Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 7: Vạn Kim Thương Hội

Đăng: 04/07/2026 14:46 3,735 từ 2 lượt đọc

...giữ bí mật ngụy tạo hạch tâm của Liệt Dương Kiếm."

Đầu bút lông sói trong tay Tống quản sự khẽ run lên, dứt khoát ấn xuống mặt giấy da thú. Dòng mực đỏ thẫm vừa hiện ra liền bị một tầng cấm chế mỏng manh bao phủ, chính thức đưa khoản chi năm trăm linh thạch vào sổ nợ bí mật của Thiên Đạo Kiếm Các.

"Các chủ, khoản xuất kho này đã vượt quá hạn mức duy trì trận pháp." Lão quản sự cất kỹ cuốn sổ, giọng điệu mang theo sự cẩn trọng thường thấy của người nắm giữ tài nguyên. "Nếu đối phương không cắn câu, hụt năm trăm linh thạch sẽ khiến linh điền cấp hai tháng tới không đủ linh dịch tưới tiêu. Tộc quy ghi rõ, mọi tổn thất do tình báo sai lệch, người ra lệnh phải dùng công huân cá nhân bồi hoàn."

"Cứ ghi nợ vào danh tự của ta." Diệp Tinh Thần thản nhiên đáp, ánh mắt rời khỏi bản đồ, chuyển sang khối ngọc giản nứt nẻ đang nằm im lìm trên khay ngọc bích.

Đây là chiến lợi phẩm thu được từ gã chấp sự Hắc Thiên hôm trước, bên trong còn vương lại một tia tàn niệm giãy giụa. Hắn nhặt nó lên, cảm nhận hơi lạnh thấu xương truyền qua đầu ngón tay.

"Bọn chúng ráo riết truy sát, tất nhiên sẽ không tìm một kẻ vô danh. Ta cần một cái bia đỡ đạn đủ lớn để thu hút toàn bộ sự chú ý của giới bình duyệt."

Hắn gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn ba nhịp. Từ trong góc tối của thư phòng, một bóng đen gầy gò chậm rãi tách ra khỏi bức tường tĩnh lặng. Ám vệ Thập Ngũ vận hắc y bó sát, trên ngực trái thêu chìm một đường kiếm văn gãy nát, im lặng quỳ một chân xuống nền gạch lạnh lẽo chờ lệnh.

"Cầm lấy thứ này." Diệp Tinh Thần hất tay, đẩy khối ngọc giản mang theo âm hàn chi khí bay thẳng về phía bóng đen. "Đem nó ném vào khu vực giao tranh cũ tại Lạc Tinh Cốc. Nhớ kỹ, trước khi rút lui, phải dùng phù lục hệ hỏa thiêu rụi một nửa cấm chế bên ngoài. Làm sao để thoạt nhìn giống như tàn tích để lại sau khi đệ tử của Vạn Kim Thương Hội bị giết người diệt khẩu."

Thập Ngũ bắt lấy vật chứng, hàn khí lập tức ăn mòn lớp da lòng bàn tay phát ra tiếng xèo xèo, nhưng gã tuyệt nhiên không cau mày.

Diệp Tinh Thần mỉm cười nhạt, gieo xuống từng lời tính kế: "Hắc Thiên phân các nhận được tin đồn, tất sẽ phái thần thức đảo qua Lạc Tinh Cốc. Khi phát hiện tàn niệm của người mình nằm lẫn trong pháp khí mang ấn ký Vạn Kim, bọn chúng tự nhiên sẽ chĩa mũi nhọn sang thương đạo đối thủ. Ta muốn mượn con dao Hắc Thiên, nhổ cái đinh Vạn Kim đang ghim ở phường thị phía nam."

"Thuộc hạ hiểu." Thập Ngũ cúi đầu, nhưng vẫn chần chừ nửa nhịp chưa chịu rời đi. "Nhưng Vạn Kim Thương Hội có trận bàn dò xét khí tức phi thường mẫn cảm. Nếu ta dùng hỏa phù thông thường, e rằng sẽ lộ ra linh lực bản nguyên của Kiếm Các. Xin Các chủ phê chuẩn cho mượn một tấm Huyết Diệm Phù từ kho cấm, chi phí hao tổn thuộc hạ nguyện trích từ bổng lộc tháng này để thế chấp."

