Chương 45: Mạch Ngầm Ngoại Môn
Đăng: 11/07/2026 09:16
3,949 từ
5 lượt đọc
Tri giác cánh tay phải của gã thủ lĩnh hoàn toàn bị tước đoạt. Ngọn lửa u lam nuốt trọn sinh khí, biến lớp da thịt thành một khối đá xám xịt lạnh ngắt. Lục giác trận văn từ mặt đồng thau không hề dừng lại, tiếp tục bò dọc theo mạch máu, ghim chặt toàn bộ tu vi Trúc Cơ sơ kỳ của gã vào đan điền. Gã muốn há miệng hô hoán, nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng khò khè tuyệt vọng. Khối kim loại trên tay gã lúc này chẳng khác nào một gông cùm nguyền rủa, nặng tựa ngàn cân, kéo gục thân hình cao lớn quỳ rạp xuống nền đất ẩm ướt.
Từ thân cây cổ thụ cách đó mười trượng, một bóng đen không tiếng động lướt ra. Ám vệ mang danh hiệu Thất Tinh khẽ phẩy tay, ba đạo phù lục màu vàng sậm bay vút vào không trung, lập tức hóa thành một tầng sương mù che khuất toàn bộ dị tượng nơi bìa rừng. Hắn bước đến bên cạnh hai tên thủ hạ đang bất tỉnh, dùng mũi giày lật tung vạt áo của chúng. Pháp khí phòng ngự vỡ nát đã hút cạn linh lực hộ thể, khiến xương sườn chúng dập nát, hơi thở mỏng như tơ. Thất Tinh không bận tâm đến phế nhân, ánh mắt hắn chỉ khóa chặt vào tên thủ lĩnh đang run rẩy.
Thất Tinh cẩn thận rút từ trong ngực áo ra một chiếc kẹp rèn bằng huyền thiết, kẹp chặt lấy vật chứng đã biến dạng. Bề mặt vật phẩm lúc này nhằng nhịt những vệt đen đặc trưng của tà khí, minh chứng rõ ràng nhất cho nguồn gốc công pháp của kẻ đột nhập. Hắn vung tay ném khối kim loại này vào một hộp ngọc dán đầy phong ấn, sau đó tung một sợi dây trói linh lực siết chặt cổ gã thủ lĩnh. Quá trình thu lưới diễn ra gọn gàng, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Trận nhãn chôn dưới lòng đất phát ra tiếng nứt vỡ khô khốc, toàn bộ linh mạch phụ trách cung cấp hỏa hầu cho ba lò rèn ngoại môn nháy mắt cạn kiệt.
Cách đó mười dặm, trên đài quan tinh cao nhất của ngọn núi, Diệp Tinh Thần khẽ mở mắt. Trận bàn bằng ngọc thạch đặt trước mặt hắn vừa nứt ra một khe nhỏ ở góc Tây Nam, tỏa ra mùi khét lẹt của linh sa cháy xém. Hắn vươn tay vuốt dọc theo vết nứt, cảm nhận được luồng tà khí giãy giụa yếu ớt truyền về qua sự liên kết của trận văn. Mồi nhử đã được nuốt trọn. Kẻ thù tưởng rằng chúng đang đột nhập vào tuyến đường vận chuyển vật liệu bí mật, nhưng thực chất chỉ bước vào một cái lồng giam đã được thiết lập từ ba ngày trước.
Tổn thất một phần ba linh mạch ngoại môn sẽ khiến sản lượng Phôi Kiếm tháng này sụt giảm nghiêm trọng. Các trưởng lão phụ trách kho vật liệu sáng mai chắc chắn sẽ dâng sớ chất vấn, đòi mở kho dự trữ để bù đắp. Tuy nhiên, đổi lại một mắt xích sống của đối phương và vật chứng mang tà khí thuần túy, ván cược này hắn nắm chắc phần thắng. Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía ngọn đèn leo lét góc phòng. Hắn không cần tự mình hạ sơn tra khảo kẻ vừa bị bắt.
Hắn nhấc bút, chấm mực chu sa viết nhanh vài dòng lên một tấm lệnh tiễn bằng gỗ lim. Nét chữ cứng cáp, mang theo kiếm ý ẩn tàng.
Đem kẻ vừa bắt được giam vào tầng sâu nhất của Hắc Thủy Lao, giao cho Hình Sự Đường tiếp quản. Tuyệt đối không cho phép dùng hình, chỉ cần dùng trận pháp rút cạn tà khí của hắn mỗi ngày.
Còn về hộp ngọc chứa vật chứng, lập tức niêm phong. Sáng sớm mai, sai người mang thứ này cùng thông báo đình chỉ cung cấp Phôi Kiếm đến Vạn Bảo Thương Hội. Cứ nói rằng, đường vận chuyển của chúng ta đêm nay bị một thế lực sử dụng tà kiếm tập kích, tổn thất nặng nề, buộc phải đóng lò sửa chữa.
Lệnh tiễn hóa thành một vệt sáng đỏ bay vút vào màn đêm, nhắm thẳng hướng ám vệ đường. Diệp Tinh Thần biết rõ, khi đám thương nhân tham lam kia nhận được tin tức và kiểm chứng luồng tà khí lưu lại trên vật chứng, bọn chúng sẽ tự động điên cuồng điều tra kẻ phá bĩnh thay cho hắn. Lợi ích thương mại bị cắt đứt chính là thứ vũ khí sắc bén nhất để mượn dao giết người, ép kẻ địch phải lộ diện trước áp lực của dư luận. Trận bàn ngọc thạch trên án thư lúc này lại khẽ rung lên, một đốm sáng đỏ khác bất ngờ lóe sáng ở vị trí trung tâm, báo hiệu một biến số mới vừa xuất hiện ngay trong lòng nội viện.
Gió lạnh lùa qua đài quan tinh, thổi tung vạt áo bào màu tro của Diệp Tinh Thần. Hắn rút từ trong tay áo ra một cây Giám Kiếm Châm rèn bằng bạch ngọc, cắm phập vào khe nứt trên mặt trận bàn. Đầu kim châm vừa chạm vào tàn dư linh sa cháy xém, lập tức chuyển sang màu đen kịt, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai. Một luồng sương mù đỏ sậm mang theo mùi máu tanh tưởi bốc lên, uốn éo như một con rắn nhỏ muốn cắn ngược vào tay người cầm. Từ trong sương đỏ, những vệt kiếm văn đứt gãy lờ mờ hiện ra, tố cáo nguồn gốc công pháp của kẻ vừa bị trận pháp phản phệ.
