Chương 95: Lệnh Xuống Chấp Sự Đường
Đăng: 25/07/2026 12:58
3,478 từ
2 lượt đọc
Giọt chất lỏng đỏ sẫm rỉ ra từ ba chữ triện khắc tên Huyết Xà Kiếm không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, tỏa ra mùi vị rỉ sét pha lẫn oán khí gay gắt. Diệp Tinh Thần vẫn chắp tay sau lưng, thần sắc bình thản như mặt hồ thu, chỉ lẳng lặng phóng xuất một luồng thần thức mỏng manh bao bọc lấy vật thể dị thường kia. Hắn biết rõ đây không phải máu người, mà là kiếm oán tích tụ khi lịch sử thật của một thanh danh kiếm bị cưỡng ép bẻ cong. Bùa Cấm Linh bậc ba dán lên Khố Phòng Chữ Địa vừa rồi đã triệt để cắt đứt sợi dây liên kết ngầm, khiến pháp khí làm giả danh tiếng ở đầu bên kia bắt đầu cắn trả chính chủ nhân của nó.
Hắn khẽ phẩy tay, một chiếc lọ điêu khắc từ Hàn Ngọc bay vút ra, thu gọn giọt kiếm oán vào trong. Ngay khi nắp lọ đóng lại, toàn bộ mảng tường lưu ly bệ vệ của Thiên Địa Kiếm Phổ rung lên bần bật, ánh sáng từ hàng chục cái tên khác cũng chớp tắt liên hồi. Khối Không Mẫn Thạch trị giá ba ngàn điểm công huân vừa được đưa vào trận nhãn trung tâm bắt đầu phát huy tác dụng, cưỡng ép rút lấy linh khí từ địa mạch bên dưới Kiếm Các để lấp đầy khoảng trống. Cái giá phải trả lập tức hiện rõ, nhiệt độ trong mật thất giảm mạnh, sương giá bám đầy trên các vách đá, đồng thời trận pháp cảnh giới vòng ngoài của tổng bộ buộc phải hạ xuống một bậc uy lực để nhường linh lực cho lõi tính toán.
Từ trong góc khuất của mật thất, một bóng người vận hắc y bước ra, cung kính quỳ một chân trên nền đá lạnh lẽo. Chấp sự Tống Nguyên thuộc phân bộ tình báo không dám ngẩng đầu, chỉ nhạy bén cảm nhận được uy áp từ vị Các chủ trẻ tuổi đang ngày một nặng nề.
Đem chiếc lọ này giao cho Giám Kiếm Đường, bảo họ dùng ngọn lửa của lò rèn số chín để ép ra cặn bã bên trong, tuyệt đối không được dùng linh lực dò xét.
Diệp Tinh Thần nhàn nhạt cất lời, ngón tay búng nhẹ, chiếc lọ Hàn Ngọc vẽ một đường cong chuẩn xác rơi vào lòng bàn tay Tống Nguyên.
Còn ngươi, lập tức tung tin vào chợ đen, nói rằng Thiên Đạo Kiếm Các đang cần thu mua gấp lượng lớn Xích Lân Thiết với giá gấp ba lần thị trường, giao dịch ngay trong đêm nay.
Tống Nguyên khẽ giật mình, ngẩng lên nhìn bóng lưng Các chủ nhưng rất nhanh lại cúi xuống. Hắn không hiểu vì sao lúc này lại phung phí tài nguyên đi thu mua một loại quặng sắt chỉ xếp hàng trung phẩm, nhưng quy củ của phân bộ tình báo là tuyệt đối chấp hành mệnh lệnh.
Thuộc hạ đã rõ, nhưng nếu thương hội Vân Giao hoặc người của Lãnh Nguyệt Các cố tình đổ tiền ra tranh mua thì sao?
Tống Nguyên cẩn trọng hỏi lại, nhịp thở hơi dồn dập vì hàn khí từ địa mạch đang không ngừng thẩm thấu qua lớp đế giày.
Đó chính là điều ta muốn bọn chúng làm.
Khóe môi Diệp Tinh Thần hơi nhếch lên, ánh mắt vẫn xoáy sâu vào vị trí thứ sáu mươi hai đang mờ dần trên bảng xếp hạng. Kẻ đang nắm giữ Huyết Xà Kiếm lúc này chắc chắn phát hiện thân kiếm xuất hiện vết nứt do kiếm oán cắn trả. Để che giấu sự thật trước buổi kiểm chứng công khai vào ngày mai, hắn chỉ có một cách duy nhất là dùng Xích Lân Thiết để khẩn cấp vá lại mạch kiếm. Cứ để bọn chúng dốc tu vi và linh thạch ra tranh mua, càng cuống cuồng vơ vét, chúng càng tự bộc lộ đường dây cung cấp vật liệu giả mạo.
Diệp Tinh Thần bước lùi lại một bước, tay áo bào khẽ vung lên, ném ra một tấm lệnh bài bằng đồng điếu khắc hình mây lửa. Tống Nguyên vội vàng đưa hai tay đón lấy, ngay lập tức cảm nhận được một đạo trận văn truy vết cực kỳ tinh vi đã được Các chủ âm thầm khắc sẵn bên trong.
Mang lệnh bài này đến kho vật liệu, rút thêm năm trăm khối linh thạch trung phẩm làm mồi nhử.
Giọng nói của hắn vang vọng đều đều, mỗi một quyết định đưa ra đều như một nước cờ đã tính trước ba bước cặn kẽ. Không cần phái ám vệ bám theo kẻ thắng đấu giá, chỉ cần Xích Lân Thiết của chúng ta lọt vào tay bọn chúng, trận văn trên lệnh bài này sẽ cộng hưởng với Không Mẫn Thạch ở đây. Đến lúc đó, không cần rút kiếm, ta cũng có thể trực tiếp định vị được vị trí lò rèn bí mật của Hắc Thiên Kiếm Các.
