Chương 78: Lệnh Cho Chấp Sự Đường
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,762 từ
1 lượt đọc
Vết nứt đen ngòm trên thân pháp khí đo lường không ngừng lan rộng, phát ra những tiếng vỡ vụn khô khốc như xương thú bị nghiền nát. Diệp Tinh Thần không vội vã vươn tay ngăn cản, chỉ lẳng lặng đứng nhìn luồng oán khí xám xịt đang gặm nhấm từng đường kiếm văn tinh xảo. Đây vốn là vật chuyên dùng để giám định độ thuần khiết của các danh kiếm trên bảng xếp hạng, được đúc từ lõi quặng ngàn năm, cực kỳ mẫn cảm với những biến động về mặt nhân quả. Việc nó xuất hiện rãnh đen chứng tỏ ở một nơi nào đó ngoài kia, có kẻ đang cưỡng ép rót lịch sử giả mạo vào một thanh kiếm đã được định danh.
Hắn chậm rãi nâng tay phải lên, ngưng tụ một tia thần thức sắc bén xuyệt qua đầu ngón tay, nặn ra một giọt Tẩy Kiếm Thủy trong suốt. Giọt nước mang theo linh khí tinh thuần vừa chạm vào vết nứt, bề mặt kim loại lập tức sôi trào, xèo xèo bốc lên một làn khói tanh hôi. Trong làn khói mờ ảo, một âm thanh nghẹn ngào vang vọng, giống hệt tiếng tàn kiếm rên rỉ dưới búa tạ. Thông qua phản ứng dị thường này, Diệp Tinh Thần đã nhìn thấu thủ đoạn của đám người giấu mặt. Chúng đang dùng máu của tội nhân để tẩy rửa linh tính gốc, cưỡng ép đổi trắng thay đen, biến một thanh hung binh thành đồ vật mang danh nghĩa chính phái.
Mưu kế này diễn ra quá trùng hợp, ngay thời điểm nội bộ vừa trải qua đợt thanh trừng khốc liệt. Kẻ thù đinh ninh rằng khi hắn bận rộn dùng lệnh bài nứt góc và sổ sách để tước quyền quản lý vật liệu của phe phái đối lập, sự chú ý đối với cơ sở dữ liệu bên ngoài sẽ rơi vào điểm mù. Chúng muốn mượn cơ hội này cắm một cây đinh mới vào hệ thống xếp hạng, từ đó hợp thức hóa một đường dây vận chuyển khác thay thế cho tuyến đường vừa bị cắt đứt. Đáng tiếc, chúng không biết rằng toàn bộ cuộc thanh trừng nội bộ đêm qua vốn chỉ là một tấm bình phong khổng lồ được dựng lên để che giấu sát chiêu thực sự.
"Trần Uyên."
Không gian phía sau lưng hắn khẽ chấn động, một bóng đen khoác áo choàng xám lặng lẽ ngưng tụ từ trong góc khuất. Vị ám vệ mang theo hơi thở lạnh lẽo của sương đêm, trên vai áo vẫn còn vương lại chút tàn khí từ nhiệm vụ vận chuyển vật chứng giả mạo hôm trước. Gã cúi đầu chờ đợi, biết rõ vị Các chủ trẻ tuổi gọi mình vào khoảnh khắc này tuyệt đối không phải để bàn chuyện thưởng phạt nội bộ.
Diệp Tinh Thần xoay người lại, lấy từ trong tay áo ra một khối ngọc giản màu thanh thiên, bên trong phong ấn một mảnh kiếm văn còn đang rung động kịch liệt. Hắn đặt khối ngọc lên bàn, giọng điệu bình thản nhưng mang theo áp lực vô hình.
"Bọn chúng đang nhắm vào thanh Trảm Giao xếp hạng bốn mươi hai, vị trí hiện tại chắc chắn nằm ở phường đúc ngầm khu vực Long Môn. Ngươi mang theo khối ngọc giản này, không cần dẫn người đi tập kích, cũng không được phép can thiệp vào quá trình tẩy luyện của chúng."
Trần Uyên ngước mắt lên, thoáng kinh ngạc nhưng rất nhanh đã hiểu ra sự tình. Nếu lao vào ngăn cản lúc này, kẻ địch sẽ lập tức hủy diệt bằng chứng, thậm chí cắn ngược lại rằng phe chủ tọa đang lạm quyền ức hiếp thế lực trung lập. Đối phương đã giăng sẵn cạm bẫy dư luận, chỉ chờ người của Chấp Sự Đường bước vào là sẽ kích hoạt.
"Thuộc hạ hiểu. Chỉ cần lén lút cắm khối ngọc này vào mắt trận của Kính Ảnh đài tại Long Môn?"
"Đúng vậy. Khối ngọc này chứa đựng tần số dao động nguyên bản của Trảm Giao. Khi chúng đẩy lịch sử giả mạo vào thân kiếm tới đỉnh điểm, hai luồng kiếm văn sẽ sinh ra bài xích cực mạnh." Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt lóe lên nét sắc lạnh. "Lúc đó, Kính Ảnh đài sẽ tự động khuếch đại sự bài xích này, chiếu rọi toàn bộ quá trình đúc kiếm tà môn lên bầu trời Long Môn. Cứ để chúng tự tay xé nát lớp mặt nạ của chính mình trước mặt hàng vạn tu sĩ vãng lai."
Vị ám vệ gật đầu lĩnh mệnh, cẩn thận thu lấy ngọc giản rồi hóa thành một vệt bóng mờ tan vào hư không. Nhiệm vụ lần này không tốn một giọt máu, nhưng lại là một nhát dao tàn độc nhất đâm thẳng vào cuống họng kẻ thù. Bọn chúng càng dốc sức chế tạo danh kiếm giả, cái bẫy dư luận chờ đợi chúng ở cuối con đường càng trở nên sâu hoắm và không thể vãn hồi.
