Chương 157: Phù Tiêu Huyết Lệnh
Thẩm Trạch đứng trong bóng tối, cẩn thận dùng một tấm lụa tơ tằm bọc lấy khối phôi sắt đen ngòm đang tỏa ra mùi tanh tưởi. Hắn không cần hỏi thêm nửa lời, bởi sát khí rịn ra từ những vết nứt hình mạng nhện trên thân vật chứng đã nói lên tất cả. Mệnh lệnh của các chủ luôn là những nhát dao vô hình, không thấy máu nhưng đủ sức lăng trì uy tín của bất kỳ kẻ nào.
Diệp Tinh Thần khẽ phẩy tay, ánh mắt vẫn dán chặt vào ngọn lửa u lam đang leo lét trong lò sưởi. Hắn biết rõ đám người ở xưởng rèn phía nam sẽ phản ứng ra sao khi sự việc vỡ lở. Bọn chúng chắc chắn sẽ đổ lỗi cho thợ phụ thao tác sai lầm, thậm chí đẩy vài tên chấp sự tép riu ra chịu tội thay. Nhưng một khi hóa đơn bồi thường có chữ ký xác nhận của đại diện thương hội được treo lên, sự việc không còn là vấn đề nội bộ của gia tộc nữa. Quy tắc thương đạo Cửu Châu cực kỳ nghiệt ngã, không một ai dám giao phó khoáng thạch quý giá cho một lò nung mang danh lừa đảo.
Tuân lệnh các chủ, thuộc hạ sẽ dùng trận bàn Lưu Ảnh ghi lại toàn bộ quá trình niêm yết.
Thẩm Trạch cung kính cúi đầu, tay xiết chặt khối kim loại tàn tạ. Hắn liếc nhìn phần tủy kiếm đã bị ép đến mức cháy đen, bên trong còn vương lại vài tia linh lực thuộc về công pháp tà môn. Để luyện ra thứ phôi thai đoạt mệnh này, kẻ đúc chắc chắn đã phải rút cạn tâm huyết của hàng chục thanh kiếm vô tội khác. Đem thứ ô uế này phơi bày dưới ánh sáng mặt trời, chính là cách tàn nhẫn nhất để tước đoạt danh xưng nghệ nhân của đám hắc thủ.
Chỉ nửa canh giờ sau, quảng trường trung tâm phường thị đã ồn ào như ong vỡ tổ. Gió đêm thổi thốc qua tấm bảng cáo thị bằng gỗ lim, làm tung bay tờ công văn mang theo ngọc ấn đỏ chót của Khảo Công Đường. Đám đông thương nhân từ các châu phủ tụ tập ngày một đông, ánh mắt đổ dồn vào khối lõi kiếm nứt nẻ được treo lơ lửng bên trong lồng kính cấm chế. Tiếng bàn tán xôn xao nổi lên, những ngón tay chỉ trỏ mang theo sự nghi kỵ và phẫn nộ bắt đầu hướng về khu vực lò nung phía nam.
Ở một góc khuất sau tửu lâu, quản sự tuần tra Tôn Lượng toát mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Gã vốn nhận lệnh mang theo một tiểu đội ám vệ ra ngoài dọn dẹp tàn cuộc, xóa sạch mọi dấu vết linh lực bạo động tại hiện trường. Nào ngờ đối phương lại ra tay nhanh hơn một bước, trực tiếp đem vật chứng cốt lõi ném thẳng vào giữa bàn dân thiên hạ. Tôn Lượng cắn chặt khớp hàm, bàn tay đặt trên chuôi đao khẽ run rẩy. Gã biết rõ, nếu bây giờ lao ra cướp lại vật chứng, chẳng khác nào tự trói mình vào cột trụ nhận tội trước hàng trăm con mắt của giới thương nhân.
Rút lui, lập tức truyền tin về Trưởng Lão Viện!
Tôn Lượng rít qua kẽ răng, quyết định từ bỏ nhiệm vụ để bảo toàn mạng sống của chính mình. Gã không ngu ngốc đến mức đi đối đầu với quy chế minh bạch mà Khảo Công Đường vừa thiết lập. Sự lùi bước của tiểu đội ám vệ chính là hệ quả tất yếu mà Diệp Tinh Thần đã tính toán từ trước. Bằng cách mượn dư luận và luật lệ thương đạo làm bình phong, hắn đã ép đối thủ phải tự nuốt ngược quả đắng vào trong. Không cần tốn một giọt linh lực, nhánh phía nam đã chính thức đánh mất quyền định đoạt sự thật.