Bóng đen của Tống Nguyên lập tức hòa vào vách đá, mang theo chiếc lọ Hàn Ngọc và lệnh bài rời đi, để lại Diệp Tinh Thần đứng một mình đối diện với bức tường lưu ly. Hắn vươn tay chạm vào mặt đá lạnh buốt, cảm nhận từng luồng linh lực đang vận chuyển một cách khó nhọc qua các điểm nút của trận pháp. Việc ép địa mạch hoạt động quá tải để duy trì Không Mẫn Thạch khiến một phần kinh mạch ở tay phải hắn co giật từng cơn, linh lực trong đan điền hao hụt không phanh. Nhưng đây là một cái giá hoàn toàn xứng đáng để giăng ra tấm lưới vô hình, buộc con mồi phải dùng chính luật lệ của thương đạo để bước vào cửa tử.
Tiếng lách cách khẽ vang lên từ bên trong bảng ngọc, vị trí thứ sáu mươi hai lại tiếp tục biến hóa. Chữ triện cuối cùng của cái tên bỗng nhiên bong tróc một mảng lớn, rớt xuống đài sen bên dưới, hóa thành một nhúm tro tàn màu xám ngoét.
Ngươi đang thắc mắc vì sao ta lại phung phí linh thạch vào lúc khoáng mạch phía Nam vừa bị phong tỏa?
Diệp Tinh Thần xoay người, ánh mắt sắc lạnh lướt qua lớp sương giá đang bám chặt trên vách đá. Tống Nguyên cúi đầu thấp hơn, mồ hôi lạnh rịn ra trán nhưng tuyệt đối không dám phát ra tiếng động thừa. Vị Các chủ trẻ tuổi gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn ngọc, chậm rãi bóc tách từng lớp sương mù. Kẻ đứng sau thanh kiếm giả kia đang bị oán khí phản phệ, lò rèn của chúng chắc chắn đã xuất hiện vết nứt âm hàn. Thứ duy nhất có thể tạm thời trấn áp hàn độc trong lúc này chính là loại quặng sinh nhiệt bạo liệt nhất.
Bọn chúng sẽ lùng sục khắp các phường thị để tìm thuốc giải.
Hắn ném ra một khối lệnh bài bằng đồng đen, mặt trên khắc hình cán cân rạn nứt. Nếu ta tung tin thu mua với giá cao, đám thương nhân Vân Giao vốn hám lợi sẽ lập tức gom sạch hàng hóa để tranh mối hời, vô tình cắt đứt nguồn cung cứu mạng của Lãnh Nguyệt Các. Cầm Tín Vật Giao Thương này đến tìm chưởng quỹ của Vạn Kim Lâu, bảo lão ra mặt thu mua. Tuyệt đối không để lộ danh tính Kiếm Các, cứ đóng giả làm một thế lực thần bí từ ngoại vực đang cần vật liệu đúc trận.
Tống Nguyên bắt lấy khối lệnh bài, cắn răng bẩm báo sự tình.
Các chủ, quỹ dự phòng hiện tại không đủ để trả mức giá gấp ba cho toàn bộ thị trường. Nếu cưỡng ép xuất tiền, dây chuyền cung ứng vật liệu tháng sau của chúng ta sẽ đứt gãy.
Diệp Tinh Thần không chút do dự, vung tay áo hất tung một xấp hồ sơ trên án thư.
Mở Khố Phòng Chữ Hoàng, thanh lý toàn bộ ba vạn cân Tinh Thiết cấp thấp để đổi lấy linh thạch lưu động. Ghi nợ vào sổ công huân của ta hai ngàn điểm, đồng thời ra lệnh cho đội tuần tra giảm một nửa khẩu phần đan dược hồi phục trong ba ngày tới. Bất kỳ ai oán thán, cứ bảo họ đến đây gặp ta.
Cái giá phải trả để giăng mẻ lưới này cực kỳ chát chúa, nhưng vị chấp sự tình báo lập tức nhìn thấu vòng lẩn quẩn chết người bên trong. Bằng cách hy sinh tài nguyên vòng ngoài, Kiếm Các sẽ ép đối thủ vào thế cạn kiệt vật liệu chữa cháy. Lãnh Nguyệt Các một khi dồn đến đường cùng, tất yếu sẽ phải cướp hàng của thương hội Vân Giao trên đường vận chuyển, tự tay xé rách lớp bình phong hợp tác bấy lâu. Tống Nguyên siết chặt Tín Vật Giao Thương, dập đầu nhận mệnh rồi lui nhanh vào bóng tối, để lại sau lưng hàn khí ngút ngàn.
Mật thất trở lại vẻ tĩnh mịch, chỉ còn tiếng sương giá ngưng kết lách tách. Diệp Tinh Thần bước đến bên lò rèn thu nhỏ đặt ở góc phòng, nơi ngọn lửa thanh thiên đang cháy leo lét vì trận pháp tổng bộ đã bị rút bớt linh khí. Hắn ép một giọt tinh huyết từ đầu ngón tay, nhỏ thẳng vào trung tâm ngọn lửa. Đổi lại cơn đau nhói như kim châm chạy dọc kinh mạch cánh tay trái, ngọn lửa bùng lên dữ dội, soi rọi một mảnh kim loại rỉ sét nằm dưới đáy lò. Đây là thứ hắn âm thầm bóc tách được từ vết kiếm chém trên mạn con thuyền chìm đêm qua.
