọc theo đường liên kết, ép thẳng vào Tầm Ảnh Trận. Nếu để đường khói đứt gãy, toàn bộ mưu đồ ném mồi nhử đêm qua sẽ đổ sông đổ biển. Đối thủ đã quyết tâm chặt đứt mọi manh mối, thà chịu tổn thương linh mạch dưới đáy sông còn hơn để lộ vị trí xưởng đúc. Diệp Tinh Thần không lùi nửa bước, trực tiếp cắn răng hạ lệnh.


Mở lư hương, đốt thêm hai mươi cân Trầm Thiết Mộc. Dùng linh tính còn sót lại của Tinh Vẫn Kiếm làm vật tế, ép buộc đoạn khói này phải ghim chặt vào tọa độ thật.


Mặc trưởng lão không dám chậm trễ, vung tay ném một nhúm bột đen nhánh vào chiếc đỉnh đồng. Ngọn lửa lam bốc cao ba thước, thiêu rụi hoàn toàn đoạn tàn mạch quý hiếm. Đổi lại cái giá đắt đỏ ấy, sợi khói mỏng manh đột nhiên hóa thành một sợi tơ máu đỏ sẫm, đâm xuyên qua lớp phòng ngự phong thủy dưới đáy sông. Điểm đen tĩnh lặng trên sa bàn lập tức bừng sáng, hiện rõ hình dáng của một lò rèn ngầm quy mô lớn được ngụy trang cẩn mật.


Tiếng vỡ vụn vang lên, Tầm Ảnh Trận triệt để hỏng hóc, hóa thành một đống phế liệu nứt nẻ. Nhưng trên tay Diệp Tinh Thần lúc này đã ngưng tụ ra một mảnh ngọc giản ghi lại trọn vẹn tọa độ và khí tức của xưởng đúc hắc ám. Hắn ném mảnh ngọc giản lên bàn, ánh mắt lạnh lẽo hướng ra ngoài cửa sổ.


Báo cho Chấp Sự Đường, lập tức mang lệnh bài của ta đi phong tỏa thương lộ thủy mạch phía nam. Mảnh ngọc giản này sẽ được niêm phong vào hồ sơ định danh của Tội Chứng Kiếm, công khai treo lên bảng xếp hạng.


Diệp Tinh Thần chắp tay sau lưng, buông lời phán quyết cuối cùng.


Ngày mai, ta muốn xem kẻ giấu mặt kia sẽ dùng giá nào để mua lại sự im lặng của hệ thống giám định.


Luồng sát khí từ đáy Hắc Thủy Hà mượn theo đường tơ nhân quả dội ngược lên, hóa thành một mũi khoan vô hình đâm thẳng vào trung tâm Tầm Ảnh Trận. Chín ô trận vị làm bằng ngọc tủy đồng loạt nứt toác, phát ra những tiếng răng rắc chói tai. Tàn mạch của đoạn binh khí phế phẩm rên rỉ thê lương, lớp rỉ sét bong tróc lả tả như da rắn lột. Làn khói mỏng manh từ Dẫn Hồn Chúc chớp giật liên hồi, bị kéo căng đến mức chỉ chực đứt đoạn. Kẻ thù dưới đáy sông đã chọn cách tàn nhẫn nhất: thà thiêu đốt ba thành tu vi, tự bạo một đoạn thủy mạch ngầm để chặt đứt hoàn toàn dấu vết truy tông, tuyệt đối không để Kiếm Các nắm được đuôi.


Đối diện với luồng áp lực đủ sức nghiền nát thần thức, Diệp Tinh Thần không hề lui bước, cũng chẳng dồn linh lực ngạnh kháng. Hắn vung tay áo, ném ra một khối tinh thiết hình bán nguyệt mang theo hơi thở của dung nham. Đây không phải pháp bảo phòng ngự, mà là nắp đậy của lò luyện số bảy. Khối kim loại nặng nề cắm phập xuống đất, chắn ngay giữa làn khói và tàn binh. Luồng sát khí va chạm với bề mặt tinh thiết, lập tức bị nhiệt độ cực cao bẻ cong quỹ đạo, trượt dọc theo rìa mảng ngọc tủy đang vỡ nát.