Tờ hóa đơn bồi thường khổng lồ rung lên bần bật trong gió, từng con số ghi trên đó như những nhát búa nện thẳng vào nền tảng tài chính của chi tộc đối nghịch. Đến sáng mai, khi thời hạn thanh toán bồi thường kết thúc, nếu kho bạc phía nam không mở cửa xuất linh thạch, toàn bộ quy chế cung cấp quặng mỏ sẽ tự động bị đình chỉ. Khối tàn phôi tà đạo trong lồng kính vẫn âm ỉ tỏa ra thứ mùi rỉ sét cay nồng, lẳng lặng chờ đợi một cuộc thanh trừng quy mô lớn trên bàn nghị sự sắp tới.
Tôn Lượng nghiến chặt khớp hàm, nếm được cả vị rỉ sét tứa ra từ kẽ răng. Lão vốn phụng mệnh mang theo đội ám vệ đến xóa sổ hiện trường, nhưng bây giờ thứ cần hủy lại chễm chệ nằm giữa hàng ngàn con mắt. Nếu quay về tay không, đám lão quái vật ở chi tộc phía nam tuyệt đối sẽ lột da lão để bưng bít thông tin. Nhưng nếu cưỡng ép ra tay, trận quang bảo vệ xung quanh khu vực niêm yết hiển nhiên không phải vật trang trí.
Lưỡng lự chốc lát, quản sự tuần tra thò tay vào tay áo, rút ra một cây châm mỏng như cánh ve. Đây là Tẫn Diệt Tiên, pháp khí tà môn rèn từ mạt sắt của hàng trăm thanh phi kiếm phế phẩm. Chỉ cần một tia linh lực nhỏ nhoi, thứ này có thể xuyên thủng cấm chế, hóa lỏng bất kỳ phôi thai nào bên trong mà không gây tiếng động. Lão lùi lại nửa bước, dồn ba phần chân nguyên vào ngón trỏ, lặng lẽ búng mạnh.
Sợi quang mang xám xịt xé gió lao đi, găm chuẩn xác vào khe hở của trận đồ bảo vệ. Thế nhưng, tiếng pha lê vỡ nát như dự tính lại không vang lên.
Ngay khoảnh khắc mũi kim chạm vào bề mặt khối kim loại tàn tạ, những vết nứt hình mạng nhện trên thân vật chứng đột ngột bừng sáng. Một luồng kiếm ý lạnh lẽo, mang theo khí tức bóc trần vạn vật từ bên trong tủy sắt bùng nổ, gắt gao quấn lấy tàn dư linh lực của kẻ vừa phóng ám khí.
Sắc mặt Tôn Lượng nháy mắt trắng bệch. Tẫn Diệt Tiên nứt toác rồi hóa thành bột mịn ngay giữa không trung. Một cỗ phản chấn chạy dọc theo thần thức, hung hăng cắn nuốt một góc kinh mạch ở cổ tay phải khiến lão suýt khụy gối.
Kẻ đứng sau màn căn bản không hề sợ chứng cứ bị phá hủy. Ngược lại, người nọ cố tình dùng phần lõi hỏng kia làm mồi nhử, âm thầm khắc thêm một đạo Phản Nguyên Kiếm Văn vào sâu trong tủy thép để bắt mạch kẻ đến cướp.
Đám đông trên quảng trường bắt đầu xôn xao chỉ trỏ khi thấy lồng kính lóe lên dị tượng. Tôn Lượng biết rõ mình đã triệt để bại lộ khí tức cá nhân. Nếu lúc này chạy về bẩm báo, những kẻ cầm quyền ở xưởng rèn chắc chắn sẽ giết lão diệt khẩu ngay trong đêm để cắt đứt manh mối. Đôi mắt gã quản sự lóe lên tia tàn nhẫn, dứt khoát vạch phá vạt áo có thêu huy hiệu gia tộc, ném thẳng vào góc tối.
Lão móc từ trong ngực ra một viên ngọc giản truyền âm khuyết góc, bên trong lưu lại mệnh lệnh gốc của nhị trưởng lão. Thứ này vốn phải bóp nát sau khi xong việc, nhưng giờ nó lại là bùa hộ mệnh duy nhất để đàm phán đường sống.
Tôn Lượng cắn nát đầu lưỡi, đốt cháy hai mươi năm thọ nguyên, hóa thành một vệt độn quang lẫn vào dòng người đang hoảng loạn. Lão không quay về sơn trang mà hướng thẳng ra ngoài thành, bỏ mặc đám ám vệ cấp dưới vẫn đang ngơ ngác chực chờ trong bóng tối.
