Chương 187: Ấn Của Mình
Tia sáng đỏ rực xé toạc màn sương mù vừa lụi tàn, Diệp Tinh Thần đã thu hồi tầm mắt khỏi bệ cửa sổ Tinh Tinh Các. Trên mặt bàn gỗ lim trước mặt hắn là một tấm bản đồ phủ kín những đường vân linh mạch chằng chịt, mô phỏng lại ba mươi sáu bến đò hệ Thủy. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên một điểm giao cắt hẹp nhất trên tuyến đường vận chuyển. Mọi phán đoán của hắn đều bắt nguồn từ tàn tích của thanh hắc kiếm đêm qua. Vết nứt trên lưỡi kiếm đó không phải do va chạm, mà do hỏa hầu dung luyện quá vội vã, tố cáo thói quen dùng hỏa hệ công pháp để ép thủy mạch của đám thợ rèn phe đối lập.
Bóng tối góc phòng khẽ động, Lục Trầm bước ra với bộ trường bào xám tro của Giám Kiếm Sư. Lão chắp tay, thanh âm khô khốc báo cáo rằng đội tuần tra đã tiếp nhận tín hiệu từ Thẩm Nham. Lão xin chỉ thị điều động cao thủ Hình Phạt Đường tới hộ tống vật chứng về Trưởng Lão Viện.
Diệp Tinh Thần lắc đầu, tiện tay đẩy một chiếc hộp gỗ ngô đồng sang mép bàn. Hắn không chọn cách giương cung bạt kiếm đối đầu trực diện.
Nếu chúng ta phái trọng binh hộ tống, bọn chúng sẽ lấy cớ phòng vệ địa bàn để kích hoạt sát trận phong tỏa toàn bộ thủy lộ. Diệp Tinh Thần chậm rãi giải thích, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ cạn. Ngươi chỉ cần mang theo chiếc hộp này, đi một mình qua tuyến đường Tuần Tra Cảnh Giới số bảy, công khai giương cao ngọn cờ của Thiên Đạo Kiếm Các.
Lục Trầm cau mày nhìn chiếc hộp gỗ. Lão nhạy bén nhận ra bên dưới lớp vỏ ngô đồng mỏng manh là khí tức nóng rực của một tòa Tẫn Cốt Lò cỡ nhỏ, loại pháp khí chuyên dùng để rèn lại những lưỡi kiếm gãy. Lão lập tức hiểu ra tầng mưu kế thứ hai của các chủ.
Bọn chúng nhất định sẽ phái người chặn đường hòng tiêu hủy chứng cứ hắc ám trước khi trời sáng. Lục Trầm vuốt râu, ánh mắt lóe lên sự kiêng dè. Nếu chúng dùng hỏa hệ kiếm quyết tấn công chiếc hộp, hỏa hầu sẽ không phá hủy được lớp băng, mà ngược lại còn kích hoạt trận pháp rèn đúc bên trong.
Đúng vậy, hỏa lực của kẻ tập kích sẽ trở thành nguồn nhiên liệu hoàn hảo để phong ấn vĩnh viễn tàn văn hắc thủy vào mặt đáy của lò rèn. Diệp Tinh Thần gật đầu, đưa ra quyết định cuối cùng. Ngươi không cần đánh trả, chỉ cần giữ mạng và để bọn chúng tự tay lưu lại dấu vết linh lực trên vật chứng mới.
Lục Trầm nhận lệnh, ôm chiếc hộp ngô đồng biến mất vào màn đêm. Diệp Tinh Thần ngồi lại một mình, lẳng lặng rót một chén trà nóng. Hắn dùng quy chế tuần tra công khai làm bình phong, ép kẻ địch phải chọn giữa việc trơ mắt nhìn tội trạng bị phơi bày, hoặc tự mình bước vào cái bẫy mượn lực đã giăng sẵn.
