Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 189: Gia Lúc Đầu

Đăng: 16/08/2026 08:41 3,812 từ 1 lượt đọc

Sương mù buổi sớm chưa kịp tan trên đỉnh Thiên Đạo Phong, tiếng chuông đồng từ Trưởng Lão Viện đã vang lên ba hồi trầm mặc. Diệp Tinh Thần ngồi tựa lưng vào ghế gỗ trầm hương trong Vọng Kiếm Các, ánh mắt tĩnh lặng nhìn chằm chằm vào một mặt trận bàn bằng ngọc bích đặt trên bàn trà. Bề mặt trận bàn không khắc linh văn hội tụ linh khí, mà chằng chịt những đường nét ghi nhận biến động của kiếm mạch từ xa. Hắn không cần đích thân bước lên đài nghị sự. Mọi nước cờ đã được bày sẵn từ đêm qua, chỉ chờ con mồi tự đắc bước vào trung tâm bàn cờ.

Bên trong đại điện nghị sự, không khí căng thẳng đến mức thần thức của các tu sĩ cấp thấp cũng cảm thấy hít thở không thông. Thẩm Nham đứng ở góc khuất phía sau hàng ghế của Hình Phạt Đường, hai tay giấu trong tay áo rộng. Đầu ngón tay gã đang ấn chặt lên một khối đá lạnh buốt, chính là phần tàn tinh hắc thủy thu được từ đêm trước. Gã nhớ kỹ mệnh lệnh của các chủ truyền xuống từ canh ba, tuyệt đối không được vạch trần ngay từ đầu, phải để kẻ địch dồn toàn bộ uy tín gia tộc vào ván cược này.

Giữa sảnh đường, Tống Lương ưỡn thẳng lưng, vẻ mặt đầy bi phẫn xen lẫn kiêu ngạo. Lão sải bước tiến lên đài cao, phất tay áo ném mạnh một khối kim loại xám xịt xuống mặt sàn đá thanh thạch. Khối phôi ngụy trang va chạm tạo ra tiếng vang chói tai, bề mặt tản ra vài tia linh lực thuộc tính Thủy tinh khiết. Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, vài vị trưởng lão phe trung lập khẽ gật đầu khi cảm nhận được khí tức bình hòa phát ra từ vật chứng.

Tống mỗ thân là gia chủ, tuyệt đối không dung túng cho bất kỳ hành vi luyện chế tà binh nào trong địa bàn quản lý.

Tống Lương cất giọng ồm ồm, ánh mắt quét qua khu vực của Hình Phạt Đường với vẻ khiêu khích.

Khối phôi kiếm này chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự trong sạch của Tống gia, nếu bên trong chứa đựng dù chỉ một tia tà văn cấm kỵ, Tống mỗ nguyện dùng tinh huyết ký kết văn tự bảo lãnh, chịu mọi trừng phạt từ quy tắc của bảng xếp hạng danh kiếm.

Nói xong, lão cắn nát đầu ngón tay, bức ra một giọt tinh huyết đỏ thẫm rồi ấn thẳng lên tờ giấy da thú đặt trên bàn phán xử. Khế ước vừa thành, một đạo huyết quang bùng lên, kết nối trực tiếp sinh cơ của Tống Lương với khối kim loại dưới đất. Cùng lúc đó, tại Vọng Kiếm Các, vạch sáng trên mặt ngọc bích của Diệp Tinh Thần chợt lóe lên màu đỏ gai mắt. Hắn khẽ gõ ngón trỏ xuống mặt bàn, phát ra một tiếng cạch khô khốc.

Thời cơ đã đến. Thẩm Nham nhận được ám hiệu cộng hưởng từ trận bàn thu nhỏ trong tay áo, lập tức truyền một luồng linh lực sắc bén vào khối tàn tinh hắc thủy. Khí tức hàn băng bị giam giữ bên trong nháy mắt bạo phát, men theo sợi dây liên kết vô hình của pháp tắc nhân quả, đánh thẳng về phía đài nghị sự. Sự thật không cần dùng lời nói để chứng minh, kiếm mạch sẽ tự lên tiếng vạch trần kẻ dối trá.

