Chương 130: Đài Cao Lộng Gió
Từ vị trí này nhìn xuống, toàn bộ bến thuyền phía nam đã chìm trong một màu u tối. Những đốm lửa linh thạch cuối cùng của hệ thống kho bãi trên bờ đang bị người của Trần Cửu lần lượt dập tắt bằng phù lục phong ấn.
Đình chỉ tư cách giao dịch không chỉ là một câu nói suông, nó là sự can thiệp trực tiếp vào mạch máu tài nguyên của toàn bộ khu vực.
Hắn lật ngửa bàn tay, một cây châm khắc bằng xương thú mỏng như sợi tóc từ từ trồi lên giữa lòng bàn tay. Mũi châm nhẹ nhàng cắm vào một khe hở cực nhỏ trên nắp hộp, truyền vào một tia thần thức mang theo đặc tính thẩm định. Bên trong không gian chật hẹp, khối vật chứng vỡ nát kia lập tức sinh ra phản ứng vặn vẹo.
Những đường vân rạn nứt trên bề mặt kim loại không phải do va đập vật lý tạo thành. Dưới sự kích thích của linh lực, chúng phát ra âm thanh nứt nẻ lách tách, uốn lượn thành hình thù của một trận đồ thu nhỏ tỏa ra mùi rỉ sét.
Đây là Dẫn Huyết Kiếm Văn, một thủ pháp tà đạo khắc trận lên phôi kiếm từ khi vật liệu còn chưa nguội hẳn.
Diệp Tinh Thần thu hồi mũi châm, khóe môi hơi nhếch lên một đường cung lạnh lẽo. Hắn đã hiểu rõ nguồn cơn của sự tự tin mà kẻ địch nắm giữ. Lũ chuột cống xưng danh thương nhân kia dám ngang nhiên vận chuyển ma tài qua mặt trạm kiểm soát, bởi vì thủ pháp ngụy trang này vốn dĩ xuất phát từ chính hệ thống lò đúc nội bộ của tông môn.
Nếu ngày mai hắn trực tiếp mang thứ này lên điện nghị sự, đám trưởng lão chắc chắn sẽ dùng lý do tà tu ngoại lai trà trộn để gạt bỏ trách nhiệm. Bọn họ sẽ ép Trần Cửu bồi thường thiệt hại do đình trệ thương lộ, sau đó âm thầm tiêu hủy toàn bộ sổ sách đối chiếu.
Hắn tuyệt đối không để chúng có cơ hội tự biên tự diễn cái kịch bản rẻ tiền đó.
Một bóng đen vô thanh vô tức đáp xuống góc khuất phía sau đài cao, không tạo ra bất kỳ gợn sóng linh khí nào. Người tới thân khoác áo choàng xám tro, trên ngực thêu chìm biểu tượng thanh kiếm gãy của Ám Vệ doanh.
Mang thứ này đến thẳng mặt sau của Chấp Sự Đường, giao tận tay cho Phó Đường Chủ Tôn Hạc.
Diệp Tinh Thần cất giọng đều đều, không mang theo chút phập phồng cảm xúc, ngón tay búng nhẹ đưa hộp ngọc bay về phía hắc ảnh.
Nói với ông ta rằng, đợt kiểm tra đột xuất tại bến sông phát hiện một lô vật liệu có dấu hiệu hao hụt linh tính nghiêm trọng. Yêu cầu ông ta dùng quy chế quản lý tài nguyên số ba, lập tức ghi chép khối kim loại phế phẩm này vào Sổ Công Huân chờ thẩm định hao mòn.
Ám vệ hơi khựng lại một nhịp, tựa hồ không hiểu tại sao một bằng chứng quan trọng mang theo sát khí ngút trời như vậy lại bị hạ thấp thành một lỗi hao mòn vật liệu cơ bản. Nhưng quy tắc sinh tồn của Ám Vệ là tuyệt đối phục tùng, gã nhanh chóng cất kỹ vật phẩm, cúi đầu nhận lệnh.