Nửa nén nhang sau, tại hẻm núi sương mù dẫn ra khỏi bến đò số bảy, không gian đột ngột vặn vẹo. Một đạo kiếm quang mang theo nhiệt lượng thiêu đốt đất đá từ trên không trung hung hãn bổ xuống. Kẻ tập kích giấu mặt đã không thể nhẫn nại thêm, quyết định tung đòn sát thủ hòng bốc hơi toàn bộ tang vật.
Lục Trầm không rút kiếm nghênh chiến. Lão cắn răng bóp nát tấm phù lục Tật Phong quý giá trong tay áo, đánh đổi bằng sự rạn nứt của ba đầu kinh mạch ở cánh tay phải để cưỡng ép thân pháp lùi về sau mười trượng. Đòn đánh nhử mồi của lão đã thành công khi bỏ lại chiếc hộp ngô đồng chơ vơ giữa đường.
Kiếm quang hỏa hệ không chút lưu tình cắm phập vào mục tiêu. Kẻ địch trên không trung khẽ hừ lạnh một tiếng đắc ý, tưởng chừng đã giải quyết xong mầm mống tai họa. Thế nhưng, ngay khi ngọn lửa vừa chạm vào lớp gỗ, một trận đồ hình bát quái đỏ rực đột ngột bung tỏa.
Tên sát thủ nhận ra biến cố, lập tức biến trảo thành chưởng, vội vã đổi chiến thuật hòng thu hồi phi kiếm. Đáng tiếc, pháp tắc của nghề đúc kiếm không cho phép kẻ nào tự tiện rút lui khi lò đã đỏ lửa. Lực hút cực mạnh từ Tẫn Cốt Lò cắn chặt lấy mũi kiếm hỏa hệ, điên cuồng rút lấy linh lực của chủ nhân nó để dung nạp vào khối băng bên trong.
Chỉ trong hai nhịp thở giằng co, mũi phi kiếm của kẻ tập kích đã gãy nát, hóa thành một vũng kim loại lỏng rỏ xuống mặt đất. Kẻ giấu mặt hoảng sợ cắt đứt thần thức, cắn răng chịu đựng cơn đau xé rách thức hải, bỏ lại tàn kiếm rồi mượn độn thuật trốn chạy vào bóng tối. Lục Trầm thở dốc, bước tới nhặt chiếc hộp nay đã biến thành một khối sắt đen kịt, bên trên in hằn rõ rệt mạch lạc kiếm khí của Tống gia.
Cái giá phải trả cho sự vội vàng của kẻ địch là một kiện pháp bảo bản mệnh bị phế bỏ hoàn toàn. Quan trọng hơn, chúng đã tự tay cung cấp bằng chứng thứ hai, xác nhận việc dùng sát chiêu tấn công người thi hành công vụ của Kiếm Các. Khối sắt đen này, mang theo cả tàn văn tội ác lẫn hỏa hệ kiếm khí, đã sẵn sàng để Trưởng Lão Viện ban hành Lệnh Cấm Tranh Đoạt vào sáng ngày mai.
Sương đêm trên Tuyến Tuần Tra số Bảy đặc quánh như hồ dán, ngậm đầy hơi ẩm mặn chát của vùng sông nước. Lục Trầm bước đi chậm rãi, nhịp giày vải gõ lên mặt đá phiến tạo thành những tiếng vang khô khốc. Lão ôm chặt khối mồi nhử trước ngực, cố ý vạch trần phù hiệu song kiếm chéo nhau bên hông áo bào. Lão biết rõ, điểm mù của trận pháp hộ viện phía trước chính là nơi lý tưởng nhất để một kẻ muốn xóa dấu vết ra tay.
Bất chợt, một luồng sát khí mỏng như tơ nhện lướt qua gáy vị Giám Kiếm Sư già. Không có tiếng gào thét, chỉ có ba đạo hỏa diễm hóa thành hình phi tiêu xé toạc màn sương, nhắm thẳng vào ba đại huyệt trên lưng lão. Lục Trầm không quay đầu, chỉ vặn mình tung ra một tấm bùa chắn gió loại hạ phẩm. Gió lốc nổi lên đánh chệch hướng hai đạo hỏa diễm, nhưng đạo thứ ba lại sượt qua mép áo, cố tình để lộ một góc vật phẩm đang tỏa ra hơi lạnh âm ỉ.
