Chương 132: Tiếng Gió Rít Qua Khe Cửa Gỗ
Đưa mảnh ngọc giản màu thanh thiên sang mép bàn, ánh mắt hắn nhạt nhòa nhìn về phía bóng đen đang quỳ một gối trên mặt đất. Ám vệ mang mặt nạ quỷ vương cung kính đưa tay nhận lấy chỉ thị, không phát ra nửa tiếng động.
"Nói với Từ chấp sự ở đài kiểm định, tuyệt đối không được nhắc đến bất cứ chữ nào liên quan đến tà tu hay ma tài." Diệp Tinh Thần cất giọng đều đều, âm sắc lạnh lẽo như sương đêm. "Chỉ yêu cầu ông ta mở quy chế thẩm định thứ tư đối với toàn bộ phế liệu từ xưởng đúc phương bắc. Lý do đưa ra là Chấp Sự Đường nghi ngờ có kẻ bòn rút ba trăm cân Lưu Ly Sa trong lúc hỗn loạn."
Đây chính là một nhát dao bọc trong lụa mỏng. Hắn biết rõ Tôn Hạc đã chuẩn bị sẵn một bộ hồ sơ hoàn hảo về vụ nổ lò đúc để che giấu dấu vết tà dị. Nếu Diệp Tinh Thần trực tiếp mang hỏa chủng ra tố giác, lão hồ ly kia thừa sức dùng quyền trưởng lão để bác bỏ, thậm chí đổ vấy cho hắn tội danh ngụy tạo chứng cứ. Nhưng nếu dùng một lý do trần tục như hao hụt vật liệu để kích hoạt quy trình tra xét chéo, Tôn Hạc sẽ tự tin mang mồi nhử của lão ra nộp lên đài cao.
Ám vệ gật đầu, thân ảnh hóa thành một vệt khói mờ tan vào vách tường đá. Hồi chuông thứ ba vừa vặn vang lên, báo hiệu điện nghị sự chính thức mở cửa. Diệp Tinh Thần chậm rãi đứng dậy, thu chiếc hộp ngọc giấu kín vào ống tay áo rộng. Hắn cần đến đài cao, không phải để vạch mặt kẻ thù, mà để xem Tôn gia tự tay ấn ngọc tỷ ghi nợ vào sổ tử.
Tại trung tâm điện nghị sự, bầu không khí căng thẳng đến mức dường như vắt ra nước. Trưởng lão Tôn Hạc chắp tay sau lưng, ánh mắt đắc ý lướt qua hàng chục chấp sự đang khoanh tay đứng chầu dọc hai bên lư hương lớn. Dưới chân lão là một thanh trọng kiếm gãy nát, thân kiếm cháy đen thui, tỏa ra mùi khét lẹt của linh lực bạo tẩu.
"Đêm qua xưởng đúc phương bắc xảy ra sự cố nổ lò, một gã thợ rèn cấp thấp vì sai sót khi khắc trận văn đã khiến linh mạch phản phệ." Giọng Tôn Hạc vang vọng khắp đại điện, mang theo uy áp của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ ép xuống khiến mấy đệ tử ngoại môn thở không thông. "Kẻ gây họa đã chết cháy cùng lò nung. Đây là tàn kiếm thu được từ hiện trường, ta đã đích thân dùng thần thức dò xét, không có bất kỳ dị thường nào ngoài hỏa độc của địa mạch."
Lão vừa dứt lời, một giọng nói đều đều bỗng vang lên từ cửa hông, cắt đứt hoàn toàn bầu không khí uy nghiêm. Từ chấp sự ôm theo một cuốn sổ bìa đen bước vào, sắc mặt cứng nhắc như khối sắt nguội không hỉ nộ.
"Tôn trưởng lão, Chấp Sự Đường vừa nhận được mật báo về việc thiếu hụt ba trăm cân Lưu Ly Sa tại phân xưởng số hai." Từ chấp sự không hành lễ, chỉ gõ nhẹ ngón tay lên cuốn sổ ghi chép công huân.