Nhớ kỹ, không được để lọt một chữ nào về Dẫn Huyết Kiếm Văn hay sự hiện diện của ta đêm nay.
Diệp Tinh Thần bổ sung thêm một câu, đôi mắt hẹp dài hướng về phía ngọn tháp cao nhất của điện nghị sự đang chìm trong sương mù.
Chỉ cần Tôn Hạc đặt bút ghi chép thứ đó vào hệ thống tài nguyên, quy trình bù đắp vật liệu sẽ tự động kích hoạt. Tôn Hạc vốn là kẻ tham công lấp liếm, phát hiện lỗi nhỏ chắc chắn sẽ muốn tự mình xử lý êm thấm để tranh đoạt quyền lực với phe phái của Trần Cửu.
Lão ta sẽ không bao giờ ngờ được, một khi mã số của khối tàn phiến kia được nhập vào Sổ Công Huân, nó sẽ lập tức tạo ra một lỗ hổng đối chiếu trực tiếp với danh sách xuất kho của tháng trước.
Đám người chống lưng cho mạng lưới buôn lậu sẽ lầm tưởng Diệp Tinh Thần chỉ đang cố gắng bắt lỗi sổ sách thông thường. Chúng sẽ dồn toàn lực đi làm giả hóa đơn mua bán phàm tài để lấp liếm sự chênh lệch khối lượng, đắc ý cho rằng mình đã lừa được hệ thống giám định.
Đến khi chúng nhận ra Sổ Công Huân yêu cầu bắt buộc phải mở Kho Cấm để đối chiếu mẫu quặng gốc theo đúng luật lệ gia tộc, mọi chuyện đã hoàn toàn bước vào tử cục không thể vãn hồi.
Ám vệ hóa thành một luồng khói nhạt tan thẳng vào màn đêm, mang theo lưỡi dao vô hình chuẩn bị cắm thẳng vào yết hầu của hệ thống hậu cần.
Cùng lúc đó, một chuỗi tiếng nổ trầm đục liên tiếp vang lên từ phía xưởng đúc Bắc thành, xé toạc sự tĩnh lặng của nửa đêm. Thiếu hụt nguồn cung cấp quặng tinh thiết đột ngột từ bến sông đã khiến ba mươi sáu lò luyện kiếm đồng loạt mất đi nhiên liệu duy trì hỏa hầu.
Hàng trăm thanh phôi kiếm đang trong giai đoạn tôi luyện lập tức xuất hiện vết nứt, linh tính tiêu tán trong tiếng gào thét của đám thợ rèn. Sự gián đoạn tàn khốc này chính là cái giá thực tế mà Kiếm Các phải gánh chịu khi tự tay cắt đứt thương lộ.
Một tổn thất tài nguyên khổng lồ đo đếm được bằng hàng vạn điểm công huân bốc hơi chỉ trong một nén nhang.
Nhưng đây chính là biến số tàn nhẫn mà Diệp Tinh Thần đã tính toán từ trước. Lò đúc nguội lạnh và phôi kiếm vỡ vụn sẽ ép những kẻ đang ngồi yên trên ghế trưởng lão phải cuống cuồng đích thân bước xuống bùn lầy, tự tay mở ra cánh cửa của Kho Cấm.
Ám Vệ Các. Diệp Tinh Thần không quay đầu lại, ngón tay khẽ miết lên góc nắp hộp ngọc, giọng nói bình thản hòa vào tiếng gió rít qua đài cao.
Đợt kiểm tra đột xuất tại bến Hắc Thủy đêm nay chỉ là bước cất lưới vòng ngoài, mục tiêu thực sự nằm ở kho lưu trữ lò đúc trung tâm. Hắn ném chiếc hộp ra phía sau, vệt sáng xanh xẹt qua màn đêm lạnh lẽo. Ám vệ giơ tay bắt gọn, thân hình khẽ trầm xuống chịu đựng luồng hàn khí thấu xương đang tràn ra từ khe hở trận pháp.