Khối kim loại xám xịt trên sàn bỗng nhiên run lên bần bật, phát ra tiếng rên rỉ như kim loại bị vặn xoắn. Lớp vỏ bọc bên ngoài nứt toác, để lộ ra những đường vân đen ngòm đang điên cuồng cắn nuốt tia linh lực thuộc tính Thủy ban nãy. Tàn văn hắc thủy trào ra như suối, mang theo mùi máu tanh hôi tột cùng, lan tràn khắp đài cao. Sắc mặt Tống Lương tức thì trắng bệch, giọt tinh huyết trên văn tự bảo lãnh đột ngột bốc cháy thành ngọn lửa đen.

Lực phản phệ từ sự dối trá dội ngược lại theo đường huyết khế. Không một ai kịp ra tay cứu viện. Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ trong cơ thể Tống Lương, đan điền của lão xuất hiện vô số vết rạn nứt như mạng nhện. Lão phun ra một ngụm máu đen, lảo đảo lùi lại ba bước rồi ngã khuỵu xuống, tu vi mấy chục năm tích lũy cứ thế trôi tuột ra ngoài theo từng hơi thở dốc. Mảnh vỡ của lớp vỏ ngụy trang văng tứ tung, trở thành bằng chứng đanh thép nhất đóng đinh tội danh của Tống gia.

Luồng linh lực của Thẩm Nham vừa tuôn ra, lớp ngụy trang Thủy linh bình hòa của khối phôi giữa điện lập tức nứt toác. Một tiếng rạn vỡ giòn giã vang lên, xé toạc bầu không khí trang nghiêm của đài nghị sự. Từ tâm điểm vết nứt, một luồng hắc khí sắc lạnh như kim châm đâm xuyên qua lớp vỏ xám xịt, lao thẳng ra ngoài. Khối ngọc lạnh buốt chứa tàn dư sát khí trong tay viên chấp sự Hình Phạt Đường bắt đầu rung lên bần bật, tạo ra nhịp điệu cộng hưởng hoàn hảo với thứ đang bị giấu kín trên mặt sàn đá thanh thạch.

Tống Lương biến sắc, đồng tử co rút lại. Lão là kẻ lăn lộn nhiều năm trên thương trường, lập tức nhận ra bản thân đã bước hụt vào một cái bẫy được giăng sẵn từ trước. Không chút do dự, lão lật tay rút ra một tấm phù lục màu vàng sậm, dồn toàn bộ tu vi dập mạnh xuống mặt đất.

Hình Phạt Đường to gan, dám dùng trận pháp ngầm để ăn mòn vật chứng của bổn tọa!

Lão gầm lên, mượn thế phủ đầu để đánh lạc hướng sự chú ý của các vị trưởng lão. Tấm bùa nổ tung thành một lưới sáng hình bát quái, mượn linh khí từ nền đá thanh thạch cưỡng ép ép ngược luồng hắc khí trở lại bên trong lớp vỏ. Lão đang đánh cược, dùng Trấn Mạch Phù cấp cao để cắt đứt liên kết cộng hưởng, hòng giữ lại chút thể diện cuối cùng và lật ngược thế cờ bằng cách đổ tội cho người giám định.

Cách đó hàng dặm, tại Vọng Kiếm Các, Diệp Tinh Thần tĩnh lặng nhìn vệt sáng đỏ rực vừa lóe lên trên mặt ngọc bích. Hắn khẽ nhếch mép, ngón tay gõ nhẹ một nhịp lên thành ghế trầm hương. Nếu đối thủ dễ dàng nhận thua như vậy, thế lực đứng trong bóng tối đã chẳng chọn Tống gia làm kẻ thế mạng. Hắn lật tay, ném một mảnh lệnh bài bằng phù mộc cho bóng đen đang quỳ ngoài cửa.

Truyền lệnh cho Khố Phòng, lập tức đóng sập tam mạch dẫn linh dưới đáy đại điện nghị sự.

Diệp Tinh Thần cất giọng đều đều, không mang theo chút gợn sóng cảm xúc. Tống gia muốn mượn linh khí của đất này để nuôi dưỡng trận đồ áp chế tà văn, hắn sẽ cho lão nếm mùi tuyệt vọng khi trận pháp cạn kiệt nguồn cung.