Ngay khi khí tức của Trần Uyên hoàn toàn biến mất, thanh pháp khí xám xịt trên giá đỡ rốt cuộc không thể chịu đựng thêm sự giằng xé của nhân quả. Một tiếng rắc giòn giã vang lên, thân kim loại gãy gập làm đôi, rớt xuống sàn đá vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ. Việc hy sinh một món đồ đo lường quý giá trị giá ba ngàn linh thạch đã được Diệp Tinh Thần tính toán từ trước, xem như cái giá bắt buộc phải trả để khóa chặt tọa độ dị thường. Bây giờ, mọi thứ chỉ còn chờ đợi ánh sáng từ Kính Ảnh đài bùng nổ, chính thức kéo đường dây thao túng danh vọng của đối phương ra ngoài ánh sáng.
...phạt." Lời còn chưa dứt, khối ngọc giản phong ấn kiếm văn trên bàn đã bị đẩy về phía mép gỗ. Bề mặt ngọc thạch rung lên bần bật, từng đường vân đỏ thẫm uốn lượn bên trong như những con giun đất đang vùng vẫy. Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn, thanh âm trầm thấp vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
"Bọn chúng đang nhắm vào Trảm Giao, danh kiếm xếp hạng tư trên Thiên Địa Kiếm Phổ. Ngươi nhìn kỹ vệt máu ứ đọng trong khe nứt này, đó không phải là oán khí thông thường."
Trần Uyên tiến lên nửa bước, nheo mắt nhìn chằm chằm vào khối vật chứng đang tỏa ra sát ý. Gã tu luyện công pháp ẩn nấp, thần thức cực kỳ nhạy bén với những biến động âm hàn, lập tức nhận ra điểm bất thường ẩn sâu dưới lớp sương mù xám xịt.
"Là máu của tử tù mang thủy linh căn? Chúng muốn dùng âm hàn chi lý để dập tắt hỏa tính trong lõi quặng của Trảm Giao?"
"Không chỉ dập tắt." Diệp Tinh Thần thu tay về, một giọt Tẩy Kiếm Thủy khác lại ngưng tụ, đánh thẳng vào tâm ngọc giản. Tiếng xèo xèo vang lên, hất văng một mảng sương đen. "Chúng muốn thay đổi hoàn toàn xuất xứ của thanh kiếm. Một khi hỏa tính bị tẩy đi, Trảm Giao sẽ biến thành thủy kiếm. Hắc Thiên Kiếm Các đã chuẩn bị sẵn một bộ hồ sơ giả, chứng minh thanh hung binh này vốn là thánh vật của một vị tiền bối thuộc phe phái chúng."
Đáy mắt Trần Uyên lóe lên tia khiếp sợ trước thủ đoạn tráo trở lịch sử này. Diệp Tinh Thần xoay người, bước đến bên cạnh sa bàn Cửu Châu đang tỏa sáng mờ ảo. Hắn chỉ tay vào một điểm sáng lập lòe ở khu vực biên giới, nơi dòng linh mạch đan xen phức tạp.
"Nếu ta trực tiếp phái Chấp Sự Đường đến ngăn cản, chúng sẽ lập tức hủy diệt lò đúc, bẻ gãy manh mối. Kẻ thù luôn nghĩ ta đang dồn toàn lực phong tỏa phường đúc số ba, nên mới dám to gan tiến hành nghi lễ tẩy kiếm ngay tại Hắc Thủy Đàm. Ta muốn ngươi tương kế tựu kế, làm mồi nhử để chúng nuốt trọn miếng mồi độc này."
Nói đoạn, Diệp Tinh Thần ném ra một lệnh bài làm bằng gỗ tử đàn, mặt trên khắc ba chữ 'Thiên Cơ Các' đỏ rực.
"Cầm lệnh này đến kho ngầm số hai, rút ra khối Tinh Vẫn Thiết đã ngâm trong Lưu Ly Dịch bảy năm qua. Ghi vào sổ công huân là ta đích thân xuất kho để gia cố trận pháp. Ngươi mang vật liệu đó đến Hắc Thủy Đàm, giả vờ như đang thực hiện nhiệm vụ bí mật đi bồi đắp linh tính cho Trảm Giao."
Hắn dừng một nhịp, ánh mắt ghim chặt vào người ám vệ trung thành.
"Nhớ kỹ, ngươi phải để bọn chúng phát hiện. Phải có một cuộc giao tranh, và ngươi bắt buộc phải thua. Bọn chúng khát khao vật liệu thượng phẩm để vá lại thân kiếm sau khi tẩy rửa. Thấy Tinh Vẫn Thiết, chúng sẽ tưởng ta mang đồ đến cứu viện, tất nhiên sẽ dốc toàn lực cướp lấy để dung hợp vào mẻ đúc."
Trần Uyên siết chặt tấm thẻ bài quyền lực, cảm nhận hơi lạnh thấu xương truyền vào lòng bàn tay. Gã lập tức hiểu rõ logic trong ván cờ này. Hắc Thiên Kiếm Các sẽ cho rằng chúng đã chặn đứng được nỗ lực cứu vãn của phe chủ tọa, từ đó tự tin nung chảy khối kim loại kia mà không mảy may nghi ngờ.
"Cái giá phải trả không nhỏ." Diệp Tinh Thần nhắc nhở, giọng nói mang theo sự uy áp vô hình của người cầm trịch. "Để chúng tin, ngươi không thể chạy trốn dễ dàng. Ngươi phải tự bạo thanh Hắc Dực Đoản Nhận đang dùng để tạo một đòn nhử, mượn sức mạnh phản chấn từ địa mạch Hắc Thủy Đàm mà thoát thân. Đồng thời, ngươi phải tự tay cắt đứt một phần ba thần thức gắn trên pháp khí đó."
Hắn khẽ thở dài, ngón tay vuốt dọc theo mép sa bàn. "Hậu quả lớn hơn là gia tộc sẽ phải chịu nhục một thời gian. Ngày mai, khi linh tính bị tráo đổi, Trảm Giao chắc chắn sẽ rớt hạng thê thảm trên Kiếm Phổ. Dư luận sẽ chĩa mũi dùi vào uy tín giám định của chúng ta."
"Chỉ cần bẻ gãy được cái vòi của kẻ địch, chút thương tổn thần thức và danh ảo có xá gì." Trần Uyên dứt khoát đáp lời, cẩn thận thu lệnh bài vào tay áo. Gã biết rõ khối Tinh Vẫn Thiết kia bề ngoài là vật liệu cực phẩm, nhưng bên trong chắc chắn đã được Các chủ tự tay khắc sẵn Tỏa Hồn Trận.