Mang thứ này giao tận tay Tôn Hạc trưởng lão ở Hình Phạt Đường. Nhớ kỹ, không được đi cửa chính, phải dùng lệnh bài hạch tâm mở đường hầm dẫn thẳng vào mật thất giám kiếm.
Diệp Tinh Thần quay người lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào bóng đen đang quỳ một chân trên phiến đá nứt nẻ. Tôn Hạc là kẻ cứng nhắc, chỉ tin vào vật chứng chứ không màng nhân tình. Lão ta lại đang nắm giữ quyền mở niêm phong toàn bộ sổ sách chế tác phôi kiếm trong mười năm qua. Khối tàn phiến mang Dẫn Huyết Kiếm Văn này chính là chìa khóa đẫm máu ép lão phải khởi động quy chế phong tỏa trước khi trời sáng.
Đám trưởng lão ở Hắc Thiên Kiếm Các khi nhận được tin bến thuyền bị Trần Cửu đình chỉ, phản ứng đầu tiên chắc chắn là hoảng loạn. Bọn chúng sẽ lập tức sai người đến kho phương bắc để tiêu hủy ghi chép vận chuyển ma tài. Lượng tạp chất trong tàn phiến này nếu đem đối chiếu với sổ xuất nhập kho, độ chênh lệch sẽ lập tức vạch trần đường dây buôn lậu. Bọn chúng tuyệt đối không ngờ ta lại bỏ qua hiện trường, dùng mồi nhử để ép Tôn Hạc ôm vật chứng đợi sẵn ngay tại kho.
Ám vệ gật đầu, nhưng ánh mắt qua lớp mặt nạ lộ ra vẻ chần chừ. Kẻ áo xám ngập ngừng báo cáo về việc Tôn Hạc vốn dĩ đang bế quan dưỡng kiếm, phong tỏa sáu giác quan. Nếu không có biến cố kinh thiên động địa uy hiếp trực tiếp đến căn cơ của tông môn, lão tuyệt đối không tiếp nhận ngoại vật.
Diệp Tinh Thần vươn tay trái ra, đầu ngón trỏ ngưng tụ một luồng kiếm khí thuần túy rút ra từ Thái Sơ Kiếm Thai. Không gian xung quanh đài cao đột ngột vặn vẹo, tỏa ra nhiệt độ nóng rực của một lò đúc khổng lồ đang rít gào. Hắn mím môi, cưỡng ép bóc tách một luồng hỏa diễm màu bạch kim đang quấn quanh kinh mạch cánh tay, điểm thẳng vào giữa trán ám vệ.
Ép đạo ấn ký này dung nhập vào thức hải của ngươi. Đây là mồi lửa bản mệnh dùng để kích hoạt Dẫn Huyết Kiếm Văn bên trong hộp ngọc.
Sắc mặt Diệp Tinh Thần thoắt cái tái nhợt. Cái giá phải trả cho việc cắt đứt hỏa hầu là hắn sẽ mất đi một phần ba khả năng khống chế nhiệt lượng trong kỳ đúc kiếm sắp tới. Kế hoạch rèn đúc pháp khí trấn mạch cho Lâm gia vào tháng sau chắc chắn sẽ bị đình trệ, buộc kho tộc phải xuất ra ba viên Băng Hồn Đan để bù đắp tổn thất. Nhưng đổi lại, khi ngươi dùng ấn ký này dẫn động tàn phiến, Tôn Hạc vừa ngửi thấy mùi rỉ sét của tà binh len lỏi vào mật thất sẽ lập tức phá quan xuất các.