Sự nhạy bén của kẻ dưới quyền khiến Diệp Tinh Thần hài lòng. Kẻ làm tình báo không sợ tham lam, chỉ sợ làm việc máy móc đến mức để lại sơ hở. Hắn hất cằm ra hiệu cho Tống quản sự.

Lão nhân thở dài, lấy từ trong tay áo ra một tấm bùa chú đỏ rực như máu tươi, cẩn thận giao cho Thập Ngũ. Khi ám vệ hóa thành hắc vụ biến mất khỏi cửa sổ, Diệp Tinh Thần mới xoay người, ném cho Tống quản sự một khối lệnh bài bằng đồng đen lạnh lẽo.

"Thông báo cho đội tuần tra sườn đông, đêm nay rút toàn bộ trạm gác lùi về mười dặm, mở toang cửa ngõ Lạc Tinh Cốc." Lời nói của hắn sắc lạnh như lưỡi kiếm vừa tuốt vỏ. "Đêm nay, bất kỳ kẻ nào bước vào khu vực đó, không cần hỏi lai lịch, lập tức kích hoạt Sát Trận ghi vào sổ tử vong. Ta muốn xem, kẻ đầu tiên dẫm lên chín ô trận vị là thợ săn, hay là con mồi."

...bọn chúng sẽ tự động suy diễn Vạn Kim Thương Hội muốn nuốt trọn mối hời này. Diệp Tinh Thần thong thả nối tiếp vế câu còn dang dở, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào hắc y nhân đang quỳ.

Thập Ngũ không lập tức lĩnh mệnh. Gã dập đầu một cái thật mạnh xuống nền gạch, cất giọng khàn khàn bẩm báo sự tình.

Thưa Các chủ, Lạc Tinh Cốc hiện đang bị Vạn Kim phong tỏa bằng Tầm Khí Trận Bàn. Nếu thuộc hạ mang vật này vào, trận văn hệ mộc của bọn chúng nhất định sẽ lưu lại một tia khí tức bản nguyên. Kế gắp lửa bỏ tay người e rằng sẽ bị nhìn thấu, ngược lại thiêu đến cửa nhà chúng ta.

Diệp Tinh Thần khẽ gật đầu, hoàn toàn không bất ngờ trước biến số này. Hắn vươn tay mở ngăn kéo dưới án thư, lấy ra một thanh chủy thủ rỉ sét xỉn màu. Thân đao chỉ dài bằng gang tay nhưng chi chít những vết nứt hình mạng nhện, tỏa ra mùi máu tanh nhàn nhạt. Đây là chiến lợi phẩm tình báo thu thập được từ tháng trước, vốn là một phế phẩm bị đào thải từ chính lò luyện của Hắc Thiên phân các.

Tống quản sự đứng bên cạnh biến sắc, vội vàng tiến lên nửa bước can ngăn.

Các chủ, thứ đó sát khí quá nặng. Khí linh bên trong đã phát điên, tuy có thể mô phỏng và cắn nuốt khí tức ngoại lai để lừa gạt cấm chế, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Người cầm nó phải hiến tế tinh huyết tâm mạch, kinh mạch toàn bộ cánh tay sẽ chịu ma khí xâm thực ròng rã ba mươi ngày, căn bản không thể ngưng tụ kiếm quyết.

Ánh mắt Diệp Tinh Thần không hề dao động, đẩy thứ vũ khí hoen rỉ kia về phía mép bàn. Sự thật trên bàn cờ này luôn cần lớp ngụy trang, kẻ nào ra tay trước kẻ đó sẽ lộ sơ hở.

Khối trận bàn dò xét của Vạn Kim rất nhạy cảm với linh lực thuần phong, nhưng lại hoàn toàn mù tịt trước sát khí hỗn tạp. Ngươi dùng vật này che đậy thân phận, mạng lưới cảnh giới tại Lạc Tinh Cốc sẽ chỉ ghi nhận một gã tán tu tu luyện tà công vừa lướt qua. Đến lúc Hắc Thiên phân các tra khảo, đối thủ của chúng ta sẽ tự đưa ra những bằng chứng giả mạo cắn xé lẫn nhau.