Ám vệ nhận lệnh, hóa thành một làn khói mỏng tan biến vào hư không. Chỉ ba nhịp thở sau, toàn bộ hoa văn khắc trên nền đá thanh thạch trong đài nghị sự đột ngột tối sầm. Lưới sáng bát quái của Tống Lương vừa thành hình đã mất đi nguồn linh lực tiếp tế từ địa mạch, chớp tắt liên hồi rồi vỡ nát thành từng mảnh vụn linh quang lả tả rơi xuống.

Không còn lực lượng áp chế, phần lõi tinh thể trong tay Thẩm Nham bùng nổ uy năng tối đa. Hai luồng tà văn đồng nguyên gào thét tìm đến nhau, triệt để xé toang lớp vỏ ngụy trang bên ngoài. Khối phôi kim loại giữa điện nổ tung, để lộ ra một thanh đoản kiếm đen ngòm, khắc đầy những đường vân uốn lượn như rết chúa đang hút máu. Cùng lúc đó, tờ giấy da thú chứa khế ước trên bàn phán xử bốc cháy ngùn ngụt. Lực phản phệ từ quy tắc giám định giáng thẳng xuống người kẻ vừa hạ bút.

Tống Lương lùi lại ba bước, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Trấn Mạch Phù vỡ nát khiến thần thức của lão chịu trọng thương, hai mắt rỉ ra những tia máu đỏ lòm. Chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón cái, vốn là pháp khí định tâm nuôi dưỡng bấy lâu, nứt toác làm đôi rồi rớt xuống đất vang lên tiếng lanh lảnh. Cái giá của việc dám dùng sinh cơ bảo lãnh cho tà binh chính là bị tước đoạt một phần thọ nguyên, đồng thời vĩnh viễn mất đi sự dung hợp với Thủy linh khí.

Đám đông trưởng lão phe trung lập ồ lên kinh hãi, có người vô thức lùi lại, tay nắm chặt chuôi kiếm. Trên thân thanh đoản kiếm vừa lộ diện, một dấu ấn hình trăng khuyết mờ ảo đang rỉ ra thứ chất lỏng tanh hôi, tỏa ra hàn khí thấu xương. Thẩm Nham không bỏ lỡ thời cơ, bước lên một bước, giơ cao khối ngọc lạnh đã hoàn thành nhiệm vụ.

Dấu ấn Huyết Nguyệt của tà phái! Tống gia chủ, ngài còn lời nào để biện minh khi tự tay mang tang vật ô uế vào chốn tôn nghiêm này?

Viên chấp sự dõng dạc tuyên bố, ánh mắt sắc lẹm lướt qua những khuôn mặt đang sững sờ. Căn cứ theo luật lệ hiện hành, Hình Phạt Đường chính thức niêm phong vật này, đồng thời tiếp quản toàn bộ quyền điều tra sổ sách của thương hội hệ Thủy.

Tống Lương ôm lấy lồng ngực đang đau thắt, không thể thốt lên nửa lời phản bác. Lão lờ mờ nhận ra mọi đường đi nước bước của mình, từ việc dâng vật chứng đến việc dùng phù lục áp chế, đều đã nằm gọn trong bàn cờ của kẻ giấu mặt ngồi tít trên đỉnh Thiên Đạo Phong. Sự kiêu ngạo ban nãy giờ biến thành lưỡi dao kết liễu chính uy tín của gia tộc lão.

c lúc đó, từ góc khuất của Hình Phạt Đường, Thẩm Nham âm thầm bóp nát một đạo phù chú mỏng dính bọc ngoài khối tàn tinh hắc thủy. Lớp phong ấn vừa cởi bỏ, một luồng tà khí âm lãnh lập tức bắt được sợi dây liên kết đồng nguyên.

Trên đài nghị sự, khối phôi kim loại xám xịt vốn đang tản ra linh khí bình hòa bỗng nhiên run lên bần bật. Những tiếng răng rắc vang lên liên hồi. Bề mặt lớp vỏ ngụy trang nứt toác, để lộ ra những đường kiếm văn màu đen đặc quánh như máu khô. Tà văn vừa xuất hiện đã điên cuồng cắn nuốt đạo huyết quang của khế ước bảo lãnh, biến ánh đỏ tươi thành một màu tím đen tà dị.