Kẻ ẩn nấp trong bóng tối hừ lạnh một tiếng. Nhận ra mục tiêu không có ý định tử chiến mà chỉ muốn mang bằng chứng chạy trốn, gã lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì ám sát nhân sự để chuốc lấy rắc rối với đội tuần tra, gã quyết định thiêu rụi toàn bộ manh mối. Một bóng đen lao vút từ mái ngói đình viện xuống, trường kiếm trong tay gã bùng lên ngọn lửa màu đỏ sậm, cuộn xoáy thành một đầu mãng xà há miệng cắn nuốt toàn bộ không gian xung quanh mục tiêu.
Lục Trầm nghiến răng, tuân thủ tuyệt đối chỉ thị không rút kiếm phản kích từ Tinh Tinh Các. Lão dồn toàn bộ chân nguyên vào tấm khiên hộ tâm, hai tay đưa thẳng chiếc hộp ngô đồng lên đỡ lấy đòn chí mạng. Lưỡi kiếm mang theo hỏa hầu bá đạo chém phập vào nắp hộp. Thế nhưng, hoàn toàn không có tiếng gỗ gãy vụn hay băng vỡ nát. Ngọn lửa đỏ sậm vừa chạm vào bề mặt ngô đồng liền bị hút tuột vào bên trong như nước chảy vào vùng trũng.
Trận pháp hội tụ nhiệt lượng của lò rèn thu nhỏ giấu kín bên trong đã bị kích hoạt toàn diện. Lực lượng hỏa hệ của kẻ địch bị ép phải trở thành củi lửa, nung chảy tàn dư hắc thủy để khắc chết nó vào đáy lò. Cái giá phải trả cho việc dùng thân thể làm mồi nhử không hề rẻ. Hỏa độc phản chấn từ quá trình dung luyện dội ngược ra ngoài, đánh nát ngọc bội phòng ngự trước ngực Lục Trầm. Thần thức của lão ong lên đau đớn, một mảng kinh lạc ở hai cánh tay tê rần, tạm thời mất đi khả năng cảm ứng độ rung của kiếm khí.
Tên sát thủ khựng lại giữa không trung, đồng tử co rút khi nhận ra sát chiêu đắc ý của mình vừa biến mất không kẽ hở. Thanh trường kiếm trong tay gã khẽ run lên, trên lưỡi thép xuất hiện những đốm đen lấm tấm do linh lực bị trích xuất đột ngột. Biết đã rơi vào bẫy giăng sẵn, gã không chút do dự đạp vỡ một viên phù yên độn, bỏ lại một luồng sương độc dày đặc rồi mượn bóng đêm hòa vào rừng cây tùng phía xa.
Lục Trầm ho sặc sụa, phất tay xua tan khói độc rồi cúi nhìn vật phẩm đang nắm giữ. Vỏ ngoài bằng gỗ ngô đồng đã hóa thành tro bụi, để lộ ra một khối kim loại xám xịt to bằng nắm tay. Bề mặt khối kim loại hiện rõ những đường vân nước vặn vẹo, nhưng lại bị đóng đinh vĩnh viễn bởi một đạo kiếm ấn hình ngọn lửa đỏ sậm. Lão lấy ra một cuộn giấy ghi chép bằng da thú, cẩn thận viết xuống dòng chữ xác nhận hậu quả.
Tổn thất một ngọc bội hộ tâm cấp ba, hao hụt hai phần thần thức, yêu cầu Tàng Trân Các xuất kho đền bù vào sổ công huân tháng này.