Hắn dừng một nhịp, quay sang nhìn lão quản sự đang nhíu chặt mày.

Ghi thêm vào sổ công huân. Thập Ngũ chấp hành mật lệnh, hy sinh căn cơ cánh tay phải, đặc cách mở kho đan dược cấp hai. Xuất ra ba viên Hồi Mạch Đan và mười bình hỏa diệm linh dịch để xua đuổi hàn độc. Toàn bộ số tài nguyên cứu chữa này tiếp tục tính vào hạn mức chi tiêu cá nhân của ta, tuyệt đối không động đến quỹ duy trì linh điền.

Tống quản sự cắn răng thở dài, lôi cuốn sổ da thú ra chép lại từng chữ rành mạch. Dấu triện đỏ chót mang hình kiếm văn một lần nữa đóng xuống, xác nhận một khoản hao hụt tài nguyên thực sự của gia tộc. Quy chế thưởng phạt rõ ràng, có công tất thưởng, có thương tất bù, đây mới là gốc rễ để Thiên Đạo Kiếm Các duy trì lòng trung thành của mạng lưới ám vệ.

Thập Ngũ không nói thêm nửa lời, dứt khoát vươn tay trái nhặt lấy thanh chủy thủ nứt nẻ. Gã vận chuyển công pháp, ép ra một giọt tinh huyết đỏ sẫm nhỏ thẳng lên bề mặt kim loại xỉn màu. Âm thanh xèo xèo vang lên chói tai, luồng hàn khí độc hại lập tức men theo lòng bàn tay chui tọt vào kinh mạch hắc y nhân. Nửa cánh tay gã nháy mắt chuyển sang màu tím đen, gân xanh nổi lên ngoằn ngoèo đau đớn.

Khí tức thuộc về một kiếm tu của gia tộc trên người gã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự hỗn loạn, bạo ngược của một tên cuồng đồ mạt lộ. Thập Ngũ cất kỹ vật chứng mang tàn niệm vào ngực áo, mượn nhờ lớp vỏ bọc bằng máu này hóa thành một đạo tàn ảnh xám xịt lao vút ra ngoài màn đêm. Bên trong thư phòng lúc này chỉ còn lại mùi máu tanh lởn vởn và một khoản nợ mới vừa được ghi khắc vào hệ thống vận hành.

Gió buốt rít gào qua những khe đá lởm chởm tại Lạc Tinh Cốc, mang theo mùi lưu huỳnh ngai ngái của một trận chiến chưa kịp phai. Thập Ngũ tựa lưng vào vách núi đen ngòm, thu liễm toàn bộ khí tức đến mức dường như hòa làm một với bóng tối. Trước mặt gã, cách đó không xa, một tầng ánh sáng nhạt màu lưu ly đang chậm rãi quét qua quét lại trên mặt đất. Đó là dải phòng ngự vòng ngoài do thiết bị dò xét của Vạn Kim Thương Hội giăng ra, chuyên lùng sục những chấn động linh lực tinh thuần.

Nhớ lại lời dặn của các chủ, Thập Ngũ không vội vàng ném khối ngọc tàn khuyết ra ngay. Gã rút từ trong tay áo một thanh chủy thủ rỉ sét, thân lưỡi loang lổ những vết ố đen ngòm tỏa ra mùi tử khí. Đây chính là lỗ hổng chí mạng mà Diệp Tinh Thần đã chỉ rõ. Trận pháp tuần tra của đám thương nhân Vạn Kim rất nhạy cảm với linh lực chính thống, nhưng lại hoàn toàn mù tịt trước sát khí tà tu hỗn tạp.

Không chút do dự, Thập Ngũ nắm chặt lưỡi dao, miết mạnh một đường. Máu tươi rỉ ra, nháy mắt bị lớp rỉ sét hút cạn. Một cỗ tà khí lạnh lẽo như độc xà lập tức dọc theo vết thương luồn ngược vào kinh mạch cánh tay phải của gã. Cơn đau xé rách da thịt bùng lên, báo hiệu một cái giá tàn khốc đã được định đoạt. Để kích phát triệt để luồng tà khí che đậy này, toàn bộ kinh mạch tay phải của gã sẽ bị phế bỏ hoàn toàn trong ba mươi ngày tới, tuyệt đối không thể cầm kiếm.