"Huyết Sát Tông," Diệp Tinh Thần hừ lạnh, ngón tay búng nhẹ một đạo kiếm khí cắt nát luồng sương đỏ.
Hắc Thiên Các quả nhiên làm việc cẩn mật, không dùng người của mình mà bỏ tiền thuê tà tu ngoại đạo đi dò đường. Nếu đám tà tu này chết hoặc bị bắt, manh mối sẽ đứt đoạn, kẻ giật dây vẫn ung dung ngồi trong bóng tối. Trên án thư, một viên Truyền Âm Thạch hình thoi khẽ nhấp nháy ánh sáng xanh bích. Giọng nói lạnh lẽo của Thất Tinh từ bên kia vọng tới, báo cáo đã đem gã thủ lĩnh ném vào Hắc Thủy Lao, tước đoạt toàn bộ pháp khí mang theo.
"Không cần tra tấn ép cung xem ai đứng sau, gã không biết đâu," Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, chậm rãi ra lệnh. "Chỉ lột lấy túi trữ vật, kiểm tra xem bọn chúng nhận tiền cọc bằng loại linh khoáng nào, vết cắt trên linh thạch mang dấu ấn của thương hội nào. Lấy được vật chứng, lập tức dùng Sưu Hồn Thuật phế bỏ tu vi rồi ném ra bãi tha ma ngoài thành."
Viên đá Truyền Âm Thạch lóe sáng rồi tắt lịm, xác nhận mật lệnh đã được truyền đi. Giải quyết xong con cờ dò đường, Diệp Tinh Thần quay sang đối mặt với tổn thất thực sự của đêm nay. Trận nhãn nổ tung đồng nghĩa với việc ba ngọn hỏa mạch cung cấp nhiệt lượng cho khu vực ngoại môn đã triệt để phế bỏ. Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa các, Tống quản sự phụ trách hậu cần chạy tới, trán vã mồ hôi hột, quỳ rạp xuống nền đá lạnh lẽo.
"Các chủ, lửa ở ba lò rèn số bảy, số tám và số chín đột nhiên tắt ngấm! Hàng ngàn cân thiết tinh đang nung dở đổ sông đổ bể, các trưởng lão ngoại môn đang tập trung đòi Hình Đường phải cho một lời giải thích!" Tống quản sự run rẩy bẩm báo, ánh mắt lấm lét nhìn sắc mặt trầm mặc của thanh niên.
Việc gián đoạn sản xuất không chỉ gây thiệt hại hàng vạn khối hạ phẩm linh thạch, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ giao phôi kiếm cho Vạn Bảo Thương Hội. Nếu xử lý không khéo, uy tín của Thiên Đạo Kiếm Các sẽ bị giáng một đòn chí mạng, các trưởng lão thế nào cũng mượn cớ ép hắn giao ra quyền quản lý kho bãi. Tuy nhiên, trong mắt Diệp Tinh Thần, đây lại là một cơ hội tuyệt vời để tương kế tựu kế. Kẻ thù muốn thấy nội bộ Kiếm Các rối loạn vì cạn kiệt tài nguyên, hắn sẽ cho chúng thấy một màn kịch còn chân thực hơn.
"Truyền lệnh của ta," Diệp Tinh Thần vươn tay cầm lấy khối Chấp Lệnh Ấn đúc bằng tinh kim, ấn mạnh lên một tờ giấy vàng sậm. "Niêm phong toàn bộ khu vực ba lò rèn. Lý do là lô linh sa do Vạn Bảo Thương Hội cung cấp tháng này có lẫn tạp chất, dẫn đến nổ hỏa mạch. Bất kỳ ai tự ý mở phong ấn, lập tức trục xuất khỏi tông môn."
Tống quản sự ngẩng phắt đầu lên, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
"Các chủ, làm vậy khác nào công khai xé rách mặt với Vạn Bảo Thương Hội? Bọn họ nắm giữ bảy thành tuyến đường cung cấp vật liệu, nếu họ tức giận cắt đứt giao thương, chúng ta lấy gì để duy trì việc đúc kiếm?" Lão quản sự lắp bắp, không dám tin vào quyết định tự chặt đứt đường sống này.
"Cứ làm theo lệnh. Nhớ kỹ, phải để các trưởng lão ngoại môn quậy càng lớn càng tốt. Tốt nhất là sáng mai bọn họ mang lệnh niêm phong này đến đập thẳng vào mặt chưởng quỹ của thương hội." Diệp Tinh Thần ném tờ Cáo Thị Niêm Phong xuống mặt đất, giọng nói không chứa một tia cảm xúc.
Tống quản sự run rẩy nhặt tờ giấy lên, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, vội vã lui ra ngoài. Diệp Tinh Thần nhìn theo bóng lưng lão, khóe môi khẽ nhếch lên. Hắn chấp nhận hy sinh sản lượng của ba lò rèn, gánh chịu cơn thịnh nộ của nội bộ, chính là để tạo ra một bức bình phong hoàn hảo. Ngày mai, khi tin tức Kiếm Các trở mặt với đối tác lớn nhất lan truyền, Hắc Thiên Các sẽ tin chắc rằng mưu kế phá hoại đường dây cung cấp của chúng đã thành công rực rỡ.
Bọn chúng sẽ dồn toàn lực theo dõi cuộc cãi vã trên đài nghị sự mà không hề biết rằng, một lô hàng vật liệu chân chính, mang theo những thanh tàn kiếm đã được ngụy trang cẩn thận, đang âm thầm rời khỏi kho ngầm qua một tuyến đường thủy không ai ngờ tới. Trên bàn, chiếc Giám Kiếm Châm nứt ra một đường dài, toàn bộ tà khí bên trong đã bị kiếm ý của hắn cắn nuốt sạch sẽ, hóa thành một đống bột trắng vụn vỡ. Tờ Cáo Thị Niêm Phong trong tay Tống quản sự lúc này chính là mồi lửa sẽ thiêu rụi sự cảnh giác của kẻ thù vào rạng sáng ngày mai.
