Chương 11: Vào Sổ Công Huân
Sương mờ đầm lầy phía nam còn chưa tan, sáu đạo hắc ảnh đã lướt qua khoảng trống mà ám vệ Thiên Đạo Kiếm Các vừa rút đi đêm qua. Bọn chúng khoác áo choàng xám tro, cẩn thận che giấu linh lực ba động, vội vã tiến về hướng phường thị. Bố cục để ngỏ cửa ngõ đã phát huy tác dụng. Tại đài quan tinh, Diệp Tinh Thần lẳng lặng thu hồi một tia thần thức vừa thả ra từ đĩa trận bằng ngọc bích trên tay. Hắn không cần tự mình ra mặt đánh giết, bởi con mồi đã tự động đi vào lộ tuyến được vạch sẵn theo đúng tâm lý e ngại đường lớn.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa các, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm. Tống quản sự bước nhanh vào, trên tay dâng lên một tấm Khắc Ảnh Phù đang tỏa ra ánh sáng nhạt. Lão vuốt bớt mồ hôi lạnh trên trán, khóe miệng không giấu được sự chấn động. "Các chủ, đúng như ngài dự liệu. Liễu lão thái gia đã mang vật kia đến trước cổng chính của Hắc Thiên phân các. Cả phố chợ đen đều đang vây xem. Danh tiếng ngàn năm không nứt mẻ của đám người kia, sáng nay đã bị một nện búa đập cho rạn nứt."
Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, rót một luồng linh lực mảnh như sợi chỉ vào mặt bùa. Hình ảnh lập tức phóng lớn giữa không trung. Trong màn huyễn ảnh, vị gia chủ họ Liễu râu tóc bạc phơ, tức giận ném mạnh nửa phần lưỡi đao gãy lìa xuống thềm đá xanh. Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên, để lộ ra lớp rỉ sét màu nâu đỏ giấu sâu bên dưới lớp mạ bạc tinh xảo. Đó căn bản không phải là Tinh Thiết cấp ba, mà chỉ là quặng vụn nhuộm máu yêu thú để ép linh tính giả mạo.
"Bọn chúng ắt hẳn sẽ giải thích đó là do đối thủ cạnh tranh tráo đổi vật liệu." Diệp Tinh Thần nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua vết nứt trên ảo ảnh. "Nhưng quy củ của giới giám kiếm không cho phép sự ngụy biện. Lưỡi đao gãy ngay tại đường vân số bảy, vị trí yếu nhất do hỏa hầu không đủ. Dấu vết này, người ngoài nhìn không hiểu, nhưng Mặc gia thì nhìn một cái liền thấu."
Hắn chỉ điểm vào phần lõi đen ngòm của mảnh kim loại, nơi lưu lại tàn dư của trận pháp ngưng hỏa lỗi thời. Ánh mắt hắn chuyển sang lão quản sự, giọng điệu trầm tĩnh nhưng mang theo áp lực vô hình. "Mang vật chứng này giao cho ám vệ tổ ba. Không cần giấu giếm, cứ công khai mang đến sảnh tiếp khách ở viện phía đông."
Tống quản sự ngẩn người, lập tức hiểu ra ý đồ mượn thế ép người của Các chủ. "Ngài muốn để vị khách quý từ Mặc gia tự mình xem được cảnh này trước khi chính thức bước vào bàn đàm phán khế ước?"
"Mặc gia vốn cẩn trọng, nếu ta chủ động đưa tin, họ sẽ nghi ngờ ta cố tình hắt nước bẩn." Diệp Tinh Thần đứng dậy, tiện tay ném một khối lệnh bài bằng đồng thau lên mặt bàn. "Hãy để họ tình cờ thu được bằng chứng. Lệnh bài này cấp quyền mở kho số bốn, lấy ra ba cân Xích Đồng tinh khiết. Đem số khoáng thạch đó làm thù lao, thông qua trung gian chợ đen hối lộ cho tên chấp sự giữ cửa của kẻ địch, bảo hắn khóc lóc lớn tiếng một chút khi nhận tội trước mặt đám đông."
Kế hoạch vòng vèo nhưng bóp chặt yết hầu. Chỉ bằng ba cân Xích Đồng và một mồi nhử danh tiếng, Diệp Tinh Thần đã ép đối thủ vào thế phải tự bóc trần sự dối trá trước bàn dân thiên hạ. Kẻ địch sẽ đinh ninh rằng nội bộ bọn chúng có kẻ tham tài làm rò rỉ bí mật, mà không hề biết bàn tay thao túng thực sự đến từ đâu. Tống quản sự cẩn thận cất kỹ khối đồng phù, cúi gầm mặt lùi dần ra phía cửa, trong lòng thầm kinh hãi trước tâm cơ sâu không thấy đáy của thiếu niên trước mặt.