Mượn tầng sương mù đen ngòm vừa tỏa ra từ thanh đoản nhận, gã lách người bước qua ranh giới ánh sáng lưu ly mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Thập Ngũ cẩn thận vùi khối vật chứng mang âm hàn chi khí xuống lớp đất cháy đen, sau đó kẹp một tấm hỏa phù cấp hai vào giữa hai ngón tay trái. Linh lực vừa mớm vào, lá bùa lập tức hóa thành một quả cầu lửa nhỏ, im lìm nung chảy lớp cấm chế bên ngoài của khối ngọc.

Ngay khi ngọn lửa bùng lên, tại đài quan sát cách đó hai dặm, Trần trận sư của Vạn Kim Thương Hội giật mình đánh rơi chén trà. Mặt đồng thau của bàn cờ trận vị đặt trên bệ ngọc bỗng nhiên lóe lên một điểm đỏ chói mắt. Lão nhíu mày, ngón tay liên tục gõ xuống chín ô trung tâm để điều chỉnh hướng quét. Ngọn lửa này bùng lên quá đột ngột, lại mang theo hỏa linh lực cực kỳ dồi dào, thoạt nhìn giống như một kẻ nào đó đang cố tình thu hút sự chú ý.

Đừng bận tâm ngọn lửa bề mặt, chuyển trục linh mạch, quét thần thức thẳng xuống lòng đất cho ta!

Trần trận sư gắt gỏng ra lệnh cho hai tên đệ tử, hai tay kết ấn vỗ mạnh lên tâm trận. Lão không tin có kẻ dám ngang nhiên đốt lửa giữa khu vực cấm địa chỉ để trêu đùa. Mục đích thực sự chắc chắn là giấu giếm thứ gì đó bên dưới. Dải ánh sáng lưu ly ngoài cốc lập tức thay đổi tần số, bỏ qua ngọn lửa đỏ rực, cắm phập luồng dò xét sâu xuống ba thước đất để tìm kiếm dao động sinh mệnh.

Sự thay đổi chiến thuật nhạy bén của lão trận sư khiến Thập Ngũ khẽ biến sắc. Ánh sáng lưu ly vừa xuyên qua lớp đất, lập tức va chạm với luồng tà khí hỗn tạp đang bao bọc lấy khối ngọc. Hai luồng năng lượng xung khắc tạo ra một tiếng xèo xèo chói tai. Mặt đồng thau trên bệ ngọc của Trần trận sư nứt toác một đường chân chim, linh thạch khảm nạm xung quanh đồng loạt vỡ vụn thành bột mịn, khiến lão lùi lại nửa bước, sắc mặt trắng bệch vì kinh mạch dội ngược.

Trận pháp bị phản phệ tạo ra một khoảng mù ngắn ngủi chừng ba nhịp thở. Thập Ngũ cắn răng chịu đựng cơn đau từ cánh tay phải đang dần hoại tử, dùng tay trái bóp nát một viên độn thổ châu trị giá bốn trăm linh thạch. Ánh hoàng quang chớp lên, thân ảnh hắc y nhân hoàn toàn biến mất khỏi Lạc Tinh Cốc. Khoản thâm hụt khổng lồ này sẽ tiếp tục được chuyển thẳng vào sổ nợ cá nhân của Diệp Tinh Thần, đổi lấy sự rút lui an toàn tuyệt đối cho người thi hành nhiệm vụ.

Chưa đầy nửa nén nhang sau, Trần trận sư dẫn theo một đội tuần tra vội vã ập đến hiện trường. Lão phẩy tay xua tan lớp khói bụi mỏng, cẩn thận dùng kẹp ngọc gắp lên mảnh vỡ đang tỏa ra hàn khí âm lãnh. Lớp cấm chế bên ngoài đã bị thiêu rụi một nửa, để lộ ra ấn ký đầu lâu mờ nhạt đặc trưng của tà tu, xen lẫn một tia tàn niệm giãy giụa cầu cứu.