Tống quản sự quỳ rạp trên phiến đá lạnh lẽo của đài quan tinh, mồ hôi lạnh thấm ướt cả mảng áo lụa sau lưng. Lão không dám ngẩng đầu nhìn thiếu niên đang ngồi tĩnh tọa trước trận bàn ngọc thạch, chỉ biết dập đầu lặp lại từng lời uy hiếp từ đám người đang tụ tập dưới chân núi. Ba ngọn hỏa mạch ngoại môn tắt ngấm đồng nghĩa với việc ba ngàn cân thiết tinh chuẩn bị giao cho Vạn Bảo Thương Hội biến thành một đống phế liệu nứt nẻ. Các vị trưởng lão phe đối lập đã mượn cớ này phong tỏa toàn bộ đường lên đài, yêu cầu các chủ giao ra ngọc phù khống chế kho vật liệu trung tâm để bồi thường thiệt hại.
Diệp Tinh Thần không vội đáp lời, đầu ngón tay hắn vẫn chậm rãi miết dọc theo vết nứt hình mạng nhện trên góc Tây Nam của mặt ngọc. Ánh sáng le lói từ tinh tú trên cao hắt xuống sườn mặt góc cạnh, làm nổi bật sự điềm nhiên đến đáng sợ của một kẻ đang nắm giữ sinh sát. Hắn vươn tay gắp một viên cờ bằng huyền băng, gõ nhẹ lên vị trí trung tâm của trận bàn.
Ngươi nghĩ bọn họ thực sự quan tâm đến ba ngàn cân thiết tinh kia sao?
Thanh âm của Diệp Tinh Thần vang lên đều đều, không mang theo nửa điểm hỏa khí nhưng lại khiến Tống quản sự rùng mình. Lão nuốt khan một ngụm nước bọt, lắp bắp bẩm báo rằng các trưởng lão đã chuẩn bị sẵn khế ước chuyển giao quyền quản lý lò rèn số ba. Bọn họ lấy danh nghĩa bảo vệ uy tín của Kiếm Các trước sức ép từ Vạn Bảo Thương Hội, thực chất là muốn cắm rễ vào huyết mạch thương đạo béo bở nhất.
Diệp Tinh Thần khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh nhạt lướt qua đáy mắt. Hắn rút từ trong tay áo ra một mảnh ngọc giản màu xám tro, ném thẳng xuống trước mặt vị quản sự đang run rẩy.
Cầm lấy danh sách này, truyền lệnh xuống Hình Sự Đường. Bắt đầu từ giờ Tý đêm nay, niêm phong toàn bộ phế tích của ba lò rèn ngoại môn, tuyệt đối không cho phép bất kỳ thợ rèn nào tiến vào dọn dẹp.
Tống quản sự kinh hãi ngẩng phắt đầu lên, quên cả quy củ tôn ti. Lão vội vàng can ngăn, nói rằng nếu không lập tức khôi phục hỏa mạch và nấu chảy đống phế liệu kia, tà khí của Huyết Sát Tông sẽ ăn sâu vào nền đất, vĩnh viễn phế bỏ linh mạch ngoại môn. Hơn nữa, để mặc đống bằng chứng thất trách đó phơi bày, chẳng khác nào dâng dao vào tay các vị trưởng lão đang lăm le đoạt quyền.
Ngươi cho rằng ta để mặc ba ngọn hỏa mạch đó chết đi chỉ để bắt một tên Trúc Cơ tôm tép sao?
Diệp Tinh Thần đứng dậy, vạt áo bào thêu hình kiếm văn khẽ bay trong gió đêm. Hắn chỉ tay về phía đốm sáng mờ ảo đang lụi tàn dần ở bìa rừng phía xa. Ba ngàn cân vật liệu nằm trong lò vốn không phải thiết tinh thông thường, mà là Tinh Sa Cảm Âm được hắn âm thầm trộn lẫn từ nửa tháng trước. Đặc tính của loại cát này là khi gặp nhiệt độ hạ đột ngột và tà khí xâm nhập, nó sẽ đông kết lại, sao chép hoàn hảo quỹ đạo công pháp của kẻ ra tay.
Tống quản sự mở to hai mắt, hô hấp trở nên dồn dập khi nhận ra sự đáng sợ trong bố cục của vị các chủ trẻ tuổi. Kẻ thù tưởng rằng chúng đã cắt đứt nguồn cung cấp của Kiếm Các, nhưng thực chất chúng vừa tự tay đúc ra một khối bằng chứng thép không thể chối cãi.
Sáng sớm ngày mai, ngươi đem ba khối phế liệu lớn nhất được kết tinh từ Tinh Sa Cảm Âm, chuyển thẳng vào kho dự trữ của Tam Trưởng Lão.
Diệp Tinh Thần thản nhiên ban bố quyết định gia tộc tiếp theo, từng lời nói như những nhát búa nện xuống bàn cờ. Hắn dặn dò Tống quản sự phải ghi rõ vào sổ công huân rằng đây là vật liệu do phe đối lập tự nguyện tiếp nhận để đền bù hợp đồng. Ngay khi Vạn Bảo Thương Hội phái người đến chất vấn, hãy dẫn đường cho giám định sư của bọn họ vào thẳng kho của Tam Trưởng Lão để kiểm chứng chất lượng.
Nhưng thưa các chủ, làm vậy chúng ta sẽ mất đi quyền kiểm soát ba lò rèn, sản lượng tháng này chắc chắn sụt giảm ba thành!
Tống quản sự cắn răng nhắc nhở về cái giá phải trả. Diệp Tinh Thần khẽ gật đầu, thừa nhận sự thật tàn khốc đó. Hắn vung tay chém một luồng linh lực vào trận bàn, chủ động phong bế hoàn toàn đường truyền linh khí xuống ngoại môn. Để Vạn Bảo Thương Hội tin rằng Kiếm Các thực sự là nạn nhân, tổn thất tài nguyên phải là thật, quyền quản lý bị tước đoạt cũng phải là thật. Hắn muốn dùng ba thành sản lượng này làm mồi nhử, ép Vạn Bảo Thương Hội tự mình phát hiện ra Hắc Thiên Các đang dùng tà tu để phá hoại thương lộ của chính bọn họ.
Cứ làm theo lệnh. Trừ đi năm trăm điểm công huân của ngươi vì tội giám sát lỏng lẻo để che mắt kẻ ngoài. Cầm lấy Lệnh Phù Mở Kho này, đi ngay đi.