Đúng lúc này, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ hướng đầm lầy phía nam, kèm theo đó là cột khói đen bốc thẳng lên trời. Mặt đất dưới chân đài quan tinh khẽ rung chuyển, báo hiệu một chấn động linh mạch không hề nhỏ. Bọn chuột nhắt lẻn vào từ cửa ngõ bỏ ngỏ đêm qua, dường như đã dẫm phải Khốn Sát Trận Bàn mà Diệp Tinh Thần đã sai người chôn sẵn dưới lớp bùn lầy từ ba ngày trước.
Sự biến đổi đột ngột khiến Tống quản sự khựng lại, sắc mặt trắng bệch nhìn về phía cột khói. "Các chủ... uy lực này, e rằng đã làm hỏng ba khoảnh linh điền trồng Tĩnh Thần Thảo ở vòng ngoài. Cái giá phải trả cho việc dẫn dụ cao thủ có phải là quá lớn không?" Lão run rẩy tính toán thiệt hại, cuốn sổ công huân trong ngực áo như nặng thêm ngàn cân.
"Đó là chi phí cần thiết để đóng đinh tội danh." Diệp Tinh Thần phất tay áo, thu hồi trận bàn ngọc bích đã xuất hiện vết nứt. "Ghi vào sổ sách, hy sinh sản lượng linh điền để vây nhốt kẻ gian. Bọn chúng muốn dùng đường tắt để rút lui, ta liền cho chúng một cái mồ chôn hợp tình hợp lý. Truyền lệnh phong tỏa hiện trường, tuyệt đối không ai được phép dọn dẹp tàn cuộc cho đến khi Chấp sự đường của Mặc gia đến tận nơi chứng kiến."
Tống quản sự tiếp nhận mệnh lệnh, cẩn trọng lui ra ngoài rồi giao thẳng vật chứng cho đội trưởng ám vệ tổ ba. Tên hắc y nhân không thu liễm khí tức, cố ý nện bước chân thật nặng lên hành lang lát đá thanh thạch, mang theo luồng linh quang nhàn nhạt đi thẳng về phía viện phía đông.
Lúc này, trong sảnh đường nghênh khách, Mặc Cửu đang ngồi gõ nhịp ngón tay lên tay vịn ghế gỗ lim. Vị trưởng lão của Mặc gia bề ngoài tỏ ra nhàn tản thưởng trà, nhưng một luồng thần thức sắc bén đã sớm men theo chân bàn, âm thầm dò xét sự vận hành của hỏa mạch bên dưới nền nhà. Lão muốn nắm rõ thực lực phòng ngự của nơi này trước khi đưa ra cái giá đàm phán.
Ngay khi luồng thần thức chạm vào một phiến ngói lưu ly, dị biến liền phát sinh. Nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm mạnh, không phải cái nóng của lò đúc mà là hàn khí cắt da cắt thịt. Mặc Cửu cả kinh, nhận ra luồng chân khí dò đường của mình đã bị một cỗ lực lượng vô hình cắn nuốt. Lão lập tức biến chiêu, thu hồi thần thức, đồng thời kích hoạt ngọc bội tị hỏa bên hông để tạo ra một màn nước mỏng bảo vệ kinh mạch.
Đáng tiếc, trận pháp bảo vệ sảnh đường không hề phản công trực diện. Nó chỉ khẽ xoay chuyển một góc chín độ tại trận nhãn trung tâm, đem toàn bộ áp lực dồn ngược về phía chén trà trên bàn. Một tiếng vang giòn giã nổ ra, chiếc chén bạch ngọc vỡ nát thành bột mịn, nước trà bốc hơi khô ran chỉ trong chớp mắt. Cái giá cho sự thăm dò lỗ mãng chính là việc Mặc Cửu mất đi một món pháp khí dưỡng sinh tùy thân, sắc mặt cũng vì phản chấn mà trắng bệch.
Đúng lúc luồng hàn khí vừa rút đi, tên ám vệ tổ ba bước qua ngậu cửa, bước chân hơi vấp nhẹ vào thềm gỗ. Khối bùa chú trong tay hắn lóe lên, vô tình phóng xuất huyễn ảnh nửa thanh đao gãy ngay trước mặt vị khách quý. Ánh mắt Mặc Cửu lập tức bị thu hút vào vết nứt màu nâu đỏ, đồng tử co rút mạnh.