Lục Trầm lẩm bẩm, gói gọn khối kim loại mang theo bằng chứng không thể chối cãi vào một tấm lụa cách linh. Dấu ấn hỏa hệ này chính là chữ ký độc quyền của chiêu thức Viêm Mãng Kiếm Quyết thuộc về Tống gia. Bọn chúng tưởng rằng ra đòn huỷ diệt sẽ xóa sạch dấu vết, lại không ngờ chính ngọn lửa ấy đã hoàn thiện khâu phong ấn cuối cùng. Sáng sớm mai, khi vật chứng bằng sắt thép này được đặt lên đài nghị sự, kẻ địch sẽ nhận ra chúng đã tự tay đóng dấu niêm phong bản án tử cho chính mình.
Lục Trầm quỳ gối trên phiến đá xanh lạnh lẽo, hai cánh tay rũ xuống vô lực bên mạn sườn. Hỏa độc từ đòn tấn công vừa rồi đã xâm nhập qua lớp da thịt, thiêu rụi hoàn toàn cảm giác tại kinh mạch song đình, khiến lão không thể nhúc nhích dù chỉ là một ngón tay. Thế nhưng, chiếc hộp gỗ ngô đồng vẫn được giữ chặt giữa vòm ngực và hai đầu gối của lão. Bề mặt gỗ vốn mỏng manh nay lại ánh lên những đường vân đỏ rực như dung nham, tỏa ra nhiệt lượng hừng hực. Ở phía trên cao, gã sát thủ mang mặt nạ gợn sóng nước khựng lại giữa không trung, ánh mắt qua khe hở lộ rõ vẻ kinh hãi tột độ.
Gã nhận ra sát chiêu Hỏa Liên Kiếm của mình không những bị hóa giải, mà toàn bộ hỏa hệ linh lực đang bị trích xuất ngược vào trong chiếc hộp. Lưỡi kiếm trên tay gã rung lên bần bật, xuất hiện vô số vết rạn chân chim lan tràn từ mũi kiếm xuống tận hộ thủ. Kẻ bám đuôi nhạy bén nhận ra cạm bẫy, gã gầm lên một tiếng trầm đục, quyết đoán xoay cổ tay vặn ngược chuôi kiếm. Một tiếng nát vụn vang lên chói tai, gã tự tay bẻ gãy pháp khí bản mệnh để cắt đứt luồng linh lực đang bị hút đi. Cái giá phải trả là thần thức gã chấn động mạnh, hư ảnh kiếm tâm sau lưng nhạt đi ba phần, huyết khí trong lồng ngực quay cuồng xáo trộn.
Không thể dùng hỏa công để hủy thi diệt tích, gã sát thủ lập tức thay đổi chiến thuật. Gã vứt bỏ tàn kiếm, hai tay nhanh chóng kết ấn tạo ra một đạo hàn băng trận bàn thu nhỏ phóng thẳng xuống mặt đất. Không gian xung quanh Lục Trầm đột ngột giảm nhiệt độ, hơi nước ngưng kết thành những sợi xích băng giá quấn chặt lấy hai chân và thân mình vị giám kiếm sư. Kẻ địch muốn phong ấn toàn bộ không gian xung quanh vật chứng, dùng trận pháp cô lập nhiệt lượng rồi mang cả người lẫn hộp ngô đồng rời khỏi tuyến đường tuần tra số bảy trước khi viện binh xuất hiện.
Lục Trầm không mảy may hoảng loạn, khóe miệng lão nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa. Lời dặn của Diệp Tinh Thần vang lên trong tâm trí lão, dự đoán không sai một ly về thói quen của đám người Tống gia. Một khi phát hiện hỏa công vô dụng, bọn chúng chắc chắn sẽ dùng đến bản ngã công pháp hệ thủy để phong tỏa cục diện. Lão nhắm nghiền hai mắt, từ bỏ hoàn toàn việc phản kháng bằng nhục thân, trực tiếp phóng xuất toàn bộ thần thức đâm thẳng vào mắt trận của Tẫn Cốt Lò bên trong hộp gỗ. Một tiếng ong ong trầm mặc vang lên từ đáy hộp, cộng hưởng kịch liệt với hàn khí đang siết chặt bên ngoài.