Diệp Tinh Thần ném xuống một tấm thẻ bài bằng gỗ sưa đỏ chót. Tống quản sự run rẩy nhặt lấy vật chứng định đoạt vận mệnh của cả phe đối lập, cung kính dập đầu rồi lùi dần vào bóng tối. Trên đài quan tinh chỉ còn lại một mình thiếu niên đứng chắp tay sau lưng. Gió lạnh rít gào qua những khe nứt của trận bàn ngọc thạch, mang theo mùi vị của một cơn bão lớn sắp sửa quét qua toàn bộ hệ thống thương đạo Cửu Châu. Mảnh ngọc giản xám tro trong tay Tống quản sự chính là bản án tử hình dành cho những kẻ dám mượn dao giết người mà không biết mình đã tự bước vào lồng giam.
Gió đêm trên đài quan tinh mang theo hơi nóng hầm hập từ vụ nổ dưới chân núi, thổi tung vạt áo bào của Diệp Tinh Thần. Tống quản sự quỳ rạp trên phiến đá lạnh lẽo, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, hai mắt trừng lớn nhìn vệt sáng đỏ ối đang lụi tàn nơi bìa rừng. Lão biết rõ, hỏa mạch cung cấp nhiệt lượng cho khu vực ngoại môn đã triệt để đứt gãy. Đám trưởng lão bảo thủ ngày mai chắc chắn sẽ vin vào cớ này để tước đoạt quyền quản lý lò rèn số ba.
Diệp Tinh Thần xoay nhẹ khối ngọc giản màu xám trong lòng bàn tay, thanh âm bình thản vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng.
Ba ngàn cân thiết tinh kia căn bản không hề tồn tại ở cọc tiêu số ba. Thứ ta cho người chôn dưới đó chỉ là quặng xỉ lẫn bột lưu huỳnh, bọc ngoài bằng một tầng linh phù ngụy tạo dao động của kim loại trân quý.
Tống quản sự ngẩng phắt đầu lên, hàm răng đánh bò cạp. Lão chợt hiểu ra, toàn bộ sự cố rò rỉ thông tin về tuyến đường vận chuyển đêm nay đều là mồi nhử. Đối phương tưởng chừng đã tung ra một đòn chí mạng cắt đứt nguồn cung vật liệu của phe cánh thiếu các chủ, nhưng thực chất lại tự mình bước vào tử cục.
Từ trong bóng tối phía sau lưng họ, một luồng sương mù mỏng manh ngưng tụ lại thành hình người. Thất Tinh lặng lẽ hiện thân, hai tay dâng lên chiếc hộp ngọc dán đầy bùa chú phong ấn. Ám vệ này không mở miệng báo cáo, chỉ gật đầu xác nhận nhiệm vụ thu lưới bên dưới đã hoàn tất.
Diệp Tinh Thần vươn tay nhận lấy vật phẩm. Đầu ngón tay hắn vừa chạm vào nắp hộp, một luồng thần thức sắc bén như kiếm quang lập tức đâm xuyên qua lớp bùa chú, dò xét thứ bên trong. Khối kim loại biến dạng nằm im lìm, nhưng những vệt đen tà khí vờn quanh nó lại phản ứng dữ dội với linh lực thuần dương của hắn. Không cần mở ra, hắn cũng đọc được nguồn gốc của thứ sát khí này đến từ công pháp cốt lõi của Huyết Sát Tông.
Kẻ thù muốn mượn tay ma tu để hủy hoại danh tiếng của chúng ta, ép ta phải đền bù tổn thất cho thương hội. Diệp Tinh Thần thu hồi thần thức, khóe môi nhếch lên một nẻo lạnh nhạt. Nhưng chúng không ngờ, bản thân lại tự tay mang vật chứng dâng lên tận cửa.
Hắn đặt chiếc hộp chứa chứng cứ lên bàn đá, tiện tay ném luôn khối ngọc ghi hình xuống bên cạnh. Ánh mắt hắn hướng về phía Tống quản sự, mang theo áp lực vô hình khiến lão già không dám thở mạnh.
Sáng sớm ngày mai, ngươi đem hai thứ này đến thẳng Hình Sự Đường. Cứ khóc lóc thảm thiết vào, nói rằng lò rèn số ba đã bị tà tu tập kích, hỏa mạch vỡ nát, toàn bộ vật liệu cháy rụi.
Tống quản sự nuốt nước bọt cái ực, run rẩy đưa tay nhận lấy hai món đồ vật nặng tựa thái sơn. Lão hiểu rõ sự tàn nhẫn trong mệnh lệnh này. Phe trưởng lão vốn là những kẻ đứng ra ký giấy bảo lãnh cho tuyến phòng ngự ngoại môn tháng này. Bọn họ cố tình tạo kẽ hở để kẻ địch lẻn vào phá hoại tài sản của Diệp Tinh Thần. Nay tàn dư ma tu rành rành ra đó, trách nhiệm bảo hộ lỏng lẻo sẽ đổ ập xuống đầu đám người kia.
Bọn họ sẽ phải lựa chọn. Diệp Tinh Thần chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm thúy nhìn về dải ngân hà. Hoặc là tự bỏ tiền túi ra đền bù ba ngàn cân quặng trân quý không tồn tại kia để lấp liếm sự việc. Hoặc là chấp nhận bị tước bỏ quyền kiểm soát các tuyến tuần tra trọng yếu.
Cái giá phải trả cho ván cược này chính là sự hy sinh hoàn toàn của mạch ngầm ngoại môn. Nguồn địa nhiệt bị tà khí ăn mòn sẽ mất ít nhất một năm để thanh tẩy, đồng nghĩa với việc năng lực sản xuất phôi kiếm bậc thấp bị đình trệ nghiêm trọng. Nhưng đổi lại, Diệp Tinh Thần đã nhổ bỏ được cái gai nhức nhối nhất trong hệ thống phòng ngự, đồng thời hợp thức hóa việc chuyển dời toàn bộ thợ rèn tinh anh vào khu vực nội sơn.
Thất Tinh nhận được ánh mắt ra hiệu của chủ nhân, lập tức lùi lại một bước, thân ảnh dung nhập vào màn đêm. Ám vệ này mang theo một phong thư mật hướng về phía phân đà của Vạn Bảo Thương Hội. Mạng lưới tình báo đã bắt đầu vận hành, những lời đồn thổi về việc ngoại môn có nội gián sẽ lan truyền khắp các tửu lâu trước khi mặt trời mọc.