Biến cố xảy ra chỉ trong một cái chớp mắt. Đám đông trưởng lão còn chưa kịp phản ứng, hai luồng tà văn từ khối kim loại trên đài và từ vị trí của Thẩm Nham đã triệt để bùng nổ, tạo thành một hiện tượng cộng hưởng kiếm mạch rõ ràng đến mức không thể chối cãi.

Sắc mặt Tống Lương nháy mắt trắng bệch. Lão là kẻ lão luyện trên thương trường, chỉ nhìn qua quỹ đạo cộng hưởng đã hiểu ngay mình rơi vào bẫy. Kẻ địch không hề cướp đi tà vật, mà cố tình giữ lại phần lõi tinh túy nhất, để lão tự tay dâng lớp vỏ lên đài cao rồi dùng chính quy tắc của Trưởng Lão Viện trói buộc lão.

Không chút do dự, Tống Lương gầm lên một tiếng, giơ tay phải ngưng tụ thành một thanh băng kiếm sắc lẹm. Lão không chém về phía Thẩm Nham, mà vung nhát kiếm tuyệt tình chém thẳng vào cổ tay trái của chính mình.

Đây là đòn tráng sĩ chặt tay, thà phế bỏ một đoạn kinh mạch chứa tinh huyết để cắt đứt liên kết khế ước, còn hơn chịu lực phản phệ từ quy tắc giám định. Đồng thời, tay áo lão vung lên, ba tấm bạo liệt phù âm thầm trượt xuống, định mượn hỗn loạn để nổ nát khối kim loại mang tà văn trên mặt đất.

Nhưng ở cách đó hàng dặm, bên trong Vọng Kiếm Các, Diệp Tinh Thần đã sớm chờ đợi khoảnh khắc này. Ánh mắt hắn lóe lên một tia lạnh lẽo, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên một điểm xuyết trên mặt trận bàn ngọc bích.

Kẻ quen thói dùng tiền bạc mua chuộc sự thật, đến bước đường cùng sẽ luôn chọn cách hủy diệt vật chứng. Hắn nhạt giọng lẩm bẩm, rót một đạo linh lực tinh thuần vào trận nhãn.

Ngay lập tức, cửu cung trận vị ẩn giấu dưới nền đá thanh thạch của Trưởng Lão Viện bị kích hoạt. Chín đạo ánh sáng vàng rực từ dưới đất phóng lên, đan chéo thành một chiếc lồng giam vô hình khóa chặt toàn bộ không gian xung quanh Tống Lương.

Băng kiếm của Tống Lương vừa chạm vào cổ tay đã bị trận pháp ép cho tan vỡ thành từng điểm linh quang. Ba tấm bạo liệt phù chưa kịp nổ đã bị áp lực địa mạch cưỡng ép dập tắt, hóa thành ba tờ giấy lộn rơi lả tả xuống sàn. Lão trợn trừng mắt, phát hiện linh mạch dưới chân đã hoàn toàn bị tước đoạt quyền khống chế.

Khế ước bảo lãnh không bị cắt đứt, lực lượng phản phệ từ quy tắc của Thiên Địa Kiếm Phổ lập tức giáng xuống. Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong lồng ngực Tống Lương.

Cái giá phải trả không chỉ là thương tổn xác thịt. Lệnh bài gia chủ treo bên hông lão, thứ đại diện cho quyền kiểm soát ba mươi sáu bến đò hệ Thủy, nứt ra một đường dài rồi vỡ nát. Khí vận thương đạo mà Tống gia tích lũy hàng chục năm qua bị cưỡng ép rút đi một phần ba, dung nhập thẳng vào hệ thống phán xử của Kiếm Các.

Tống Lương lảo đảo lùi lại ba bước, hai bàn tay xuất hiện những vết cháy đen hình kiếm văn. Đó là dấu ấn tội nhân bị quy tắc khắc vĩnh viễn lên da thịt, chứng minh kẻ này từng dùng máu bảo lãnh cho tà binh.

Thẩm Nham lúc này mới chậm rãi bước ra từ góc tối. Gã nâng khối tàn tinh hắc thủy lên cao, ánh sáng tà dị từ viên đá hoàn toàn khớp với những vết nứt trên khối phôi kim loại.