Dưới tác động của tinh huyết và nhiệt độ cao, lớp rỉ sét trên mảnh kim loại từ từ bong tróc. Một nửa đồ án hình vân mây bị khắc ngược dần hiện ra, tỏa ra dao động tà dị. Đôi mắt Diệp Tinh Thần hơi nheo lại, sát cơ trong đáy mắt lóe lên rồi vụt tắt. Đồ án này hoàn toàn không thuộc về phong cách rèn đúc của Lãnh Nguyệt Các, mà là dấu ấn bí truyền dùng để định hình phôi kiếm của phân đà phía Tây Hắc Thiên Kiếm Các. Mồi nhử đã quăng ra, bước tiếp theo chính là dùng mảnh kiếm văn đảo ngược này làm bằng chứng, ép đám người Lãnh Nguyệt Các phải nhận ra chúng chỉ là con cờ thí mạng sắp bị vứt bỏ.
Hắn ép một giọt tâm huyết rỉ ra từ đầu ngón tay, búng thẳng vào lò rèn nhỏ đang lụi tàn trước mặt. Ngọn lửa thanh thiên lập tức bùng lên dữ dội, cắn nuốt lấy sinh cơ của chủ nhân để duy trì nhiệt độ giả tạo, che giấu sự thật rằng toàn bộ hỏa mạch dưới chân Kiếm Các đã bị rút cạn. Sắc mặt Diệp Tinh Thần tái nhợt đi vài phần, kinh mạch cánh tay trái truyền đến từng cơn đau nhức do hỏa độc phản phệ. Nhưng cái giá này là bắt buộc, bởi chỉ khi lò rèn số chín vẫn tỏa ra hỏa khí ngút trời, đám tai mắt ẩn nấp ngoài tổng bộ mới tin rằng hắn đang dốc toàn lực luyện hóa khối vật liệu, hoàn toàn không rảnh tay can thiệp chuyện bên ngoài.
Cùng lúc đó, tại tầng hầm u tối của Vạn Kim Lâu nằm sâu trong lòng chợ đen, Tống Nguyên vung tay ném một lệnh bài đúc bằng đồng điếu lên bàn giao dịch. Mặt đồng xỉn màu có khắc hình một thanh phi kiếm gãy đôi, chính là Tín Vật đặc thù của phân bộ tình báo, đại diện cho quyền ưu tiên thu mua vật liệu cấp bách. Lão chưởng quỹ sau quầy vừa chạm tay vào bề mặt lạnh lẽo của nó, sắc mặt liền biến đổi, vội vàng ra hiệu cho tiểu nhị khiêng ra ba rương sắt nặng trĩu. Bên trong chứa đầy Xích Lân Thiết đỏ rực, tỏa ra dương khí hừng hực, vốn là loại quặng cực kỳ khan hiếm trong ba tháng gần đây.
Chậm đã, lô hàng này Thương hội Vân Giao chúng ta ra giá gấp bốn lần thị trường, bao trọn toàn bộ!
Một giọng nói khàn đục vang lên từ góc khuất, Quản sự Tiết của phe Vân Giao phe phẩy chiếc quạt xếp bước ra, ánh mắt mang theo vài phần trào phúng. Gã vứt xuống bàn một túi trữ vật căng phồng linh thạch, ngang nhiên dùng tài lực để chèn ép quy tắc giao dịch của chợ đen. Theo tin tức gã nắm được từ ám tuyến, trận pháp bảo vệ của Thiên Đạo Kiếm Các đang có dấu hiệu đóng băng. Nếu không có lượng lớn quặng mang thuộc tính hỏa để trung hòa hàn khí, uy danh của vị Các chủ trẻ tuổi kia sẽ sụp đổ ngay trong đêm nay.
Tống Nguyên cắn chặt răng, cố tình để lộ vẻ mặt nôn nóng và phẫn nộ, bàn tay nắm chặt lấy chuôi kiếm giắt bên hông đến mức nổi gân xanh. Hắn không hề tranh cãi, chỉ rút ra một nửa thanh đoản kiếm nứt nẻ, đặt mạnh xuống bàn để chứng minh tình trạng nguy cấp của gia tộc. Lớp kiếm văn hệ hỏa trên thân vũ khí vừa xuất hiện đã vỡ vụn từng mảng, rỉ ra hàn khí buốt xương, minh chứng rõ ràng cho việc hỏa mạch của Kiếm Các đang suy kiệt nghiêm trọng. Quản sự Tiết nhìn thấy cảnh này thì cười lạnh đắc ý, lập tức ném thêm một tấm khế ước mua bán có đóng dấu máu, triệt để niêm phong quyền sở hữu ba rương hàng.
Việc mất trắng nguồn cung cấp hỏa thạch đồng nghĩa với việc đan dược tuần tra của Chấp Sự Đường trong ba ngày tới sẽ bị cắt giảm một nửa. Đây là một tổn thất thực sự, một cái giá bằng xương bằng thịt mà Diệp Tinh Thần chấp nhận đánh đổi để hoàn thiện ván cờ. Quản sự Tiết thu lấy khế ước, trong lòng thầm tính toán viễn cảnh ngày mai khi quy chế minh bạch của Kiếm Các bị bóc trần là giả tạo, quyền kiểm soát thương lộ sẽ tự động rơi vào tay Vân Giao. Gã ra lệnh cho thuộc hạ dán bùa cấm chế lên nắp rương, cẩn thận đưa lên xe ngựa kéo bằng linh thú, chuẩn bị vận chuyển thẳng về kho tổng ở phía đông phường thị.
Mọi chuyện diễn ra chính xác đến từng chi tiết như bức thư tay Diệp Tinh Thần đã dặn dò trước khi lên đường. Tống Nguyên hừ lạnh một tiếng, thu lại lệnh bài rồi quay lưng bước nhanh vào bóng tối, bỏ mặc lô vật liệu quý giá rơi vào tay kẻ địch. Việc hắn cần làm chỉ là một mồi nhử, dùng chính sự vội vã giả tạo để ép đối phương phải cắn câu bằng mọi giá.