Ám vệ cắn răng chịu đựng luồng nhiệt thiêu đốt mi tâm, cung kính chắp tay nhận lệnh. Thân ảnh màu xám tro vừa định dung nhập vào bóng tối thì giọng nói lạnh nh
Người tới thân khoác áo choàng xám tro, trên ngực thêu chìm biểu tượng của Ám Vệ Các, lặng lẽ quỳ một chân xuống mặt sàn đá lạnh lẽo. Lớp sương mỏng từ Hắc Thủy Hà thổi lên không làm lay động vạt áo kẻ này, nhưng lại khiến sắc mặt Diệp Tinh Thần thêm phần tái nhợt. Hắn khẽ ho húng hắng, một luồng khí lạnh pha lẫn hỏa độc xộc lên tận yết hầu, ép hắn phải vận chuyển chút linh lực khô cạn để áp chế. Việc cưỡng ép trích xuất hỏa diễm bản mệnh để phong ấn khối vật chứng ban nãy đã tước đi của hắn một phần ba khả năng khống nhiệt. Đối với một Đúc Kiếm Sư, mất đi sự tinh chuẩn trong việc điều áp lò lửa sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến quá trình rèn pháp khí trấn mạch sắp tới, một cái giá tuyệt đối không hề rẻ.
"Bẩm Các chủ, Hình Phạt Đường đã xuất hiện biến số."
Giọng nói của tên ám vệ khàn đặc, vang lên khô khốc như tiếng kim loại cọ xát vào nhau. Tôn Hạc trưởng lão bất ngờ tuyên bố bế tử quan, phong tỏa toàn bộ lục thức, trận pháp bảo vệ ngoại vi đã được kích hoạt đến mức cao nhất. Cùng lúc đó, ba toán hắc y nhân mang theo Hỏa Tinh Phù đang âm thầm tiếp cận kho vật liệu phương bắc. Bọn chúng phân tán theo ba hướng, mục tiêu rõ ràng là muốn hỏa thiêu toàn bộ khu vực lưu trữ để xóa sạch dấu vết của phần ma tài còn sót lại.
Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên nắp hộp ngọc, nhịp điệu chậm rãi nhưng mang theo sự tính toán tàn nhẫn. Kẻ địch ra tay quả nhiên dứt khoát, mượn cớ hỏa hoạn để thiêu rụi bằng chứng, đồng thời lợi dụng việc Tôn Hạc bế quan để triệt tiêu lực lượng chấp pháp duy nhất có quyền can thiệp trực tiếp trong đêm nay. Nếu kho phương bắc cháy rụi, sáng mai đám mọt sách tại điện nghị sự sẽ chỉ lập một án phạt nhẹ hều về tội lơ là quản lý hỏa mạch. Lô hàng buôn lậu sẽ vĩnh viễn bốc hơi khỏi thế gian, biến thành một đống tro tàn không thể đối chứng.
"Không cần phái người ngăn cản, cứ để bọn chúng đốt."
Diệp Tinh Thần nhàn nhạt cất lời, tay trái lật nhẹ, gọi ra một thanh đoản kiếm rỉ sét từ trong nhẫn trữ vật. Lưỡi kiếm này mang tên Xích Đồng Kiếm Cốt, vốn là một phôi thai thất bại trong lần đúc kiếm ba năm trước, bên trong chứa đựng một luồng hỏa tính cực kỳ bạo loạn. Hắn ném thanh kiếm phế phẩm về phía ám vệ, ánh mắt lóe lên một tia hàn mang sắc lẹm. Mệnh lệnh được đưa ra vô cùng rành mạch, yêu cầu ám vệ mang vật này đến kho phương bắc, lén đặt vào mắt trận thông gió của hệ thống sưởi ấm dưới lòng đất, sau đó rút lui toàn bộ nhân lực về tuyến sau.
Ám vệ cẩn thận đón lấy thanh kiếm, lập tức cảm nhận được nhiệt độ nóng rực tỏa ra từ lớp rỉ sét. Kẻ dưới quyền trong lòng không khỏi kinh hãi trước luồng linh lực bạo động này nhưng tuyệt đối không dư thừa nửa lời thắc mắc. Bóng xám tro gật đầu nhận lệnh, mũi chân điểm nhẹ lên mặt sàn, dung nhập hoàn toàn vào bóng tối tựa như một giọt nước rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, bắt đầu chuỗi hành động có thể lật tung toàn bộ quy tắc tuần tra của gia tộc.