Trên bàn đá lúc này chỉ còn lại một cuốn Sổ Ghi Chép Hỏa Hầu bìa da thú. Diệp Tinh Thần cầm lấy cây bút lông tẩm chu sa, gạch một đường đỏ chót lên danh sách ba mươi sáu lò rèn phụ thuộc. Cục diện đã được định đoạt. Ngày mai, khi chiếc hộp ngọc kia được mở ra giữa đại điện, toàn bộ quy tắc phân bổ tài nguyên và luật tuần tra của gia tộc sẽ phải viết lại.
Từ thân cây cổ thụ cách đó mười trượng, một bóng đen không tiếng động lướt ra. Ám vệ mang danh hiệu Thất Tinh khẽ phẩy tay, ba đạo phù lục màu vàng sậm bay vút vào không trung, lập tức hóa thành một tầng sương mù che khuất toàn bộ dị tượng nơi bìa rừng. Hắn bước đến bên cạnh hai tên thủ hạ đang bất tỉnh, dùng mũi giày lật tung vạt áo của chúng. Pháp khí phòng ngự vỡ nát đã hút cạn linh lực hộ thể, khiến xương sườn chúng dập nát, hơi thở mỏng như tơ. Thất Tinh không bận tâm đến phế nhân, ánh mắt hắn chỉ khóa chặt vào tên thủ lĩnh đang run rẩy.
Thất Tinh cẩn thận rút từ trong ngực áo ra một chiếc kẹp rèn bằng huyền thiết, kẹp chặt lấy vật chứng đã biến dạng. Bề mặt vật phẩm lúc này nhằng nhịt những vệt đen đặc trưng của tà khí, minh chứng rõ ràng nhất cho nguồn gốc công pháp của kẻ đột nhập. Hắn vung tay ném khối kim loại này vào một hộp ngọc dán đầy phong ấn, sau đó tung một sợi dây trói linh lực siết chặt cổ gã thủ lĩnh. Quá trình thu lưới diễn ra gọn gàng, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Trận nhãn chôn dưới lòng đất phát ra tiếng nứt vỡ khô khốc, toàn bộ linh mạch phụ trách cung cấp hỏa hầu cho ba lò rèn ngoại môn nháy mắt cạn kiệt.
Cách đó mười dặm, trên đài quan tinh cao nhất của ngọn núi, Diệp Tinh Thần khẽ mở mắt. Trận bàn bằng ngọc thạch đặt trước mặt hắn vừa nứt ra một khe nhỏ ở góc Tây Nam, tỏa ra mùi khét lẹt của linh sa cháy xém. Hắn vươn tay vuốt dọc theo vết nứt, cảm nhận được luồng tà khí giãy giụa yếu ớt truyền về qua sự liên kết của trận văn. Mồi nhử đã được nuốt trọn. Kẻ thù tưởng rằng chúng đang đột nhập vào tuyến đường vận chuyển vật liệu bí mật, nhưng thực chất chỉ bước vào một cái lồng giam đã được thiết lập từ ba ngày trước.
Tổn thất một phần ba linh mạch ngoại môn sẽ khiến sản lượng Phôi Kiếm tháng này sụt giảm nghiêm trọng. Các trưởng lão phụ trách kho vật liệu sáng mai chắc chắn sẽ dâng sớ chất vấn, đòi mở kho dự trữ để bù đắp. Tuy nhiên, đổi lại một mắt xích sống của đối phương và vật chứng mang tà khí thuần túy, ván cược này hắn nắm chắc phần thắng. Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía ngọn đèn leo lét góc phòng. Hắn không cần tự mình hạ sơn tra khảo kẻ vừa bị bắt.
Hắn nhấc bút, chấm mực chu sa viết nhanh vài dòng lên một tấm lệnh tiễn bằng gỗ lim. Nét chữ cứng cáp, mang theo kiếm ý ẩn tàng.
Đem kẻ vừa bắt được giam vào tầng sâu nhất của Hắc Thủy Lao, giao cho Hình Sự Đường tiếp quản. Tuyệt đối không cho phép dùng hình, chỉ cần dùng trận pháp rút cạn tà khí của hắn mỗi ngày.
Còn về hộp ngọc chứa vật chứng, lập tức niêm phong. Sáng sớm mai, sai người mang thứ này cùng thông báo đình chỉ cung cấp Phôi Kiếm đến Vạn Bảo Thương Hội. Cứ nói rằng, đường vận chuyển của chúng ta đêm nay bị một thế lực sử dụng tà kiếm tập kích, tổn thất nặng nề, buộc phải đóng lò sửa chữa.
Lệnh tiễn hóa thành một vệt sáng đỏ bay vút vào màn đêm, nhắm thẳng hướng ám vệ đường. Diệp Tinh Thần biết rõ, khi đám thương nhân tham lam kia nhận được tin tức và kiểm chứng luồng tà khí lưu lại trên vật chứng, bọn chúng sẽ tự động điên cuồng điều tra kẻ phá bĩnh thay cho hắn. Lợi ích thương mại bị cắt đứt chính là thứ vũ khí sắc bén nhất để mượn dao giết người, ép kẻ địch phải lộ diện trước áp lực của dư luận. Trận bàn ngọc thạch trên án thư lúc này lại khẽ rung lên, một đốm sáng đỏ khác bất ngờ lóe sáng ở vị trí trung tâm, báo hiệu một biến số mới vừa xuất hiện ngay trong lòng nội viện.
Gió lạnh lùa qua đài quan tinh, thổi tung vạt áo bào màu tro của Diệp Tinh Thần. Hắn rút từ trong tay áo ra một cây Giám Kiếm Châm rèn bằng bạch ngọc, cắm phập vào khe nứt trên mặt trận bàn. Đầu kim châm vừa chạm vào tàn dư linh sa cháy xém, lập tức chuyển sang màu đen kịt, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai. Một luồng sương mù đỏ sậm mang theo mùi máu tanh tưởi bốc lên, uốn éo như một con rắn nhỏ muốn cắn ngược vào tay người cầm. Từ trong sương đỏ, những vệt kiếm văn đứt gãy lờ mờ hiện ra, tố cáo nguồn gốc công pháp của kẻ vừa bị trận pháp phản phệ.
"Huyết Sát Tông," Diệp Tinh Thần hừ lạnh, ngón tay búng nhẹ một đạo kiếm khí cắt nát luồng sương đỏ.