Tôn Hạc nhíu mày, sự khó chịu xẹt qua đáy mắt nhưng rất nhanh được che giấu bằng một nụ cười nửa miệng. Lão hất cằm về phía phế khí dưới mặt đất, giọng điệu tràn đầy vẻ ban ơn.
"Chỉ là chút vật liệu phàm tục bị bốc hơi trong vụ nổ, có gì đáng để Chấp Sự Đường làm ầm ĩ lúc này? Cứ ghi sổ nợ cho xưởng đúc, trừ thẳng vào quỹ tài nguyên tháng sau của phe ta là xong."
"Quy tắc thứ tư của nội các quy định rõ, mọi sự cố liên quan đến hao hụt vật liệu trên một trăm cân đều phải trích xuất tàn dư linh khí để đối chiếu." Từ chấp sự lật mở cuốn sổ đen, ngón tay điểm lên một dòng chữ đỏ chót chói mắt. "Xin trưởng lão cho phép lấy một mảnh từ phế vật dưới đất kia, đưa vào Hồi Hồn Lò để truy xuất nguồn gốc ngọn lửa đã thiêu rụi nó. Chỉ cần xác nhận ngọn lửa khớp với ghi chép địa mạch, hồ sơ sự cố này sẽ lập tức được đóng lại."
Lời vừa thốt ra, không khí trong đại điện lập tức thay đổi phương hướng. Tôn Hạc không hề hay biết, việc lão đồng ý dùng quyền bồi thường để lấp liếm sự việc đã đưa chính mình vào tròng. Mảnh vỡ cháy đen kia được lão ngụy tạo vô cùng hoàn hảo, tuyệt đối không chứa ma khí. Thế nhưng, khi nó được đưa vào lò thẩm định, sự trong sạch giả tạo ấy sẽ trở thành lưỡi đao phản chủ. Tờ giấy chứng nhận hỏa hoạn thông thường kia sẽ chính thức biến thành bằng chứng ngụy tạo hiện trường, một khi ngọn lửa tà dị thực sự trong tay áo Diệp Tinh Thần được tung ra ở bước đối chứng cuối cùng.
...n Hạc vang lên trầm bổng, mang theo vẻ xót xa giả tạo. Lão chỉ tay vào đống tàn tích đen ngòm, dõng dạc tuyên bố kẻ gây họa đã bị ngọn lửa thiêu rụi đến mức thần hồn câu diệt, khép lại hoàn toàn vụ án mạng đêm qua. Đám chấp sự phe cánh liên tục gật gù, chuẩn bị đặt bút ghi chép kết luận vào ngọc giản lưu trữ của tông môn nhằm hợp thức hóa sự cố.
"Khoan đã."
Từ chấp sự từ hàng ghế đài kiểm định bước ra, trên tay nâng một chiếc khay đồng chạm trổ kim văn. Lão cất giọng khô khốc, hoàn toàn không đả động đến sinh mạng kẻ thợ rèn hay nguyên nhân vụ nổ.
"Theo quy chế thẩm định thứ tư, trước khi niêm phong sự cố xưởng đúc, Chấp Sự Đường yêu cầu đối chiếu vật tư. Đêm qua, kho phương bắc báo cáo xuất kho ba trăm cân Lưu Ly Sa để luyện kiếm, nhưng trên tàn kiếm này không hề có dấu vết của loại khoáng chất đó."
Đáy mắt Tôn Hạc lóe lên một tia khinh miệt. Lão thầm nghĩ Diệp Tinh Thần quả nhiên non nớt, chỉ biết vin vào cớ hao hụt tài nguyên phàm tục để gây khó dễ. Nếu đối phương vạch trần ma tài ngay tại đây, lão đã có sẵn hàng chục cái cớ để chối cãi, thậm chí cắn ngược lại một ngụm. Nhưng chỉ là một mẻ vật liệu thất thoát, lão sẵn sàng bồi thường để danh chính ngôn thuận đóng lại hồ sơ, xóa sạch toàn bộ dấu vết tà tu.