Gã Quản sự Tiết không hề biết rằng, lượng dương khí hừng hực tỏa ra từ đống quặng sắt kia đã bị tẩm một loại phấn hoa vô sắc, thứ chuyên dùng để dẫn đường cho kiếm trận truy tung. Sáng ngày mai, khi đám người Lãnh Nguyệt Các phát điên vì hàn độc phản phệ, thứ khí tức dương hỏa nồng đậm bốc lên từ kho hàng của Thương hội Vân Giao sẽ trở thành điểm mù thu hút toàn bộ hỏa lực. Tấm khế ước mua bán vừa ký kết không phải là giấy thông hành mang lại lợi nhuận, mà chính là bùa đòi mạng mượn đao giết người tàn độc nhất đã được gài sẵn vào tay kẻ thù.
Hơi lạnh từ ngọc bàn trung tâm lan dọc theo trận tuyến, hóa thành những vệt sương buốt giá cắn nuốt toàn bộ linh khí xung quanh. Diệp Tinh Thần khẽ ho húng hắng, sắc mặt tái đi một phần, nhưng ánh mắt lại sắc bén dị thường. Việc chủ động đảo ngược quy tắc vận hành, ép mười hai phần hỏa linh lực từ Địa Mạch Viêm Trận dồn ngược xuống lòng đất để tạo ra ảo ảnh suy kiệt không phải không có cái giá của nó. Ba lò rèn cấp cao ở khu vực ngoại vi đã hoàn toàn tắt ngấm, dẫn đến việc đình trệ đúc sáu thanh pháp khí định danh của khách hàng lớn. Khoản đền bù vi phạm khế ước thương đạo chắc chắn sẽ vượt quá năm ngàn linh thạch hạ phẩm, một tổn thất đủ để khiến các trưởng lão nội môn phải xót xa.
Nhưng ván cược này hoàn toàn xứng đáng. Một con hạc giấy truyền âm mang theo tia phù quang mờ nhạt xuyên qua lớp cấm chế, hóa thành ngọn lửa nhỏ đậu xuống mặt bàn bằng gỗ linh tùng. Giọng nói đứt quãng nhưng mang theo sự hưng phấn cẩn trọng của Tống Nguyên từ đầu dây bên kia vang lên rành rọt.
Bẩm Các chủ, mồi đã được nuốt trọn.
Đám người của thương hội phe địch đã ra tay cướp trắng lô quặng giả tại Hắc Thủy Nhai, đồng thời mang theo thanh đoản kiếm nạm băng tinh làm vật chứng rời đi. Bọn chúng hiện tại tin chắc rằng hỏa mạch của tổng bộ đang đóng băng suy kiệt, không thể duy trì việc rèn đúc.
Khóe môi vị nam tử trẻ tuổi hơi nhếch lên, ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên thành ghế. Bọn chúng tưởng rằng đã nắm được tử huyệt cốt lõi, nên chắc chắn sẽ dùng thứ đó để ép giá, buộc phía hắn phải nhượng bộ trong buổi đấu thầu quyền khai thác khoáng mạch ngày mai. Bố cục thứ hai đã thành, giờ là lúc dùng chính quy chế nội bộ để siết chặt vòng vây, biến sự tự tin của kẻ địch thành lưỡi dao đoạt mạng. Hắn vươn tay, truyền một đạo thần niệm sắc bén vào lệnh bài chấp sự trưởng màu đồng thau.
Truyền lệnh xuống Chấp Sự Đường, lập tức sửa đổi lộ trình tuần tra đêm nay.
Rút toàn bộ hộ vệ khỏi tuyến đường phía Nam, tạo một khoảng trống dẫn thẳng đến Khố Phòng Chữ Hoàng. Đồng thời, ghi nợ ba ngàn điểm công huân vào sổ của Tống Nguyên để làm bình phong. Lấy lý do hắn làm thất thoát tài nguyên quan trọng, tước bỏ quyền quản lý kho bãi trong một tháng. Kẻ ngoài nhìn vào sổ sách phải thấy rõ hình phạt này được thực thi ngay lập tức.
Khi vòng tuần tra bị nới lỏng có chủ đích, đám tai mắt cài cắm trong phường thị sẽ không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này để đột nhập kiểm chứng thực hư. Chúng sẽ tận mắt nhìn thấy những lò rèn nguội lạnh, cảm nhận được lớp sương giá bám trên vách tường, từ đó hoàn toàn tin tưởng vào nguồn tin tình báo giả mạo. Đối thủ càng cẩn thận xác minh, chúng sẽ càng lún sâu vào cái bẫy đã được giăng sẵn bằng chính những bằng chứng vật lý không thể chối cãi.
Ngay khoảnh khắc đạo lệnh bài vừa sáng lên rồi vụt tắt, một tiếng nứt vỡ giòn giã vang vọng khắp không gian tĩnh lặng của mật thất. Âm thanh không phát ra từ tấm bảng xếp hạng lưu ly, mà bắt nguồn từ chiếc hộp gỗ lim đặt trên giá đỡ cao nhất ở góc phòng. Lớp phong ấn bằng chu sa đỏ sậm dán bên ngoài bỗng nhiên bốc cháy phừng phừng, để lộ ra một nửa thân kiếm gãy nát mang đầy ám khí.