Một khi kẻ địch nung chảy nó để đúc lại Trảm Giao, trận văn sẽ ăn sâu vào tận gốc rễ linh mạch của thanh kiếm. Chúng cứ ngỡ đã cướp được kỳ trân, lật đổ được lịch sử, lại không ngờ tự tay rước một con mắt giám sát chí mạng vào tận cốt lõi mạng lưới tình báo của chính mình. Sự thật không bị tiêu diệt, nó chỉ đang kiên nhẫn chờ đợi thời khắc cắn ngược lại kẻ nói dối.
Trần Uyên lướt qua những dãy kệ đá lạnh lẽo dưới hầm ngầm, dừng lại trước cấm chế chữ giáp. Gã vươn tay tháo xuống một chiếc hộp gỗ mun dán chi chít bùa phong linh. Bên trong chứa một khối Tinh Vẫn Thiết to bằng nắm tay, bề mặt sần sùi tỏa ra hơi nóng rực. Đây vốn là vật liệu cực dương, nhưng đã bị Diệp Tinh Thần bí mật khắc vào trung tâm một đạo kiếm văn nghịch chuyển. Thứ này chính là mồi nhử mang kịch độc, được chuẩn bị riêng cho ván cờ thao túng danh vọng đêm nay.
Nửa canh giờ sau, tại Hắc Thủy Đàm nằm khuất sau dãy núi phía tây, sương mù xám xịt cuộn trào như dã thú. Giữa hồ nước đen ngòm, một thanh trọng kiếm xích sắc đang lơ lửng, thân kiếm rỉ ra những giọt chất lỏng màu đỏ tươi. Xung quanh đàm nước, sáu tên tu sĩ mặc áo choàng đen đang liên tục kết ấn. Chúng ép những dòng máu mang thủy linh căn thuần khiết từ các bình ngọc trút thẳng xuống mặt hồ, mượn trận pháp để cưỡng ép cọ rửa hỏa tính bẩm sinh của thanh Trảm Giao.
Trần Uyên thu liễm hơi thở, giẫm lên một cành khô lao vút ra từ rặng cây. Gã không dùng kiếm khí tấn công trực diện mà ném ra ba lá bùa Thủy Lôi về phía các mắt trận đang sáng lên bên bờ. Những tiếng nổ trầm đục vang lên dưới mặt nước, làm gián đoạn nhịp điệu dung hợp của dòng máu thủy linh căn. Kẻ cầm đầu đám người áo đen khẽ hừ lạnh, phất tay áo tạo ra một bức tường nước đen kịt chặn đứng dư chấn.
Chỉ phái một tên ám vệ đến phá trận, Diệp Các chủ của các ngươi đã cạn kiệt nhân thủ rồi sao. Tên chấp sự phe Hắc Thiên cười nhạt, ánh mắt sắc lạnh lướt qua chiếc hộp gỗ mun Trần Uyên đang ôm khư khư bên hông. Hay là hắn nghĩ chút thủ đoạn vụn vặt này có thể ngăn cản Trảm Giao đổi chủ trên Thiên Địa Kiếm Phổ.
Trần Uyên không đáp lời, giả vờ lộ ra vẻ mặt khẩn trương, vội vàng lui lại nửa bước để che chắn chiếc hộp. Gã cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm linh khí thúc đẩy thanh phi kiếm bản mệnh hóa thành một vệt lưu quang đâm thẳng vào yết hầu đối phương. Đòn tấn công thoạt nhìn vô cùng tàn nhẫn, nhưng thực chất lại dồn quá nhiều phòng bị về phía mạn sườn, cố tình tạo ra một sơ hở chí mạng trong bộ pháp di chuyển.
Tên chấp sự lập tức nhìn thấu sự bất thường này. Hắn nhận ra mục tiêu thực sự của kẻ đột nhập không phải là phá hủy nghi thức, mà là muốn mượn đường tẩu thoát để mang vật phẩm quan trọng rời đi. Hắn thay đổi chiến thuật, không thèm bận tâm đến phi kiếm đang lao tới. Hai tay hắn biến ảo pháp quyết, kích hoạt Cửu U Khóa Thủy Trận giấu sẵn dưới đáy hồ để phong tỏa không gian phía trên.
Bốn sợi xích nước đen ngòm to bằng bắp đùi từ mặt đàm phóng lên, mang theo hơi lạnh thấu xương quấn chặt lấy thanh kiếm của Trần Uyên. Trận văn hệ thủy tương sinh tương khắc, nháy mắt làm lu mờ ánh sáng của pháp khí. Trần Uyên nghiến răng, quyết đoán cắt đứt liên kết thần thức, ép lõi trận bên trong thanh kiếm tự bạo. Một tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm, sóng linh lực đẩy lùi hai tên tu sĩ đứng gần đó.
Nhưng cái giá phải trả cho việc tự hủy vũ khí bản mệnh không hề nhỏ. Tầm nhìn tâm linh của Trần Uyên nháy mắt tối sầm, khoảng trống thần thức bị bóp nghẹt khiến gã lảo đảo mất thăng bằng, hoàn toàn mất đi khả năng cảm nhận biến động linh khí xung quanh. Lợi dụng khoảnh khắc đối thủ mù lòa tâm trí, tên chấp sự tung ra một dải lụa dệt từ tơ nhện ngàn năm. Dải lụa mềm mại trói gô chiếc hộp gỗ mun, thô bạo giật mạnh về phía bờ hồ.
Trần Uyên gầm lên một tiếng phẫn nộ giả tạo, ôm bả vai lảo đảo mượn lực đẩy từ vụ nổ để trốn vào rừng sâu. Đứng bên bờ Hắc Thủy Đàm, tên chấp sự đắc ý vuốt ve chiếc hộp vừa cướp được. Khi nắp hộp mở ra, hơi nóng từ khối quặng kim loại phả thẳng vào mặt khiến nụ cười của hắn càng thêm vặn vẹo. Hắn đinh ninh rằng mình vừa cướp được vật liệu chí dương, thứ duy nhất có thể giúp thanh Trảm Giao hoàn thiện quá trình ngụy tạo lịch sử mà không để lại tì vết trên thân kiếm.