"Từ chấp sự nói có lý, quy củ của Kiếm Các không thể bỏ."
Tôn Hạc vuốt râu, ra vẻ quang minh lẫm liệt. Lão phất ống tay áo, đẩy thanh trọng kiếm gãy nát cùng một đống xỉ than bốc khói mờ mịt lên phía trước.
"Cứ dùng Đoán Kim Trận mà kiểm tra. Nếu thiếu hụt bao nhiêu, Tôn mỗ dùng danh nghĩa trưởng lão, tự móc tiền túi bù đắp gấp đôi vào sổ công huân, tuyệt đối không để xưởng đúc chịu thiệt thòi."
Từ chấp sự không đáp lời, chỉ lẳng lặng đặt đống xỉ than lên khay đồng, rót vào đó một bình dung dịch Chiết Linh Thủy. Đây là bước bắt buộc nhằm bóc tách các tầng khoáng chất đã bị nung chảy. Nước thuốc vừa chạm vào mặt kim loại cháy đen, một luồng sương xám lập tức bốc lên, mang theo tiếng xèo xèo chói tai.
Vệt sương xám không hề tan đi mà ngưng tụ lại thành hình những vòng xoáy li ti, quấn lấy tàn tích của thanh vũ khí hỏng. Sắc mặt Tôn Hạc chợt biến đổi. Lão là kẻ đúc kiếm lâu năm, lập tức nhận ra dung dịch bóc tách không chỉ tìm kiếm cặn cát luyện khí. Nó đang hòa tan lớp ngụy trang bề mặt, mượn đặc tính tản nhiệt để bóc trần nguồn gốc ngọn lửa cốt lõi của lò đúc.
Nếu để làn sương này chạm đến tận cùng lớp xỉ than, tàn dư của loại hỏa diễm tà dị bị ép cháy đêm qua sẽ thoát ra, để lộ một tia sát khí không thuộc về chính đạo. Kế hoạch mượn đao của Diệp Tinh Thần tinh vi ở chỗ, hắn dùng một lỗi sai nhỏ nhất về sổ sách để ép đối thủ tự mở ra cánh cửa dẫn đến tử huyệt.
Không thể để dị tượng phát sinh, Tôn Hạc cắn răng, âm thầm vận chuyển linh lực vào mũi chân. Lão dậm mạnh xuống nền đá thanh thạch, mượn cớ uy áp bộc phát vì bất mãn với sự chậm trễ. Một luồng chấn động truyền dọc theo mạch đá ngầm, khéo léo lách qua lớp phòng ngự của điện nghị sự, đánh thẳng vào đáy khay đồng. Lượng thuốc thử bên trong chao đảo rồi đổ tràn ra ngoài, bốc hơi thành một vạt khói trắng, cắt đứt hoàn toàn quá trình phản ứng.
Đổi lại nhịp can thiệp thô bạo này, miếng ngọc bội Tụ Linh đeo bên hông Tôn Hạc phát ra tiếng rắc giòn giã rồi nứt làm đôi. Trận văn bảo hộ trên pháp khí đã phải gánh chịu toàn bộ lực phản phệ từ việc cưỡng ép đánh gãy một quy trình kiểm định đang vận hành. Lão hừ lạnh, cố giấu đi vẻ xót xa khi món đồ phòng thân giá trị liên thành vừa biến thành phế phẩm.
"Làm càn! Việc kiểm tra đã rõ ràng không có dấu vết vật liệu, Từ chấp sự còn định dùng thuốc thử làm hỏng vật chứng đến bao giờ?"