Sắc mặt Trần trận sư biến đổi liên tục từ nghi hoặc sang kinh hãi. Lão nhận ra tia tàn niệm này thuộc về một tên chấp sự Hắc Thiên phân các vừa được báo cáo mất tích đêm qua. Hiện trường còn lưu lại vết cháy của hỏa phù và sát khí tà đạo, hoàn toàn khớp với thủ đoạn giết người diệt khẩu rồi vứt xác hòng đổ vấy trách nhiệm. Lão siết chặt chiếc kẹp, mồ hôi lạnh rịn ra trán, vội vàng ra lệnh cho đội tuần tra lập tức phong tỏa tin tức và mang thứ đồ vật phỏng tay này về trình diện tổng bộ.

Một cái bẫy hoàn hảo đã khép lại. Hắc Thiên sẽ sớm nhận được tin tình báo nội bộ rằng Vạn Kim đang lén lút che giấu tàn tích của người bọn chúng, trong khi Vạn Kim lại đinh ninh có kẻ thù giấu mặt đang dùng xác chết để ép họ vào thế đối đầu. Không ai biết rằng, chuỗi nhân quả chết chóc này lại bắt nguồn từ một mệnh lệnh hời hợt được ban ra bên trong thư phòng Thiên Đạo Kiếm Các, nơi cuốn sổ da thú vừa đóng mộc đỏ ghi nhận thêm một khoản nợ mới.

...Vạn Kim Thương Hội, bọn chúng sẽ tự động chắp vá sự thật theo hướng ta muốn." Diệp Tinh Thần phẩy tay áo, dứt khoát kết thúc mệnh lệnh.

Thập Ngũ không đáp lời, chỉ khom lưng thu lấy khối ngọc chứa tàn niệm rồi hóa thành một vệt sương mờ tan thẳng vào bóng đêm.

Cách Thiên Đạo Kiếm Các hơn ba trăm dặm, cuồng phong tại Lạc Tinh Cốc rít gào qua những khe đá lởm chởm. Trần trận sư của Hắc Thiên phân các nhíu chặt đôi mày hoa râm, ngón tay liên tục gõ lên mặt la bàn đồng thau. Từng đợt sóng thần thức của lão hóa thành vô số sợi tơ mỏng, khoan sâu xuống lớp đất cháy đen để dò xét hiện trường.

"Hỏa phù cấp ba bạo liệt? Không đúng." Lão già đột ngột dừng tay, nhãn quang lóe lên sự giảo hoạt.

Lão nhận ra nhiệt lượng trên bề mặt chỉ là một lớp vỏ ngụy trang thô thiển. Kẻ hạ phù cố tình để lại dấu vết linh lực quá mức rõ ràng, hệt như đang gào thét gọi người đến dòm ngó. Trần trận sư cười lạnh, lập tức thay đổi trận quyết. Lão dứt khoát rút toàn bộ thần thức khỏi lớp hỏa khí, cuộn thành một mũi khoan vô hình đâm thẳng vào tầng hắc cương nham bên dưới.

Khoảnh khắc sợi tơ thần thức chạm vào đáy hố, một cỗ âm hàn chi khí bạo phát, cắn ngược lên thức hải của lão. Thứ nằm lẫn trong bùn đất không phải pháp khí hỏa hệ, mà là một mảnh ngọc lưu ảnh nứt nẻ đang tỏa ra hơi lạnh thấu xương.

"Tàn niệm của A Cửu? Lại có cả ấn ký kim tiền đặc trưng của Vạn Kim Thương Hội!" Sắc mặt Trần trận sư đại biến. Lão ngay lập tức vung tay ném ra ba lá cờ trận màu đen, định phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh để bắt sống kẻ gài bẫy.

Ngay khi cờ trận vừa cắm xuống, một bóng đen từ góc khuất đã mượn thế nổ tung của tàn hỏa để lao vọt đi. Thập Ngũ cắn răng, quyết đoán từ bỏ việc dùng linh lực chống đỡ. Gã dồn toàn bộ cương khí vào cánh tay phải, tay không bóp nát một viên Độn Thổ Châu cấp thấp.