Gió đêm thổi qua đài cao, kéo theo tiếng lách cách nghèn nghẹt từ khối kim loại nát bên trong hộp ngọc. Diệp Tinh Thần vuốt đi vệt máu đông cứng nơi khóe môi, tĩnh lặng chờ đợi ván cược tiếp theo thành hình. Hắn hiện tại không thể tự mình nhóm lò đúc kiếm, nhưng kẻ địch lại đang sốt sắng dâng lên một ngọn lửa khổng lồ. Hỏa Tinh Phù của bọn chúng một khi kích nổ trong không gian kín, sẽ vô tình đóng vai trò như một lò luyện khổng lồ. Nhiệt lượng bùng phát sẽ không thiêu rụi ma tài, mà sẽ bị Xích Đồng Kiếm Cốt hấp thụ toàn bộ, tạo ra một trận cộng hưởng kiếm văn ở quy mô lớn.
Lũ hắc thủ tưởng rằng ngọn lửa sẽ che đậy sự thật, lại không ngờ chính ngọn lửa ấy sẽ trở thành búa tạ gõ nhịp đúc kiếm. Khi nhiệt độ đạt đến đỉnh điểm, thứ ma tài giấu trong kho sẽ bị ép phải bộc lộ bản chất tà ác, phóng thích ra Huyết Sát Kiếm Khí xuyên thủng màn đêm. Cột kiếm khí bộc phát từ kho phương bắc sẽ kinh động thẳng đến Thiên Địa Kiếm Phổ treo giữa tông môn, cưỡng chế kích hoạt quy trình thẩm định danh kiếm. Áp lực của ván cờ đã hoàn toàn đảo chiều, từ việc Kiếm Các phải vất vả đi tìm chứng cứ, biến thành kẻ địch tự tay đốt lên đài phong hỏa để báo cáo tội trạng của chính mình.
Bóng đen lướt dọc theo bờ tường nhám lạnh của khu xưởng đúc phương bắc, dung nhập hoàn toàn vào màn đêm. Gã ám vệ cẩn trọng lấy từ trong ngực áo ra một đoạn kim loại đỏ sậm, bề mặt chằng chịt những vết nứt li ti. Đây chính là Xích Đồng Kiếm Cốt mà Diệp Tinh Thần vừa giao phó, bên trong vẫn còn lưu chuyển một tia hỏa độc bá đạo. Ở phía đối diện, ba gã hắc y nhân đã phá vỡ tầng cấm chế bên ngoài, chuẩn bị ném những lá bùa cháy rực vào trong kho chứa ma tài. Bọn chúng hành động vô cùng thuần thục, rõ ràng muốn mượn ngọn lửa này để thiêu rụi mọi dấu vết buôn lậu trước khi trời sáng.
Gã ám vệ không hề ra tay ngăn cản, chỉ lẳng lặng cắm đoạn xương kiếm vào chính giữa mắt trận thông gió. Theo đúng kế hoạch đã định, gã vặn ngược chốt đồng thau trên trận bàn, đảo lộn toàn bộ luồng khí lưu luân chuyển bên dưới nền đá. Ngay khi ba lá Hủ Cốt Hỏa Phù chạm đất, ngọn lửa đen kịt lập tức bùng lên, cắn nuốt hàng đống quặng sắt hắc ám. Tên cầm đầu phe địch nhếch mép cười nhạt, bấm pháp quyết định rút lui, đinh ninh rằng kho hàng sẽ hóa thành tro bụi trong tĩnh lặng.
Thế nhưng, ngọn lửa đen vừa lan đến giữa phòng liền bị một lực hút kinh người kéo thốc lên trần nhà. Nhiệt lượng không tỏa ra xung quanh mà bị Xích Đồng Kiếm Cốt ở mắt trận cưỡng ép nuốt trọn, sau đó chuyển hóa thành một luồng kiếm khí nóng rực. Tên cầm đầu biến sắc, lập tức nhận ra dị biến, vội vàng đẩy Khống Hỏa Bàn ra phía trước hòng cắt đứt liên kết linh lực. Gã gầm lên một tiếng, thay đổi chiến thuật từ phóng hỏa sang thu hồi hỏa chủng, muốn dập tắt ngọn lửa trước khi nó vượt tầm kiểm soát.