Tôn Hạc quát lớn, ép buổi nghị sự phải dừng bước tra xét. Ở góc khuất sau hàng cột, Diệp Tinh Thần khẽ cong khóe môi, ngón tay vẫn miết
Kiếm quang lạnh lẽo xé toạc lớp không khí đặc quánh trong điện nghị sự, không nhắm vào yết hầu Tôn Hạc mà chém thẳng xuống mặt sàn đá thanh thạch. Trận văn bảo vệ đài kiểm định tự động kích hoạt, một bức tường cấm chế sừng sững dựng lên ngay trước mũi bàn tay đang vận kình của lão. Phản lực từ đài cao dội ngược lại, ép vị trưởng lão phương bắc phải lùi về sau nửa bước, vạt áo chấn động vang lên những tiếng lách cách rạn nứt.
Lão giật mình nhận ra đây hoàn toàn không phải đòn tấn công sát phạt. Đạo kiếm khí kia chỉ là mồi nhử để ép hệ thống phòng ngự của Chấp Sự Đường mở ra, triệt để ngăn cách lão với khay đồng chứa vật chứng.
Sương xám trên mặt kim loại lúc này đã bị chất lỏng thanh tẩy bóc trần đến lớp cuối cùng. Một tia sát khí đỏ sậm mang theo mùi máu tươi tàn độc bắt đầu rỉ ra, uốn lượn như một con rắn nhỏ giữa những mảnh vụn quặng.
Ánh mắt Tôn Hạc lóe lên sự tàn nhẫn, lão lập tức thay đổi chiến thuật. Nhận thấy không thể dùng bạo lực hủy hoại trực tiếp, ngón tay cái giấu trong tay áo lão khẽ miết mạnh lên chiếc nhẫn ngọc bích. Một đạo bùa chú mồi lửa vô hình được kích nổ ngay trên người gã thợ rèn đang quỳ mọp phía sau. Lão muốn mượn cớ linh mạch của kẻ thế mạng bạo tẩu để tạo ra một vụ nổ thứ hai, đường hoàng san phẳng toàn bộ khu vực kiểm định.
Thế nhưng, luồng hỏa linh vừa bùng lên chưa kịp lan tới mép đài thì một tấm gương bát giác đã được Từ chấp sự dập mạnh xuống mặt bàn. Cả không gian xung quanh vật chứng lập tức bị phong tỏa bởi một tầng hàn băng kết giới.
Đây chính là quân bài tẩy mà Diệp Tinh Thần đã âm thầm giao phó. Hắn căn bản không để tâm đến việc Tôn Hạc biện minh ra sao, mà chỉ tính chuẩn xác thời điểm đối phương cùng đường phải dùng đến chiêu bài thí tốt. Tấm gương phong ấn nhiệt lượng không chỉ dập tắt vụ nổ ngụy tạo, mà còn phản chiếu rõ mồn một quỹ đạo di chuyển của luồng linh lực vừa phát động.
Sắc mặt Tôn Hạc trắng bệch khi nhìn thấy bóng mờ của chiếc nhẫn ngọc trên tay mình hiện rõ trong mặt gương băng giá. Lão đã tự tay nối một đường chỉ đỏ nhân quả từ bản thân đến gã thợ rèn mang tà hỏa.
Không thể để luồng tà khí kia cộng hưởng với ngọc bích bản mệnh, lão cắn nát đầu lưỡi, ép thần thức tự chặt đứt mối liên kết với pháp khí. Đạo hỏa linh mất đi sự điều khiển liền quay ngược lại cắn trả chủ nhân. Chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay cái vang lên một tiếng vỡ vụn khô khốc, nứt thành vô số mảnh nhỏ rơi lả tả xuống mặt sàn.
Cái giá cho sự cẩn trọng sai lầm này vô cùng đắt đỏ. Vật phẩm vừa vỡ nát không chỉ là pháp khí phòng thân, mà còn là lệnh bài tổng quản xưởng đúc phương bắc do chính tay các thế hệ trước truyền lại. Mất đi nó, quyền điều động ba mươi sáu lò rèn cốt lõi của Tôn gia trong nháy mắt hóa thành hư không.