Không gian vặn vẹo, kéo thân ảnh gã chìm sâu vào lòng đất. Đổi lại, ba đạo phong nhận từ trận kỳ chém nát lớp bảo hộ mỏng manh, găm thẳng vào khớp xương vai của ám vệ. Tiếng xương nứt vỡ vang lên khô khốc giữa tiếng gió hú.

Nửa canh giờ sau, tại mật thất của Kiếm Các, mùi máu tanh nhàn nhạt hòa cùng hơi lạnh tản ra từ bộ hắc y rách nát. Thập Ngũ quỳ một chân, cánh tay phải buông thõng, máu đen men theo đầu ngón tay nhỏ giọt xuống phiến đá Thanh Thạch. Hệ thống kinh lạc từ cổ tay đến bả vai đã bị phong bế hoàn toàn, ít nhất ba mươi ngày tới tuyệt đối không thể vung kiếm.

Diệp Tinh Thần liếc nhìn vết thương, không bộc lộ chút thương xót dư thừa nào. Hắn chỉ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ tử đàn.

"Tống quản sự, mở sổ công huân."

Lão quản sự đứng bên cạnh lập tức trải cuộn giấy da thú ra, tay cầm bút lông sói đẫm mực đỏ chờ đợi.

"Ghi chép: Ám vệ số Mười Lăm hoàn thành nhiệm vụ mồi nhử, ban thưởng hai viên Tục Cốt Đan từ kho dược cấp hai. Nhưng vì phán đoán chậm nửa nhịp, để lộ sơ hở khiến trận sư địch kích hoạt sát trận, phạt bổng lộc ba tháng. Tước quyền sử dụng linh trì dưỡng thương cho đến khi nộp đủ năm mươi điểm cống hiến bù đắp."

Mũi bút của Tống quản sự lướt nhanh trên mặt giấy, để lại những hàng chữ đỏ chót như máu. Tộc quy của Kiếm Các vốn dĩ tàn khốc như vậy, có công tất thưởng, có lỗi tất phạt, không một ai được phép dùng sinh mạng để bào chữa cho sự thiếu sót trong tính toán.

Hình phạt vừa dứt, một tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên từ chiếc khay ngọc trên án thư. Khối ngọc giản bổn mạng của A Cửu mà Diệp Tinh Thần cố tình giữ lại làm vật đối chứng đã hoàn toàn nát vụn. Điều này chứng tỏ Trần trận sư ở Lạc Tinh Cốc đã dùng bí pháp thu hồi tàn niệm, và đương nhiên, lão cũng đã nuốt trọn miếng mồi mang tên Vạn Kim Thương Hội.

"Bọn chúng cắn câu rồi." Diệp Tinh Thần nhếch mép, ném cho Tống quản sự một tấm lệnh bài bằng đồng đen đúc hình thanh kiếm gãy.

Lão quản sự run rẩy đón lấy lệnh bài, biết rõ đây là tín vật phong khố cao nhất của gia tộc.

"Truyền lệnh xuống, trước hừng đông phải phong tỏa toàn bộ mười hai lò đúc kiếm ở sườn đông. Rút cạn linh mạch dẫn hỏa, đình chỉ mọi giao dịch bên ngoài." Ánh mắt Diệp Tinh Thần trở nên sắc lạnh, từng chữ thốt ra như đinh đóng cột. "Sáng mai, khi Hắc Thiên mang mảnh ngọc kia đến Vạn Kim Thương Hội đòi người, ta muốn kho quặng Tinh Thiết cấp ba của chúng ta phải biến mất không còn một mảnh vụn. Cứ báo cáo lên trên rằng đêm qua có cao thủ lạ mặt đột nhập cướp đoạt."

Tống quản sự hít sâu một hơi khí lạnh. Kế hoạch này không chỉ mượn dao giết người, mà còn trực tiếp vu oan cho Vạn Kim Thương Hội tội danh cướp đoạt tài nguyên đúc kiếm. Nếu hai thế lực khổng lồ kia lao vào cắn xé nhau, Thiên Đạo Kiếm Các sẽ danh chính ngôn thuận lùi về sau, vừa bảo toàn thực lực, vừa âm thầm định đoạt lại trật tự trên Thiên Địa Kiếm Phổ.

0