Lão là bậc thầy giám kiếm, chỉ liếc qua đã nhận ra thủ pháp ngưng hỏa tàn khuyết tại đường vân số bảy. Trong đầu vị trưởng lão Mặc gia nhanh chóng tính toán, cho rằng phòng ngự của Thiên Đạo Kiếm Các tuy mạnh nhưng kẻ dưới trượng lại hành sự bất cẩn, để lộ cơ mật tình báo. Lão không hề biết, mọi biến động trong sảnh đường đều đang thu vào tầm mắt của người ngồi tại đài quan tinh thông qua bàn cờ ngọc bích.
Tống quản sự từ hành lang bước vào, phất tay áo ra hiệu cho ám vệ lui xuống. Lão mỉm cười đặt một chiếc hộp gỗ mun lên chiếc bàn vừa bị dư chấn quét qua, nắp hộp bật mở. Bên trong là một khối Tinh Thiết nguyên bản, bề mặt phủ kín tầng tầng lớp lớp băng sương, linh khí thuần túy đến mức khiến người ta phải nín thở.
"Đêm qua, kho quặng cấp ba của bản Các vô tình bị kẻ gian nhòm ngó, tổn thất không nhỏ. Nhưng Các chủ niệm tình Mặc gia từ xa đến, đặc biệt trích xuất ba thành tài nguyên dự trữ cốt lõi để thể hiện thành ý."
Tống quản sự chậm rãi cất lời, từng câu từng chữ đều mang theo hàm ý sâu xa.
"Đổi lại, chúng ta muốn mượn mạng lưới vận chuyển của quý gia tộc để đưa hình ảnh thanh đao gãy kia đi khắp mười ba phường thị phía nam ngay trong sáng nay."
Mặc Cửu trầm ngâm nhìn khối kim loại quý giá, lại liếc nhìn tàn ảnh pháp thuật đang nhạt dần. Lão hiểu rõ cục diện hiện tại. Đám người thao túng danh vọng kia đang bị Liễu gia vây bách, uy tín lung lay. Nếu Mặc gia đứng ra đẩy thêm một tay, lợi ích thu về sẽ không thể đong đếm, nhưng đồng thời cũng chính thức tuyên chiến với thế lực cũ.
"Thiên Đạo Kiếm Các quả nhiên tính toán không sót một bước, dùng một khối mồi nhử để ép lão phu lên thuyền."
Mặc Cửu hừ lạnh một tiếng, rút từ trong tay áo ra một cuộn da thú đã ngả màu ố vàng.
"Đây là Bách Luyện Đồ Lục, bản sao chép cơ bản nhất. Lão phu đồng ý ký Huyết Khế, nhưng từ tháng sau, quyền phân phối linh khoáng tại đầm lầy phía nam phải giao cho người của ta tiếp quản."
Tống quản sự khẽ gật đầu, vươn tay nhỏ một giọt tinh huyết lên cuộn da thú. Khế ước vừa thành, một đạo hồng quang lóe lên rồi biến mất vào hư không. Bắt đầu từ khoảnh khắc này, luật giao thương của gia tộc chính thức thay đổi, kho dự trữ vơi đi một phần ba, nhưng đổi lại, một lưỡi dao vô hình đã được trao vào tay kẻ khác để đâm thẳng vào yết hầu của đối thủ.
Tiếng vỡ vụn của ngọc bội hộ thân vang lên dưới gót giày da thú, nhưng Mặc Cửu dường như không hề bận tâm đến cái giá vừa phải trả. Đôi mắt gã dán chặt vào khối quặng kim loại tỏa ra hàn khí buốt giá nằm gọn trong hộp chì. Lớp sương trắng lượn lờ quanh nắp hộp không thể che giấu được độ tinh khiết hoàn hảo của dị bảo. Hơi thở của vị khách quý đến từ Mặc gia trở nên dồn dập, gã lật tay rút ra một cây châm dài màu ám vàng, cẩn trọng rót linh lực vào.
Thất Tinh Phân Kim Châm vừa chạm tới ranh giới hàn khí, bảy điểm sáng trên thân châm đồng loạt bừng lên sắc xanh chói mắt. Không có tạp chất, không có tàn dư hỏa độc. Mặc Cửu thu hồi pháp khí, cưỡng ép đè xuống sự rung động trong kinh mạch, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười ngạo mạn. Sự sợ hãi ban đầu đã bị lòng tham và sự tự đắc thay thế hoàn toàn.
