Chương 167: Gian Tĩnh Lặng Trên Lầu Cao
Cách hiện trường hỗn loạn đó không xa, bên trong nhã gian tĩnh lặng của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần thong thả châm thêm một nén Tĩnh Thần Hương. Trên mặt bàn gỗ lim trước mặt hắn không phải là thứ vũ khí tẩm độc hay khối xỉ kim loại đang gây sóng gió ngoài kia. Thứ hắn đang chăm chú quan sát là một đoạn chuôi kiếm bằng đồng thau đã xỉn màu, mặt trên khắc chằng chịt những đạo kiếm văn bị cắt đứt nửa chừng. Đây mới là mấu chốt thực sự để khóa chặt đường lui của kẻ địch.
Cửa phòng khẽ mở, Tạ Uyên lách người bước vào, mang theo hơi lạnh từ bóng tối. Gã ám vệ cúi đầu, thấp giọng báo cáo tiến độ của con cờ vừa được thả ra.
Bẩm Các chủ, Trần Cửu đã mang theo vật chứng đi vào hẻm Trúc Tủy đúng như tuyến đường ngài dự liệu. Phía sau hắn hiện có ba đạo khí tức bám theo, sát ý che giấu rất kỹ, đều là hảo thủ chuyên dùng kiếm ngắn.
Diệp Tinh Thần khẽ gật đầu, ngón tay miết nhẹ lên bề mặt thô ráp của đoạn đồng thau. Hắn biết rõ, đám người của chi nhánh phía nam một khi bị dồn vào chân tường tuyệt đối sẽ không khoanh tay chờ chết. Bọn chúng không thể can thiệp vào Lệnh Triệu Tập, nên mục tiêu duy nhất còn lại chính là kẻ đang mang theo bằng chứng. Trần Cửu ôm tài liệu rời đi một mình, chính là mồi nhử hoàn hảo nhất mà hắn cố tình bày ra.
Có cần thuộc hạ dẫn người chặn đánh, bảo vệ an toàn cho hắn không?
Tạ Uyên dò hỏi, bàn tay đã vô thức nắm lấy chuôi trường đao bên hông, sẵn sàng chờ lệnh xuất kích.
Không cần.
Diệp Tinh Thần nhàn nhạt cất lời, ánh mắt vẫn không rời khỏi những vết nứt li ti trên đạo kiếm văn.
Nếu chúng ta ra tay, sự việc sẽ biến thành ẩu đả tranh giành lợi ích giữa hai phe. Ta không cần một chiến thắng kiểu giang hồ thảo khấu. Ta cần chúng tự bước vào tử địa của luật lệ.
Hắn đẩy hộp gỗ nhỏ chứa đoạn chuôi kiếm sang một bên, rút ra một tờ lệnh bài bằng ngọc bích. Trên mặt ngọc khắc rõ hai chữ Lưu Âm sắc lẹm. Diệp Tinh Thần đã tính trước, cuốn sổ trong ngực Trần Cửu vốn được bọc bên ngoài bằng một lớp giấy ngâm bột Tẫn Linh Thạch. Thứ vật liệu phụ trợ trong lò đúc này vô dụng trong chiến đấu, nhưng cực kỳ mẫn cảm với linh hỏa thiêu hủy.
Truyền lệnh cho ám vệ vòng ngoài, tuyệt đối không được cứu viện, cứ để sát thủ cướp lấy thứ chúng muốn.
Giọng nói của nam chính phẳng lặng nhưng mang theo hàn khí buốt xương.
Bọn chúng tưởng rằng thiêu rụi sổ sách là xóa được dấu vết. Nhưng ngay khoảnh khắc linh hỏa của chúng chạm vào lớp giấy lót, Tẫn Linh Thạch sẽ ghi nhận và khóa chặt dao động bản nguyên của kẻ ra tay.