Hắc Thiên Các quả nhiên làm việc cẩn mật, không dùng người của mình mà bỏ tiền thuê tà tu ngoại đạo đi dò đường. Nếu đám tà tu này chết hoặc bị bắt, manh mối sẽ đứt đoạn, kẻ giật dây vẫn ung dung ngồi trong bóng tối. Trên án thư, một viên Truyền Âm Thạch hình thoi khẽ nhấp nháy ánh sáng xanh bích. Giọng nói lạnh lẽo của Thất Tinh từ bên kia vọng tới, báo cáo đã đem gã thủ lĩnh ném vào Hắc Thủy Lao, tước đoạt toàn bộ pháp khí mang theo.
"Không cần tra tấn ép cung xem ai đứng sau, gã không biết đâu," Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, chậm rãi ra lệnh. "Chỉ lột lấy túi trữ vật, kiểm tra xem bọn chúng nhận tiền cọc bằng loại linh khoáng nào, vết cắt trên linh thạch mang dấu ấn của thương hội nào. Lấy được vật chứng, lập tức dùng Sưu Hồn Thuật phế bỏ tu vi rồi ném ra bãi tha ma ngoài thành."
Viên đá Truyền Âm Thạch lóe sáng rồi tắt lịm, xác nhận mật lệnh đã được truyền đi. Giải quyết xong con cờ dò đường, Diệp Tinh Thần quay sang đối mặt với tổn thất thực sự của đêm nay. Trận nhãn nổ tung đồng nghĩa với việc ba ngọn hỏa mạch cung cấp nhiệt lượng cho khu vực ngoại môn đã triệt để phế bỏ. Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa các, Tống quản sự phụ trách hậu cần chạy tới, trán vã mồ hôi hột, quỳ rạp xuống nền đá lạnh lẽo.
"Các chủ, lửa ở ba lò rèn số bảy, số tám và số chín đột nhiên tắt ngấm! Hàng ngàn cân thiết tinh đang nung dở đổ sông đổ bể, các trưởng lão ngoại môn đang tập trung đòi Hình Đường phải cho một lời giải thích!" Tống quản sự run rẩy bẩm báo, ánh mắt lấm lét nhìn sắc mặt trầm mặc của thanh niên.
Việc gián đoạn sản xuất không chỉ gây thiệt hại hàng vạn khối hạ phẩm linh thạch, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ giao phôi kiếm cho Vạn Bảo Thương Hội. Nếu xử lý không khéo, uy tín của Thiên Đạo Kiếm Các sẽ bị giáng một đòn chí mạng, các trưởng lão thế nào cũng mượn cớ ép hắn giao ra quyền quản lý kho bãi. Tuy nhiên, trong mắt Diệp Tinh Thần, đây lại là một cơ hội tuyệt vời để tương kế tựu kế. Kẻ thù muốn thấy nội bộ Kiếm Các rối loạn vì cạn kiệt tài nguyên, hắn sẽ cho chúng thấy một màn kịch còn chân thực hơn.
"Truyền lệnh của ta," Diệp Tinh Thần vươn tay cầm lấy khối Chấp Lệnh Ấn đúc bằng tinh kim, ấn mạnh lên một tờ giấy vàng sậm. "Niêm phong toàn bộ khu vực ba lò rèn. Lý do là lô linh sa do Vạn Bảo Thương Hội cung cấp tháng này có lẫn tạp chất, dẫn đến nổ hỏa mạch. Bất kỳ ai tự ý mở phong ấn, lập tức trục xuất khỏi tông môn."
Tống quản sự ngẩng phắt đầu lên, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
"Các chủ, làm vậy khác nào công khai xé rách mặt với Vạn Bảo Thương Hội? Bọn họ nắm giữ bảy thành tuyến đường cung cấp vật liệu, nếu họ tức giận cắt đứt giao thương, chúng ta lấy gì để duy trì việc đúc kiếm?" Lão quản sự lắp bắp, không dám tin vào quyết định tự chặt đứt đường sống này.
"Cứ làm theo lệnh. Nhớ kỹ, phải để các trưởng lão ngoại môn quậy càng lớn càng tốt. Tốt nhất là sáng mai bọn họ mang lệnh niêm phong này đến đập thẳng vào mặt chưởng quỹ của thương hội." Diệp Tinh Thần ném tờ Cáo Thị Niêm Phong xuống mặt đất, giọng nói không chứa một tia cảm xúc.
Tống quản sự run rẩy nhặt tờ giấy lên, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, vội vã lui ra ngoài. Diệp Tinh Thần nhìn theo bóng lưng lão, khóe môi khẽ nhếch lên. Hắn chấp nhận hy sinh sản lượng của ba lò rèn, gánh chịu cơn thịnh nộ của nội bộ, chính là để tạo ra một bức bình phong hoàn hảo. Ngày mai, khi tin tức Kiếm Các trở mặt với đối tác lớn nhất lan truyền, Hắc Thiên Các sẽ tin chắc rằng mưu kế phá hoại đường dây cung cấp của chúng đã thành công rực rỡ.
Bọn chúng sẽ dồn toàn lực theo dõi cuộc cãi vã trên đài nghị sự mà không hề biết rằng, một lô hàng vật liệu chân chính, mang theo những thanh tàn kiếm đã được ngụy trang cẩn thận, đang âm thầm rời khỏi kho ngầm qua một tuyến đường thủy không ai ngờ tới. Trên bàn, chiếc Giám Kiếm Châm nứt ra một đường dài, toàn bộ tà khí bên trong đã bị kiếm ý của hắn cắn nuốt sạch sẽ, hóa thành một đống bột trắng vụn vỡ. Tờ Cáo Thị Niêm Phong trong tay Tống quản sự lúc này chính là mồi lửa sẽ thiêu rụi sự cảnh giác của kẻ thù vào rạng sáng ngày mai.
Tống quản sự quỳ rạp trên phiến đá lạnh lẽo của đài quan tinh, mồ hôi lạnh thấm ướt cả mảng áo lụa sau lưng. Lão không dám ngẩng đầu nhìn thiếu niên đang ngồi tĩnh tọa trước trận bàn ngọc thạch, chỉ biết dập đầu lặp lại từng lời uy hiếp từ đám người đang tụ tập dưới chân núi. Ba ngọn hỏa mạch ngoại môn tắt ngấm đồng nghĩa với việc ba ngàn cân thiết tinh chuẩn bị giao cho Vạn Bảo Thương Hội biến thành một đống phế liệu nứt nẻ. Các vị trưởng lão phe đối lập đã mượn cớ này phong tỏa toàn bộ đường lên đài, yêu cầu các chủ giao ra ngọc phù khống chế kho vật liệu trung tâm để bồi thường thiệt hại.