Từ trên ghế gỗ lim, Diệp Tinh Thần nhịp nhịp ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt bình thản quan sát con mồi tự bước vào lồng. Hắn không cần rút kiếm, cũng chẳng cần buông lời chất vấn. Chính quy định thẩm định vật liệu khắt khe của gia tộc và sự phán đoán sai lầm của đối thủ đã tự hoàn thiện vòng vây.
Vật chứng trên đài giờ đây đã biến đổi hoàn toàn. Sương xám tan biến, để lại một lớp cặn kết tinh màu huyết dụ bám chặt vào đáy khay đồng, phát ra những tiếng xèo xèo ma quái khi chạm vào không khí.
Từ chấp sự hít một hơi thật sâu, gạt đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán, lớn giọng đọc báo cáo theo đúng quy tắc thứ bảy của Chấp Sự Đường. Kết quả kiểm tra phế liệu cho thấy có sự pha trộn của Huyết Tủy Sa, một loại cấm tài chỉ xuất hiện trong các lò luyện thi của tà tu.
Cả điện nghị sự ồ lên kinh hãi, hàng chục ánh mắt lập tức đổ dồn về phía vị trưởng lão đang ôm lấy bàn tay rỉ máu. Mọi lời giải thích về một vụ nổ lò phàm tục giờ đây trở thành trò cười kệch cỡm. Tôn Hạc lảo đảo lùi thêm một bước, nhận ra bản thân không những không thể bảo vệ được bí mật, mà còn dâng nộp bằng chứng thép cho hội đồng ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Mảnh ngọc bích vỡ nát văng tung tóe trên mặt đài kiểm định đang phủ đầy hàn băng. Tôn Hạc ôm lấy ngực, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đen ngòm, ánh mắt gằn lên sự tàn độc pha lẫn kinh hoàng. Lão vừa quyết đoán tự phế đi món pháp khí bản mệnh để cắt đứt luồng sát khí đỏ sậm đang trào ra từ tảng quặng, chấp nhận chịu phản phệ tổn thương kinh mạch. Trong suy tính của lão hồ ly, chỉ cần vật chứng trung gian biến mất, không ai có thể kết tội lão giật dây gã thợ rèn nhằm che giấu tà thuật.
Diệp Tinh Thần vẫn ngồi yên trên ghế gỗ lim, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh nhạt. Mọi thứ đều nằm gọn trong dự tính, một nước cờ lùi để tiến đã được giăng sẵn từ đêm qua. Hắn thong thả vung tay áo, một cây Tán Linh Kiếm Trâm mảnh như sợi tóc phóng vút ra, cắm phập vào giữa đống ngọc vụn. Mũi trâm bằng hợp kim dẫn linh lập tức rung lên bần bật, thân kim châm chuyển sang màu lam nhạt, hút lấy chút sương mù màu xám tro vừa thoát ra từ tàn tích của chiếc nhẫn.
Trưởng lão thật quyết đoán, thà tổn hao ba mươi năm linh lực hàm dưỡng pháp khí cũng không để sát khí ô uế đài nghị sự. Giọng Diệp Tinh Thần vang lên đều đều, không mang chút phẫn nộ hay đắc ý nào. Thế nhưng, ngài lại quên mất một nguyên lý cơ bản của nghề đúc kiếm. Ngọc dưỡng kiếm khí, một khi vỡ nát, cặn bã của vật liệu cốt lõi sẽ hiện nguyên hình trước sự soi chiếu của linh trận.
Từ chấp sự nãy giờ đứng ép mình ở góc sảnh lập tức bước ra, hai tay dâng lên một cuốn sổ bìa đen sờn cũ. Đúng như mật lệnh từ đầu ngày, lão tuyệt đối không đả động một chữ nào đến tà tu hay ma tài.
Bẩm Các chủ, theo quy chế thẩm định thứ tư, thuộc hạ đã đối chiếu tàn dư từ ngọc vụn. Từ chấp sự lật mở trang sổ có đóng dấu đỏ, giọng nói vang vọng khắp điện. Sương mù xám tro này phản ứng mãnh liệt với mạt sắt trên đài, chính xác là bột Lưu Ly Sa đã qua tinh luyện. Số lượng tàn dư dung hợp hoàn toàn trùng khớp với ba trăm cân vật liệu bị báo cáo hao hụt tại xưởng đúc phương bắc hồi tháng trước.