Hắn hoàn toàn không biết rằng, khối kim loại quý giá này mang theo một đạo kiếm văn nghịch chuyển. Sáng ngày mai, khi Tộc nghị của Kiếm Các bắt đầu tra xét diện rộng, thứ vật liệu này chỉ chờ thời khắc được ném vào lò đúc sẽ lập tức thiêu rụi toàn bộ căn cơ của thanh danh kiếm, biến chứng cứ giả mạo thành một bản án không thể chối cãi giáng thẳng xuống đầu phe phái Hắc Thiên.
Bốn sợi xích nước đục ngầu siết chặt lấy không gian, ép luồng linh khí hộ thể của Trần Uyên mỏng dần như giấy. Gã khẽ cắn chót lưỡi, chủ động rút bớt ba phần thần thức đang duy trì bùa ẩn nấp, tạo ra một sơ hở vô cùng hoàn hảo ngay sườn trái. Lực ép từ trận pháp lập tức tràn vào, đánh văng chiếc hộp mun khỏi vòng tay gã. Khối vật chất đen tuyền vẽ một đường vòng cung giữa không trung, tỏa ra linh ba dụ hoặc của một kiện trọng bảo sắp bị tuột mất.
Tên chấp sự ẩn trong bóng tối không nén nổi tham lam, lập tức thay đổi thủ ấn. Hắn bỏ qua việc giảo sát kẻ thù, dồn toàn bộ uy năng của trận vị thủy cực hội tụ thành một bàn tay khổng lồ vồ lấy chiếc hộp. Kẻ địch đinh ninh rằng mình vừa cướp được khối Tinh Vẫn Thiết thượng hạng mà nội bộ Kiếm Các đang cuống cuồng tẩu tán. Bàn tay nước vừa chạm vào lớp vỏ ngoài, nắp đậy liền bật mở dưới tác động của linh lực ngoại lai.
Không có ánh sáng huy hoàng của bảo vật, thứ chờ đợi kẻ địch là một luồng kiếm sát mục nát xông thẳng lên trời. Trận đồ khắc ngược bên dưới đáy hộp nháy mắt kích hoạt, cắn nuốt lấy linh lực hệ thủy đang bủa vây xung quanh. Khối kim loại bên trong không hề phát nổ, mà hóa thành hàng ngàn sợi tơ máu nhỏ li ti mang theo oán khí của hàng trăm thanh kiếm gãy, ghim thẳng vào bàn tay nước khổng lồ. Tên chấp sự giật mình nhận ra mưu kế, vội vã cắt đứt liên kết thần thức để lùi lại, nhưng tốc độ lan truyền của tà khí đã vượt xa dự tính.
Trần Uyên nhân cơ hội vòng giam cầm lỏng lẻo, bóp nát một viên Huyễn Kiếm Phù để đổi lấy lực đẩy thoát thân. Cái giá phải trả là toàn bộ kinh mạch cánh tay phải gánh chịu một đợt hàn khí xâm thực từ trận pháp, tốn ít nhất nửa tháng ngâm linh tuyền mới có thể khu trừ. Phía bên kia, tên chấp sự điên cuồng điều động mạch nước ngầm hòng rửa sạch sự ô uế đang bám lấy trận nhãn. Thế nhưng, hắn càng dùng sức, những sợi tơ máu kia càng bám chặt, trực tiếp ăn mòn nền tảng phòng ngự của cả vùng đầm lầy.
Cách đó mấy chục dặm, tại đài quan trắc tĩnh lặng, Diệp Tinh Thần lẳng lặng nhìn vệt đỏ vừa lóe lên trên bề mặt sa bàn. Tín hiệu báo về cho thấy kế hoạch mượn dao gieo mầm đã thành công mỹ mãn. Hắn vốn dĩ đã nắm được lộ tuyến phục kích của đối phương thông qua những điểm nghẽn bất thường trên sổ sách vận chuyển. Việc phái Trần Uyên mang theo chiếc hộp đi qua vùng cấm địa này chỉ là một mồi nhử được tính toán chi li, cốt để đánh vào tâm lý đa nghi và tham lam của những kẻ đang muốn lấp liếm lịch sử.
Hắn không cần tự tay dọn dẹp điểm tập kết hàng lậu của đối phương, mà dùng chính hành động cướp đoạt của chúng để vận chuyển thứ bằng chứng chí mạng vào tận sào huyệt. Kẻ địch tưởng rằng cướp được trọng bảo, thực chất lại tự tay mang một quả bom nhân quả về lây nhiễm toàn bộ mạng lưới ẩn nấp. Từ khoảnh khắc trận nhãn bị tà khí ăn mòn, vùng đất kia không còn là khu vực an toàn của những kẻ giấu mặt.
Vết nứt trên thanh pháp khí đo lường lúc trước cũng theo đó ngừng lan rộng, bởi ngọn nguồn nhân quả đã bị cưỡng chế chuyển hướng sang một mục tiêu khác. Dòng oán khí từ những thanh kiếm giả mạo nay đã tìm được chỗ trút xuống, in hằn dấu vết không thể chối cãi lên chính địa bàn của kẻ thù. Diệp Tinh Thần xoay người, gõ nhẹ ngón tay lên mép bàn, thanh âm trầm tĩnh vang lên trong đêm.
Truyền lệnh cho Chấp Sự Đường, rạng sáng ngày mai lập tức phong tỏa toàn bộ thương lộ phía đông.
Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào sa bàn đang dần đổi màu.
Lý do tuần tra phát hiện dị tượng tà tu rò rỉ, yêu cầu mở kho lấy Lệnh Bài Phá Trận để tiến hành thanh tra toàn diện, bất kỳ ai cản trở đều ghép vào đồng tội phản tộc.