Trên tầng cao của Vạn Kim thương hội, Thẩm Trạch thu hồi ánh mắt khỏi góc tửu lâu, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. Mọi diễn biến đều trượt đi trên đúng quỹ đạo mà các chủ đã vạch sẵn. Con chuột nhắt đến dọn dẹp hiện trường không những không phá được mồi nhử, mà còn vì sợ hãi luật lệ nội bộ mà tự tay chặt đứt sợi dây liên kết với chủ nhân của nó.
Việc tên quản sự bỏ trốn mang theo ngọc giản bí mật sẽ khiến đám người giật dây phía sau rơi vào trạng thái hoang mang tột độ. Bọn chúng không thể biết được kẻ phản bội kia đã chết, đã đầu hàng, hay đang trốn ở đâu để chờ ngày ra giá.
Cuốn sổ ghi chép công huân của Khảo Công Đường đêm nay sẽ chính thức gạch bỏ tên của toàn bộ đội tuần tra nhánh nam. Khi mặt trời ló rạng, cuộc họp chia lại quyền lợi tại đại điện sẽ không còn là nơi để bọn chúng thong dong chối tội. Bọn chúng sẽ phải tự bỏ tiền túi ra lấp liếm sự việc, hoặc phải đối mặt với một nghi vấn chí mạng từ Trưởng Lão Viện: Kẻ nắm giữ bằng chứng đúc kiếm tà môn hiện đang nằm trong tay thế lực nào?
Tôn Lượng cắn nát đầu lưỡi, cố dùng chút thanh tỉnh cuối cùng để đè ép luồng hàn khí đang chạy dọc cánh tay phải. Kế hoạch dọn dẹp tàn cuộc đã hoàn toàn đổ sông đổ biển. Ngay khoảnh khắc gã chạm vào lớp màng cấm chế quanh lồng kính ngoài quảng trường ban nãy, một đạo Phản Nguyên Kiếm Văn vô hình đã lặng lẽ bám vào da thịt.
Kẻ đứng sau lưng Thẩm Trạch không chỉ muốn bêu rếu nhánh phía nam, mà còn dùng chính luồng oán khí từ phôi sắt hỏng để làm mồi nhử. Khí tức cá nhân của quản sự tuần tra đã bị đánh dấu gắt gao. Gã không thể quay về báo cáo, càng không dám xuất hiện ở chỗ đông người.
Ngươi định đi đâu?
Một thanh âm khàn đục vang lên từ khoảng không phía trên hẻm nhỏ. Cùng lúc đó, bốn vách tường xung quanh lập tức bị bao phủ bởi một lớp màng sáng màu xám tro.
Tĩnh Âm Trận Bàn đã được kích hoạt, phong tỏa toàn bộ âm thanh và linh lực chấn động. Một bóng người mặc áo choàng xám thả mình rơi xuống, mũi kiếm mỏng tang xé gió đâm thẳng về phía yết hầu Tôn Lượng. Đối phương căn bản không có ý định bắt sống hay tra hỏi, mục tiêu duy nhất là diệt khẩu để cắt đứt mọi manh mối.
Tôn Lượng gầm lên một tiếng, vung tay ném ra ba tấm Hỏa Bạo Phù tạo thành một bức tường lửa ngùn ngụt. Thân hình gã dường như muốn mượn lực đẩy của vụ nổ để lao về phía tả ngạn con hẻm hòng tìm góc khuất.
Sát thủ áo xám hừ lạnh, cổ tay khẽ đảo. Đường kiếm lập tức chuyển hướng chém xéo sang trái, đồng thời tay trái đối phương tung ra một tấm Khóa Linh Võng hòng bắt gọn con mồi. Thế nhưng, gã sát thủ nhanh chóng nhận ra mình đã phán đoán sai đường chạy của kẻ địch.
Bức tường lửa chỉ là hư chiêu. Tôn Lượng đột ngột hạ thấp trọng tâm, thiêu đốt một giọt tinh huyết thọ nguyên để đổi lấy tốc độ cực hạn, liều mạng lao thẳng về phía vách tường bên phải.