Trên bề mặt kim loại loang lổ vết hoen rỉ, hai chữ triện khắc tên Trảm Phong mờ ảo hiện ra, nhưng lại đang rỉ ra những giọt chất lỏng màu hắc ín đặc quánh, bốc mùi tanh tưởi của tà thuật. Thanh bảo kiếm từng được thế lực đối nghịch giám định là đã gãy trong một trận chiến bảo vệ chính đạo, nay lại tự mình bộc lộ oán niệm của một ma khí tàn độc. Sáng ngày mai, khi mảnh vỡ mang theo sự thật nhơ nhuốc này được đặt thẳng lên bàn Tộc nghị, toàn bộ lời khai bảo lãnh của phe Đại trưởng lão sẽ lập tức sụp đổ thành tro bụi.
Hắn khẽ phẩy tay, một chiếc lọ điêu khắc từ Hàn Ngọc bay vút ra, thu gọn giọt kiếm oán vào trong. Ngay khi nắp lọ đóng lại, toàn bộ mảng tường lưu ly bệ vệ của Thiên Địa Kiếm Phổ rung lên bần bật, ánh sáng từ hàng chục cái tên khác cũng chớp tắt liên hồi. Khối Không Mẫn Thạch trị giá ba ngàn điểm công huân vừa được đưa vào trận nhãn trung tâm bắt đầu phát huy tác dụng, cưỡng ép rút lấy linh khí từ địa mạch bên dưới Kiếm Các để lấp đầy khoảng trống. Cái giá phải trả lập tức hiện rõ, nhiệt độ trong mật thất giảm mạnh, sương giá bám đầy trên các vách đá, đồng thời trận pháp cảnh giới vòng ngoài của tổng bộ buộc phải hạ xuống một bậc uy lực để nhường linh lực cho lõi tính toán.
Từ trong góc khuất của mật thất, một bóng người vận hắc y bước ra, cung kính quỳ một chân trên nền đá lạnh lẽo. Chấp sự Tống Nguyên thuộc phân bộ tình báo không dám ngẩng đầu, chỉ nhạy bén cảm nhận được uy áp từ vị Các chủ trẻ tuổi đang ngày một nặng nề.
Đem chiếc lọ này giao cho Giám Kiếm Đường, bảo họ dùng ngọn lửa của lò rèn số chín để ép ra cặn bã bên trong, tuyệt đối không được dùng linh lực dò xét.
Diệp Tinh Thần nhàn nhạt cất lời, ngón tay búng nhẹ, chiếc lọ Hàn Ngọc vẽ một đường cong chuẩn xác rơi vào lòng bàn tay Tống Nguyên.
Còn ngươi, lập tức tung tin vào chợ đen, nói rằng Thiên Đạo Kiếm Các đang cần thu mua gấp lượng lớn Xích Lân Thiết với giá gấp ba lần thị trường, giao dịch ngay trong đêm nay.
Tống Nguyên khẽ giật mình, ngẩng lên nhìn bóng lưng Các chủ nhưng rất nhanh lại cúi xuống. Hắn không hiểu vì sao lúc này lại phung phí tài nguyên đi thu mua một loại quặng sắt chỉ xếp hàng trung phẩm, nhưng quy củ của phân bộ tình báo là tuyệt đối chấp hành mệnh lệnh.
Thuộc hạ đã rõ, nhưng nếu thương hội Vân Giao hoặc người của Lãnh Nguyệt Các cố tình đổ tiền ra tranh mua thì sao?
Tống Nguyên cẩn trọng hỏi lại, nhịp thở hơi dồn dập vì hàn khí từ địa mạch đang không ngừng thẩm thấu qua lớp đế giày.
Đó chính là điều ta muốn bọn chúng làm.
Khóe môi Diệp Tinh Thần hơi nhếch lên, ánh mắt vẫn xoáy sâu vào vị trí thứ sáu mươi hai đang mờ dần trên bảng xếp hạng. Kẻ đang nắm giữ Huyết Xà Kiếm lúc này chắc chắn phát hiện thân kiếm xuất hiện vết nứt do kiếm oán cắn trả. Để che giấu sự thật trước buổi kiểm chứng công khai vào ngày mai, hắn chỉ có một cách duy nhất là dùng Xích Lân Thiết để khẩn cấp vá lại mạch kiếm. Cứ để bọn chúng dốc tu vi và linh thạch ra tranh mua, càng cuống cuồng vơ vét, chúng càng tự bộc lộ đường dây cung cấp vật liệu giả mạo.
Diệp Tinh Thần bước lùi lại một bước, tay áo bào khẽ vung lên, ném ra một tấm lệnh bài bằng đồng điếu khắc hình mây lửa. Tống Nguyên vội vàng đưa hai tay đón lấy, ngay lập tức cảm nhận được một đạo trận văn truy vết cực kỳ tinh vi đã được Các chủ âm thầm khắc sẵn bên trong.
Mang lệnh bài này đến kho vật liệu, rút thêm năm trăm khối linh thạch trung phẩm làm mồi nhử.
Giọng nói của hắn vang vọng đều đều, mỗi một quyết định đưa ra đều như một nước cờ đã tính trước ba bước cặn kẽ. Không cần phái ám vệ bám theo kẻ thắng đấu giá, chỉ cần Xích Lân Thiết của chúng ta lọt vào tay bọn chúng, trận văn trên lệnh bài này sẽ cộng hưởng với Không Mẫn Thạch ở đây. Đến lúc đó, không cần rút kiếm, ta cũng có thể trực tiếp định vị được vị trí lò rèn bí mật của Hắc Thiên Kiếm Các.