Tạ Uyên nghe vậy liền biến sắc, lập tức hiểu ra sự thâm độc trong nước cờ này. Tiêu hủy chứng cứ thông thường chỉ là tội che giấu sai phạm. Nhưng dùng linh hỏa công kích nhân sự của Khảo Công Đường đang làm nhiệm vụ, lại bị vật liệu đặc thù lưu lại ấn ký, thì quy chế Phá Hoại Án Tích của tông môn sẽ tự động thành lập. Tội danh lúc đó sẽ chuyển từ làm giả danh kiếm sang phản nghịch, tru diệt đồng môn.
Đi đi, canh chừng cho kỹ. Chờ khi ngọn lửa bùng lên, lập tức kích hoạt chín ô trận vị phong tỏa toàn bộ hẻm Trúc Tủy.
Diệp Tinh Thần phẩy tay, dứt khoát hạ lệnh. Sáng sớm hôm nay, khi tàn tro của cuốn sổ cùng ấn ký linh hỏa được trình lên sảnh nghị sự, Trưởng Lão Viện sẽ bắt buộc phải viện dẫn hình phạt cao nhất. Hắc Thiên Kiếm Các vốn định chặt đứt đuôi để sinh tồn, lại không ngờ chính tay chúng vừa tự tròng thêm một sợi thừng oan nghiệt vào cổ mình, biến một lỗi lầm quản lý thành tội ác không thể dung thứ.
...chúng tự tay dâng bằng chứng lên bàn nghị sự, dùng chính tu vi của mình để kích hoạt trói buộc cao nhất của quy chế giám sát.
Lời nói nhẹ bẫng rơi xuống, Diệp Tinh Thần chậm rãi xoay phần chuôi đồng thau trên mặt bàn.
Bên trong hẻm Trúc Tủy cách đó mười dặm, cục diện đúng như dự liệu bắt đầu chuyển biến. Qua mặt ngọc Lưu Âm, âm thanh ma sát của đế giày đạp lên rêu xanh vang lên dồn dập. Trần Cửu thở hồng hộc, gã rẽ ngoặt vào góc tối, cố ôm chặt thứ bọc da thú vào ngực. Gã chấp sự quèn vốn chỉ muốn lập công chuộc tội, hoàn toàn không biết thứ mình đang ôm là một mồi lửa.
Ba bóng đen từ trên mái ngói lao xuống, kiếm khí lạnh lẽo khóa chặt ba đại huyệt trên lưng kẻ chạy trốn. Trần Cửu hoảng loạn vấp ngã, theo bản năng ném mạnh vật chứng về phía trước để cản địa. Đây chính là đòn nhử hoàn hảo mà mạng lưới tình báo đã dọn đường từ trước.
Tên sát thủ đi đầu cười gằn, linh lực tụ vào mũi đoản kiếm đâm toạc lớp da thú. Hắn định hủy thi diệt tích ngay tại chỗ. Nhưng ngay khi mũi nhọn chạm vào thớ giấy, một tiếng xèo xèo chát chúa vang lên. Bột Tẫn Linh Thạch tẩm sẵn bên trong gặp linh lực liền bùng cháy thành một ngọn lửa màu u lam, bám chặt lấy thân vũ khí.
Bám Cốt Kiếm Văn, mau chặt đứt linh lực!
Tên cầm đầu biến sắc, lập tức nhận ra bản thân đã đạp trúng bẫy rập. Hắn quyết đoán cắn nát đầu lưỡi, ép thần thức thu hồi, đồng thời muốn vứt bỏ pháp khí. Thế nhưng, bột đá đã dung nhập vào luồng kiếm khí ban nãy, cuốn ngược dọc theo kinh mạch tay phải của hắn.
Lớp kiếm văn trên thanh đoản kiếm nứt toác, phát ra tiếng rên rỉ vỡ vụn. Cái giá cho việc dập tắt ngọn lửa u lam là toàn bộ tay áo của gã sát thủ cháy rụi. Linh mạch cánh tay phải bị phong bế hoàn toàn, vĩnh viễn mất đi khả năng cầm kiếm.