Chiếc lưới bện từ gân thú xẹt qua bả vai gã. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép luân chuyển linh lực trong lúc bị cấm chế phong tỏa là cực kỳ tàn khốc. Toàn bộ hệ thống kinh mạch trên cánh tay phải của Tôn Lượng tức thì nổ tung, da thịt chuyển sang màu xám ngoét như cành cây khô. Cánh tay cầm kiếm của gã đã triệt để phế bỏ, vĩnh viễn mất đi tư cách tu hành.
Nhận ra con mồi sẵn sàng tự hủy để tìm đường sống, sát thủ lập tức thay đổi chiến thuật. Hắn thu hồi thế công sắc bén, chuyển sang bộ pháp du đấu, liên tục tung ra những đạo kiếm khí âm hàn nhằm vắt kiệt chút lực lượng cuối cùng của kẻ đào tẩu. Chỉ cần kéo dài thêm mười nhịp thở, thọ nguyên cạn kiệt sẽ tự vùi lấp cái mạng quèn này.
Tôn Lượng biết rõ mình không thể trụ vững trước lối đánh tiêu hao. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, gã thò tay vào ngực áo, lôi ra một khối ngọc giản truyền âm đang tỏa ánh sáng xanh nhạt.
Đây không phải vật phẩm bình thường, mà là lệnh bài mang theo một tia thần thức nguyên bản của Nhị trưởng lão chi tộc phía nam. Thay vì dùng nó để gửi tin tức, Tôn Lượng điên cuồng dồn chút linh lực tàn tạ bóp nát một góc ngọc giản.
Uy áp thần thức của tu sĩ cấp cao bị áp bức tức thời bùng nổ, tạo thành một cơn lốc linh khí cuồng bạo quét ngang con hẻm. Lớp màng xám tro của trận bàn cách âm căn bản không chịu nổi cỗ lực lượng dị thường này, lập tức rạn nứt rồi vỡ vụn thành từng mảnh quang mang lả tả.
Đứng trên nóc tửu lâu cách đó không xa, một gã ám vệ thuộc mạng lưới tình báo khẽ nhếch mép, cẩn thận thu hồi Lưu Ảnh Thạch vào tay áo. Mọi diễn biến trong hẻm tối đều đã được ghi lại không thiếu một chi tiết.
Tôn Lượng cho rằng mình đang vùng vẫy tìm đường sống, nhưng thực chất gã chỉ là một con rối đang nhảy múa trên bàn cờ của Diệp Tinh Thần. Các chủ đã tính toán không sai một ly, khi dồn nhánh phía nam vào góc tường bằng dư luận thương đạo, đám lão quái vật kia chắc chắn sẽ hoảng loạn mà chọn cách ngu ngốc nhất là phái người đi diệt khẩu.
Chỉ cần sát thủ ra tay ép góc, vật chứng mang tên ngọc giản điều động sẽ buộc phải kích hoạt và lộ diện dưới ánh sáng.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc từ thần thức uy áp đã đánh động toàn bộ hệ thống phòng ngự của phường thị. Tiếng còi báo động xé toạc màn đêm, hàng chục đạo kiếm quang của đội tuần tra chính quy đang rầm rập lao tới khu vực hẻm nhỏ. Sát thủ áo xám biến sắc, không cam lòng cắn răng bóp nát một tấm độn phù rồi biến mất khỏi hiện trường. Tôn Lượng ngã gục bên vũng máu, bàn tay trái vẫn nắm chặt nửa khối lệnh bài nứt nẻ. Vật chứng mang theo khí tức của tầng lớp chóp bu giờ đây đã chính thức phơi bày, trở thành lưỡi dao chí mạng chuẩn bị gác lên cổ những kẻ từng đứng sau màn. Tộc nghị ngày mai sẽ không còn là nơi để tranh cãi về bồi thường, mà là pháp trường định tội cho hành vi tàn sát đồng tộc.
Toái!
Tôn Lượng gầm lên một tiếng rách họng, dồn chút thọ nguyên cạn kiệt cuối cùng xông thẳng vào tử huyệt của trận pháp. Gã không chọn cách phòng ngự, mà trực tiếp vung cánh tay phải đã nát bét ném mạnh tấm Phù Tiêu Huyết Lệnh về phía hắc y nhân. Đây là đòn nhử mạng đổi mạng, ép kẻ thủ ác phải thu hồi linh lực đang phong tỏa không gian để chuyển sang bảo vệ thần hồn. Áp lực tuyệt vọng khiến không khí trong con hẻm nhỏ vặn vẹo, kéo theo tiếng nổ đục ngầu của linh mạch bốc cháy.