Tống gia chủ, ngài vừa dùng tinh huyết thề độc để bảo lãnh cho thứ tà vật này. Thẩm Nham cất giọng lạnh lùng, âm vang rành rọt truyền khắp đại điện. Hiện tại kiếm mạch cộng hưởng, tà văn hiển hiện. Ngài còn lời nào để biện minh cho tội trạng lén lút đúc kiếm cấm, dối gạt Trưởng Lão Viện?

Vài vị trưởng lão phe trung lập lúc trước còn gật gù, nay đồng loạt biến sắc, vội vã lùi ra xa khỏi vị trí của Tống Lương. Bọn họ hiểu rõ, một khi tà văn đã bị hệ thống ghi nhận, bất kỳ kẻ nào đứng gần cũng có thể bị khép vào tội đồng lõa che giấu.

Một vị trưởng lão chấp pháp râu tóc bạc phơ bước tới, tay cầm một khối lệnh bài khắc chữ Phong. Ánh mắt ông ta nhìn Tống Lương không còn chút kiêng dè, chỉ còn lại sự lạnh lẽo của người thi hành luật tộc.

Vật chứng rành rành, khế ước đã định. Vị trưởng lão trầm giọng tuyên án, đập mạnh khối lệnh bài xuống mặt bàn đá. Theo quy chế của Trưởng Lão Viện, Tống gia đã vi phạm trọng tội thao túng nguồn gốc danh kiếm. Lập tức niêm phong toàn bộ kho bãi, đình chỉ quyền tham dự các phiên đấu giá vật liệu trong vòng ba năm.

Đạo huyết quang từ tờ giấy da thú bỗng chốc chuyển sang màu đen kịt, mang theo lực lượng quy tắc của Trưởng Lão Viện giáng thẳng xuống đỉnh đầu Tống Lương. Lão gầm lên một tiếng khàn đục, biết rõ bản thân đã rơi vào tử cục bèn điên cuồng vận chuyển linh lực. Một mặt gương đồng cổ kính bay ra từ vạt áo, tỏa ra hơi thở của ba mươi sáu nhánh sông lớn, ý đồ mượn thủy mạch gia tộc để gánh vác thay lực phản phệ. Lão muốn dùng khí vận của cả dòng họ, biến pháp khí trấn phái thành mộc đỡ đạn để giữ lại cái mạng này.

Thế nhưng, Thẩm Nham đứng trong góc tối chỉ chờ có thế. Gã truyền một đạo thần thức sắc bén vào khối tàn tinh hắc thủy đang nắm chặt trong tay. Cấu trúc tà văn bên trong lập tức cộng hưởng kịch liệt với lớp vỏ kim loại xám xịt giữa đại điện, tạo thành một lồng giam từ trường cắt đứt hoàn toàn liên kết giữa Tống Lương và mặt gương đồng.

Pháp khí hộ thân mất đi nguồn cung cấp linh khí, lại bị quy tắc phán xét đè ép, lập tức nứt toác thành hàng trăm mảnh vụn rơi lả tả. Lực phản phệ không còn vật cản, hung hăng xé rách ba đường kinh mạch chủ chốt dẫn đến đan điền của kẻ ký kết. Tống Lương ngã khuỵu xuống sàn đá thanh thạch, tu vi Tụ Linh kỳ nháy mắt sụp đổ. Đáng sợ hơn, ấn ký gia chủ nối liền với đại trận hộ viện trên mi tâm lão cũng vỡ nát, triệt để biến lão thành một phế nhân mất đi quyền khống chế gia tộc.

Tại Vọng Kiếm Các, Diệp Tinh Thần khẽ mỉm cười khi thấy điểm sáng đại diện cho Tống gia trên mặt trận bàn ngọc bích vụt tắt. Hắn không hề kinh ngạc trước kết cục này, bởi cái bẫy đã được giăng ra từ khoảnh khắc đối thủ quyết định dùng hàng giả để che đậy sự thật. Nam chính đưa tay gõ nhẹ lên mặt bàn ba nhịp. Một bóng đen vô thanh vô tức hiện ra từ phía sau rèm trúc, cung kính quỳ một chân xuống sàn gỗ.