Tống quản sự quả nhiên là người sành sỏi, biết dùng kỳ trân để trấn an khách nhân. Mặc Cửu kéo ghế ngồi xuống, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn gỗ lim. Nhưng phô trương sự giàu có lúc này e là không che đậy được lỗ hổng chí mạng của Thiên Đạo Kiếm Các. Vết nứt trên ảo ảnh đoản kiếm kia, kẻ khác không hiểu, nhưng ta vừa nhìn đã biết hỏa hầu ngưng kết hoàn toàn sai lệch. Các người đang cạn kiệt thợ rèn tay nghề cao, đúng chứ.
Lão quản sự đứng đối diện vẫn duy trì nụ cười khiêm nhường, không hề để lộ nửa điểm bối rối. Trong đầu lão lúc này chỉ vang vọng từng lời dặn dò lạnh nhạt của Các chủ từ nửa canh giờ trước. Diệp Tinh Thần đã đoán chuẩn xác từng bước đi của con mồi. Kẻ tự cho mình thông minh sẽ luôn bám vào một điểm yếu giả mà người khác cố tình để lộ, từ đó tự huyễn hoặc về vị thế cửa trên của bản thân.
Mặc đại nhân quả nhiên nhãn lực hơn người, không hổ danh là truyền nhân hạch tâm. Tống quản sự chậm rãi đẩy một cuộn ngọc giản màu thanh thiên sang phía đối diện. Khối tài nguyên cực phẩm này, toàn bộ phường thị phía nam chỉ có lò nung của ngài mới đủ sức dung luyện. Gia chủ chúng ta muốn dùng nó để đổi lấy một bản Khế Ước Cung Ứng kéo dài ba năm. Giá cả không thành vấn đề, nhưng yêu cầu bắt buộc là Mặc gia phải công khai quy trình khai lò vào trưa nay.
Ánh mắt Mặc Cửu lập tức trầm xuống, ngón tay đang gõ nhịp khựng lại giữa không trung. Gã không phải kẻ ngốc để không nhận ra cái bẫy dư luận giấu sau bản hợp đồng béo bở này. Nếu trưa nay Mặc gia rầm rộ khai lò nung khối tinh thạch cực phẩm, toàn bộ giới thương đạo sẽ lập tức hiểu rằng họ đã chọn đứng về phía Thiên Đạo Kiếm Các. Giữa thời điểm Hắc Thiên phân các đang bị bêu rếu ngoài phố chợ đen, hành động này chẳng khác nào một cái tát trực diện giáng vào uy tín của thế lực đối địch.
Các người muốn mượn danh tiếng của Mặc gia để làm bình phong chắn bão. Mặc Cửu hừ lạnh, ngầm vận chuyển thần thức hóa thành những mũi kim vô hình đâm thẳng về phía lão quản sự nhằm tạo uy áp. Ta dựa vào đâu phải lội vào vũng bùn này vì mấy đồng linh thạch.
Tống quản sự không lùi bước, ngón tay cái khẽ miết lên mặt ngọc ban chỉ đeo ở tay trái. Trận bàn ẩn dưới nền gạch sảnh đường lập tức xoay chuyển. Chín ô trận vị tại Nghênh Khách Viện đồng loạt phát sáng, tạo ra một tầng linh mộc khiên chắn vô hình đánh bật toàn bộ thần thức dò xét của đối phương. Trận pháp phản chấn khiến sắc mặt Mặc Cửu thoắt trắng bệch, một luồng khí huyết trào ngược lên ngực nhưng bị gã cắn răng nuốt xuống.
Bởi vì ngoài khối tinh thạch này, chúng ta còn nắm giữ danh sách ba mươi hai lò đúc ngầm đang vi phạm luật cấm của liên minh thương hội. Tống quản sự hạ giọng, từng chữ thốt ra sắc bén như dao găm. Các chủ nói, nếu Mặc đại nhân chịu ký kết, danh sách kia sẽ vĩnh viễn nằm trong kho lưu trữ chết. Còn nếu không, trước khi mặt trời lặn, Hắc Thiên phân các sẽ nhận được món quà này để gỡ gạc lại danh dự.