Hàn băng trận bàn của sát thủ vừa chạm vào lớp vỏ ngô đồng liền tạo ra một phản ứng bài xích dữ dội. Băng và hỏa va chạm không sinh ra vụ nổ linh lực thông thường, mà tạo thành một vòng xoáy năng lượng đục ngầu, ép ngược trở lại vào tâm điểm của chiếc lò rèn thu nhỏ. Lục Trầm cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau buốt óc để duy trì sự tỉnh táo, dùng thần thức dẫn đường cho luồng năng lượng hỗn tạp kia tràn vào phôi kiếm hắc thủy. Quá trình đúc lại vật chứng đã hoàn tất bước cuối cùng không phải bằng lửa của lò, mà nhờ chính sát chiêu phong tỏa của kẻ địch.
Lớp vỏ ngô đồng nứt toác rồi vỡ vụn thành từng mảnh tro tàn, để lộ ra một khối thiết bài đen bóng, trên mặt khắc sâu ba đạo tà văn vặn vẹo. Điều chí mạng là, bao bọc quanh khối thiết bài ấy không chỉ có khí tức hắc ám nguyên thủy, mà còn lưu giữ rành rành dấu ấn hàn băng đặc trưng của mạch Tống Liệt. Gã sát thủ đứng trên cao trừng lớn mắt, rốt cuộc cũng hiểu ra bản thân vừa bước vào một ván cờ tuyệt sát. Các chủ của Thiên Đạo Kiếm Các căn bản không cần phái người bảo vệ Lục Trầm, hắn chỉ mượn tay kẻ tập kích để tự tay đóng dấu xác nhận thân phận lên tang vật.
Khối thiết bài vừa thành hình liền phát ra một tiếng kiếm ngân lanh lảnh, âm ba mang theo uy áp của Tẫn Cốt Lò chấn vỡ toàn bộ xích băng xung quanh Lục Trầm. Tiếng ngân này lan truyền theo mạch nước ngầm của tuyến đường số bảy, phá vỡ lớp bình phong cách âm, trực tiếp báo hiệu cho trạm gác gần nhất của Hình Phạt Đường. Gã sát thủ cắn răng nhìn khối chứng cứ đã bị định hình vĩnh viễn, biết rõ nhiệm vụ tiêu hủy đã thất bại thảm hại. Nếu hiện tại gã nán lại đoạt vật, khí tức bản mệnh sẽ bị lưu lại toàn bộ. Lục Trầm ngước đôi mắt mệt mỏi nhìn lên, lẳng lặng chờ đợi quyết định bỏ chạy hay liều mạng của kẻ đang bị dồn vào chân tường.
Luồng khí tức hàn băng vừa chạm vào lớp vỏ ngô đồng liền bị bẻ cong, cắn nuốt sạch sẽ bởi trận pháp rèn đúc đang sục sôi bên trong. Dị tượng băng hỏa bùng phát dữ dội, xé toạc toàn bộ lớp gỗ ngụy trang, để lộ ra hình hài xích hồng của Tẫn Cốt Lò. Kẻ ám sát bận hắc y lùi vội lại nửa bước, ánh mắt lộ ra vẻ kinh hãi tột độ khi nhận ra kiếm ý hệ Thủy của gã không những không thể dập tắt ngọn lửa, mà còn đang bị trận nhãn cưỡng ép dung hợp. Diệp Tinh Thần đã tính toán không sai một ly, mượn chính sát chiêu của kẻ địch để hoàn thiện khâu nung chảy cuối cùng.
Tên sát thủ gầm lên một tiếng khàn đục, lập tức thay đổi chiến thuật khi nhận ra bản thân vừa tự tay cung cấp bằng chứng chí mạng. Gã cắn nát đầu ngón tay trỏ, thiêu đốt mười năm thọ nguyên để cưỡng ép họa ra một đạo Huyết Sắc Khốn Linh Phù ngay giữa không trung. Thay vì tiếp tục công kích phá hủy vật chứng, gã muốn phong ấn toàn bộ không gian xung quanh pháp khí, triệt để cắt đứt sợi dây liên kết thần thức của vị Giám Kiếm Sư đang quỳ trên mặt đất.