Đáng tiếc, sự ứng biến của gã đã nằm gọn trong tính toán từ trước. Khi mặt ngọc của pháp bảo vừa chạm vào luồng nhiệt, đoạn kim loại trên mái nhà đột ngột phát ra một tiếng ngân vang dội, kích hoạt trận đồ ẩn giấu. Khống Hỏa Bàn trên tay tên hắc y nhân nứt toác, vỡ thành hàng trăm mảnh vụn sắc lẹm văng tứ tung. Ngọn lửa đen dội ngược trở lại, thiêu rụi hoàn toàn hỏa mạch trên cánh tay phải của gã, khiến lớp da thịt khô cong lại như vỏ cây chết. Cái giá phải trả cho việc dùng tà phù phá trận chính là vĩnh viễn mất đi khả năng khống chế hỏa diễm, đứt đoạn con đường đúc kiếm.
Cùng lúc đó, nhiệt lượng bạo phát đã chạm đến ngưỡng cảnh báo cao nhất của hệ thống phòng ngự xưởng đúc. Tiếng chuông dồn dập vang lên xé toạc màn đêm, kéo theo vô số ánh sáng từ các trận pháp bảo vệ tự động kích hoạt. Toàn bộ kho phương bắc bị một tầng băng tinh dày đặc bao phủ, đóng băng hoàn toàn ngọn lửa đen cùng đống ma tài đang cháy dở. Bọn hắc y nhân ôm cánh tay phế tàn, cắn răng bóp nát độn phù chạy trốn, bỏ lại hiện trường đã bị niêm phong cứng ngắc.
Cách đó mười dặm, trên đài cao lộng gió, Diệp Tinh Thần khẽ ho ra một ngụm khí nóng ran. Sắc mặt hắn tái nhợt, một phần ba lực khống nhiệt trong đan điền đã bị rút cạn để duy trì sự cộng hưởng từ xa với vật chứng. Hắn chậm rãi lau đi vết mồ hôi trên trán, ánh mắt tĩnh lặng nhìn về phía cột sáng vừa bốc lên từ khu xưởng đúc. Bọn chuột cống muốn hủy thi diệt tích, hắn liền dùng chính mồi lửa của chúng để đúc toàn bộ kho hàng thành một khối bằng chứng khổng lồ không thể chối cãi.
Truyền lệnh cho Chấp Sự Đường.
Diệp Tinh Thần bóp nát một viên ngọc giản truyền âm, giọng nói trầm ổn vang lên giữa hàn phong.
Kích hoạt quy chế phong kho số bốn, liệt khu vực phương bắc vào diện cấm địa tạm thời. Trừ phi có lệnh bài của ba vị trưởng lão cùng lúc, bất kỳ kẻ nào bước vào đều bị coi là phản tộc.
Mệnh lệnh này vừa ban ra, toàn bộ quyền kiểm soát tài nguyên của phe Tôn Hạc tại xưởng đúc xem như bị tước đoạt hoàn toàn. Sáng ngày mai, khi hàng ngàn đệ tử nhìn thấy khối ma tài bị đóng băng khổng lồ kia, đám trưởng lão sẽ không thể dùng lý do cháy nổ phàm tục để lấp liếm. Khối băng tinh chứa hỏa độc và Dẫn Huyết Kiếm Văn giờ đây đã trở thành một thanh gươm lơ lửng trên đầu những kẻ từng nhúng chàm. Hệ thống Thiên Địa Kiếm Phổ chắc chắn sẽ phải đình chỉ việc xét duyệt thứ hạng của ba mươi thanh danh kiếm có nguồn gốc từ lò đúc này, buộc Hắc Thiên Kiếm Các phải trả một cái giá cực đắt để giữ lại uy tín thương đạo.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.