Truyền lệnh cho mạng lưới Thiên Cơ Kiếm Võng bắt đầu thu lưới. Tống Lương đã phế, vị trí gia chủ hiện tại là một cái ghế trống vô chủ.

Diệp Tinh Thần chậm rãi mở miệng, ánh mắt vẫn không rời khỏi những đường vân đang biến ảo trên mặt ngọc bích.

Đem tin tức này tuồn cho ba vị trưởng lão dòng thứ của bọn chúng, kích động họ tranh giành quyền lực. Đồng thời, mang danh sách khách hàng từng mua phôi kim loại cấm ném cho thương hội đối thủ. Ta muốn trước khi trời sáng, nội bộ Tống gia phải tự cắn xé lẫn nhau đến mức không còn sức bận tâm đến chuyện trên đài nghị sự.

Ám vệ nhận lệnh, hóa thành một đạo tàn ảnh dung nhập vào sương mù. Phá hủy một con người chỉ là bước đệm, mượn sự sụp đổ đó để thiết lập lại trật tự thương đạo mới là mục đích thực sự của vị các chủ trẻ tuổi.

Quay lại đại điện, không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng hít thở dồn dập của đám đông. Hàng trăm ánh mắt đều đổ dồn vào khối lõi tinh thể giờ đây đã hiển lộ rõ mồn một những đường nét tà môn. Thẩm Nham bước lên phía trước, hai tay dâng cao vật chứng mang tính quyết định này, đặt ngay ngắn lên bàn phán xử. Trưởng lão chủ tọa hít sâu một hơi, cầm lấy ấn tín bằng ngọc thạch, nặng nề đóng xuống mặt giấy phán quyết.

Khế ước đã định, vật chứng rõ ràng. Tống gia tàng trữ tà binh, lừa gạt hội nghị.

Vị trưởng lão cất giọng uy nghiêm, âm vang truyền khắp toàn bộ đỉnh núi.

Kể từ khắc này, Lệnh Bãi Miễn chính thức được ban hành. Toàn bộ quyền vận chuyển trên ba mươi sáu bến đò hệ Thủy bị tước đoạt, phong tỏa toàn bộ kho bãi chờ tra xét.

Theo sau lời tuyên bố, dãy ngọc giản ghi chép quyền kiểm soát địa bàn của Tống gia đặt trên đài cao đồng loạt nứt nẻ rồi vỡ vụn. Quyền lợi thương đạo khổng lồ ấy giờ đây trở thành miếng mồi ngon bị tước đoạt. Thế nhưng, Thẩm Nham không lui về chỗ cũ mà tiếp tục vỗ vào túi trữ vật, lấy ra một phong thư niêm phong bằng sáp đỏ. Bề mặt lớp sáp khắc một đạo kiếm văn hình ngọn lửa đang rực cháy.

Bẩm các vị trưởng lão, chuyện vẫn chưa kết thúc.

Thẩm Nham cất cao giọng, ánh mắt sắc lạnh liếc về phía dãy ghế của những kẻ từng bỏ phiếu ủng hộ Tống gia lúc đầu.

Các chủ nhà ta có dặn, khối tàn tinh này không tự nhiên sinh ra. Bên trong phong thư huyết sáp này là ngọc giản ghi lại lộ trình vận chuyển vật liệu từ Hắc Thiên Kiếm Các vào địa phận Cửu Châu trong ba tháng qua. Trong đó, có ghi rõ những thế lực nào đã tiếp tay mở đường cho tà binh xâm nhập. Xin hội nghị tiếp tục thẩm tra.

Quả bóng trách nhiệm mang tên sinh tử một lần nữa được ném ra giữa bàn cờ. Sáng sớm ngày mai, khi Lệnh Bãi Miễn bắt đầu có hiệu lực tại các bến đò, những kẻ trót nhúng chàm có tên trong phong thư kia sẽ phải đối mặt với một lựa chọn tàn khốc. Hoặc là tự chặt đứt đường sống để bảo toàn danh dự gia tộc, hoặc là công khai xé rách mặt nạ, đứng về phía Hắc Thiên Kiếm Các để chống lại quy tắc của toàn bộ giới kiếm tu. Từng giọt mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán của không ít nhân vật tai to mặt lớn đang ngồi trên đài cao.

0