Tên sát thủ hừ lạnh, nhận ra ngay ý đồ tuyệt thủ của con mồi đang vùng vẫy. Hắn lập tức thay đổi chiến thuật, không lùi bước mà bấm quyết kích hoạt sát trận giấu sẵn dưới lòng đất. Bảy đạo u quang mang theo thuộc tính ăn mòn từ lòng hẻm đâm ngược lên, xuyên thủng lớp phòng hộ mỏng manh của Tôn Lượng. Một bức tường chân không được dựng lên tức thời, chặn đứng tấm phù lệnh đang lao đến. Lựa chọn này tàn nhẫn nhưng hiệu quả, triệt để cắt đứt hy vọng tẩu thoát cuối cùng của vị quản sự tuần tra.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc u quang chạm vào Phù Tiêu Huyết Lệnh, một biến số nằm ngoài dự tính của hắc y nhân đột ngột bùng nổ. Tấm lệnh bài không hề mang theo sát thương vật lý, mà vỡ vụn thành hàng ngàn hạt bụi sáng, kích hoạt Phản Nguyên Kiếm Văn vốn được Diệp Tinh Thần bí mật sai người khắc lên từ trước. Những hạt bụi này giống như giòi trong xương, điên cuồng bám chặt lấy pháp khí bản mệnh hình lưỡi liềm của kẻ ám sát. Cái giá cho đòn phản kích này là toàn bộ kiếm cốt của Tôn Lượng hóa thành tro bụi, sinh cơ hoàn toàn đoạn tuyệt.
Hắc y nhân biến sắc, vội vàng rót linh lực nhằm thanh tẩy dị vật trên vũ khí nhưng vô vọng. Phản Nguyên Kiếm Văn đã mượn chính sát khí của hắn để cắm rễ vào kết cấu pháp bảo, lưu lại một dấu ấn linh lực không thể bôi xóa. Hắn cắn răng chặt đứt một đoạn thần thức kết nối với lưỡi liềm, chịu đựng cơn đau xé rách linh hồn để thu hồi tàn thân pháp khí rồi độn thổ tẩu thoát. Kẻ thủ ác đinh ninh rằng bản thân đã diệt khẩu thành công, hoàn thành nhiệm vụ che đậy cho đường dây vận chuyển phôi kiếm tà dị.
Chỉ mười nhịp thở sau khi không gian tĩnh lặng trở lại, Thẩm Trạch từ tốn bước ra từ ngã rẽ bên cạnh. Ánh mắt hắn phẳng lặng lướt qua cái xác không còn nguyên vẹn của Tôn Lượng. Các chủ đã tính toán không sai một ly, nhánh phía nam tuyệt đối không dám để một kẻ nắm giữ bí mật sổ sách sống sót rời đi. Việc đối phương nôn nóng ra tay sát hại chính người của mình đã vô tình kích hoạt cái bẫy thứ hai. Bọn chúng tưởng rằng đang dọn dẹp tàn cuộc, lại không biết bản thân vừa bước chân vào tử cục do Thiên Đạo Kiếm Các giăng sẵn.
Thẩm Trạch thu lấy một nhúm tro cốt hòa lẫn linh lực tàn dư của sát thủ, cẩn thận cho vào lọ lưu ly nắp bạc. Vật chứng mang tên tro tàn Phản Nguyên này đã chính thức đổi chủ, trở thành lưỡi đao chí mạng chĩa thẳng vào yết hầu của thế lực đối nghịch. Mọi dấu vết hung khí để lại hiện trường đều trùng khớp hoàn hảo với công pháp bí truyền của đội ám vệ thuộc xưởng rèn phía nam. Lớp bình phong vu khống ngoại địch xâm nhập mà bọn chúng cất công dàn dựng đã bị phá vỡ từ bên trong.
Sáng sớm ngày mai, khi lọ lưu ly chứa vật chứng này được ném lên bàn nghị sự, quy chế Khảo Công Đường sẽ lập tức bị kích hoạt. Trưởng Lão Viện không còn lý do gì để trì hoãn Lệnh Phong Kho Phía Nam, buộc phải đình chỉ toàn bộ quyền xuất nhập khoáng thạch của nhánh này để phục vụ điều tra. Một khi sổ sách tuần tra và quyền vận hành ba mươi sáu lò nung bị niêm phong, những cái tên từng đứng sau lưng Tôn Lượng sẽ phải đối mặt với án phạt tước đoạt quyền lực nặng nề nhất. Ván cờ chia lại tài nguyên gia tộc đã đến thời khắc lật bài.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.