Không gian tại tuyến tuần tra số bảy lập tức vặn xoẹo, một lồng giam bằng máu tươi bao trùm lấy chiếc lò rèn cỡ nhỏ. Lục Trầm rên lên một tiếng nghẹn ngào, cảm giác thức hải truyền đến thanh âm rạn nứt như mặt kính vỡ, từng đợt đau đớn xé rách màng nhĩ. Thế nhưng, khóe môi lão lại nhếch lên một nụ cười trào phúng. Lão không hề dốc sức chống cự, mà thuận theo lực ép của huyết phù, chủ động rút cạn linh lực đang duy trì ở lớp vỏ ngoài của pháp khí.
Chỉ chờ có thế, tên hắc y nhân tung ra một sợi dây leo tẩm đầy kịch độc, quấn chặt lấy phần kim loại đang nguội lạnh rồi giật mạnh. Lớp vỏ bên ngoài bong tróc, bay thẳng vào tay kẻ tập kích. Tưởng chừng đã cướp được tàn tích hắc ám mang theo dấu ấn của mình, gã đạp mạnh lên một cành cây khô, mượn lực độn thổ biến mất vào màn sương dày đặc trước khi ánh đuốc của viện binh kịp rọi tới.
Tiếng bước chân rầm rập vang lên từ phía ngã tư, đội tuần tra của Hình Phạt Đường xông tới với trận hình phòng ngự nghiêm ngặt. Phân đội trưởng vội vã lao đến đỡ lấy thân hình đang đổ gục của Lục Trầm. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép ngắt kết nối là toàn bộ linh mạch cánh tay phải của lão đã tạm thời héo rút, khô khốc như cành củi mục. Dù vậy, bàn tay trái của lão vẫn gắt gao che chở một vật thể nhỏ bé vừa rơi ra từ tâm lò.
Ghi vào Sổ Công Huân, Giám Kiếm Sư Lục Trầm thất trách, để kẻ gian cướp mất vỏ ngoài của pháp khí trấn mạch, ngày mai ta sẽ đích thân nhận phạt trước hình đường.
Lục Trầm thều thào ra lệnh, đoạn từ từ xòe lòng bàn tay trái ra. Nằm gọn giữa những ngón tay nhăn nheo là một khối lõi tinh thể xám xịt, bên trên in hằn rõ nét một đạo Băng Hỏa Ấn Tích. Khí tức hàn băng đặc trưng của Tống gia đã bị ngọn lửa dung luyện khóa chặt vĩnh viễn vào tàn văn hắc thủy, tạo thành một khối chứng cứ cốt lõi không thể làm giả, cũng không thể phá hủy. Kẻ địch mang theo lớp vỏ rỗng tuếch kia trở về, chắc chắn sẽ lầm tưởng rằng chúng đã xóa sạch dấu vết.
Quyết sách của các chủ đã thành công mỹ mãn, mượn sự tự tin của đối thủ để giăng ra một lớp bình phong hoàn hảo. Giao ra một cái vỏ bọc vô giá trị, đánh đổi lấy sự chủ quan của cả một thế lực. Sáng sớm ngày mai, khi Tống gia mang phần kim loại tàn tạ kia ra đài nghị sự để chứng minh sự trong sạch, khối lõi tinh thể này sẽ được trình lên ngay sau đó. Dựa vào sự đối lập của hai nửa vật chứng, Thiên Địa Kiếm Phổ sẽ có đủ thẩm quyền để ban hành Lệnh Phong Vực. Mạng lưới tình báo và quyền kiểm soát ba mươi sáu bến đò của Tống gia đã chính thức bị đặt lên đoạn đầu đài, chờ đợi nhát chém định đoạt ở chương tiếp theo.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.