Bầu không khí trong sảnh đường nháy mắt đông đặc lại. Mặc Cửu trừng mắt nhìn cuộn ngọc giản, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm hai bên thái dương. Gã nhận ra mình đã bước nhầm vào một ván cờ được giăng sẵn từ trước. Lỗ hổng hỏa hầu kia chỉ là mồi nhử để kéo gã ngồi lại đàm phán, còn lưỡi đao thực sự ép gã vào tử địa chính là mạng lưới tình báo thấu trời của kẻ giấu mặt sau bức rèm.
Được, ta ký. Mặc Cửu nghiến răng rít lên, vươn tay chích một giọt tinh huyết nhỏ lên bề mặt ngọc giản. Ánh sáng đỏ thẫm lóe lên, khế ước chính thức thành lập. Nhưng quy củ đàm phán không thể phá, ta cần mang vật phẩm về kiểm tra trước.
Vật phẩm tự nhiên thuộc về ngài, nhưng để đảm bảo tiến độ khai lò trưa nay, xin đại nhân để lại tín vật làm bằng. Tống quản sự thu hồi ngọc giản, ánh mắt kiên quyết không nhượng bộ.
Mặc Cửu run rẩy tháo một tấm kim bài khắc hình ngọn lửa đỏ rực bên hông ném mạnh lên bàn. Tiếng kim loại va đập khô khốc đánh dấu sự thất bại hoàn toàn của gã trong cuộc đấu trí. Lệnh Bài Điều Động Hỏa Mạch của phân gia, một khi vật này nằm trong tay ngoại nhân, quyền kiểm soát ba mươi phần trăm linh khí dưới lòng đất phường thị đã chính thức đổi chủ. Gã ôm lấy hộp chì, vội vã quay lưng bước khỏi sảnh đường như trốn chạy, không dám quay đầu nhìn lại.
Mặc Cửu cắn chặt khớp hàm, luồng linh lực hệ Kim trong cơ thể bất giác vận chuyển khiến không khí xung quanh sảnh tiếp khách trở nên sắc lạnh. Cuộn ngọc giản lơ lửng giữa không trung tỏa ra ánh sáng nhạt, nhưng trong mắt gã, nó chẳng khác nào một lưỡi đao kề sát cổ. Lão phu nhân ở nhà phái gã đến đây là để thăm dò hư thực của Thiên Đạo Kiếm Các, tuyệt đối không phải để biến toàn bộ gia tộc thành tấm mộc cản tên.
Tống quản sự, ván cược này của Các chủ các người quá lớn. Mặc Cửu thu tay về, cố giữ thanh âm bình ổn nhưng ánh mắt đã lộ ra vẻ kiêng dè. Mặc gia chúng ta ngàn năm nay chỉ rèn hỏa lò, không dính líu ân oán tông môn. Bản khế ước ba năm này một khi ký xuống, Hắc Thiên phân các chắc chắn sẽ coi chúng ta là cái gai trong mắt cần nhổ bỏ.
Lão quản sự họ Tống khẽ mỉm cười, nếp nhăn trên khóe mắt dãn ra mang theo sự điềm nhiên đến đáng sợ. Lão không vội vã đáp lời, chỉ thong thả lấy từ trong tay áo ra một chiếc túi Càn Khôn xám xịt, đặt lên bàn trà gỗ tử đàn. Miệng túi vừa mở, một cỗ hỏa khí cuồn cuộn tràn ra, để lộ ba khối quặng Tinh Thiết cấp ba mang theo dấu ấn phong ấn quen thuộc.
Đồng tử Mặc Cửu co rụt lại, hoảng hốt lùi về sau nửa bước. Đó chính là loại khoáng thạch cốt lõi mà Hắc Thiên phân các vừa bị vạch trần là đánh tráo bằng hàng giả ban sáng.
Các chủ nhà ta có nhắn lại một câu. Tống quản sự thong thả rót thêm một chén trà nóng, đẩy về phía vị khách đang toát mồ hôi lạnh. Sáng nay Liễu lão thái gia đã đập nát thanh đoản kiếm phế phẩm kia trước mặt bá tánh. Hắc Thiên đang điên cuồng tìm kẻ thế mạng để giữ gìn danh tiếng. Nếu Mặc gia không đứng dưới ngọn cờ của Thiên Đạo Kiếm Các, ngài đoán xem đám quặng Tinh Thiết thật sự này sẽ tình cờ được phát hiện ở đâu?