Vật chứng đã đổi chủ, trận pháp của địch đã tự lộ sơ hở vì lòng tham. Ván cờ trên Tộc nghị ngày mai sẽ không còn là cuộc tranh cãi về sổ sách hay quyền quản lý vật liệu, mà là một cuộc tước đoạt địa bàn hợp pháp bằng chính quy chế nghiêm ngặt của gia tộc. Nhị trưởng lão và phe cánh của ông ta sẽ phải đứng trước hai lựa chọn, hoặc tự tay phá bỏ căn cứ ngầm tại Hắc Thủy Đàm, hoặc chấp nhận để Chấp Sự Đường mang danh nghĩa chính nghĩa xông vào niêm phong toàn bộ. Kế hoạch thanh trừng đã chính thức bước sang giai đoạn thu lưới.
Hắn chậm rãi nâng tay phải lên, ngưng tụ một tia thần thức sắc bén xuyệt qua đầu ngón tay, nặn ra một giọt Tẩy Kiếm Thủy trong suốt. Giọt nước mang theo linh khí tinh thuần vừa chạm vào vết nứt, bề mặt kim loại lập tức sôi trào, xèo xèo bốc lên một làn khói tanh hôi. Trong làn khói mờ ảo, một âm thanh nghẹn ngào vang vọng, giống hệt tiếng tàn kiếm rên rỉ dưới búa tạ. Thông qua phản ứng dị thường này, Diệp Tinh Thần đã nhìn thấu thủ đoạn của đám người giấu mặt. Chúng đang dùng máu của tội nhân để tẩy rửa linh tính gốc, cưỡng ép đổi trắng thay đen, biến một thanh hung binh thành đồ vật mang danh nghĩa chính phái.
Mưu kế này diễn ra quá trùng hợp, ngay thời điểm nội bộ vừa trải qua đợt thanh trừng khốc liệt. Kẻ thù đinh ninh rằng khi hắn bận rộn dùng lệnh bài nứt góc và sổ sách để tước quyền quản lý vật liệu của phe phái đối lập, sự chú ý đối với cơ sở dữ liệu bên ngoài sẽ rơi vào điểm mù. Chúng muốn mượn cơ hội này cắm một cây đinh mới vào hệ thống xếp hạng, từ đó hợp thức hóa một đường dây vận chuyển khác thay thế cho tuyến đường vừa bị cắt đứt. Đáng tiếc, chúng không biết rằng toàn bộ cuộc thanh trừng nội bộ đêm qua vốn chỉ là một tấm bình phong khổng lồ được dựng lên để che giấu sát chiêu thực sự.
"Trần Uyên."
Không gian phía sau lưng hắn khẽ chấn động, một bóng đen khoác áo choàng xám lặng lẽ ngưng tụ từ trong góc khuất. Vị ám vệ mang theo hơi thở lạnh lẽo của sương đêm, trên vai áo vẫn còn vương lại chút tàn khí từ nhiệm vụ vận chuyển vật chứng giả mạo hôm trước. Gã cúi đầu chờ đợi, biết rõ vị Các chủ trẻ tuổi gọi mình vào khoảnh khắc này tuyệt đối không phải để bàn chuyện thưởng phạt nội bộ.
Diệp Tinh Thần xoay người lại, lấy từ trong tay áo ra một khối ngọc giản màu thanh thiên, bên trong phong ấn một mảnh kiếm văn còn đang rung động kịch liệt. Hắn đặt khối ngọc lên bàn, giọng điệu bình thản nhưng mang theo áp lực vô hình.
"Bọn chúng đang nhắm vào thanh Trảm Giao xếp hạng bốn mươi hai, vị trí hiện tại chắc chắn nằm ở phường đúc ngầm khu vực Long Môn. Ngươi mang theo khối ngọc giản này, không cần dẫn người đi tập kích, cũng không được phép can thiệp vào quá trình tẩy luyện của chúng."
Trần Uyên ngước mắt lên, thoáng kinh ngạc nhưng rất nhanh đã hiểu ra sự tình. Nếu lao vào ngăn cản lúc này, kẻ địch sẽ lập tức hủy diệt bằng chứng, thậm chí cắn ngược lại rằng phe chủ tọa đang lạm quyền ức hiếp thế lực trung lập. Đối phương đã giăng sẵn cạm bẫy dư luận, chỉ chờ người của Chấp Sự Đường bước vào là sẽ kích hoạt.
"Thuộc hạ hiểu. Chỉ cần lén lút cắm khối ngọc này vào mắt trận của Kính Ảnh đài tại Long Môn?"
"Đúng vậy. Khối ngọc này chứa đựng tần số dao động nguyên bản của Trảm Giao. Khi chúng đẩy lịch sử giả mạo vào thân kiếm tới đỉnh điểm, hai luồng kiếm văn sẽ sinh ra bài xích cực mạnh." Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt lóe lên nét sắc lạnh. "Lúc đó, Kính Ảnh đài sẽ tự động khuếch đại sự bài xích này, chiếu rọi toàn bộ quá trình đúc kiếm tà môn lên bầu trời Long Môn. Cứ để chúng tự tay xé nát lớp mặt nạ của chính mình trước mặt hàng vạn tu sĩ vãng lai."
Vị ám vệ gật đầu lĩnh mệnh, cẩn thận thu lấy ngọc giản rồi hóa thành một vệt bóng mờ tan vào hư không. Nhiệm vụ lần này không tốn một giọt máu, nhưng lại là một nhát dao tàn độc nhất đâm thẳng vào cuống họng kẻ thù. Bọn chúng càng dốc sức chế tạo danh kiếm giả, cái bẫy dư luận chờ đợi chúng ở cuối con đường càng trở nên sâu hoắm và không thể vãn hồi.
Ngay khi khí tức của Trần Uyên hoàn toàn biến mất, thanh pháp khí xám xịt trên giá đỡ rốt cuộc không thể chịu đựng thêm sự giằng xé của nhân quả. Một tiếng rắc giòn giã vang lên, thân kim loại gãy gập làm đôi, rớt xuống sàn đá vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ. Việc hy sinh một món đồ đo lường quý giá trị giá ba ngàn linh thạch đã được Diệp Tinh Thần tính toán từ trước, xem như cái giá bắt buộc phải trả để khóa chặt tọa độ dị thường. Bây giờ, mọi thứ chỉ còn chờ đợi ánh sáng từ Kính Ảnh đài bùng nổ, chính thức kéo đường dây thao túng danh vọng của đối phương ra ngoài ánh sáng.