Bóng đen của Tống Nguyên lập tức hòa vào vách đá, mang theo chiếc lọ Hàn Ngọc và lệnh bài rời đi, để lại Diệp Tinh Thần đứng một mình đối diện với bức tường lưu ly. Hắn vươn tay chạm vào mặt đá lạnh buốt, cảm nhận từng luồng linh lực đang vận chuyển một cách khó nhọc qua các điểm nút của trận pháp. Việc ép địa mạch hoạt động quá tải để duy trì Không Mẫn Thạch khiến một phần kinh mạch ở tay phải hắn co giật từng cơn, linh lực trong đan điền hao hụt không phanh. Nhưng đây là một cái giá hoàn toàn xứng đáng để giăng ra tấm lưới vô hình, buộc con mồi phải dùng chính luật lệ của thương đạo để bước vào cửa tử.
Tiếng lách cách khẽ vang lên từ bên trong bảng ngọc, vị trí thứ sáu mươi hai lại tiếp tục biến hóa. Chữ triện cuối cùng của cái tên bỗng nhiên bong tróc một mảng lớn, rớt xuống đài sen bên dưới, hóa thành một nhúm tro tàn màu xám ngoét.
Ngươi đang thắc mắc vì sao ta lại phung phí linh thạch vào lúc khoáng mạch phía Nam vừa bị phong tỏa?
Diệp Tinh Thần xoay người, ánh mắt sắc lạnh lướt qua lớp sương giá đang bám chặt trên vách đá. Tống Nguyên cúi đầu thấp hơn, mồ hôi lạnh rịn ra trán nhưng tuyệt đối không dám phát ra tiếng động thừa. Vị Các chủ trẻ tuổi gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn ngọc, chậm rãi bóc tách từng lớp sương mù. Kẻ đứng sau thanh kiếm giả kia đang bị oán khí phản phệ, lò rèn của chúng chắc chắn đã xuất hiện vết nứt âm hàn. Thứ duy nhất có thể tạm thời trấn áp hàn độc trong lúc này chính là loại quặng sinh nhiệt bạo liệt nhất.
Bọn chúng sẽ lùng sục khắp các phường thị để tìm thuốc giải.
Hắn ném ra một khối lệnh bài bằng đồng đen, mặt trên khắc hình cán cân rạn nứt. Nếu ta tung tin thu mua với giá cao, đám thương nhân Vân Giao vốn hám lợi sẽ lập tức gom sạch hàng hóa để tranh mối hời, vô tình cắt đứt nguồn cung cứu mạng của Lãnh Nguyệt Các. Cầm Tín Vật Giao Thương này đến tìm chưởng quỹ của Vạn Kim Lâu, bảo lão ra mặt thu mua. Tuyệt đối không để lộ danh tính Kiếm Các, cứ đóng giả làm một thế lực thần bí từ ngoại vực đang cần vật liệu đúc trận.
Tống Nguyên bắt lấy khối lệnh bài, cắn răng bẩm báo sự tình.
Các chủ, quỹ dự phòng hiện tại không đủ để trả mức giá gấp ba cho toàn bộ thị trường. Nếu cưỡng ép xuất tiền, dây chuyền cung ứng vật liệu tháng sau của chúng ta sẽ đứt gãy.
Diệp Tinh Thần không chút do dự, vung tay áo hất tung một xấp hồ sơ trên án thư.
Mở Khố Phòng Chữ Hoàng, thanh lý toàn bộ ba vạn cân Tinh Thiết cấp thấp để đổi lấy linh thạch lưu động. Ghi nợ vào sổ công huân của ta hai ngàn điểm, đồng thời ra lệnh cho đội tuần tra giảm một nửa khẩu phần đan dược hồi phục trong ba ngày tới. Bất kỳ ai oán thán, cứ bảo họ đến đây gặp ta.
Cái giá phải trả để giăng mẻ lưới này cực kỳ chát chúa, nhưng vị chấp sự tình báo lập tức nhìn thấu vòng lẩn quẩn chết người bên trong. Bằng cách hy sinh tài nguyên vòng ngoài, Kiếm Các sẽ ép đối thủ vào thế cạn kiệt vật liệu chữa cháy. Lãnh Nguyệt Các một khi dồn đến đường cùng, tất yếu sẽ phải cướp hàng của thương hội Vân Giao trên đường vận chuyển, tự tay xé rách lớp bình phong hợp tác bấy lâu. Tống Nguyên siết chặt Tín Vật Giao Thương, dập đầu nhận mệnh rồi lui nhanh vào bóng tối, để lại sau lưng hàn khí ngút ngàn.
Mật thất trở lại vẻ tĩnh mịch, chỉ còn tiếng sương giá ngưng kết lách tách. Diệp Tinh Thần bước đến bên lò rèn thu nhỏ đặt ở góc phòng, nơi ngọn lửa thanh thiên đang cháy leo lét vì trận pháp tổng bộ đã bị rút bớt linh khí. Hắn ép một giọt tinh huyết từ đầu ngón tay, nhỏ thẳng vào trung tâm ngọn lửa. Đổi lại cơn đau nhói như kim châm chạy dọc kinh mạch cánh tay trái, ngọn lửa bùng lên dữ dội, soi rọi một mảnh kim loại rỉ sét nằm dưới đáy lò. Đây là thứ hắn âm thầm bóc tách được từ vết kiếm chém trên mạn con thuyền chìm đêm qua.
Dưới tác động của tinh huyết và nhiệt độ cao, lớp rỉ sét trên mảnh kim loại từ từ bong tróc. Một nửa đồ án hình vân mây bị khắc ngược dần hiện ra, tỏa ra dao động tà dị. Đôi mắt Diệp Tinh Thần hơi nheo lại, sát cơ trong đáy mắt lóe lên rồi vụt tắt. Đồ án này hoàn toàn không thuộc về phong cách rèn đúc của Lãnh Nguyệt Các, mà là dấu ấn bí truyền dùng để định hình phôi kiếm của phân đà phía Tây Hắc Thiên Kiếm Các. Mồi nhử đã quăng ra, bước tiếp theo chính là dùng mảnh kiếm văn đảo ngược này làm bằng chứng, ép đám người Lãnh Nguyệt Các phải nhận ra chúng chỉ là con cờ thí mạng sắp bị vứt bỏ.