Sắc mặt Tôn Hạc nháy mắt trắng bệch, đôi mắt vằn tia máu trừng lớn nhìn cuốn sổ ghi chép. Đến lúc này lão mới bàng hoàng nhận ra mình đã tự đạp chân vào một ván cờ hóc hiểm. Diệp Tinh Thần căn bản không định dùng sát khí đỏ sậm để định tội tà tu ngay hôm nay, bởi tội danh đó quá lớn, phe cánh Tôn gia sẽ liều mạng phản phác đến cùng. Hắn mượn cớ ép lão tự hủy nhẫn ngọc, chính là để phơi bày vật liệu phi pháp ẩn giấu bên trong, khéo léo chuyển từ án mạng mờ ám sang án tham ô tài nguyên gia tộc rành rành trên giấy trắng mực đen.
Dùng tài sản công quỹ để tư lợi đúc pháp khí cá nhân, lại tự ý hủy hoại vật chứng trên đài kiểm định. Diệp Tinh Thần lạnh lùng gõ nhịp ngón tay lên tay vịn ghế. Chiếu theo Tộc quy quyển thứ ba, điều luật số chín, tước bỏ toàn bộ quyền điều hành xưởng đúc phương bắc của Tôn trưởng lão. Chấp Sự Đường lập tức niêm phong kho vật liệu số bảy, ghi sổ nợ sáu ngàn điểm công huân, cưỡng chế khấu trừ vào sản lượng linh điền của Tôn gia trong ba năm tới.
Cả điện nghị sự im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa gỗ. Mấy gã chấp sự thuộc phe Tôn Hạc toát mồ hôi lạnh, không một ai dám bước ra xin xỏ hay biện hộ. Cái giá phải trả sau màn đấu trí này không nằm ở ngụm máu đen lão vừa phun ra, mà là toàn bộ mạch máu kinh tế cùng quyền chế tác vũ khí của một nhánh gia tộc đã bị tước đoạt hoàn toàn bằng những điều luật minh bạch nhất. Tôn Hạc lảo đảo lùi lại nửa bước, hàm răng cắn chặt đến mức rỉ máu, đành nuốt hận chắp tay nhận phạt rồi quay lưng bước nhanh khỏi sảnh đường.
Khi đám đông dần tản đi mang theo sự run rẩy trước uy quyền của quy chế mới, Diệp Tinh Thần mới chậm rãi bước xuống đài kiểm định. Hắn dùng kẹp gỗ gắp lấy mảnh ngọc vụn lớn nhất có cắm Tán Linh Kiếm Trâm, cẩn thận đặt vào hộp phong ấn bọc lụa vàng. Dưới đáy mảnh ngọc, lớp Lưu Ly Sa xám tro đã bị ăn mòn một mảng, để lộ ra một nửa đường kiếm văn hình hoa sen đen nhánh, tản mát ra khí tức u ám dị thường.
Ánh mắt hắn lập tức trở nên thâm thúy, ngón tay khẽ siết chặt mép hộp ngọc. Vật chứng mang tính quyết định này không chỉ đổi chủ, mà còn mang theo một bí mật kinh hoàng vượt xa nội bộ Kiếm Các. Sáng ngày mai, khi Thiên Địa Kiếm Phổ cập nhật thứ hạng thường kỳ, mạng lưới tình báo của Hắc Thiên Kiếm Các sẽ nhận ra tàn tích của thanh Tàn Uyên Kiếm thất truyền đã rơi vào tay hắn. Lúc đó, quy trình tra xét nguồn gốc linh mạch ngầm dưới đáy Cô Vân phong sẽ không còn là chuyện nội bộ, mà chính thức châm ngòi cho một cuộc tàn sát quy mô lớn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.