Một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng Mặc Cửu. Gã rốt cuộc cũng hiểu ra sự đáng sợ của vị Các chủ trẻ tuổi chưa từng lộ diện kia. Đối phương căn bản không cần dùng kiếm uy hiếp, mà dùng chính danh tiếng và dư luận để đan thành một tấm lưới không thể thoát. Vu oan giá họa, mượn đao giết người, từng bước đều tính toán chuẩn xác tâm lý muốn phủi sạch quan hệ của kẻ địch. Nếu gã từ chối, Hắc Thiên sẽ lập tức nhận được mật báo, và Mặc gia sẽ trở thành tội đồ ăn cắp tài nguyên để đổ oan cho bọn chúng.
Không cam lòng bị dồn ép, Mặc Cửu ngưng tụ một tia thần thức cực mạnh, hóa thành kim châm đâm thẳng vào cuộn ngọc giản để tìm kiếm lỗ hổng cấm chế. Nhưng ngay khoảnh khắc thần thức gã vừa chạm vào mặt ngọc, trận văn dưới sàn sảnh tiếp khách đột ngột sáng rực. Chín ô trận vị hệ Hỏa đồng loạt vận chuyển, tạo ra một lực cắn nuốt hung hãn phản phệ ngược lại.
Mặc Cửu kêu lên một tiếng đau đớn, sắc mặt nháy mắt trắng bệch. Chiếc nhẫn ngọc bích đeo trên ngón cái nứt toác, hóa thành bột mịn rơi lả tả xuống sàn. Gã phải trả giá bằng việc hao tổn một phần ba tinh huyết mới miễn cưỡng cắt đứt được liên kết thần thức, hơi thở trở nên dốc và suy nhược.
Trận pháp trấn áp thần hồn. Mặc Cửu thở hổn hển, triệt để buông bỏ ý định phản kháng. Gã vươn tay, cắn nát đầu ngón trỏ, ép ra một giọt tinh huyết nhỏ thẳng vào bề mặt khế ước. Ngọc giản hút trọn máu tươi, lóe lên huyết quang rồi tách làm hai nửa, mỗi bên giữ lại một đạo minh ước không thể xóa nhòa.
Tống quản sự cẩn thận cất nửa phần ngọc giản vào hộp gỗ bọc chì, thu liễm nụ cười, chắp tay thi lễ. Lão lập tức xoay người rời đi, mang theo chiến quả quan trọng nhất của buổi sáng hôm nay báo cáo về đài quan tinh.
Trên đỉnh tháp cao vút, Diệp Tinh Thần đón lấy chiếc hộp gỗ từ tay thuộc hạ. Hắn hờ hững lướt nhìn vết máu đỏ thẫm trên mặt ngọc, ngón tay khẽ gõ nhịp lên án thư. Bố cục ép Mặc gia lên thuyền rốt cuộc cũng hoàn tất, từ nay về sau, toàn bộ nguồn cung cấp hỏa linh thạch của phường thị sẽ nằm dưới sự khống chế của Thiên Đạo Kiếm Các.
Truyền lệnh xuống Chấp sự đường. Diệp Tinh Thần cất giọng đều đều, nhưng mang theo sát khí sắc bén. Đem năm vạn cân linh khoáng tồn đọng trong kho số bốn, lập tức chuyển giao công khai cho xưởng đúc của Mặc gia. Ghi rõ vào sổ công huân, đây là chi phí bồi thường tổn thất trận pháp đêm qua. Đồng thời, đình chỉ quyền tuần tra của ba gã ám vệ tổ hai, đưa vào cấm địa diện bích suy nghĩ.
Tống quản sự cả kinh, vội vàng cắm cúi ghi chép. Lão hiểu rõ, việc chuyển giao linh khoáng ầm ĩ lúc này chính là mồi lửa cuối cùng ném vào thùng thuốc súng, triệt để cắt đứt đường lui của Mặc gia, ép Hắc Thiên phân các phải tin rằng hai nhà đã cấu kết từ lâu.
Đúng lúc này, khối lệnh bài đưa tin bằng ngọc đen đặt góc bàn đột nhiên vang lên một tiếng rắc chói tai. Bề mặt lệnh bài nứt ra một đường dài, rỉ ra những giọt chất lỏng màu tím bầm hôi thối. Diệp Tinh Thần híp mắt, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Dấu hiệu này chứng tỏ sáu kẻ áo xám lẻn qua đầm lầy ban sáng đã chạm vào trận bàn Cửu U mà hắn âm thầm chôn giấu. Bọn chúng không đi tìm lối thoát, mà đang mang theo một thanh Phệ Huyết Tàn Kiếm nhắm thẳng vào linh mạch ngầm của gia tộc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.