...phạt." Lời còn chưa dứt, khối ngọc giản phong ấn kiếm văn trên bàn đã bị đẩy về phía mép gỗ. Bề mặt ngọc thạch rung lên bần bật, từng đường vân đỏ thẫm uốn lượn bên trong như những con giun đất đang vùng vẫy. Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn, thanh âm trầm thấp vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
"Bọn chúng đang nhắm vào Trảm Giao, danh kiếm xếp hạng tư trên Thiên Địa Kiếm Phổ. Ngươi nhìn kỹ vệt máu ứ đọng trong khe nứt này, đó không phải là oán khí thông thường."
Trần Uyên tiến lên nửa bước, nheo mắt nhìn chằm chằm vào khối vật chứng đang tỏa ra sát ý. Gã tu luyện công pháp ẩn nấp, thần thức cực kỳ nhạy bén với những biến động âm hàn, lập tức nhận ra điểm bất thường ẩn sâu dưới lớp sương mù xám xịt.
"Là máu của tử tù mang thủy linh căn? Chúng muốn dùng âm hàn chi lý để dập tắt hỏa tính trong lõi quặng của Trảm Giao?"
"Không chỉ dập tắt." Diệp Tinh Thần thu tay về, một giọt Tẩy Kiếm Thủy khác lại ngưng tụ, đánh thẳng vào tâm ngọc giản. Tiếng xèo xèo vang lên, hất văng một mảng sương đen. "Chúng muốn thay đổi hoàn toàn xuất xứ của thanh kiếm. Một khi hỏa tính bị tẩy đi, Trảm Giao sẽ biến thành thủy kiếm. Hắc Thiên Kiếm Các đã chuẩn bị sẵn một bộ hồ sơ giả, chứng minh thanh hung binh này vốn là thánh vật của một vị tiền bối thuộc phe phái chúng."
Đáy mắt Trần Uyên lóe lên tia khiếp sợ trước thủ đoạn tráo trở lịch sử này. Diệp Tinh Thần xoay người, bước đến bên cạnh sa bàn Cửu Châu đang tỏa sáng mờ ảo. Hắn chỉ tay vào một điểm sáng lập lòe ở khu vực biên giới, nơi dòng linh mạch đan xen phức tạp.
"Nếu ta trực tiếp phái Chấp Sự Đường đến ngăn cản, chúng sẽ lập tức hủy diệt lò đúc, bẻ gãy manh mối. Kẻ thù luôn nghĩ ta đang dồn toàn lực phong tỏa phường đúc số ba, nên mới dám to gan tiến hành nghi lễ tẩy kiếm ngay tại Hắc Thủy Đàm. Ta muốn ngươi tương kế tựu kế, làm mồi nhử để chúng nuốt trọn miếng mồi độc này."
Nói đoạn, Diệp Tinh Thần ném ra một lệnh bài làm bằng gỗ tử đàn, mặt trên khắc ba chữ 'Thiên Cơ Các' đỏ rực.
"Cầm lệnh này đến kho ngầm số hai, rút ra khối Tinh Vẫn Thiết đã ngâm trong Lưu Ly Dịch bảy năm qua. Ghi vào sổ công huân là ta đích thân xuất kho để gia cố trận pháp. Ngươi mang vật liệu đó đến Hắc Thủy Đàm, giả vờ như đang thực hiện nhiệm vụ bí mật đi bồi đắp linh tính cho Trảm Giao."
Hắn dừng một nhịp, ánh mắt ghim chặt vào người ám vệ trung thành.
"Nhớ kỹ, ngươi phải để bọn chúng phát hiện. Phải có một cuộc giao tranh, và ngươi bắt buộc phải thua. Bọn chúng khát khao vật liệu thượng phẩm để vá lại thân kiếm sau khi tẩy rửa. Thấy Tinh Vẫn Thiết, chúng sẽ tưởng ta mang đồ đến cứu viện, tất nhiên sẽ dốc toàn lực cướp lấy để dung hợp vào mẻ đúc."
Trần Uyên siết chặt tấm thẻ bài quyền lực, cảm nhận hơi lạnh thấu xương truyền vào lòng bàn tay. Gã lập tức hiểu rõ logic trong ván cờ này. Hắc Thiên Kiếm Các sẽ cho rằng chúng đã chặn đứng được nỗ lực cứu vãn của phe chủ tọa, từ đó tự tin nung chảy khối kim loại kia mà không mảy may nghi ngờ.
"Cái giá phải trả không nhỏ." Diệp Tinh Thần nhắc nhở, giọng nói mang theo sự uy áp vô hình của người cầm trịch. "Để chúng tin, ngươi không thể chạy trốn dễ dàng. Ngươi phải tự bạo thanh Hắc Dực Đoản Nhận đang dùng để tạo một đòn nhử, mượn sức mạnh phản chấn từ địa mạch Hắc Thủy Đàm mà thoát thân. Đồng thời, ngươi phải tự tay cắt đứt một phần ba thần thức gắn trên pháp khí đó."
Hắn khẽ thở dài, ngón tay vuốt dọc theo mép sa bàn. "Hậu quả lớn hơn là gia tộc sẽ phải chịu nhục một thời gian. Ngày mai, khi linh tính bị tráo đổi, Trảm Giao chắc chắn sẽ rớt hạng thê thảm trên Kiếm Phổ. Dư luận sẽ chĩa mũi dùi vào uy tín giám định của chúng ta."
"Chỉ cần bẻ gãy được cái vòi của kẻ địch, chút thương tổn thần thức và danh ảo có xá gì." Trần Uyên dứt khoát đáp lời, cẩn thận thu lệnh bài vào tay áo. Gã biết rõ khối Tinh Vẫn Thiết kia bề ngoài là vật liệu cực phẩm, nhưng bên trong chắc chắn đã được Các chủ tự tay khắc sẵn Tỏa Hồn Trận.
Một khi kẻ địch nung chảy nó để đúc lại Trảm Giao, trận văn sẽ ăn sâu vào tận gốc rễ linh mạch của thanh kiếm. Chúng cứ ngỡ đã cướp được kỳ trân, lật đổ được lịch sử, lại không ngờ tự tay rước một con mắt giám sát chí mạng vào tận cốt lõi mạng lưới tình báo của chính mình. Sự thật không bị tiêu diệt, nó chỉ đang kiên nhẫn chờ đợi thời khắc cắn ngược lại kẻ nói dối.