Trần Cửu nằm co quắp dưới đất, bị dư chấn của vụ nổ hất văng vào tường. Khí hải đan điền của gã rạn nứt, máu tươi trào ra khỏi khóe miệng. Kẻ tham lam muốn bắt cá hai tay cuối cùng phải trả cái giá bằng chính tu vi nửa đời người của mình để làm bình phong che mắt địch.
Tại nhã gian, phần chuôi đồng thau trên bàn đột ngột sáng rực. Những đạo kiếm văn đứt gãy trên bề mặt kim loại bắt đầu tự động nối liền, mô phỏng lại chính xác dao động linh lực của kẻ vừa ra tay ở đầu hẻm.
Tạ Uyên đứng bên cạnh khẽ nuốt nước bọt. Gã vốn cho rằng Các chủ chỉ dùng Trần Cửu làm mồi câu thông thường, không ngờ lại dùng luôn mạng sống và tu vi của gã chấp sự này để hoàn thiện mắt xích cuối cùng. Một tia e ngại lóe lên trong mắt gã ám vệ, nhưng rất nhanh được giấu nhẹm đi.
Phần Tàn Kiếm Tự này đã ghi lại toàn bộ khí tức của ba tên sát thủ.
Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, thanh âm thản nhiên như đang bình phẩm một món đồ đồng nát.
Bọn chúng dùng công pháp đặc trưng của phân đà phía nam để hủy bằng chứng. Giờ thì, thứ định tội không còn là một cuốn sổ dễ dàng bị chối cãi, mà là vết sẹo linh lực khắc thẳng vào pháp khí của bọn chúng.
Hắn rút từ trong tay áo ra một tấm mộc bài lệnh tiễn, vung bút lông sói viết nhanh vài dòng. Từng chữ đỏ tươi mang theo uy áp của quyền quản lý tài nguyên nội bộ, không cho phép bất kỳ kẻ nào nghi ngờ.
Cầm Lệnh Tuất Bù Đắp này đến Khảo Công Đường. Trích ba ngàn linh thạch từ quỹ rủi ro, ghi rõ là cấp tuất cho chấp sự Trần Cửu vì dũng cảm bảo vệ sổ sách thương lộ.
Diệp Tinh Thần ném mộc bài cho Tạ Uyên, ánh mắt lạnh lẽo không gợn sóng.
Thuộc hạ hiểu.
Tạ Uyên nhận lệnh, trong lòng thầm kinh hãi trước thủ đoạn mượn luật ép người của chủ nhân. Chỉ bằng một tờ giấy xuất kho, Diệp Tinh Thần không chỉ hợp thức hóa việc Trần Cửu bị tấn công thành sự kiện công vụ, mà còn ép Trưởng Lão Viện phải hành động.
Theo quy tắc thứ ba mươi hai của gia tộc, khi quỹ rủi ro bị trích xuất vì lý do tập kích, Đội Chấp Pháp bắt buộc phải mở cuộc điều tra diện rộng để thu hồi tổn thất. Kẻ địch muốn hủy sổ để xóa dấu vết, nhưng lại tự tay tạo ra một vật chứng sống, đồng thời kích hoạt luôn quy chế kiểm toán gắt gao nhất.
Đi đi. Trước khi trời sáng, ta muốn Lệnh Tuất Bù Đắp này nằm chễm chệ trên bàn của đại trưởng lão.
Hắn nhàn nhạt bồi thêm một câu, đưa tay dập tắt nén Tĩnh Thần Hương đang cháy dở.
Để xem đám người kia lấy lý do gì để giải thích việc hộ vệ của mình mang thương tích đặc thù từ Bám Cốt Kiếm Văn, lại còn làm hao hụt tài nguyên chung của tông môn.