Diệp Tinh Thần không vội đáp lời, đầu ngón tay hắn vẫn chậm rãi miết dọc theo vết nứt hình mạng nhện trên góc Tây Nam của mặt ngọc. Ánh sáng le lói từ tinh tú trên cao hắt xuống sườn mặt góc cạnh, làm nổi bật sự điềm nhiên đến đáng sợ của một kẻ đang nắm giữ sinh sát. Hắn vươn tay gắp một viên cờ bằng huyền băng, gõ nhẹ lên vị trí trung tâm của trận bàn.
Ngươi nghĩ bọn họ thực sự quan tâm đến ba ngàn cân thiết tinh kia sao?
Thanh âm của Diệp Tinh Thần vang lên đều đều, không mang theo nửa điểm hỏa khí nhưng lại khiến Tống quản sự rùng mình. Lão nuốt khan một ngụm nước bọt, lắp bắp bẩm báo rằng các trưởng lão đã chuẩn bị sẵn khế ước chuyển giao quyền quản lý lò rèn số ba. Bọn họ lấy danh nghĩa bảo vệ uy tín của Kiếm Các trước sức ép từ Vạn Bảo Thương Hội, thực chất là muốn cắm rễ vào huyết mạch thương đạo béo bở nhất.
Diệp Tinh Thần khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh nhạt lướt qua đáy mắt. Hắn rút từ trong tay áo ra một mảnh ngọc giản màu xám tro, ném thẳng xuống trước mặt vị quản sự đang run rẩy.
Cầm lấy danh sách này, truyền lệnh xuống Hình Sự Đường. Bắt đầu từ giờ Tý đêm nay, niêm phong toàn bộ phế tích của ba lò rèn ngoại môn, tuyệt đối không cho phép bất kỳ thợ rèn nào tiến vào dọn dẹp.
Tống quản sự kinh hãi ngẩng phắt đầu lên, quên cả quy củ tôn ti. Lão vội vàng can ngăn, nói rằng nếu không lập tức khôi phục hỏa mạch và nấu chảy đống phế liệu kia, tà khí của Huyết Sát Tông sẽ ăn sâu vào nền đất, vĩnh viễn phế bỏ linh mạch ngoại môn. Hơn nữa, để mặc đống bằng chứng thất trách đó phơi bày, chẳng khác nào dâng dao vào tay các vị trưởng lão đang lăm le đoạt quyền.
Ngươi cho rằng ta để mặc ba ngọn hỏa mạch đó chết đi chỉ để bắt một tên Trúc Cơ tôm tép sao?
Diệp Tinh Thần đứng dậy, vạt áo bào thêu hình kiếm văn khẽ bay trong gió đêm. Hắn chỉ tay về phía đốm sáng mờ ảo đang lụi tàn dần ở bìa rừng phía xa. Ba ngàn cân vật liệu nằm trong lò vốn không phải thiết tinh thông thường, mà là Tinh Sa Cảm Âm được hắn âm thầm trộn lẫn từ nửa tháng trước. Đặc tính của loại cát này là khi gặp nhiệt độ hạ đột ngột và tà khí xâm nhập, nó sẽ đông kết lại, sao chép hoàn hảo quỹ đạo công pháp của kẻ ra tay.
Tống quản sự mở to hai mắt, hô hấp trở nên dồn dập khi nhận ra sự đáng sợ trong bố cục của vị các chủ trẻ tuổi. Kẻ thù tưởng rằng chúng đã cắt đứt nguồn cung cấp của Kiếm Các, nhưng thực chất chúng vừa tự tay đúc ra một khối bằng chứng thép không thể chối cãi.
Sáng sớm ngày mai, ngươi đem ba khối phế liệu lớn nhất được kết tinh từ Tinh Sa Cảm Âm, chuyển thẳng vào kho dự trữ của Tam Trưởng Lão.
Diệp Tinh Thần thản nhiên ban bố quyết định gia tộc tiếp theo, từng lời nói như những nhát búa nện xuống bàn cờ. Hắn dặn dò Tống quản sự phải ghi rõ vào sổ công huân rằng đây là vật liệu do phe đối lập tự nguyện tiếp nhận để đền bù hợp đồng. Ngay khi Vạn Bảo Thương Hội phái người đến chất vấn, hãy dẫn đường cho giám định sư của bọn họ vào thẳng kho của Tam Trưởng Lão để kiểm chứng chất lượng.
Nhưng thưa các chủ, làm vậy chúng ta sẽ mất đi quyền kiểm soát ba lò rèn, sản lượng tháng này chắc chắn sụt giảm ba thành!
Tống quản sự cắn răng nhắc nhở về cái giá phải trả. Diệp Tinh Thần khẽ gật đầu, thừa nhận sự thật tàn khốc đó. Hắn vung tay chém một luồng linh lực vào trận bàn, chủ động phong bế hoàn toàn đường truyền linh khí xuống ngoại môn. Để Vạn Bảo Thương Hội tin rằng Kiếm Các thực sự là nạn nhân, tổn thất tài nguyên phải là thật, quyền quản lý bị tước đoạt cũng phải là thật. Hắn muốn dùng ba thành sản lượng này làm mồi nhử, ép Vạn Bảo Thương Hội tự mình phát hiện ra Hắc Thiên Các đang dùng tà tu để phá hoại thương lộ của chính bọn họ.
Cứ làm theo lệnh. Trừ đi năm trăm điểm công huân của ngươi vì tội giám sát lỏng lẻo để che mắt kẻ ngoài. Cầm lấy Lệnh Phù Mở Kho này, đi ngay đi.
Diệp Tinh Thần ném xuống một tấm thẻ bài bằng gỗ sưa đỏ chót. Tống quản sự run rẩy nhặt lấy vật chứng định đoạt vận mệnh của cả phe đối lập, cung kính dập đầu rồi lùi dần vào bóng tối. Trên đài quan tinh chỉ còn lại một mình thiếu niên đứng chắp tay sau lưng. Gió lạnh rít gào qua những khe nứt của trận bàn ngọc thạch, mang theo mùi vị của một cơn bão lớn sắp sửa quét qua toàn bộ hệ thống thương đạo Cửu Châu. Mảnh ngọc giản xám tro trong tay Tống quản sự chính là bản án tử hình dành cho những kẻ dám mượn dao giết người mà không biết mình đã tự bước vào lồng giam.