Trần Uyên lướt qua những dãy kệ đá lạnh lẽo dưới hầm ngầm, dừng lại trước cấm chế chữ giáp. Gã vươn tay tháo xuống một chiếc hộp gỗ mun dán chi chít bùa phong linh. Bên trong chứa một khối Tinh Vẫn Thiết to bằng nắm tay, bề mặt sần sùi tỏa ra hơi nóng rực. Đây vốn là vật liệu cực dương, nhưng đã bị Diệp Tinh Thần bí mật khắc vào trung tâm một đạo kiếm văn nghịch chuyển. Thứ này chính là mồi nhử mang kịch độc, được chuẩn bị riêng cho ván cờ thao túng danh vọng đêm nay.
Nửa canh giờ sau, tại Hắc Thủy Đàm nằm khuất sau dãy núi phía tây, sương mù xám xịt cuộn trào như dã thú. Giữa hồ nước đen ngòm, một thanh trọng kiếm xích sắc đang lơ lửng, thân kiếm rỉ ra những giọt chất lỏng màu đỏ tươi. Xung quanh đàm nước, sáu tên tu sĩ mặc áo choàng đen đang liên tục kết ấn. Chúng ép những dòng máu mang thủy linh căn thuần khiết từ các bình ngọc trút thẳng xuống mặt hồ, mượn trận pháp để cưỡng ép cọ rửa hỏa tính bẩm sinh của thanh Trảm Giao.
Trần Uyên thu liễm hơi thở, giẫm lên một cành khô lao vút ra từ rặng cây. Gã không dùng kiếm khí tấn công trực diện mà ném ra ba lá bùa Thủy Lôi về phía các mắt trận đang sáng lên bên bờ. Những tiếng nổ trầm đục vang lên dưới mặt nước, làm gián đoạn nhịp điệu dung hợp của dòng máu thủy linh căn. Kẻ cầm đầu đám người áo đen khẽ hừ lạnh, phất tay áo tạo ra một bức tường nước đen kịt chặn đứng dư chấn.
Chỉ phái một tên ám vệ đến phá trận, Diệp Các chủ của các ngươi đã cạn kiệt nhân thủ rồi sao. Tên chấp sự phe Hắc Thiên cười nhạt, ánh mắt sắc lạnh lướt qua chiếc hộp gỗ mun Trần Uyên đang ôm khư khư bên hông. Hay là hắn nghĩ chút thủ đoạn vụn vặt này có thể ngăn cản Trảm Giao đổi chủ trên Thiên Địa Kiếm Phổ.
Trần Uyên không đáp lời, giả vờ lộ ra vẻ mặt khẩn trương, vội vàng lui lại nửa bước để che chắn chiếc hộp. Gã cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm linh khí thúc đẩy thanh phi kiếm bản mệnh hóa thành một vệt lưu quang đâm thẳng vào yết hầu đối phương. Đòn tấn công thoạt nhìn vô cùng tàn nhẫn, nhưng thực chất lại dồn quá nhiều phòng bị về phía mạn sườn, cố tình tạo ra một sơ hở chí mạng trong bộ pháp di chuyển.
Tên chấp sự lập tức nhìn thấu sự bất thường này. Hắn nhận ra mục tiêu thực sự của kẻ đột nhập không phải là phá hủy nghi thức, mà là muốn mượn đường tẩu thoát để mang vật phẩm quan trọng rời đi. Hắn thay đổi chiến thuật, không thèm bận tâm đến phi kiếm đang lao tới. Hai tay hắn biến ảo pháp quyết, kích hoạt Cửu U Khóa Thủy Trận giấu sẵn dưới đáy hồ để phong tỏa không gian phía trên.
Bốn sợi xích nước đen ngòm to bằng bắp đùi từ mặt đàm phóng lên, mang theo hơi lạnh thấu xương quấn chặt lấy thanh kiếm của Trần Uyên. Trận văn hệ thủy tương sinh tương khắc, nháy mắt làm lu mờ ánh sáng của pháp khí. Trần Uyên nghiến răng, quyết đoán cắt đứt liên kết thần thức, ép lõi trận bên trong thanh kiếm tự bạo. Một tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm, sóng linh lực đẩy lùi hai tên tu sĩ đứng gần đó.
Nhưng cái giá phải trả cho việc tự hủy vũ khí bản mệnh không hề nhỏ. Tầm nhìn tâm linh của Trần Uyên nháy mắt tối sầm, khoảng trống thần thức bị bóp nghẹt khiến gã lảo đảo mất thăng bằng, hoàn toàn mất đi khả năng cảm nhận biến động linh khí xung quanh. Lợi dụng khoảnh khắc đối thủ mù lòa tâm trí, tên chấp sự tung ra một dải lụa dệt từ tơ nhện ngàn năm. Dải lụa mềm mại trói gô chiếc hộp gỗ mun, thô bạo giật mạnh về phía bờ hồ.
Trần Uyên gầm lên một tiếng phẫn nộ giả tạo, ôm bả vai lảo đảo mượn lực đẩy từ vụ nổ để trốn vào rừng sâu. Đứng bên bờ Hắc Thủy Đàm, tên chấp sự đắc ý vuốt ve chiếc hộp vừa cướp được. Khi nắp hộp mở ra, hơi nóng từ khối quặng kim loại phả thẳng vào mặt khiến nụ cười của hắn càng thêm vặn vẹo. Hắn đinh ninh rằng mình vừa cướp được vật liệu chí dương, thứ duy nhất có thể giúp thanh Trảm Giao hoàn thiện quá trình ngụy tạo lịch sử mà không để lại tì vết trên thân kiếm.
Hắn hoàn toàn không biết rằng, khối kim loại quý giá này mang theo một đạo kiếm văn nghịch chuyển. Sáng ngày mai, khi Tộc nghị của Kiếm Các bắt đầu tra xét diện rộng, thứ vật liệu này chỉ chờ thời khắc được ném vào lò đúc sẽ lập tức thiêu rụi toàn bộ căn cơ của thanh danh kiếm, biến chứng cứ giả mạo thành một bản án không thể chối cãi giáng thẳng xuống đầu phe phái Hắc Thiên.