...ng tự tay dâng lên bằng chứng phá hoại quy củ của gia tộc.
Diệp Tinh Thần chậm rãi hoàn thiện vế câu còn dang dở. Hắn không nhìn Tạ Uyên, chỉ chăm chú dồn một tia linh lực mỏng manh vào đoạn chuôi đồng thau. Mặt bàn gỗ lim lập tức nổi lên những đường vân sáng mờ ảo, đan xen thành một sa bàn thu nhỏ mô phỏng địa hình hẻm Trúc Tủy. Đây chính là một mắt xích của Thiên Cơ Kiếm Võng, được âm thầm thiết lập từ ba ngày trước, lấy chính Tàn Kiếm Tự làm trận nhãn định vị.
Tạ Uyên cúi đầu nhìn sa bàn, ánh mắt lóe lên vẻ kính sợ. Trên mặt trận đồ, một đốm sáng xám đại diện cho Trần Cửu đang di chuyển chậm chạp, bám sát phía sau là ba vệt đỏ rực sát khí. Các chủ đã tính toán không sai một ly, thả Trần Cửu mang theo cuốn sổ chứng cứ rời đi một mình vốn là mồi nhử. Tuyến đường hẻm Trúc Tủy thoạt nhìn vắng vẻ, nhưng lại nằm đúng điểm giao cắt giữa hai khu vực tuần tra của Chấp Pháp Đường. Kẻ địch tưởng vớ được tử huyệt, thực chất đang tự bước chân vào cạm bẫy quy chế.
Bất chợt, ba vệt đỏ trên sa bàn tăng tốc đột ngột, hóa thành hình mũi khoan đâm thẳng vào đốm sáng xám. Từ trong chuôi đồng thau truyền ra tiếng kim loại va chạm chát chúa. Tại hiện trường, ba tên sát thủ đã đồng loạt xuất thủ. Bọn chúng dùng trận hình Tam Tài Tỏa Hầu, ý đồ dùng một nhịp thở để đoạt mạng Trần Cửu và cướp lấy cuốn sổ, tuyệt đối không để lại dao động linh lực dư thừa.
Thế nhưng, ngay khi mũi kiếm ngắn tẩm độc của tên cầm đầu chạm vào ngực Trần Cửu, một mảng kiếm văn phòng ngự giấu kín trong lớp áo gã bất ngờ bùng sáng. Lực phản chấn không mạnh, nhưng đủ làm chệch hướng đòn chí mạng. Tên thủ lĩnh áo đen cực kỳ nhạy bén, lập tức nhận ra điểm bất thường. Hắn gầm lên một tiếng, vung tay đổi chiến thuật, hạ lệnh cho hai kẻ còn lại từ bỏ việc giết người, chuyển sang vây khốn để giật lấy cuốn sổ rồi lập tức rút lui. Bọn chúng thà bỏ lỡ mục tiêu còn hơn dây dưa tại khu vực nhạy cảm.
Đáng tiếc, thời cơ để chúng quay đầu đã bị khóa chặt. Ngay tại nhã gian, Diệp Tinh Thần dứt khoát ấn mạnh ngón tay lên chuôi đồng thau, kích hoạt cấm chế phản kích được cài sẵn. Một luồng thần thức mang theo đặc tính Phá Vọng truyền qua trận bàn, cộng hưởng trực tiếp với cuốn sổ trong tay Trần Cửu. Không có vụ nổ linh lực kinh thiên động địa nào xảy ra, thứ bộc phát chỉ là một tiếng kiếm ngân trầm đục mang theo sóng âm xé rách lớp Tàng Hình Phù dán trên người ba gã sát thủ.