Gió đêm trên đài quan tinh mang theo hơi nóng hầm hập từ vụ nổ dưới chân núi, thổi tung vạt áo bào của Diệp Tinh Thần. Tống quản sự quỳ rạp trên phiến đá lạnh lẽo, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, hai mắt trừng lớn nhìn vệt sáng đỏ ối đang lụi tàn nơi bìa rừng. Lão biết rõ, hỏa mạch cung cấp nhiệt lượng cho khu vực ngoại môn đã triệt để đứt gãy. Đám trưởng lão bảo thủ ngày mai chắc chắn sẽ vin vào cớ này để tước đoạt quyền quản lý lò rèn số ba.
Diệp Tinh Thần xoay nhẹ khối ngọc giản màu xám trong lòng bàn tay, thanh âm bình thản vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng.
Ba ngàn cân thiết tinh kia căn bản không hề tồn tại ở cọc tiêu số ba. Thứ ta cho người chôn dưới đó chỉ là quặng xỉ lẫn bột lưu huỳnh, bọc ngoài bằng một tầng linh phù ngụy tạo dao động của kim loại trân quý.
Tống quản sự ngẩng phắt đầu lên, hàm răng đánh bò cạp. Lão chợt hiểu ra, toàn bộ sự cố rò rỉ thông tin về tuyến đường vận chuyển đêm nay đều là mồi nhử. Đối phương tưởng chừng đã tung ra một đòn chí mạng cắt đứt nguồn cung vật liệu của phe cánh thiếu các chủ, nhưng thực chất lại tự mình bước vào tử cục.
Từ trong bóng tối phía sau lưng họ, một luồng sương mù mỏng manh ngưng tụ lại thành hình người. Thất Tinh lặng lẽ hiện thân, hai tay dâng lên chiếc hộp ngọc dán đầy bùa chú phong ấn. Ám vệ này không mở miệng báo cáo, chỉ gật đầu xác nhận nhiệm vụ thu lưới bên dưới đã hoàn tất.
Diệp Tinh Thần vươn tay nhận lấy vật phẩm. Đầu ngón tay hắn vừa chạm vào nắp hộp, một luồng thần thức sắc bén như kiếm quang lập tức đâm xuyên qua lớp bùa chú, dò xét thứ bên trong. Khối kim loại biến dạng nằm im lìm, nhưng những vệt đen tà khí vờn quanh nó lại phản ứng dữ dội với linh lực thuần dương của hắn. Không cần mở ra, hắn cũng đọc được nguồn gốc của thứ sát khí này đến từ công pháp cốt lõi của Huyết Sát Tông.
Kẻ thù muốn mượn tay ma tu để hủy hoại danh tiếng của chúng ta, ép ta phải đền bù tổn thất cho thương hội. Diệp Tinh Thần thu hồi thần thức, khóe môi nhếch lên một nẻo lạnh nhạt. Nhưng chúng không ngờ, bản thân lại tự tay mang vật chứng dâng lên tận cửa.
Hắn đặt chiếc hộp chứa chứng cứ lên bàn đá, tiện tay ném luôn khối ngọc ghi hình xuống bên cạnh. Ánh mắt hắn hướng về phía Tống quản sự, mang theo áp lực vô hình khiến lão già không dám thở mạnh.
Sáng sớm ngày mai, ngươi đem hai thứ này đến thẳng Hình Sự Đường. Cứ khóc lóc thảm thiết vào, nói rằng lò rèn số ba đã bị tà tu tập kích, hỏa mạch vỡ nát, toàn bộ vật liệu cháy rụi.
Tống quản sự nuốt nước bọt cái ực, run rẩy đưa tay nhận lấy hai món đồ vật nặng tựa thái sơn. Lão hiểu rõ sự tàn nhẫn trong mệnh lệnh này. Phe trưởng lão vốn là những kẻ đứng ra ký giấy bảo lãnh cho tuyến phòng ngự ngoại môn tháng này. Bọn họ cố tình tạo kẽ hở để kẻ địch lẻn vào phá hoại tài sản của Diệp Tinh Thần. Nay tàn dư ma tu rành rành ra đó, trách nhiệm bảo hộ lỏng lẻo sẽ đổ ập xuống đầu đám người kia.
Bọn họ sẽ phải lựa chọn. Diệp Tinh Thần chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm thúy nhìn về dải ngân hà. Hoặc là tự bỏ tiền túi ra đền bù ba ngàn cân quặng trân quý không tồn tại kia để lấp liếm sự việc. Hoặc là chấp nhận bị tước bỏ quyền kiểm soát các tuyến tuần tra trọng yếu.
Cái giá phải trả cho ván cược này chính là sự hy sinh hoàn toàn của mạch ngầm ngoại môn. Nguồn địa nhiệt bị tà khí ăn mòn sẽ mất ít nhất một năm để thanh tẩy, đồng nghĩa với việc năng lực sản xuất phôi kiếm bậc thấp bị đình trệ nghiêm trọng. Nhưng đổi lại, Diệp Tinh Thần đã nhổ bỏ được cái gai nhức nhối nhất trong hệ thống phòng ngự, đồng thời hợp thức hóa việc chuyển dời toàn bộ thợ rèn tinh anh vào khu vực nội sơn.
Thất Tinh nhận được ánh mắt ra hiệu của chủ nhân, lập tức lùi lại một bước, thân ảnh dung nhập vào màn đêm. Ám vệ này mang theo một phong thư mật hướng về phía phân đà của Vạn Bảo Thương Hội. Mạng lưới tình báo đã bắt đầu vận hành, những lời đồn thổi về việc ngoại môn có nội gián sẽ lan truyền khắp các tửu lâu trước khi mặt trời mọc.
Trên bàn đá lúc này chỉ còn lại một cuốn Sổ Ghi Chép Hỏa Hầu bìa da thú. Diệp Tinh Thần cầm lấy cây bút lông tẩm chu sa, gạch một đường đỏ chót lên danh sách ba mươi sáu lò rèn phụ thuộc. Cục diện đã được định đoạt. Ngày mai, khi chiếc hộp ngọc kia được mở ra giữa đại điện, toàn bộ quy tắc phân bổ tài nguyên và luật tuần tra của gia tộc sẽ phải viết lại.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.