Hắn ép một giọt tâm huyết rỉ ra từ đầu ngón tay, búng thẳng vào lò rèn nhỏ đang lụi tàn trước mặt. Ngọn lửa thanh thiên lập tức bùng lên dữ dội, cắn nuốt lấy sinh cơ của chủ nhân để duy trì nhiệt độ giả tạo, che giấu sự thật rằng toàn bộ hỏa mạch dưới chân Kiếm Các đã bị rút cạn. Sắc mặt Diệp Tinh Thần tái nhợt đi vài phần, kinh mạch cánh tay trái truyền đến từng cơn đau nhức do hỏa độc phản phệ. Nhưng cái giá này là bắt buộc, bởi chỉ khi lò rèn số chín vẫn tỏa ra hỏa khí ngút trời, đám tai mắt ẩn nấp ngoài tổng bộ mới tin rằng hắn đang dốc toàn lực luyện hóa khối vật liệu, hoàn toàn không rảnh tay can thiệp chuyện bên ngoài.
Cùng lúc đó, tại tầng hầm u tối của Vạn Kim Lâu nằm sâu trong lòng chợ đen, Tống Nguyên vung tay ném một lệnh bài đúc bằng đồng điếu lên bàn giao dịch. Mặt đồng xỉn màu có khắc hình một thanh phi kiếm gãy đôi, chính là Tín Vật đặc thù của phân bộ tình báo, đại diện cho quyền ưu tiên thu mua vật liệu cấp bách. Lão chưởng quỹ sau quầy vừa chạm tay vào bề mặt lạnh lẽo của nó, sắc mặt liền biến đổi, vội vàng ra hiệu cho tiểu nhị khiêng ra ba rương sắt nặng trĩu. Bên trong chứa đầy Xích Lân Thiết đỏ rực, tỏa ra dương khí hừng hực, vốn là loại quặng cực kỳ khan hiếm trong ba tháng gần đây.
Chậm đã, lô hàng này Thương hội Vân Giao chúng ta ra giá gấp bốn lần thị trường, bao trọn toàn bộ!
Một giọng nói khàn đục vang lên từ góc khuất, Quản sự Tiết của phe Vân Giao phe phẩy chiếc quạt xếp bước ra, ánh mắt mang theo vài phần trào phúng. Gã vứt xuống bàn một túi trữ vật căng phồng linh thạch, ngang nhiên dùng tài lực để chèn ép quy tắc giao dịch của chợ đen. Theo tin tức gã nắm được từ ám tuyến, trận pháp bảo vệ của Thiên Đạo Kiếm Các đang có dấu hiệu đóng băng. Nếu không có lượng lớn quặng mang thuộc tính hỏa để trung hòa hàn khí, uy danh của vị Các chủ trẻ tuổi kia sẽ sụp đổ ngay trong đêm nay.
Tống Nguyên cắn chặt răng, cố tình để lộ vẻ mặt nôn nóng và phẫn nộ, bàn tay nắm chặt lấy chuôi kiếm giắt bên hông đến mức nổi gân xanh. Hắn không hề tranh cãi, chỉ rút ra một nửa thanh đoản kiếm nứt nẻ, đặt mạnh xuống bàn để chứng minh tình trạng nguy cấp của gia tộc. Lớp kiếm văn hệ hỏa trên thân vũ khí vừa xuất hiện đã vỡ vụn từng mảng, rỉ ra hàn khí buốt xương, minh chứng rõ ràng cho việc hỏa mạch của Kiếm Các đang suy kiệt nghiêm trọng. Quản sự Tiết nhìn thấy cảnh này thì cười lạnh đắc ý, lập tức ném thêm một tấm khế ước mua bán có đóng dấu máu, triệt để niêm phong quyền sở hữu ba rương hàng.
Việc mất trắng nguồn cung cấp hỏa thạch đồng nghĩa với việc đan dược tuần tra của Chấp Sự Đường trong ba ngày tới sẽ bị cắt giảm một nửa. Đây là một tổn thất thực sự, một cái giá bằng xương bằng thịt mà Diệp Tinh Thần chấp nhận đánh đổi để hoàn thiện ván cờ. Quản sự Tiết thu lấy khế ước, trong lòng thầm tính toán viễn cảnh ngày mai khi quy chế minh bạch của Kiếm Các bị bóc trần là giả tạo, quyền kiểm soát thương lộ sẽ tự động rơi vào tay Vân Giao. Gã ra lệnh cho thuộc hạ dán bùa cấm chế lên nắp rương, cẩn thận đưa lên xe ngựa kéo bằng linh thú, chuẩn bị vận chuyển thẳng về kho tổng ở phía đông phường thị.
Mọi chuyện diễn ra chính xác đến từng chi tiết như bức thư tay Diệp Tinh Thần đã dặn dò trước khi lên đường. Tống Nguyên hừ lạnh một tiếng, thu lại lệnh bài rồi quay lưng bước nhanh vào bóng tối, bỏ mặc lô vật liệu quý giá rơi vào tay kẻ địch. Việc hắn cần làm chỉ là một mồi nhử, dùng chính sự vội vã giả tạo để ép đối phương phải cắn câu bằng mọi giá.