Khí tức âm hàn đặc trưng của chi nhánh phía nam nháy mắt bộc lộ hoàn toàn dưới màn đêm. Để đổi lấy một đòn cưỡng ép xé rách ngụy trang này, đoạn chuôi đồng thau trên bàn nứt toác thành vô số mảnh vụn, linh tính bên trong triệt để tiêu tán. Diệp Tinh Thần khẽ nhắm mắt, sắc mặt thoáng tái đi vì thần thức bị phản phệ, nhưng khóe môi lại nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. Trên sa bàn, năm đốm sáng vàng rực rỡ đại diện cho đội tuần tra của Chấp Pháp Đường đã ập tới từ hai đầu hẻm, phong tỏa toàn bộ lối thoát.
Cục diện đã định, đám sát thủ kia không thể tự sát, cũng chẳng thể chạy trốn.
Tạ Uyên trầm giọng báo cáo, bàn tay buông lỏng khỏi chuôi đao.
Chúng đã trở thành nhân chứng sống mang theo hung khí của chi nhánh phía nam.
Cầm lấy Kim Bài Lệnh Mũi Tên này.
Diệp Tinh Thần ném ra một lệnh bài đúc bằng vàng ròng, mặt trên khắc hình thanh kiếm gãy chéo.
Đến thẳng Khảo Công Đường ngay bây giờ. Thông báo với bọn họ, có kẻ phái người hành thích nhân chứng ngay trong địa hạt quản lý, vi phạm nghiêm trọng Tộc Quy điều thứ bảy. Bắt đầu từ giờ khắc này, quy chế Phong Khảo được kích hoạt, toàn bộ kho vật liệu và quyền phân phối quặng mỏ của chi nhánh phía nam phải bị niêm phong chờ thẩm tra.
Đoạn chuôi đồng thau trên bàn rốt cuộc không chịu nổi luồng thần thức ép xuống, phát ra tiếng nứt vỡ chói tai rồi văng thành ba mảnh mẻ sứt. Trận nhãn bị phá hủy, kéo theo toàn bộ cấm chế che giấu khí tức được thiết lập từ trước tại hẻm Trúc Tủy đồng loạt đảo ngược. Diệp Tinh Thần thong thả thu tay về, phủi nhẹ lớp mạt kim loại vương trên ống tay áo. Hắn không cần Tạ Uyên rút đao, bởi vì thanh đao sắc bén nhất của tông môn đã được hắn mượn dùng một cách danh chính ngôn thuận.
Cùng thời khắc đó, tại ngã ba hẻm Trúc Tủy, lớp hắc vụ bao bọc ba gã sát thủ bỗng nhiên sôi trào rồi tan biến như tuyết đọng gặp lửa đỏ. Khí tức âm hàn đặc trưng của công pháp sát phạt nháy mắt bộc lộ, tanh rưởi và lạnh lẽo giữa đêm đông. Bọn chúng khựng lại, ánh mắt lộ vẻ hoảng loạn khi nhận ra ngọc bội ẩn nặc mang theo người đã hoàn toàn nứt toác. Phía trước mặt chúng, Trần Cửu ngã bệt xuống nền đá tảng, gắt gao ôm chặt cuốn sổ chứng cứ vào ngực, cả người run lên bần bật.
Kẻ nào to gan dám động võ tại khu vực cấm chế!
Tiếng quát mang theo uy áp trầm ổn vang lên từ cuối con hẻm, theo sau là ánh sáng rực rỡ của sáu ngọn Đăng Long Đuốc. Đội tuần tra Chấp Pháp Đường xuất hiện nhanh hơn bất kỳ ai dự liệu.
Tên thủ lĩnh toán sát thủ cắn răng, lập tức hiểu ra mưu kế của kẻ thù. Bọn chúng không hề đi săn, mà đã bị lùa vào đúng điểm giao cắt của mạng lưới tuần tra nghiêm ngặt nhất. Thay vì tiếp tục lao tới kết liễu Trần Cửu để rồi bị bắt quả tang hành hung nhân chứng, gã quyết đoán lật tay, ném ra một quả Tỏa Âm Lôi Châu hòng tạo màn khói phá vây rút lui.