Bốn sợi xích nước đục ngầu siết chặt lấy không gian, ép luồng linh khí hộ thể của Trần Uyên mỏng dần như giấy. Gã khẽ cắn chót lưỡi, chủ động rút bớt ba phần thần thức đang duy trì bùa ẩn nấp, tạo ra một sơ hở vô cùng hoàn hảo ngay sườn trái. Lực ép từ trận pháp lập tức tràn vào, đánh văng chiếc hộp mun khỏi vòng tay gã. Khối vật chất đen tuyền vẽ một đường vòng cung giữa không trung, tỏa ra linh ba dụ hoặc của một kiện trọng bảo sắp bị tuột mất.
Tên chấp sự ẩn trong bóng tối không nén nổi tham lam, lập tức thay đổi thủ ấn. Hắn bỏ qua việc giảo sát kẻ thù, dồn toàn bộ uy năng của trận vị thủy cực hội tụ thành một bàn tay khổng lồ vồ lấy chiếc hộp. Kẻ địch đinh ninh rằng mình vừa cướp được khối Tinh Vẫn Thiết thượng hạng mà nội bộ Kiếm Các đang cuống cuồng tẩu tán. Bàn tay nước vừa chạm vào lớp vỏ ngoài, nắp đậy liền bật mở dưới tác động của linh lực ngoại lai.
Không có ánh sáng huy hoàng của bảo vật, thứ chờ đợi kẻ địch là một luồng kiếm sát mục nát xông thẳng lên trời. Trận đồ khắc ngược bên dưới đáy hộp nháy mắt kích hoạt, cắn nuốt lấy linh lực hệ thủy đang bủa vây xung quanh. Khối kim loại bên trong không hề phát nổ, mà hóa thành hàng ngàn sợi tơ máu nhỏ li ti mang theo oán khí của hàng trăm thanh kiếm gãy, ghim thẳng vào bàn tay nước khổng lồ. Tên chấp sự giật mình nhận ra mưu kế, vội vã cắt đứt liên kết thần thức để lùi lại, nhưng tốc độ lan truyền của tà khí đã vượt xa dự tính.
Trần Uyên nhân cơ hội vòng giam cầm lỏng lẻo, bóp nát một viên Huyễn Kiếm Phù để đổi lấy lực đẩy thoát thân. Cái giá phải trả là toàn bộ kinh mạch cánh tay phải gánh chịu một đợt hàn khí xâm thực từ trận pháp, tốn ít nhất nửa tháng ngâm linh tuyền mới có thể khu trừ. Phía bên kia, tên chấp sự điên cuồng điều động mạch nước ngầm hòng rửa sạch sự ô uế đang bám lấy trận nhãn. Thế nhưng, hắn càng dùng sức, những sợi tơ máu kia càng bám chặt, trực tiếp ăn mòn nền tảng phòng ngự của cả vùng đầm lầy.
Cách đó mấy chục dặm, tại đài quan trắc tĩnh lặng, Diệp Tinh Thần lẳng lặng nhìn vệt đỏ vừa lóe lên trên bề mặt sa bàn. Tín hiệu báo về cho thấy kế hoạch mượn dao gieo mầm đã thành công mỹ mãn. Hắn vốn dĩ đã nắm được lộ tuyến phục kích của đối phương thông qua những điểm nghẽn bất thường trên sổ sách vận chuyển. Việc phái Trần Uyên mang theo chiếc hộp đi qua vùng cấm địa này chỉ là một mồi nhử được tính toán chi li, cốt để đánh vào tâm lý đa nghi và tham lam của những kẻ đang muốn lấp liếm lịch sử.
Hắn không cần tự tay dọn dẹp điểm tập kết hàng lậu của đối phương, mà dùng chính hành động cướp đoạt của chúng để vận chuyển thứ bằng chứng chí mạng vào tận sào huyệt. Kẻ địch tưởng rằng cướp được trọng bảo, thực chất lại tự tay mang một quả bom nhân quả về lây nhiễm toàn bộ mạng lưới ẩn nấp. Từ khoảnh khắc trận nhãn bị tà khí ăn mòn, vùng đất kia không còn là khu vực an toàn của những kẻ giấu mặt.
Vết nứt trên thanh pháp khí đo lường lúc trước cũng theo đó ngừng lan rộng, bởi ngọn nguồn nhân quả đã bị cưỡng chế chuyển hướng sang một mục tiêu khác. Dòng oán khí từ những thanh kiếm giả mạo nay đã tìm được chỗ trút xuống, in hằn dấu vết không thể chối cãi lên chính địa bàn của kẻ thù. Diệp Tinh Thần xoay người, gõ nhẹ ngón tay lên mép bàn, thanh âm trầm tĩnh vang lên trong đêm.
Truyền lệnh cho Chấp Sự Đường, rạng sáng ngày mai lập tức phong tỏa toàn bộ thương lộ phía đông.
Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào sa bàn đang dần đổi màu.
Lý do tuần tra phát hiện dị tượng tà tu rò rỉ, yêu cầu mở kho lấy Lệnh Bài Phá Trận để tiến hành thanh tra toàn diện, bất kỳ ai cản trở đều ghép vào đồng tội phản tộc.
Vật chứng đã đổi chủ, trận pháp của địch đã tự lộ sơ hở vì lòng tham. Ván cờ trên Tộc nghị ngày mai sẽ không còn là cuộc tranh cãi về sổ sách hay quyền quản lý vật liệu, mà là một cuộc tước đoạt địa bàn hợp pháp bằng chính quy chế nghiêm ngặt của gia tộc. Nhị trưởng lão và phe cánh của ông ta sẽ phải đứng trước hai lựa chọn, hoặc tự tay phá bỏ căn cứ ngầm tại Hắc Thủy Đàm, hoặc chấp nhận để Chấp Sự Đường mang danh nghĩa chính nghĩa xông vào niêm phong toàn bộ. Kế hoạch thanh trừng đã chính thức bước sang giai đoạn thu lưới.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.