Gã Quản sự Tiết không hề biết rằng, lượng dương khí hừng hực tỏa ra từ đống quặng sắt kia đã bị tẩm một loại phấn hoa vô sắc, thứ chuyên dùng để dẫn đường cho kiếm trận truy tung. Sáng ngày mai, khi đám người Lãnh Nguyệt Các phát điên vì hàn độc phản phệ, thứ khí tức dương hỏa nồng đậm bốc lên từ kho hàng của Thương hội Vân Giao sẽ trở thành điểm mù thu hút toàn bộ hỏa lực. Tấm khế ước mua bán vừa ký kết không phải là giấy thông hành mang lại lợi nhuận, mà chính là bùa đòi mạng mượn đao giết người tàn độc nhất đã được gài sẵn vào tay kẻ thù.
Hơi lạnh từ ngọc bàn trung tâm lan dọc theo trận tuyến, hóa thành những vệt sương buốt giá cắn nuốt toàn bộ linh khí xung quanh. Diệp Tinh Thần khẽ ho húng hắng, sắc mặt tái đi một phần, nhưng ánh mắt lại sắc bén dị thường. Việc chủ động đảo ngược quy tắc vận hành, ép mười hai phần hỏa linh lực từ Địa Mạch Viêm Trận dồn ngược xuống lòng đất để tạo ra ảo ảnh suy kiệt không phải không có cái giá của nó. Ba lò rèn cấp cao ở khu vực ngoại vi đã hoàn toàn tắt ngấm, dẫn đến việc đình trệ đúc sáu thanh pháp khí định danh của khách hàng lớn. Khoản đền bù vi phạm khế ước thương đạo chắc chắn sẽ vượt quá năm ngàn linh thạch hạ phẩm, một tổn thất đủ để khiến các trưởng lão nội môn phải xót xa.
Nhưng ván cược này hoàn toàn xứng đáng. Một con hạc giấy truyền âm mang theo tia phù quang mờ nhạt xuyên qua lớp cấm chế, hóa thành ngọn lửa nhỏ đậu xuống mặt bàn bằng gỗ linh tùng. Giọng nói đứt quãng nhưng mang theo sự hưng phấn cẩn trọng của Tống Nguyên từ đầu dây bên kia vang lên rành rọt.
Bẩm Các chủ, mồi đã được nuốt trọn.
Đám người của thương hội phe địch đã ra tay cướp trắng lô quặng giả tại Hắc Thủy Nhai, đồng thời mang theo thanh đoản kiếm nạm băng tinh làm vật chứng rời đi. Bọn chúng hiện tại tin chắc rằng hỏa mạch của tổng bộ đang đóng băng suy kiệt, không thể duy trì việc rèn đúc.
Khóe môi vị nam tử trẻ tuổi hơi nhếch lên, ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên thành ghế. Bọn chúng tưởng rằng đã nắm được tử huyệt cốt lõi, nên chắc chắn sẽ dùng thứ đó để ép giá, buộc phía hắn phải nhượng bộ trong buổi đấu thầu quyền khai thác khoáng mạch ngày mai. Bố cục thứ hai đã thành, giờ là lúc dùng chính quy chế nội bộ để siết chặt vòng vây, biến sự tự tin của kẻ địch thành lưỡi dao đoạt mạng. Hắn vươn tay, truyền một đạo thần niệm sắc bén vào lệnh bài chấp sự trưởng màu đồng thau.
Truyền lệnh xuống Chấp Sự Đường, lập tức sửa đổi lộ trình tuần tra đêm nay.
Rút toàn bộ hộ vệ khỏi tuyến đường phía Nam, tạo một khoảng trống dẫn thẳng đến Khố Phòng Chữ Hoàng. Đồng thời, ghi nợ ba ngàn điểm công huân vào sổ của Tống Nguyên để làm bình phong. Lấy lý do hắn làm thất thoát tài nguyên quan trọng, tước bỏ quyền quản lý kho bãi trong một tháng. Kẻ ngoài nhìn vào sổ sách phải thấy rõ hình phạt này được thực thi ngay lập tức.
Khi vòng tuần tra bị nới lỏng có chủ đích, đám tai mắt cài cắm trong phường thị sẽ không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này để đột nhập kiểm chứng thực hư. Chúng sẽ tận mắt nhìn thấy những lò rèn nguội lạnh, cảm nhận được lớp sương giá bám trên vách tường, từ đó hoàn toàn tin tưởng vào nguồn tin tình báo giả mạo. Đối thủ càng cẩn thận xác minh, chúng sẽ càng lún sâu vào cái bẫy đã được giăng sẵn bằng chính những bằng chứng vật lý không thể chối cãi.
Ngay khoảnh khắc đạo lệnh bài vừa sáng lên rồi vụt tắt, một tiếng nứt vỡ giòn giã vang vọng khắp không gian tĩnh lặng của mật thất. Âm thanh không phát ra từ tấm bảng xếp hạng lưu ly, mà bắt nguồn từ chiếc hộp gỗ lim đặt trên giá đỡ cao nhất ở góc phòng. Lớp phong ấn bằng chu sa đỏ sậm dán bên ngoài bỗng nhiên bốc cháy phừng phừng, để lộ ra một nửa thân kiếm gãy nát mang đầy ám khí.
Trên bề mặt kim loại loang lổ vết hoen rỉ, hai chữ triện khắc tên Trảm Phong mờ ảo hiện ra, nhưng lại đang rỉ ra những giọt chất lỏng màu hắc ín đặc quánh, bốc mùi tanh tưởi của tà thuật. Thanh bảo kiếm từng được thế lực đối nghịch giám định là đã gãy trong một trận chiến bảo vệ chính đạo, nay lại tự mình bộc lộ oán niệm của một ma khí tàn độc. Sáng ngày mai, khi mảnh vỡ mang theo sự thật nhơ nhuốc này được đặt thẳng lên bàn Tộc nghị, toàn bộ lời khai bảo lãnh của phe Đại trưởng lão sẽ lập tức sụp đổ thành tro bụi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.