Lôi châu đen ngòm chưa kịp chạm đất, một tấm lưới bện từ tơ linh tằm đã giăng ngang không trung. Trận văn cấm không được dệt xen kẽ trên mặt lưới lập tức phát sáng, nuốt trọn sóng xung kích của vụ nổ vào bên trong. Lực phản chấn dội ngược lại dọc theo quỹ đạo ném khiến tên thủ lĩnh gãy nát ba ngón tay phải. Hắn hừ lạnh một tiếng đau đớn, định thiêu đốt một giọt tinh huyết ở đầu lưỡi để kích hoạt huyết độn tẩu thoát.
Đáng tiếc, chấp sự dẫn đầu đội tuần tra đã nhìn thấu ý đồ này. Lão hừ lạnh, cắm thẳng thanh trọng kiếm mang biểu tượng cán cân xuống nền đá xanh.
Chín ô trận vị của Địa Mạch Tỏa Linh Trận bừng sáng, giam cầm toàn bộ linh khí trong bán kính mười trượng. Hai gã sát thủ phía sau vừa định vận công liền bị linh mạch phản phệ, ngã khuỵu xuống đất. Bọn chúng phải trả giá bằng việc đứt gãy kinh mạch hai chân do cố dùng man lực phá trận trốn chạy, hoàn toàn mất đi năng lực di chuyển.
Gông cổ toàn bộ lại, đưa về ngục tối chờ thẩm vấn!
Vị chấp sự nghiêm giọng ra lệnh, ánh mắt sắc lẹm lướt qua ba kẻ đột kích rồi dừng lại trên người Trần Cửu. Tên quản sự thấp cổ bé họng giờ phút này như người chết đuối vớ được cọc, vội vàng dập đầu dâng lên vật chứng để xin bảo hộ tính mạng.
Nhã gian tĩnh lặng trên lầu cao, Tạ Uyên thu hồi thần thức thám thính từ ngọc giản truyền âm, khóe miệng khẽ giật. Gã cúi đầu bẩm báo, giọng mang theo sự kính sợ tuyệt đối.
Đội tuần tra đã tóm gọn cả ba kẻ tập kích. Cuốn sổ ghi chép thất thoát vật liệu được Trần Cửu chủ động giao nộp cho Chấp Pháp Đường để đổi lấy Lệnh Bảo Vệ Nhân Chứng. Mọi chuyện diễn ra đúng như Các chủ tính toán, không sai một ly.
Diệp Tinh Thần gật đầu, gạt ba mảnh đồng thau vỡ nát vào khay gỗ tử đàn. Việc mượn tay Chấp Pháp Đường không chỉ bảo toàn được mạng sống của nhân chứng, mà còn hợp thức hóa mọi bằng chứng theo đúng quy chế minh bạch của tông môn. Kẻ địch muốn dùng luật ngầm để che đậy sự thật, hắn liền dùng luật công để bóc trần tất cả.
Hắn đứng dậy, khoác lên người tấm áo choàng thêu hạc trắng, ánh mắt hướng về phía đỉnh Tàng Kiếm Phong đang rực sáng ánh đuốc triệu tập. Sáng mai, khi cuốn sổ kia cùng ba tên sát thủ được mang ra giữa sảnh đường, phân đà phía nam sẽ không chỉ đối mặt với tội danh làm giả danh kiếm. Trưởng Lão Viện bắt buộc phải viện dẫn Tộc Quy thứ mười chín, ban hành Lệnh Phong Tỏa Kho Vật Liệu. Toàn bộ quyền phân phát linh thạch và quặng sắt của Hắc Thiên Kiếm Các tại khu vực này sẽ chính thức bị tước đoạt, đánh dấu sự khởi đầu của một cuộc thanh trừng đẫm máu từ hệ thống điều hành cốt lõi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.