Kẻ giấu mặt dưới lòng sông cực kỳ giảo hoạt, kinh nghiệm thực chiến tuyệt đối không phải hạng phàm tục. Nhận ra đòn phản phệ bị bẻ hướng, gã lập tức thay đổi chiến thuật. Không tiếp tục dồn sức phá trận, gã chuyển thần thức sang phong tỏa, ép ngược tàn dư linh tính trong chính thanh tàn binh phải bộc phát. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, chấn động cả căn phòng. Cốt thép xỉn màu vỡ vụn thành hàng trăm mảnh nhỏ, bắn găm chi chít vào vách tường đá.


Cái giá phải trả cho lần giằng co này lập tức được ghi nhận vào sổ tiêu hao. Toàn bộ bố cục mồi nhử bằng Dẫn Hồn Chúc tan thành mây khói, pháp khí dẫn đường triệt để trở thành phế thải, ba mươi viên linh thạch thượng phẩm gắn trên trận bàn hóa thành bột mịn. Thế nhưng, khi khói bụi còn chưa kịp lắng xuống, khóe môi vị các chủ trẻ tuổi đã khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Kẻ địch quá tự tin vào khả năng đoạn vĩ cầu sinh của mình, lại quên mất một quy tắc cốt lõi của nghề đúc kiếm: mọi sự phá hủy đều để lại dấu vết vật lý.


Chỉ chờ ngươi tự bạo.


Diệp Tinh Thần nhạt giọng lên tiếng, ngón tay trỏ thon dài gõ mạnh một nhịp lên mặt bàn đá. Ngay lập tức, một đạo bùa chú màu lam nhạt vốn được giấu kín dưới lớp tro tàn của Tầm Ảnh Trận đột ngột sáng bừng. Bùa này hoàn toàn không có chức năng truy tung, mà là Lưu Khí Phù chuyên dùng để niêm phong khí tức tạp chất trong lò rèn. Nó tham lam hút trọn lấy dải khói đang tan rã, cuộn luôn cả hơi thở tà ác của đoạn thủy mạch Hắc Thủy Hà vừa tràn lên. Kẻ địch tưởng rằng tự phế căn cơ là có thể che giấu lai lịch, lại không ngờ hành động đó vô tình in lại toàn bộ đặc tính công pháp và nồng độ linh khí của lòng sông vào lõi bùa.


Ánh sáng lam nhạt ngưng tụ lại, nhanh chóng hóa thành một viên châu tròn trịa cỡ quả nhãn, tỏa ra hàn khí nhè nhẹ hòa lẫn mùi bùn lầy đặc trưng. Diệp Tinh Thần phất ống tay áo, viên châu bay vút ra ngoài cửa viện, xé gió rơi thẳng vào lòng bàn tay Thẩm Vạn đang túc trực sẵn ở hành lang.


Mang Thủy Mạch Dấu Vết này đến Chấp Sự Đường. Lập tức ban bố lệnh phong tỏa toàn bộ giao dịch quặng sắt đi qua bến đò Hắc Thủy. Lấy lý do phát hiện tà tu làm ô nhiễm thủy mạch, buộc tất cả thương thuyền lưu thông trong ba ngày qua phải nộp sổ sách đối chiếu năng lượng.


Giọng nói của hắn truyền qua ngọc giản, rành rọt từng chữ, không chứa chút dao động nào. Thẩm Vạn nắm chặt viên ngọc lạnh buốt, mồ hôi rịn ra hai bên thái dương nhưng đáy mắt lại rực sáng sự hưng phấn. Gã hiểu rõ độc kế này tinh vi đến mức nào. Lũ hắc thủ dưới sông vừa tự bạo linh mạch để trốn chạy, giờ lại bị chính quy định tra xét an toàn của Kiếm Các ép phải tự bước ra ánh sáng.


Nếu chúng lấy cớ không giao sổ sách, đồng nghĩa với việc tự nhận mình có liên quan đến tà tu, danh chính ngôn thuận bị trục xuất khỏi thương lộ. Nếu chúng ngoan ngoãn giao ra, viên ngọc trong tay gã sẽ lập tức cộng hưởng với bất kỳ khoang thuyền nào từng dính nước sông đêm nay. Ván cược bằng tàn binh đã khép lại với sự sụp đổ của vật chứng cũ, nhưng Tội Chứng Châu vừa thành hình lại trở thành lưỡi đao vô hình kề tận cổ đường dây chợ đen. Sáng ngày mai, trên bảng Thiên Địa Kiếm Phổ sẽ không chỉ có một thanh binh khí bị treo tên tra xét, mà là toàn bộ quyền kiểm soát thương lộ phía nam chính thức đổi chủ.

0